Bí Ẩn Của Các Nhà Tiên Tri Thế Giới - Bi Hồng Phúc & Tư Ngọc Phương

  • thangbe21

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chương 8: ĐẾN THĂM VANGA

    Chúng ta hãy thử tách hiện tượng Vanga ra khỏi cá nhân bà và xem xem bà là người thế nào? Chúng ta không được quên rằng mặc dù có những khả năng đặc biệt bà cũng chỉ là một cá thể trong chúng ta. Tôi sẽ kể một ngày bình thường của dì tôi diễn ra thế nào.

    Sáng sớm, 5 giờ Vanga đã dậy mặc dù chính bà thừa nhận:

    - Ban đêm chỉ thân thể tôi được nghỉ, còn ý nghĩ vẫn bay lượn khắp nơi. Tôi nhìn thấy thật nhiều thứ: trong đêm khuya thanh vắng, tôi đặc biệt nhìn thấy và nghe rất rõ những tiếng chuông của trời đất điểm hàng giờ. Tất cả sự sống đều tuân theo nhịp điệu này. Do đâu những chú gà trống biết rằng đã đến lúc gáy, những con chim biết khi nào bắt đầu hót và hoa thì biết mở cánh để chào đón ngày mới? Đó là vì tất cả bọn chúng đều tuân theo một nhịp điệu một giọng nói mà con người không thể nghe được.

    Công việc buổi sáng đầu tiên là vệ sinh dọn dẹp. Vanga rất sạch sẽ. Ai đã đến nhà bà ở Petritse đều biết rằng tất cả mọi thứ đều ở đúng vị trí của nó và sạch bóng lên. Bà giải thích:

    - Hàng ngày có rất nhìêu người đến với tôi. Họ ra về thanh thản, còn bệnh tật, những băn khoăn, những ý nghĩ dại dột, những hồi ức nặng nề, sự bực tức và đau đớn của họ thì để lại đây trong nhà của tôi. Sức tải hàng ngày như vậy là rất nặng đối với đôi vai tôi. Vì thế tôi dọn dẹp nhà mình không phải chỉ vì sự sạch sẽ trong phòng mà chủ yếu là để làm nhẹ nhõm tâm hồn. Chỉ có tâm hồn thanh sạch mới có thể đi và tiếp xúc với tâm hồn khác.

    Vanga không bao giờvội vã vào bàn ăn. Bà ăn rất ít và hầu như không ăn sáng. Mùa hè bao giờ bà cũng dành thời gian cho vườn hoa. Hoa là biểu tượng của sự thanh sạch và sự tươi mới. Sau đó một chiếc xe con do hội đồng xã dành riêng cho Vanga tới đón bà đi Rupite cách thành phố 11 km. Tại đó, trong một ngôi nhà nhỏ giữa một vườn đầy hoa, Vanga sẽ tiếp những người tới viếng thăm.

    Vanga thường nhận được quà cáp từ những người khách của mình. Bà chỉ để lại cho mình những gì thuộc về kỉ niệm con người, còn lại bà đem phân phát hết. Bà đánh giá đồ vật không theo giá thực tế của nó mà theo vẻ đẹp và lao động kết tinh trong đó.

    Gần 9 giờ sáng, Vanga bước vào phòng dành cho khách và bắt đầu buổi điều trị của bà. Bà tiếp những người rất khác nhau. Với mỗi người bà dành một thời gian nhất định bởi vì bà cho rằng mọi người cần những thứ khác nhau trong những lời nói của bà và trong sự giao tiếp với bà. Phần lớn khách ra về với cảm giác thoả mãn. Còn với những người ra về không hoàn toàn thoải mái, thì chúng tôi muốn nhắc họ nên chú ý hơn nữa đến những lời, thậm chí có vẻ không quan trọng mà Vanga nói ra, bởi vì không bao giờ bà nói điều gì thừa cả. Những gì Vanga nói trong một thời điểm xác định thì có hiệu lực chính vào thời điểm ấy và không thể giải thích nổi sau đó. Khi bạn theo dõi những buổi tiếp khách của bà, bạn sẽ có cảm giác rằng bằng tia sáng của một chiếc máy rađa bà đang rọi sáng lên tất cả những gì gần và xa trong số phận của khách. Bà “nhìn thấy”, “nghe thấy” và kể lại.

    Đáng tiếc trong khi nói chuyện với Vanga, các “khách hàng” của bà thường nhớ được rất ít những gì bà đã nói. Theo tôi hiệu ứng này thường là do sự tiếp xúc chớp nhoáng với cái gì đó khác thường gây ra đến mức nó làm bối rối, nó bao vây tâm lý và trí nhớ của mọi người. Đối với chúng tôi, những người thân thường xuyên ở cạnh bà thì tình hình có khá hơn. Chúng tôi nhớ nhiều những lời tiên đoán cực kỳ chính xác của bà, tuy nhiên khi chúng ta bắt đầu bàn luận về những chi tiết thì hoá ra chúng tôi cũng không nhớ d8ược nhiều lắm. Thường thì mỗi người nhớ một cái gì đó của mình, không ai nhắc lại người khác. Tại sao vậy?…

    Nhân chuyện này tôi dẫn ra hai trường hợp thú vị. Nhà văn Leonid Leonov đã quyết định dùng máy ghi âm lại tất cả những gì mà Vanga nói để sau đó gỡ băng dịch ra tiếng Nga và đọc lại thong thả. Ông không trông cậy lắm vào người phiên dịch, từ kinh nghiệm lần trước ông biết rằng họ chỉ nhớ đựơc rất ít những điều đã nghe. vào gặp Vanga, Leonov tự tay kiểm tra và bật máy và đề nghị những người có mặt không tới gần máy vì sợ họ nhỡ đâu làm hỏng cuộc ghi.

