Mùa Đông Đã Đi Qua -Uyên Nhi (16/18 chương)

  • hanh tran

    khoảng 1 10 năm trước
  • Đọc nốt này các bạn:

    Chương 14

    Nơi đất khách quê người, Phi Lan không có được cảm giác hạnh phúc như cô đã từng khoe với mẹ. Thực sự là cô đã tự vẽ lên một bức tranh hạnh phúc giả tạo bằng ảo tưởng của mình.

    Gia đình của Khải Tuấn tương đối giàu. Cuộc sống ở bên này đầy đủ tiện nghi nhưng khô khan tình cảm. Bà Lan Anh, mẹ Khải Tuấn luôn giữ một khoảng cách xa lạ với Phi Lan. Còn Khải Tuấn, anh cũng mực chăm chăm vào công việc. Mặc dù Khánh Tâm đã nói cho anh biết Phi Lan chính là người con gái anh gặp gỡ rồi hứa hẹn lời yêu trong chuyến về quê hương, anh vẫn không tỏ thái độ nào gần gũi với cô.

    Đi làm về, Khải Tuấn cũng “anh anh, em em” với Phi Lan nhưng chỉ nói những câu xã giao thông thường chứ không gì tiến triển hơn. Khải Tuấn không phản đối những cử chỉ thân mật của Phi Lan nhưng cũng chỉ để cô bày tỏ trong một giới hạn nào đó, còn anh chưa khi nào chủ động bày tỏ. Người duy nhất có thể đồng cảm với Phi Lan là Khánh Tâm nhưng Phi Lan cũng ít gặp cô ta.

    Khánh Tâm làm việc ở một nhà máy đóng hộp thực phẩm lớn, công việc cuốn hút cô cả ngày lẫn đêm. Khánh Tâm rất ít ở nhà, cho nên Phi Lan thường phải đối mặt với bà Lan Anh mà theo cô thì đây là một phụ nữ khó tính hay xét nét.

    – Cháu đã có dư tính gì trong thời gian ở đây chưa?

    Câu hỏi bất ngờ của Bà Lan Anh làm Phi Lan bối rối:

    – Dạ ...dạ chưa! Cháu chỉ mong được kề cận, chăm sóc anh Khải Tuấn để anh ấy sớm phục hồi trí nhớ.

    Bà Lan Anh khẽ gật đầu:

    – Bác thấy hai đứa không thân mật với nhau. Khải Tuấn là người của công việc. Trước đây nó sống rất tình cảm nên bác nghĩ rằng nó yêu ai thì sẽ yêu bằng tất cả sự chân thành . Tuy không thể nhớ ngay những gì đã xảy ra, nhưng ít ra Khải Tuấn cũng phải mơ hồ nhận ra cháu là người con gái ngự trị trong trái tim nó chứ. Ít ra nó cũng phải tìm lại được chút gì của cảm giác yêu đương. Vậy mà cả tháng nay ở bên cạnh cháu, nó vẫn cứ như trước đây, dành tất cả thời gian cho công việc. Cháu không cảm thấy thất vọng à?

    Bà Phi Lan nhìn thẳng vào khuôn mặt của Phi Lan. Nhận xét của bà quá chính xác, chứng tỏ bà không bỏ qua một cử chỉ nhỏ nào của Phi Lan và Khải Tuấn, mặc dù hai người sống riêng biệt với bà. Trót phóng lao thì phải theo lao, Phi Lan đành vận dụng kinh nghiệm để nhập vai cho đạt.

    – Dạ cháu cảm ơn bát đã quan tâm . Thật sự là cháu rất buồn bác ạ. Cháu đã kỳ vọng vào anh Tuấn, đã dệt là bao nhiêu là mộng đẹp cho mối lương duyên tiền định này. Vậy mà tai họa lại từ đâu ập đến làm tan giấc mộng đẹp của cháu.

    Nhưng cũng may là anh Tuấn không có việc gì. Cháu chỉ cần anh ấy được bình an. Bây giờ thì cháu đã khỏi phải canh cánh trong lòng vì chuyện đó. Cháu chỉ mong được ở bên cạnh ảnh để chăm lo cho ảnh suốt đời.

    – Vậy cháu đã bàn về chuyện đám cưới với Khải Tuấn chưa? Nếu đã quyết định sẽ chung sống suốt đời với nhau thì phải tổ chức cưới.

    – Dạ ....cháu mong bác đứng ra lo giúp. Bời vì cháu yêu ảnh thì đương nhiên cháu muốn được làm vợ ảnh một cách danh chánh ngôn thuận. Sở dĩ cháu chưa dám bàn đến chuyện này là vì cháu muốn để cho đôi bên có thời gian hiểu nhau hơn.

    – Nói như vậy là Khải Tuấn với cháu còn vẫn chưa hiểu hết về nhau sao?

    Theo như lời Khải Tuấn với bác qua điện thoại thì đúng là nó đã tìm được một nữa của mình rồi, như thế thì nó rất yêu cháu đấy. Khi nghe Khánh Tâm nói đã đưa đựơc cháu về bên này, bác vẫn nghĩ là Khải Tuấn sẽ sớm nhận ra cháu là ai và cảm xúc của nó với cháu chắc chắn là người phải khác. Nhưng ...xem ra thì điều mà bác mong đợi đã không xảy đến.

    – Dạ không sao đâu bác. Theo cháu thì “nước chảy đá mòn” sống với nhau rồi từ từ anh ấy sẽ nhận ra cháu là mối tình đầu của ảnh.

    – Chẳng lẽ cháu cam phận sống như chiếc bóng bên đời Khải Tuấn sao?

    Đám cưới chỉ là chuyện hình thức, nên Khải Túân lên tiếng, bác nhất định tiến hành. Nhưng mà ...nếu nó cưới cháu chỉ vì vâng lời bác, vì chúng ta nói với nó đây là duyên số, là tình yêu mà không phải là do chính Khải Tuấn nhận ra thì e rằng cháu sẽ bị thiệt thòi. Không phải với phụ nữ chúng ta, tình cảm mới là quan trọng nhất hay sao?

    Phi Lan im lặng. Bà Lan Anh đã phân tích cặn kẽ thế này thì cô còn nói gì được nữa. Ngắm nhìn Phi Lan một hồi lâu, bà Lan Anh lại lên tiếng, lần này có vẻ thân mật hơn:

    – Thôi con bàn bạc với Khải Tuấn đi. Chậc! giá như nó có thể nhớ lại thì hay biết mấy.

    Nói đoạn Bà Lan Anh đi xuống nhà. Phi Lan nhìn đồng hồ. Lẽ ra giờ này Khải Tuấn phải về rồi, không biết có ca mổ nào không, cô đang mong điện thoại của anh.

    Một lúc sao, căn phòng bà Lan Anh tắt đèn, Khánh Tâm cũng chưa về. Phi Lan cũng bồn chồn qua lại trong phòng khách. Nếu là ở nhà cô, chắc là cô đã đi đâu đó cho bớt buồn. Trên đất nước xa lạ này, Phi Lan giống như người khách trọ. Cô không quen với nhịp sống vội vàng, và trên những nẽo đường xa lạ, cô không biết mình đi đâu về đâu ...

    Khải Tuấn về đến nhà rất khuya, lúc Phi Lan đang thiu thiu ngủ. Nghe tiếng xe hơi anh vào gara, Phi Lan bật dậy chạy ra ngoài, Khải Tuấn đang xách cặp đi vào, cô ngửi thấy mùi rượu nên hỏi:

    – Anh đi dự tiệc hả anh Tuấn?

    Khải Tuấn lắc đầu:

    – Không anh chỉ uống vài ly với khách hàng. Sao khuya rồi mà em chưa ngủ?

    – Em muốn đợi anh về.

    – Khờ quá! Mai mốt đừng chờ nữa, công việc anh thường có lúc về rất khuya. Em cứ ngủ trước đi.

    Vừa nói, Khải Tuấn vừa bước vào phòng riêng. Phi Lan bước theo anh. Cô giúp Khải Tuấn cởi áo khoát rồi ôm ngang người anh. Khải Tuấn dịu dàng:

    – Phi Lan đừng như thế anh đang say mà.

