Bên Bờ Quạnh Hiu - Quỳnh Dao (24 chương - Hết)

  • thangbe21

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chương 022

    Suốt ngày hôm ấy tôi ở luôn bên cạnh Phong. Từ ngày bị thương đến giờ chưa bao giờ Phong được nghỉ ngơi yên tĩnh. Gương mặt chàng vẫn trắng xanh, chúng tôi yên lặng ngồi gần nhau, bốn mắt chẳng rời. Nghĩ đến hai ngày qua, chuyện cứ dồn dập xảy đến, sống từ nỗi chết, bao đau khổ, giận hờn, đay nghiến nhau. Bây giờ tất cả đã được giải quyết xong, chúng tôi vẫn còn được ngồi bên nhau, tay trong tay, mắt trong mắt. Không còn giận hờn, đau khổ và ngộ nhận nữa. Áp bàn tay chàng lên má, tôi nói:

    - Từ rày về sau em hoàn toàn tin anh, em sẽ không dại dột suy đoán nữa, vì mắt em có nhiều lúc nó cũng lường gạt cả chính em nữa!

    - Em nói gì? Ai lường gạt em chứ?

    - Em nói mắt em. Tôi nói, lòng chợt liên tưởng đến hình ảnh nơi kho củi và những đóa hoa kèn vỡ nát. Phong cố gắng nhích người qua một bên, nuốt nước bọt, nói:

    - Thú thật ra không phải mắt em hoàn toàn lường gạt em đâu. Anh ăn nhát dao đó cũng không phải là hoàn toàn oan uổng, Thu, anh cần thú thật với em, đối với Sao Ly, anh cũng thích lắm, vì cô ấy đẹp như một con ngựa hoang, khiến cho bất cứ ai nhìn thấy cũng muốn chiếm đoạt ngay. Anh cũng thế, cái chuyện hôm...em nhìn thấy ở kho chứa củi, anh có ý định ghẹo phá cô ấy thật. Không phải chỉ có một lần ấy thôi, còn mấy lần khác trong rừng nữa. Anh như một con mèo vờn chuột, anh đuổi theo nhưng chẳng có một tí tà ý nào cả, em hiểu cho anh, anh chưa hề hành động gì tội lỗi. Em có tin anh không hơ? Thu? Tha thứ cho anh em nhé.

    Mắt chàng nhìn tôi thành khẩn, lời van xin của chàng thật dễ thương. Tôi tin anh ngay, tôi tha thứ cho anh ngay, vì Phong không phải là thần thánh, không phải là một quân tử hoàn toàn. Chàng chỉ là con người, một con người bằng xương bằng thịt, nhưng có điều Phong còn ý thức trách nhiệm, điều đó khiến chàng không đi quá lố. Tôi tin tưởng, dù biết rằng kể từ đây tôi sẽ khổ sở nhiều vì ghen, vì chàng lúc nào cũng bay bướm.

    Phong nhìn tôi hỏi:

    - Thu, em lại giận rồi à? Tại sao em không nói chuyện gì cả vậy? Tha cho anh đi nhé? Tôi mỉm cười:

    - Em đang nghĩ việc yêu chuộng cái đẹp là thiên tính con người, không lẽ hiểu như vậy mà em còn trách anh nữa sao? Chàng cười:

    - Em đừng cả tin như vậy, em phải giữ anh mới được! Lấy tay đè lên mí mắt chàng tôi nói:

    - Em biết mà, anh nguy hiểm ghê lắm nên anh mới hiểu rõ khuyết điểm của mình như vậy. Thôi bây giờ anh ngủ đi, nói chuyện hoài thấy mặt anh xấu tê.

    Phong lách người qua:

    - Anh không ngủ đâu, anh muốn thức nhìn em hoài, anh sợ anh vừa ngủ là em sẽ bỏ anh đi mất. Tôi hôn nhẹ lên trán, lên mắt chàng, nói:

    - Bây giờ dù có mười ngựa tám xe kéo đi, em cũng không đi nữa là. Em ngồi đây trông anh ngủ nhé. Phong nhắm mắt lại, nhưng vẫn giữ chặt tay tôị 2 ngày mệt nhọc khiến má chàng hóp lại. Nhìn một người đang từ sức sống dồi dào, đột nhiên yếu đuối xanh xao thế này? Tôi thấy xót xa. Chỉ một lúc sau là hơi thở chàng điều hòa, chàng đã ngủ, tôi nhè nhẹ kéo tay ra khỏi tay chàng, nhưng đột nhiên Phong lại mở mắt ra:

    - Em làm gì thế, đừng đi nhé?

