Áo Vải Cờ Đào Quang Trung Đại Đế

  • tongdung91

    khoảng 1 10 năm trước
  • Áo Vải Cờ Đào Quang Trung Đại Đế (Tập 1)



    01. Nước Việt Nam bị chia đôi từ giữa Thế kỷ thứ 16. Chúa Trịnh với vua Lê ở đàng ngoài, chúa Nguyễn ở đàng trong. Họ đánh nhau liên miên khiến dân chúng rất khổ sở. Ở ngoài Bắc, Kiêu binh làm loạn, giết hại các quan trong triều. Ở miền Nam, Trương Phúc Loan chuyên quyền, hà hiếp, bóc lột dân chúng.



    02. Lúc ấy, ở ấp Tây Sơn có ba anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ và Nguyễn Huệ nổi lên chống lại chúa Nguyễn. Trong ba người này, Nguyễn Huệ là người khỏe mạnh và thông minh hơn cả. Thuở nhỏ, Nguyễn Huệ theo học thầy giáo Hiến. Nguyễn Huệ học rất chăm chỉ nên giỏi cả về văn lẫn về võ.



    03. Năm 1770, có viên quan tới thu thóc tại ấp Tây Sơn. Y cho linh đánh đập và cùm chân những người thiếu thóc ở ngoài trời nắng. Thấy thế, Nguyễn Huệ xông vào đánh chết viên quan tàn ác kia, rồi hô hào dân chúng nổi lên, chống lại quyền thần gian ác là Trương Phúc Loan.



    04. Ngay chiều hôm đó, dân ở trong ấp đều một lòng xin theo Nguyễn Huệ. Rồi người Thượng, người Kinh ở quanh vùng đất Tây Sơn nghe tin, cũng kéo về theo rất đông. Đêm đêm, Nguyễn Nhạc cho đốt đuốc, lửa cháy sáng rực trời để cùng mọi người luyện tập võ nghệ và rèn binh khí cần dùng.



    05. Được tin này tuần phủ Nguyễn Khắc Tuyên ở thành Quy Nhơn liền treo giải thưởng thật lớn cho người nào bắt được anh em Tây Sơn. Nhân dịp đó, Nguyễn Nhạc tự trói mình, rồi ngồi vào cũi, cho người thân tín khiêng đi nộp để lấy thưởng. Khắc Tuyên đứng ở trên thành, nhìn xuống, thấy đúng là Nguyễn Nhạc, liền cho khiêng cũi vào thành, giam lại.



    06. Đến đêm, Nguyễn Nhạc phá cũi nhảy ra, cùng bọn thân tín giết lính canh, mở toang cửa thành. Quân Tây Sơn ở ngoài ùa vào. Lửa cháy rực trời. Tuần phủ Nguyễn Khắc Tuyên chạy trốn. Quân lính của Chúa Nguyễn đầu hàng. Toàn bộ thành Quy Nhơn, Kiều Dương, Đạm Thủy đều thuộc nhà Tây Sơn.



    07. Cuối năm 1773, quân chúa Nguyễn lại bị thua to. Thế lực nhà Tây Sơn được mở rộng từ Quảng Ngãi đến Bình thuận. Thừa dịp này, quân chúa Trịnh ở ngoài Bắc liền vào đánh chiếm Thuận Hóa. Để rảnh tay tiêu diệt chúa Nguyễn ở phía Nam, Nguyễn Huệ bàn với anh là hãy xin hòa với chúa Trịnh. Chúa Trịnh liền sai Nguyễn Hữu Chỉnh đem ấn kiếm vào phong cho Nguyễn Nhạc làm trấn thủ Quảng Nam.



    08. Năm 1777, Nguyễn Huệ và Nguyễn Lữ tiến đánh Gia Định, giết được chú cháu chúa Nguyễn là Nguyễn Phúc Thuần và Nguyễn Phúc Dương. Riêng Nguyễn Phúc Ánh chạy thoát. Năm 1778, Nguyễn Nhạc lên ngôi vua, hiệu là Thái Đức, đóng đô ở Đồ Bàn. Vua Thái Đức phong cho Nguyễn Lữ làm Tiết chế, Nguyễn Huệ làm Long nhương tướng quân.



