Anh Hùng Xạ Điêu - Kim Dung

  • bienviet0810

    khoảng 1 10 năm trước
  • Hồi 13c

    Hoàng Dung và Quách Tĩnh đưa Mục Niệm Từ đi rồi, về phòng nghỉ ngơi.
    Sáng sớm hôm sau lại du sơn ngoạn thủy ở Thái Hồ, chiều tối trở về xem tranh luận thơ với Lục trang chủ, vô cùng ung dung tự tại.


    Quách Tĩnh biết Mục Niệm Từ đi lần này thì Mai Siêu Phong sẽ tới lập tức.
    Y thị thủ đoạn tàn độc trong Quy Vân trang không có ai địch nổi ắt có nhiều người tử thương, bèn bàn với Hoàng Dung:

    - Chúng ta nên báo việc Mai Siêu Phong cho Lục trang chủ, xin y thả Hoàn Nhan Khang để người trong trang khỏi gặp độc thủ của y thị.
    Hoàng Dung xua tay nói:
    - Không được. Gã khốn Hoàn Nhan Khang chẳng có gì tốt, cứ để y nếm mùi đau khổ thêm vài ngày, nếu khinh dị thả ra như thế chỉ e y không chịu hối cải.
    Thật ra Hoàn Nhan Khang có chịu hối cải hay không thì nàng vốn không hề quan tâm. Trong thâm tâm nàng chỉ biết người này là đồ đệ của hai kẻ xấu xa Khưu Xử Cơ và Mai Siêu Phong, không cần y phải sửa đổi làm người tốt để không ngừng đối chọi với y cũng vui.
    Chỉ là nếu y không hối cải thì theo lời Mục Niệm Từ, nàng sẽ quyết không thể lấy y. Mục Niệm Từ đã không có chồng thì người ngoài lại lắm chuyện, quá nửa lại đẩy cho Quách Tĩnh phải cưới, vậy thì lại không hay, vì vậy Hoàn Nhan Khang hối cải là tốt nhất. Quách Tĩnh nói:
    - Mai Siêu Phong tới thì tính sao?
    Hoàng Dung cười nói:
    - Cứ đem bản lĩnh mà Thất công dạy cho chúng ta ra thử với y thị.
    Quách Tĩnh biết tính nết nàng như thế có tranh cãi cũng vô ích, chỉ cười một tiếng để đó, nghĩ thầm:
    - Lục trang chủ đối xử với bọn mình rất cung kính lễ mạo, lúc trang viện của y gặp chuyện nguy cấp thì tự nhiên mình phải hết sức giúp đỡ.
    Qua hai hôm, hai người không nói muốn đi. Lục trang chủ cũng đối xử càng thêm ân cần, chỉ mong họ ở lại lâu hơn.
    Sáng sớm hôm thứ ba. Lục trang chủ đang cùng Quách Hoàng hai người ngồi trò chuyện trong thư phòng thì Lục Quán Anh hấp tấp đi vào, thần sắc có vẻ khác lạ. Sau lưng y có một trang đinh bưng mâm gỗ trong mâm gồ lên một vật, trên phủ vải xanh. Lục Quán Anh nói:
    - Cha, mới rồi có người đưa vật này tới.
    Rồi mớ tấm vải xanh ra, rõ ràng là một cái sọ người, trên đỉnh có năm lỗ ngón tay, chính là tiêu chí của Mai Siêu Phong.
    Quách Tĩnh và Hoàng Dung biết y thị chắc chắn sẽ tới nên thấy thế cũng không quan tâm. Lục trang chủ thì lại biến hẳn sắc mặt, run giọng hỏi:
    - Cái.., cái này là ai đưa tới?
    Nói xong cầm lấy nhấc lên.
