Huyết anh vũ - Cổ Long (16 hồi - hết)

  • bienviet0810

    khoảng 1 10 năm trước
  • Hồi 16: Nguyện vọng của Huyết anh vũ

    Cả người Vương Phong đều ngây ra.


    Cũng không biết bao lâu sau, chàng đột nhiên giơ tay ra, sờ về phía thạch tháp bên kia.

    Nhiệt hỏa liếm vào bàn tay chàng đau điếng.

    Chàng vội rụt tay lại.

    Là lửa thật, tuyệt không phải là ảo giác.

    Chàng nhìn bàn tay bị lửa đốt, lại nhìn Anh vũ đỏ như máu xuất hiện bên trên thạch lao, hét một tiếng lớn:

    - Huyết anh vũ!

    Thanh âm run rẩy, hoàn toàn không giống thanh âm của chàng.

    Biểu tình trên mặt chàng lại nhìn giống quỷ y hệt!

    Huyết anh vũ cười, cười giống như người cười.

    Trong tiếng cười chứa đầy một thứ tà ác không nói được, một thứ yêu dị không nói được, càng phảng phất pha lẫn vẻ trào phúng.

    Vương Phong còn chưa quên tiếng cười đó.

    Chàng càng không quên lần thứ nhất thấy Huyết anh vũ, lần thứ nhất nghe tiếng cười đó, Thiết Hận như một chiếc lá khô rơi rụng ngã gục trước mặt chàng, lá khô co rút.

    Chim tuy không có điểm gì dễ dàng phân biệt, chàng lại dám khẳng định Anh vũ đỏ như máu đứng phía trên thạch lao chính là Huyết anh vũ mà chàng đã gặp hồi lần thứ nhất.

    Cùng một nhan sắc, cùng một hình trạng, cùng một tiếng cười, cả giọng nói cũng giống hệt.

    Chàng tuyệt không tin còn có con Anh vũ thứ hai giống hệt như vậy.

    Tiếng cười đột nhiên dừng lại, Huyết anh vũ há miệng nói ra tiếng người.

    Nó nói giống hệt người nói:

    - Ngươi đại khái nghĩ không ra vào lúc này ta lại xuất hiện ở đây phải không...

    Thanh âm đó và thanh âm hô hoán hai chữ “Vương Phong” hồi nãy hoàn toàn tương đồng, mới hồi nãy hô hoán tên Vương Phong hiển nhiên là nó.

    Bàn tay bị phỏng của Vương Phong đột nhiên lạnh như băng. Toàn thân chàng đều hoàn toàn đã lạnh như băng. Thạch lao trong phút chốc phảng phất biến thành một hầm băng, ngọn lửa nóng bừng phảng phất đã biến thành hàn băng lạnh lẽo. Môi chàng trắng nhợt, run lẩy bẩy. Tịnh không phải là vì sợ, chỉ là sự tình phát sinh thật sự quá đột ngột. Đột ngột làm cho chàng căn bản không thể khống chế tâm tình của chính mình, căn bản không thể bài trừ cảm giác khủng bố trùng trùng. Chàng nghiến chặt răng hỏi:

    - Ngươi quả thật là Huyết anh vũ...

    Huyết anh vũ đáp:

    - Phải.

    Vương Phong hỏi:

    - Sao ngươi bất ngờ xuất hiện ở đây vào lúc này...

    Huyết anh vũ đáp:

    - Bởi vì ta biết lúc này ngươi đang ngộ nạn ở đây, có thể chết ở đây.

    Vương Phong thốt:

    - Nghe ngươi nói như vậy, ngươi tựa hồ quả thật là một ma điểu thông linh.

    Huyết anh vũ đáp:

    - Nghe khẩu khí của ngươi, ngươi xem chừng tịnh không cao hứng gặp ta.

    Vương Phong thốt:

    - Ai nói không cao hứng, ta cao hứng muốn nhảy lên năm trượng.

    Huyết anh vũ hỏi:

    - Chỉ năm trượng...

    Vương Phong đáp:

    - Chỉ cần ta có thể nhảy lên năm trượng, ta đã có thể ly khai khỏi thạch lao chết người này, hỏa động khủng khiếp này!

    Huyết anh vũ hỏi:

    - Ngươi muốn ly khai...

    Vương Phong đáp:

    - Điên mới không muốn.

    Huyết anh vũ nói:

    - Ta biết ngươi tuyệt không điên.

    Vương Phong thốt:

    - Nếu quả là điên, ta tuyệt không thể nhớ ngươi còn nợ ta hai nguyện vọng.

    Huyết anh vũ hỏi:

    - Ngươi hiện tại muốn hai nguyện vọng đó...

    Vương Phong đáp:

    - Muốn cực kỳ.

    Huyết anh vũ hỏi:

    - Nguyện vọng thứ nhất của ngươi là gì...

    Vương Phong lập tức thở dài:

    - Hiện tại ta lại hoài nghi ngươi không phải là một con linh điểu mà chỉ là một ngốc điểu.

    Huyết anh vũ hỏi:

    - Nguyện vọng thứ nhất của ngươi là muốn mau chóng ly khai địa phương chết người này...