    09. Nhờ giám mục Bá Đa Lộc (Évêque D'adran) cứu giúp, Nguyễn Phúc Ánh thoát chết. Năm 1780 Nguyễn Phúc Ánh xưng vương ở Gia Định. Nguyễn Huệ lại đem thủy quân vào cửa Cần Giờ đánh tanh quân Nguyễn Phúc Ánh vào năm 1782. Trong trận này, có người Pháp là Manuel bị chết cháy trên chiếc tàu bọc sắt.
    Áo Vải Cờ Đào Quang Trung Đại Đế (Tập 2)

    10. Nguyễn Phúc Ánh cho Châu Văn Tiếp sang Xiêm La (tức Thái Lan ngày nay) cầu cứu. Vua Xiêm cho hai tướng là Chiêu Tăng và Chiêu Sương đem hai vạn quân cùng 300 chiến thuyền sang chiếm Rạch giá, Trà Ôn, Sa Đéc. Đi đến đâu, quân Xiêm cũng giết người, cướp của đến đó, và làm nhiều điều rất tàn ác.


    11. Nguyễn Huệ lại vào Gia Định, nhử cho quân Xiêm đến gần vùng Rạch Gầm và Soài Mút (Mỹ Tho) rồi mới quay lại đánh thật mạnh. Ba trăm chiến thuyền của quân Xiêm bốc cháy, tan vỡ, chìm đắm ngổn ngang. Hai vạn lính Xiêm chỉ còn hơn một ngàn người, cùng chủ tướng cắm đầu chạy trốn, không dám quay lại nữa.



    12. Việc Gia Định tạm yên, Nguyễn Huệ được lính dò thám về báo cho biết tình hình miền Bắc rất là rối loạn. Ở Thăng Long vua Lê chỉ là bù nhìn, còn chúa Trịnh và các quyền thần luôn làm nhiều điều tàn ác, mất lòng dân. Bọn kiêu binh thì chia nhau đi phá nhà giết người, hết phế Trịnh Cán lại lập Trịnh Tông lên ngôi chúa.



    13. Nguyễn Hữu Chỉnh liền trốn vào Nam xin theo Nguyễn Nhạc. Chỉnh dâng kế là nhân lúc miền Bắc đang rối loạn, nên đánh lấy thành Phú Xuân và cùng Thuận Hóa. Năm 1786, Long Nhương tướng quân Nguyễn Huệ cùng Võ Văn Nhậm, Nguyễn Hữu Chỉnh đem quân đánh chiếm Thuận Hóa một cách dễ dàng.



    14. Nhân lúc gió nồm thổi mạnh, Nguyễn Huệ vượt sông Gianh ra Bắc. Dân chúng ở các nơi thường bị quân chúa Trịnh áp bức bóc lột từ lâu, nay cùng nổi dậy, theo đoàn quân của Nguyễn Huệ. Họ xin gia nhập làm lính hoặc cung cấp lương thực và thông báo tin tức ở ngoài Bắc cho Long Nhương tướng quân được biết.



    15. Dẹp tan quân Trịnh Khải ở ngoài Bắc rồi, Nguyễn Huệ kéo đại quân vào thành Thăng Long. Ông ra lệnh cho binh lính phải rất nghiêm chỉnh và giúp đỡ dân chúng rồi định ngày xin vào yết kiến vua Lê. Nguyễn Huệ tâu với vua Lê rằng lần này ra Bắc Hà là cốt để phù Lê, và diệt Trịnh chứ không có ý gì khác. Vua Lê nghe nói, tỏ vẻ mừng rỡ và cám ơn Nguyễn Huệ.



    16. Vua Lê Hiển Tông cho gọi các hoàng tôn và công chúa ra chào khách quý. Rồi xuống chiếu, gả công chúa Ngọc Hân cho anh hùng Nguyễn Huệ. Lễ cưới được tổ chức rất trọng thể. Sau khi vua Hiển Tông mất, hoàng tôn Lê Duy Kỳ lên nối ngôi, hiệu là Lê Chiêu Thống.