    – Anh Tuấn! Sao anh cứ mãi giữ khoảng cách với em như thế. Anh không nhớ rằng mình từng yêu say đắm nhau ư? Em yêu anh và đang đau khổ vì anh .

    Anh hứa sẽ quay lại cưới em rồi không quay lại. Anh có biết em đã thất vọng thế nào không? Em đã từng nghĩ đến cái chết ...

    Lời than thở làm Khải Tuấn xúc động, anh quay lưng qua nhìn Phi Lan:

    – Anh xin lỗi em ...Thật sự là anh không thể nhớ được chuyện gì. Nhưng dù sao anh cũng xúc động bởi em đã vượt ngàn trùng hải lý đến bên anh.

    – Vậy sao anh không đáp lại tình em. Em đã ở gần anh như thế này mà sao anh vẫn coi em như người xa lạ.

    – Coi như người xa lạ à? Đâu có! Em nói vậy không đúng. Anh vẫn nghĩ em là bạn gái, vẫn cùng em trò chuyện thân mật kia mà. Thậm chí anh còn để em ở cùng phòng em nữa. Nếu như không phải em sẽ là vợ anh thì sẽ không có chuyện đó đâu.

    – Anh à!

    Vòng tay của Phi Lan càng lúc càng siết mạnh, hơi thở cô phả vào gáy Khải Tuấn làm anh thoáng rùng mình. Phi Lan thì thầm bên tai anh:

    – Anh nói đến chuyện ở chung phòng sao em nghe tui quá. Anh có bao giờ chung giường với em đâu. Tự dưng lại để em một mình ở phòng trong, còn anh ở ngoài này. Thậm chí người ta muốn có sự âu yếm với anh, đụng vào anh cũng không được nữa. Vậy thà em ngủ với Khánh Tâm.

    – Thì anh cũng đã đề nghị em ở chung phòng với Khánh Tâm, tại em cứ khăng khăng không chịu.

    – Anh nói gì lạ vậy? Em lặng lội qua đây là vì anh. Em muốn được cận kề, được chăm sóc như anh, anh biểu em ở cùng em gái anh là sao chứ? Cô ấy cứ đi là suốt, bây giờ cũng còn chưa về nhà, anh bảo em phải làm sao đây?

    Khải Tuấn nhẹ nhàng gỡ tay Phi Lan:

    – Anh rất hiểu tâm trạng của em. Anh cũng muốn như thế nhưng không được. Anh không thể làm khác hơn . Phi Lan cố gắng đợi chờ anh thêm một thời gian nữa. Rồi anh sẽ nhận diện được em mà.

    – Nếu như anh không thể nhớ lại được thì sao? Em sẽ trở thành thừa hả? Còn tuổi thanh xuân và cuộc đời em, tất cả đều bị anh lấy mất rồi, tương lai em chẳng còn gì đâu.

    – Em nói cái gì?

    Khải Tuấn nhìn sững vào Phi Lan:

    – Em bảo anh lấy mất cái gì của em?

    Phi Lan bạo miệng nói luôn:

    – Còn phải hỏi nữa sao! Chuyện này lẽ ra anh phải rõ hơn em chứ. Chính anh đã lấy mất đời con gái của em . Nhưng em không tính toán với anh, bởi vì mình yêu nhau nên chuyện đó xảy ra cũng không có gì là lạ.

    Khải Tuấn bỏ tay Phi Lan ra, anh ngồi phịch xuống giường, đưa hai tay ôm đầu:

    – Không! Không thể nào! Tại sao anh không có chút ấn tượng gì cả vậy? Lý nào chuyện như vậy mà anh cũng quên luôn.

    Phi Lan bước lại ngồi gần anh:

    – Anh bị mất trí nhớ mà, làm sao khẳng định được mình không làm chứ. Dù gì người chịu thịêt thòi là em chứ có phải anh đâu. Anh Tuấn à! Mình làm đám cưới đi. Chỉ có đám cưới mới làm em xoá đi mặt cảm và không lo lắng nữa.

    Sáng mai anh nói với mẹ nha!

    Khải Tuấn không nói gì. Anh đưa hai tay xoa nhẹ hai bên thái dương, lòng ngổn ngang trăm mối. Với tính cách của mình, Khải Tuấn tin rằng mình có thể kểm chế được, làm sao anh lại có thể ...

    – Anh Tuấn!

    Phi Lan bất chợt nhào đến ôm khải Tuấn, đẩy anh ngã xuống giường, cô nằm sát vào anh, chủ động hôn lên khắp mặt anh. Khải Tuấn đang còn trong cơn say, anh như choáng ngợp bởi những nụ hôn cuồng nhiệt của Phi Lan. Anh chống chế một cách yếu ớt.

    – Đừng! Phi Lan! Đừng làm vậy!

    Nhưng Phi Lan đang cơn say tình, cô không ngừng tấn công Khải Tuấn. Đây đúng là cơ hội tốt cho cô. Phi Lan muốn được Khải Tuấn yêu. Cô muốn hoà vào anh, đựơc cùng anh tìm cảm xúc ái ân dù chỉ một lần để cô được thuộc về anh mãi mãi. Phi Lan đặt môi mình lên môi Khải Tuấn, cô hôn anh một nụ hôn dài.

    Khải Tuấn cũng vòng tay ôm cô và hôn trả. Bờ môi anh thật mền và đầy quyến rũ, từng cử chỉ yêu thương đều rất nhẹ nhàng. Giữa lúc Phi Lan đang nhắm mắt chờ đón nhận hạnh phúc thì Khánh Tâm về đến.

    Tiếng gọi của cô vang lên trong đêm vắng làm Khải Tuấn sực tỉnh, anh cố gượng ngồi lên và đẩy nhẹ Phi Lan:

    – Khánh Tâm đã về kìa!

    – Anh Hai ơ! Anh ngủ chưa, sao không đóng cổng gì hết vậy?

    Vừa nói, Khánh Tâm vừa sộc vào phòng anh. Cô khựng lại, há hốc mồm nhìn vào cảnh tượng trước mắt. Phi Lan vội kéo lại dây áo, bước xuống dường rồi đi thẳng ra ngoài.

    – Khánh Tâm mới về à? Vào đi em, chị đi tắm đã!

    Phi Lan vừa tắm vừa chạy thẳng qua nhà sau. Còn lại một mình, Khải Tuấn ngồi tựa vào tường. Anh vuốt lại nếp áo. Khánh Tâm nhăn mặt:

    – Chuyện gì xảy ra vậy anh Hai? Sao anh có thể làm thế? Anh vốn là người đàn ông mẫu mực kia mà.

    Khải Tuấn chỉ im lặng. Gìơ này anh cũng tỉnh cơn say và rất hối hận về hành động của mình. Cũng may là Khánh Tâm về kịp lúc. Khải Tuấn tự trách mình.

    Sao anh có thể yếu lòng như vậy? Có đúng là trước đây anh đã dấn thân cùng Phi Lan rồi sao?

    – Anh Hai à! Anh thay đổi rồi sao? Trước kia anh vẫn bảo là anh rất ghét ai “ăn cơm trước”, bây giờ thì chính anh đã phá lệ rồi. Sao anh không bảo mẹ? Chỉ cần anh lên tiếng là mẹ sẽ đứng ra cưới chị Phi Lan. Em thấy mẹ chị ấy đâu có khó. Khi thành vợ chồng rồi anh chị tha hồ yêu đương. Mà hai người cũng ẩu vô cùng, để chuyện ấy xảy ra sao không đóng cửa. Nếu để mẹ nhìn thấy, em chắc mẹ sẽ giận anh luôn.

    – Khánh Tâm! Anh sai rồi. Là lỗi của anh. Anh đã uống chút rượu nên không kềnh chế được. Là tại anh thôi, em cũng đừng chấp vấn và cũng đừng nghĩ xấu Phi Lan.

    – Anh sẽ cưới chị Phi Lan trong năm nay chứ?

    – Đâu cần phải gấp vậy em? Anh muốn đợi đến khi anh có một cảm giác yêu thương với cổ.

