Hoa Mai-Vương Mỹ Duyên. (Hết)

  • pigletu192

    khoảng 1 10 năm trước
  • Chương 8:
    Sáng hôm sau;ĐVĩnh,HKì,NBảo cùng đến thư viện học nhưng hôm nay đặc biệt hơn mọi ngày là vì có cả tiểu Thất cùng đi nữa.Thân hình tiểu Thất ko mảnh mai như bao cô gái khác mà hơi tròn trịa nên khi cải trang thành nam nhi cũng ko khác là bao.Như mọi ngày,hôm nay La Phu Tử cũng đến trễ nửa canh giờ.Sau khi từ tốn bước lên phía trước đám thư sinhchợt nhìn thấy 1 học trò lạ nên lão bèn hỏi:
    _Xin hỏi trò ở cuối lớp,ta phải xưng hô với trò như thế nào?
    Mọi ánh mắt đều dồn về tiểu Thất,cô ta đứng lên mạnh dạn nói:
    _Tôi tên tiểu Thất,thế lão tên gì?
    Trong lúc này,dường như những ánh mắt còn tập trung về phía tiểu Thất nhiều hơn nữa vì từ trước giờ chẳng có ai dám trò chuyện với phu tử như cô ta.Duy chỉ có tiểu Thất ko biết mình đang nói gì,cô nàng cứ nhìn chằm chằm vào phu tử.Thế rồi,phu tử cười bảo:
    _Ta tên La Hân Vinh,trò có thể ngồi xuống đc rồi.
    "La Hân Vinh",tiểu Thất giật bắn mình khi nghe tên đó.May nhờ ĐVĩnh ngồi bên cạnh kéo xuống,tiểu Thất mới ko đứng thừ người ra.Cô nàng tự lảm nhảm:
    _Thì ra đây là người tình của nhị tỉ,hèn gì trông ông ta rất quen.Giờ nghỉ trưa hôm đó,chẳng ai thấy HKì và tiểu Thất đâu cả.Chỉ có NBảo thiếu gia lẻo mép là biết đc chuyện,hắn chạy như bay vào lớp báo tin:
    _Mọi người ra sân sau xem Soái ca và tiểu Thất hẹn hò kìa,hèn gì bữa nay cô ta có hứng thú đi học.Vừa dứt câu,ĐVĩnh vội chạy ngay ra sân sau.Quả ko sai,chàng thấy Soái ca và tiểu Thất đang ngồi nói chuyện gì đó.
    Bất chợt,NBảo chạy ngay đến bảo:
    _Khoai Lang,ngươi phải giữ tiểu Thất cho chặt nếu ko sẽ bị người khác lấy mất đó.
    Tan học,HKì về trước nhưng hôm nay cậu ta ko về nhà mà đến nhà Tái Kim.Trên đường đi,ĐVĩnh chẳng nói với tiểu Thất lấy 1 lời,nhìn mặt mày cứ đăm đăm.Thấy thế tiểu Thất rụt rè hỏi:
    _Huynh mệt sao?
    _Đâu có,chúng ta về thôi.
    _Muội chưa muốn về đâu,chúng ta đi ăn khoai lang đi!
    Nói xong,tiểu Thất nắm lấy tay ĐVĩnh kéo đi nhưng chàng buông tay,người đứng sựng lại.ĐVĩnh hỏi tiểu Thất mà mặt cứ ngó đâu đâu:
    _Tiểu Thất sao muội ko đi theo Soái ca?
    _Tại sao muội phải đi với chàng đẹp trai chứ,huynh ghen à?
    _Ta đâu có-Đổng Vĩnh ngượng ngùng nói.
    _Huynh yên tâm,muội ko thích chàng đẹp trai đâu vì huynh ấy đâu có thích ăn khoai lang.Sở dĩ lúc trưa muội hẹn gặp HKì là vì TKim.
    _TKim sao?-Đổng Vĩnh ngạc nhiên hỏi.
    _Phải,sau khi chúng ta ăn xong, muội sẽ dẫn huynh đi xem,chắc chắn sẽ vui lắm.HKì đến trước nhà trọ Long Phụng,ko thấy ai cậu ta định về.May thay đúng lúc đó bà chủ tiệm mở cửa,thấy HKì bà ta nói:
    _Cậu đến đây tìm ai?