    Vương Phong đáp:

    - Càng nhanh càng tốt.

    Huyết anh vũ thốt:

    - Ta cấp cho ngươi nguyện vọng đó.

    Câu nói vừa dứt, một sợi dây đã nhanh chóng từ miệng hầm quăng xuống bên dưới.

    Vương Phong không khỏi ngẩn người tại đương trường.

    Huyết anh vũ mỗi bảy năm lại giáng lâm xuống nhân gian một lần, mỗi lần đều đem đến ba nguyện vọng.

    Chỉ cần là người thứ nhất thấy được nó, nó nhượng cho ba nguyện vọng.

    Vô luận là nguyện vọng gì cũng đều có thể thực hiện.

    Đó hiển nhiên tịnh không chỉ là truyền thuyết.

    Vương Phong không những vừa gặp lại Huyết anh vũ, hơn nữa nguyện vọng của chàng vừa đề xướng, đã được thực hiện ngay lập tức.

    Chàng nắm lấy sợi dây vừa quăng xuống.

    Là một sợi dây thật!

    Chàng không khỏi hét lên mừng rỡ, cúi mình ẳm Huyết Nô lên, nắm chặt sợi dây, song cước nhún một cái, thân hình đã như chim vụt bay lên cao.

    Lúc này rắn lửa dĩ nhiên đã lan tràn trên mặt đất, tường vách bốn bề dĩ nhiên đã biến thành tường lửa.

    Liệt hỏa như thò ma trảo ra từ bốn phía, phảng phất muốn nắm giữ Vương Phong lại, bao bọc chàng trong ngọn lửa, khói dày đặc làm cho bọn họ trào nước mắt, nhãn tình cơ hồ nhắm chặt không thể mở ra.

    Vừa bay lên được hai trượng, chàng buông tay, thân hình vừa chuẩn bị rơi xuống, chàng lại thò tay kéo dây một cái, mượn đà phóng người bay lên lần nữa.

    Lần thứ hai bay lên, người chàng cùng Huyết Nô đã bay ra khỏi thạch lao.

    Lần phóng cao cuối cùng này, thân hình chàng giống hệt một mũi tên.

    Chàng lo lắng xung quanh miệng hầm có ghim đầy ma đao chờ đón thân thể bọn chàng.

    Chàng cũng đã chuẩn bị chịu đựng bị đao đâm.

    Lúc thân hình bay lên, chàng đã buông dây rút đoản kiếm chuẩn bị liều mạng.

    Thân hình bay lên như tên bắn không ngờ lại hù Huyết anh vũ vụt bay.

    “Oa” một tiếng, chỉ thấy Huyết anh vũ như một tên trộm bị người phát giác truy đuổi, mau mắn bay vụt đi.

    Lông đỏ như máu vừa triển khai, nó giống như một cụm lửa, bay thẳng vào không trung.

    Thạch lao không ngờ lại là nằm giữa một cái sân nhỏ, xung quanh là phòng ốc, trước sau đều có một cửa vòm nguyệt động.

    Bốn bên miệng thạch lao đều có một cái máng dài sâu, máng có thể đã đổ dầu hắc xuống hồi nãy.

    Một tấm bảng sắt dằn đá bên trên nằm bên cạnh miệng thạch lao.

    Bên dưới tấm sắt lại có bánh xe, khi kéo tấm sắt trở lại che miệng thạch lao, địa phương đó chỉ giống như một cái giếng dùng tấm sắt che nắng, ai cũng nghĩ không ra bên dưới lại có một tòa thạch lao, hỏa động!

    Đã sắp đến bình minh, còn chưa đến bình minh.

    Đêm tối đã sắp đi qua, sắc trời vẫn còn bao la bát ngát.

    Trên trời còn có sao, còn có trăng.

    Trăng còn ở chân trời.

    Sương tràn từ núi xuống, cả trang viện đều chìm trong sương.

    Cái sân nhỏ cũng mịt mờ trong sương mù mê ly.

    Khói dầu bốc ra từ thạch lao, sương mù phảng phất đã biến thành dày đặc thêm.

    Huyết anh vũ vừa bay ra ngoài một trượng, đậu trên vòm cửa nguyệt động.

    Thân hình Vương Phong cũng cơ hồ đồng thời tung bổng, hạ mình trên tấm sắt bên cạnh thạch lao.

    Tả thủ của chàng ôm chặt Huyết Nô, hữu thủ nắm chặt cán đoản kiếm.

    Chàng lúc nào cũng đều chuẩn bị liều mạng nếu cần thiết.

    Đoản kiếm lóe ánh hàn quang, tròng mắt của chàng cũng lóe ánh hàn quang đồng dạng, chừng như sao xẹt.

    Sáng tinh sương, sương mù mờ mịt.

    Trong sương mù đứng lặng một người.

    Y phục trên mình người đó bám đầy bụi bặm, lại vẫn có thể phân biệt được rõ đó là một bộ quan phục.

    Quan phục tượng trưng cho quan gia uy nghiêm.

    Trên mặt người đó cũng hiển lộ vẻ uy nghiêm.

    Một thứ uy nghiêm mệt mỏi không nói được bao quyện của thân người gã.