    Lục Quán Anh đã sớm thấy cái đầu lâu này gởi tới rất kỳ lạ nhưng y nghề cao mật lớn, lại là người đứng đầu quần hùng ở Thái Hồ, cũng không hề quan tâm tới chuyện vặt này, chợt thấy cha hoảng sợ, mà lại sợ tới mức sắc mặt trắng bệch như thế, quả rất bất ngờ, vội nói:
    - Mới rồi có người đặt vào hộp mang tới Trang đinh chỉ cho rằng đây là lễ vật bình thường nên đưa tiền thưởng cho, cũng không hỏi kỹ. Khi cầm vào phòng kế toán mở hộp ra thì lại là cái này, trở ra tìm người đưa lễ vật tới đã không thấy đâu. Cha, trong chuyện này có gì rắc rối à?
    Lục trang chủ không đáp, đưa tay sờ năm cái lỗ trên đầu lâu, năm ngón tay vừa khớp lọt vào. Lục Quán Anh hoảng sợ nói:
    - Chẳng lẽ năm cái lỗ này là dùng ngón tay đục vào sao? Chỉ lực gì mà lợi hại thế.
    Lục trang chủ gật gật đầu trầm ngâm một lúc rồi nói:
    - Ngươi bảo mọi người thu thập đồ tế nhuyễn, mau hộ tống mẹ ngươi tới Bắc trang thành Vô Tích tạm trú. Truyền lệnh cho trại chủ các trại sai ước thúc lâu la, trong vòng ba ngày không được rời khỏi bản trại nửa bước, bất kể thấy Quy Vân trang có động tĩnh gì, hoặc bốc cháy, hoặc bị vây cũng không được tới cứu.
    Lục Quán Anh rất ngạc nhiên, hỏi:
    - Cha, có chuyện gì thế?
    Lục trang chủ cười thảm, nói với Quách Tĩnh và Hoàng Dung:
    - Tại hạ cùng hai vị bình thủy tương phùng, rất là có duyên, vốn muốn tụ hội thêm vài ngày, chỉ là tại hạ lúc trẻ đã kết thù oán với hai kẻ oan gia lợi hại, trước mắt họ sắp tới báo thù. Không phải tại hạ không muốn giữ hai vị lại lâu hơn, nhưng quả thật Quy Vân trang đại.., đại họa lâm đầu, nếu tại hạ may mắn giữ được tính mạng, tương lai nhất định sẽ có ngày gặp lại. Có điều.., có điều ngày ấy cũng còn xa lắm.
    Nói xong cười khổ lắc đầu, quay nhìn thư đồng nói:
    - Lấy bốn mươi lượng vàng ra đây.
    Đứa thư đồng ra khỏi phòng. Lục Quán Anh không dám nhiều lời, theo lời cha ra ngoài dặn dò sắp xếp.
    Không bao lâu, tên thư đồng mang vàng tới. Lục trang chủ hai tay cầm đưa Quách Tĩnh, nói:
    - Vị cô nương này tài mạo song toàn, cùng Quách huynh đúng là một đôi giai ngẫu trời sinh. Ở đây tại hạ có chút quà mọn, xin đưa làm lễ mừng ngày cưới của hai vị về sau, xin đừng chê cười.
    Hoàng Dung đỏ bừng mặt nghĩ thầm:
    - Người này nhãn quang thật lợi hại, té ra đã sớm biết mình là con gái. Nhưng tại sao y lại biết mình và Tĩnh ca ca chưa thành thân?
    Quách Tĩnh không giỏi chuyện khách sáo, chỉ đành cám ơn nhận lấy.
    Lục trang chủ mở một cái bình bên cạnh, đổ ra mấy mươi viên dược hoàn màu đỏ, dùng giấy gấm gói lại nói:
    - Tại hạ không có tài năng gì, ngày trước từng được ân sư dạy cho một ít đạo lý y dược, số dược hoàn này cũng phải mất một chút thời gian mới chế ra được, uống vào có thể kéo dài tuổi thọ. Chúng ta lần này được gặp nhau, đây cũng là một chút kính ý của tại hạ.
