Tứ Đại Danh Bộ Hồi Kinh Sư ---Ôn Thụy An

  • killua_zaoldyeck

    khoảng 1 10 năm trước
  • Lãnh Huyết đáp:
    – Chỉ vì bọn chúng nghĩ ta chưa từng hoài nghi bọn chúng, nhưng ta đã nghi ngờ bọn chúng, nhất định cẩn thận quan sát, ta vừa về đến Kim phủ liền phát hiện trên cội ngô đồng có máu tươi, hài của Cao Sơn Thanh cũng có vết máu, ta liền biết nếu không phải Lăng đại hiệp đã gặp độc thủ thì cũng là Trầm đại hiệp, hoặc giả cả hai người đồng thời trúng phục. Trong lòng ta nghĩ, đã là ta trở về như vầy, bọn chúng nhất định sợ ta phát hiện, tất phải giết ta, cho nên ta đã đoán định hai gã Trang – Cao sẽ xuất thủ, hơn nữa cũng đã từ vết thương trí mệnh của Mộ Dung nhị hiệp mà liệu giải vị trí xuất thủ của bọn chúng, cho nên vừa xuất thủ liền giết chết Cao Sơn Thanh, còn lại Trang Chi Động không nhẫn nhịn được, cũng chỉ còn có một con đường chết.
    Liễu Kích Yên chợt ho khan một tiếng:
    – Lãnh huynh.
    Lãnh Huyết không động dung chút nào, đáp lời:
    – Ừm.
    Liễu Kích Yên thốt:
    – Bọn ta đã nhiều năm giao tình, hà huống đều cùng nghề bộ khoái sinh nhai, xin Lãnh huynh thương tình mở một góc lưới, Lăng đại hiệp ta giao lại cho ngươi, cái chết của nhị sư đệ và tam sư đệ, ta từ nay tuyệt không kể lể với ngươi nữa, nhưng xin Lãnh huynh nhấc tay rộng lượng cho.
    Lãnh Huyết hỏi:
    – Ngươi và Lăng đại hiệp đã có giao tình bao nhiêu năm rồi?
    Liễu Kích Yên trầm ngâm một hồi:
    – Đã ba năm.
    Lãnh Huyết lạnh lùng thốt:
    – Ba năm tri giao, còn hạ được sát thủ, hôm nay ta tha ngươi, ngày sau ngươi giết tới ai đây?
    Liễu Kích Yên cười khổ:
    – Vậy Lãnh huynh muốn người huynh đệ này phải làm sao đây?
    Lãnh Huyết bình tĩnh đáp:
    – Chỉ có một con đường.
    Liễu Kích Yên hỏi:
    – Con đường gì?
    Lãnh Huyết đáp:
    – Từ đây đi đến cửa nha môn ở huyện, ta đưa ngươi đi, ngươi tự đi tự thú.
    Liễu Kích Yên cười lạnh:
    – Cách đó không được.
    Lãnh Huyết thốt:
    – Ngươi chỉ có một con đường, nếu không ta bắt ngươi đi.
    Liễu Kích Yên cười lạnh:
    – Ngươi có thể bắt ta sao? Sao còn chưa xuất thủ?
    Lãnh Huyết thốt:
    – Ta đã xuất thủ từ sớm, ta xuất thủ mà ngươi còn chưa biết sao?
    Liễu Kích Yên toàn thân chấn động:
    – Ồ?
    Lãnh Huyết thốt:
    – Ta phát hiện ra thân phận của ngươi, ta vạch trần bí mật của các ngươi, ta chỉ ra ngươi là hung thủ, ta giết chết hai trợ thủ của ngươi, vừa bắt đầu là ta đã chiếm ưu thế, sát khí của ngươi bị ta bao trùm, thanh thế của ngươi bị ta áp bức, ngươi còn bằng vào nhuệ khí gì mà tác chiến với ta? Ngươi vốn không nên nghe những lời nói của ta.