    17. Tình hình miền Bắc tạm yên, khi Nguyễn Huệ kéo quân trở về thì được Trung ương hoàng đế Nguyễn Nhạc phong cho làm Bắc bình vương trấn giữ đất Thuận Hóa. Sau đó Bắc bình vương còn phải ra Bắc để trừ Nguyễn Hữu Chỉnh và Võ Văn Nhậm. Hai người này đã lấn át cả quyền hành của vua Lê và ngầm chống lại Tây Sơn.



    18. Lê Chiêu Thống trốn chạy hết nơi này đến nơi khác. Mẹ vua liền đem hoàng tử sang Tàu cầu cứu nhà Mãn Thanh. Nhân dịp này, Tôn Sĩ Nghị tâu với vua Càn Long nên đem binh sang nói là để giúp Lê Chiêu Thống, nhưng thực ra là để chiếm lấy đất An Nam.



    19. Được vua Càn Long nhà Thanh chấp thuận, Tôn Sĩ Nghị điều động 29 vạn binh, chia làm ba đạo tiến vào nước Nam. Lúc đó trấn giữ ở Bắc hà chỉ có 5 vạn quân Tây Sơn. Ngô Văn Sở và Ngô Thời Nhậm bàn nhau tạm rút quân về dãy núi Tam Điệp để bảo vệ toàn lực lượng rồi sẽ báo tin về Phú Xuân.



    20. Tôn Sĩ Nghị tiến quân, không thấy ai chống cự nên càng tỏ vẻ kiêu căng. Khi đến Kinh Bắc (Bắc Ninh) vua Chiêu Thống ra chào mừng rồi theo quân Tàu về Thăng Long. Lúc này, Chiêu Thống ngày ngày thường phải ra chầu chực đợi lệnh ở trước dinh của Tôn Sĩ Nghị. Sau đó trở về nhà, Lê Chiêu Thống lại tìm cách trả thù những người trước đây đã ra làm việc với nhà Tây Sơn.

    Áo Vải Cờ Đào Quang Trung Đại Đế (Tập 3)



    21. Lúc này ở Phú Xuân, Bắc Bình Vương đã nhận được tin quân Thanh tiến vào thành Thăng Long. Vương hội họp các tướng sĩ lại để bàn cách đánh giặc. Mọi người đều xin vương, trước hãy lên ngôi Hoàng đế, cho yên lòng toàn dân, rồi sau mới cất quân ra Bắc. Vương y theo ý kiến này.



    22. Ngày 25 tháng 11 năm Mậu Thân (1788) vương làm lễ, lên ngôi Hoàng đế lấy niên hiệu là Quang Trung. Dàn trống võ Tây Sơn gồm 12 cái lớn, nhỏ nổi lên vang rền, trong khi vua Quang Trung làm lễ tế cáo Trời Đất. Sau đó, ngài leo thẳng lên mình voi, thống lĩnh đại binh tiến ra Bắc.



    23. Ngày 29 tháng 11 đến Nghệ An, Vua Quang Trung cho hạ trại nghỉ và truyền lệnh tuyển thêm quân. Thanh niên, trai tráng nô nức xin đi lính để giết giặc. Chỉ trong vài ngày mà tổng cộng trước sau đã có mười vạn quân và 200 con voi trận, xếp thành hàng ngũ chỉnh tề.



    24. Khi vượt qua sông Mã, cô lái đò Đỗ Quyên xin tới giúp việc vì cô làm nghề chèo thuyền ở đây đã lâu năm, nên biết rất rõ mực nước sông, chỗ nào nông, chỗ nào sâu. Khi đại quân tới, Đỗ Quyên liền chỉ cho dân chúng tìm chỗ nông, tránh chỗ sâu, để dễ kết bè, bắc cầu phao cho đoàn voi ngựa qua sông. Nhờ thế mà cuộc tiến quân không bị chậm trễ, khi gặp sông, gặp núi.



