Search found 56 matches

  •   Chủ đề: Anh xin đầu hàng
    chubanthan, Trả lời/Số lần xem: 2/3294, , Bài viếtChuyên mục: Thơ vui vui   Ngày gửi: khoảng 2 10 năm trước
    Subject: Anh xin đầu hàng
  • Anh Xin Đầu Hàng

    "Cô bé ơi, nè cô bé ơi,
    Dừng chân, anh hỏi bé đôi lời,
    Năm nay bé dược chừng bao tuổi,
    Chồng chửa ? Con chưa ? Được mấy người" .

    "Anh ấy ơi, nè anh ấy ơi,
    Lại đây em nói với anh thôi,
    Tuổi của em à, em chẳng biết,
    Chồng thì chửa có, có con nuôi .

    "Thế hả ? Vậy em có mấy con,
    Chẳng hay, cha chúng mất hay còn ?
    Chúng đâu chẳng thấy quanh em hở ?
    Hay đã về nhà tập đá lon ? "

    "Khốn khó, em nuôi có một thằng,
    Sanh rồi mẹ nó chết nhăn răng,
    Nhờ em bồng nó đi tìm kiếm,
    Ông bố đa tình, thích gío trăng "

    "Thành phố, đông người sao kiếm đây ?
    Ổng cao hay thấp, béo hay gầy,
    Mũi to, mũi bé, đen hay trắng,
    Tên ổng là gì, có xỉn say ?"

    "Cao cao, trăng trắng, tóc bềnh bồng
    Có phải anh là bố nó không ?
    Nó giống anh ghê, ờ chắc phải ,
    Này anh, đứng lại, tại sao dông ?"

    "Anh chắc rằng cô đã lộn người,
    Anh còn chuyện gấp phải đi thôi,
    Anh chào cô bé, cô "Đanh Đá"
    Anh chịu thua cô thảm thiết rồi"
    ST

  •   Chủ đề: Đi bộ với em
    chubanthan, Trả lời/Số lần xem: 5/2238, , Bài viếtChuyên mục: Thơ vui vui   Ngày gửi: khoảng 2 10 năm trước
    Subject: Đi bộ với em
  • copain wrote:
    Dù anh có xe đạp
    Vẫn dắt kèm bên tay

    đến chết với bác mất =)), thế thì coi "em" có khác gì ....
    Em của chubanthan chắc phải luyện điền kinh trước khi yêu quá Grin Grin

    :P làm gì đến nỗi phải luyện điền kinh hả copain, :D chỉ cần hàng ngày tập chạy bộ .. vài tiếng là được rồi :D :D

  •   Chủ đề: Đi bộ với em
    chubanthan, Trả lời/Số lần xem: 5/2238, , Bài viếtChuyên mục: Thơ vui vui   Ngày gửi: khoảng 2 10 năm trước
    Subject: Đi bộ với em
  • ha ha Dung dám đi bộ chung với cbt ko, hàng ngày cbt đi bộ nhiều lắm đấy, suy nghĩ kĩ đi nhé :)

  •   Chủ đề: Nhõng Nhẽo Để Được Thương
    chubanthan, Trả lời/Số lần xem: 9/2981, , Bài viếtChuyên mục: Thơ vui vui   Ngày gửi: khoảng 2 10 năm trước
    Subject: Nhõng Nhẽo Để Được Thương
  • vậy thì:
    Anh gởi cho em một chậu Quỳnh,
    Mang lời ước hẹn mộng ba sinh,
    Đêm đêm thức giấc, nhìn hoa nở,
    Để nhớ về anh, nhé bạn tình .

    Anh gởi cho em cả nỗi lòng,
    Cả niềm hy vọng, tháng, ngày trông,
    Cả đêm thức trắng, nằm thương nhớ,
    Cả lúc sương khuya, gió lạnh lùng .

    Anh gởi cho em một đóa Hồng,
    Mang lời tha thiết đợi, chờ, mong,
    Cánh hoa thắm đỏ vương màu nhớ,
    Mang cả tâm tư, tận đáy lòng .