    – Cái anh này lạ quá! Nếu như không có cảm xúc gì, sao vừa rồi anh lại ...Mà thôi, anh cũng kéo dài thời gian, hãy cưới chị Lan đi! Không cần anh nhớ lại những gì cũng được. Chị ấy đã sang đến đây rồi, anh nói mẹ sắp xếp qua Việt Nam gặp mẹ chị ấy là xong chuyện.Thôi, em về phòng đây. Hôm nay làm tăng ca, buồn ngủ quá chừng.

    Nói đoạn, Khánh Tâm rời khỏi phòng Khải Tuấn, anh buông người xuống nệm, suy nghĩ về những lời nói của Phi Lan. Có đúng là anh đã từng ngủ với cô không? Lẽ nào anh đã có những hành động quá hồ đồ như thế? Nhưng nếu không có thì Phi Lan không thể nói. Chuyện này ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời người, Phi Lan không thể nào vu khống, bởi vì làm như vậy là cô cũng tự hạ thấp mình. Vậy bây giờ anh phải làm sao đây? Tự dưng Khải Tuấn thấy nhức đầu kinh khủng?

    Phi Lan đứng trước gương chảy lại mái tóc. Cô đã tắm rửa, thay quần áo khác. Dòng nước mát làm cô tỉnh người ra. Tự ngắm mình trong gương, Phi Lan vẫn còn đủ tự tin khẳng định mình xinh đẹp và có một thân hình gợi cảm.

    Vậy tại sao có bao nhiêu lần vuốt ve kề cận mà Khải Tuấn không chút động lòng? Anh là người hay thánh mà kiềm chế dục vọng tài tình như thế? Lúc nãy suýt nữa thì cô đã thành công vì Khải Tuấn say. Người đàn ông khi say sẽ khó tự chủ được, vậy mà tự dưng lại bị phá đám bởi Khánh Tâm, Phi Lan rất bực mình. Đã lâu rồi, từ lúc sang đây, cô không có điều kiện để vui chơi ở bên ngoài như khi ở Việt Nam. Phi Lan không biết nói tiếng Anh, ra chơi bên ngoài cô gặp khó khăn về ngôn ngữ. Ở nhà thì chôn chân bó gối, muốn Khải Tuấn chiều chuộng yêu thương thật chẳng dễ chút nào. Có một lần anh đưa Phi Lan đi dạo phố, cô đòi đi đến tận nữa đêm. Khải Tuấn cũng chiều cô, nhưng dù chỉ có hai người với nhau, anh cũng chưa bao giờ biểu lộ sự âu yếm. Cô chủ động hôn anh thì anh lại đẩy ra và lúc nào cô cũng phải nghe câu “em là phụ nữ mà! Anh không thích cách biểu hiện tình yêu như vậy”. Thế là Phi Lan phải nén lòng, dù rất yêu và khao khát được yêu, cô vẫn chưa thể nào chiếm được Khải Tuấn từ con tim đến thể xác. Nhiều lúc Phi Lan thấy nản lòng, cô muốn về Việt Nam nhưng không biết nói thế nào với mẹ. Phi Lan cũng sợ gặp Hải Âu, cô muốn đặt mình vào một sự đã rồi nhưng không thể ...

    – Sao giờ này mà cháu lại đứng đây? Có biết mấy giờ không mà chưa ngủ?

    Bà Lan Anh đứng phía sau Phi Lan không biết lúc nào. Bà đột ngột lên tiếng làm cô giật mình quay lại:

    – Bác!

    Bà Lan Anh đưa tay chỉ đồng hồ:

    – Đã hai giờ sáng rồi còn gì. Vừa nãy hai đứa xảy ra chuyện gì vậy? Bác nhìn thấy cháu chạy từ phòng Khải Tuấn ra.

    – Dạ.

    – Sao? Lại thất bại khi muốn cùng Khải Tuấn tìm lại hương ái ân ngày ấy hả? Bác nghĩ cháu không nên làm vậy. Khải Tuấn không thích chuyện đó đâu.

    Mà bác cũng không tin nó đã từng như vậy với cháu.

    Phi Lan đỏ mặt vì xấu hổ. Cô không ngờ bà Lan Anh lại thức vào giờ này.

    Hay là bà để ý theo dõi nghi ngờ điều gì đó?

    Làm ra vẻ khổ sở, Phi Lan đến ôm lấy vai bà:

    – Bác à! Xin bác hãy tin cháu. Cháu thật sự đã thuộc về Khải Tuấn. Nếu không thì cháu đâu phải khổ sở thế này. Ở bên đó cháu còn có mẹ. Mẹ cháu để cháu đi vì muốn cháu tìm được hạnh phúc với người đàn ông đã đi vào cuộc đời mình.

    – Bác không phải là không tin cháu, song cách ứng phó của cháu thật sự khó hiểu đó Phi Lan. Lời nói và hành động của cháu dường như có chút gì mâu thuẫn. Cháu cứ thử nghĩ đi. Nếu như Khải Tuấn từng có những khoảnh khắc khó quên với cháu thì khi gặp lại cháu, trong tận cùng tiềm thức, nó phải có gì gợi nhớ chứ, đúng không? Và cháu cũng chẳng cần phải vội vàng, hối thúc. Ký ức của Khải Tuấn tạm thời bị lãng quên, điều đó không có nghĩ là nó bị điên đâu. Bằng chứng là ngay khi sức khẻo hồi phục, Khải Tuấn đã trở lại bệnh viện và hoàn thành xuất sắc nhiều ca phẫu thuật tạo hình. Mọi sinh hoạt của nó đều rất bình thường, trừ việc làm thân với cháu. Bác đã hỏi các chuyên gia tâm lý.

    Đối với người bị mất đi trí nhớ tạm thời thì thường là vợ hoặc người yêu có rất nhiều khả năng làm người bệnh nhớ lại ...Bác thật không hiểu nổi sao cho đến bây giờ mà Khải Tuấn vẫn còn dè dặt trong quan hệ với cháu, trong khi nó rất thoải mái với bạn bè đồng nghiệp. Còn cháu sao cứ phải tìm mọi cách để cùng Khải Tuấn ...Phi Lan à! Cháu không ngại hay sao Bà Lan Anh nói một hơi rồi hỏi xoáy vào nhược điểm của Phi Lan. Có nghĩa là bà muốn Phi Lan biết bao nhiêu lần cô tìm cách quyến rũ Khải Tuấn đối mặt chuyện ân ái đều không khỏi mắt bà. Phi Lan ngượng chín người. Cô còn chưa biết phải trả lời sao thì bà Lan Anh đã chủ động chấm dứt câu chuyện.

    – Thôi được rồi! Cháu về chỗ của mình và ngủ một chút đi, sao này đừng hành động hồ đồ như thế nữa!

    Nhưng chỉ cần có thế, Phi Lan chạy về phòng Khải Tuấn. Anh không có trong phòng. Phi Lan cũng chẳng dám tìm anh. Cô ngã người lên nệm, kéo chăn trùm kín mặt. Phi Lan không thể để cho mình thất bại. Cô suy nghĩ đến một biện pháp khác để có thể trói luộc Khải Tuấn vào hôn nhân hợp pháp với mình.

    Chương 15

    Hải Âu bước ra khỏi phòng khám. Cầm tờ giấy ghi kết quả siêu âm, cô rất đỗi bàng hoàng. Đến tháng thứ sáu của thai kỳ, bác sĩ cho cô biết là cô đang mang cặp bào thai song sinh một trai, một gái. Thai nhi rất khoẻ mạnh, có dấu hiệu phát triển tốt. Bác sĩ khuyên cô nên đến khám định kỳ đúng hẹn và sinh ở bệnh viện chuyên khoa để đảm bảo an toàn. Có thể là Hải Âu sinh mổ chi phí cho phẫu thuật chắc là sẽ tốn kém nhiều đây. Hải Âu nhẩm tính toán số tiền dành dụm. Bằng mọi cách, cô sẽ sinh con ở điều kiện tốt nhất và sẽ nuôi dưỡng chúng đàng hoàng. Cũng may là cô đã gầy dựng được tiệm may thuận lợi, càng ngày càng đông khách bởi vì lấy giá bình dân, đường kim mũi chỉ khéo léo lại biết thiết kế những kiểu trang phục trẻ, hợp thời trang nên người nào đến tiệm cô một lần đều giới thiệu cho nhiều người cùng biết ...