    Lúc dược hoàn đổ ra thì mùi thơm ngào ngạt thấu vào tâm phế. Hoàng Dung nghe mùi đã biết là Cửu hoa ngọc lộ hoàn. Nàng từng giúp cha thu thập chín loại sương sớm đọng trên chín loại hoa, biết là để điều chế loại dược hoàn này phải chọn đúng thời tiết bốn mùa, rất mất thời gian, còn phần lớn dược vị phối chế đều là những thứ trân quý thì không cần phải nói, mấy mươi viên dược hoàn này là món nhân tình rất lớn, bèn nói:
    - Cửu hoa ngọc lộ hoàn điều chế không dễ, chúng tôi mỗi người xin nhận hai viên là đã hết sức cảm tạ rồi.
    Lục trang chủ thoáng ngạc nhiên, hỏi:
    - Sao cô nương biết tên loại dược hoàn này?
    Hoàng Dung đáp:
    - Tiểu muội lúc nhỏ thân thể yếu ớt, từng được một vị cao tăng cho ba viên, uống xong thấy rất có công hiệu, nhờ thế mà biết.
    Lục trang chủ cười thảm một tiếng, nói:
    - Hai vị không cần khước từ, cho dù ta giữ lại cũng chỉ uổng phí thôi.
    Hoàng Dung biết y đã dốc lòng tử chiến, cũng không nói gì nữa, lập tức nhận lấy. Lục trang chủ nói:
    - Ở đây đã chuẩn bị thuyền bè, mời hai vị lập tức qua hồ, dọc đường bất luận là gặp chuyện động tĩnh kỳ lạ gì thì ngàn vạn lần đừng đếm xỉa tới, cứ đi cho mau!
    Ngữ khí vô cùng trịnh trọng.
    Quách Tĩnh đang định lên tiếng xin giúp đỡ, lại thấy Hoàng Dung liên tiếp đưa mắt ra hiệu, chỉ đành gật đầu đáp ứng. Hoàng Dung nói:
    - Tiểu muội mạo muội, có một việc xin thỉnh giáo.
    Lục trang chủ nói:
    - Xin cô nương cứ nói.
    Hoàng Dung nói:
    - Trang chủ đã biết kẻ đối đầu lợi hại nhất định sẽ tìm tới trả thù, biết rõ là không chống được, sao không tránh mặt y? Thường có câu Quân tử không chịu thiệt trước mà.
    Lục trang chủ thở dài một tiếng nói:
    - Hai người này hại ta đến khổ? Ta bán thân bất toại là được họ ban cho đấy. Hai mươi năm trước chỉ vì ta đi lại không tiện, chưa thể tìm họ tính nợ, hôm nay họ lại tự tìm tới cửa, bất kể thế nào cũng phải liều mạng tử chiến một phen. Mà nói lại thì họ đắc tội với sư phụ ta, chuyện thù oán riêng của ta còn là nhỏ chứ mối đại cừu của sư môn quyết không thể bỏ qua. Ta cũng không có hy vọng là thắng được họ, chỉ mong đôi bên cùng chết thì cũng kể như đã báo đáp được ơn nghĩa của sư phụ đối với ta.
    Hoàng Dung nghĩ thầm:
    - Tại sao y nói là hai người? à, phải rồi, y chỉ cho rằng Đồng thi Trần Huyền Phong còn sống. Nhưng không biết tại sao y lại kết oán với hai người này? Đây là chuyện y muốn giấu cũng không tiện hỏi rõ, nhưng chuyện khác mới kỳ lạ.
    Lúc ấy bèn hỏi:
    - Lục trang chủ, ngươi biết rõ ta là con gái mặc nam trang, như thế cũng không có gì lạ nhưng sao ngươi biết là ta và y vẫn chưa thành thân? Chẳng phải là ta với y vẫn ở chung một phòng sao?