    Vanga hào hứng kể cho Leonov nghe về những sự kiện quan trọng đang diễn ra ở Liên Xô, về việc điều gì sẽ chờ đợi đất nước trong tương lai. Nhà văn rất hài lòng, nhưng về tới khách sạn thì chút nữa ông bị nhồi máu cơ tim. Cuốn băng hoá ra vẫn trắng không. Không một lời nào của Vanga máy ghi âm được. Khi đó tôi hỏi Vanga liệu có thể nói lại không, nhưng bà nói rằng bà không thể nhắc lại những gì đã nói.

    Trường hợp thứ hai: có hai người khách cũng là những nhà văn tầm cỡ chăm chú nghe Vanga nói cho họ nhiều điều thú vị, không chỉ nghe mà họ còn dùng một chiếc máy ghi âm tuyệt hảo để ghi. Nhưng khi trở về nhà kiểm tra lại băng mới ngã ngửa ra rằng, những lời của Vanga lại là những bài dân ca. Điều này càng kỳ lạ bởi vì trong thời gian họ viếng thăm trong phòng không hề có chiếc máy ghi âm nào khác, radio thì không bật.

    Nói chung Vanga không khuyến khích việc ghi âm hay quay phim bởi bà cho rằng có thể ghi được những gì ít ỏi và không bản chất lắm, còn điều quan trọng – cái cỗi lõi khả năng kỳ lạ của bà thì không thể ghi lại được.

    Tuy nhiên chúng ta hãy tiếp tục.

    Khi mệt mỏi Vanga ngừng buổi tiếp và đi nghỉ. Bà thường đề nghị cô em gái Liupka xoa bóp đầu cho bà. Mẹ tôi nói rằng khi chạm vào đầu Vanga lòng bàn tay bà nóng bỏng cứ như chạm phải một bề mặt được nung nóng vậy.

    Vanga là một đầu bếp giỏi. Chúng tôi khó có thể quên được rằng bà là một người mà lại có thể tự châm bếp nấu nướng và lại nấu rất ngon, bây giờ đã già bà không tự làm bếp nữa nhưng mọi thứ đều được tiến hành dưới sự theo dõi của bà. Bà biết rõ cái gì sạch cái gì bẩn trong đồ dùng làm bếp, cần cho bao nhiêu thứ gì vào món gì…

    Sau bữa trưa, Vanga nghỉ ngơi. Bà ít khi ngủ, nhưng thích nằm im lặng một mình với những ý nghĩ của mình. Đồng hồ điểm năm lần, mặt trời xuống thấp. Vanga lại tràn đầy sức lực. Lúc đó cũng bắt đầu buổi tiếp khách chính. Có rất nhiều khách – người thân, người quen, bạn bè. Họ tới từ Petritse%2C Xanđanka, những làng lân cận, những vùng xa hơn, những khách nước ngoài.

    Vanga tích cực tham gia vào đời sống xã hội của vùng mình. Những ý kiến xác đáng của bà thường được những người có trách nhiệm rất tôn trong và tính đến khi đưa ra những quyết định mới có tính chất xã hội trong vùng. Bà có mối quan hệ gần gũi và sâu nặng với những người trong vùng. Một bà người quen của chúng tôi (đã già) từ thành phố Belgorod khi viết thư cho Vanga đã đề địa chỉ như sau: Bulgaria, Vangegrad (thành phố Vanga) vậy mà thư vẫn đến nơi. Sự đồng nhất có lẽ cũng không phải là quá cường điệu. Rất nhiều bà mẹ trẻ đề nghị Vanga làm mẹ đỡ đầu cho con họ. Dì tôi thường không từ chối. Đến nay Vanga đã làm mẹ đỡ đầu của hơn 5.000 đức trẻ.

    Sau bữa ăn tối nhẹ, gần 10 giờ tối Vanga trở về Petritse để nghỉ ở nhà. Mặc dù bị mù và sống một mình hoàn toàn, ban đêm bà vẫn từ tầng hai xuống tầng một tưới hoa.

    Vì Vanga là “nhân vật quốc gia” nên người ta phái một chàng thanh niên đến chỗ bà làm nhiệm vụ phát vé. Có lần bà ra lệnh cho anh phát vé này hãy phát phiếu thoải mái không hạn chế, rằng bà sẽ tiếp họ cho đến tối thì thôi. Thế là một cảnh khó tin xảy ra: một dòng người tuôn chảy không ngừng, người này vào người kia ra vô tận. Chàng phát vé không kịp ghi hoá đơn. Cuối cùng không kìm được anh ta thốt lên: “Già Vanga, già có tiếp nữa không tôi đã ghi cái hoá đơn thứ 100 rồi?” Đến lúc đó thì Vanga ra lệnh ngừng lại.