    Anh gởi cho em, cả ước mơ,
    Yêu em trọn kiếp vẫn trông chờ,
    Dù cho hai đứa còn đôi ngả ,
    Tình mãi vẹn tình, vẹn ý thơ .

    Anh gởi cho em nhánh Hải Đường,
    Mang ngàn nhung nhớ lẫn yêu thương,
    Đêm đông sởi ấm lòng băng gía,
    Gối mộng, cô phòng toả ngát hương

    Anh gởi cho em cả cuộc đời,
    Chỉ mình em đó, dấu yêu ơi,
    Không em, anh sẽ về sa mạc,
    Để trốn nơi không một bóng người .

    Anh gởi cho em chậu Cúc Vàng,
    Cho tình muôn thủa chẳng lià tan,
    Cánh hoa theo gió đùa trong nắng ,
    Như thể tình ta chẳng úa tàn .
    ST

  •   Chủ đề: Nhõng Nhẽo Để Được Thương
    chubanthan, Trả lời/Số lần xem: 9/2981, , Bài viếtChuyên mục: Thơ vui vui   Ngày gửi: khoảng 2 10 năm trước
    Subject: Nhõng Nhẽo Để Được Thương
  • Không ai hiểu được lòng cuồng điên
    Chất chứa yêu em nhuốm muộn phiền
    Vào trái tim anh hầu dấu kín
    Lữa tình nung nấu mộng cuồng điên

    Anh si anh dại anh mê say
    Bằng rượu chát môi thắm đắng cay
    Bằng khói thuốc màu thêm vị đắng
    Và bằng bóng dáng của em đây

    Anh biết anh yêu trong mỏi mòn
    Tận cùng tuyệt vọng mối tình son
    Trong vùng tâm tối không tia sáng
    Và chẳng lối nào hiểu tim non

    Anh tự nhốt anh nhốt kín anh
    Bằng giây sầu muộn chẳng se thành
    Lưỡi gươm tình ái gim sâu đắm
    Thiêu đốt nỗi lòng nóng bỗng anh

    Chỉ có thể là nói một câu
    Yêu em cuồng dại dẫu mai sau
    Tình không chọn vẹn dù câm nín
    Anh vẫn yêu em chỉ một câu

  •   Chủ đề: Hai sắc hoa tigôn tân thời :)
    chubanthan, Trả lời/Số lần xem: 7/2348, , Bài viếtChuyên mục: Thơ vui vui   Ngày gửi: khoảng 2 10 năm trước
    Subject: Hai sắc hoa tigôn tân thời :)
  • Mỗi mùa thu trước mỗi hoàng hôn
    Theo Nhỏ đi suốt mấy đoạn đường
    Hon-da hổng có chỉ xe đạp
    Lên dốc mồ hôi đổ như tuôn

    Ngày ấy,Nhỏ tôi rất lạnh lùng
    Nhìn tôi,tôi sợ .....ngó lung tung
    Có lần xém té vao đống rác
    Thiên hạ nhìn xem tưởng tôi khùng

    Nhỏ thường hay đọc thơ của tôi
    Và chê chữ xấu giống gà bơi
    Thơ gì lãng xẹt không lãng mạn
    Tôi lì,nên cũng chỉ làm ngơ

    Thuở ấy mới yêu nên rất liều
    Đường xa trưa nắng có bao nhiêu
    Em đi gắn máy,tôi xe đạp
    Nhưng vẫn theo sau mỗi buổi chiều

    Nghèo mà bày đặc cứ làm sang
    Mời Nhỏ xuống phố đi ăn hàng
    Em không khách sáo,tôi cháy túi
    Ăn gì lắm thế hỡi cô nàng

    Lần đầu hò hẹn hai đứa thôi
    Ngồi gần tôi ngửi có mùi hôi
    Đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc
    Em đã mấy hôm hổng tắm rồi

    Yêu người nên mãi cứ làm thơ
    Mặc dầu biết lắm dở thì thôi
    Nhưng đó tất cả là tình ý
    Ước nguyện cùng em sống hết đời

