Tứ Đại Danh Bộ Hồi Kinh Sư ---Ôn Thụy An

  • killua_zaoldyeck

    khoảng 1 10 năm trước
  • Hồi 3

    Kết Thúc Bằng Tử Vong


    Liễu Kích Yên chợt nhìn thấy ánh trăng sáng chiếu vào, nhíu nhíu mày nhìn Lăng Ngọc Tượng, lại cười nói:
    – Lăng huynh, ngươi có biết tại sao ta cho đến bây giờ còn chưa giết ngươi không?
    Tại sao ta muốn các ngươi chết từng người từng ngươi mà không nhất tề trảm tận sát tuyệt các ngươi không?
    Lăng Ngọc Tượng giận dữ trừng trừng nhìn y, hao sức lắc đầu.
    Liễu Kích Yên cười:
    – Rất đơn giản, bắt các ngươi chết từng người một, thưởng thức được tư vị thân nhân táng tận, thưởng thức được tư vị khủng bố, thưởng thức được tư vị tử vong. Ta bây giờ đợi nhị sư đệ và tam sư đệ đem đầu Trầm Thác Cốt về tới, sẽ đến lượt ngươi ...
    Liễu Kích Yên bỗng đứng dậy, hít liền mấy hơi thuốc, hiển nhiên có điểm bất an:
    – Nhưng ta không thể đợi lâu, mê hương ngươi trúng sắp mất công hiệu rồi, ta phải trước tiên giết ngươi cái đã.
    Một mặt đi đến gần Lăng Ngọc Tượng, một mặt lầm bầm tự nhủ:
    – Kỳ quái, nhị sư đệ, tam sư đệ đáng lẽ đã đắc thủ rồi mới đúng.
    Đột nhiên nghe bên ngoài có người lạnh lùng thốt:
    – Đã đắc thủ rồi.
    Liễu Kích Yên giật mình kinh hãi.
    Cùng một lúc, hai cánh cửa tan nát, hai đạo nhân ảnh nhắm phía Liễu Kích Yên ào tới.
    Liễu Kích Yên vội thoái lui.
    Hai bóng người đó, một xông vào không trúng, ngã xoài dưới đất.
    Bóng kia lại đập thẳng vào ghế Lăng Ngọc Tượng.
    “Bình”. Lăng Ngọc Tượng cả người lẫn ghế đều văng ra ngoài một trượng.
    Người đập vào ghế cũng ngã xuống đất không dậy nổi.
    Lối đánh liều mạng đó, tuy Liễu Kích Yên kinh nghiệm phong phú, cũng chưa từng thấy qua.
    Sau khi hai cánh cửa vỡ vụn, ánh trăng như thủy ngân tràn ngập nội đường.
    Liễu Kích Yên định hồn quan sát, chỉ thấy hai người ngã dưới đất không ngờ chính là Cao Sơn Thanh và Trang Chi Động.
    Lăng Ngọc Tượng và Liễu Kích Yên đã cách xa nhau ngoài một trượng, khoảng cách giữa bọn họ có một người là là đáp xuống đất im ắng như chân mèo, giữa ánh trăng, không ai khác mà chính là Lãnh Huyết.
    Liễu Kích Yên nhanh nhẹn giơ mũi ống điếu tà tà chỉ về phía Lãnh Huyết.
    Lãnh Huyết cũng bạt kiếm, mũi kiếm hướng về phía Liễu Kích Yên.
    Hai người đều bất động.
    Liễu Kích Yên đinh đinh nhìn Lãnh Huyết, chợt cười nói:
    – Thì ra là ngươi.
    Lãnh Huyết lạnh lùng thốt:
    – Là ta.
    Liễu Kích Yên nói:
    – Ngươi xong chuyện trở về rồi đó hả?
    Lãnh Huyết lạnh lùng cười một tiếng, lại thốt:
    – Trở về kịp thời hả.
    Liễu Kích Yên nói:
    – May là ngươi đã trở về, Lăng đại hiệp bị người ta bỏ thuốc câm vào rượu, lại toàn thân mất hết lực khí, một mình ta e rằng không đủ sức bảo vệ ông ta.
    Lãnh Huyết thốt:
    – Thật đáng tiếc.
    Liễu Kích Yên ngạc nhiên:
    – Đáng tiếc cái gì?
    Lãnh Huyết thốt:
    – Lời nói láo nghe thật hay.
    Liễu Kích Yên hỏi:
    – Nói láo?
    Lãnh Huyết thốt:
    – Đáng tiếc hồi nãy ta lại ở ngoài cửa, nghe hết lời nói thật của ngươi.
    Liễu Kích Yên cười:
    – Ta không tưởng tượng được Lãnh Huyết hung thủ không đi truy tra mà lại lén nghe chuyện riêng tư của người ta.
    Lãnh Huyết thốt:
    – Hung thủ ta đã tra ra.
    Liễu Kích Yên hỏi:
    – Là ai?
    Lãnh Huyết lạnh lùng đáp:
    – Hung thủ là ngươi.
    Liễu Kích Yên ngửa mặt cười lớn, giống như vừa nghe thấy một chuyện mười phần đáng cười.
    Chỉ là lúc y cười, ánh mắt lại không có một chút ý cười cợt, lấp loáng liếc mũi kiếm của Lãnh Huyết.
