Tứ Đại Danh Bộ Hồi Kinh Sư ---Ôn Thụy An

  • killua_zaoldyeck

    khoảng 1 10 năm trước
  • Hồi 2

    Tìm Manh Mối Từ Hoài Nghi


    Đã gần đến ngoại ô.
    Mộ Dung Thủy Vân đi giữa, Lãnh Huyết bên trái, Trang Chi Động bên phải.
    Cảnh xuân xanh rì vùng ngoại ô thật là mê người.
    Mộ Dung Thủy Vân xuất thân dòng họ thế gia đèn sách, vốn thích phong nhã ngâm vịnh, nếu không phải vì cái chết của Kim Thịnh Hoàng và Quy Kính Uyên, lão không thể sầu tư lo âu dữ như vầy.
    Nhưng lão luôn luôn là người thong dong, lấy buồn làm vui cười nói:
    – Không tưởng được Mộ Dung ta ngày nay lại sợ chết như vầy, làm cho hai vị võ lâm cao thủ còn hữu danh hơn ta nhiều theo làm bảo tiêu cho ta, thật thà chết còn hơn.
    Trang Chi Động cười:
    – Bọn tôi ăn cơm công môn mà. Còn nói chuyện “cao thủ”, Lãnh huynh là một trong “Thiên Hạ Tứ Đại Danh Bộ”, tôi có thể coi là gì chứ?
    Xa xa có một cỗ xe ngựa chạy đến, vài thớt ngựa già kéo một cỗ xe vừa cũ vừa nát vừa nặng vừa thô, đánh xe là hai người trẻ tuổi, trên xe chất mấy chục bao bố miệng cột dây thừng đậy cần xé, vật đựng trong bao nặng nề không biết là gì.
    Một thanh niên vừa quất ngựa vừa hò la, đã sắp phi tới gần ba người. Vì đường hẹp, Lãnh Huyết tránh sang một bên, còn nghe thanh niên đó nhìn đồng bọn cười cười nói vài tiếng, trong đó có hai chữ “bắt đầu”.
    Hai chữ đó giọng nói đột nhiên đề cao, Lãnh Huyết vừa nghe thấy liền giật mình, giọng nói đó hoàn toàn giống hệt giọng nói của người đêm qua giữa trận huyết chiến đã nói:
    “Không phải đối thủ của hắn cũng phải giết”.
    Một trong những lý do Lãnh Huyết có thể trở thành “Thiên Hạ Tứ Đại Danh Bộ” là vì chàng có năng lực hơn người.
    Từng gặp qua là không quên được, từng nghe qua cũng không quên!
    Những đặc điểm đó thường giúp cho Lãnh Huyết có thể thoát chết.
    Lúc cỗ xe đó phóng đến gần, bọn Lãnh Huyết tránh sang một bên đường, Mộ Dung Thủy Vân trước mặt chàng, Trang Chi Động đi trước Mộ Dung Thủy Vân. Vì đường hẹp, bên cạnh là ruộng nước, cho nên người này nối đuôi người kia mà đi, Lãnh Huyết bỗng la lên:
    – Coi chừng.
    Ngay sát na đó, cỗ xe đó bỗng nghiêng ngã, nhắm thẳng hướng Lãnh Huyết đổ tới cắt ngang.
    Nhắm theo tình hình, Lãnh Huyết không thể tiến, chỉ có thể lui.
    Chỉ là Lãnh Huyết không lui!
    Chàng phóng lên cao, thanh niên trên xe giơ roi quất thẳng tới Lãnh Huyết.
    Tên đồng bọn bạt đao quật tới, không phải là chém Lãnh Huyết, mà chém lên dây cột miệng bao sau xe.
    Dây vừa đứt, cần xé tung ra, hơn hai chục đại hán trong cần xé phóng ra, tay cầm trường đao xông về phía Lãnh Huyết.
    Lãnh Huyết ứng chiến, nhưng thị tuyến của chàng lại bị cỗ xe đó che chắn, chàng không nhìn thấy Mộ Dung Thủy Vân phía trước ra sao. Nhưng chàng biết bọn người này chính là tàn quân hôm qua chạy trốn khỏi tay chàng đêm hôm qua.
    Chỉ cần bọn ám toán không kéo tới càng lúc càng đông, Lãnh Huyết tự tin có thể giải quyết sạch bọn chúng.