    Vanga có một chiếc radio hiệu “Chim ưng” mà bà thường đem theo mình trong túi, chúng ta thì nghe các chương trình, còn bà thì cùng với những ý nghĩ của mình bay tới những miền xa xôi. Vài năm trước đây không hiểu theo lệnh của ai một đoàn quan chức thủ đô bay tới chỗ người dì tội nghiệp của tôi để ghi lại tất cả những món quà mà những người khách hảo tâm đã để lại. Vanga hết sức băn khoăn, công phẫn, sau đó bà bị ốm và cả tháng nằm trong bệnh viện ở Xôphia. Suốt thời gian đó, ngôi nhà của bà bị mở tung và các quan chức không phải là ghi lại danh sách đồ vật mà là chiếm đoạt chúng – đó là điều họ thích làm.

    Từ bệnh viện về, Vanga thậm chí không buồn bước vào nhà mình nữa. Bà ở lại Rupite sau khi cay đắng nói: “Tôi không muốn đi theo vết bọn ăn cắp”. Chúng tôi dọn dẹp lại như cũ, nhưng từ đó Vanga không còn yêu ngôi nhà đã bị bọn “ăn cắp hợp thức” lục lọi này nữa. Một lần bà hỏi tôi có nhìn thấy cái radio của bà đâu không. Tôi bảo đã tìm khắp nơi song không thấy. Dì tôi lẩm bẩm: “Thôi không sao, rồi tự nó sẽ đem cái radio đến thôi mà”.

    Tôi tất nhiên không hiểu cụ thể ai sẽ phải mang chiếc radio đến. Người phát vé phục vụ trong “văn phòng” của dì tôi khi đó là một người đứng tuổi – bỗng dưng bị ốm nặng. Và khi đã ốm nặng, ông ta mới tới nhà chúng tôi với…chiếc radio. Bối rối và ngượng ngùng ông ta kể lại rằng đã lấy chiếc đài vì tin chắc rằng Vanga bị ốm nặng sẽ không thể ra viện được nữa, rơm rớm nước mắt ông ta xin lỗi Vanga. Nhưng bà thậm chí không đụng đến chiếc đài mà chỉ nói: “Thật tội nghiệp, tôi rất thương anh, anh đang phải trả giá cho việc anh đã lấy của tôi đồ vật này. Tôi tha lỗi cho anh, có điều bây giờ thì còn làm gì được nữa. Anh đã tới muộn”.

    Không bao lâu sau, người này bị chết trong những cơn đau đớn dày vò khủng khiếp. Sau đó tất cả những kẻ tội lỗi trong vụ khám xét tồi tệ này đều đến nhà bà để xin lỗi. Vanga dường như không nhận thấy họ, những gì diễn ra trong tâm hồn bà chỉ có bà biết mà thôi.

    Có lần chúng tôi nhận được một bức thư từ Tây Ban Nha xa xôi. Người viết lá thư là một phụ nữ nghe tiếng Vanga và hơn nữa lại tỏ ra khá tường tận về nhiều sự kiện xảy ra trong cuộc đời Vanga. Tôi nhớ một đoạn sự kiện trong thư của bà “Thưa Vanga, điều đáng ngạc nhiên không phải là tài lạ của chị, mà là việc tài năng đó không có gì là thần bí cả. Tôi rất hiểu chị phải vất vả, nặng nhọc thế nào. Tất cả đều phơi mở trước cái nhìn thấu suốt của chị và chị phải (vâng, tôi biết rằng chính là như vậy) tiếp thêm niềm hy vọng cho mỗi người đến xin chị giúp đỡ, kể cả trong trường hợp chị nhìn thấy toàn bộ bi kịch trong số phận của người đó”.

    Người phụ nữ Tây Ban Nha không quen biết đã nhận thấy chính xác những nét tính cách cơ bản của Vanga – hào hiệp và nhân ái. Một người quen cũ của chúng tôi, bác sĩ I.B rất có uy tín đã từng cứu sống nhiều người bằng loại thuốc do ông chế tạo ra. Ông vẫn hy vọng rằng cuối cùng sẽ được công nhận vì 25 năm trời lao động nặng nhọc, vì công trình nghiên cứu kiên trì của mình.

    Năm 1987 Vanga mời ông đến chơi, họ đàm đạo nhiều về thứ thuốc mới của người bác sĩ này. Vanga khuyên nên bổ sung vào thứ thuốc đó một loạt thành tố để đạt được hiệu quả lớn hơn. Khi chia tay bà nói với ông ta:

    - Anh rất mệt mỏi đấy Ivan ạ! Nên đi nghỉ đi.

    - Vâng – bác sĩ trả lời – cả gia đình tôi đang chuẩn bị đi biển. Hành lý đã thu xếp rồi.

    - Không – Vanga phản đối – đừng đi biển, dù thế nào cũng đừng đi biển. Núi non sẽ đem lại cho anh sự nghỉ ngơi cần thiết.

    Nhưng ông bác sĩ vẫn đi biển, cuối cùng ông ta trở về nhà ốm nặng và chẳng bao lâu thì mất. Thường thì bao giờ ông cũng tham khảo ý kiến của Vanga và nghe lời bà. Nhưng tại sao lần này không làm theo thì tôi không biết. Có lẽ gia đình, mà cũng có thể có cái gì khác nữa…

    Qua đây tôi muốn nhắc lại lần nữa nên chú ý lý giải những lời nói của Vanga, bởi vì trong mỗi một từ bà đều gửi gắm một ý nghĩ đặc biệt mà đôi khi chúng tôi chỉ hiểu được sau đó.