    Vẻ uy nghiêm đó trên mặt gã chỉ là tịch mịch.

    Trong vẻ tịch mịch đó, phảng phất che giấu một nỗi đau khổ thâm trầm.

    Con người đó chính là người có quan chức tối cao nhất xung quanh đây, An Tử Hào!

    Sau đêm đó tại Anh Vũ lâu, gã xem chừng như sương khói biến mất khỏi Bình An trấn.

    Hiện tại gã lại như sương khói xuất hiện trong cái sân nhỏ này.

    Trước đây gã đã đi đâu... Hiện tại vì sao lại xuất hiện tại nơi đây...

    Một người nằm dưới chân An Tử Hào.

    Y phục đỏ, da thịt trắng như tuyết, mặt mày mỹ lệ, thân thể yểu điệu.

    Lý đại nương!

    Mục quang của An Tử Hào tịnh không nhìn vào thân thể mê người của Lý đại nương.

    Gã đang nhìn thẳng Vương Phong.

    Sợi dây đó nắm chặt trong tay gã.

    Vương Phong vừa ra khỏi lao tù đã phát giác có một người đứng gần thạch lao.

    Chàng có mơ cũng không nghĩ ra người đó lại là An Tử Hào.

    Phút giây đó trong mắt chàng chứa đầy ý tứ thù địch.

    Chàng lại cơ hồ lập tức nhận ra An Tử Hào.

    Ý tứ thù địch dâng đầy mắt đã biến thành nỗi nghi hoặc tràn trề trong mắt. Chàng trừng trừng nhìn sợi dây trong tay An Tử Hào, cả trên mặt cũng đã sung mãn thần sắc nghi hoặc.

    Hai người đều không mở miệng.

    Một thứ tĩnh lặng khôn tả u ám cả trời đất.

    Cũng không biết bao lâu sau, Vương Phong thở dài thườn thượt, chung quy cũng mở miệng:

    - An Tử Hào!

    An Tử Hào điềm đạm đáp:

    - Vương Phong!

    Vương Phong thốt:

    - Ta thật sự nghĩ không ra lại là ngươi.

    An Tử Hào nói:

    - Rất có nhiều chuyện ngươi đều nghĩ không ra.

    Vương Phong hỏi:

    - Cứu ta là ngươi hay là Anh vũ...

    An Tử Hào đáp:

    - Là Anh vũ, cũng là ta.

    Vương Phong hỏi:

    - Anh vũ gọi ngươi đến...

    An Tử Hào đáp:

    - Phải.

    Vương Phong trừng trừng nhìn gã:

    - Hồi nãy nói chuyện tịnh không phải là từ trong miệng ngươi phát ra.

    - Ngươi cũng không phân biệt được chuyện đó sao...

    Câu trả lời đó tuyệt không phải là thanh âm của An Tử Hào.

    An Tử Hào tịnh không mở miệng.

    Giọng nói truyền ra từ sau lưng Vương Phong.

    Giọng nói quái dị vô cùng, phảng phất mang theo một thứ tà ác yêu dị, Vương Phong đã không còn lạ gì giọng nói đó nữa, chàng nghe tiếng quay đầu lại, trừng trừng nhìn Huyết anh vũ đậu trên cửa vòm nguyệt động.

    Chàng chỉ biết cười khổ.

    Huyết anh vũ tức thì lên tiếng:

    - Ngươi không phải đã từng tin tưởng truyền thuyết thập vạn thần ma, thập vạn giọt ma huyết, hóa thành một con Anh vũ sao...

    Vương Phong cười khổ:

    - Không tin cũng không thể được.

    Huyết anh vũ thốt:

    - Có thể.

    Vương Phong bất giác ngẩn người.

    Chàng ngây người trừng trừng nhìn Huyết anh vũ, nhịn không được, hỏi:

    - Ngươi không phải là Huyết anh vũ đó, không phải ngươi nói chuyện sao...

    Huyết anh vũ đáp:

    - Ngươi nghe lại một lần cho rõ.

    “Oa” một tiếng, nó đột nhiên tung cánh, bay từ trên cửa vòm nguyệt động về phía An Tử Hào.

    - Ngươi nghe lại một lần cho rõ.

    Lại câu đó.

    Cũng một giọng nói, cũng một câu nói.

    Huyết anh vũ đã bay khỏi cửa vòm nguyệt động, bay về phía An Tử Hào, giọng nói lại không bay theo nó.

    Giọng nói lại từ bên cạnh cửa vòm nguyệt động truyền đến.

    Vương Phong trừng mắt nhìn bên cửa, thoát miệng hỏi:

    - Ai...

    Một người từ từ bước qua cửa vòm nguyệt động.

    Cương thi!

    Khuôn mặt lạnh lùng, nhãn thần tàn khốc, thân mình đứng thẳng như ngọn tiêu thương, người bước qua cửa vòm nguyệt động chính là Thiết Hận!

    “Thiết thủ vô tình” Thiết Hận.

    Thiết Hận đã chết mười ngày trước, thi thể đã biến thành cương thi.

