Huyết anh vũ - Cổ Long (16 hồi - hết)

  • bienviet0810

    khoảng 1 10 năm trước
  • Hồi 01: Người không sợ chết

    Nghe nói chư ma quần quỷ không có máu.

    Truyền thuyết này tịnh không chính xác.

    Quỷ không có máu, ma có máu.

    Ma huyết.

    Nghe nói bọn chúng vì để mừng thọ thập vạn tuế của cửu thiên thập địa đệ nhất thần ma, tựu dụng ma huyết của bọn chúng, hóa thành một con Huyết anh vũ, để làm món quà của bọn chúng.

    Thập vạn thần ma, thập vạn giọt ma huyết, hóa thành một con Huyết anh vũ.

    Nghe nói con Huyết anh vũ này không những có thể nói ra bí mật thiên thượng địa hạ, mà còn có thể cho người ba nguyện vọng.

    Vô luận là nguyện vọng gì, tất cả sẽ được thực hiện.

    Nghe nói con Huyết anh vũ cứ mỗi bảy năm lại giáng lâm xuống nhân gian một lần, nghe nói có người đã thấy qua nó.

    Nó thật sự đã thực hiện ba nguyện vọng của người ta.

    Hiện tại tính từ lúc nó giáng lâm lần trước, cũng đã bảy năm rồi.





    Sáng sớm sơ thu, khí trời quang đãng.

    Dương quang diễm lệ chiếu qua cửa sổ điêu hoa tinh mỹ vào thẳng phòng ngủ của Hải Long Vương.

    Lão đang hưởng thụ bữa ăn sáng tinh mỹ phong phú, tâm lý cực kỳ khoan khoái.

    Đối diện lão, là một cái giường cực kỳ rộng rải, mềm mại, hoa lệ phi thường.

    Trên giường có một cô gái đang ngủ.

    Nàng hoàn toàn lõa thể, eo mảnh dẻ, chân dài thon thả, đôi nhũ hoa tựa như hai nụ hoa chớm nở đầu xuân.

    Nàng vẫn còn nhỏ, căn bản chưa phát dục thành thục, đã bị vùi dập.

    Hải Long Vương thích dạng con gái này, thích nghe bọn họ kêu la rên rỉ, thích nhìn nàng quằn quại dưới người lão, vùng vẫy thống khổ.

    Hiện tại nàng nằm nghỉ, bởi vì nàng chịu đựng quá lâu, khóc than quá mệt mỏi.

    Thân thể nàng trắng như tuyết, cuộn trong chăn lụa tím, trông yếu ớt kiệt sức, nhúc nhích nhè nhẹ.

    Hải Long Vương vừa ăn xong dĩa tôm sò tươi, dùng khăn lụa mềm lau miệng.

    Lão thích ăn cá tươi, tôm tươi, đây là tập quán của lão hình thành từ xưa hồi lão còn tung hoành thất hải.

    Loại đồ ăn này luôn luôn giúp cho lão tinh lực sung mãn.

    Cho nên lúc này khi lão thấy cô gái trên giường, thân thể đột nhiên bộc khởi dục vọng.

    Điểm này lão luôn luôn rất tự phụ.

    Một người đàn ông đã năm mươi sáu tuổi, nhưng vẫn còn có thể có thể lực như vậy, đích xác là một chuyện đáng kiêu ngạo.

    Những năm gần đây thể lực của lão chỉ hoàn toàn vận dụng trên giường, lão đã quá nhiều năm không giao thủ với người khác.

    Bởi vì chuyện đó không còn là chuyện cần thiết với lão nữa.

    Mười năm trước, lão thu lợi lớn trên biển, trở thành một đại phú, kiến thiết tòa Thất Hải sơn trang này.

    Sau mười năm chỉnh tu khuếch kiến, nơi này, hiện tại không những nguy nga lộng lẫy như hoàng cung, hơn nữa, căn bản chẳng khác nào tường đồng cốt sắt.

    Ở đây cấm vệ sâm nghiêm, thủ hạ của lão là những hảo thủ do chính tay lão tuyển lựa.

    Ngoài ra còn có một đám người không sợ chết, vốn từng là thủy quân hung hãn, mỗi người có thể vì lão mà liều mình bất cứ lúc nào.

    Những kẻ đối đầu với lão, muốn đến thanh toán ân oán với lão, thông thường chưa thấy được mặt lão, đã chết dưới loạn đao.

    Cho nên mấy năm gần đây, không một ai dám tới.

    Dương quang diễm lệ, khí hậu tình lãng, không khí nực mùi hương hoa và hương thân thể xử nữ.

    Tâm tình của lão càng khoan khoái, chuẩn bị hưởng thụ thân xác của cô gái này một lần nữa, rồi lại vào thành, tìm đối tượng mới cho đêm nay.

    Cô gái đột nhiên giật mình tỉnh giấc, thân thể nhu nhược co rút lại thành một khúc, trong mắt đầy vẻ phẫn nộ lẫn sợ hãi.

