• No Avatar
    Biết bò [ Thanh-Thanh ] Biết bò
    Gửi tin nhắn



  • MOTHER's DAY
    khoảng 11 tháng trước, Edit: 0
    0 góp ý

    MOTHER'S DAY

    Mẹ còn tất bật quê nhà,
    "Ngày Tôn Vinh Mẹ" cũng là ngày thôi!

    Tinh mơ lục đục thức rồi,
    Mẹ trông ngõ trước, mẹ ngồi vườn sau.
    Lót lòng bỏm bẻm miếng trầu,
    Thăm giàn bông bí, trái bầu xinh xinh.

    Gái trai ngòai ruộng bên đình,
    Mải làm ăn cũng vô tình đâu hay.
    Nào ai kính mẹ hôm nay,
    Tặng hoa, cầu chúc, tỏ bầy gần xa...

    Mẹ ơi! Phong tục người ta,
    Ơn Thầy, Nghĩa Mẹ, Công Cha một ngày.
    Quê hương mây trắng bay bay,
    Ca dao theo gió lất lây bời bời,

    Âm thầm góc bể chơi vơi
    Con luôn tưởng nhớ, cầu trời bình an,
    Đời đời cho mẹ Việt Nam.
    Giang sơn tươi đẹp, chứa chan thanh bình.

    NGUYỂN PHÚ LONG

    MOTHER'S DAY

    Mom is still laborious in her native land to stay;
    The Mother's Day is therefore a merely trivial day.

    She usually gropingly wakes up early at dawn
    To look after the front gate, take care of the rear lawn.
    For breakfast she munches slowly a quid of betel.
    She tends each pumpkin bud, each squash petal.

    Her sons and daughters are busy working in the field,
    So absorbed, nonchalant, unaware of it to wield.
    Whoever to respect, love, honor her on this day;
    Flowers to offer, gratitude to express, wishes to say?

    Oh mom, that is the nice tradition of people overseas;
    Mother's value, Father's merit, Teacher's deed to please.
    Back there in your village white clouds fly, profuse,
    Folk-songs though aplenty gone with the wind, diffuse.

    Away from home, silently in exile, wandering in dole,
    I always miss and think of you, pray for your whole,
    And for Mother Vietnam, for an eternal good increase,
    Our beloved motherland, bright, blooming in peace.

    Translation by THANH-THANH

  • BỐ THƯƠNG YÊU
    khoảng 11 tháng trước, Edit: 0
    0 góp ý

    DEAR DADDY
    In dedication to our beloved Vietnam War Veterans


    Mother hurriedly lit my six candles
    on the day Saigon fell.
    She embraced me and your portrait,
    whispering: “Dad used to say war was hell.”

    Mother asked if I liked to learn English
    “’cause your Dad was a handsome American;
    He died bravely in a fierce battle
    on the hills or down the valleys on Khe Sanh.

    He came to Vietnam from America
    where he Statue of Liberty stands,
    helping the South stop the North
    from stealing the precious piece of lands.”

    Mother died in the rain at a labor camp
    ’cause there was no food or medicine.
    She was caught for “escaping to America”
    where you, Daddy, were growing.

    I was left a living outcast –
    tears dried from missing you, Mom, Dad –
    holding onto your spirits each day:
    That's all your child has had.

    I secretly heard on the shortwave
    you name is on the Viet Veteran Wall.
    Proud of you, Dad!
    You had died for Freedom and Justice for all.

    LINH
    (from “Offerings at the Wall”)



    BỐ THƯƠNG YÊU
    Để tưởng niệm các tử sĩ trong Cuộc Chiến Việt Nam


    Thắp vội cho con sáu ngọn cầy
    (Sài Gòn thất thủ đúng hôm nay!)
    Con, và ảnh Bố, ôm vào ngực,
    “Giặc!” Mẹ thì thầm: “Bố ghét cay!”

    Mẹ hỏi: “Con ưng học tiếng Anh?”
    “Bố con là Mỹ, một hùng binh,
    Đèo cao, lũng thấp Khe Sanh nọ
    Ngang dọc tung hoành, chết liệt oanh!