    Một người Z.B thường rất thích thú kể lại chuyện sau:

    “Tôi đến chơi nhà Vanga vào mùa đông. Bà tiếp tôi trong căn phòng nhỏ ấm cúng của mình. Bà ngồi bên lò sưởi đan len thoăn thoắt và khéo léo chẳng khác gì người sáng mắt. Tôi ngạc nhiên và khâm phục nhìn bà. Bỗng bà nói với tôi như đọc được ý nghĩ của tôi vậy: - Sao, thích đan không? Nếu muốn thì sẽ học được thôi. Nhưng có việc để cho cháu làm đây. Hãy ra nói cho chị nấu bếp lấy chiếc chảo vẫn để rán cá xuống.

    Sẵng sàng làm mọi việc cho Vanga, tôi nhanh nhảu nói để tôi đi làm cá. Bà cười và bảo:

    - Không đâu, bởi vì bây giờ thì chưa có cá. Nó chỉ đang trên đường đến với ta thôi. Bây giờ sẽ có người từ làng Prepechen mang ca đến.

    Tôi không tin và quyết định ngồi chờ để kiểm chứng lời nói của Vanga. Khoảng 2 giờ sau có tiếng gõ cửa, một chàng trai xuất hiện và câu đầu tiên mà anh ta nói là:

    - Dì Vanga, cháu bắt được con cá ngon đem đến biếu dì. Một con cá hồi tuyệt vời.

    Những câu chuyện như vậy rất nhiều không kể xiết. Nhưng thôi hãy trở lại câu hỏi chính: Vanga là người thế nào? Tôi gần như từ bé sống bên cạnh bà và có thể khẳng định rằng bà sống như bất cứ người bình thường nào khác, trong cuộc sống thường ngày không có gì đặc biệt. Bà sống trong sự hài hoà hoàn toàn với thiên nhiên xung quanh và bản thân là một bộ phận mang tính quy luật của nó với đầy đủ ý nghĩa của từ này. Đó là nguyên nhân tại sao bà nhạy cảm với thiên nhiên đến thế, nắm bắt được từng tín hiệu của nó đi từ ngoài tới bằng những giác quan hoàn hảo của mình. Bà hiểu rõ mọi thứ xung quanh bà: cây, cỏ, hoa, lá, đất đá, chim muông, bằng cái nhìn của ý nghĩ bà thâm nhập vào vũ trụ, vào quá khứ và tương lai. Núi đồi nói với bà bí mật hàng ngàn năm của mình. Sông suối chia sẻ với bà về những truyền thuyết đã biến mất từ lâu và về những con người của những thế kỷ xa xưa. Vanga cho rằng tất cả đều “sống động”, không tồn tại thứ thiên nhiên “chết”. Thiên nhiên nói chung tuân phục một số tổ chức tối cao và một trí tuệ tối cao nào đấy.

    Đôi khi Vanga cũng có tâm trạng ủ rũ, khi đó bà không muốn nói chuyện với ai, mà nếu có ai đó quấy rầy thì bà rất giận dữ.

    - Xin đừng quấy rối, tôi đang nghe những giọng nói xa xôi từ quá khứ và tương lai. Đôi khi vây quanh tôi là những bậc “chỉ huy” các kiểu, đôi khi là các “cấp dưới” của họ – và tất cả họ từ Vũ trụ tới. Giọng nói của họ tới đây từ nơi rất xa xôi thăm thẳm và ngân vang như tiếng vọng. Đó là lý do tại sao tôi cần yên tĩnh và im lặng. Đôi khi tôi cáu kỉnh, mọi người nghĩ rằng tôi ác. Không, không phải thế. Tôi thấy rõ cái vòng lửa bao quanh Trái đất đang siết chặt dần, tôi đau đớn với những nỗi đau của những người không quen biết, nhưng tôi không thể và không dám giải thích tất cả. Có một giọng nói uy quyền nghiêm khắc thường xuyên cảnh báo: “Đừng có dấn sâu vào việc giải thích; mọi người cần phải sống cái cuộc sống mà họ đáng được hưởng”. Còn làm sao mà giúp được những kẻ không đếm xỉa đến ai, đến cái gì nữa và chỉ cố gắng có càng nhiều tiền, nhiều đồ mà quên đi nghĩa vụ thiêng liêng của con người là sống một cuộc sống đạo đức cao cả. Thật quái đản, nhưng ngày nay con người đang cố gắng dập tắt những gì tươi sáng mà phải trả qua hàng thế kỷ và phải trả giá bằng những hy sinh khổng lồ mới đạt được.

    …Vào cái ngày đó, ngày 30 tháng 5 năm 1989, Vanga nói với tôi rằng bà nhìn thấy bên cạnh mình một phụ nữ đẹp, mặc toàn đồ trắng. Nhìn người phụ nữ rất dễ chịu, bởi vì khuôn mặt bà ta đầy hứng khởi và tươi sáng, còn quần áo thì lấp lánh ánh bạc. Tất nhiên, ngoài dì tôi, không một ai thấy người phụ nữ này. Khi hình ảnh biến mất, Vanga thở dài nói:

    - Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ngần ấy vẻ đẹp tập trung trong một dáng hình con người. Thậm chí cả khi còn sáng mắt tôi cũng không nhìn thấy.

