Ăn ở ác bị phỏng da nát thịt

  • tuyenhoa1985

    khoảng 1 10 năm trước
  • Ăn ở ác bị phỏng da nát thịt
    Thiệu Đạo là người Trì Châu, đời Minh, đảm nhận chức quản lý tù nhân. Y hay đòi hỏi tù nhân về tiền bạc. Nếu được thì vui mừng, bằng không y quất vào người tù nhân đe dọa.
    Có lần một thuộc hạ theo mệnh lệnh của y đánh đập tù nhân đến nỗi rách da đổ máu. Thậm chí có tù nhân chịu không nổi phải chết dưới hình phạt tra tấn bất nhân của y. Về sau Thiệu Đạo mắc chứng bệnh hiểm nghèo, tay chân co quắp lại, da thịt khắp mình y nổi ung nhọt rỉ nước vàng, đau nhức vô cùng. Suốt ngày đêm y nằm liệt giường kêu khóc thảm thiết. Do đó, người đương thời bảo nhau rằng: “Muốn biết quả báo việc thiện ác, chỉ cần xem việc Thiệu Đạo làm thì rõ”. Trước giờ lâm chung, da thịt khắp mình mẩy y đều bị nát nhừ chín bấy, rồi sau tắt thở mà chết một cách đau đớn.

  • tuyenhoa1985

    khoảng 1 10 năm trước
  • Ở Triết Giang, Hàng Châu, có một người phụ nữ tánh tình hung hãn. Phàm trong nhà có chuột hay côn trùng bà đều tìm cách giết sạch, vì thế trong nhà ngoài sân tất cả sâu bọ, giun dế, kiến chuột đều bị bà ta giết hết không chừa một con. Bà sát hại vô số sinh mạng như vậy, thế nhưng trong lòng lại thấy vui. Sau khi có chồng, sinh được một đứa con trai nhưng toàn thân đều nổi ung nhọt, trong những mụt nhọt đó nước vàng liên tục rỉ ra, tất cả danh y đều không chữa trị được. Thứ bệnh này làm phát sinh vô số ruồi nhặng. Bà ấy suốt ngày vừa phải lo bắt ruồi nhặng, vừa buồn vì bệnh của con. Không lâu sau đứa bé qua đời, bà ta cũng bất ngờ bị mắc bệnh phong. Có người nói đó là quả báo nhãn tiền do sự giết hại quá nhiều côn trùng của bà ta. Người phụ nữ kia giết hại côn trùng lâu ngày thành tính, không có từ tâm nên không biết rằng các loài động vật dù lớn hay nhỏ cũng đều yêu mến thân mạng của mình giống như bà ta yêu thương con của bà vậy. Những người hiểu biết ai cũng nói rằng bà ta vì nghiệp sát quá nặng, phải bị tuyệt tự nên sinh con ra phải bị chứng bệnh nan y, chưa được mấy tuổi lại phải lìa đời, đó là quả báo trước mắt của những hành động do chính bản thân tạo ra vậy.
    Người đời ai cũng yêu thương con cái của mình, từ đó mà suy mọi loài cũng đều như vậy, thế thì tại sao lại không biết yêu thương vạn loài như yêu con mình? Mong cho mọi người hãy biết thương yêu nhau, thương yêu đến cả vạn loài, đừng có sinh tâm giết hại bất cứ loài nào, được như thế thì hạnh phúc lắm thay!

  • tuyenhoa1985

    khoảng 1 10 năm trước
  • Ngày xưa, có một bác đồ tể chuyên mua lợn về giết thịt để mang ra chợ bán. Nhà bác ta ở bên cạnh một ngôi chùa làng. Hằng ngày, vào lúc mờ sáng là lúc Sư cụ bên chùa dậy tụng kinh. Và cũng theo lệ thường khi Sư cụ thức là chú tiểu dậy gõ một hồi chuông mai. Bấy giờ cũng là lúc bác đồ tể sửa soạn giết lợn, cho nên bác ta quen lấy tiếng chuông chùa làm chừng để thức dậy giết lợn hằng ngày. Cứ như thế, ngày nào cũng như ngày nào không bao giờ sai lạc.
    Một đêm nọ, Sư cụ nằm mộng thấy một người đàn bà dắt năm đứa con nhỏ đến trước mặt mình rồi vái lấy vái để, miệng nói: “Xin Ngài cứu mạng! Xin Ngài cứu mạng!”. Sư cụ hỏi người đàn bà:
    - A Di Đà Phật! Cứu mạng là cứu thế nào? Bần Tăng phải làm gì đây?
    Người mẹ có điệu bộ hãi hùng ấy nói:
    - Ngày mai, xin Hòa thượng hãy cho đánh chuông chậm lại. Như vậy mẹ con tôi rất đội ơn!
    Sư cụ tỉnh dậy không hiểu thế nào. Nhưng tờ mờ sáng hôm đó, theo lời báo mộng, Sư cụ chỉ lâm râm đọc kinh cầu nguyện mà không thức chú tiểu dậy để thỉnh chuông.
    Hôm ấy bác đồ tể ngủ một giấc li bì. Mãi đến lúc mặt trời lên chừng một sào, tiếng chuông chùa mới bắt đầu vang rền làm cho bác giật mình choàng dậy. Thấy trời đã quá trưa, bác không dám giết lợn như thường lệ, vì nếu làm thịt mang ra chợ, chợ đã vãn người rồi. Tức mình vì lỡ mất buổi chợ, bác ta lật đật sang chùa trách Sư cụ. Sư cụ kể lại câu chuyện nằm mộng đêm qua để phân trần với ông hàng xóm, không phải lỗi tại mình.
    Khi về chuồng lợn nhà mình, bác đồ tể ngạc nhiên thấy con lợn nái mới mua ngày hôm qua toan giết thịt sáng nay, đã đẻ được năm con lợn con. Vừa mừng vừa sợ, bác ta kể cho mọi người nghe sự lạ lùng ấy: “Đúng là linh hồn người đàn bà ẩn trong con lợn cái đã tìm cách cứu bầy con của mình khỏi chết”.
    Tự nhiên bác đồ tể sinh ra suy nghĩ. Bác thấy bàn tay của mình đã từng vấy máu biết bao nhiêu sinh mạng. Trong một lúc hối hận đến cực điểm, bác ta cầm cả con dao bầu thường giết lợn của mình chạy sang chùa bộc bạch nỗi lòng với Sư cụ. Bác ta quả quyết cắm con dao của mình trước sân chùa, thề trước Phật đài từ nay xin giải nghệ.
    Không rõ bác đồ tể rồi sau đó thế nào, nhưng con dao của bác tự nhiên hóa thành một loại cây có lá đỏ như máu và nhọn như lưỡi dao bầu, người ta vẫn gọi là cây huyết dụ.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group