    25. Trong khi hành quân, đã có sẵn lương khô là những sọt bánh tráng (bánh đa) Bình Định đem theo. Lúc đói, binh lính cứ việc lấy bánh tráng nhún vào nước cho mềm ra là ăn ngay được. Nhờ vậy mà họ có thể đi luôn, không phải ngừng lại để nấu cơm ăn, làm mất nhiều thì giờ vô ích.



    26. Muốn cho binh lính đỡ mệt, vua quang trung ra lệnh cho lấy những chiếc thuyền nan nhỏ, dùng thay cho võng để khiêng. Binh lính chia ra từng tốp, mỗi tốp có ba người. cứ hai người khiêng thì một nằm trong thuyền mà nghỉ. Rồi cứ thế luân phiên nhau, lần lượt người nào cũng phải khiêng và người nào cũng được nghỉ. gặp sông thì sẵn thuyền nan đó, bỏ ngay xuống, dùng để bơi qua sông.



    27. Tới đất Nghệ An, vua Quang Trung thân tới thăm cụ Nguyễn Thiếp tức La Sơn phu tử, một cụ già học nhiều, hiểu rộng, đã sống ẩn dật từ lâu trên núi Thiên Nhẫn. Được vua Quang Trung hỏi về mưu kế phá quân Thanh, La Sơn phu tử tâu: "Thần xin hai chữ "Thần Tốc" và chỉ trong vòng 10 ngày là nhà vua có thể quét sạch giặc Thanh!"



    28. Ngày 20 tháng chạp, vua Quang Trung đã tới dãy núi tam điệp. Ngài cho quân sĩ tạm nghỉ để ăn bánh chưng. Ngài nói: "Nay ta tạm ăn Tết trước, hẹn ngày mồng bảy tháng Giêng sẽ vào thành Thăng Long, mở tiệc ăn mừng lớn hơn. Các ngươi hãy ghi nhớ lời ta!"



    29. Đêm trừ tịch (30 tháng Chạp) nhà vua chia quân làm năm đạo, tiến theo năm hướng khác nhau. Trong mưa phùn và gió bấc rét buốt, mọi người hăng hái lên đường... tất cả đều im lặng, tránh gây tiếng động, cốt làm sao cho địch không biết mà đề phòng.



    30. Trong khi ấy thì ở Thăng Long, bọn Tôn Sĩ Nghị và các tướng vẫn uống rượu, ca hát say sưa. Chúng yên chí cho rằng quân Tây Sơn vốn khiếp nhược, chưa đánh đã vội rút quân về Nam, thì không còn gì đáng lo ngại nữa. Đợi ngoài Tết, chúng sẽ xua đại quân đuổi theo là có thể tiêu diệt hết.

    Áo Vải Cờ Đào Quang Trung Đại Đế (Tập 4)



    31. Đêm mùng ba Tết, quân ta vây chặt đồn Hà Hồi. Giặc phải xin hàng, không một tên nào chạy thoát. Đêm mùng bốn, nhà vua ngồi trên mình voi, tiến sát đồn Ngọc Hồi. Giặc bắn tên đạn ra như mưa. Quân lính khiêng những tấm ván gỗ có lót rơm ướt để làm mộc che. Rồi các dũng sĩ nấp ở phía sau mà tiến tới... phá đồn.





    32. Từ trên lưng voi, quân ta dùng súng hỏa hổ phun lửa vào đầu giặc. Giặc thua to bỏ chạy, dày xéo lên nhau mà chết. Sầm Nghi Đống sợ quá liền treo cổ tự tử ở gò Đống Đa. Các tướng tài giỏi của nhà Thanh như Hứa Thế Thanh, Trương Triều Long, Thượng Duy Thăng... đều tử trận.



    33. Bị đánh bất ngờ, tới tấp, hơn hai chục vạn quân Thanh bị tan rã trong cảnh hỗn loạn. Chúng tranh nhau bỏ chạy, leo lên cầu phao, cầu đổ ngã lăn xuống sông, chết đuối như rạ. Dòng sông Nhị Hà đầy ứ xác giặc. Tổng đốc Lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị hoảng hốt bỏ chạy thoát thân, vất cả giấy tờ, ấn tín lại.