    - Em không đi đâu, đừng sơ. Phong nhắm mắt lại, lần này giấc ngủ chàng thật dài.

    Đến trưa, Phong vẫn ngủ mê, Diễm Chi bước vào kêu tôi ra. Từ sáng đến giờ tôi đã quên chuyện Tú và Sao Ly nhưng vấn đề chưa kết thúc! Chẳng hiểu bác Chương có đồng ý chuyện cưới hỏi của Tú chưa. Diễm Chi đứng ngoài hành lang đã mang đến cho tôi tin la. Nắm tay tôi cô bé vui mừng bảo:

    - Chi. Thu, nhà chúng ta sắp có chuyện vui rồi!

    - Chuyện gì?

    - Cha đã đồng ý, ông Bạch với mẹ đã nói gần hết lời mới thuyết phục được cha đó. Bây giờ anh cả sắp được lấy chi. Sao Ly, rồi trong tương lai tới chuyện của chị với anh Hai. Lúc đó tôi sẽ không phải sống lẻ loi một mình nữa rồi. Tôi đỏ mặt:

    - Đừng ghép tôi vào chuyện đó cô ơi! Bác Chương đã đồng ý rồi à? Tôi không ngờ chuyện đó lại có thể xảy ra dễ dàng như thế! Diễm Chi nói:

    - Chị không hiểu quan niệm của cha chứ, ông ấy không bao giờ muốn ruột thịt nhà ho. Chương này rơi rớt ngoài đường do đó cha đồng ý là vì cái bụng!

    - Bác Chương bây giờ đã tin đứa bé trong bụng Sao Ly là của anh Tú à? Diễm Chi cười:


    1 2 3 4
    Bên Bờ Quạnh Hiu Nguyên Tác: Quỳnh Dao


    - Chị cũng không hiểu được anh cả, anh ấy không bao giờ nói dối. Đứa con trong bụng chính là của anh ấy, anh nhận đấy chứ.

    Chưa hề nói dối? Tú không phủ nhận vì chính là con của Tú? Đột nhiên tôi lại thắc mắc vì một cảm giác lạ hiện ra trong đầu. Đứa con đó có chắc chắn la của Tú không? Tại sao hắn không nhận ngay từ đầu! Rắc rối thật. Tôi nhíu mày, cố gắng lục lọi trong ký ức. Lúc đứng trong phòng của Phong, Tú đã nói là Sao Ly chẳng đứng đắn, anh chàng chỉ muốn chơi qua đường thôi, không ngờ lạị..Nhưng theo tôi hiểu thì Tú đã thành thật muốn cưới Sao Ly chứ chẳng phải chơi qua đường. Thế thì anh chàng đã nói dối? Phải chăng để che đậy một cái gì? Tôi lắc đầu, cảm thấy đầu óc rối ren, suy nghĩ mãi không ra. Hoặc là, cũng có thể lắm...Tôi chợt thấy mình vẩn vơ lo chuyện không đâu. Đúng như lời Phong đã bảo, lúc nào tôi cũng chỉ thích tiểu thuyết hóa mọi chuyện.

    - Bao giờ thì cử hành hôn lễ?

    - Càng sớm càng tốt. Ông Bạch đã đến thông báo cho nhà Sao Ly biết. Nghĩ lại chuyện đời cũng lạ thật, người mà mấy hôm trước vẫn còn là kẻ thù của mình, bây giờ lại kết sui gia. Ông Bạch là người được dân thượng ở đây kính trọng lắm, nên để ông ấy đi nói chuyện hóa hay. Bố Sao Ly chắc vui mừng lắm, vì chúng ta chẳng những không đưa ông ấy ra tòa mà lại thuận đê? Tú lấy Sao Ly. Diễm Chi ngừng lại rồi đột nhiên nói:

    - Mà chi. Sao Ly đẹp thật, tôi chưa hề trông thấy ngườn con gái nào đẹp như chị ấy.