    _Cháu có chuyện muốn gặp con gái bác.
    _Tìm con gái ta à,nó đi vắng rồi.-dì Mỹ Phụng lạnh nhạt bảo
    Thật ko may cho bà ta,TKim từ trong nhà vội chạy ra lên tiếng :
    _Thượng Quan công tử,huynh có chuyện cần gặp muội sao,mau vào nhà đi.
    Thấy dì Mỹ Phụng có vẻ ko hoan nghênh nên HKì từ chối khéo:
    _Thôi để ngày mai chúng ta gặp nhau ở thư viện có HKì và tiểu Thất nói chuyện cũng dễ hơn.
    _Khỏi cần làm vậy Soái ca,chúng tôi đến rồi-ĐVĩnh từ xa lên tiếng.
    _Dì Mỹ Phụng,chúng tôi ko phiền dì làm ăn chứ?-tiểu Thất láu lỉnh hỏi.
    _Các người cứ vào đi.
    Soái ca chậm rãi theo chân ĐVĩnh,tiểu Thất và TKim lên lầu.
    Đến nơi,HKì lạnh nhạt bảo:
    _Có chuyện gì thì nói đi.
    _Huynh cố gắng đợi 1 lát,chờ NBảo đem 1 vật quan trọng đến đã-ĐVĩnh nói.Nghe ĐVĩnh nói thế HKì bèn với tay lấy 1 quyển sách rồi ra hành lang đứng đọc chẳng để ý gì tới mọi người xung quanh.TKim cũng ra ngoài,cô ta đứng kề bên HKì nói:
    _Thượng Quan công tử,huynh có thể vào phòng đọc sách ko cần thiết phải đứng đâu.
    _Đa tạ TKim cô nương.Hạng người nghèo khổ như tôi ko cần người khác phải bận tâm.-HKì vô tâm trả lời rồi bước đi chỗ khác cứ như thể sự có mặt của mọi người xung quanh đều chẳng có nghĩa lý gì.TKim lại đến hỏi:
    _Có phải công tử muốn đi thi võ trạng nguyên?
    _Không sai,làm rạng danh gia tộc ko chỉ là mơ ước lớn nhất của tôi mà còn là điều kì vọng của bà tôi nữa.Chắc có lẽ NBảo ko đến,thôi thì để mai nói,tôi về trước đây.
    HKì định bước xuống nhà nhưng vì lúc nãy bất cẩn ko tắt bếp khi tiếp khách,dì Mỹ Phụng đã để ngọn lửa cháy sang vách.Giờ đây ngọn lửa đã to lên đến tận lầu,muốn thoát ra ngoài cũng ko đuợc.
    _TKim,ĐVĩnh,tiểu Thất mau thoát khỏi đây,quán trọ bị cháy
    rồi-HKì thông báo cho mọi người.
    _Đổng Vĩnh và tiểu Thất đã xuống nhà từ trước rồi,trên đây chỉ còn chúng ta thôi.Hạo Kì cẩn thận!
    TKim chạy đến bên HKì vội đẩy cậu ta ra khỏi chỗ rơi xuống của trần nhà gỗ bị cháy.HKì đc TKim đẩy ra ngoài nên đã an toàn nhưng còn TKim thì sao?Cô ta bị thanh gỗ cháy xém quật mạnh vào người làm lưng và đôichânbị thươngnặng.HKì hốt
    hoảng,chàng vượt qua biển lửa chạy ngay đến bên cạnh TKim,đưa cô nàng ra khỏi vùng nguy hiểm.Bên dưới,dì Mỹ Phụng,Đổng
    Vĩnh,tiểu Thất cùng mọi người tìm cách để chữa lửa.Ba chân bốn cẳng,họ chạy thật nhanh đi tìm nguồn nước.Nhưng ko may,
    cả 1 huyện Thiên Thừa rộng lớn thế kia mà chỉ có 1 giếng nước lớn ở ngoài cổng huyện thế nên ai nấy đều phải tất bật đi lấy nước mới mong dập tắt đc ngọn lửa.Vừa bước ra khỏi cửa,ĐVĩnh gặp NBảo từ xa đi tới,trên tay cầm 1 tấm chăn vừa dày lại vừa lớn mà NBảo thừa lệnh cha cậu ta đi mua.ĐVĩnh nhanh tay lấy tấm chăn quàng lên khắp người rồi trở vào nhà trọ cứu bạn.Thấy thế,tiểu Thất vội chạy theo,cô nàng lên tiếng:
    _Khoai Lang huynh định làm gì thế?Huynh ko đc lên lầu nguy hiểm lắm!