    – Trời ơi! Hải Âu! Có phải Hải Âu không?

    Tiếng gọi thảng thốt vàng lên từ phía sau làm Hải Âu giật mình nhìn lại. Cô cũng mở to mắt, đôi môi mấp máy chẳng thành câu:

    – Nh ...Như ...Ngọc.

    Hai người bạn ôm chầm lấy nhau. Như Ngọc nhìn chiếc bụng căng tròn của Hải Âu, chớp mắt:

    – Mày đến khám thai hả? Tháng thứ mấy rồi? Siêu âm chưa? Là trai hay gái vậy? Bác sĩ có tính ngày dự sanh cho mày chưa?

    Hải Âu khẽ lườm bạn:

    – Hỏi gì mà lắm thế, làm sao trả lời?

    – Thì trả lời từng câu, ai biểu nói một mạch đâu mà nhăn nhó.

    – Khoảng hai tháng rưỡi nữa là tao sinh con đấy. Siêu âm rồi, một cặp song thai.

    Như Ngọc há hốc mồm:

    – Hả! Sinh đôi hả? Là trai hay gái?

    – Một trai, một gái.

    – Vậy à?

    Khuôn mặt Như Ngọc thoáng có chút lo âu.

    – Hải Âu à! Mày cẩn thận đó nha! Tao nghe người ta nói thai song sinh mà một trai một gái khó nuôi lắm đó.

    Hải Âu cười:

    – Là chuyện dị đoan thôi, hơi đâu mày để ý rồi lo cho mệt. Lâu quá mới gặp nhau, chị em mình đi kiếm gì ăn rồi trò chuyện. Tao đói bụng quá chừng – Đói là phải rồi, một mình mày phải cung cấp tới ba khẩu phần ăn. Nè, có bị nghén không, nói đi để tao còn chọn món.

    Hải Âu lắc đầu:

    – Có nghén nhưng chỉ ba tháng đầu thôi, bây giở thì hết rồi nên ăn uống ngon miệng lắm.

    Như Ngọc ngắm nhìn bạn, gật gù:

    – Khỏi quảng cáo, nhìn thân hình mày đủ biết rồi. Nào cùng đi ...À! Mày đến bệnh viện bằng xe gì?

    – Tao đi taxi.

    – Ờ, phải đó. Bụng to thế này. Thôi, lên tao chở. Tao sẽ chạy chậm và cẩn thận, yên tâm nhé bà bầu.

    Như Ngọc chở Hải Âu đến một tiệm ăn lớn trên đường Xô Viết Nghệ Tỉnh.

    Cô gọi hai phần cơn đặt biệt với nhiều thức ăn bổ dưỡng như mực xào, cá lóc hấp bầu, tôm kho tàu, sườn xốt chua ngọt và cả canh xúp đuôi heo ...

    Nhìn những món ăn được mang đến chất đầy ra bàn, Hải Âu xuýt xoa:

    – Chao ôi! Ngon quá! Nhưng làm gì mà gọi nhiều món thế, có hai đứa làm sao ăn hết?

    – Ăn không hết bỏ bọc mang về. Hôm nay tao đãi, mày cứ thoải mái đi!

    Hải Âu lườm bạn:

    – Chà, sang nhỉ! Lấy chồng giàu nên chi tiêu rộng rãi ghê! Vợ chồng mày làm ăn ra sao?

    – À! Công việc kinh doanh của Quang Khôi gặp nhiều thuận lợi nên tao cũng được phước lây.

    – Phải rồi, mày đến bệnh viện làm gì vậy? Có phải đã cấn bầu rồi không?

    Như Ngọc lắc đầu:

    – Không. Anh Khôi chưa muốn có con. Ảnh đã bàn với tao hai năm nữ mới sinh. Tao đến khám phụ khoa. Dạo này tao hay bị rong sinh kéo dài, tay chân nhức quá.

    – Vậy à! Hèn chi trông mày có vẻ gầy và xanh. Bác sĩ nói thế nào hả Ngọc?

    – À! Cũng chẳng có vấn đề gì nghiêm trọng chỉ là rối loạn kinh nguyệt bình thường thôi. Vì tao sợ ảnh hưởng đến việc có con sau này nên đi khám ...Không ngờ lại gặp lại bạn xưa. Tự dưng mày bỏ đi không nói lời nào làm tao lo quá.

    Mày có thường gọi điện thoại về nhà không?

    – Không. Tao không muốn làm phiền chị Yến. Không biết mẹ con chị sống thế nào? Nhất là nhỏ Phi Lan, chẳng biết có còn quậy lung tung không nữa.

    – Vậy là mày không biết gì rồi. Phi Lan đâu còn ở đây.

    – Cái gì? Nó lại bỏ nhà theo bạn trai rồi hả?

    – Không phải. Lần này ngon hơn nhiều. Có cô bạn nào đó ở Mỹ về làm thủ tục cho Phi Lan đi du lịch. Không biết chuyến đi đó thế nào mà đến nay không thấy nó trở về.

    Hải Âu bàng hoàng:

    – Không trở về ư? Thông tin của mày chính xác không, hay lại nghe người ta đồn bậy bạ.

    – Nghe gì mà nghe! Là chính chị Phi Yến nói với tao đó. Mới cách đây hai tuần, tao còn gặp chị ấy ngoài chợ vải, tao hỏi thăm mày, chị Yến bảo chẳng có tin gì. Chỉ còn khoe với tao Phi Lan đi du lịch đã gặp được nhân duyên, nó sẽ lấy chồng và định cư bên đó.

    Hải Âu sững sờ. Thông tin này là một sự bất ngờ đối với cô:

    – Nhưng ...theo tao biết thì Phi Lan đâu có người bạn nào sống ở nước ngoài? Hay là ...hay là ...Khải Tuấn về cưới nó?

    – Mày nghĩ đi đâu vậy, Hải Âu? Khải Tuấn là người yêu của mày, làm sao cưới Phi Lan được chứ? Vả lại, nếu chuyện đó xảy ra thì tao biết rồi. Không phải đâu nhỏ ơi. Mày sao đa nghi quá.

    – Sao tao cứ cảm thấy như trong chuyện này có gì khuất tất, lẽ nào chị Yến lại dễ dàng đồng ý để Phi Lan rời khỏi gia đình khi chỉ còn có hai mẹ con sống với nhau?

    – Đây đâu phải là chuyện bỏ đi, mà là việc xuất cảnh theo chồng đấy. Chị Hai mày vốn có tư tưởng vọng ngoại mà. Phi Lan lại là đứa thích được ở nước ngoài, vậy thì chuyện lấy chồng xa xứ đâu có gì lạ chứ.

    – Phải chi Phi Lan có bạn trai là Việt kiều thì tao không thắc mắc làm gì?

    Đằng này ...lúc tao đi, nó vẫn còn chưa có quen ai. Phi Lan rất tức giận về việc tao quen với Khải Tuấn. Nó chẳng cần giấu giếm sự ganh tỵ của mình. Tao nghi ngờ nói tìm cách xuất ngoại chỉ vì biết được tin anh ấy.

    – Không có lý nào đâu. Hay là vầy đi Hải Âu, mày thử về nhà gặp chị Yến xem sao. Hiện tại chị ấy có một mình, gặp lại mày, có khi chị lại còn mừng nữa là khác.

    Hải Âu khẽ thở dài:

    – Mày không hiểu chuyện nên nói vậy, chứ chị Hai tao không muốn tao xuất hiện trước mặt chị ấy trong bộ dạng này đâu.

    – Vậy nghĩa là sao?

    – Khi vừa biết chuyện tao có thai với anh Tuấn, chị Hai tao đã khăng khăng đòi đưa tao đến bệnh viện phá bỏ. Chị ấy cho rằng tao đã làm chuyện xấu hổ, ảnh hưởng đến danh tiếng dòng họ ....Vì vậy tao chọn sự ra đi để tránh cho hai mẹ con chị ấy tiếng xấu. Tao không thể xuất hiện ở khu phố của mình trong hoàn cảnh này đâu.