    Lục trang chủ bị nàng hỏi một câu như thế, nhất thời luống cuống, nghĩ thầm:
    - Ngươi còn là hoàng hoa khuê nữ, chẳng lẽ ta nhìn không ra, chỉ là câu này khó mà nói trắng ra được. Cô nương người thi từ thư họa chuyện gì cũng biết, sao chuyện này lại hồ đồ như thế?
    Đang tìm cách trả lời. Lục Quán Anh đã bước vào hạ giọng nói:
    - Ðã truyền lệnh rồi. Chỉ có điều bốn vị trại chủ Trương.
    Cố. Vương. Đàm nói thế nào cũng không chịu đi, nói rằng dù có chặt đầu họ họ cũng ở lại bảo vệ Quy Vân trang.
    Lục Thừa Phong thở dài nói:
    - Thật khó mà được người nghĩa khí như họ! Ngươi mau đưa hai vị khách quý này đi đi.
    Hoàng Dung. Quách Tĩnh và Lục trang chủ làm lễ chia tay. Lục Quán Anh đưa họ ra khỏi trang. Trang đinh đã dắt con tiểu hồng mã và con lừa lên thuyền.
    Quách Tĩnh ghé vào tai Hoàng Dung hỏi nhỏ:
    - Lên thuyền không?
    Hoàng Dung cũng hạ giọng nói:
    - Ði một đoạn sẽ quay lại.
    Lục Quán Anh trong lòng lo lắng, chỉ mong đưa khách đi cho mau để còn về bố trí nghênh địch, còn lòng dạ nào mà lưu ý tới việc hai người thì thầm to nhỏ.
    Quách Hoàng hai người đang định lên thuyền. Hoàng Dung liếc mắt một cái chợt thấy ở bờ hồ xa xa có một người rảo chân đi mau tới, trên đầu đội một cái vò lớn, hình thù trông rất kỳ quái. Người ấy chân không ngừng bước tới.
    Quách Tĩnh và Lục Quán Anh cũng lập tức nhìn thấy. Khi y tới gần, chỉ thấy là một ông già tóc bạc, mặc áo ngắn vải vàng, tay phải vung một cái quạt lá bồ lớn, rảo chân nhẹ nhàng đi mau, cái vò rõ ràng là đúc bằng sắt tốt, xem ra cũng phải nặng mấy trăm cân. Người ấy đi ngang Lục Quán Anh cũng như không nhìn thấy ai, cứ đi không đếm xỉa gì tới đi qua vài bước, thân hình hơi nghiêng đi, trong vò đột nhiên có nước chảy ra. Té ra trong vò chứa đầy nước trong, lại càng nặng thêm khoảng một hai trăm cân. Một ông già đội một cái vò sắt như thế trên đầu mà lại đi đứng ung dung, thì võ công quả cao cường tới mức kỳ diệu.
    Lục Quán Anh trong lòng chợt hoảng sợ Chẳng lẽ người này là kẻ đối đầu với cha?
    Lúc ấy không kể gì nguy hiểm, sãi chân chạy theo.
    Quách Hoàng hai người nhìn nhau một cái, lập tức theo sau y. Quách Tĩnh từng nghe sáu vị sư phụ nói tới việc tỷ võ với Khưu Xử Cơ ở lầu Túy Tiên phủ Gia Hưng ngày trước, lúc ấy Khưu Xử Cơ tay cầm vò đồng gặp các sư phụ dùng tay tỷ thí, rõ ràng còn chưa lớn bằng cái vò này, chẳng lẽ ông già trước mặt võ công còn cao hơn cả Trường Xuân tử Khưu Xử Cơ?