    NBảo ko hay biết gì,đứng ngây người 1 hồi,sau đó cậu ta quyết định đến xem có chuyện gì xáy ra.Đến nhà trọ Long Phụng thấy khói đen mù mịt,người người ra vào tấp nập,NBảo bèn vịnh ngay 1 người hớt hãi chạy từ trong nhà ra,cậu ấy
    dửng dưng hỏi:
    _Có chuyện gì mà ồn áo thế,bộ cháy quán trọ rồi à?
    Người kia trả lời nhanh,gương mặt vẫn ko bớt đi vẻ sợ hã:
    _Phải,đám cháy to lắm,trên lầu còn có 2 người chưa thoát ra đc và còn 1 người nữa từ bên ngoài vào cứu,sống chết ra sao còn chưa hay.
    Nghe xong ,NBảo sợ xanh mặt,vội chạy vào nhà trọ,thấy tiểu Thất đứng lớ ngớ,cậu ta hỏi:
    _Ai còn mắc kẹt trên đó vậy?
    _Chàng đẹp trai và TKim,Khoai Lang lên cứu nhưng ko biết bây giờ ra sao nữa?Mình phải lên mới đc.Dứt câu,tiểu Thất một thân một mình chạy lên lầu mặc cho lửa cháy ngày càng to.NBảo thấy thế cũng làm ra vẻ:
    _Cô nương lên,NBảo ta cũng lên.
    Nói rồi nhưng vừa chạy đến cầu thang,NBảo lại lùi bước nên đám đông bèn khuyên cậu ta ở lại.Lửa cháy rất to đang dần thiêu trụi mọi thứ.Tưởng chừng như cái chết đã gần kề với HKì và TKim,đúng lúc đó 1 lời nói từ tận đáy lòng đc TKim thốt thành lời:
    _Thương Quan công tử,thật ra tôi đã yêu thích công tử từ rất lâu.Tôi ko biết công tử có thích tôi ko nhưng chỉ cần công tử cho TKim 1 vị trí nhỏ trong tim công tử là tôi đã mãn nguyện rồi.
    _Cô nương đừng nói nữa,vết thương của cô nương ko nhẹ đâu.
    Bây giờ chúng ta phải tìm cách thoát khỏi nơi này trước đã.ĐVĩnh từ dưới nhà lên cứu gặp biết bao nhiêu hiểm nguy;nào là khói ngạc bay mù mịt nào là những thanh xà nhà bị cháy đen có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.Cậu ta suýt chết mấy lần nhưng đều đc tiểu Thất giúp đỡ bởi vì cô nương ấy có tiên thuật.Nhờ kiên trì cuối cùng ĐVĩnh cũng lên đc lầu giúp HKì và TKim.Thấy ĐVĩnh,HKì mừng rỡ:
    _Huynh cùng tôi mau dìu TKim thoát khỏi nơi này.
    Khi ĐVĩnh,HKì và TKim xuống lầu,tiểu Thất đã âm thầm làm phép giúp cả bọn vượt qua biển lửa mà ko hề hấn gì.Xuống dưới nhà, dì Mỹ Phụng than khóc khi thấy TKim bị thương nặng:
    _Trời ơi,con tôi làm sao thế này.TKim à con mở mắt nhìn mẹ đi Tái Kim!
    HKì ray rứt trong lòng nên chàng ngỏ lời xin lỗi:
    _Cháu sẽ chịu trách nhiệm về việc này vì cứu cháu nên TKim cô nương mới bị thương.
    _Thì ra là tại tên nghèo kiết xác nhà ngươi mà con ta ra nông nỗi thế này!-dì Mỹ Phụng vừa đánh vừa quở trách HKì thậm tệ.
    Thấy thế,ĐVĩnh và tiểu Thất vội can ngăn:
    _Dì đừng quá đau buồn,điều quan trọng lúc này là phải mời đại phu chữa trị cho TKim.