    Lãnh Huyết cũng đinh đinh nhìn ống điếu của y, kể cả khi nói chuyện, chỉ cần sơ xuất một chút giữa lúc đàm thoại, bên kia tức thời nắm lấy cơ hội, toàn lực xuất thủ.
    Liễu Kích Yên ngửa mặt lên trời cười lớn một trận, phát hiện mình dụ Lãnh Huyết xuất thủ không được, liền ngưng tiếng cười:
    – Cao minh, cao minh.
    Lãnh Huyết thốt:
    – Ngươi cũng cao minh, nhưng không lừa gạt được ta.
    Liễu Kích Yên hỏi:
    – Ta chỉ muốn biết tại sao ngươi lại hoài nghi ta?
    Lãnh Huyết đáp:
    – Có trách cũng chỉ trách tại ngươi, ngươi nghĩ trận phục tập trước nhà Lưu Cửu Như tất có thể nhất cử tiêu diệt luôn ta, cho nên lưu lại một lỗ hở.
    Liễu Kích Yên hỏi:
    – Lỗ hở?
    Lãnh Huyết đáp:
    – Không sai, ngươi nói Lưu Cửu Như từng bị kết tội mưu sát, bị đày đi Liễu Châu, nhưng ta dò xét trên thi thể của gã, cố tìm dấu ấn nung tù phạm Liễu Châu, lại tìm không ra trên mình gã, cho nên ta nghĩ một người như Bộ Thần cũng có thể sai lầm sao?
    Hay là cố ý nói sai? Ta lại điều tra đám người che mặt, phát hiện trên tay bọn chúng đều có tiêu xí, đều là dấu ấn nung cấm quân trong huyện thành. Người kia là ai mà có thể động dụng đám hảo thủ cấm quân?
    Lãnh Huyết chằm chằm nhìn Liễu Kích Yên:
    – Ta tự nhiên phải nghĩ đến cấm quân tổng giáo đầu Cao Sơn Thanh, mà Cao Sơn Thanh quả nhiên được ngươi kêu đến, cho nên ta bắt đầu hoài nghi, ngươi có ý vu hại Lưu Cửu Như có phải là muốn khiến ta phân thần, chuyển di mục tiêu? Giả như Lưu Cửu Như thanh bạch vô tội, ngươi có ý muốn ta theo dõi Lưu Cửu Như, tạo cơ hội cho thủ hạ của Cao Sơn Thanh hạ sát ta. Trên sự thật, ngươi đã làm sai một điểm, ngươi có cho người đi thông báo ta đi theo dõi Lưu Cửu Như cũng hà tất phải phái một số đông như vậy đến truy sát một mình Lưu Cửu Như. Bởi vì người ngươi muốn giết là ta, không phải là Lưu Cửu Như, nhưng giết ta không thành, chỉ còn nước giết Lưu Cửu Như, khiến cho ta lục lọi trên mình Lưu Cửu Như mà bỏ rơi các ngươi ...
    Liễu Kích Yên cười lạnh:
    – Bội phục, bội phục.
    Lãnh Huyết thốt:
    – Lưu Cửu Như trước khi chết có nói với ta người giết gã là một “công”, chữ “công”.
    đó sau khi ta lục soát đám thích khách, liền khiến cho ta nghĩ đến tiếp theo chữ “công”.
    có thể là “công nhân” hoặc “công sai”, đang lúc ẩu đả, Lưu Cửu Như gặp công sai xuất hiện, tất nhiên không phòng bị, cho nên các ngươi cũng có thể nhất kích đắc thủ.
    Liễu Kích Yên nói:
    – Kế hoạch của ta thiên y vô phùng, áo trời không hở chỗ chắp vá, phạm vào một lỗi lầm như vậy, ta thật không còn gì để nói.
    Lãnh Huyết lạnh lùng cười thốt:
    – Thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất lậu, không có bất kỳ một kế hoạch phạm tội nào là thiên y vô phùng, hà huống chỗ sơ lậu của ngươi không phải chỉ có một.
    Liễu Kích Yên hỏi:
    – Không phải chỉ có một?
    Lãnh Huyết đáp:
    – Hồi ngươi dẫn Quy Kính Uyên đi, lợi dụng cơ hội câu kéo Trang Chi Động và Cao Sơn Thanh vào, ta đã cảm thấy kỳ quái. Quy ngũ hiệp tính khí nóng nảy, bất chấp tất cả mà truy địch, đó là chuyện đương nhiên, nhưng “Bộ Thần” làm sao có thể bỏ rơi nhân chứng không thèm bảo vệ, trái lại lại đi truy địch, kết quả để cho A Phúc bị giết -- A Phúc sở dĩ trốn ở phòng cũi, không dám đi gặp Kim phu nhân, bởi vì gã đã nhìn thấy người giết Kim tam hiệp là ngươi, mà ngươi lại đang ở bên cạnh Kim phu nhân, không trách gì A Phúc không dám bẩm báo với Lăng đại hiệp. Quy ngũ hiệp còn lại một mình, ngươi thừa cơ giết chết, còn giả như thụ thương, quay trở về phòng cũi, đó là chiêu Man Thiên Quá Hải ...