    Hải Long Vương cười, chầm chậm đi đến gần, thốt:

    - Nàng không phải sợ, lần này nàng nhất định sẽ thích thú.

    Nàng nghiến răng, trừng mắt nhìn lão.

    Nàng đã quá ghét hận người này, nhưng nàng cũng biết tuyệt không có phương pháp chống đối.

    Khi lão giang bàn tay khổng lồ thô thiển của lão dụng lực xoa mạnh lên bộ ngực nhu nhuyễn của nàng, nàng không nhịn được, há miệng mắng lớn:

    - Ngươi... ngươi... ngươi nhất định chết không thư thả.

    Hải Long Vương cười, thốt:

    - Ta không chết thư thả, còn có người vào giết ta sao...

    Trong tiếng cười chứa đầy sự tự tin, lão tin tưởng chuyện này tuyệt không thể có được.

    Nhưng ngay lúc đó, lão chợt nghe có tiếng người nói:

    - Có, ta dám bảo đảm nhất định có người xông vào đây giết ngươi.

    Tiếng cười đắc ý đột nhiên đình đốn.

    Hải Long Vương thình lình quay mặt lại, liền thấy Vương Phong.

    Tuy lão cao to khôi vĩ, cái bụng cũng đã phình ra, nhưng động tác của lão vẫn còn linh mẫn như trước.

    Vương Phong đang nhìn lão, nhìn như là tên đồ tể đang ước lượng kích cỡ chuẩn bị mổ xẻ một con heo mập.

    Chàng trấn định hơn lão, cũng có lòng tự tin.

    Y phục của chàng nhuộm đầy máu đỏ tươi, thần sắc lại xám ngoét, phảng phất đang mang trọng bệnh.

    Nhưng chàng cứ tự nhiên xông vào.

    Thất Hải sơn trang cảnh vệ trùng trùng điệp điệp, khai sát huyết lộ, xâm nhập cấm địa của Hải Long Vương.

    Hải Long Vương tuy tận lực cố gắng trấn định tinh thần, song thủ lại lạnh như băng, hỏi:

    - Ngươi làm sao vào được đây...

    Vương Phong đáp:

    - Dùng hai chân tiến vào.

    Hải Long Vương hốt nhiên hét lớn:

    - Người đâu.

    Vương Phong thốt:

    - Ngươi không nên la lớn, ta bảo đảm ngươi cho dù có la tét cổ, cũng không có ai vào.

    Hải Long Vương nghiến răng, hỏi:

    - Ngươi bên ngoài đều đã chết...

    Vương Phong đáp:

    - Nếu không chết cũng bỏ chạy hết rồi.

    Hải Long Vương cười lạnh, hỏi:

    - Bằng vào một mình ngươi, có thể làm một chuyện lớn như vầy...

    Vương Phong đáp:

    - Ta chỉ dám làm được một chuyện.

    Hải Long Vương không nhịn được, hỏi nhanh:

    - Chuyện gì...

    Vương Phong thốt:

    - Ta dám liều mạng.

    Chàng quả thật dám.

    Trên thế gian người dám liều mạng không có mấy người, người chân chính không sợ chết lại càng ít.

    Sở dĩ vậy chàng có thể khai sát huyết lộ.

    Hải Long Vương đã bắt đầu kinh hoảng một chút, lão thấy chàng thanh niên này không nói láo.

    Vương Phong nói:

    - Kỳ thật ngươi hiện tại có chết tính ra cũng không oan uổng, ngươi vốn nên chết từ lâu.

    Hải Long Vương trầm ngâm, thốt:

    - Như quả ngươi muốn đến để câu tiền, ngươi muốn bao nhiêu cũng cứ tùy tiện, chỉ cần ngươi mở miệng.

    Vương Phong không mở miệng.

    Hắn cũng thấy Hải Long Vương đang cố ý kéo dài thời gian, chờ đợi cơ hội, một người trải qua trăm trận, một người vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần, tuyệt không thể dễ dàng đầu hàng như vậy.

    Bước chân của Hải Long Vương êm ái, nhẹ nhàng hỏi:

    - Ngươi thật ra là ai...

    Vương Phong lạnh lùng ngẩng mặt đón ánh dương quang, thốt:

    - Ta chỉ bất quá là người không sợ chết.

    Chàng quả thật không sợ chết.

    Chỉ có người không sợ chết mới dám làm những chuyện như vầy.

    Hải Long Vương đột nhiên thét lớn, toàn thân phóng tới, trong tay nắm một binh khí hình dáng quái dị, một thanh loan đao cực nặng.

    Đây chính là vũ khí lão dùng lúc còn tung hoành thất hải, không biết đã bao nhiêu người đầu rơi dưới đao.

    Một đao của lão nhắm ngay đầu Vương Phong chém xuống.

    Vương Phong không cúi đầu, không tránh né, một thanh đoản kiếm sắc bén đâm vào bụng Hải Long Vương.



    Được sửa lần cuối bởi bienviet0810 vào ngày khoảng 1 10 năm trước với 1 lần trong tổng số.

Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group