    Từ ấy thù rồi thu lại thu
    Nhiều người thường nói là tôi ngu
    Vì em chẳng đẹp như tôi tưởng
    Chắc là lúc ấy mắt tôi mù

    Buồn quá trắng tay thân lại nghèo
    Nên thường ở nhà nằm chèo queo
    Có yêu anh không .....sao hổng nói
    Đừng để sớm chiều tôi mãi theo

    Một tối ngày kia,em bằng lòng
    Đế cho tôi được .......... tặng bó bông
    Cầm lấy tay em,tôi mừng lắm
    Mộng ước ban đầu đã đạt xong

    Thế rồi một kiếp bị làm .....chồng
    Em đi mùa hạ tới mùa đông
    Nếu biết tình yêu là như thế
    Độc thân ngày ấy ,sướng hơn không
    ST

  •   Chủ đề: Đi bộ với em
    chubanthan, Trả lời/Số lần xem: 5/2238, , Bài viếtChuyên mục: Thơ vui vui   Ngày gửi: khoảng 2 10 năm trước
    Subject: Đi bộ với em
  • Anh rất thích đi bộ
    Trên đường này với em
    Dù anh có xe đạp
    Vẫn dắt kèm bên tay
    Để thêm một phút say
    Để được đùa với cỏ
    Để được nghe thật rõ
    Những lời từ trái tim
    Ôi những phút lặng im
    Bên mình em yêu dấu
    Dù anh có ô tô
    Vượt trăm lần tóc độ
    Anh vẫn thích đi bộ
    Trên đường này với em
    ST

  •   Chủ đề: quảng cáo tìm vợ
    chubanthan, Trả lời/Số lần xem: 15/7114, , Bài viếtChuyên mục: Thơ vui vui   Ngày gửi: khoảng 2 10 năm trước
    Subject: quảng cáo tìm vợ
  • it sounds good but cbt ko biet minisoda ở tận nơi nào, thôi tiện nhất là nhìn xung quanh hàng xóm xem có ai không rồi cưới quách cho xong cohangxom nhỉ ;):)) Giggling

  •   Chủ đề: Khi người ta khóc - Minh Anh
    chubanthan, Trả lời/Số lần xem: 0/1601, , Bài viếtChuyên mục: Truyện ngắn   Ngày gửi: khoảng 2 10 năm trước
    Subject: Khi người ta khóc - Minh Anh
  • Hạnh vào nhận trực, niềm vui vẫn còn phảng phất trên gương mặt khả ái.



    Con gái cô vừa nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường chuyên Lê Hồng Phong. Quá khứ như cuốn phim quay chậm, những biến cố cứ diễn ra tuần tự rồi ráp lại với nhau đúng chỗ, đúng thời điểm, hợp lý một cách lạ kỳ như có bàn tay vô hình sắp đặt vậy. Có lẽ đó là số phận. Anh trở về sum họp với gia đình đúng vào năm cuối cấp của con gái, không khí gia đình đầm ấm đã giúp cô bé có được kết quả ngày hôm nay.



    Vừa thay quần áo đồng phục vừa suy nghĩ miên man, tiếng bác sĩ Thái hô lớn: “Bóp bóng, lấy máy thở nhanh lên!”, lập tức đưa cô về với thực tại. Cô nhanh chóng đội nón, đeo khẩu trang, chạy ra bệnh phòng hòa vào bước chân hối hả của các đồng nghiệp. Người thì hút đàm nhớt, bóp bóng, người thì ép tim, người chạy đi đẩy máy thở, cô mở vội hồ sơ xem y lệnh và chuẩn bị bàn thuốc chích đẩy đến giường bệnh nhân. Cô rút máu thử khí máu động mạch, cắm thêm một chai dịch truyền mới, chích thêm hai lọ Atropin. Lát sau, bệnh nhân đã hồng hào trở lại nhưng vẫn hôn mê sâu.