    34. Trưa mồng năm Tết năm Kỷ Dậu (30.01.1789) đoàn quân chiến thắng của vua Quang Trung tiến vào thành Thăng Long, giữa tiếng hô vang dậy của mọi người. Nhà vua oai dũng, uy nghi trên lưng voi trận, giơ tay chào dân chúng. Áo bào đỏ chói của ngài đã bị đen xẫm vì thuốc súng giặc.



    35. Đại thắng quân thanh rồi, vua Quang Trung muốn dốc toàn lực vào việc kiến thiết quốc gia. Ngài không muốn kéo dài cuộc binh đao chỉ làm khổ dân, nên giao cho Ngô Thời Nhậm viết thư cầu hòa với nhà Mãn Thanh. Vua Càn Long đành nuốt hận, phong cho vua Quang Trung làm An Nam quốc vương.



    36. Sau đó, vua Quang Trung lo chỉnh đốn lại mọi việc ở trong nước. Về việc học, ngài trọng dụng nhân tài, cho sửa sang lại Văn miếu, lập ra Sùng chính viện để dịch sách chữ Hán ra chữ Nôm. Trong các kỳ thi, cũng như trong các văn thư, biểu sớ, ngài bắt dùng toàn chữ Nôm, tức là một loại chữ Hán được đạt ra để phiên âm tiếng Việt.



    37. Vua Quang Trung cho xây ở mỗi phủ, mỗi huyện, một ngôi chùa thật lớn, thật đẹp để thay thế cho những chùa nhỏ bé, rải rác ở nhiều làng. Các vị tăng ni phải có đạo đức và thuộc kinh nệ mới được ở chùa, thờ phật... Nhà vua còn cho kiểm tra lại dân số, lập lại sổ đinh cho đúng.



    38. Đinh (tức là người dân) được chia làm ba hạng rồi cấp cho mỗi người một thẻ bài khắc 4 chữ "Thiên hạ Đại tín“. Tráng đinh tuổi từ 18 đến 55 thì cứ ba người sẽ kén một người đi lính. Ruộng cũng được chia làm ba hạng: hạng tốt, hạng vừa, và hạng xấu để thu thuế cho được công bằng. Hiện nay còn một số tiền đúc từ đời Tây Sơn



    39. Khi vua Càn Long vời vua Quang Trung sang chầu, ngài chọn một người giống hệt mình là Phạm Công Trị, cho ăn mặc giả làm vua Quang Trung để sang Tàu. Vua Càn Long tưởng thật, tiếp đãi rất hậu. Nhân dịp này, vua Quang Trung còn xin bỏ lệ cống người vàng đã có từ đời Lê, và cũng được vua Càn Long chấp thuận.



    40. Để chuẩn bị cho việc đánh Tàu, năm Nhâm Tí (1792) vua Quang Trung lại thử ý vua Càn Long bằng cách sai xứ sang xin cầu hôn và đòi lại đất Lưỡng Quảng (Quảng Đông và Quảng Tây). Tiếc thay việc này đang tiến hành thì vua Quang Trung mất, thọ 40 tuổi, Vua Quang Trung thật là một vị đại anh hùng của dân tộc Việt Nam.

    [Hết]

    Những chuyện trên đây chỉ do người đời sau kể lai nhưng nó vẫn là bản hùng ca cho dân tộc Việt Nam
    còn những kẻ hải ngoại có tư tưởng chính tri như bác taothao77 bên ngoài tỏ ra là mình biết sử chứ thật sự bác ta chỉ biết chút ít về lịch sử ta thôi những dẫn chứng bác ta đưa ra chỉ toàn lời sàng bây.nên tôi nghỉ bài pót của bác ta chilả mang tính chất kiếm tiền thôi