    Liễu Kích Yên bỗng thở dài:
    – Không sai.
    Lãnh Huyết thốt:
    – Ngươi đã không còn có thể chạy thoát, sao không thúc thủ chịu tró?
    Liễu Kích Yên hỏi lại:
    – Ta đã không còn có thể chạy thoát, sao ngươi còn chưa bắt giữ ta?
    Lãnh Huyết cười lạnh:
    – Ta bắt không được ngươi.
    Liễu Kích Yên cũng cười lạnh:
    – Không sai. Phương pháp của ngươi chỉ có thể hù dọa mấy tên tiểu tặc mới vào nghề, đừng quên ta cũng là đại bộ đầu, ta cũng đã xuất thủ, ngươi sao lại không biết chứ?
    Lãnh Huyết hỏi:
    – Ngươi đã xuất thủ cái gì?
    Liễu Kích Yên lạnh lùng đáp:
    – Nhất kích của ngươi nhanh mạnh khó bì, nhất kích của ta uy thế khó đương đầu, nhưng trên lưng và trên vai ngươi mang hai vết thương, khó tránh khỏi có ảnh hưởng đến tốc độ xuất kiếm của ngươi, ngươi bôn ba cả ngày, mới đánh hai trận, mà thân thể của ta trạng thái lại đang lúc cường thịnh. Ngươi mới giết chết hai người, sát khí đã giảm, ta hôm nay chưa khai sát giới, luận về sát khí, ngươi không bằng ta! Bên người ngươi lại còn có một Lăng Ngọc Tượng không thể động đậy, ta có thể một chiêu đánh ngươi, cũng có thể đánh Lăng Ngọc Tượng, bên mình ta lại không có ai khác, luận về hình thế, ta lại thắng ngươi! Ta tại sao lại phải chạy? Ta đang muốn giết ngươi mà!
    Lãnh Huyết toát mồ hôi, cười lạnh:
    – Ngươi giết không được ta đâu.
    Liễu Kích Yên thốt:
    – Có lẽ vốn là ta không giết được ngươi, nhưng ngươi không nên hỏi những câu vừa rồi, hiện tại ngươi không khỏi có chút sợ hãi.
    Lãnh Huyết cười lạnh:
    – Ngươi có thể thử mà.
    Chợt giữa lúc đó, hai người đều tĩnh lặng hẳn.
    Không khí trong đường cũng ngưng kết theo.
    Một trường ác đầu sắp khai diễn, có nói gì thêm nữa cũng vô bổ.
    Trong lòng Lãnh Huyết biết, bằng vào võ công của Liễu Kích Yên, mình chỉ sợ rất khó lòng thắng được y, hơn nữa đối phương cũng rất khó lòng thắng được mình, bất quá chiêu thức của hai người đều dĩ công vi thủ, e rằng chiếu theo tình hình tất sẽ có thương vong.
    Ý tưởng của Liễu Kích Yên cũng vậy, cho nên y muốn tận lực đả kích đối phương, khiến cho đối phương lo sợ hoặc buông thả, mình mới có thể có cơ hội thừa cơ.
    Lãnh Huyết nhìn chăm chăm lên ống điếu của Liễu Kích Yên.
    Liễu Kích Yên nhìn chăm chăm kiếm của Lãnh Huyết.
    Sẵn sàng bùng nổ.
    Đột nhiên ngay lúc đó, Liễu Kích Yên và Lãnh Huyết cùng phát ra một tiếng nộ hống.
    Hai người mau mắn xông đến gần.
    Là kiếm của Lãnh Huyết đâm trúng Liễu Kích Yên?
    Hay ống điếu của Liễu Kích Yên điểm trúng Lãnh Huyết?
    Giây phút bọn họ tiếp cận, trong ống điếu của Liễu Kích Yên bỗng bắn ra hơn mười đạo tinh hỏa.