    Sau khi bàn giao thuốc men, dụng cụ, hồ sơ cho tua sau, mọi người lục tục ra về. Thư không quên nhắc cô: Theo dõi sát đấy, nặng lắm, ngộ độc thuốc rầy nằm ở bệnh viện Tiền Giang hai ngày mới chuyển lên khoa mình hồi sáng, một thiên tình sử sắp kết thúc rồi. Thư dị ứng nặng với những ca tự tử nên thường châm biếm, cô cho rằng ai muốn chết thì cứ để họ chết, cần gì phải cấp cứu tốn công tốn của rồi vài tháng sau lại gặp họ nữa. Hạnh cố thuyết phục Thư rằng không phải ai tự tử cũng đều muốn chết, họ lỡ rơi vào một cơn “muốn chết” và đã không làm chủ được mình để rồi ân hận nài xin: Bác sĩ cứu em, em chỉ muốn dọa anh ấy thôi! Nhưng Thư quá từng trải và sắc sảo, không bao giờ chấp nhận sự thiếu kiểm soát bản thân. Cô đã từng khổ nhiều, thất vọng nhiều nhưng chưa bao giờ nghĩ đến cái chết mà luôn tìm đường thoát ra, tiến không được thì lùi, lùi không được thì tiến, tiến thoái lưỡng nan thì bay lên tầng trên, bỏ lại sự việc ở tầng dưới cho thời gian giải quyết, xìu xìu ển ển như Hạnh chỉ có khuyến khích người ta tự tử thôi. Thư có tầm nhìn rộng về xã hội, cô tin có thiên đàng, có địa ngục, sống nhiều đọc nhiều giúp cô lý giải mọi việc đến tận ngọn nguồn. Đối với cô không tồn tại hai từ “bế tắc” và “không thể”, chỉ những người muốn ì ra trong tình trạng hạnh phúc đã qua mới thích dùng hai từ này, họ cố xin xỏ, thậm chí dùng cái chết để dọa dẫm thì cũng chỉ được thương hại ban cho của bố thí mà thôi. Lý lẽ của Thư khóa chặt Hạnh lại, cô không thể thốt thêm lời nào nhưng trái tim có lý lẽ riêng của nó, không phải ai cũng tu luyện được như Thư.



    Đến giờ thăm bệnh, một người đàn ông khoảng 30 tuổi dẫn một bé gái đến bên giường cô gái trẻ đang nằm bất động, trên người chỉ đắp một tấm drap mỏng. Người đàn ông thinh lặng nhìn vào khoảng trống, nét mặt vô cảm, khó có thể đoán được anh đang nghĩ gì. Hạnh hỏi thì anh trả lời một cách máy móc, không có phản ứng gì trước ánh mắt trách móc của những người xung quanh. Bé gái cứ quanh quẩn bên giường mẹ, nó lạ lẫm nhìn ngắm những thứ rối rắm xung quanh, nó nắm tay mẹ lắc lắc gọi: Mẹ ơi, dậy đi, dẫn con đi đạp vịt! Không thấy mẹ nói gì, nó chạy đến ôm chân người đàn ông cầu khẩn: Ba gọi mẹ về đi, sao mẹ ngủ lâu thế? Người đàn ông nhìn con thẫn thờ. Hạnh quay đi nhưng không kịp, một giọt nước mắt đã rơi xuống trang bệnh án làm nhòe đi dòng chữ: Tiên lượng tử vong. Hạnh khóc vì chính mình, hình ảnh của cô ba năm về trước như sống lại nơi cô gái này. Bé gái của cô ngày ấy đã vào lớp 6 và cú điện thoại định mệnh của con bé đã cứu cô thoát khỏi bàn tay tử thần.