    Tôi cũng có cùng một cảm giác như vậy. Nhìn ra ngoài sân, mấy bụi trúc được chăm sóc cẩn thận đang ngập đầy ánh nắng. Tôi thấy bâng khuâng la. Đám mây đen u ám đã trôi qua. Lễ cưới sắp cử hành, còn kết thúc nào đẹp hơn thế nữa chứ? Tôi đang nghĩ ngợi thì Tú từ ngoài bước vào, tôi nhìn hắn cười:

    - Anh Tú, có lời chúc mừng cho anh, tôi vừa mới hay chuyện đã giải quyết xong. Mắt Tú ửng hồng lên, ánh mắt buồn buồn, anh chàng quay sang tôi do dự một chút rồi nói:

    - Cô Thu, lạ quá, không hiểu Sao Ly bỏ đi đâu mà tôi tìm mãi không thấy.

    - Anh chưa biết chị ấy có bị thương hay không à? Tú lắc đầu:

    - Không biết, nhưng tôi hy vọng cô ấy không sao cả.

    - Hay là ta đợi ông Bạch mang tin tức về xem sao. Chiều đến, ông Bạch trở về, gương mặt ông chẳng tươi như chúng tôi dự đoán, trái lại có vẻ nặng nề làm sao. Khi về đến phòng khách, chúng tôi vây quanh ông, bác Châu lo lắng hỏi:

    - Sao? Họ chẳng chịu à? Ông Bạch lắc đầu:

    - Không phải đâu, gia đình ông Lâm đã chấp thuận vô điều kiện, họ sung sướng nữa là khác. Bố của Sao Ly bảo là sẽ đến nhà xin lỗi. Xin lỗi vì cái tội nóng nảy, làm bậy, trong khi me. Sao Ly mừng đến khóc lên...

    - Vậy thì tốt quá rồi, còn phải lo gì nữa?

    - Chuyện đâu giản dị thế, rắc rối ở chỗ là...Sao Ly đã bỏ đi mất! Tú nghe xong giật mình. Cả gian phòng bỗng chìm xuống không ai nói với nhau lời nào cả. Sau cùng, bác Châu lên tiếng:

    - Làm sao biết được cô ấy mất tích chứ?

    - Tối hôm trước lúc Phong bị đâm, Sao Ly đã bỏ trốn, chạy vào rừng. Đến bây giờ tìm mãi mà không thấy cô ở đâu. Gian phòng lại yên lặng. Chuyện thật bất ngờ. Tú mới lên tiếng:

    - Sao Ly chắc không xuống núi, cô ấy trốn đâu đây chứ không bao giờ đến nơi phố thị đâu. Bác Châu hỏi:

    - Sao con biết?

    - Vì Sao Ly là người của núi rừng không bao giờ chen chân vào thành phố. Chắc Sao Ly còn ở gần đây cô ấy không chịu ra mặt hoặc là... Tú không nói hết câu, nhưng chúng tôi ai cũng hiểu 2 chữ kế đó không gì khác hơn là " chết rồi." Bóng tối từ bên ngoài cửa sổ ùa vào, không khí trong phòng đọng lại. Không nghĩ đến việc Sao Ly có thể bị thương, nhưng chắc chắn một điều là nàng sẽ đói, sẽ thiếu áo ấm để mặc. Một lúc, đột nhiên bác Chương đứng dậy với giọng như ly vỡ:

    - Mọi người đứng đây làm gì chứ? Sao không chia nhau ra đi tìm đi? Bảo ông Viên cũng đi tìm đi! Hình như đó là phương pháp duy nhất có thể hành động được. Nhìn bác Chương giờ tôi mới biết cái dáng vẻ bề ngoài hung bạo của ông chứa đựng một trái tim đầy nhân tính. Ông Bạch bắt đầu chia người đi từng vùng đất một, mọi người tản ra đi theo khu vực đã chia. Đàn bà thì ở lại nhà, và Phong hãy còn yếu nên cũng được ở nhà luôn. Vả lại chúng tôi cũng không hữu hiệu lắm cho công việc mệt nhọc này.