    Nguyên lai trong ống điếu của y cũng có giấu ám khí.
    Y đốt cháy thuốc lá trong ống điếu, miệng ống điếu linh hoạt, lúc nào cũng có thể phát xuất ám khí.
    Tinh hỏa đẹp mắt, ép bức Lãnh Huyết.
    Lãnh Huyết tính toán kịp thời, lia liên hoàn mấy kiếm “leng keng”, vừa nhanh vừa chuẩn, mũi kiếm đập tinh hỏa văng ra xa.
    Nhưng Liễu Kích Yên đã đoạt được tiên cơ.
    Ống điếu của Liễu Kích Yên vẩy một cái, nhanh nhẹn như sấm chớp tiến thẳng đến lồng ngực của Lãnh Huyết.
    Lúc đó chợt có một tiếng hét lớn.
    Lăng Ngọc Tượng đằng sau Lãnh Huyết bỗng cả người lẫn ghế bay qua đỉnh đầu Lãnh Huyết, đè áp Liễu Kích Yên.
    Cái đè đó như Thái Sơn áp đỉnh.
    Cũng trong cùng một phút chốc, Lăng Ngọc Tượng đã rút ra một thanh bảo kiếm.
    “Tang!”.
    Ánh vàng phất lên, một luồng cầu vồng đánh về phía Liễu Kích Yên.
    “Trường Không Thập Tự Kiếm”!
    Mê hương chỉ có thể làm mê hoặc Lăng Ngọc Tượng một canh giờ, hiện tại dược lực của mê hương đã hết, lúc Liễu Kích Yên và Lãnh Huyết đối thoại, Lăng Ngọc Tượng đã lẳng lặng hồi phục lại công lực.
    Liễu Kích Yên nộ hống, phẩy ống điếu, nghênh không đánh ra.
    Cầu vồng vàng cực nhanh, ống điếu càng nhanh hơn!
    Ống điếu hòa nhập vào cầu vồng.
    Cầu vồng tắt diệt.
    “Phập”.
    Ống điếu của Liễu Kích Yên đã hòa nhập vào ngực Lăng Ngọc Tượng.
    Lúc đó, Lãnh Huyết đã gạt hết tinh hỏa, xoay hông xuất kiếm.
    “Phốc”.
    Một cầu lụa trắng từ bên người Lăng Ngọc Tượng bay qua, đánh thẳng về phía Liễu Kích Yên.
    Liễu Kích Yên ống điếu vừa đâm trúng Lăng Ngọc Tượng, kiếm của Lăng Ngọc Tượng cũng không còn đâm xuống được nữa.
    Nhưng cả người Lăng Ngọc Tượng lẫn ghế vẫn đè xuống.
    Liễu Kích Yên dùng tay xô một cái, đánh bay ghế ngồi của Lăng Ngọc Tượng.
    Cầu lụa trắng từ bên dưới đánh lên, xuyên thẳng vào yết hầu của y.
    “Phập”.
    Liễu Kích Yên ngẩn người, ống điếu đẫm máu rơi xuống.
    “Bành”.
    Lăng Ngọc Tượng theo ghế rơi xuống ngoài mấy thước.
    Lãnh Huyết bất động, kiếm của chàng vẫn ghim trong yết hầu Liễu Kích Yên, vừa trắng vừa chói, rút ra từng phân từng phân, không lấm chút máu.
    Liễu Kích Yên cũng bất động, Lăng Ngọc Tượng càng không thể động.
    Liễu Kích Yên dùng một thứ mục quang đến chết cũng không tin trừng trừng nhìn Lãnh Huyết.
    Lãnh Huyết rút mạnh một cái, kiếm vừa rút ra, máu Liễu Kích Yên phún trào.
    Liễu Kích Yên ôm cổ họng, khặc khặc vài tiếng, trừng trừng nhìn Lãnh Huyết:
    – Giỏi, giỏi, Thiên Hạ Tứ Đại Danh Bộ, Lãnh Huyết, ta ...