    Anh đã bỏ đi ba tháng rồi. Cũng ngần ấy tháng cô sống vô định. Cô vẫn đi làm đều đặn, đưa đón nấu nướng cho con bé nhưng cô hầu như không thuộc về thế giới này nữa. Người nhẹ hẫng, không có cảm giác trời đang nóng hay lạnh, trước mắt cô mọi thứ đều nhạt nhòa không rõ nét, bỗng dưng cô phải đeo kính cận. Khó khăn lắm cô mới hiểu những câu hỏi của con bé, những câu đùa dí dỏm của nó trước đây thường làm hai mẹ con cùng cười ngặt nghẽo nay không lay được trái tim cô. Cô như ngọn đuốc tẩm xăng đang cháy, như dòng nước lũ bị bờ đê chặn lại. Ban ngày cô giành việc của các bạn để làm, những công việc đã quen thuộc đến mức trở thành bản năng không cần suy nghĩ, nhưng chỉ cần ngồi ghi hồ sơ cô đã quên mất hôm nay là ngày bao nhiêu. Cô luôn đói khát nhưng chỉ ăn một miếng, uống một ngụm là đã no. Đêm đêm, dòng nước lũ ấy dội ngược vào trong khiến chốc chốc cô phải ngồi dậy để thở, giấc ngủ lơ mơ chìm đắm trong kỷ niệm. Lúc nào cũng là anh, anh đang giảng bài cho lớp điều dưỡng năm 2, ánh mắt dõi về cô bé nhút nhát ngồi thu lu ở cuối lớp, anh vui buồn tùy theo tâm trạng cô. Hình ảnh anh tan ra, vỡ vụn. Rồi hơi ấm của anh mơn man trên da thịt, cái ôm siết của anh đẩy niềm hạnh phúc đến tận tế bào. Cô ngạt thở ngồi dậy nhìn quanh, cũng chỉ mình cô và con bé đang ngủ ngon lành. Nước mắt trào ra ướt gối, cô cố ru giấc ngủ. Và anh lại đến, sau hai tuần không liên lạc với cô, anh khóc vì ba anh không đồng ý, ba muốn sau khi học xong anh phải đi du học và phải lấy một người môn đăng hộ đối. Cô im lặng, anh quỳ xuống bên cô xin cho anh thời gian, cả hai sẽ cùng chinh phục gia đình. Cô là người vợ trong thâm tâm anh, hai tuần đủ cho anh hiểu cô đã là máu thịt của anh. Cô trao thân gửi phận cho anh, rồi cô sinh bé Linh, ôm con vào lòng mà mặt anh rạng ngời hạnh phúc. Khi bệnh viện yêu cầu làm giấy khai sinh, anh mới nhớ ra mình chưa có hôn thú, anh bảo: Đó chỉ là thủ tục thôi, tuần sau sẽ có đủ các loại giấy cho em xem, giấy tờ không bảo đảm hạnh phúc cho mình nhưng nó cần cho xã hội.



    Cô ngủ say trong hạnh phúc. Sáng hôm sau đưa con đi học xong, vào đến bệnh viện cô vẫn lâng lâng, tin rằng mình đang sống trong hạnh phúc đêm qua, còn hiện tại chỉ là một trò đùa tai ác của ma quỷ để thử thách tình yêu của cô, lòng chung thủy của cô đối với anh. Suốt mười mấy năm yêu nhau, cô chưa hề bị thử thách, chỉ có anh phải đứng giữa ngã ba đường không biết bao nhiêu lần. Sau khi sinh bé Linh, gia đình nhỏ của cô về thăm ông bà nội như không có gì xảy ra. Lúc đầu ông không tiếp, chỉ có bà xuýt xoa thương cháu, mua đồ chơi, quần áo cho nó. Những dịp lễ tết, giỗ chạp và đều đặn hai tuần một lần, vợ chồng cô lại về chăm sóc nấu nướng cho ông bà. Sau lần ông bị tai biến mạch máu não, yếu nhẹ nửa người, ông mới nhận ra mình có một cô con dâu đằm thắm, chu toàn, có tình nghĩa, điều mà ông thấy khó tìm nhất trên đời. Ra viện, ông quyết định công khai với bà con họ hàng bằng một tiệc cưới thân mật, ấm cúng.