    Hiện tại hắn lại bước từng bước tiến vào không giống cương thi chút nào, bước đi hòa hoãn như người thường.

    Vương Phong há hốc miệng ngây người tại đương trường.

    Thiết Hận đi thẳng đến trước mặt Vương Phong rồi mới dừng chân.

    Hắn nhìn Vương Phong, khuôn mặt lạnh lùng đã biến thành ôn hòa, nhãn thần tàn khốc đã biến thành dịu dàng.

    Vương Phong lại rùng mình thót tim.

    Giọng nói của chàng run run:

    - Ngươi là người hay là cương thi...

    Thiết Hận không hồi đáp, thò tay nắm tay Vương Phong.

    Vương Phong không tự chủ được, đứng yên để cương thi nắm lấy tay mình.

    Bàn tay ấm áp, trong mắt Thiết Hận phảng phất đã ngấn lệ, mở miệng thốt:

    - Xin lỗi đã lừa gạt ngươi lâu như vậy.

    Vương Phong nghe rất rõ, đây đích xác là thanh âm của Thiết Hận.

    Chàng khẳng định Thiết Hận trước mắt nhất định là một người, tuyệt không phải là cương thi.

    Tay cương thi tuyệt không ấm áp như vậy, cương thi cũng tuyệt không nói chuyện tình nghĩa.

    “Xoảng” một tiếng, đoản kiếm trong tay chàng động nhiên rớt khỏi tay rơi xuống đất, chàng xoay tay nắm chặt tay Thiết Hận, hỏi:

    - Thiết huynh, ngươi còn chưa chết...

    Giọng nói của chàng cũng nhanh chóng biến thành run run, mặt hiện sắc kích động.

    Thiết Hận không ngờ lại cười, hỏi:

    - Ngươi còn nghĩ ta đã biến thành cương thi sao...

    Hắn không phải là người hay cười nói vui vẻ, đối với Vương Phong, hắn lại chừng như rất có hảo cảm.

    Vương Phong lại thở dài một hơi, run giọng:

    - Ngươi còn không mau kể hết chân tướng mọi chuyện cho ta biết, nếu không vị Vương huynh đệ này của ngươi chỉ sợ cũng phải bóp cổ ngươi chết!

    Thiết Hận gật đầu:

    - Ta nhất định kể hết chân tướng sự kiện cho ngươi nghe.

    Hai người từ từ buông tay.

    Thiết Hận chắp tay sau lưng, bước chậm chạp, chầm chậm thốt:

    - Khi ta thấy ngươi sát nhập Thất Hải Sơn Trang, diệt trừ tên ác tặc Hải Long Vương, ta đã biết ngươi là một chính nghĩa kiếm khách, ta vốn đã muốn nói cho ngươi biết sự thật, không muốn giấu diếm ngươi.

    Vương Phong chớp chớp mắt, lập tức lên tiếng:

    - Vậy tại sao ngươi lại phải giấu ta...

    Thiết Hận đáp:

    - Bởi vì cách đây bốn năm, bọn ta đã phát thệ không còn tin tưởng người nào nữa.

    Vương Phong hỏi:

    - Bọn ngươi...

    Thiết Hận giải thích:

    - Bọn ta bao gồm mười ba người.

    Vương Phong hỏi:

    - Mười ba người nào...

    Thiết Hận đáp:

    - Mười hai Huyết nô, một Công chúa.

    Mục quang của Thiết Hận lạc lên ngươi Huyết Nô đang nằm trong lòng Vương Phong, thốt:

    - Công chúa là Huyết Nô mà ngươi đang ôm trong lòng.

    Vương Phong ngạc nhiên, quay xuống nhìn nàng, hỏi:

    - Ngươi nói nàng là Công chúa...

    Thiết Hận đáp:

    - Chính là Công chúa.

    Tay Vương Phong đang ôm Huyết Nô xem chừng lập tức mềm nhũn ra, lạc giọng:

    - Mười hai Huyết nô đó là...

    Thiết Hận ngắt lời:

    - Là bộ hạ của Anh vũ.

    Vương Phong hỏi:

    - Anh vũ nào...

    Mục quang của Thiết Hận chuyển về phía thạch lao đang bừng cháy, chầm chậm thốt:

    - Anh vũ vốn là thống lãnh thị vệ của vương phủ, cùng bọn ta nhất tề phụ trách bảo vệ sự an toàn của Ma Vương.

    Vương Phong hỏi truy:

    - Vương phủ ngươi mới nói là vương phủ nào...

    Thiết Hận nói từng tiếng:

    - Thái Bình An Lạc Phú Quí vương phủ.

    Vương Phong thất kinh, hỏi:

    - Ma Vương nói như vậy... chính là Thái Bình An Lạc Phú Quí Vương...

    Thiết Hận đau khổ đáp:

    - Đúng vậy!

    Cái đầu của Vương Phong cơ hồ biến thành hai cái.

    Thiết Hận tuy kể cho chàng biết, chàng lại vẫn còn mù mờ chìm lỉm.

    Chàng ngẫm nghĩ, hỏi:

    - Huyết nô không phải có mười ba người...

    Thiết Hận đáp:

    - Vốn có mười ba người.