    Vấn đề là giải quyết đám người này cũng cần phải tốn thời gian.
    Chàng nghe Mộ Dung Thủy Vân và Trang Chi Động hét hò, hiển nhiên nơi đầu xe cũng đã thập phần kịch liệt.
    Tới lúc đó, chàng nghe thấy một tiếng hét thảm.
    Tiếng hét đó là Mộ Dung Thủy Vân la lên.
    Lãnh Huyết càng vội vàng, công thế càng hung hiểm hơn, hơn mười đại hán mang trường đao chỉ còn lại có bốn.
    Lãnh Huyết cũng vì gấp quá mà phân tâm, lưng đã bị rạch một đao.
    Nhưng một đao đó vết thương không nặng mấy, đại hán đó vừa đắc thủ đã bị khoái kiếm của Lãnh Huyết đâm xuyên yết hầu.
    Ba người còn lại thấy tình thế không ổn, chia ba đường mà chạy.
    Lãnh Huyết cũng không thèm đuổi theo, phóng qua nóc xe, chỉ thấy chiến huống bên kia cũng thập phần kịch liệt, tám chín gã đại hán cầm trường đao đã ngã gục, đã tắt thở, nghĩ tất là do Trang Chi Động và Mộ Dung Thủy Vân giết chết.
    Hiện tại chỉ còn dư lại hai đại hán cầm trường đao đang quyết đấu với Liên Tử Chùy của Trang Chi Động, chiêu thế cực kỳ mãnh liệt.
    Mộ Dung Thủy Vân không ngờ đã ngã gục dưới đất.
    Lãnh Huyết nhún chân phóng tới, đỡ Mộ Dung Thủy Vân dậy, chỉ thấy sắc mặt của Mộ Dung Thủy Vân tím bầm, hơi thở mong manh, Lãnh Huyết dồn công lực chân nguyên sang, Mộ Dung Thủy Vân miễn cưỡng giương mắt:
    – Lãnh huynh, ngươi ... ngươi nói giùm cho ta, nói ... nói ... kẻ sát nhân bị ta đâm trúng một đao, y ...
    Bỗng đôi mắt trợn trừng, vọng nhìn đằng sau Lãnh Huyết, Lãnh Huyết phát lãnh trong tâm, chưa quay mình đã đâm một kiếm ngược ra sau, một đại hán vác trường đao hét thảm ngã gục.
    Lãnh Huyết rụt tay lại, thấy ba đại hán bỏ chạy hồi nãy không ngờ lại đã quay lại, không ngờ lại lén tập kích sau lưng. Lãnh Huyết hét lớn một tiếng, công liền mười tám kiếm.
    Một đại hán cầm trường đao chỉ thấy bóng kiếm chập chùng như núi, chưa kịp tung chiêu thì ngực đã lãnh một kiếm, gục ngã liền.
    Đại hán cuối cùng trong ba gã vội quay mình bỏ chạy, Lãnh Huyết quát lạnh một tiếng, kiếm thoát khỏi tay bay ra, đâm xuyên lưng người đó, lực còn đủ mạnh đẩy người đó chúi nhủi ngoài bảy tám bước, đâm luôn vào lưng đại hán đang kịch đấu với Trang Chi Động. Đại hán kia hét thảm một tiếng, hai người cùng gục ngã.
    Một đại hán còn lại mục quang đỏ ngầu, tung nhầu vài chiêu, xoay người phóng đi vội, Lãnh Huyết như một con cọp vồ mồi bay sang, gã đó huy đao chém ngang, Lãnh Huyết tung cước đá tới, đao bay khỏi tay xuyên thẳng vào đầu của chính đại hán đó, gã la thảm một tiếng, ngã xuống tức thời.
    Trang Chi Động thu hồi thiết chùy, thở hổn hển nói:
    – Đa tạ huynh tương trợ, mau đi xem Mộ Dung nhị hiệp xem.
    Lãnh Huyết cùng Trang Chi Động quay trở lại bên cạnh Mộ Dung Thủy Vân, nhưng Mộ Dung Thủy Vân đã tắt thở.
    Lãnh Huyết không nói gì.
    Trang Chi Động cũng không.
    Bọn họ đang cảm thấy sự sỉ nhục trầm thống của thất bại.
