Tình yêu

  • across

    khoảng 1 10 năm trước
  • - chiều nay em đến nhà anh nhé

    - thôi đừng,

    - sao anh lúc nào cũng không có ý để bạn bè đến nhà anh vậy, X chưa bao giờ đến nhà anh, Y chưa bao giờ đến nhà anh, và em cũng chưa nữa. có gì bí mật mà anh muốn giữ cho riêng anh vậy. nhất định em phải đến đó.

    - ...

    - anh có nhiều bí mật nhỉ. nhớ khi học đại học, X nói với em rằng anh hay ôm một cái hộp gỗ và thầm gọi tên em phải không? ắt hẳn trong cái hộp đó có một vật rất quý giá nhỉ, và anh yêu em cũng vì cái gì đó bên trong hộp gỗ phải không? ... Nhất định em phải đến nhà anh, và xem cái hộp gỗ của anh đó

    - ... ... thôi em không cần đến đâu. ... được rồi, chiều nay, em cứ ở công ty nhé, anh sẽ đem chiếc hộp đến

    - không đâu, anh về nhà để rồi đổi hết những gì có trong hộp và thay thế bằng cái khác thì sao

    - anh sẽ không làm như vậy, hãy tin như vậy, hẹn em chiều nay nhé.



    Cốc cốc cốc...

    - mời vào.

    Đan Đan vẫn chăm chú làm việc trên cái máy vi tính trước mặt cô, khi thấy Tiểu Vũ bước vào, cô tỏ vẻ hết sức bình thường. tuy nhiên, trong lòng cô lại trào dâng một sự tò mò không thể kềm chế. ừ, cô đã chờ đợi sự xuất hiện của Tiểu Vũ từ sáng đến giờ mà.

    Tiểu Vũ nhẹ nhàng ngồi đối diện với Đan Đan, đặt chiếc hộp gỗ lên bàn và lóc cóc mở cái ổ khóa nhỏ xíu bằng một chiếc chìa khóa cũng nhỏ xíu không kém. Xong, vẫn cái vẻ rất trầm tư và thận trọng, Tiểu Vũ đưa cái hộp gỗ cho Đan Đan. Đan Đan đã không còn wan tâm là mình đã và đang làm gì với cái laptop nữa, cô đón nhận hộp gỗ, nhưng vì nhận thấy sự điềm tĩnh của Tiểu Vũ, nên cô cũng chỉ từ từ wan sát trước khi mở hộp ra.

    Đó là một cái hộp vuông vức và chẳng có hoa văn gì cả, một hộp bằng gỗ chính thống đúng như tên gọi của nó, sơn phết bên ngoài bằng một lớp sơn màu lam nhạt, trông nó vẫn còn mới và sáng, chắc Tiểu Vũ đã nâng niu cái này lắm đây!!!. Đan Đan hơi thất vọng, sao trông cái hộp đơn giản wá nhỉ, sao không có những điêu khắc chạm trổ, sao không có đường nét đẹp xinh. Nhưng cô cũng chẳng muốn wan tâm nhiều nữa, cô phải xem điều gì đã khiến Tiểu Vũ yêu cô và thần tượng cô như vậy. Mở hộp ra ... một chút ngỡ ngàng ... rồi vài giây sau là sự thất vọng

    - cái gì vậy Tiểu Vũ ... - Đan Đan vừa bực bội vừa chán nản, cầm vật duy nhất nằm trong hộp một cách lơ đễnh rồi ném nó lăn lóc vào lại chỗ cũ của nó không chút cẩn thận - hẳn anh đã thay đổi các vật dụng trong hộp này rồi

    có lẽ đã đoán được phản ứng của Đan Đan, Tiểu Vũ không thay đổi chút sắc mặt nào, anh nhẹ nhàng

    - đây là món wà em đã tặng anh

    - em... có tặng anh sao? - Đan Đan nhăn nhó một cách khổ sở, cô trấn tĩnh lục lọi lại bộ nhớ đang lộn xộn với những suy tư để kiếm tìm xem có cái gì đã qua mà liên quan đến cốc-đựng-bánh-kem hay không. tất cả hoàn toàn trắng, không có chút ấn tượng nào. giờ đây cô chỉ có thể cố tỏ ra wan tâm đến cái ly nằm trong hộp trước mặt mà thôi. đó là một cái cốc nhựa bằng thủy tinh trong suốt, loại cốc mà người ta vẫn thường đựng bánh kem nhỏ dành cho một người ăn.