    Ông già kia đi hơn một dặm, tới một khúc sông nhỏ, bốn phía đều là mồ hoang. Lục Quán Anh nghĩ thầm ở đây không hề có cầu, xem y men theo bờ sông đi về phía đông hay phía tây. Y tâm niệm vừa động, lại bất giác hoảng sợ ngẩn người, chỉ thấy ông già kia bước chân không dừng bước thẳng lên mặt sông, thân hình vững vàng, nước sông chỉ ngập bàn chân. Y qua tới bờ bên kia, đặt cái vò lớn xuống đám cỏ rậm cạnh gò rồi phi thân xuống nước, lại từng bước từng bước quay lại.
    Hoàng Dung và Quách Tĩnh đều từng nghe các bậc trưởng bối nói về võ công các môn các phái, nhưng đừng nói là chưa từng nghe việc đội vò sắt đi trên mặt nước, cho dù là người không lên bèo qua sông cũng chỉ là chuyện cổ thần tiên chứ trên đời há lại có được công phu như vậy? Nhưng lúc ấy chính mắt nhìn thấy lại không thể không tin, trong lòng vô cùng khâm phục ông già kia.
    Ông già kia vuốt bộ râu bạc, hô hô cười lớn, hỏi Lục Quán Anh:
    - Các hạ chính là Lục thiếu trang chủ đứng đầu quần hùng Thái Hồ phải không?
    Lục Quán Anh khom người nói:
    - Không dám, xin thỉnh giáo tôn tính đại danh của thái công.
    Ông già kia chỉ Quách Hoàng hai người nói:
    - Còn hai vị tiểu ca kia nữa, lại đây luôn đi.
    Lục Quán Anh quay lại, thấy Quách Hoàng sau lưng, thoáng thấy kinh ngạc. Nguyên là Quách Hoàng hai người khinh công cao cường, lúc theo sau không hề vang lên tiếng động, mà Lục Quán Anh ngưng thần nhìn ông già kia nên chưa phát hiện có hai người phía sau.
    Quách Hoàng hai người vái dài, cùng nói:
    - Vãn bối xin ra mắt thái công.
    Ông già kia ha hả cười lớn, nói:
    - Ðược rồi, được rồi!
    Rồi nói với Lục Quán Anh:
    - Đây không phải là nơi trò chuyện, chúng ta tìm chỗ nào ngồi đi.
    Lục Quán Anh thầm suy tính:
    - Không rõ người này rốt lại có phải là kẻ đối đầu với cha mình không?
    Lúc ấy lập tức đơn đao phóng thẳng hỏi luôn:
    - Hôm nay gia phụ nhận được một món lễ vật kỳ quái, thái công có biết việc ấy không?
    Ông già kia hỏi:
    - Lễ vật kỳ quái gì thế?
    Lục Quán Anh nói:
    - Là một cái sọ người, trên có năm cái lỗ.
    Ông già kia nói:
    - Chuyện đó thì lạ thật, hay người ta muốn đùa với lệnh tôn?
    Lục Quán Anh nghĩ thầm:
    - Người này võ công cao cường không biết tới mức nào, nếu làm khó cha ắt đường đường chính chính tìm tới cửa, cần gì phải bịa đặt lừa dối?
    Nghĩ tới đó bất giác mặt mày rạng rỡ, nói:
    - Nếu thái công không chê, xin mời tới tệ trang dùng trà.
    Ông già kia thoáng trầm ngâm rồi nói:
    - Thế cũng được.
    Lục Quán Anh cả mừng, cung cung kính kính mời ông già đi trước.
    Ông già kia chỉ Quách Tĩnh nói:
    - Hai vị tiểu ca này cũng là người trong quý trang à?
    Lục Quán Anh nói:
    - Hai vị này là bạn của gia phụ.
    Ông già kia không đếm xỉa gì nữa, nghênh ngang bước đi. Quách Hoàng hai người cũng đi theo. Tới Quy Vân trang. Lục Quán Anh mời ông già ngồi ở sảnh rồi đi mau vào trong báo với cha.
    Không bao lâu Lục trang chủ ngồi trên giường tre do hai trang đinh khiêng từ trong ra, hướng về ông già kia vái dài làm lễ, nói:
    - Vãn bối không biết cao nhân giá lâm, không kịp đón tiếp, thật là có tội.