    Bọn họ vốn là danh bộ không có ai trong giang hồ dám quấy phá, vậy mà hôm nay đối phương không ngờ có thể hạ sát người bọn họ đang bảo hộ nghiêm mật.
    Tuy bọn người kia đã chết hết, nhưng đầu não của bọn chúng thậm chí còn chưa lộ diện.
    Lãnh Huyết xem xét kỹ càng, chỉ thấy sau lưng Mộ Dung Thủy Vân có một vết thương, coi ra là bị lợi khí tấn tốc đâm xuyên, lại rút ra, cực kỳ trí mệnh.
    Hơn nữa ở trước ngực cũng có một vết thương, như là bị vật gì đó đánh trúng, lại giật ra một cách mãnh liệt, cho nên vết thương tuy nhỏ, ngực lại bạnh mất một miếng thịt.
    Bằng vào hai vết thương đó có thể nhận định được không phải là vết thương do đao gây ra.
    Cũng có thể không phải là do đám đại hán sử trường đao khiến cho Mộ Dung Thủy Vân tuyệt mệnh, mà ông ta bị hai người dùng hai binh khí khác biệt, nhưng thủ pháp lại khá giống nhau, đồng thời đánh trúng trước ngực lẫn sau lưng mà lấy mạng.
    Mộ Dung Thủy Vân thậm chí không kịp tránh né, hoặc giả không có tránh né, cho nên mới bị đánh trúng bộ vị chuẩn xác như vậy.
    Đó hiển nhiên là kiệt tác của “Kiếm Ma truyền nhân”.
    Lãnh Huyết nắm chặt quyền đầu, nghiến răng hỏi:
    – Ngươi có nhìn thấy ai hạ độc thủ không?
    Trang Chi Động thở dài:
    – Đại biến đột ngột quá, ta cũng không kịp để ý, bọn thích khách ồ ạt xông về phía ta, ta giết được mấy tên, hình như nhìn thấy trên xe có người dùng trường thương đâm vào lưng Mộ Dung nhị hiệp một chiêu. Ôi, sau đó lúc ngươi qua tới, ông ta lại phát ra một tiếng la thảm, ta lúc đó đang đánh với hai người, không kịp nhìn kỹ, chỉ thấy bóng người thấp thoáng, Mộ Dung huynh đã ... ôi.
    Lãnh Huyết thăm dò thi thể kỹ càng, xem có vẻ trầm tư, chung quy thốt:
    – Bọn ta chỉ còn nước đem thi thể của Mộ Dung nhị hiệp về.
    oo Đại sảnh tĩnh lặng.
    Đàn bà, con nít và gia nhân đều đã về phòng.
    Sáu người còn lại, Lãnh Huyết, Trang Chi Động, Liễu Kích Yên, Lăng Ngọc Tượng, Trầm Thác Cốt, và một người đã nằm xuống -- Mộ Dung Thủy Vân.
    Nếu quả thêm vào hai người trong quan tài, “Tam Thập Lục Thủ Cửu Tiết Ngô Công Tiên” Kim Thịnh Hoàng và “Kim Cương Bất Hoại” Quy Kính Uyên, tổng cộng là tám người.
    Kim Thịnh Hoàng và Quy Kính Uyên, thêm vào “Thất Toàn Trảm” Mộ Dung Thủy Vân, đã là người chết thứ ba.
    “Võ Lâm Ngũ Long” chỉ còn lại có hai.
    Ai ai cũng không thể tưởng tượng nổi tâm tình của Lăng Ngọc Tượng và Trầm Thác Cốt giờ phút này ra sao.
    Không khí trong đại sảnh giống như một tảng băng ngưng kết.
    Lăng Ngọc Tượng chầm chậm mở miệng:
    – Kiếm Ma truyền nhân, ngươi đến đây! Lăng Ngọc Tượng ta cũng đã sống chừng tuổi này, sớm muộn gì cũng phải đi, ngươi mau cho ta đi một cách thống khoái đi!
    Hai ngày nay, hai má lão đã hóp háp hẳn, gầy ốm quá nhiều.
    Trầm Thác Cốt vẫn mặt sắt gan lì, trong ngữ âm vô tình cũng ức chế không hết nỗi bi thương:
    – Lão đại, bọn ta không nhất định phải chết, nhị ca trung hậu, tam ca thành thực, ngũ đệ lỗ trực, dễ bị lừa gạt hơn, người nào muốn động thủ trước mặt Trầm Thác Cốt này, trừ phi thật sự có thể chế trụ được tôi.