    - chắc em không nhớ đâu. khi còn đi học, lúc mà anh là một đứa trẻ quê vừa đến thành phố, anh mới chuyển vào lớp em. thời đó đám Long Hạo hay chọc phá anh. anh chỉ biết ngồi im chịu trận. em, là em đứng ra bênh vực anh, em la mắng Long Hạo. anh nhớ rõ lắm, em lấy cái bánh kem của em đưa cho anh. nó an ủi anh nhiều lắm, khi mà anh chẳng có ai làm bạn hết.

    - a...

    Đan Đan nhớ ra rồi. kí ức của cô như một làn sương vừa tan khi gặp ánh sáng mặt trời, và tất cả ùa lại một cách rõ ràng đến không ngờ. cô nhìn xa xa đến khung cửa kiếng rộng lớn, nơi mở ra một bầu trời bao la, trong xanh và mát mẻ. Tiểu Vũ cũng nhìn mông lung đâu đó. cả hai đều miên man trong câu chuyện thuở xưa. chợt, như nhớ đến một điều gì quan trọng lắm, Đan Đan phá tan cái không khí yên lặng

    - rồi, cái bánh kem đó, anh có ăn không vậy?

    - có, anh ăn, nhưng mỗi ngày ăn một chút. ờ... mất hết 10 ngày anh mới ăn xong bánh.

    - trời, như vậy mà bánh không bị hư sao? - Đan Đan bắt đầu lấy lại vẻ hồ hởi hằng ngày vốn có của mình.

    - ???

    - em và đám Long Hạo đã dựng nên một vở kịch... việc em đưa anh cái bánh cũng là nằm trong sự tính toán của tụi em...

    - ???

    - em và Long Hạo thấy khó hiểu dữ lắm. tại sao mà anh ăn hết cái bánh kem mà không bị sao hết. cái bánh có thuốc sổ trong đó đó. tụi em nghĩ chắc anh đã đưa cho em gái của anh ăn rồi. thấy anh vẫn khỏe mạnh bình thường, tụi em cũng sợ sợ, không còn hứng thú chọc ghẹo anh nữa... à... thì ra là do mỗi ngày anh ăn từ từ. vậy mà làm em và Long Hạo thắc mắc ghê gớm luôn.

    Đan Đan cười, rồi cười, cười nắc nẻ, cười rũ rượi. sững sờ, hụt hẫng, Tiểu Vũ trân trân nhìn Đan Đan. trước mặt anh, cũng đôi mắt, cũng khóe môi, và cũng vẫn khuôn mặt anh vẫn cho là thiên thần, sao giờ đây lạ lẫm và tàn nhẫn đến như vậy. dựa vào cái gì, tin vào cái gì mà anh lại yêu cô? thật là vô nghĩa, anh yêu cô vì một thứ duy nhất anh cho là đáng trân trọng, nhưng rồi hóa ra cái vật duy nhất đó cũng không hề tồn tại. 12 năm, tan tác. nóng giận hết sức, anh có nói một điều gì đó, nhưng tai anh lùng bùng, Tiểu Vũ không biết là mình vừa nói gì nữa.

    - em không tạo ra gì hết, đó là anh tự thần tượng em đó chứ!!!