    Liễu Kích Yên ngã quỵ, vĩnh viễn cũng không nói hết được chữ cuối cùng.
    Lãnh Huyết ngây người, tức thì chạy đến chỗ Lăng Ngọc Tượng.
    Chỉ thấy Lăng Ngọc Tượng sắc mặt trắng nhợt nằm dưới đất, trước ngực đẫm máu.
    Lăng Ngọc Tượng biết Lãnh Huyết đang đỡ mình, cố gắng nở một nụ cười:
    – Tạ ... tạ ... tạ ơn ngươi ...
    Lãnh Huyết dùng chân khí bổn thân bức nhập nội thể Lăng Ngọc Tượng:
    – Lăng huynh, đừng lo lắng gì, để ta kêu đại phu đến cứu chữa cho ông.
    Lăng Ngọc Tượng cười thảm:
    – Ngươi, ngươi nói cho ta biết, Trầm ... Trầm tứ đệ có phải đã bị dính độc thủ không?
    Lãnh Huyết buồn bã không nói gì, Lăng Ngọc Tượng nước mắt rơi lã chã:
    – Ta ... ta ... biết rồi ... Cảm tạ ngươi vì bọn ta ..., năm, năm huynh đệ ... báo thù ...
    bọn họ đã chết ... ta ... ta cũng sống không có ý nghĩa gì ... Lãnh huynh ... ta xin ... ngươi một ... chuyện.
    Lãnh Huyết hỏi:
    – Chuyện gì? Ông nói đi.
    Lăng Ngọc Tượng thở hổn hển:
    – Mau ... mau đưa ta một miếng vải vàng ...
    Lãnh Huyết vội xé một mảnh màn vải trong đường xuống, Lăng Ngọc Tượng cố gượng dậy, một mặt dùng ngón tay chấm vào máu, viết trên mảnh vải, một mặt run run rẩy rẩy nói:
    – Ta ... ta đại khái không thể ... lên công đường ... Ta viết lá huyết thư này ... là bút tích của ta ... chỉ rõ tội trạng của ba ... ba người bọn Liễu Kích Yên ...
    Lăng Ngọc Tượng tận hết lực kiệt viết xong lá huyết thư, chung quy không còn hơi sức ngã gục liền, Lãnh Huyết tiếp lấy lá huyết thư, đôi mắt vô lực của Lăng Ngọc Tượng nhìn chàng, lộ xuất nụ cười mong manh:
    – Liễu Kích Yên nói với ta ... ngươi ... ngươi là hung thủ ... Ta không tin ... Ta không tin ...
    Lãnh Huyết nén lệ, không ngừng gật đầu:
    – Ta biết, ta biết ...
    Lúc chàng nói “ta biết”, Lăng Ngọc Tượng đã nhắm chặt mắt, từ giã cõi đời.
    “Võ Lâm Ngũ Long” đã bị ba truyền nhân của “Phi Huyết Kiếm Ma” giết sạch.
    Nhưng Kiếm Ma truyền nhân, Liễu Kích Yên, Trang Chi Động, Cao Sơn Thanh cũng vậy, vì chuyện này mà chết hết.
    Thật là thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất lậu.
    – Vấn đề chỉ là lúc nào cái lưới thưa đó thu trói lại.
    Lãnh Huyết trong lòng vẫn đang nghĩ đến mấy câu nói của Lăng Ngọc Tượng trước lúc lâm tử.
    – “ ... Y nói với ta ... ngươi ... ngươi là hung thủ ... Ta không tin ... Ta không tin ...”.
    Nhiệt lệ trong mắt chàng thủy chung vẫn không rơi.
    – Còn lệ trong lòng chàng?
    <5h sáng ngày 11/9/06--bùn ngủ quá sáng dậy post tiếp>


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group