    Sau khi mọi người đã đi xong, tôi trở lại bên cạnh Phong, chàng vẫn còn ngủ. Trong giấc ngủ, khuôn mặt chàng bình yên như trẻ thơ. Bóng chiều như phản chiếu ánh vàng ngập đầy phòng. Tôi yên lặng ngồi đấy, tính tóan những vùng đất Sao Ly có thể đến. Cánh đồng cỏ rộng quá, rừng thật đầy với những tản đá to. Nếu Sao Ly cố tình trốn lánh thì dù cho có kiếm cách nào cũng không gặp nổi, trừ phi tình cờ Sao Ly bước ra. Nhưng tại sao Sao Ly phải trốn chứ? Sao Ly sợ cha giết hay vì lòng đang nát tan?

    Cứ thế tôi ngồi lan man nghĩ ngợi. Gian phòng chìm trong yên lặng. Bóng trúc vật vờ bên khung kính, xa xa gió hú qua rừng tạo nên bản nhạc trầm buồn. Chống tay lên cằm, tôi nhớ tới Sao Ly, nhớ đến khuôn mặt ngàng hiện trên mặt hồ Mộng. Gió vẫn thổi, tôi nghe văng vẳng tiếng hát trong đầu. Tiếng hát mà tôi đã từng nghe, tôi không nhớ rõ lắm, hình như là:

    Có người con gái xinh xinh
    Bên hồ này đã có lần dạo chơi
    Tuổi đời phiêu lãng mây bay
    Rồi nàng đi để nơi này quạnh hiu
    Nàng đi gót nhỏ phương nào
    Mà đây còn để mối sầu cỏ hoa!


    1 2 3 4
    Bên Bờ Quạnh Hiu Nguyên Tác: Quỳnh Dao


    Đột nhiên tôi đứng dậy. Phải rồi! Hồ Mộng! Tại sao không ai nghĩ đến Hồ Mộng? Nếu muốn trốn, thì chỉ có nơi này là thích hợp nhất thôi. Hồ Mộng! Một nơi mà người Thượng lánh xa vì biểu hiện cho sự xui xẻo. Nhưng cũng chính nơi này người con gái kia có những kỷ niệm về tình yêu đẹp đẽ, có dấu chân tung tăng mỗi ngày. Bản nhạc, hoa Tình Lụy, hồ Lụy Tình, một người thiếu nữ đã trầm mình...Đột nhiên, tôi rùng mình, làm sao biết được nàng chẳng làm chuyện đó?

    Như có một sức mạnh nào đó xô đẩy khiến tôi đứng dậy bước ra khỏi phòng của Phong. Tôi chạy băng qua hành lang, qua rừng trúc. Hai chữ Hồ Mộng! Hồ Mộng! Cứ vang mãi trong đầu. Tôi tiếp tục chạy, chạy thật nhanh, chạy miết về phía hồ Lụy Tình.

    Gió đêm cánh đồng ca vang: Có người con gái xinh xinh. Mặt trời đỏ ối bắt đầu lăn xuống núi, tiếng chân vang trên lá khô, tiếng ù ù trong rừng thẳm tạo cho tôi cái cảm giác sợ hãi. Cơn lạnh như len vào xương sống. Tôi đứng lại, gọi to:

    - Chị Sao Ly ơi! Sao Ly ơi! Gió huyện trên cây, tiếng kêu vang dội trong núi:

    - Sao Ly ơi! Sao Ly! Tôi tiếp tục chạy, dù mặt trời đang khuất dần. Màu đen chập chờn trên ngọn cao. Gió thu lạnh thật! Tôi vẫn chạy. Tiếng côn trùng kêu vang trong cỏ, rồi không biết trên một ngọn cây nào có tiếng chim cu đơn độc. Lá rơi! Rơi trên đầu, rơi xuống đất. Trên đường mòn, lũ đom đóm xuất hiện, lập lòe như những cánh sao rơi trong cỏ. Tôi càng chạy nhanh hơn, tôi không muốn mình đến bờ hồ trễ hơn bóng đêm. Vừa chạy tôi vừa gọi lớn:

    - Chị Sao Ly ơi! Chị ở đâu? Qua khỏi rừng, tôi đứng lại bên bờ hồ thở dốc, đưa tay chận ngực, tôi đưa mắt nhìn quanh, gọi nữa:

    - Chị Sao Ly ơi, chị ở đâu? Trên mặt hồ màn đêm buông xuống, sương khói phủ đầy. Nước hồ trong xanh lạnh lẽo. Loài hoa Tình Lụy nở suốt bốn mùa vẫn còn đó. Vừa đi tôi vừa gọi vừa tìm kiếm. Đột nhiên, tôi dừng chân lại, đưa tay che mặt vì tôi vừa thấy Sao Ly.

    Sao Ly nằm trên phần nước không xa bờ bao nhiêu, chiếc áo màu đỏ vẫn còn đó, giống như cánh hoa Tình Lụy. Mái tóc dài thả trôi, một nửa khuôn mặt của Sao Ly nổi trên mặt nước, tái mét. Sao Ly như đang ngủ say trong dòng nước trên tấm thảm xanh êm. Tôi ngẩng người ra một lúc, rồi gọi to:

    - Chị Sao Ly! Không còn sợ hãi gì nữa, tôi lội ngay xuống nước, đưa tay định kéo chiếc áo của nàng. Nhưng với chẳng tới, nước hồ đã ngập tới lưng khiến tôi không dám bước tới nữa. Tài bơi lội của tôi cũng chẳng khá gì. Trở lên bờ, tôi chạy ra rừng, tìm một cành cây dài, xong chạy trở lại, lần này tôi đi xa hơn. Nước ngập tới ngực, tôi dùng cây móc vào áo Sao Ly, kéo dần về phía tôi.

    - Sao Ly! Sao Ly! Hình như cánh tay nàng cử động, mặt Sao Ly không phù lên như những xác chết trôi khác. Tôi sung sướng với niềm hy vọng nhỏ: Mong rằng Sao Ly chưa chết. Nắm lấy áo nàng tôi lôi vào bờ.

    Tới bờ, tôi phải dùng hết sức mạnh của hai cánh tay đưa Sao Ly lên nền đất. Ra khỏi mặt nước, cơ thể Sao Ly trở nên nặng nề, thế mà tôi không hiểu mình đã dùng cách nào để đưa nàng ta lên bờ. Đặt Sao Ly nằm giữa đám hoa Tình Lụy, tôi ngồi kế bên thở dốc.

    Sao Ly chưa chết thật, tim nàng vẫn còn đập, cánh tay vẫn còn ấm. Tôi nhìn Sao Ly, biết rằng không thể kéo dài tình trạng thế này được. Trời sắp tối rồi, tôi phải làm cho nàng tỉnh lại thật nhanh. Nắm lấy hai cánh tay tôi đưa lên đưa xuống loạn cả lên. Bây giờ mới thấy tiếc thời học trung học, giờ cứu thương tôi đã trốn xem tiểu thuyết để bây giờ không biết gì hết. Nhưng cũng may, sau cùng rồi Sao Ly cũng ói được nước ra, thân thể nàng bắt đầu lay động, tôi nghe có tiếng thở. Dùng tay xoa nhẹ lên ngực và bụng Sao Ly, tôi mong rằng như thế cũng mang được hơi ấm đến cho nàng.

    - Chị Sao Ly! Chị Sao Ly! Tỉnh dậy đi! Tôi vỗ trên má nàng, ngắt nhẹ vào nhân trung, dùng tất cả các phương pháp mà tôi đã biết để lay tỉnh Sao Ly dậy. Một lúc thật lâu Sao Ly mới cựa mình và mở to mắt ra. Nàng như thức dậy sau một giấc ngủ dài. Nàng ngẩn ngơ nhìn tôi, rồi đưa tay lên bứt tóc. Có lẽ thần trí chưa hoàn toàn trở về. Sao Ly ngã người xuống bãi cỏ, chau mày lại hỏi:

    - Chuyện gì thế? Tôi làm sao thế này? Nhìn thấy Sao Ly đã tỉnh, tôi mừng như bắt được vàng.