    Tiểu Vũ nghe Đan Đan loáng thoáng như vậy. đỗ vỡ, anh lôi cái hộp gỗ đang nằm trên bàn dằn mạnh xuống nền. loảng xoảng. cái cốc nhựa trông có vẻ bền chặt nhưng nó cũng vỡ tan tành, vỡ như một ly thủy tinh. có ai đó chạy vào phòng. Tiểu Vũ vẫn còn muốn làm gì đó, nhưng anh kịp ngăn lại và bừng bừng đi ra khỏi phòng

    - anh ấy đã tự làm vỡ trái tim của mình

    đó là câu nói cuối cùng của Đan Đan mà Tiểu Vũ nghe được

  • haonam1812

    khoảng 1 10 năm trước
  • Một câu chuyện hay và cảm động, mời các bạn đọc và bình luận
    ...Cô bước váo quán càfê,ngồi vào bàn mà cô vẫn thường ngồi với anh,cô gọi cho mình một ly càfê nóng. Mặc dù không có anh,nhưng khung cảnh này khiến cô cảm thấy như anh đang ngồi cạnh cô vậy. Cô ngồi co ro vì lạnh,nhìn ra ngoài trời đang mưa lâm râm,cô cảm thấy mình cô độc quá...

    Ngày xưa, trước khi cô yêu anh,cô chẳng bao giờ vào quán càfê,cũng chẳng bao giờ uống càfê,vì theo cô vào quán càfê thật phức tạp và chán.Một lần anh dẫn cô vào quán cà phê,cũng ngồi chiếc bàn cô đang ngồi,cạnh cửa sổ,có thể nhìn ra con đường phía trước quán,cô tự gọi cho mình một ly sữa nóng,anh ngăn lại,"...sao lại là sữa nóng,đã vào quán càfê sao ko thử một tách càfê nóng hả em,một càfê nóng nhé...tuyệt vời lắm đấy...".Cô mỉm cười đồng ý,trong cái không khí se lạnh của thành phố mùa mưa thì cái cảm giác bên anh và thưởng thức càfê nóng sao mà ấm áp quá.Dường như cô không còn thấy càfê đắng nữa,cô cảm thấy nó ngọt ngào,ấm áp như tình yêu của cô.

    Và từ đó,cô thích đi uống càfê cùng anh.Vào ngày lễ tình nhân hay kỷ niệm gì của hai người,anh dẫn cô đi ăn uống đâu đó,nhưng cuối cùng cũng ghé vào quán càfê,bao giờ họ cũng ngồi chiếc bàn ấy.Mỗi lần vào quán anh gọi cho cô một loại càfê khác nhau,nhưng cô vẫn thích nhất ly càfê đen nóng,thật đậm,thật nồng mà lần đầu tiên anh gọi cho cô.

    Khi quen cô anh là sinh viên năm cuối,anh thường phải học bài khuya,nên thường uống rất nhiều càfê.Cô bao giờ cũng tìm mua cho anh loại ngon nhất,loại mà anh thích.Những khi anh không rảnh đi càfê cùng cô,cô cũng vào quán,ngồi chiếc bàn ấy và thưởng thức món càfê quen thuộc.

    Cô yêu anh,yêu hơn yêu bản thân mình.Cô tin anh và cô sẽ đám cưới,sẽ bên nhau.Cô luôn thông cảm với anh,không bao giờ cô hờn giận,vì cô tin mình hiểu anh nghĩ gì.

    Ngày anh ra trường,với kết quả loại ưu,anh được nhận vào làm việc ở một công ty lớn,sự nghiệp của anh không ngừng đi lên,anh trở thành người được chú ý,một cộng sự đắc lực và có lẽ cũng là một người yêu lý tưởng với bao người khác.Thời gian anh dành cho cô mỗi ngày một ít,điều đó khiến cô buồn nhưng cô tin vào tình yêu của anh và cô trong bấy nhiêu thời gian,tin vào những điều mà cô cùng anh trải qua...

    Khoảng cách của hai người mỗi lúc một xa dần,nhưng cô vẫn tự nói với mình rằng cô yêu anh,và anh cũng thế chứ,nên cô chấp nhận mọi thứ,vì tương lai của anh,vì ước mơ của anh.Có khi cô bệnh,nằm vật vã ở nhà,nhưng cô cũng không bao giờ gọi điện thoại cho anh,vì cô nghĩ anh đã vất vả lắm rồi,có lẽ không nên làm phiền anh nữa...