    Từ xứ tôn thờ Thần Tự Do –
    Hoa Kỳ – Bố đến Việt Nam ta
    Giúp Miền Nam chống quân Miền Bắc
    Vào cướp quê mình – đất gấm hoa ...”

    Gục dưới mưa dầm, trại khổ lao,
    Mẹ qua đời: thiếu thuốc, cơm, rau!
    Chỉ vì “vượt biển” mong qua Mỹ –
    Nơi Bố sinh thành – thảm biết bao!

    Từ đó, đời con sống bạt phiêu
    Khóc thương Bố Mẹ, lệ khô triều!
    Hằng ngày chỉ biết trong tâm tưởng
    Khấn nguyện linh hồn Bố Mẹ yêu.

    Lén mở nghe tin tự nước ngoài:
    Danh thơm của Bố khắc linh đài .
    Tự-hào: con có Cha nằm xuống
    Cho Tự-Do Công-Lý mọi người!

    THANH-THANH Việt-hóa

  • LỆ CHÂU
    March 27th 2016, 10:08 am, Edit: 0
    0 góp ý

    LỆ CHÂU

    Đã mấy xuân rồi, hả bể dâu ?
    Những hình bóng cũ nay về đâu ?
    Có ai đốt lại lò hương ấy
    Mà nhớ vô cùng, hỡi Lệ Châu !

    Ta nhớ em như nhớ tháng ba (1):
    Ngày giờ có đó, nghĩ không ra!
    Chính ta chẳng hiểu mơ hay tỉnh;
    Ta ở đây mà nhớ chính ta!
    (1) 29/03/1975: Đà Nẵng (thủ-phủ Miền Trung) thất-thủ.

    Ta nhớ ta là một tiếng im,
    Con thuyền không bến, máu không tim,
    Không hoa cho một làn hương quyện,
    Không tổ nương nhờ một cánh chim!

    Ta có đầu ta – một thánh-thư:
    Biết đường, đâu ngại ngã ba, tư!
    Lòng ta có lửa mà không bếp,
    Như thiếu trùng dương cho hải-ngư!

    Thiếu một thần-giao, một cảm-thông;
    Đời không tri-kỷ, không tâm đồng;
    Bơ-vơ như trận kình-nghê-chiến:
    Biển cả tung-hoành một lão-ông!

    Rồi bỗng đâu đây giữa gió khơi
    Có em bỗng gọi, có ta "ơi!"
    Thuyền như nhắm bến, chim tìm tổ,
    Đêm muốn hừng đông, hận muốn vơi ...

    Em đến – gần mà như muôn trùng,
    Không tên, không lấy cả hình dung...
    Nhưng em đã đến, bằng xương thịt,
    Đã sưởi lòng ta ... ấm la.-lùng!

    Em có là tiên... hay là... ma
    Thì em cũng đã có yêu ta!
    Tình em là một nguồn thi-hứng:
    Bút rỉ mười năm... lại nở hoa!

    Em đã theo ta mỗi bước chân,
    Hòa trong hơi thở, nhập trong gân!
    Có em là bạn... nên từ đó
    Ta có niềm vui tự bản-thân...

    Nhưng, bỗng tư bề nổi bão đêm:
    Kình-ngư còn lại bộ xương lem!
    Đất thành hoang đảo! dân thành rợ!
    Ngư-phủ vào tù, lạc dấu em...

    Nỗi nước khôn khuây, lại nỗi nhà,
    Nỗi mình khắc-khoải một mình ta!
    Bao nhiêu kỷ-niệm vào tro bụi
    Như những kê vàng, quá-khứ xa ...

    Ôi! Những ngày xanh, những ước mơ
    Tan như ảo-ảnh mống trời mưa!
    Thời-gian liệm lấp vào quên-lãng
    Những mộng vàng son hóa mộng hờ!

    Rồi có hôm nào như hôm nay:
    Gió nào gợn sóng, lá nào bay ...
    Cho ta gợi lại trong tâm-tưởng
    Một thoáng ân-tình, thoáng rượu say ...