  • tongdung91

    khoảng 1 10 năm trước
  • ĐẠI VIỆT SỬ THI
    Hồ Ðắc Duy


    QUYỂN 18
    Năm Mậu Thân (1788) lúc gần tháng Chạp
    Quân nhà Thanh ồ ạt kéo sang
    Quân hăm chín vạn lên đường
    Tổng đốc Lưỡng Quảng giử phần tiên phong

    Nhiệm bèn cùng với Ngô Văn Sở
    Ngầm điều quân đến ở Trường Yên
    Rồi sai cấp báo ngay liền
    Về cho Nguyễn Huệ biết tin tức thời

    Vào trưa ngày hăm lăm tháng chạp
    Vua Quang Trung truyền khắp mọi nơi
    Rằng :"Giặc Thanh nó tới rồi
    Tập tung lực luợng bên ngoài Nam quan"

    QUANG TRUNG HOÀNG ĐẾ
    (1788- 1792)

    Núi Ba Tầng thiết đàn làm lễ
    Cáo đất trời xin để lên ngôi
    Quang Trung hiệu triệu mấy lời
    Lập tức hạ lệnh đi ngay lên đường
    Đến Nghệ An lấy quân tinh nhuệ

    Mười ngàn người chưa kể dân binh
    Vài trăm voi chiến theo mình
    Chia quân tả,hữu năm doanh rỏ ràng
    Vua Quang Trung đường đường trước trận

    Áo hoàng bào lẫm liệt oai phong
    Gươm thiêng nạm ngọc đeo cùng
    Trên đầu voi chiến hào hùng duỗi rong
    Sau năm ngày bụi hồng lấm áo

    Tới ngang đèo dựng giáo nghỉ chân
    Vua cho mở tiệc khao quân
    Định ngày mùng bảy đầu xuân sẽ vào
    Thăng Long thành ngày đầu năm mới

    Từng nụ đào chớm thẹn gió đông
    Búp non lấm tâm cành hồng
    Mai vàng núp bóng thẹn thùng nắng mai
    Vua Quang Trung đến ngay Giáng khẩu

    Hành quân qua đánh đạo Sơn Nam
    Hà Hồi ở cách trung tâm
    Thăng Long nhắm hướng phía Nam nửa ngày
    Quân Tây sơn bao vây kín mít

    Mà giặc Thanh chẳng biết chút gì
    Đầu hôm cho đến nửa khuya
    Ẩn vào đồn giặc đợi thì tấn công
    Sáng mùng năm Quang Trung vừa đến

    Đồn Ngọc Hồi giặc chẳng dám ra
    Cửa thành đóng kín chằn qua
    Trên thành lố nhố hằng hà chông tre
    Vua sai lấy ván che rơm ướt

    Cho trăm voi lên trước tấn công
    Vượt qua hỏa pháo gai chông
    Dập dồn súng trận xung phong đánh vào
    Xáp lá cà vượt hào chiến lũy

    Quân Mãn Thanh khiếp vía chạy dài
    Cúp đầu chúng chẳng vểnh tai
    Xác quân giặc chết chất đầy thảm thay
    Hứa Thế Hanh chết ngay tại trận

    Trương Sĩ Long cũng chẳng hơn gì
    Quân Thanh đại bại ê chề
    Theo đê Yên phụ chạy về Đông Quan
    Giặc Mãn Thanh đầu hàng tan tác

    Một cánh quân chạy lạc vào đầm
    Chết vì ngựa đá voi dầm
    Chết vì đói khát cạn dần binh lương
    Đô đốc Long chặn đường lũ giặc

    Dùng kỵ binh đánh gắt Đống Đa
    Thâu đồn Khương Thượng về ta
    Giặc Thanh khốn đốn phải ra đầu hàng
    Sầm Nghi Đống cùng đường nhỏ lệ

    Thắt cổ mình ở lũy Nam Đông
    Lính thì tên trúng trận vong
    Chết hơn quá nửa, nửa làm tù binh
    Nghe được tin ở thành Khương Thượng

    Đã đầu hàng, binh tướng bị giam
    Khiến Tôn Sĩ Nghị kinh hoàng
    Kéo quân chạy trốn qua đường cầu phao
    Cánh Vân Nam vừa vào cửa Ải