    Như Ngọc cau mày:

    – Thật vô lý! Tại sao mày lại chiều theo chị Yến chứ? Phi Lan có gì tốt đẹp hơn mày đâu để chị ấy tự hào. Tao nói mày đừng buồn, ở khu phố của mình, nghe nói đến Phi Lan ai cũng lắc đầu. Con bé đó mới là hư hỏng. Nếu như tao là mày, tao sẽ chẳng đi đâu hết.

    Hải Âu chép miệng:

    – Không sao cả, Ngọc à! Tao cũng cảm thấy mình cần tìm một nơi ở khác.

    Dù gì thì việc tao mang thai khi chưa đám cưới cũng đáng bị chê cười. Huống gì từ đó đến nay Khải Tuấn không một lần trở lại ...Mày cũng đâu nghe tin gì của anh, đúng không?

    Như Ngọc gật đầu. Hải Âu tiếp lời:

    – Coi như anh ấy bỏ tao rồi. Có lẽ mục đích chính của ảnh chỉ là việc cải táng hài cốt em trai, tình cảm đối với tao chỉ thứ tình cảm thoáng qua, không đáng để ảnh bận lòng tìm lại.

    – Mày có oán hận Khải Tuấn không?

    Hải Âu lắc đầu:

    – Không, với tao Khải Tuấn là mối tình đầu tiên và cũng là mối tình sau cuối. Tao yêu ảnh thật lòng, đến bây giờ cũng chẳng hối hận gì. Được có con với anh Tuấn, tao cho đó là một hạnh phúc. Mày thấy đó, có rất nhiều phụ nữ vô duyên, với tình yêu nhưng họ khao khát được sinh con. Việc đó cũng đâu dễ dàng gì được người ta chấp nhận. Huống chi, con tao được sinh ra từ tình yêu.

    Dù anh Tuấn bỏ đi không trở lại, tao vẫn giữ lại được kết quả của tình yêu đó là hai đứa bé sắp chào đời. Từ nay tao sẽ không còn lo sợ mình cô đơn nữa.

    Như Ngọc nhìn bạn, tự nhiên cô cảm thấy xót xa. Hải Âu là một cô gái tốt nhưng không hiểu sao lại có số phận hẩm hiu đến như vậy. Thời con gái, khi bạn bè vào tuổi mộng mơ và bắt đầu có những mối tình chớm nở, thì Hải Âu chỉ biết giết thời gian bằng công việc. Cô ôm đồm nhiều việc, làm quần quật để tích luỹ tiền. Rồi vì sự bốc đồng qua trò chơi tìm bạn trên mạng của Phi Lan, Hải Âu tự dưng lọt vào tầm ngắn của lão Bính, suýt chút nữa bị lão ta hãm hại. Cái may mắn nhất của cô là quen đựơc Khải Tuấn nhờ vào lòng tốt “chăm sóc mộ người khác” của cô. Những tưởng hạnh phúc sẽ mỉm cười với Hải Âu . Nhưng không, sau những tháng ngày yêu đương mật ngọt, Khải Tuấn ra đi bỏ lại cô với cái thai không người thừa nhận. Vậy mà Hải Âu cũng quyết định giữ gìn, cô chấp nhận ra đi để bảo vệ giọt máu của tình yêu. Nếu như Hải Âu phải yêu con một mình, nếu như cô trở thành người mẹ “goá” khi tuổi đời còn quá trẻ thì đúng là không công bằng cho cô.

    – Mày nghĩ gì mà thừ người ra vậy Ngọc?

    – Tao đang nghĩ đến lúc mày sinh con một mình và cảm thấy buồn.

    – Không sao đâu Ngọc ơi! Mày đừng quá bận tâm lo nghĩ cho tao. Tao có thể tự mình lo liệu được. Thú thật, những ngày đầu sống xa nhà, đêm nào tao cũng khóc sướt mướt vì tủi thân. Có một dì lớn tuổi ở cạnh chỗ tao thuê, biết tao đang mang thai, dì ấy khuyên tao không nên khóc, cũng đừng suy nghĩ nhiều kẻo ảnh hưởng đến đưa bé. Dần dần rồi tao cũng nguôi ngoai. Bây giờ cửa tiệm đã có nhiều khách hàng, lại có hai cô thợ phụ ráp quần áo, tao vừa bận rộn lại có bạn nên cũng bớt buồn. Hiện tại, tao đã quen với cuộc sống một mình nên không còn suy nghĩ gì nhiều nữa.

    – Hỏi thật điều này nhé! Mày có còn yêu Khải Tuấn không?

    Hải Âu gật đầu:

    – Tao chẳng có lý do gì để hết yêu anh ấy. Tuy anh ấy không lại cưới ta như đã hứa, nhưng tao cũng không có ý trách hận ảnh, trừ phi tao tận mắt chứng kiến ảnh phản bội hoặc lừa dối tình yêu. Hiện tại tao rất nhớ anh ấy. Hy vọn hai đứa bé sinh ra sẽ đẹp như Khải Tuấn, để ngày ngày tao có thể tìm thấy hình ảnh của anh ấy qua con.

    Như Ngọc khẽ lắc đầu:

    – Tao thật sự ngưỡng mộ tình yêu và cả lòng nhân hậu cùa mày. Mà mày cũng lãng mạn thật đó, bị người ta bỏ rơi mà vẫn nuôi ý nghĩ tốt đẹp về người đã quay lưng lại với mình.

    – Mày đừng có nói với anh Tuấn như vậy. Mình đâu có chứng cớ gì để kết tội ảnh đâu, Biết đâu anh ấy bệnh hoặc gia đình xảy ra sự cố, hoặc công việ làm ăn gặp phải rủi ro ...khiến ảnh không thu xếp được thời gian ...

    – Thôi đi! Hải Âu! Mày làm ơn đừng tìm đủ lý do để biện minh cho người tình nữa! Ừ, thì chò rằng Khải Tuấn mắc bệnh hay gặp việc này việc nọ không thể trở qua đây, nhưng còn có thư từ và điệnt thoại? Ảnh không thể viết, cũng không thể nói lại à! Khải Tuấn bị cui tay hay bị câm?

    – Thôi Như Ngọc, mày đừng nói nữa, đừng làm tan vỡ giấc mộng đẹp của tao!

    Nói đến đây giọng Hải Âu chùng lại, nghèn nghẹn như sắp khóc. Như Ngọc thấy vậy vội mở lời an ủi:

    – Nè, đừng khóc nha! Tao xin lỗi vì đã khơi dậy vết thương lòng của mày.

    Bây giờ tao đưa mày về tận nơi mày ở, tao cũng muốn biết địa chỉ để có dịp ghé thăm. Nhất là khi mày sanh, tao nhất định phải có mặt để làm mẹ đở đầu của hai đứa bé ...À! Chỗ mày có số điện thoại không?

    – Nhà kế bên có điện thoại công cộng. Mày cứ gọi đến bảo gặp tao, dì Bảy sẽ nhắn giùm. Để tao ghi só điện cho mày.

    Ghi số địên thoại cho Như Ngọc xong, Hải Âu gọi tính tiền. Như Ngọc ngăn cô lại:

    – Để đó tao! Đã bảo hôm nay là tao đãi mày mà.

    Trả tiền xong, Như Ngọc trở bạn về . Nơi ở Hải Âu khá xa bệnh viện. Như Ngọc lái xe qua nhiều con đừơng, nhiều ngã ba. Căn nhà Hải Âu thuê nằm ở cuối một con đường nhỏ, có gắn bảng hiệu “tiệm may Hải Âu”. Đó là căn nhà tương đối rộng, có cả phần góc lửng phía trên. Lúc Như Ngọc đến, có hai cô thợ đang ráp đồ, tuổi độ chừng mười chín, đôi mươi. Nhìn số quần áo, Như Ngọc biết Hải Âu có nhiều khách đến may. Như vậy cô cũng thấy yên tâm. Như Ngọc chào tạm biệt Hải Âu.

    Trên đường về, cô tập trung chú ý tên đường để khỏi bị lạc đến tìm thăm bạn Nghe chuông điện thoại reo, bà Phi Yến vội vàng nhấc máy:

    – Alô, chị Hai hả? Là em, Hải Âu đây.

    Nghe giọng của Hải Âu, bà Phi Yến giật mình:

    – Hải Âu ! Em ...em đang ở đâu, sao lâu quá không điện về cho chị?