    Lăng Ngọc Tượng chú thị nhìn Trầm Thác Cốt:
    – Tứ đệ, tính cách ngang tàng, lối hành sự mạnh bạo của đệ cũng là nhược điểm, đệ phải cẩn thận đề phòng là hơn.
    Trầm Thác Cốt trầm tĩnh thốt:
    – Đại ca, huynh lại quá từ ái, cũng nên phòng bị à.
    Trong “Võ Lâm Ngũ Long” chỉ còn lại có hai người, tự nhiên tình cảm thân thiết bất tận khôn tả.
    Lãnh Huyết chợt nói:
    – Lăng đại hiệp, Mộ Dung nhị hiệp thi dụng “Thất Toàn Trảm”, chiêu số ra sao, có thể cho tại hạ biết được không?
    Lăng Ngọc Tượng trầm ai đáp:
    – “Thất Toàn Trảm” của nhị đệ là thanh miến đao giắt bên hông, tổng cộng có bảy thức, mỗi chiêu lại có bảy thứ biến hóa, người có thể tiếp bảy bảy bốn mươi chín thức của y không có mấy ai.
    Lãnh Huyết trầm tư:
    – Người trúng “Thất Toàn Trảm” tình hình ra sao?
    Lăng Ngọc Tượng đáp:
    – Đao thu lại thì thịt cũng bay ra theo, phanh bụng đứt ruột, tự nhiên là không dễ nhìn cho lắm, Lãnh huynh, sao ngươi lại hỏi như vậy?
    Lãnh Huyết điềm đạm đáp:
    – Tôi cũng chỉ hỏi vậy thôi. À, sao còn chưa thấy Cao giáo đầu?
    Lăng Ngọc Tượng đáp:
    – Ồ, sau khi ngươi và Trang huynh đi, Liễu huynh có kiến nghị, đã là truyền nhân của Kiếm Ma đi tìm bọn ta, chi bằng trước tiên bọn ta dịch dung, để cho đối phương không biết đường hạ thủ, cho nên Cao huynh đi ra ngoài tìm dược vật dịch dung, nghe nói Cao huynh là hảo thủ dịch dung.
    Lãnh Huyết ngân người:
    – Ồ?
    Liễu Kích Yên cười:
    – Lãnh huynh nghĩ kiến nghị đó ra sao?
    Lãnh Huyết đáp:
    – Tự nhiên là rất cao diệu. Bất quá nếu hung thủ là người của bọn ta, dịch dung chỉ sợ cũng vô dụng.
    Đột nhiên ngoài đại sảnh truyền vào một tràng tiếng cước bộ, càng lúc càng gần, không ngờ xuất hiện một khất cái thân hình cao to, sắc mặt kỳ dị khủng bố, khiến cho người ta mới nhìn một lần đã không muốn nhìn thấy lần nữa, y phục lam lũ, bất quá trong tay còn cầm một cây bạch ngọc trượng, chống giữ một chân què, cười hì hì nhìn mọi người.
    Đó là một lão ăn mày què chân.
    Trầm Thác Cốt vội đứng dậy, giận dữ hét:
    – Người kia đến đây làm gì?
    Lăng Ngọc Tượng nói:
    – Tứ đệ chớ xung động, gã là Cao Sơn Thanh.
    Trầm Thác Cốt ngẩn người, gã khất cái cười lớn:
    – Lăng huynh quả là nhãn quang bén nhọn, dịch dung thuật của tôi đâu có tệ, hầu hết mọi người liếc tôi một cái đã không muốn nhìn nữa, tôi dịch dung như vầy là có thể không còn phải lo gì cả. Giả trang làm một khất cái, nằm rũ rượi co cuộn ngoài cửa của các người, làm cho người ta cứ nghĩ lầm là một tên ăn mày cả một cái miếu lở cũng không có, có lẽ có thể bắt được hung thủ.
    Lăng Ngọc Tượng cười:
    – Dịch dung thuật của Cao huynh quả là cao minh.
    Liễu Kích Yên cũng cười:
    – Quen biết Cao huynh bao lâu nay, vẫn không biết Cao huynh rành nghề như vầy.
