Thương Hải - Phượng Ca

  • TS_Reborn

    khoảng 1 10 năm trước
  • Nguồn TTV, Dịch giả: StormRaider
    11 Chương đầu là nguồn từ NMQ: http://www.megaupload.com/de/?d=R0VGFE58
    Từ chương 12 trở đi tớ sẽ post lên đây dưới dạng text :)

    Thương Hải (Phượng Ca) -Tập 2
    Chương 12 - Lục triều kim phấn
    Thiên 1

    Thích Kế Quang cao giọng nói:
    - Chính là Thích mỗ, trước mặt có phải là Lô du kích không ?

    Đội quan binh tiến lại gần, một viên quan râu chữ bát nhìn hai người, ngạc nhiên nói:
    - Tham tướng đại nhân sao lại chán nản như vậy? Những người khác đâu ?

    Thích Kế Quang buồn rầu thuật lại việc toàn quân bị tiêu diệt.

    Lô du kích thở dài nói:
    - Thích tham tướng, là ngài không phải rồi. Đã biết Hải phong tứ đại khấu là bọn đạo tặc vô cùng hung hãn thì không nên truy kích bọn chúng. Nếu đại nhân ở lại thành, mọi việc đã không xấu như vậy rồi.

    Thích Kế Quang nói:
    - Nuôi binh ngàn ngày, dùng binh một giờ. Phá tặc diệt khấu chính là chức trách của quan sở tại. Nếu ta chỉ cố thủ ở thành không làm gì thì chúng cũng sẽ đến cướp phá nơi khác thôi. Huống chi nếu chúng ta để bọn tặc khấu này tự tung tự tác thì không biết sẽ có bao nhiêu bách tính phải gia phá nhân vong, thê tử ly tán.

    Lô du kích cười lạnh một tiếng nói:
    - Tốt lắm, ta chỉ biết là chức trách của tham tướng đại nhân là phòng thủ đô thị. Hiện giờ toàn quân tan rã, nếu Hồ đại nhân hỏi tới, để xem ngài trả lời thế nào.

    Thích Kế Quang mặc nhiên im lặng. Lô du kích tỏ vẻ hạnh tai lạc họa (cười trên sự đau khổ của người khác), đem đại đội nhân mã bỏ đi. Lục Tiệm không kìm được tức giận nói:
    - Hắn xuất thành làm gì vậy ? Oa khấu đang tàn hại bách tính, nếu hắn gặp phải sẽ bị chúng cắt đầu lập công.

    - Không phải đâu – Thích Kế Quang nói – Kẻ này đảm lược cực nhỏ, tuy không nhũng nhiễu lương dân nhưng lúc giao chiến luôn lùi lại phía sau, vì vậy có ngoại hiệu là “toản địa lão thử” (con chuột chũi). Nếu hắn gặp Oa khấu tất sẽ lên ngựa chạy ngay.

    - Hắn nói thật chứ ? – Lục Tiệm nghe vậy không nhịn được cười, nhưng rồi lại lo lắng nói – Nghe hắn nói đại ca lần này bại trận, tình hình có vẻ bất diệu.

    Thích Kế Quang cười cười không nói, đi vào trong quân doanh thông báo tình hình với giám quân, đồng thời để quân trung đại phu chữa trị vết thương.

    Hai người ăn xong liền ngồi uống trà trong trướng. Thích Kế Quang trầm mặc cầm chén, lòng đầy tâm sự. Chưa được bao lâu, ngoài trướng vang lên tiếng bước chân vội vã, Lục Tiệm có dự cảm bất thường, lập tức đứng bật dậy, đột nhiên thấy cửa trướng mở ra, một đám quan sai dài bước tiến vào, kẻ đi đầu cao giọng nói:
    - Thái Châu tham tướng Thích Kế Quang có ở đây không ?

    Thích Kế Quang đã chuẩn bị sẵn, liền uống nốt chén trà rồi từ từ đứng dậy nói:
    - Chính là ta.

    Viên quan sai cao giọng nói:
    - Ta đến bắt ngươi.

    Hai bên hắn vang lên tiếng khóa tay, thủ hạ bước lên trước để bắt người.