    – Chị Hai! Em xin lỗi, em bận quá ...với lại tâm trạng cũng không vui nên ngại liên lạc với người nhà.

    – Em khoẻ không, Hải Âu?

    – Vâng, me khoẻ. Hiện nay em thuê nhà mở tiệm may, công việc cũng tương đối ổn định. Còn chị với Phi Lan thế nào?

    – Ơ ...à ...cũng bình thường thôi em.

    – Em nghe nói Phi Lan ra nước ngoài hả chị?

    – Hả! Ai ...ai nói với em?

    – Ai nó không quan trọng, em chỉ muốn biết chuyện đó có thật không? Chị Hai! Chị nói đi! Có đúng là Phi Lan đi Mỹ?

    Bà Phi Yến ngập ngừng. Không hiểu sao Hải Âu lại có được thông tin này nhỉ? Hiện cô đang ở một nơi nào đó rất xa mà. Bà Yến cũng không biết có nên thừa nhận việc Phi Lan đang sống ở nước ngoài hay không? Cũng có thể Hải Âu đã nắm bắt được thông tin gì đó?

    – Chị Hai! Chị vẫn đang nghe máy chứ?

    – Ở ...ờ ...ờ ...Chị đang nghe.

    – Sao chị không trả lời câu hỏi của em? Bộ chuyện Phi Lan đi là có khuất tất liên quan đến Khải Tuấn hay sao mà chị không nói được?

    – Hả!

    Câu hỏi bât ngờ của Hải Âu làm bà Yến giật mình, suýt chút nữa đánh rơi điện thoại. Bà vội vàng nói nhanh vào máy:

    – Ờ, không, không! Phi Lan chỉ theo bạn đi du lịch, làm sao nó biết được địa chỉ của Khải Tuấn? Mà cậu ấy với nó cũng đâu có quan hệ gì để phải tìm nhau.

    Sao em lại hỏi vậy hả Út? Có phải em đã nghe ai đó nói gì nên hoài nghi Phi Lan?

    – Không có đâu chị Hai. Em bây giờ bận nhiều việc lắm lại phải chuẩn bị mọi thứ để đón con em của Khải Tuấn chào đời. Ở chỗ xa lạ này, em làm gì gặp được người quen. Em chỉ hỏi vậy thôi, nhưng sao trong giọng nói của chị có gì như lo lắng.

    – Lo lắng ư? Làm gì có! Em đừng có đoán mò ...À, phải rồi! Bao giờ thì em sinh?

    – Dạ, chắc độ chừng hai tháng nữa.

    – Khi nào gần ngày sinh, nhớ gọi điện báo cho chị nhé. Chị muốn đưa me vào bệnh viện và chăm sóc con em. Em cho biết địa chỉ đi, chị sẽ đến.

    – Thôi khỏi đi, chị Hai. Chị thương em như vậy em cảm ơn nhiều lắm.

    Nhưng mà em đã dự tính rồi. Em sẽ mướn vú nuôi con, chị ạ. Chị đừng lo cho em. Bây giờ chị một mình, còn phải đợi tin tức của Phi Lan nữa chứ. Lỡ cháu gọi về không có chị thì sao? Nói chung là em lo liệu được. Thôi, để khi nào con em cứng cáp, em sẽ bồng con em về thăm chị. Chị giữ gìn sức khoẻ nhé. Em cúp máy đây!

    Dứt lời, Hải Âu gác máy ngay không để Phi Yến kịp hỏi thêm lời nào. Bà Yến ngồi thừ người bên điện thoại. Bà lo sợ đến ngày nào đó, Hải Âu đem con về, rồi cô cũng sẽ biết sự thật, Phi Lan đã lợi dụng việc mất trí nhớ của Khải Tuấn sau vụ tông xe trên đường từ sân bay về nhà để mạo nhận mình là người yêu của Khải Tuấn, cô lại còn cam đảm theo em gái cậu ta sang Mỹ. Không biết tình trạng của Khải Tuấn thế nào. Thời gian đầu, Phi Lan vẫn thường gọi điện về báo cho mẹ biết mọi việc đều trót lọt, mẹ Khải Tuấn chuẩn bị sang đây gặp bà để bàn chuyện kết hôn.

    Bà Phi Yến đã hoảng sợ ngăn cản Phi Lan . Bà không muốn tổ chức lễ cưới bên này vì sợ Hải Âu biết. Bà đã dặn Phi Lan để từ từ, nếu được thì làm đám cưới luôn bên đó nhưng hình như có chút rắc rối về giấy tờ. Phi Lan bảo để cô tính lại, rồi từ ấy đến nay cũng bặt tin luôn. Bà Phi Yến sốt ruột, muốn biết tin tức của con gái, nhưng bà không biết số điện thoại và cả địa chỉ bên gia đình Khải Tuấn nên đành chịu. Bây giờ tự dưng Hải Âu lại điện về hỏi Phi Lan khiến bà càng lo lắng nhiều hơn. Thật sự, bà cũng không biết giải thích thế nào với Hải Âu nếu cô biết được sự thật. Bà cũng có lỗi với em gái vì đã bao che cho con mình làm một chuyện trái đạo lý. Gìơ đây, bà chỉ còn biết cầu mong cho Hải Âu sớm đến ngày sinh mẹ tròn con vuông và gặp đựơc người đàn ông khác.

    Chỉ có vậy, bà mới cảm thấy lương tâm mình yên ổn. Còn Khải Tuấn có lẽ khi nào cậu mãi mãi không khôi phụ trí nhớ thì mới có hy vọng cậu chịu cưới Phi Lan.

    Chương 16

    Như Ngọc bảo Quang Khôi dừng xe lại trước cửa tiệm may. Cô đi nhanh vào trong với nét mặt căng thẳng. Không thấy Hải Âu, cô hỏi người thợ phụ:

    – Bích Liên à! Hải Âu có nhà không?

    Bích Liên ngừng may, ngẩng lên đáp:

    – Chị Hải Âu vào bệnh viện rồi. Đem qua chị ấy bị đau bụng lâm râm, đến sáng thì vỡ ối, Xuân Hồng đã đưa chị ấy đến bệnh viện phụ sản.

    Như Ngọc giật mình:

    – Vậy à! Hải Âu đi vào lúc mấy giờ?

    Bích Liên nhìn đồng hồ rồi đáp:

    – Chỉ cách đây hơn một tiếng thôi.

    – Được rồi cảm ơn em. Chị đi nhé!

    Như Ngọc trở ra xe giục Quang Khôi chở cô đến bến bệnh viện Từ Dũ. Trên đường đi, cô hỏi ý chồng:

    – Anh Khôi à! Hải Âu đã sanh rồi, vậy có nên nói cho cô ấy biết chuyện về Phi Lan không hả?

    Quang Khôi lắc đầu:

    – Anh nghĩ là không nên đâu em. Phụ nữ mới sinh còn yếu lắm, không thể chịu đựng được những chuyện đau lòng. Hồi đó mẹ anh còn trong tháng, nghe tin ba anh có vợ bé, bà đã chết ngất, sau đó phải nằm viện suốt ba tuần. May là mẹ anh có sức khoẻ tốt đấy. Thường thì các sản phụ sau khi sinh không nên biết những chuyện buồn.

    – Phải rồi, em cũng có ý nghĩ như anh vậy. Thôi, cứ để Hải Âu sinh nở đàng hoàng. Nó còn phải nuôi con nhỏ nữa.

    Khi dừng xe trước bệnh viện, Như Ngọc xuống xe bảo Quang Khôi:

    – Anh về trước đi nha. Mấy chỗ này đàn ông vào không tiện. Có thể anh sẽ về muộn đấy.

    – Vậy là trưa nay anh ăn tiệm chứ gì? Em đó nha, coi trọng bạn hơn chồng!

    Như Ngọc nựng nhẹ gò má chồng, cô cười nịnh:

    – Thôi, thông cảm đi mà. Em chỉ có một người bạn này thôi. Mai mốt tới lượt em, cô ấy sẽ lo cho em lại.

    – Biết rồi! Anh đùa thôi, em tưởng thật hay sao? Thôi, anh về. Khi nào em muốn về thì gọi điện cho anh đến đón.