    Trại Kho Đạn (Đà Nẵng), 1980-81
    THANH-THANH

  • LỆ CHÂU
    March 27th 2016, 10:05 am, Edit: 0
    0 góp ý

    LỆ CHÂU

    Đã mấy xuân rồi, hả bể dâu ?
    Những hình bóng cũ nay về đâu ?
    Có ai đốt lại lò hương ấy
    Mà nhớ vô cùng, hỡi Lệ Châu !

    Ta nhớ em như nhớ tháng ba (1):
    Ngày giờ có đó, nghĩ không ra!
    Chính ta chẳng hiểu mơ hay tỉnh;
    Ta ở đây mà nhớ chính ta!
    (1) 29/03/1975: Đà Nẵng (thủ-phủ Miền Trung) thất-thủ.

    Ta nhớ ta là một tiếng im,
    Con thuyền không bến, máu không tim,
    Không hoa cho một làn hương quyện,
    Không tổ nương nhờ một cánh chim!

    Ta có đầu ta – một thánh-thư:
    Biết đường, đâu ngại ngã ba, tư!
    Lòng ta có lửa mà không bếp,
    Như thiếu trùng dương cho hải-ngư!

    Thiếu một thần-giao, một cảm-thông;
    Đời không tri-kỷ, không tâm đồng;
    Bơ-vơ như trận kình-nghê-chiến:
    Biển cả tung-hoành một lão-ông!

    Rồi bỗng đâu đây giữa gió khơi
    Có em bỗng gọi, có ta "ơi!"
    Thuyền như nhắm bến, chim tìm tổ,
    Đêm muốn hừng đông, hận muốn vơi ...

    Em đến – gần mà như muôn trùng,
    Không tên, không lấy cả hình dung...
    Nhưng em đã đến, bằng xương thịt,
    Đã sưởi lòng ta ... ấm la.-lùng!

    Em có là tiên... hay là... ma
    Thì em cũng đã có yêu ta!
    Tình em là một nguồn thi-hứng:
    Bút rỉ mười năm... lại nở hoa!

    Em đã theo ta mỗi bước chân,
    Hòa trong hơi thở, nhập trong gân!
    Có em là bạn... nên từ đó
    Ta có niềm vui tự bản-thân...

    Nhưng, bỗng tư bề nổi bão đêm:
    Kình-ngư còn lại bộ xương lem!
    Đất thành hoang đảo! dân thành rợ!
    Ngư-phủ vào tù, lạc dấu em...

    Nỗi nước khôn khuây, lại nỗi nhà,
    Nỗi mình khắc-khoải một mình ta!
    Bao nhiêu kỷ-niệm vào tro bụi
    Như những kê vàng, quá-khứ xa ...

    Ôi! Những ngày xanh, những ước mơ
    Tan như ảo-ảnh mống trời mưa!
    Thời-gian liệm lấp vào quên-lãng
    Những mộng vàng son hóa mộng hờ!

    Rồi có hôm nào như hôm nay:
    Gió nào gợn sóng, lá nào bay ...
    Cho ta gợi lại trong tâm-tưởng
    Một thoáng ân-tình, thoáng rượu say ...

    Trại Kho Đạn (Đà Nẵng), 1980-81
    THANH-THANH

  • SINH NHẬT EM, MÙA NOEL
    December 23rd 2011, 6:40 pm, Edit: 0
    0 góp ý

    SINH-NHẬT EM, MÙA NOEL
    (Cho Em đã nằm xuống)


    Trời se lạnh và bầu trời trở xám
    Thoáng mưa phùn như mưa của Huế xưa
    Trong không khí có chút gì gợi nhớ
    Năm gần tàn, hay xuân sắp về qua

    Mùa Noel đã bao lần rồi nhỉ
    Nếu em còn mình chắc sẽ ăn mừng
    Sinh nhật em chị sẽ làm chiếc bánh
    Rất ngọt ngào với tất cả tình thương