    Có những hôm cô vào quán càfê một mình,cô nghĩ đến khoảng thời gian gần đây anh quên hẳn cô,không một cuộc điện thoại,không tìm cô lần nào.Cô thấy buồn kinh khủng,nhưng cô cũng đã tự nói với mình,cô yêu anh và anh cũng vậy,anh đang lo cho tương lai của cô và anh mà...

    Và ngày sinh nhật cô năm nay,cô hẹn anh đi càfê,anh nói với cô rằng anh bận họp,dường như anh cũng đã quên ngày sinh của cô.Nhưng cô không trách,cô lẳng lặng vào quán càfê một mình,cũng chiếc bàn ấy,cô đang ngồi đây, một mình,trời đang mưa...

    Chợt quán tối sầm,tất cả đèn được tắt hết,cô đang loay hoay vì tối thì trong quầy cà fê,một chiếc bánh kem trên chiếc xe đẩy, hai tách càfê nóng ngào ngạt hương vị được đẩy ra,cô nghĩ thầm:"...thật tuyệt vời,chẳng biết ai lại hạnh phúc thế nhỉ,nhưng chắc không phải là mình...Nhưng tại sao không là rượu mà lại là càfê nóng...",hai tách càfê khiến cô nhớ đến anh,nhưng sự thật anh có ở đây đâu.Cô không nhìn theo nữa,cô nhìn ra trời mưa,cô đang buồn,cô ước gì được trở về ngày xưa...

    Chiếc xe đẩy dừng lại ở chỗ cô,cô thấy anh,anh trao cho cô bó hồng lớn,"...Happy birthday to you,chúc mừng em,sinh nhật vui vẻ nhé!".Anh ngồi vào bàn,đèn trong quán được mở sáng trở lại,người phục vụ đặt chiếc bánh kem lên bàn,và thay vào tách càfê nguội lạnh của cô bằng một tách càfê thật đậm,thật nồng.Anh nhìn cô mỉm cười,nắm lấy hai bàn tay đang run lên vì lạnh của cô,"...Chắc em nghĩ anh sẽ không tới...sẽ quên ngày sinh của em...Nghĩ rằng anh thay đổi...nghĩ rằng khi anh thành công anh sẽ bỏ mặc em...sẽ có người yêu khác.Nhưng anh đã không như thế,phải không...vì anh yêu em...và tất nhiên em cũng yêu anh?...tất cả những gì anh có đều là cùng em xây dựng nên...và anh cám ơn vì em là của anh...Anh xin lỗi vì anh đã không chăm sóc em chu đáo trong thời gian qua...nhưng như vậy mới tạo được bất ngờ chứ...phải không em?..."_anh mỉm cười thật tươi,còn cô,cô bật khóc.Cô không nghĩ là anh yêu cô nhiều đến thế,đã có lúc cô nghĩ anh đã thật sự chán ghét cô...anh đã không yêu cô nữa...nghĩ rằng...

    Anh lấy trong túi áo ra một cái hộp, anh mở nắp chiếc hộp ra,một chiếc nhẫn,anh đeo nó vào tay cô,"...Với tất cả những gì chúng ta đã trải qua,anh nghĩ chúng ta thật sự là của nhau...anh yêu em...và em cũng vậy chứ?...đồng ý làm vợ anh nhé,ly càfê đen..."_cô mỉm cười trong làn nước mắt...Ngoài trời vẫn mưa,không khí trong quán càfê ấm áp đến lạ.. (Dinh menh)]


    __________________
    ...Ẩn chìm bóng dáng viển vông
    Dường như tim đã lạc vòng tơ vương
    ..."Mắt Buồn" 2 tiếng yêu thương
    Thuyền nay đã lỡ tư tương bến bờ


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group