    Vương Phong hỏi:

    - Còn một người nữa ở đâu...

    Thiết Hận đáp:

    - Đã biến thành một tên phản đồ, Anh vũ không có thứ thuộc hạ như vậy, bọn ta cũng không nhận thứ huynh đệ như vậy.

    Vương Phong hỏi:

    - Là người nào...

    Thiết Hận đáp:

    - Là lão giun đũa!

    Vương Phong “ồ” lên một tiếng, hỏi:

    - Ngươi cũng là một Huyết nô...

    Thiết Hận gật đầu:

    - Ta đứng hàng thứ tám.

    An Tử Hào tức thì xen vào:

    - Ta đứng hàng thứ sáu.

    Vương Phong quay đầu nhìn gã, thở dài:

    - Xem ra ta quả thật có nhiều sự tình không nghĩ ra được.

    An Tử Hào thốt:

    - Những Huyết nô khác ngươi cũng đã gặp được nhiều người.

    Vương Phong thốt:

    - Ồ!

    An Tử Hào đáp:

    - Vi thất nương, Cam lão đầu, Tiêu Bá Thảo, Quách Dị, không phải ngươi đã gặp qua sao...

    Vương Phong thoát miệng:

    - Quách Dị cùng Tiêu Bá Thảo cũng là một trong mười ba Huyết nô...

    An Tử Hào đáp:

    - Đúng vậy!

    Vương Phong lắc đầu, quay lại nhìn Thiết Hận:

    - Tiêu Bá Thảo là huynh đệ của ngươi, đương nhiên không chịu mổ bụng ngươi.

    Thiết Hận thốt:

    - Ta còn chưa biến thành thi thể, lão đương nhiên không cần phải mổ bụng ta.

    Vương Phong nhìn hắn từ trên xuống dưới:

    - Thật sự không hiểu rõ được.

    Thiết Hận hỏi:

    - Không hiểu tại sao ta đã chết mà còn phục sinh được...

    Vương Phong đáp:

    - Chính tay ta khiêng ngươi tống nhập nghiệm thi thất của nha môn, trong cảm giác của ta, lúc đó ngươi tuyệt không thể là một người sống được.

    Thiết Hận đáp:

    - Cảm giác tịnh không thể dùng để khẳng định một người sống hay chết.

    Vương Phong thốt:

    - Nhưng khi ra khỏi nghiệm thi thất, ngươi bị đặt trong quan tài đóng đinh, đến lúc ngươi biến thành cương thi xuất quan, ít ra cũng đã bảy tám ngày, một người bảy tám ngày không ăn, không uống, cho dù vốn là người sống, chỉ sợ cũng biến thành người chết.

    Chàng lắc đầu, lại nói tiếp:

    - Hà huống trong bảy tám ngày ta đều ở xung quanh quan tài, ngươi lại nằm trong quan tài không động đậy, thậm chí không hít thở, chuyện đó giải thích làm sao...

    Thiết Hận đột nhiên hỏi:

    - Ngươi có từng nghe qua trên đời có một thứ võ công gọi là Du Già Công...

    Vương Phong đáp:

    - Theo ta biết xem chừng môn võ công đó nguyên xuất xứ từ Tây Vực.

    Thiết Hận gật đầu:

    - Là một thứ nội công tâm pháp của Tây Vực Mật Tông, thật ra mà nói không thể gọi là một thứ võ công.

    Vương Phong hỏi:

    - Nó có liên hệ gì tới chuyện ngươi giả chết...

    Thiết Hận nói:

    - Ta từ lúc năm tuổi đã bắt đầu khổ luyện Du Già Công.

    Vương Phong hỏi:

    - Nói như vậy ngươi là một cao thủ của phái Du Già...

    Thiết Hận đáp:

    - Có thể nói như vậy.

    Vương Phong lắc đầu, chàng còn chưa minh bạch.

    Thiết Hận biết chàng còn chưa hiểu rõ, liền giải thích:

    - Không ít người nghĩ Du Già Công là một thứ ma thuật, bởi vì người khổ luyện Du Già Công, một khi đạt đến cảnh giới đăng phong tạo cực, cả thể chất lẫn hoạt động đều khác với người thường, có thể chịu đựng được những thứ đau đớn mà người thường không chịu đựng nỗi, cũng có thể có những cử chỉ mà người thường không thể làm được, có nhiều dạng tư thế không thể tưởng tượng được.

    Vương Phong im lặng lắng nghe.

    Thiết Hận lại nói:

    - Giả chết kỳ trung là một dạng.

    Câu nói đó vừa phát ra từ miệng của hắn, câu tiếp theo lại không.

    Hắn nói tiếp:

    - Phúc ngữ cũng kỳ trung là một dạng.

    Câu nói cuối cùng đó không ngờ là từ bên trong thân mình hắn truyền ra.

    Hắn ngậm miệng chặt cứng, bụng cũng không thấy phình hóp, nhưng câu nói đó rõ ràng là từ trong bụng của hắn phát ra.

    Phúc ngữ!

    Giọng nói quái dị vô cùng, phảng phất ẩn chứa một nỗi tà ác quỷ dị, chính là thanh âm của Huyết anh vũ, Vương Phong không thể tự chủ, thoát ra một tiếng rên.