    Trang Chi Động cười:
    – Vậy ngươi chuẩn bị giả trang cho ta thành gì đây?
    Cao Sơn Thanh đáp:
    – Huynh đó, nhìn bộ dạng có thể là mười ngày chưa ngủ, rất hợp hóa trang thành một gã đánh trống canh.
    Trang Chi Động đã biến thành một gã đánh trống canh, cầm khúc tre, giơ đèn lồng, không những ai ai cũng nhìn thấy mười phần giống hệt, cả chính gã cũng cơ hồ nghĩ mình là kẻ đánh trống canh.
    Liễu Kích Yên vì có ống điếu cho nên cải trang thành một lão giả quản gia, vận y phục vải xanh, “rét rét” hít khói thuốc.
    Lăng Ngọc Tượng thành một lão gia nhân, “Trường Không Thập Tự Kiếm” của lão giấu trong tay áo, tay nắm chặt cán kiếm.
    Hiện tại Cao Sơn Thanh đang dịch dung cho Trầm Thác Cốt, Trầm Thác Cốt nhìn giống như một lão tạp nhảm lang thang coi bói khắp giang hồ.
    Lăng Ngọc Tượng cười:
    – Cao huynh, ngươi thật có con mắt linh mẫn, coi tướng coi người mà cải trang, hóa trang bọn ta rất thích hợp với thân phận.
    Câu nói đó không có chút ý tứ châm chọc.
    Cao Sơn Thanh mỉm cười:
    – Lăng huynh nói quá, e rằng mắt tôi không phải là mắt linh mẫn, mà là có mắt không tròng. Chư vị tướng mạo đường đường, lại giao cho tôi hóa trang thành phàm phu tục tử, thật là tội quá, lỗi quá. Được rồi, Lãnh huynh, đến lượt ngươi hóa trang.
    Lãnh Huyết tuổi trẻ tuấn tú, trên khuôn mặt vô tình lãnh tuấn của chàng chợt lồng bồng một nụ cười nhẹ. Nụ cười đó giống như gió xuân hóa tan hàn băng, nhìn rất thu hút.
    Lãnh Huyết nói:
    – Không, ta phải thừa lúc trời còn chưa tối đi về huyện phủ gặp Lỗ tri phủ, bởi vì ta và ông ta đã có hẹn từ trước, trước khi trời tối phải báo một tiếng, nguyên ta đã đáp ứng Gia Cát tiên sinh ngày mai phải đi rồi, đương nhiên hiện tại ta không muốn đi, bất quá phải đi giao tiếp một tiếng ... Canh ba đêm nay ta sẽ trở về, hiện tại phải phiền Liễu huynh, Trang bộ đầu và Cao giáo đầu chiếu cố.
    Có người nói, lúc Lãnh Huyết cười là lúc vụ án trong tay chàng đã gần sáng tỏ.
    oo Lãnh Huyết đã đi.
    Trời lại đã tối.
    Gần tối người trong Kim phủ đều đã chia nhau đi chỗ khác tránh gió. Từ trước cửa cho đến sảnh đường, hai bên đều thắp đèn lồng sáng ngời, chiếu lòa vào đại sảnh, năm người thượng tọa trên đại sảnh, Lăng Ngọc Tượng, Trầm Thác Cốt, Liễu Kích Yên, Trang Chi Động, Cao Sơn Thanh.
    Sau lưng năm người có ba cỗ quan tài, ánh nến lung linh, người trong đương không nói tiếng nào, bị vẻ u ám của ánh nến chiếu trên mặt, hiển lộ thập phần quỷ bí u dị.
    Lăng Ngọc Tượng khẩu âm già nua:
    – Ta phảng phất có cảm giác đối địch với truyền nhân của Kiếm Ma không phải chỉ có năm người bọn ta, còn có nhị đệ, tam đệ và ngũ đệ.
    Liễu Kích Yên liếc mấy cỗ quan tài, chợt để lộ thần sắc rất kỳ quái, có chút kích động:
    – Chỉ tiếc bọn họ đều đã là người chết.
    Trầm Thác Cốt ho khan:
    – Người chết cũng có thể câu hồn.
    Trang Chi Động cười khanh khách:
    – Trầm tứ hiệp cũng mê tín sao?
