Thơ mới - Thơ cũ... - Lòng Trắc Ẩn
-
Vô đề 59!
Ai đã qua con đường xưa, rất vội
Với nụ cười và tiếng bước xa xa
Những thanh âm ngày xưa là tiếng nói
Người trở về trong khát vọng bao la
Đã hết rồi, ôi tình xưa yên giấc
Mộ thiên thu: kí ức ai hình thành
Hơi khói lạnh, điếu thuốc tàn, phai sắc
Tình thuở đầu ngỡ ánh mắt long lanh
Kỷ niệm thương tuôn trào trong tâm trí
Linh hồn mòn theo nhịp đập con tim
Người vụt mất chiếc xe chiều cũ kĩ:
Tương lai buồn, từ đó, đã lặng im
Trong bình yên, dư âm còn dậy sóng
Quá khứ sờn, nhàu nát đã bao lâu?
Người chẳng xem thời gian là vô vọng
Nuối tiếc rồi sẽ mãi mãi in sâu!
Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày May 27th 2007, 7:30 pm với 1 lần trong tổng số.
-
Một nửa lời thơ 3
Ta xa rồi một vùng thơ vụng dại
Mãi muôn đời không khỏi lắm bâng khuâng
Em về đâu sau nhiều năm xa cách?
Biển bây giờ đã mặn hơn ngày xưa!
Ta hay đứng trông chiều thu đổ lá
Gió năm nào em vẫn nhớ hay chưa?
Ta gom lại, từng chuyện xưa rất cũ
Như người đi nhặt lại lá vàng thưa
Để dịu lại những tàn phai ngày đó
Em có còn dang dở điều gì chưa?
Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày May 27th 2007, 7:31 pm với 1 lần trong tổng số.
-
Một nửa lời thơ 4
Sao chưa về giữa rừng thơ chớm nở
Hay xe-hồn đổ nát tự bao giờ?
Mùa xuân trôi, hoa buồn như nín thở
Đàn én bay, tung cánh vỗ không đều
Chân trời xa, tuyệt vọng là đâu đó
Ráp lại chưa những xúc cảm ít nhiều?
Ai bước như kẻ mộng du quờ quạng
Chạm sương tàn, thảng thốt ngỡ trăng tan
Phôi pha quá, từ ngày sang xứ lạ
Linh hồn mòn, già truớc tuổi trăm năm...
-
Như lời hẹn cũ của năm xưa
Vẫn giấu trong lòng buổi tiễn đưa
Mười năm có đủ phai niềm nhớ
Em còn mong gì những đêm mưa?
-
Vô đề 63
Tôi không đam mê bài thơ gian dối, đâu em!
Ta không đi chung trên đường lúc chiều êm đềm
Dường như trong nắng heo may gọi về
Dường như trong ta nước mắt tràn trề
Tiếc thương người lỗi hẹn thề
Làm sao phải nhớ trong đêm thật dài?
Làm sao phải tiếc cho duyên tình này?
Mắt em bây giờ thật buồn!!!
Tôi không đam mê bài thơ gian dối kia đâu!
Em sẽ xa ta một chiều mưa nắng in sâu
Hoàng hôn đã chết nơi đây thật rồi
Tình ta theo gió nương về tây trời
Tiếc thương chuyện cũ xa vời
Làm sao nhịp bước chung con đường đời?
Làm sao quyện lấy câu ca một thời?
Dáng em bây giờ chập chờn!
Tôi sẽ ra đi để quên dĩ vãng thương đau
Ta sẽ xa nhau một ngày chôn kín hận sầu
Bước đi, tim người rã rời
Bước đi, bôi xóa tình đời
Người ơi !!!
-
Người đi nên chiều bỗng lạnh hơn
Cảnh sắc ai pha ngập cả hồn
Lá khảy đôi lần vàng tâm trí
Vắng bóng: người đi, dạ buồn buồn
-
Bao năm ôm ấp nhau mà xa!
Chuyện cũ lay hồn, vẳng tiếng ca
Đôi cánh thư tình chưa nếp gấp
Mơ hồ theo khói, bụi thời gian...
-
Ngày tháng còn dài thân viễn xứ
Nợ trần bao phủ mấy mươi thu
Nhìn quanh, cảnh lạ, trời hoen sắc
Như thuở bây giờ mới nhận ra!!!
-
Canh khuya tàn tạ mái đầu xanh
Em đã suy tư những nhọc nhằn ?
Khổ sở trần gian, Người trốn tránh
Muôn đời rồi thế, mắt sầu giăng...
-
Ta sẽ dìu em vào quá khứ !
Một trời thơ mộng của xa xưa
Nơi đó, chắc rằng em sẽ khóc?
Rồi chẳng mong về thực tại ư ?
-
Chuyện đời nhẹ nhàng trôi vô vọng
Vô tình cây hỏi: lá buồn không?
Sao mãi vấn vương trời ảo ảnh?
Đâu mấy xuân tình ai mãi mong!
-
hey kentucky u reckon u can tanslate some of your poems into english?? it wont be as good but at least i would have a better feel for it i would appreciate that thanks

-
Vượt Biên !
Nhân sinh dường thiếu một chữ Nhân
Bao kẻ hại nhau, dạ chẳng cần
Lương Tâm ai chôn bờ vực thẳm
Bạo Tàn sao nỡ góp trăm năm?
Người đã ra đi đến chốn này
Bao la biển rộng, nắng ban mai
Như lòng phơi phới, tương lai đến
Ánh mắt cười vui thoát đọa đày
Bỗng đâu sấm chớp nổ bên tai
Khói lửa bùng lên khắp mặt mày
Địa Ngục từ đâu toan bung cửa
Quỷ dữ tung hoành bể đắng cay
Lớp lớp người như cơn nắng chiều
Sóng hờn thét lớn kéo thân theo
Nước mắt hòa tan dòng máu đỏ
Hẹn thề muôn kiếp được Tự Do...
Quê Hương ôi hỡi chứng minh cho
Đứa con đất Việt mãi tôn thờ
Vượt biên! vì sao em không hỏi?
Giòng lệ đã nhòa nơi biển Đông!
Ta vẫn ước mong nơi cuối trời
Bình minh rực sáng khắp nơi nơi
Ôi vẫn là mơ nơi đất Mẹ!
Rơi rớt trong tim một tiếng cười
-
Con đò chiều nay trôi về đâu?
Đưa gót em sang mộng phương nào!
Bờ vắng, tiêu sầu, đôi mắt đắng
Tựa vắng hồn em, lệ chững trào...
-- riêng tặng NP

May 15th 2007, 6:52 pm
Suy tư
Ta đã vào tình yêu không đối chất
Tuyệt vọng nào ta trót lỡ trao em
Một lần đi có bao lời chân thật
Ta vẫn từ trong ánh mắt xa xăm
Chính rằng ta một người chưa buông ý
Chôn cuộc tình vào đáy biển mênh mông
Có lần qua trong một chiều suy nghĩ
Tình yêu nàng tựa gió mát thênh thang
Nhưng giờ đây bao làn hương vụt tắt
Như trăng tàn, nguyệt lạnh, vỡ hình trăng
Bước chân đi; mắt nàng trông hiu hắt
Lời ngọt mềm, thuở ấy, hỏi ai mang?
Em có thương một chút gì dường mất?
Chớ mang sầu chất ngất tuổi xuân em
Hãy xem ta: chiếc đèn khuya đã tắt
Ánh lửa mờ chẳng ngự trái tim em?
Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày December 6th 2010, 5:17 pm với 21 lần trong tổng số.