    Thiết Hận lập tức phục hồi giọng nói, há miệng thốt:

    - Ngươi nghe con Anh vũ nói chuyện chỉ là ta dùng bụng phát ra thanh âm đó.

    Vương Phong gật đầu.

    Thiết Hận lại nói tiếp:

    - Ngươi thấy ta ngã gục tại mộ phần như vậy, kỳ thật chỉ là toàn thân ta đã nhập vào trạng thái giả chết.

    Thiết Hận thốt:

    - Lúc ta giả chết, ta không cần ăn cái gì, thậm chí bất tất phải há miệng thở, toàn thân đều cứng ngắc, lại vẫn còn chút tri giác.

    Vương Phong không nhịn được, hỏi:

    - Ngươi vì sao lại muốn giả chết trước mặt ta...

    Thiết Hận đáp:

    - Bởi vì lúc đó ta đang bị người giám thị, bắt buộc không thể không giả chết để ứng phó.

    Vương Phong hỏi truy:

    - Người đó là ai...

    Thiết Hận đáp:

    - Vạn Thông!

    Vương Phong kinh ngạc:

    - Ta nhớ tên đó chừng như là một trong mười ba thủ hạ của Thường Tiếu.

    Thiết Hận đáp:

    - Ngươi nhớ không sai.

    Vương Phong trầm mặc.

    Chàng ngẫm nghĩ một hồi, thở dài một hơi, hỏi:

    - Ngươi có thể kể cho ta biết toàn bộ sự kiện từ đầu đến cuối không...

    Thiết Hận đáp:

    - Được chứ.

    Vương Phong lại cảm thấy kỳ quái:

    - Hiện tại ngươi vì sao lại đáp ứng yêu cầu của ta một cách sảng khoái vậy...

    Thiết Hận nhìn chàng, chầm chậm đáp:

    - Bởi vì bọn ta mỗi người hiện tại đều muốn đãi ngươi như một bằng hữu.

    Hắn dừng một chút, lại thốt:

    - Nếu quả còn giấu diếm sự thật không cho ngươi biết, làm sao bọn ta có thể chịu được...

    Vương Phong thốt:

    - Ngươi còn không mau kể cho ta biết...

    - “Chuyện này có thể nói bắt đầu từ bảy năm trước! ” - Thiết Hận ngẩng đầu nhìn trời, thở dài - “Bảy năm trước bọn ta còn ở Tây Vực, còn chưa thần phục đương kim thiên tử”.

    “Bọn ta có quốc gia của mình, có Quốc vương của mình”.

    “Quốc gia của bọn ta tín phục Ma giáo, “Thiên Ma Ba Tuần” là ma thần tôn kính nhất của bọn ta, bọn ta càng tôn kính Quốc vương của bọn ta, bọn ta đều luôn luôn xưng hô Quốc vương của bọn ta là 'Ma Vương', kỳ thật đó là một lối xưng hô tôn kính”.

    “Thập vạn thần ma trích ma huyết hóa thành một Huyết anh vũ, vốn là một truyền thuyết của Ma giáo, Ma Vương trong truyền thuyết là “Thiên Ma Tiểu Tổ Tuần”, bọn ta đã tôn xưng Quốc vương của bọn ta là “Ma Vương”, tự nhiên là tôn xưng người phụ trách sự an toàn của “Ma Vương” là “Huyết anh vũ”, mười ba thị vệ tâm phúc thuộc hạ dưới quyền thống lãnh xưng là “Huyết nô”, cách xưng hô đó, chỉ có lưu truyền tại quốc gia của bọn ta”.

    “Tuy quốc gia của bọn ta thờ phụng Ma giáo, quốc dân của bọn ta lại rất yêu chuộng hòa bình, quốc gia lại càng an phú, cho nên quốc gia của bọn ta được gọi là Thái Bình An Lạc Phú Quí Quốc, Quốc vương của bọn ta được gọi là Thái Bình An Lạc Phú Quí Vương”.

    “Đương kim thiên tử danh chấn bốn phương, các nước khác đều thần phục, quốc gia của bọn ta, Quốc vương của bọn ta, luôn luôn ngưỡng mộ văn minh của thiên triều, cũng không ngoại lệ, chịu thần phục dưới ngai của đương kim thiên tử, đồng thời đông nhập trung thổ, lập phủ Thiên Nam, đương kim thiên tử cũng cho danh vị Thái Bình vương phủ, tặng vương vị là Thái Bình An Lạc Phú Quí Vương”.

    “Quốc dân của bọn ta tịnh không phản đối, trong thâm cung lại có một người đối với chuyện này biểu lộ vẻ bất mãn sâu sắc, là một trong bốn cơ thiếp sủng ái nhất của Quốc vương bọn ta, cũng là Lý đại nương hiện tại”.