    Liễu Kích Yên bỗng nhỏ tiếng nói với Lăng Ngọc Tượng:
    – Lăng huynh, trong lòng ta có chút nghi hoặc, ở đây nói không tiện, ta hoài nghi hung thủ là ...
    Lăng Ngọc Tượng nghiêm sắc mặt:
    – Vậy bọn ta vào nội đường đàm luận.
    Liễu Kích Yên thốt:
    – Được, có hai người bọn ta, truyền nhân của Kiếm Ma cũng đừng mong động đến.
    oo Trong nội đường.
    Lăng Ngọc Tượng ngồi trên một cái ghế gỗ đào, hỏi Liễu Kích Yên:
    – Liễu huynh, ngươi hoài nghi hung thủ là ai?
    Liễu Kích Yên thở dài:
    – E rằng ta hiện tại có nói ra, ông cũng không thể tin được.
    Lăng Ngọc Tượng động dung:
    – Cứ nói.
    Liễu Kích Yên trầm giọng:
    – Lãnh Huyết.
    Lăng Ngọc Tượng ngây người, y phục toàn thân run run, có thể thấy trong lòng kích động đến cỡ nào, một hồi lâu sau mới nói được:
    – Không thể nào.
    Liễu Kích Yên thở dài:
    – Thật là không thể nào.
    Lăng Ngọc Tượng chợt ngẩng đầu:
    – Cho đến bây giờ ta còn chưa tin, ta tín nhiệm Lãnh Huyết, hắn là một thanh niên chính trực.
    Liễu Kích Yên buồn bã thốt:
    – Ta cũng không tin, nhưng có chuyện này ông mà thấy thì không thể không tin.
    Nói đến đó, y rút ra một một cái khăn tay:
    – Đây là lúc vụ án Kim tam hiệp phát sinh, ta và Lãnh Huyết đến trước ngọa phòng, ta đã lấy từ trong tay ông ta.
    Lăng Ngọc Tượng nhìn chiếc khăn tay, không ngờ có vấy máu, kích động dữ dội:
    – Máu?
    Liễu Kích Yên gật đầu trầm giọng:
    – Máu. Máu của Kim tam hiệp, ông ngửi là có thể chứng thật mà.
    Lăng Ngọc Tượng cầm cái khăn tay để trước mũi ngửi, đột nhiên biến sắc, quăng cái khăn đi tức thời, cái khăn như một lưỡi cưa chém phập vào một cây cột trong nội đường:
    – Có thuốc mê!
    Đang muốn đứng dậy, nhưng lại cảm thấy trời đất quay cuồng, cả đứng cũng đứng không vững, xoay tay vội bạt kiếm, lại cả khí lực bạt kiếm cũng dần dần tiêu tán, ngồi bệch xuống ghế, chỉ nhìn thấy Liễu Kích Yên đang cười ha ha.
    Lăng Ngọc Tượng miễn cưỡng mở mắt, nhìn thấy bóng dáng mơ hồ, giận dữ hét:
    – Liễu Kích Yên, ngươi ...
    oo Ngoài đại sảnh.
    Đang lúc Lăng Ngọc Tượng theo Liễu Kích Yên vào nội đường, Trầm Thác Cốt chợt trầm giọng:
    – Trang huynh, Cao huynh, ta có một chuyện muốn nói, không biết nhị vị có muốn nghe không?
    Trang Chi Động cười đáp:
    – Lời nói của Trầm tứ hiệp ta làm sao mà không chịu nghe chứ.
    Trầm Thác Cốt nghiêm mặt:
    – Ý của ta là, sau khi nghe xong, cho dù không đồng ý cũng không nên nói cho người khác biết.
    Trang Chi Động nghiêm túc:
    – Trầm tứ hiệp có điều gì muốn nói cứ nói, Trang mỗ không phải là người không giữ kín miệng được.
    Cao Sơn Thanh hỏi:
    – Không biết Trầm tứ hiệp muốn nói gì đây?
    Trầm Thác Cốt trầm giọng:
    – Ta hoài nghi một người là hung thủ!
    Trang Chi Động biến sắc:
    – Ồ?
    Trầm Thác Cốt nói:
    – Một người Thục.
    Cao Sơn Thanh động dung:
    – Người Thục?
    Trầm Thác Cốt lạnh lùng nói:
    – Lãnh Huyết.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group