    Nhận được tin thất bại bàng hoàng
    Tổng đốc Lưỡng Quảng vội vàng
    Thu quân tháo chạy theo đường Nam Quan
    Lê Chiêu Thống theo chân Tổng đốc

    Cùng tàn quân xâm lược Mãn Thanh
    Chạy về đến được Yên Kinh
    Lưu vong đến thác giận mình ngu si
    Từ Trang Tông đến Lê Chiêu Thống

    Mười tám đời tổng cộng hai trăm (1533-1789)
    Sáu lăm năm (265) cũng đủ làm
    Triều Lê hưng thịnh nước Nam một thời
    Ngày mùng bảy tháng giêng Kỷ Dậu (1789)

    Giữa kinh thành còn dấu chiến tranh
    Gò đồi đầy xác quân Thanh
    Đường in vó ngựa, trên thành cờ bay
    Tiết Khai Hạ, vua bày trước trận

    Lễ ăn mừng chiến thắng quân Thanh
    Áo bào khói súng bám quanh
    Trên mình bạch mã long lanh giáp vàng
    Thăng Long thành pháo vang, hội mở

    Một nụ đào mới nở đêm qua
    Nhà vua ngắt một cành hoa
    Gởi về Công Chúa nơi xa đang chờ
    Trời Phú Xuân đưa thơ đại thắng

    Thêm cành đào chút nắng tình yêu
    Ngọc Hân có biết bao điều
    Mừng vui cho bõ nhưng chiều đợi mong
    Vua yết bảng an dân, tha chết

    Tha quân Thanh thực bụng đầu hàng
    Kinh thành, đền miếu sửa sang
    Giao cho Lân, Sở liệu toan mọi điều
    Ngô Thời Nhiệm đứng đầu chính trị

    Phan Huy Ích phụng chỉ ngoại giao
    Sứ Thanh thù tiếp ra vào
    Bình thường quan hệ với Tầu cho yên
    Vua Càn Long muốn xem Nguyễn Huệ

    Tiếp phái đoàn trọng thể sứ Nam
    Nhưng vua cho Trị giả làm
    Thay mình đến lể vấn an vua Tàu
    Vũ Văn Dũng lần sau đi sứ

    Sang Thanh triều giả ngộ cầu thân
    Xin miền Lưỡng Quảng hồi môn
    Hai bên thương thuyết đang còn chưa xong
    Sau chiến thắng vô cùng vĩ đại

    Vua Quang Trung trở lại Phú Xuân
    Khẩn hoang ban chiếu khuyến dân
    Mở trường dạy học , đưa dân về làng
    Mở khoa thi , Thiếp làm chủ khảo (1789)

    Dùng chữ Nôm từ dạo bấy giờ
    Bỏ sưu, giảm thuế hầu cho
    Nhân dân bớt khổ, bớt lo phần nào
    Thẻ bài cho Thiên Hạ Đại Tín (1790)

    Cho công dân tuổi đến trưởng thành
    Thu mua đồng tốt vào doanh
    Đúc ra vũ khí, giáp binh, chiến thuyền
    Sai đúc tiền"Quang Trung Thông Bảo" (1791)

    Lại lập kho chứa gạo khi dư
    Lục tìm sách cổ tàng thư
    Khắc in Sử ký, Tứ thư lưu hành (1789)
    Viện Sùng Chính thuộc ngành giáo dục (1791)

    Cho nhân tài dịch sách Hán Nôm
    Di tích văn hóa bảo tồn
    Vua truyền Nguyễn Thiếp kiêm luôn viện này
    Ông Nguyễn Thiếp nhân tài hiếm có

    Việc dịch thuật đã bỏ nhiều năm
    Chuyển từ Hán ngữ ra Nôm
    Tứ Thư, Tiểu Học còn gồm Ngũ Kinh
    Triều Quang Trung tinh anh chẳng ít

    Ngô Thời Nhiệm Huy Ích , La Sơn
    Đến nay trước tác vẫn còn
    Góp phần di sản nét son sau này
    Nguyễn Thế Lịch là thầy thuốc giỏi