    Khi người phục vụ cho mời khách khứa tới gặp Vanga, bà nói chuyện với họ bằng một giọng đặc biệt hiền hoà, nhỏ nhẹ và điềm đạm. Có, có một cái gì đó trong thế giới (hoặc trùm lên trên thế giới), có một cái gì đó Thần thánh mà vì tình yêu đối với nó, mọi người biết liên hiệp lại và đi tới đại đồng.

    Mong sao nó đến nhanh…

  • thangbe21

    khoảng 2 10 năm trước
  • Chương 9: NHỮNG SỨ GIẢ NHÀ TRỜI

    Tôi tự cho phép mình quay lại với bản anket (bảng câu hỏi) mà tôi đã dẫn ra ở phần đầu cuốn sách cốt để cho ý nghĩa của phần tiếp theo đây trở nên sáng tỏ hơn. Và đây là những câu hỏi Vanga và những câu trả lời của bà.

    - Dì có cảm giác rằng thiên khiếu của bà là được lập chương trình bởi những lực lượng tối cao không?

    - Có

    - Thế bà tiếp nhận họ thế nào?

    - Thường là nghe giọng nói.

    - Tất nhiên là bà không thể nhìn thấy họ?

    - Ngược lại, có nhìn thấy. Đó là những dáng hình trong suốt giống như bóng người ở dưới nước.

    - Những điểm phát sáng trong không khí mà chúng ta có thể nhìn thấy – cũng là những biểu hiện của họ ư?

    - Đúng vậy.

    - Những lực lượng tối cao có thể vật chất hoá không?

    - Không.

    - Mối liên hệ được duy trì một phía, theo mong muốn của họ, hay là bà cũng có thể bước vào tiếp xúc với họ.

    - Thường là theo ý nguyện của họ, nhưng cả tôi cũng có thể kêu gọi họ được.

    - Liệu có thể biết được gì về chính họ không, nếu như tự hỏi họ?

    - Không. Rất khó. Những câu trả lời thường là mù, dè dặt, tôi không hiểu chúng.

    - Con người chúng ta là sinh thể có trí tuệ, một trí tuệ có trái tim ở một giai đoạn phát triển nhất định nào đó, thế liệu có một trí tuệ khác cao hơn tồn tại song song không?

    - Có.

    - Thế nó nằm ở đâu? Chắc là ở trong vũ trụ?

    - Ừ, trong vũ trụ.

    - Liệu có thể coi trình độ va7n minh nhân loại ngày nay là độ tuổi thiếu thời của trí tuệ không?

    - Có.

    - Liệu có xảy ra cuộc gặp gỡ với nền văn minh ngoài trái đất?

    - Có.

    Một lần sau khi tiếp khách, trong phòng còn lại mỗi tôi và Vanga bỗng bà tập trung tư tưởng nói chậm rãi và rõ ràng cứ như là đọc trong sách.

    - Bác nhìn thấy rặng núi, chỗ đó ở trong núi, trong núi…

    Lúc đó tôi có cảm giác rằng chính Vanga giờ đây đang ở đó trong núi và kể chi tiết đáng kinh ngạc về những gì nhìn thấy: đám cỏ nhỏ và cứng, những viên sỏi, con đường mòn thấp thoáng. Và tiếp theo – một vách đá sắc nhọn như răng thú dữ.

    - Hãy đi tới vách đá đó – dì nói – Hãy đi vào mùng 5 tháng5.

    Tôi hỏi tại sao chính vào ngày đó?

    - Do vị trí của những thiên thể – dì trả lời – Điều quan trọng nhất có thể nhìn thấy trong ánh trăng cũng như lúc bình minh. Sau đó dì tỏ ra không muốn nói gì về đề tài này nữa. Nói chung tôi không hoàn toàn hiểu câu nói cuối cùng có ý nghĩa gì. Nhưng chúng tôi – những người thân đã quen không đặt những câu hỏi thừa.

    Những người bạn nhiệt tình đã hưởng ứng ý định của tôi và sáng ngày 4 tháng 5 chúng tôi chuẩn bị chuyến “du lịch”. Buổi trưa chúng tôi lên đường.

    Cuộc lang thang trên núi đồi làm cho chúng tôi chán nản, buồn bã hơn là tạo niềm vui thú. Có những lúc nghi ngờ sự thành công của cuộc tìm kiếm chúng tôi đã đề nghị quay trở về thành phố nhưng đám bạn tôi phản đối. Thật hết sức ngạc nhiên, buổi chiều chúng tôi tìm được đến nơi. Vanga đã miêu tả nó chi tiết và chính xác đến mức không thể nhầm lẫn được. Chúng tôi nhìn thấy một vách đá sắc nhọn như răng thú đứng áng ngữ ở vành phía bắc một tràng có không lớn lắm, nhìn xuống dưới chân, chúng tôi thấy những viên sỏi và một loại cỏ cứng như làm từ dây kẽm gai vậy. Khí trong núi trong lành từng đàn bướm thấp thoáng ẩn hiện trong những bụi cây rì rào. Phong cảnh tuyệt vời.