    Sống với niềm tin hạnh phúc được vài ngày, cô lại rơi vào thực tại. Cô không tin chỉ còn hai mẹ con trong căn phòng hạnh phúc, cô ngắt vào da thịt mình để biết chắc mình không mơ nhưng cô không thấy đau, có cái gì đó đã làm tê liệt các đầu dây thần kinh, cô nhìn cô lạ lẫm. Cô sống hết lòng với anh nhưng cô không hiểu ước mơ được khẳng định mình của một thằng đàn ông. Cô giận khi anh hay tham gia công tác xã hội. Công việc ở bệnh viện, các khóa học sau đại học, các chuyến công tác từ thiện đã khiến quỹ thời gian dành cho gia đình rất hạn hẹp. Không khí gia đình ngày càng nặng nề, anh chia sẻ những ước mơ của mình với một đồng nghiệp, rồi anh bị cuốn hút bởi tư tưởng của cô ấy lúc nào không hay. Dường như con người yêu thương của cô vẫn bám theo anh như hình với bóng, còn con người đang đứng trước gương đây thật lì lợm, vô cảm, ích kỷ bo bo giữ anh làm của riêng mình. Cô căm thù con người này, chính nó đã khiến anh phải ra đi. Cô vào bếp tìm dao, cô muốn đâm vào ngực trái để cho máu đen chảy ra hết và anh lại trở về với dòng máu đỏ biết yêu thương thông cảm của cô. Điện thoại reo cắt đứt cơn cuồng nộ, cô nhấc máy, đầu dây bên kia tiếng bé Linh hổn hển: Me ơi đón con, cô bận việc cho nghỉ hai tiết cuối, mẹ đón ngay nhé! Con bé có linh cảm thì phải, giọng nó rất xúc động, nó vẫn thường bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của cô mà. Cô cất dao vào tủ, cô phải nuôi dạy con bé nên người dù cô đang vui hay buồn, muốn sống hay không. Cô chợt thấy mình cảm thông với ước muốn của anh hơn bao giờ hết, sống cho mình là điều đương nhiên nhưng sống như thế thì chưa đủ.



    Ba năm liền cô chỉ lo cho mình những nhu cầu căn bản, cô dồn sức làm việc, chăm con và học thêm đại học điều dưỡng. Đêm đêm cô phải đối đầu với nỗi cô đơn của mình nhưng cô vẫn thầm mong có một đêm anh sẽ trở về vì cô đã khác xưa nhiều rồi. Gia đình chồng an ủi, nâng đỡ cô, mẹ anh bảo cô cứ kiên nhẫn, bà hiểu con trai mình là người chân tình.



    Hè năm bé Linh chuẩn bị vào lớp 9, cô nhận được thư anh. Anh xin cô tha thứ, thông cảm cho sự ngộ nhận của anh. Anh đã bị cuốn hút bởi tư tưởng của cô bạn đồng nghiệp nhưng sống với cô ấy anh luôn bất an, không thể yên tâm làm việc được. Chỉ có cô mới đúng là một nửa của anh, cô êm dịu đằm thắm lấp đầy nửa tâm hồn trống vắng của anh.



    Cô đón nhận anh tự nhiên và thân thuộc như lỗi lầm đó cũng là của chính cô vậy. Gia đình cô được hàn gắn sau chuyến du lịch của ba người. Bé Linh như được chắp cánh, hăng say hẳn lên, nó bảo việc học của nó bây giờ là chuyện “nhỏ như con thỏ”.