    Lục Tiệm đại nộ, tiến lên một bước, song thủ phân ra chụp trúng hai cái khóa tay, hai tên quan sai cầm khóa gặp một luồng đại lực, chân đứng không vững, không tự chủ được lùi lại hai bước.

    Tên quan sai đứng đầu kêu lên rầm rĩ, không ngờ Lục Tiệm thân hình nhất động, hữu thủ chụp vào cổ hắn quát lớn:
    - Tại sao ngươi đến bắt người ?

    Thích Kế Quang không chờ viên quan sai trả lời, vội nói:
    - Lục Tiệm, ngươi không cần phải làm vậy. Ta bại trận nhục quốc, lý đương nhiên phải tiếp thụ quân pháp.

    Lục Tiệm run lên một cái, buông tên quan sai đó ra nói:
    - Nếu làm như đại ca mà bị phạt thì sau này ai còn dám cầm binh xuất trận nữa.

    - Huynh đệ, ngươi có điều còn không biết – Thích Kế Quang thở dài nói – tướng quân dụng binh tất phải cầu thắng. Một khi thất bại, lại làm mất đi tính mệnh của bao người, nếu như không chịu hình phạt thì làm sao đối diện với những binh sĩ đã tử trận.

    Lục Tiệm không biết nói thế nào, hữu thủ từ từ buông ra.

    Tên quan sai đó mặt mày thất sắc, vừa sợ vừa giận gào lên:
    - Tốt lắm, Thích Kế Quang ngươi dám công nhiên chống lại à ?

    - Quan gia quá lời – Thích Kế Quang lắc đầu nói – nghĩa đệ của ta không biết quy củ quan trường, mong ngài rộng lượng.

    Tên quan sai đó cười lạnh nói:
    - Muốn bỏ qua cũng được

    Nói xong đưa tay ra quát:
    - Đưa đây.

    Thích Kế Quang run lên một cái nói:
    - Cái gì ?

    Tên quan sai liếc y một cái, lạnh nhạt nói:
    - Óc ngươi là bã đậu chắc, ta nói thế chưa đủ hay sao ?

    Thích Kế Quang hoảng hốt nói:
    - Ngươi muốn bao nhiêu ?

    Tên quan sai cười nói:
    - Ngươi là tham tướng, chức vị không nhỏ, ngoài lương bổng còn ăn chặn của lão bách tính, trong túi không có một ngàn lượng thì cũng tám trăm. Ta không lấy nhiều, chỉ cần hai trăm lượng.

    Thích Kế Quang nhín mày, chuyển mình vào trong lấy ra một cái hòm gỗ, mở hòm lấy ra một ít bạc vụn, không kìm được cười khổ nói:
    - Thích mỗ trong tay chỉ có hai lượng bạc, nếu quan gia cần xin thu lấy toàn bộ.

    Tên quan sai biến sắc, lật tung hòm khiến bạc lẻ tung tóe khắp mặt đất, lạc giọng nói:
    - Thích Kế Quang, ngươi quả là to gan, tang sư nhục quốc, công nhiên chống đối không khai, lại còn hối lộ quan sai, tội tăng gấp hai lần. Đợi đến Nam Kinh xem Hồ đại nhân xử lý ngươi thế nào …

    Thích Kế Quang mày rậm nhíu lại, trong mắt hiện sắc giận. Lục Tiệm tiến lên một bước, cầm lấy cái túi trên bàn cười lạnh nói:
    - Ngươi muốn ngân lượng sao? Có đây.

    Tên quan sai đó nhận túi, cảm thấy thập phần trầm trọng, mở ra chỉ thấy trắng xóa quả là quan ngân, không kìm được cười sung sướng, liền ra lệnh cho thuộc hạ, bản thân cũng cúi xuống nhặt hết bạc rơi trên mặt đất cho vào tay áo, cười ha hả nói:
    - Nói hay lắm, hay lắm, có ngân lượng nói gì cũng hay.

    Rồi chuyển thân gọi gia nhân nói:
    - Khóa tay tham tướng đại nhân lại, nhưng đừng khóa chặt quá. Lỏng một chút là được.