    Chị sẽ làm nhân bằng vòng tay thân ái
    Sẽ trộn thêm ngàn lời nói ngọt ngào
    Sẽ vẽ lên mặt bao lời chúc tụng
    Sẽ cười vang lên, hạnh phúc biết bao

    Chị sẽ không cần cân đo rắc rối
    Bánh yêu thương có ai chỉ được đâu
    Chị sẽ viền quanh bằng sợi dây kỷ niệm
    Gói ghém theo hạt thương nhớ muôn mầu

    Chị sẽ thắp nến, bao nhiêu cây em nhỉ ?
    Ðếm làm chi năm tháng vốn vô cùng
    Chị chỉ mong nến lung linh soi sáng
    Ðường em đi trong cõi mông lung

    Sinh nhật em chị làm bài thơ nhỏ
    Ðốt cho em vào lúc Chúa ra đời
    Nơi nào đó em sẽ cao giọng đọc
    Và sẽ nhâm nhi chiếc bánh chị mời

    Chị sẽ ngăn không cho dòng lệ chảy
    Ðể bên kia không lưu luyến bên này
    Nhưng mà em, sao bỗng dưng má ướt
    Hình như mưa nhỏ xuống chị không hay.

    ĐẶNG LỆ KHÁNH



    YOUR BIRTHDAY, CHRISTMASTIDE
    (for my defunct younger sister)


    The sky has turned grey and the weather cold,
    It mildly drizzles like the kind of rain in Hue of old.
    There is something to cause longings in the air:
    The year is going to end or the spring to begin fair.

    How many times since the last Christmas fête?
    Were you still alive, we would surely celebrate.
    For your birthday I would, with special complexion,
    Make a cake quite sweet with all my affection.

    I would mix the stuffing with my warm feeling,
    Dress it with thousand mellifluous words appealing,
    Adorn the surface with letters of congratulatory glee
    And laugh resoundingly - how happy should we be!

    It is needless to weigh or measure in order to bake,
    Whoever can instruct how to create a love cake?
    I would add an edge line as a thread of souvenir
    To encompass the multicolored seeds for my dear.

    I would light the candles - how many pieces, well?
    But what’s counting for, since time is in the sequel!
    I only wish that the candles would spark to lighten
    Your way in the misty world, salvation to heighten.

    On your birthday I would write a small poem
    And burn it for you on God’s descent as a proem
    So that at such a distant place you read it loudly
    Gnawing at the cake I prepared for you so proudly.

    I would try to prevent my hot tears from falling
    So you’re not too attached to the earth on recalling,
    But, my cheeks suddenly got wet from nowhere:
    It seems the rain is dripping, I am not even aware.

    Translation by THANH-THANH

  • TRÁI CẤM
    December 23rd 2011, 6:39 pm, Edit: 0
    0 góp ý

    TRÁI CẤM


    Từ buổi hồng hoang đầy phấn bụi
    Địa đàng còn trái cấm trên cây
    Người trai nguyên tổ - Adam – hái
    Vì thắm men tình hương tóc mây

    Cám dỗ bắt ta thèm trái cấm
    Như thèm đời có những cơn say
    Như thèm cảm giác, thèm hơi ấm
    Thèm để con tim đổ mộng đầy

    Cũ mốc, cũ meo, đời cũ mèm
    Tình ta đã cũ, quá hơi quen
    Thời gian cũng cũ, đi mòn lối
    Cũ cả lời yêu: anh với em

    Vẫn cũ, dù em thường đổi áo
    Tô son, đánh phấn bao nhiêu lần
    Dù thu đã bắt đầu thay lá
    Mời đón thời gian, gợi ý xuân

    Vẫn cũ, dù tim anh hóa kiếp
    Để tình yêu đổi mới toanh toanh
    Ái ân cũng đến hồi da diết
    Rồi đám rong rêu bám cuộc tình

    Cám dỗ bắt ta thèm trái cấm
    Như thèm đời có những cơn say
    Từ trong nguyên tổ, và nguyên tội
    Con rắn nằm khoanh trên nhánh cây

    KHANG LANG



    THE FORBIDDEN FRUIT

    Since the beginning – the earth full of dust,
    The forbidden fruit in Eden still on the tree –
    Our first ancestors ventured to eat it. Gee,
    Doting on Eve, Adam sinned after love to lust!