    Liễu Kích Yên cười lạnh:
    – Trên thực tế, Lăng Ngọc Tượng, Mộ Dung Thủy Vân, Trầm Thác Cốt từng người một cũng không khỏi bị ta qua mắt.
    Lãnh Huyết cười lạnh:
    – Nhưng ngươi có thể qua mắt được bao lâu? Ta nhìn thanh chùy giắt bên hông Trang Chi Động, nghĩ đến vết thương trên mình Lưu Cửu Như, trong lòng liền rất hoài nghi, ta biết không có chứng cớ, nói ra cũng khó làm cho người ta tin được, cho nên mới đề xuất kiến nghị muốn đồng hành với Mộ Dung nhị hiệp, nhưng vẫn thất bại, các ngươi dùng xe lớn cách ly thị tuyến của ta, lại sai khiến Trang Chi Động và Cao Sơn Thanh giết ông ta, nếu không phải các ngươi đã thông báo trước, ai lại có thể dự đoán mà bố hạ phục binh?
    Liễu Kích Yên cười lạnh:
    – Nhưng Cao Sơn Thanh đâu có đi chung với ngươi?
    Lãnh Huyết thốt:
    – Ta nhìn thấy Mộ Dung nhị hiệp đằng trước đằng sau có hai vết thương, ta liền hoài nghi, Cao Sơn Thanh đã không có đi theo thì hung thủ kia là ai? Sau này mới biết ngươi đề nghị Cao Sơn Thanh đi tìm mua thuốc dịch dung, kỳ thật là đi chấp hành nhiệm vụ giết người. Mộ Dung nhị hiệp tuy thông minh, nhưng giữa lúc cùng mấy chục người đả đấu, nghĩ người đồng hành tất có thể trợ giúp mình, không ngờ trái lại bị độc thủ ... Ông ta muốn nói cho ta biết người giết ông ta là ai, Trang Chi Động tức thì tung vài tên cấm quân vây đánh ta, cho đến khi ông ta tắt thở, nhưng các ngươi đã làm sai.
    “Thiết Chùy” Trang Chi Động không ngờ cả vài tên tiểu tặc cũng không giải quyết được là sao? Trang Chi Động nói gã đã giết vài tên bịt mặt, nhưng ta đã có thỉnh giáo qua Lăng đại hiệp, người chết nằm dưới đất ta đều đã xem xét kỹ càng, quả thật đều vì trúng “Thất Toàn Trảm” mà chết, lại không có một ai trúng chùy mà chết, tại sao Trang Chi Động lại phải lừa gạt ta? Đó không phải đã quá rõ ràng sao? Mộ Dung nhị hiệp nói ông ta chém đối phương một đao, người trúng đao không phải là Trang Chi Động mà là Cao Sơn Thanh, cho nên gã mới giả trang thành một khất cái chân què khiến người ta không thèm để ý tới, bởi vì chỗ trúng đao của gã chính là trên chân.
    Liễu Kích Yên nhất thời nói không nên lời, chỉ còn nước cười khẹc khẹc hai tiếng.
    Lãnh Huyết thốt:
    – Tất cả chỉ là ức đoán, cho nên ta mới đi tìm chứng cớ, nói là đi gặp Lỗ tri phủ, trên sự thật ta đi nghe ngóng cho rõ ràng, ngươi, Trang Chi Động, Cao Sơn Thanh ba người thường hay đi chung, chiêu thức sử dụng, ngoại trừ binh khí bất đồng ra, mỗi một chiêu xuất thủ cơ hồ không có ai có thể tiếp đỡ, thủ pháp thập phần tương đồng. Những người chết bịt mặt kia quả thật là cấm quân, hơn nữa lúc sinh tiền đối với Cao Sơn Thanh nghe lệnh răm rắp, lại thêm lúc vụ án Lưu Cửu Như phát triển, Cao – Trang hai người không có mặt trong nha môn, cũng không ở trong phủ, những thứ đó đều là bằng chứng, ta vội vàng quay về, vốn muốn thiết pháp liên thủ cùng Lăng đại hiệp và Trầm tứ hiệp, gom bọn ngươi vào một lưới, không ngờ bọn họ đã trúng độc thủ.
    Liễu Kích Yên hận thù nói:
    – Giỏi, giỏi, ta chỉ chưa minh bạch một chuyện.
    Lãnh Huyết hỏi:
    – Chuyện gì?
    Liễu Kích Yên hỏi:
    – Cho dù ngươi có tài trí tới cỡ nào, làm sao biết hai gã Trang – Cao khi nào tập kích ngươi? Làm sao tập kích ngươi? Nếu quả ngươi không biết, lại làm sao tránh né được hợp kích thiên y vô phùng của bọn chúng?


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group