    Thuốc làm ra chữa khỏi cho dân
    Đẩy lui dịch bệnh lan tràn
    Trong năm Đinh Dậu (1777) dịch đang hoành hành
    Ở Đàng Ngoài nghề y thịnh vượng

    Nhờ người tên Hải Thượng Lãn Ông
    Thuốc Nam y nghiệp làu thông
    Đặt ra nền tảng y tông lâu dài
    Nguyễn Gia Thiều biệt tài thơ phú

    Sáng tác thơ bằng chữ Hán Nôm
    Sách này nay vẫn hãy còn
    Khúc ngâm "Cung Oán" nỗi buồn tần phi
    Ơ Đàng Trong từ khi quay lại

    Nguyễn Ánh cho canh cải cơ binh (1789)
    Chia quân còn lại năm doanh (1790)
    Đặt quan Điền Trấn, bốn dinh từ rày
    Thành Gia Định khởi xây kiểu khác

    Một vành đai bát giác xung quanh
    Kiến Phương, Kim Ấn, Gác Mành
    Đất xưa Gia Định đổi thành kinh sư
    Khu định cư trở nên trù phú

    Cấp cho dân dụng cụ làm nông
    Chọn tay thợ giỏi thủ công
    Những người tinh xảo được phong tước hàm
    Cho thuyền buôn ngoại bang giảm thuế

    Thóc giống ban là để nông dân
    Khuyến thương giúp các lái buôn
    Tự do mua bán tăng phần thuế quan
    Giặc nhiễu nhương điạ phần phương Bắc

    Miến Điện riêng muốn đặt bang giao
    Trịnh Cao, Quy Hợp hợp nhau
    Cùng quân vạn tượng đánh vào Nghệ An
    Trần Quang Diệu đem quân vào trước

    Tiến sâu vào đất nước ngàn voi
    Đuổi quân vạn tượng chạy dài
    Tận cùng biên giới mới lui trở về
    Thuở bấy giờ phân chia ranh giới

    Triều Tây Sơn mãi tới Quy Nhơn
    Phương Nam Nguyễn Ánh hãy còn
    Xây thành Gia Định để làm kinh đô
    Năm Canh Tuất (1790)tướng Hồ Văn Tự

    Dẫn chín nghìn thủy bộ quân binh
    Nha Phân mở trận giao tranh
    Nguyễn Vương thất thế Long Thành rút lui
    Trước tình trạng dầu sôi lửa bỏng

    Quân Nguyễn Vương bất động chờ thời
    Lựa khi dịp tốt tới nơi
    Tung trăm thuyền chiến đánh rồi rút ngay
    Vua Quang Trung đem hai vạn lính (1792)

    Chuẩn bị vào Gia Định tảo thanh
    Hịch truyền đến các trấn doanh
    Quy Nhơn, Quãng Ngãi các thành Đàng Trong
    Đặt kế hoạch trong ngoài liên kết

    Đối với Tàu lễ yết cầu hôn
    Miền Nam, Nguyễn sẽ không còn
    Đất đai Đại Việt nước non lẫy lừng
    Nhưng tiếc thay nửa đường vắn số

    Vua Quang Trung đành bỏ ra đi (1792)
    Lìa trần một giấc biệt ly
    Trăm năm còn lại những gì nữa đây
    Mình Ngọc Hân đắng cay thắm thiết

    Ôm mối sầu tử biệt nào nguôi
    Khóc chồng ươt đẫm tóc mai
    Mực mài giọt lệ viết lời bi thương
    "Ai tư vãn" một chương tuyệt tác

    Viết cho chồng quặn thắt niềm đau
    Ái ân sao vội qua mau
    Hương yêu còn đọng cành đào Nhật Tân
    (chép bài Ai Tư vản vào đây)

    Vua Quang Trung mãn phần quá trẻ
    Việc triều đình không kẻ đảm đương
    Tham lam một lũ gian thần
    Thái sư giám quốc lấn dần phép vua
    đây là đại việt sử thi của Hồ Đắt Tuyên


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group