    Chiều muộn, trời bỗng dưng tối sầm lại, mưa đổ xuống. Một giờ sau chúng tôi ướt như chuột lột. Chiếc lều bạt cũng không giúp gì được nước ngấm vào những túi đựng thức ăn và quần áo dự phòng. Mưa kéo dài gần hai tiếng đồng hồ, sau đó cũng bất thình lình như lúc bắt đầu, mưa tạnh, chỉ có vòm trời vẫn còn u ám. Chẳng mấy chốc, trời sụp tôi. Chúng tôi đốt một đống lửa để sưởi và hong khô quần áo. Quây quần quanh ngọn lửa chúng tôi quyết định qua đêm ở đấy. Xung quanh vắng lặng, bóng tối mênh mông, có cảm giác trên thế giới chẳng còn ai ngoài chúng tôi. Tôi không yên với ý nghĩ rằng chuyến đi của chúng tôi tới cái chỗ hoàn toàn lạ lẫm này lại vô ích, thêm nữa, đầy mây thế này chẳng thể nhìn thấy cả mặt trăng lẫn mặt trời. Đầu óc cảm thấy khó chịu, chẳng muốn nghĩ gì nữa mắt díp lại, tôi và các bạn gà gật bên đống lửa chập chờn.

    Tới gần sáng bầu trời rạng lên, chúng tôi đứng dưới chân vách đá và nóng ruột chờ đợi những tia mặt trời đầu tiên.

    Tôi không hiểu tại sao chúng tôi lại đứng đúng vào chỗ mà rõ ràng là giữ via trò “phát hiện”: trên bề mặt của vách đá, ngang tầm mặt của chúng tôi có ba hố lõm kích thước bằng khoảng chiếc đĩa tách. Chúng tạo thành một tam giác cân, mà đỉnh của nó hướng xuống dưới đất. Nửa tiếng trôi qua nhưng không có gì thú vị xảy ra. Mặt trời lên chập chạp. Và bỗng nhiên một tia nắng chiếu vào vách đá sắc nhọn, nó trườn xuống dưới chạm vào hình tam giác và chậm rãi bò từ trái qua phải, theo đúng những hố lõm trên vách đá. Chúng tôi không biết trò chơi đó của những tia nắng trên vách đá là ngẫu nhiên hay là chúng tôi đã chứng kiến một hiện tượng thú vị, nhưng sự kiện là sự kiện: ngày 5 tháng 5 tia mặt trời đã vẽ trên vách đá hình tam giác đã được đánh dấu bởi ai đó trước chúng tôi. Dấu hiệu đã trao cho chúng tôi. Bởi ai và thế nào thì chúng tôi không biết.

    Cả ngày chúng tôi bàn luận về hiện tượng xảy ra và nhìn lên vách đá những hình tròn lõm tạo thành tam giác và sốt ruột chờ đợi buổi đêm để xem Mặt trăng – “em” của Mặt Trời - chỉ cho thấy cái gì.

    Đêm xuống, trời lại đổ mưa. Chúng tôi lại ướt tận chân lông và lại hong khô bên đống lửa, đồng thời vô vọng nhìn lên bầu trời u ám cau có. Tuy nhiên giờ đây chúng tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn hôm qua. Chúng tôi tin ở Vanga và hy vọng vào điều kỳ diệu. Đến gần nửa đêm chúng tôi lại chiếm lĩnh vị trí ban sáng bên cạnh vách đá. Và cái gì đây? Đám mây dần dần tản ra, nửa giờ sau trên trời xuất hiện những ngôi sao đầu tiên chẳng mấy chốc mặt Trăng ló ra. Tất cả tĩnh lặng như đêm trước. Sự hồi hộp của chúng tôi tăng dần, nhưng chúng tôi vẫn không rời mắt khỏi vách đá.

    Và bỗng dưng một ánh trăng – chúng tôi thậm chí cũng không hiểu xảy ra từ đâu – lặp lại đúng trò chơi ánh sáng của tia mặt trời ban sáng. Nó chạm vào đỉnh của vách đá sau đó nhiều lần chạm vào những điểm tròn lõm trên vách đá, trong suốt 15 phút, nó vẽ từ trái qua phải hình tam giác với đỉnh hướng xuống dưới đất, rồi sau đó biến mất.

    Chúng tôi đứng bất động, cách vách đá tối đen khoảng 2 – 3 mét. Không ai thốt lên lời nào, nhưng chúng tôi đều nghĩ về một điều: “Trò chơi ánh sáng trên vách đá, trên hình tam giác kia phải chăng là ngẫu nhiên? Sự trùng hợp? Chưa chắc, thật khó tin!

    Nhưng mấy phút sau đó, mặt phía nam nhẵn nhụi của vách đá bỗng lấp loáng một ánh sáng xám bạc như màn ảnh của một chiếc tivi khổng lồ. Và một thoáng sau trên “màn ảnh” xuất hiện hai hình người. Hai hình này rất lớn chúng bao chiếm gần hết khoảng không được chiếu sáng – bức tường nhẵn có chiều cao không dưới 5m và rộng khoảng 3m – 4m. Những dáng hình này nhìn rất rõ và trông nổi đến mức tôi có cảm giác rằng trong bất cứ phút nào họ cũng có thể tách ra khỏi bức tường để bước về phía chúng tôi. Chúng tôi như hoá đá vì ngạc nhiên và sợ hãi. Cho đến chết tôi cũng không bao giờ quên được cảnh tượng đó. Vậy là, phía trái “màn ảnh” của chúng tôi, chúng tôi nhìn thấy một người đàn ông, chính xác là một ông già, râu tóc dài đến vai mà mặc bộ quần áo dài chùng xuống đất. Tay trái ông buông thõng xuống, còn tay phải đưa ra phía trước cầm một vật gì đó giống như trái bóng, nhưng tất nhiên đó không phải là quả bóng mà có lẽ là máy móc gì đấy không rõ chức năng.