    Chúng gia nhân ứng tiếng khóa tay Thích Kế Quang đưa ra ngoài trướng, chỉ thẩy trước trướng tụ tập toàn tướng sĩ đứng hai bên xem nhiệt náo, thấy Thích Kế Quang đi ra thì chỉ chỉ trỏ trỏ, hi hi ha ha.

    Lục Tiệm thấy quan binh như vậy, trong lòng nổi lên một nỗi bi phẫn không tên, nghiến chặt răng đi theo sau đám quan sai.

    Sau khi rời khỏi quân doanh, tên quan sai thấy Lục Tiệm vẫn đi theo phía sau liền nổi giận nói:
    - Ngươi muốn đi đâu ?

    Lục Tiệm nói:
    - Ta đi Nam Kinh.

    Tên đầu mục nghi hoặc nói:
    - Nói càn. Bọn ta đi Nam Kinh, sao ngươi cũng lại đi Nam Kinh.

    Lục Tiệm cười lạnh nói:
    - Đường lớn mỗi người một bên, ta đi có việc của ta, ngươi ngăn cản được sao ?

    Tên đầu mục phùng râu nói:
    - Ngươi mà muốn cứu y, thật đúng là tự đi vào tử lộ.

    Lục Tiệm nói:
    - Nếu ta muốn cứu người, bằng vào đám phế vật các ngươi liệu có ngăn cản được không ?

    Tên đầu mục đại nộ, định cất lời thóa mạ, lại nghĩ đến thân thủ của Lục Tiệm, lời nói chưa ra đến miệng đánh nuột vào, nhìn Lục Tiệm tỏ vẻ khiếp sợ. Đột nhiên nghe Thích Kế Quang thở dài nói:
    - Huynh đệ, ngươi nói muốn hồi hương mà, cần gì phải đi theo ta chứ.

    Lục Tiệm lắc đầu nói:
    - Ta không hồi hương nữa. Số tiền 120 lượng vừa rồi chính là tiền để hồi hương. Hiện giờ đã không thể quay về, ta cũng đi cùng đến Nam Kinh, dọc đường có thể nhờ quan gia kiếm cơm ăn.

    Tên quan sai đó miệng méo xệch, chỉ hận không thể chửi Lục Tiệm mấy tiếng, thực ra cũng không có khả năng làm chuyện đó, duy trong tâm bực bội không thoát được.

    Thích Kế Quang biết Lục Tiệm nói một hồi như vậy, thực ra là vì lo lắng thương thế của mình chưa lành, sợ trên đường quan sai ám hại nên cố ý đi cùng để bảo vệ, bất giá trong lòng cảm đổng, thở dài một tiếng.

    Chúng nhân trong khi thượng lộ, cứ có cá thịt gà vịt là Lục Tiệm đoạt lấy cho Thích Kế Quang ăn trước, uống nước cũng uống thử trước rồi mới đưa cho Thích Kế Quang uống, lúc ngủ cũng ở bên phòng bị, thấy gì tốt đều bằng vào võ công để cường đoạt quá lai cho Thích Kế Quang dùng.

    Chúng quan sai tức giận thóa mạ, Lục Tiệm cười nói:
    - Ta đã đưa cho sai gia 120 lượng bạc đó thôi. Quan sai tiền nhiều khí lớn, không ngại tiếp tục mua rau ngon thuê phòng tốt, đi cùng với tù phạm khiến ta mở rộng tầm mắt.

    Y không phải là tù phạm, võ công lại cao, huống hồ chúng quan sai thực đã lấy tiền của y trước đó, bọn chúng ít người nên dù phẫn nộ cũng không dám làm gì bất lợi.

    Thích Kế Quang nhíu mày nói:
    - Huynh đệ, ngươi có đến Nam Kinh cũng vô bổ, hà tất vì ca ca mà phải chịu tội.

    Lục Tiệm nói:
    - Đại ca và ta lúc kết bái chẳng phải đã nói đồng cam khổ, cộng hoạn nạn, chút gian khổ trên đường này có đáng gì. Khi đến Nam Kinh không biết đại nhân đối với đại ca công bằng hay bất công. Nếu là bất công ta sẽ nhập lao cướp đại ca ra, chúng ta ra giang hồ tiêu diêu khoái hoạt.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group