    - Suýt tí nữa thì chị đã chết rồi. Tôi nói:

    - Tại sao chị lại làm như thế? May mà tôi linh cảm và chạy ra đây, chứ bằng không thì chị tiêu tùng rồi. Chuyện gì cũng có thể giải quyết được cả, tại sao chị lại làm thế? Sao Ly mở to mắt nhìn tôi, hình như nàng không hiểu tôi nói gì.

    - Chị... Chị đã cứu tôi đấy à?

    - Vâng, từ rày về sau chị không nên tự tử như thế. Suýt nữa thì chị đã trở thành đóa hoa Tình Lụy thứ hai rồi. Sao Ly ngơ ngác:

    - Chị nói sao? Chị bảo tôi tự vận à? Tôi nắm lấy bàn tay người đẹp xứ Thượng, bàn tay nàng hãy còn lạnh ngắt. Nhìn kỹ Sao Ly, may là nàng chẳng bị thương, bằng không thì khổ rồi. Sao Ly nhìn tôi đôi mắt mở to:

    - Tôi đâu có tự vẫn hồi nào đâu? Sống trong rừng suốt hai ngày liền tôi không biết phải làm gì, phải đi đâu. Người nóng bức quá, tôi cũng mệt, tôi định đến hồ kiếm tí nước uống, nhưng vừa cúi xuống là tôi không còn biết gì nữa.

    - Thế à? Tôi nhìn Sao Ly nghi ngờ:

    - Chắc 2 ngày qua chị chẳng có ăn uống gì cả chứ gì? Sao Ly mệt mỏi:

    - Tôi...tôi cũng không hiểu. Tôi không dám về nhà. Sao Ly đột nhiên nhìn thẳng vào tôi, tay nàng nắm chặt tay tôi:

    - Họ muốn...Họ muốn giết con tôi. Chị đừng chỉ họ chỗ tôi ở nhé, tôi không muốn họ giết con tôi. Sao Ly đặt tay tôi lên bụng nàng, mắt nàng dịu hẳn xuống. Tình mẫu tử đang nẩy mầm trong tim nàng. Tôi xúc động mạnh. Bây giờ tôi mới hiểu Sao Ly trốn vào rừng để bảo vệ cái bào thai, thà nàng chết chứ không về nhà. Tại sao Sao Ly chẳng nhắc đến cha đứa bé? Tôi vỗ nhẹ lên tay Sao Ly nói:


    1 2 3 4
    Bên Bờ Quạnh Hiu Nguyên Tác: Quỳnh Dao


    - Chị đừng lo, chuyện đã giải quyết xong xuôi cả rồi. Đằng nông trại Lệ Thanh đã đến cầu hôn chị và ba mẹ chị cũng đã đồng ý. Chị đâu cần phải trốn lánh nữa, chị sẽ là vợ của Tú, đứa con chị sẽ được bảo vô.

    - Tú à?

    - Vâng, anh Tú là con người biết trách nhiệm, anh ấy sẽ cưới chị. Bây giờ mọi chuyện đã giải quyết êm đẹp hết rồi. Môi Sao Ly run run:

    - Nhưng...Nhưng tại sao? Tú lại cưới tôi?

    - Vì anh ấy biết ý thức trách nhiệm của anh ấy vả lại anh ấy yêu chị. Sao Ly cúi mặt nói nhỏ:

    - Nhưng anh ấy có trách nhiệm gì với tôi đâu? Đứa bé này đâu phải là con anh ấy? Tim tôi đập nhanh, tay chân tôi rã rời. Lời thú nhận như một thau nước tạt mạnh và người làm ướt đẫm lưng.

    - Thế thì của ai? Sao Ly nhìn tôi với cái nhìn thành thật:

    - Hắn...hắn là người họa hình đấy!