    Xa hơn một chút, cao hơn một chút, phía bên phải là dáng hình thứ hai – một người đàn ông rất trẻ. Anh ta ngồi trong ghế bành, tay để trên tay ghế, ánh mắt hướng về phía xa xăm, khuôn mặt căng thẳng. Trên đầu ông ta là một chiếc mũ cao, còn trên mũ là một cái gì đó tựa như ăngten. “Màn hình” được chiếu sáng khá lâu, chúng tôi kịp ngắm nhìn và nhớ rõ cả ông già lẫn chàng trai. Sau đó tất cả xung quanh chìm vào bóng tối mù.

    Khi tĩnh trí lại và sau khi soi đèn pin nhìn đồng hồ chúng tôi mới tin rằng chúng tôi đã quan sát bức tranh lạ lùng ấy gần 20 phút. Chúng tôi im lặng quay về lều, như theo hiệu lệnh, bắt đầu vội vã thu dọn hành trang trong bóng tối như bưng, dùng đèn pin soi đường, bước thấp bước cao vấp vào rễ cây, đá sỏi chúng tôi lặng lẽ và nhanh chóng quay về nhà. Quãng 2 giờ sáng nhìn thấy những ngọn đèn dầu đầu tiên của thành phố, chúng tôi thở ra nhẹ nhõm.

    Chỉ hoàn toàn tĩnh trí khi đã ở nhà, chúng tôi mới bắt đầu bàn luận, tranh nhau kể và miêu tả lại những điều đã nhìn thấy. Hoá ra cả 5 chúng tôi đều nhìn thấy như nhau. Những miêu tả của chúng tôi hoàn toàn trùng khớp nhau.

    Nhớ lại điều lưu ý của Vanga: cái chủ yếu nhất có thể nhìn thấy dưới ánh trăng cũng như dưới những tia sáng đầu tiên. Bởi vì tôi và Vanga là họ hàng, ai đó có thể nghĩ rằng tôi đã được chuẩn bị về mặt tâm lý để đón nhận một sự kiện nào đó, thậm chí không biết cụ thể là sự kiện gì. Được, cứ cho là như vậy, nhưng còn những người khác đi cùng chúng tôi thì sao? Chúng tôi, năm người khác nhau về lứa tuổi, học vấn và đức tin. Còn về những bức tượng do những người lạ từ nơi khác đến dựng mà Vanga “nhìn thấy” thì tôi không hề nói cho các bạn mình biết. Đơn giản là tôi cũng đã quên phắt về chúng rồi và chỉ nhớ lại khi ngồi vào bàn viết cuốn sách về Vanga và rút ra từ cặp giấy những ghi chép mà tôi cất đi trong tủ sách từ năm 1979. Vậy là rõ ràng ở đây không hề có sự ám thị hay thôi miên nào hết. Điều đó là gì vậy? Và tại sao Vanga lại bảo chúng tôi đi vào ngày 5 tháng 5 đến đúng cái “màn ảnh” đó trên vách đá?

    Ngày hôm sau tôi sang nhà Vanga và thuật lại toàn bộ chi tiết cho bà nghe. Bà nghe hứng thú nhưng không hề bình luận câu nào. Những gì mà chúng tôi đã nhìn thấy cho đến nay vẫn trăn trở trong tôi. Chúng tôi còn vài lần nữa đi tới đó vào buổi sáng và buổi tối, nhưng không nhìn thấy gì nữa. Chúng tôi quyết định không kể cho ai về trường hợp dị thường gần như hoang đường này. Tôi sực nhớ ra những lời của Vanga: “Thời gian những điều kỳ diệu sẽ tới, khoa học sẽ làm nên những phát hiện lớn trong lĩnh vực phi vật chất. Năm 1990 chúng ta sẽ chứng kiến những phát hiện khảo cổ học tuyệt vời, chúng làm thay đổi tận gốc những hình dung của chúng ta về những thế giới cổ xưa. Tất cả vàng được cất giấu sẽ trồi lên mặt đất, nhưng nước lại ẩn náu đi. Tiên định là như vậy.

    Tôi tin tưởng sâu sắc vào những điều Vanga nói về những phát hiện trong tương lai của khoa học. Tôi cũng hy vọng rằng vào một ngày đẹp trời nào đó khoa học sẽ trao cho tôi và các bạn bè của tôi chìa khoá để giải đáp điều bí ẩn kỳ lạ đã đánh dấu cuộc sống của chúng tôi bằng sự tiếp xúc với các siêu nhiên và đã làm thay đổi cơ bản những hình dung của chúng tôi về thế giới hiện thực. Vậy trong thế giới cái gì hiện thực và cái gì là phi hiện thực? Và ranh giới giữa chúng ở đâu, nếu nói chúng tồn tại cái ranh giới như thế?

    Tôi không biết liệu có tìm nổi câu trả lời cho những câu hỏi này không. Tôi cũng không biết, liệu tôi có thể hiểu được hiện tượng Vanga là thế nào không.

