This poem reminds me of someone
Người Ấy
Khi em khóc vì anh, người ấy lau nước mắt,
Cố tìm lời khoả lấp
"Hạnh phúc của mình phải biết tự nâng niu".
Khi em nói mình đang được yêu
Người ấy chúc em hạnh phúc
Trong tiếng cười em bật khóc.
Cũng chỉ một mình người ấy cạnh bên
Khi em buồn và khắc khoải gọi một cái tên
Như thầm gọi tên anh
Trong những đêm không ngủ.
Người ấy vẫn bên em với ngàn lời xưa cũ
Khoả lấp dùm em những hời hợt của anh
Dẫu rằng rất vụng về.
Em thành công với những ước mơ
Người ấy dấu niềm vui vào trong mắt
Một lời chúc mừng thôi anh quên mất
Em bật khóc: "Bạn thân" ...