    Như Ngọc gật đầu rồi vẫy tay chào tạm biệt Quang Khôi, khi anh vọt xe đi, Như Ngọc khẽ mỉm cười. Cô hoàn toàn mãn nguyện với cuộc hôn nhân này, cảm thấy mình thật sự hạnh phúc. Ngày xưa yêu Long Bình, Như Ngọc đã biến mình thành nô lệ tình yêu để rồi chịu bao lần vì sự phản bội của anh và cô cũng đã khóc đến cạn khô dòng lệ. Lần này gặp Quang Khôi tuy thời gian quen nhau ngắn ngủi và cô chưa hiểu hết về anh nhưng khi sống với nhau, Như Ngọc cảm nhận được tình yêu của Quang Khôi vô cùng sâu sắc. Trong khi cô đang hưởng hạnh phúc thì người đàn ông trước đây đã từng làm cô khổ sở đang chịu trừng phạt của ông trời. Anh ta quen một con bồ nhí, bị lừa lấy hết tài sản, lâm vào cảnh nợ nầng rồi anh thất chí và trở thành gã đàn ông nghiện rượu, mịt mù tương lai. Như Ngọc cảm thấy cuộc đời này có vay có trả. Chẳng hạn như Phi Lan, không ai ngờ cô có một kết cuộc bi thảm ở xứ người.

    – Chị Như Ngọc!

    Xuân Hồn kêu lên khi nhìn thấy Như Ngọc đi lang thang ngoài hành lang.

    Như Ngọc vội chạy hỏi thăm:

    – Hải Âu đã sanh chưa? Cô ấy đang nằm ở phòng nào vậy?

    – Chị ấy ở phòng sanh nãy giờ nhưng em chưa nghe ai báo gì cả. Tự nãy giờ có mấy cô y tá chạy ra, chạy vào nhưng họ đọc tên người khác chứ không phải tên chị Hải Âu.

    Như Ngọc gật đầu:

    – Phải rồi! Hải Âu sinh đôi nên có nhiều khả năng phải mổ bắt con. Mà sinh mổ thì lâu hơn sanh thường, chị em mình cố gắng chờ đợi vậy.

    – Vâng.

    – Xuân Hồn này! Lúc nãy Hải Âu có đau bụng nhiều không? Khi vào phòng sanh cô ấy còn khoẻ chứ?

    – Chị ấy vẫn còn tươi tỉnh lắm. Đêm qua, vào lúc 1 giờ sáng chị Âu kêu đau bụng không ngủ được, em xoa dầu và có cho chỉ uống chút nước gừng.

    – Trời đất! đau bụng sinh mà em làm như đau bụng tiêu chảy hay ăn gì khó tiêu vậy.

    Xuân Hồng hơi ngượng, cô cười bẽn lẽn:

    – Thì ...thì em đâu có biết mấy vụ này. Sáng nay, chị ấy đau nhiều, sau đó bị vỡ ối nên nhờ em gọi ngay thôi đưa chỉ vào bệnh viện.

    – Sao em không gọi ngay cho chị?

    – Chị đã dặn rồi mà. Nếu bữa nay chị không ghé chắc cũng không thể nào biết Hải Âu sinh.

    – Em xin lỗi. Lúc đó em rối quá. Chị Bích Liên cứ hối em hoài, lật đật lấy gỉo quần áo đã chuẩn bị từ mấy ngày trước đó rồi đi ngày chớ em đâu kịp nhớ chuyện gì khác nữa.

    – Trước giờ vào phòng, Hải Âu có đau bụng nhiều không?

    – Không! Chị ấy chỉ kêu nhức lưng và mỏi hai bắp vế. Mà công nhận chị Hải Âu tốt nết, đau đến toát mồ hôi cũng chỉ xuýt xoa chứ chẳng rên la gì. Trong khi đó mấy bà bầu khác cứ kêu khóc, gào ầm ĩ ...có bà còn chửa bới tùm lum nghe điếc cả tai.

    Như Ngọc phì cười:

    – Chắc tại họ đau quá đấy mà. Mai mốt tới lượt chị, chắc là chị khác ...

    Xuân Hồng nhìn Như Ngọc:

    – Chị ....chị cũng đang có bầu sao?

    – Không. Chưa đâu.

    – Vậy mà chị nói cứ như sắp đến phiên mình.

    Giữa lúc hai người đang tán gẫn thì cánh cánh cứa phòng sanh bật mở, một nữa hộ sinh còn rất trẻ ló đầu ra, đảo mắt nhìn chung quanh:

    – Người nhà của sản phụ Phạm Trần Hải Âu có đây không?

    Như Ngọc vội giơ cao tay la lớn:

    – Có, có đây cô ơi!

    – Đưa quần áo em bé cho tôi. Bé trai nặng 2 ký 8, bé gái nặng 2 ký 4.

    Thông báo của người nữ hộ sinh làm nhiều người có mặt ở phòng đợi trố mắt nhìn. Như Ngọc nghe tiếng người xuýt xoa:

    – Chu choa ơ! Sinh đôi mà nặng ký dữ hé?

    Rồi tiếng của bà cụ:

    – Chà ! Sanh một cặp trai gái, như vậy thì phải làm lễ cưới cho tụi nó.

    Trong lúc Như Ngọc soạn quần áo đưa cho cô hộ sinh, Xuân Hồng khẽ lắc đầu:

    – Sao phải làm lễ cưới hả chị Ngọc?

    Cô hộ sinh nghe thấy lắc đầu:

    – Cưới cái gì mà cưới! Đừng có quá dị đoan! Dân gian thường thêu dệt những chuyện hoang đường, hơi đâu mà nghe. Sanh được một lần có đủ cả trai lẫn gái là quý lắm rồi, nghỉ sanh luôn cũng được.

    Người nữ hộ sinh nhận quần áo trẻ con xong quay vào, cánh cửa đóng sập lại. Lại nổi lên nhiều lời bàn tán. Như Ngọc kéo Xuân Hồng ra một góc, nói nhỏ vào tai cô:

    – Hồi xưa ông bà mình dị đoan, nghe nói là nếu sinh một cặp trai gái là do hai đứa trẻ có duyên nợ với nhau từ kiếp trước kiếp này cùng đầu thai một nhà nên phải làm lễ cưới cho chúng thì mới dễ nuôi.

    – Vậy sao đó hai đứa trẻ có là anh em chị em bình thường được không, hay là sau này chúng lớn lên phải cưới ?

    Như Ngọc đánh vào vai Xuân Hồng:

    – Làm gì có chuyện cưới? Chỉ là dị đoan nên chỉ làm lễ phối lấy lệ thôi.

    – Vậy ...mai mốt chị Hải Âu có làm như vậy cho hai đứa con của mình không?

    – Dĩ nhiên là không. Hải Âu cũng giống như chị, sống theo tư tưởng mới, phù hợp với thời đại mới. Tụi chị không kiêng cử theo kiểu người xưa. Chị tin rằng Hải Âu sẽ nuôi con một cách khoa học và hai đứa trẻ này sẽ phát triển tốt về cả thể lực lẫn trí tuệ. Chị sẽ làm mẹ đở đầu cho cả hai.

    Xuân Hồng gật gù làm ra vẽ hiểu chuyện. Hai chị em ngồi tán dóc giết thời gian. Đợi mãi ...Đến 14 giờ, Hải Âu mới được hộ lý đẩy ra khỏi phòng sanh để về khoa sản. Như Ngọc đăng ký phòng đặc biệt cho cô. Hải Âu mệt mỏi thiếp đi, mặc cho Như Ngọc và Xuân Hồng ngắm nhìn hai đứa bé. Đúng là một bé trai và một bé gái, tuy vẫn còn đỏ hỏn nhưng nét mặt thật dễ thương. Nhât là đứa bé trai có chiếc miệng rộng với hai vành môi mỏng, rèm mi song và sống mũi thật cao rất giống Khải Tuấn. Như Ngọc thầm nghĩ đứa trẻ này lớn lến sẽ rất giống như ba nó, rất đẹp trai. Còn đứa bé gái thì có cặp mắt to tròn nhưng mũi tẹt và miệng cũng không đẹp bằng bé trai ...và ngược lại nó có lúm đồng tiền sâu như mẹ nó.