    Giọng nói run run, mục quang của Thiết Hận bén nhọn bắn về phía Lý đại nương đang nằm dưới đất, nói tiếp: “Bà ta nguyên là nữ vương của một bộ lạc lân cận, lại tịnh không phải là người chân chính kế thừa vương vị, bà ta sở dĩ đã có thể trở thành nữ vương, cũng toàn là do thủ đoạn yêu mị của bà ta, cho nên bà ta không do dự chịu làm cơ thiếp của Quốc vương ta, tất cả chỉ vì đã để mắt tới tài phú của Quốc vương ta”.

    Vương Phong xen lời:

    - Đoạn hôn nhân đó tịnh không phải là chủ ý của Thái Bình Vương sao...

    Thiết Hận lắc đầu:

    - Là Quốc vương ta đề xướng, lúc đầu tuy là do trung gian của bà ta ám thị, nhưng sau đó, Quốc vương của ta đã bị mỹ sắc của bà ta mê hoặc, không muốn cưới bà ta cũng không được.

    Hắn thở dài nhè nhẹ, thốt:

    - Với chức vị vương phi của bà ta, đã được tặng không biết bao nhiêu là kỳ trân dị bảo, lại tịnh không thỏa mãn, bởi vì mục đích của bà ta luôn luôn là quốc khố tàng bảo của bọn ta, lúc đó đi theo bà ta tiến cung còn có một nữ nhân và thập tam ma đao, đám người đó còn có nhiều thủ hạ khác, nhưng thập tam đao đều bị an bài ngoài cung, nội cung cấm vệ sâm nghiêm, Anh vũ cùng thập tam Huyết nô bọn ta võ công lại càng cao cường hơn bọn chúng, bọn chúng tịnh không dám khinh cử vọng động.

    Vương Phong thốt:

    - Con người như Lý đại nương cho dù còn chưa có trong tay, trong tâm chắc cũng đã coi bảo khố của bọn ngươi là của riêng của bà ta.

    Thiết Hận gật đầu:

    - Cho nên chuyện Quốc vương ta đông nhập trung thổ, lập phủ Thiên Nam, bà ta phản đối mạnh nhất, bởi vì Quốc vương ta không những đã đem đi đại đa số châu báu trong bảo khố, mà còn chuẩn bị phụng hiến một phần cho đương kim thiên tử, dùng để biểu lộ lòng tôn kính thành khẩn của đất nước bọn ta, chuyện đó lại làm cho bà ta khó mà nhẫn nhịn được.

    Vương Phong thốt:

    - Bà ta đương nhiên cũng tìm kiếm biện pháp đối phó bọn ngươi.

    Thiết Hận đáp:

    - Sau khi bọn ta vào Thái Bình vương phủ, bà ta đã có biện pháp.

    Vương Phong thốt:

    - Ồ!

    Thiết Hận nói:

    - Cũng là bà ta nghĩ ra một biện pháp tàn độc, có một đêm, bà ta dùng đôi ma nhãn khống chế ý chí của Quốc vương ta, làm cho ông ta viết một bức thư tín liên lạc với kẻ địch của đương kim thiên tử, nội dung nói rõ lần đông lai này Quốc vương của ta là có dụng ý khác, ngoài mặt biểu lộ vẻ thần phục, trong lòng lại bí mật tư thông với ngoại địch của thiên triều, chuẩn bị chiêu binh mãi mã ở phương nam, một khi thời cơ chín mùi sẽ nội ứng ngoại hợp, lật đổ thiên tử đương triều.

    Vương Phong thốt:

    - Một bức thư xem chừng không thể có tác dụng lớn như vậy.

    Thiết Hận thở dài nhè nhẹ:

    - Chẳng những là nét chữ của Quốc vương ta, hơn nữa còn có dấu chưởng ấn của Quốc vương ta, còn có bốn cái ấn chương dùng riêng của ông ta, tuyệt không thể là giả mạo.

    Vương Phong thốt:

    - Chuyện đó không phải là sự thật, hai mặt một lời đối chất, thủy chung sẽ được đưa ra ánh sáng.

    “Chính trị đen tối hắc ám, ngươi giang hồ không thể liệu giải nổi”. Thiết Hận lắc đầu: “Bọn gọi là ngoại địch đó tuy không là nỗi sợ hãi của thiên triều, một khi đối chất thì không có cũng có khi thành có, trong triều không thiếu đại thần đối với Quốc vương ta đều chất chứa nỗi đố kị trong tâm, đến lúc đó cũng khó nói có đang tâm đánh người ngã ngựa hay không, không chỉ lo lắng một mình tính mạng của Quốc vương ta, mà quốc dân của đất nước ta chỉ sợ cũng đã thành vấn đề.

    Thiết Hận nói tiếp:

    - Lúc Quốc vương ta hồi phục lại lý trí, cũng biết sự tình nghiêm trọng đến cỡ nào, ông rất muốn đoạt lại lá thư đó, chỉ tiếc phong thư đã chuyển đi, cả tính mạng của ông ta cũng đã nằm trong tay Lý đại nương, Lý đại nương lập tức triệu tập thủ hạ của bà ta.

    Vương Phong hỏi:

    - Lúc đó, bọn ngươi chắc cũng đã phát giác sự tình có chỗ lạ...

    Thiết Hận gật gật đầu:

    - Bọn ta lại đã không thể ngăn chận.