    Ông già kia nghiêng người một cái, cũng không đáp lễ lạnh nhạt nói:
    - Lục trang chủ không cần đa lễ.
    Lục trang chủ nói:
    - Dám hỏi cao tính đại danh của thái công.
    Ông già nói:
    - Lão phu họ Cừu, tên Thiên Nhận.
    Lục trang chủ giật mình nói:
    - Là người mà giang hồ vẫn gọi là Thiết chưởng thủy thượng phiêu Cừu lão tiền bối?
    Cừu Thiên Nhận cười khẽ một tiếng nói:
    - Trí nhớ của ngươi cũng tốt, còn nhớ được cái ngoại hiệu ấy. Lão phu không đi lại trên giang hồ hơn hai mươi năm rồi, chỉ e người ta đã quên mất?
    Cái tên Thiết chưởng thủy thượng phiêu trên giang hồ hai mươi năm trước quả thật không phải tầm thường. Lục trang chủ biết người này là bang chủ Thiết chưởng bang ở Hồ Nam, vốn xưng bá ở Hồ Quảng, về sau không rõ vì sao chợt phong kiếm quy ẩn, năm tháng lâu xa, bọn hậu bối trên giang hồ đều không biết tên tuổi của y, lúc ấy đột nhiên thấy y tới, nảy ý sợ sệt nghi ngờ, hỏi:
    - Cừu lão tiền bối giá lâm tệ trang, không biết có việc gì vậy? Nếu có cần gì chỗ vãn bối, xin được ra sức.
    Cừu Thiên Nhận vuốt râu cười nói:
    - Cũng không có việc gì lớn, rốt lại vì lão phu hay mềm lòng, trần duyên chưa dứt... Ờ, ta muốn mượn một chỗ hơi yên tĩnh hành công, chiều tối chúng ta sẽ thong thả nói rõ.
    Lục trang chủ thấy thần sắc của y dường như không có ác ý nhưng cũng không yên tâm, bèn hỏi:
    - Lão tiền bối dọc đường có gặp Hắc Phong song sát không?
    Cừu Thiên Nhận nói:
    - Hắc Phong song sát à? Cặp ác ma ấy còn chưa chết sao?
    Lục trang chủ nghe hai câu ấy trong lòng rất được an ủi, nói:
    - Anh nhi, mời Cừu lão tiền bối tới thư phòng của ta nghỉ ngơi.
    Cừu Thiên Nhận hướng về mọi người gật gật đầu.
    Rồi theo Lục Quán Anh đi ra phía sau.
    Lục trang chủ tuy chưa thấy qua võ công của Cừu Thiên Nhận nhưng vốn ngưỡng mộ oai danh của y biết năm xưa năm người Đông tà, Tây độc, Nam đế, Bắc cái, Trung Thần thông luận kiếm trên đỉnh Hoa Sơn cũng từng mời y, chỉ là đúng lúc ấy y bận việc không thể phó ước, nhưng đã được mời ắt võ công trác tuyệt không phải tầm thường, cho dù không bằng năm người bọn Vương Trùng Dương thì chắc cũng không kém bao nhiêu, có y ở đây thì Hắc Phong song sát không thể làm ác, lúc ấy liền nói với Quách Tĩnh và Hoàng Dung:
    - Hai vị chưa đi thật hay quá. Vị Cừu lão tiền bối này võ công cực cao, người thường khó mà nhìn thấy bóng dáng, may sao hôm nay vừa khéo tới đây ta còn sợ kẻ đối đầu nào nữa? Đến lúc gặp gỡ mời hai vị cứ về phòng nghỉ ngơi, chỉ cần đừng ra khỏi cửa là không sao cả.
    Hoàng Dung cười nói:
    - Ta muốn xem nhiệt náo có được không?


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group