    Gần sáng thì gia đình cô gái xin về. Mọi người xầm xì: Dại chưa, bây giờ nó được tự do rồi, cứ trơ trơ ra, không nhỏ một giọt nước mắt, lấy con nào chẳng được. Sáng hôm sau, Thư kể cho Hạnh nghe về thiên tình sử ấy: Hai người quen nhau từ dưới quê nhưng gia đình người con trai không đồng ý. Họ cùng lên thành phố học, anh ra trường làm bên xây dựng, cô làm nữ hộ sinh. Có nghề nghiệp ổn định họ mướn nhà, tự tổ chức đám cưới rồi có hai đứa con. Kinh tế eo hẹp, anh bỏ nhà nước ra ngoài làm thầu xây dựng, làm ăn thất bát nợ nần, anh về quê mượn tiền cha mẹ nhưng họ không cho. Xóm bên có một gia đình giàu có, con gái lỡ dại ăn cơm trước kẻng nên muốn tìm một người làm cha hờ. Anh đồng ý với điều kiện sau đám cưới họ sẽ trả nợ. Đám cưới rình rang đi qua nhà cô vợ thật, gia đình điện thoại lên thành phố hỏi mới vỡ lẽ là cô không hề hay biết. Vốn kín đáo ít nói và quen tự quyết mọi việc, cô gửi con cho bà chị rồi mua một chai thuốc rầy kết liễu đời mình. Thư kết luận: Như mày mà khôn, biết nịnh gia đình chồng, đến khi thằng chồng lỡ dại còn có đồng minh.



    Chuyện đau buồn của người ta mà Thư biến thành chuyện tiếu lâm làm Hạnh đang ủ rũ xót thương cũng phải bật cười. Không biết Thư có bao giờ khóc không? Có lẽ có, vì thỉnh thoảng Hạnh thấy nó đeo kính đi làm, hỏi thì nó bảo: Đau mắt đỏ mà, hỏi mãi, muốn lây thì lột kính tao ra...

    Tác giả : Minh Anh

  •   Chủ đề: Hỏi trời :D:D !!!!
    chubanthan, Trả lời/Số lần xem: 1/1608, , Bài viếtChuyên mục: Thơ vui vui   Ngày gửi: khoảng 2 10 năm trước
    Subject: Hỏi trời :D:D !!!!
  • Bắc thang lên hỏi ông trời
    Có bao nhiu dzợ thì đời được vui
    Ông trời nhăn mặt nhìn tui
    Đàn ông chỉ 1 vợ thui .... đủ xài

    Mới nghe ... buồn quá xin bye
    Trời liền nói nhỏ vào tai câu nầy
    Một vợ đủ rồi nghe mầy
    Nhưng cần bồ nhí .... ta đây cho liền
    st
    LOL =))

  •   Chủ đề: mail lộn chuồng ( st)
    chubanthan, Trả lời/Số lần xem: 19/4085, , Bài viếtChuyên mục: Thơ vui vui   Ngày gửi: khoảng 2 10 năm trước
    Subject: mail lộn chuồng ( st)
  • truc quyen wrote:thank you

    what the hell is this guy doing here ?? always say nothing but only "thank you" in every forụm please ban his nick, moderator

  •   Chủ đề: Vợ chồng non
    chubanthan, Trả lời/Số lần xem: 7/1811, , Bài viếtChuyên mục: Thơ vui vui   Ngày gửi: khoảng 2 10 năm trước
    Subject: Vợ chồng non
  • truc quyen wrote:bài thơ hay lắm, vui lắm
    thank you

    hum, bạn trucquyen này đi lòng vòng để kiếm cash hay sao ấy, sao chỗ nào cũng vào nói cảm ơn vài dòng rồi đi, giống bên chuyện tình Harvard cũng vậy Confused ???

  •   Chủ đề: quảng cáo tìm vợ
    chubanthan, Trả lời/Số lần xem: 15/7114, , Bài viếtChuyên mục: Thơ vui vui   Ngày gửi: khoảng 2 10 năm trước
    Subject: quảng cáo tìm vợ
  • Đăng nguyên cả tuần nay ma vẫn chưa tìm được người :( ế thật rồi, Cryin bạn nào tìm được cho chubanthan một cô cbt sẽ hậu tạ 1000 USD .... Cryin Rolleyes tiền MYE Giggling :P

  •   Chủ đề: Vợ chồng non
    chubanthan, Trả lời/Số lần xem: 7/1811, , Bài viếtChuyên mục: Thơ vui vui   Ngày gửi: khoảng 2 10 năm trước
    Subject: Vợ chồng non
  • ước gì được về ngày xưa các cụ lây vợ cho từ sớm đỡ mất công phải đi tìm kiếm với cưa cẩm như bây giò :D

Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group