    Vương Phong gật đầu:

    - Bọn ngươi đương nhiên phải lo cho sự an toàn của Thái Bình Vương.

    Thiết Hận thốt:

    - Sau khi bà ta lộ rõ bộ mặt thật, đã nói cho bọn ta biết ý đồ của bà ta.

    Vương Phong hỏi:

    - Bà ta muốn châu bảo trong bảo khố của vương phủ...

    Thiết Hận đáp:

    - Tất cả châu bảo có trong đó.

    Vương Phong thốt:

    - Khẩu vị của người đàn bà này quả thật không nhỏ.

    Thiết Hận đáp:

    - Còn không chỉ giản đơn như vậy.

    Vương Phong thốt:

    - Ồ...

    Thiết Hận nói tiếp:

    - Bà ta còn muốn Quốc vương của ta phát thệ, vĩnh viễn không đem chuyện này tiết lộ ra ngoài, vĩnh viễn không truy cứu sự tình, lúc đó mới thả Quốc vương của ta, mới giao lại bức thư đó.

    Vương Phong thốt:

    - Bà ta cũng tính toán cẩn thận quá, nếu quả chuyện này công khai ra, cho dù bọn ngươi không truy cứu, ít ra bằng hữu lục lâm cũng có hứng thú truy đuổi bà ta.

    Thiết Hận thốt:

    - Nếu không có đa phần thông minh, đa phần can đảm ý thức, bà ta cũng không dám có chủ ý đó.

    Vương Phong hỏi:

    - Bà ta không sợ Thái Bình Vương phản lại lời hứa sao...

    Thiết Hận nghiêm mặt:

    - Quốc gia của ta luôn luôn coi trọng tín nghĩa, Quốc vương của bọn ta lại càng phải nhất ngôn cửu đỉnh.

    Hắn dừng một chút, lại nói:

    - Nhất quốc chi quân, vua của một nước, lời nói mà không có tín, làm sao trị quốc gia, làm sao phục quốc dân...

    Vương Phong thốt:

    - Tha thứ cho ta thất ngôn.

    Thiết Hận đáp:

    - Không biết là không có tội.

    Vương Phong quay lại đề tài, hỏi:

    - Kết quả Thái Bình Vương làm sao...

    Thiết Hận đáp:

    - Quốc vương của ta không thể không nhận điều kiện của bà ta.

    Vương Phong hỏi:

    - Bởi vì phong thư đó...

    Thiết Hận đáp:

    - Nếu không phải vì phong thư đó đã bị đem đi, bằng vào tác phong hành sự của Quốc vương ta, thà chết cũng không chịu để bà ta uy hiếp, một khi Quốc vương ta chết, bọn chúng một người cũng khó mà may mắn thoát nạn.

    “Thái Bình Vương một khi chết, bọn ngươi không còn đắn đo gì nữa, hận nộ nổi lên tất nhiên sẽ hạ sát thủ”. Vương Phong lại hỏi tiếp: “Phong thư đó đã đưa đến đâu... ”.

    Thiết Hận đáp:

    - Không biết, theo bà ta nói thì đã an bày giao cho một đại thần trong triều, nếu bà ta có vấn đề gì xảy ra, phong thư đó sẽ lọt vào trong tay vị đại thần đó.

    Vương Phong hỏi:

    - Bà ta nói là sự thật...

    Thiết Hận đáp:

    - Cho dù không phải sự thật, bọn ta cũng phải coi là sự thật, bọn ta không thể mạo hiểm trên tính mạng của thập vạn quốc dân.

    Vương Phong hỏi:

    - Thái Bình Vương vì sinh mệnh của thập vạn thần dân mà nhẫn nhục chịu đựng, chịu đáp ứng điều kiện của Lý đại nương...

    Trên mặt của Thiết Hận hiện lên vẻ tôn kính:

    - Phải.

    Vương Phong hỏi:

    - Sự tình đến nước này, làm sao lại không kết thúc như định liệu...

    Thiết Hận đáp:

    - Làm sao mà giản đơn như vậy được chứ...

    Vương Phong hỏi dò:

    - Có lẽ nào số châu bảo đó phát sinh vấn đề...

    Thiết Hận gật đầu:

    - Trong số châu bảo đó có một phần chuẩn bị hiếp cấp cho đương kim thiên tử, tên gọi, số lượng, thậm chí hình dáng của châu bảo, đều đã ghi vào danh sách rõ ràng, trước khi bọn ta tiến vào trung thổ, đã gởi sứ thần vào kinh thành, trình lên đương kim thiên tử, bọn ta nếu giao hết cho Lý đại nương, không còn nghi ngờ gì nữa sẽ phạm vào đại tội khi quân, hà huống Quốc vương của bọn ta đông nhập trung thổ, ai ai cũng đều biết có mang theo vô số kỳ trân dị bảo, vừa tiến vào không ngờ đã không còn sở hữu tới một thứ, chuyện đó ngươi bảo làm sao mà giải thích... Làm sao mà thú nhận...

    Mục quang của Vương Phong lóe lên một cái:

    - Có phải vì nguyên nhân đó, bọn ngươi đã an bày cho Huyết anh vũ xuất hiện...


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group