    Thì ra Á Nam! Tim tôi nhưng ngừng đập cả hai phút. Đầu tôi hàng ngàn ý nghĩ tuôn chạy. Á Nam! Gã sở khanh có ánh mắt mê hoặc, kẻ đã lừa bịp tình yêu của Diễm Chi, cướp đoạt đời con gái của Sao Ly rồi quất ngựa truy phong. Một tên sưu tập cảm hứng, một thứ họa sĩ tồi, nhưng làm thế hắn có ích lợi gì chứ? Tôi ngồi yên mà đầu óc rối rắm. Một cơn gió thổi qua làm tôi ách xì mấy cái. Bây giờ trời đã tối rồi. Sao Ly đứng dậy, tôi thật thán phục nàng, hai ngày chẳng ăn uống mà trông người nàng chẳng hề hấn gì cả. Đến bìa rừng Sao Ly cúi người xuống tìm kiếm, tôi hỏi:

    - Tìm gì đấy?

    - Tìm bật lửa. Trong đống lá vụn, Sao Ly tìm ra chiếc bật lửa. Tôi nghĩ, có lẽ nó của Á Nam bỏ rớt lại. Chúng tôi đốt lửa bên bờ hồ, hơ khô ráo quần và sưởi ấm. Tôi thấy đã tỉnh táo hẳn, tôi hỏi:

    - Chị Sao Ly, chuyện đứa bé trong bụng chị là một bí mật mà chỉ có chị, tôi và anh Tú hiểu thôi, chị đừng nói lại cho ai biết hết nhá, cả nhà bác Chương ai cũng cho rằng đứa bé trong bụng chị là con của Tú. Đây là bức bình phong cần thết để bảo vệ chị và con chi. Chị hiểu tôi nói không? Anh Tú đã nhận rồi thì chị đừng tiết lộ điều gì cả, tiết lộ là khổ cho chị đấy!

    Sao Ly gật đầu. Nàng cho tôi biết, nàng không dám khai Á Nam ra vì sợ ông bố bắt nàng phá thai. Hơn nữa biết đâu ông chẳng xuống núi tìm Á Nam.

    - Ông ấy sẽ làm loạn thành phố, ông ấy sẽ giết người, rồi bị bắt. Mẹ buồn, mẹ khóc, mẹ chết thì sao? Tôi hiểu, nàng chẳng ngu như tôi tưởng, có lẽ nàng muốn im lặng để hy vọng Tú vì quá yêu nàng sẽ gánh trách nhiệm này.

    - Sao Ly có yêu ông Nam không? Sao Ly cắn môi, mắc cỡ:

    - Tôi cũng không biết. Ông Nam bảo tôi đẹp, tôi là hóa thân của thần vệ nữ. Tôi không hiểu gì cả, ông Nam vẽ tôi, ông ấy bảo tôi vào rừng chung sống, ăn hoa quả, uống nước sương mai. Ông ấy nói chuyện như kể chuyện cổ tích nghe hay lắm, rồi tôị.. Bây giờ thì tôi đã hiểu. Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh Á Nam đang tán tỉnh cô thiếu nữ miền Thượng này. Tôi hỏi:

    - Bây giờ chị còn nhớ ông Nam không? Sao Ly lắc đầu:

    - Ông ấy không giống tôi, ông ấy bỏ đi. Tôi không ngờ tôi lại có con. Tôi thở dài, người con gái trong trắng thơ ngây như tờ giấy trắng lại đi sa vào tay một thằng không biết tình yêu là gì. Bác Chương bảo Sao Ly dâm đãng, chẳng đúng tí nào cả. Có lẽ Sao Ly còn trong sạch hơn cả tôi, Diễm Chi và bất cứ một người thành thị nào. Tôi đứng dậy:

    - Thôi bây giờ chúng ta về. Cả nông trại ai cũng tưởng chị biến mất. Bây giờ không thấy tôi họ lại tưởng tôi cũng biến mất luôn thì khổ.

    Chúng tôi đi về phía nông trại, Sao Ly có vẻ mệt nên tôi đi thật chậm. Trên đường về, tôi có cảm giác như thần thánh đã đưa đường dẫn lối khiến tôi cứu sống được Sao Ly, cùng hiểu được bí mật của câu chuyện. Nhưng tôi không thể hiểu tại sao Tú lại nhận đứa con trong bụng Sao Ly là con mình một cách dễ dàng thế?


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group