    Temptations have lured us to banned dreams
    Just as we need passions for spell in a lifetime,
    Hunger for sensations, a heartwarming prime,
    Thirst for reveries to fill the soul that beams.

    The world is so ancient! Our life-style so trite!
    Days are so stale! Living habits so out-dated!
    Even our attachment has become antiquated!
    Darling! Courting words have grown a bite!

    Whether you change your clothes many a turn
    Or always make yourself up, you still look old,
    Although fall leaves have begun to turn gold,
    Inviting the season, suggesting Spring’s return.

    Even if my heart in metempsychosis succeeded
    So that I could renew my love in renovation,
    Our affection would reach pain as destination,
    Being moss-grown, incapable of being weeded.

    Sped by seductions for taboos we have craved
    As we need passions through thick and thin:
    Above our first ancestor and the original sin,
    - Coiled round the branch, the serpent stayed!

    Translation by THANH-THANH

  • CHÂN LÝ
    December 23rd 2011, 6:38 pm, Edit: 0
    0 góp ý

    CHÂN LÝ

    Thuở xưa ...
    Ngày xưa ...
    Bác học Bruno
    Bước lên giàn hỏa thiêu
    Hồn nhiên như dạo phố.
    Quay mặt nói với lũ người cuồng nộ,
    Quả đất vẫn tròn, sau trước niềm tin
    Dù thân này – cát bụi tro than.

    Lũ cuồng tín nhất định quả đất vuông
    Ông thánh, ông thần phán dạy .
    Kẻ nào nói khác đi – quân càn quấy
    Tội đồ giữa hỏa thiêu

    Ngàn năm sau
    Trí tuệ con người, hào quang ngời reo
    Bay lên tận mặt trăng
    Nhìn xuống
    Quả đất chúng ta tròn – bong bóng
    Màu xanh thực vật, mát dịu dung nhan.

    Thế kỷ Hai Mươi đang đếm bước cuối cùng
    có những kẻ còn tôn thờ cuồng tín
    truy chụp anh em -- người dị đồng ý kiến
    gieo rắc hận thù giữa tai họa đau thương

    Những thằng ngu – ba hoa chuyện văn chương
    những bọn khùng điên, đòi làm lịch sử
    kẻ thất học, mơ giấc mơ lãnh tụ
    quân thần nằm chết
    lớp bùn đen

    Chân lý Bruno – chân lý người hiền
    rừng rực hỏa thiêu
    nghênh ngang sự thật
    ngày nay
    con người tung hô, xuyên tạc
    trắng đổi đen, xanh đổi đỏ vàng...
    nhục nhã thay, ôi kẻ loạn cuồng!

    DIÊN NGHỊ


    TRUTH


    ON that old day – How could it be neglected?
    The scientist Bruno went on to the pyre
    As if he was taking a stroll, unaffected;
    He re-affirmed to the frenzied abusers of fire:
    “The Earth is round, in that Truth I trust
    Although my body has to turn into dust!”

    The fanatics determined the earth was square
    As from their gods and saints they had learned;
    Whoever came to say to the contrary to dare
    Was consequently ordered to be alive burned!

    Man’s intellect develops as life evolves;
    The most revered halo he has come to gain:
    By flying to the moon he now firmly resolves
    The roundness of our Earth like a ball to reign
    In the azure universe forever to remain.

    Even the 20th century has ended its dominion,
    There still are the furious with their choler,
    To put labels on others for a different opinion;
    Promote hatred; spread misfortune and dolor!

    And the idiots about literature to talk hot air;
    The fool, insane to fluctuate history’s fate;
    The ignorant to dream of a leader’s chair;
    All to sully and drown the pillars of the State!

    Bruno’s Truth is the very Truth of the Sage,
    The Sparkle of Fire, the Pride of Pure Fame,
    Whereas today’s vulgar people disparage,
    Misrepresent the Good as Bad – What shame!


    Translation by THANH-THANH


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group