    …Tôi đã trải một con đường không dễ dàng để đạt tới những trang này. Với tình yêu chân thành trong sáng tôi cùng với các bạn cố gắng nhìn vào thế giới huyền bí có tên gọi là Vanga, cố gắng trình bày Vanga như bà vốn có trên thực tế, kể về những mối quan tâm mọi mặt rộng rãi của bà, về diện mạo đạo đức đáng học tập và phẩm chất con người cao cả của bà như cái sứ mạng khó khăn của bà là chỉ ra cho chúng ta con đường đi tới cái thiện, tình yêu và bác ái.

    Tôi xin dẫn lại lời của bà: “Tôi được đặt ở đây và nghiêm ngặt do thời gian tồn tại nhất định của mình trên mặt đất. Tôi đưa tay cho những người đang tuyệt vọng và chỉ cho họ nên đi đâu”. Và nữa: “Cần phải trở thành thiện nhân và yêu thương nhau để tự cứu rỗi! Tương lai thuộc về người hiền, họ sẽ sống trong một thế giới tuyệt diệu mà bây giờ chúng ta khó mà tưởng tượng nổi”.

    Vanga đã truyền cho chúng tôi bao nhiêu niềm hy vọng và tự tin. Trong những ngày tháng nhiễu nhương này thật đặc biệt dễ chịu khi nghe thấy rằng cuộc sống trên Trái Đất không thể lụi tàn, bởi vì “rồi sẽ tới thời đại của lao động hứng khởi của tình yêu và bác ái giữa tất cả mọi người trên hành tinh”. Chúng ta có thể tin bà bởi vì hàng ngày bà đã thuyết phục được chúng ta bằng sự đúng đắn trong những điều dự báo của mình.

    …Màn đêm đang buông xuống Rupite. Đỉnh núi Kojiuc in đậm trên nền trời tím biếc, hơi ấm của những nguồn nước khoáng cuồn cuộn tuôn ra từ chân núi làm cho toàn bộ bức tranh phong cảnh càng huyền ảo lung linh. Đâu đó vẳng từ xa những âm thanh của cuộc sống thành phố thường nhật – tiếng còi ôtô, giọng nói tiếng cười của mọi người, nhưng chúng không thể phá vỡ sự yên tĩnh thanh bình của thung lũng Rupite, nơi thời gian tưởng chừng như mãi ngừng lại. Còn tiếng róc rách êm dịu của con suối St.ruma lại làm thức dậy những âm thanh hoàn toàn khác: vẳng nghe như những bước chân điềm đạm của những người xa xưa, khi mà gia điệu ngọt ngào của tiếng tù và thấm đượm khắp không trung bằng sức quyết rũ thiên đường của nó, khi ngọn gió khe khẽ rì rào trong những cành cây, đùa trên ngọn cỏ và chim chóc vang khúc ca về tình yêu và hạnh phúc. Có chăng một thời như thế, hay đó chỉ là tượng thiên đường của chúng ta về cuộc sống ngày xưa? Tôi cũng không rõ nữa.

    Và Vanga của tôi, giữa những bông hoa đáng yêu trong vườn đang sốt ruột ngồi chờ SỰ KIỆN LỚN LAO ĐÓ (theo cách nói của bà). Bà ăn nhập vào bức tranh tuyệt vời đó một cách hài hoà và tự nhiên đến mức có cảm giác dường như bà đã ngồi đây mãi mãi. Đôi khi khuôn mặt bất động trong công việc tinh thần căng thẳng của bà bỗng sống động, còn đôi mắt đã mù của bà lại mở rộng ra. Bằng cái nhìn siêu nhiên của mình bà nhìn thấy gì trong buổi chiều yên ả như thế này? Phải chăng bằng ý nghĩ bà đang phiêu diêu ở những thời đại quá khứ xa xưa hay đang nhìn qua những rào chắn của tương lai? Phải chăng những trang của tồn tại nhân loại đang được lật giở, hay là chính những ngôi sao đang kể cho bà nghe về những thế giới khác xa lạ mà những bức thông điệp của chúng bà có thể giải mã được nhẹ nhàng giống như chúng ta đọc một tờ báo buổi sáng?

    Giờ đây tôi bất giác nhớ lại lời của Vanga nói cách đây đã lâu: “Cuốn sách như thế này không viết xong bây giờ được”. Quả thật không thể. Cuốn sách như vậy phải được xây dựng liên tục, ngày này qua ngày khác và còn lâu mới có thể đặt dấu chấm hết cho nó được. Chúng ta đã biết gì về Vanga? Thật ít ỏi đến bực mình. Cần phải đặt đối chiếu những quan điểm khác nhau, điều tra, nghiên cứu và có lẽ dần dần chúng ta mới thâm nhập vào điều bí mật có tên gọi là Vanga.

    Điều phát lộ (linh cảm) của người phụ nữ thấu thị đó là niềm hy vọng và chỗ dựa của chúng ta trong cuộc sống đầy bất trắc, là những dấu hiệu bí mật từ vũ trụ. “Ai có tai khắc nghe thấy”.

    HẾT

  • java1811

    khoảng 1 10 năm trước
  • nostradamus thật sự là nhà tiên tri vĩ đại

  • bamboo

    khoảng 1 10 năm trước
  • Không biết nói gì hết,mới đọc có vài dòng là thấy ù tai hoa mắt rùi.Thangbe21 chăm chỉ quá,có thể post được 1 bài dài như thế Shock


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group