    Như Ngọc ngắm hai đứa trẻ một cách thích thú. Bất chợt Xuân Hồng giật mạnh cánh tay của Như Ngọc:

    – Chị Ngọc! Chị nhìn nè!

    Xuân Hồng vừa nói vừa đưa tay chỉ vào khuôn mặt đang thiêm thiếp ngủ của Hải Âu. Cái bớt nám bên má phải của cô giờ lại sậm màu hơn và diện tích lan rộng ra cánh mũi.

    – Sao lại như vậy nhỉ! Thường thì phụ nữ sinh con xong đều trong đẹp hơn, nhất là với con so.

    Như Ngọc vội đi tìm bác sĩ nhưng không gặp. Cô hỏi một người nữ hộ sinh cao tuổi vừa mới bước vào:

    – Cô ơi cho cháu hỏi ...

    Người nữ hộ sinh nhìn Như Ngọc dịu dàng:

    – Cháu muốn hỏi gì?

    – Dạ, bạn cháu vừa mới sinh em bé, sao bỗng dưng bớt nám trên mặt cổ lại đổi màu sậm hơn, lan ra nhiều hơn. Cháu muốn biết vì sao vậy ạ?

    Cô hộ sinh đi lại gần giường của Hải Âu cúi xuống nhìn thật kỹ khuôn mặt cô rồi nói:

    – À, việc này ...việc này cô cũng không biết rõ lắm. Đâu cháu thử hỏi bác sĩ xem. Trường hợp này ...hầu như cô cũng chưa từng gặp.

    Như Ngọc đành phải đợi. Lát sau, Hải Âu thức giấc, cô đưa mắt nhìn quanh với vẻ mặt ngỡ ngàng:

    – Ủa! Như Ngọc! Mày đến khi nào? Tao được chuyển xuống đây từ bao giờ thế?

    – Cũng mới chuyển thôi. Tao đến từ lúc sáng. Hải Âu! Chúc mừng mày. Hai đứa nhỏ thật là dễ thương.

    Nghe vậy, Hải Âu quay qua nhìn mặt con. Hai trẻ sơ sinh một trai, một gái con đang say ngủ. Hải Âu nhỏm người lên định hôn con, bất ngờ cô cảm thấy đau nhói vùng bụng dưới. Thấy Hải Âu nhăn mặt, Như Ngọc vội đở cô nằm lại, ân cần:

    – Mày sao vậy, Hải Âu? Đau ở đâu à?

    Hải Âu gật đầu. Cô đưa tay sờ nhẹ lên vùng bụng. Tay cô chạm phải miếng gạt băng ngang Hải Âu chợt nhớ ra mình sinh mổ. Hèn gì, giờ đây mọi cử động của cô dù nhẹ mấy cũng đau. Hải Âu ê ẩm cả người. Xuân Hồng rót nước từ bình thuỷ pha cho Hải Âu ly sữa nóng:

    – Chị uống chút sữa cho lại sức.

    – Ừ, để đó chị. Cảm ơn em.

    Rồi cô hỏi Như Ngọc:

    – Chừng nào mình có thể cho con bú được?

    – Trời đất! Tao đã từng làm mẹ đâu mà biết. Cái đó mày phải hỏi bác sĩ hoặc mấy cô mụ đó.

    – Ờ há tao xin lỗi ...cứ tưởng ai cũng biết chuyện này.

    – Mày dự định đặt tên gì cho hai đứa nhỏ chưa?

    Hải Âu gật đầu:

    – Có chứ. Tao đã tính sẵn rồi. Con trai đặt tên là Khải Hoàn, con gái tên là Hạnh Phúc. Mày thấy có được không?

    Như Ngọc khen:

    – Như thế thì tuyệt quá còn gì. Chắc mày đang hy vọng có một ngày cùng người xưa hát khúc khải hoàn cả, rồi nên vợ nên chồng cùng con cái để huề hành phúc.

    Hải Âu nở nụ cười rạng rỡ. Cô không giấu những suy nghĩ của mình:

    – Tao rất mong mỏi anh Tuấn có một lần trở lại. Nhìn thấy con, chắc ảnh sẽ vui sướng phát điên vì hạnh phúc bất ngờ. Chị Hai tao cứ nói là Khải Tuấn đã có vợ bên đó, nhưng mà tao không tin đâu Ngọc. Linh tính cho tao biết anh Khải Tuấn đâu phải là người như thế. Nếu đã lập gia đình, ảnh sẽ không phản bội vợ mình đâu. Mày thử nhận định xem, tao đây nào có đẹp đẻ gì, tao đâu có đang để anh ấy đánh đổi cả hạnh phúc gia đình mình chứ. Khải Tuấn là người giàu có, nếu ảnh muốn trăng hoa chỉ để tìm thú vui trong thời gian ở đây thì ảnh chỉ cần bỏ ra ít tiền là có thể qua đêm với các cô gái trẻ đẹp. Các cô gái bây giờ sống khác với những thiếu nữ hồi xưa nhiều lắm, họ sẵng sàng đánh đổi thân xác nhiều khi không vì tiền mà chỉ để mua một đêm vui.

    Như Ngọc nhìn bạn. Trong ánh mắt Hải Âu tràn đầy niềm tin. Ngẫm lại, lý lẽ của Hải Âu cũng chẳng phải vô lý. Nhưng chuyện của Phi Lan ở Mỹ làm Như Ngọc hoang mang. Nếu như Khải Tuấn và gia đình anh ta tốt thì Phi Lan làm sao xảy ra chuyện không may như vậy?

    – Như Ngọc! sao tự dưng mày có vẻ bần thần như thế hả? bộ đang lo nghĩ chuyện gì sao?

    Nghe Hải Âu hỏi, Như Ngọc thầm công nhận cô là người nhạy cảm. Nhưng cô vừa mới sinh con, làm sao Như Ngọc dám nói ra.

    Thế là Như Ngọc phải gượng cười, nói dối:

    – Đâu có. Tao đang lo không biết là anh Khôi có về nhà hay lại đi nhậu bù khù với đám bạn? Ông đó ham nhậu lắm, biết tao ở trong này, ổng đi thoải mái luôn.

    – Vậy thì mày về đi. Tao cũng sơ ý quá. Cảm ơn mày nghe Ngọc. Hôm nọ tao có nhờ Xuân Hồng rồi. Cô ấy sẽ chăm sóc tao trong ba tháng đầu. Trước đó tao cũng không nhận may thêm, chỉ giải quyết hàng tồn cho khách. Bây giờ Bích Liên ở nhà chỉ nhận vắt sổ đồ, Bích Liên sẽ lo phần ráp lại vào giao cho khách.

    Như Ngọc gật đầu:

    – Mày tính toán như vậy là rất tốt. Nếu có gì cần, cứ gọi điện cho tao. Thôi tao về nha, mai tao lại đến.

    – Ừ.

    Khi Như Ngọc ra đến cửa, Hải Âu còn gắng nói với theo:

    – Mày làm ơn báo dùm cho chị tao một tiếng. Nếu như chị ấy bận thì ghé lại chỗ tao cũng được, nhưng cũng phải nói cho chị ấy biết tao đã vượt cạn an toàn, không thôi chị ấy lại trách phiền, mệt lắm.

    Như Ngọc làm thinh đi một mạch ra ngoài. Cô móc điện thoại di động từ trong xách tay ra gọi Quang Khôi tới đón. Trong khi chờ đợi Như Ngọc suy nghĩ đến chuyện của Phi Lan. Không biết chừng nào thi hài cổ mới được chuyển về? Bà Phi Yến gần như hoảng loạn, trong tình trạng thế này, cô làm sao dám báo tin Hải Âu sinh? Tối nay chắc là cô phải ghé nhà bà Yến xem cớ sự thế nào, cũng phải khi phải giúp bà một tay lo hậu sự cho Phi Lan nữa. Tuy là Như Ngọc không thích hai mẹ con bà Yến, nhưng vì cô là người cùng xóm, lại là bạn thân của Hải Âu nên không thể nào làm ngơ. Cô làm tất cả chỉ vì Hải Âu thôi.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group