    NBảo thiếu gia cũng vội khuyên HKì lánh mặt khi nào dì Mỹ Phụng nguôi giận sẽ đến nói chuyện sau.Nghe lời mọi người nên HKì về trước.Đang đi nhưng đầu óc lại suy nghĩ việc khác suýt chút nữa thì bị xe ngựa tông nhầm may thay ĐVĩnh vội đẩy cậu ấy ra.Nhìn mặt HKì chất chứa 1 nỗi buồn lạ,KLang khuyên bạn:
    _Soái ca,huynh đừng lo lắng,chắc chắn TKim sẽ ko sao.Nếu huynh gặp khó khăn,huynh cứ tìm tôi.HKì nhìn ĐVĨnh,chàng vô cùng cảm động trước lời nói lúc nãy vì xưa nay HKì ko có người bạn nào quan tâm chia sẻ với cậu ấy như Khoai Lang.HKì vui mừng nói:
    _Cảm ơn huynh.

    Chương 9:

    Hôm sau đến lớp Hạo KÌ tìm gặp Đổng Vĩnh và NguyênBảo hỏi thăm tin tức Tái Kim:
    _Cho tôi hỏi Tái Kim cô nương đã khỏe chưa?
    _Muội ấy không sao,tịnh dưỡng vài hôm nữa là bình phục thôi-ĐổngVĩnh vui vẻ trả lời.
    Nguyên Bảo thiếu gia thấy thế bèn góp ý kiến:
    _Soái ca,huynh nên đi thăm Tái Kim đi vì huynh mà cô nương ấy mới bị thương,đến hỏi thăm người ta vài câu cũng không mất nhiều thời gian lắm đâu.Hay là sau khi tan học ba chúng ta rủ tiểu Thất cùng đi thăm Tái Kim-vừa nói Nguyên Bảo vừa lấy tay quàng cổ Hạo Kì và Đổng Vĩnh.
    Suy nghĩ một hồi Hạo Kì nói nhanh rồi ngồi lặng thinh ôn bài:
    _Lát nữa,tôi gặp các huynh ở trước cửa nhà Khoai Lang đc chứ?
    _Đương nhiên là được,về chỗ ngồi mau đi Nguyên Bảo,phu tử sắp vào rồi-Đổng Vĩnh nói với Hạo Kì rồi lấy tay kéo Nguyên Bảo về chỗ.
    Nhà trọ Long Phụng hôm nay đóng cửa vì bận sửa sang lại phòng ốc.Cả tầng trệt và lầu 1 đều bị cháy chẳng còn thứ gì.Cũng may nhà trọ còn có dãy nhà thứ hai nằm khá xa gian nhà chính nên mới không bị bắt lửa.Bởi thế Tái Kim mới có chỗ nghỉ ngơi trong lúc trị thương.Vết thương chưa khỏi hẳn mà Tái Kim đã lọ mọ bước xuống giường.Thất thế,dì Mỹ Phụng vội can ngăn:
    _Con muốn lấy thứ gì cứ bảo với mẹ.Con chưa khỏi bệnh không được đi lung tung.
    _Con chỉ muốn ra ngoài hít thở chút không khí thôi.Nằm đây hoài chán lắm mẹ ạ!
    Dì Mỹ Phụng tỏ vẻ vui mừng khi nhìn Tái Kim dần dần khỏe mạnh.Dì ấy nở một nụ cười rồi nói với con gái bằng giọng dịu dàng:
    _Con mau khỏe lại đi để còn lên kiệu hoa nữa!
    Nghe xong câu nói,Tái Kim sửng sốt quay ngay vào hỏi mẹ:
    _Mẹ nói con sẽ được gả cho ai chứ?
    _Thì ĐVĩnh công tử ấy.Bên nhà họ đã đem sính lễ đến cầu thân với mẹ từ hai hôm trước rồi-dì Mỹ Phụng thản nhiên trả lời mặc cho sắc mặt Tái Kim ngày càng xanh xao.
    Tái Kim quả quyết nói:
    _Con sẽ ko lấy Đổng Vĩnh đâu.
    _Không được,con phải nghe lời mẹ.Dù sao nhà họ Đổng cũng là một gia đình giàu có,ít ra con cũng ko cần lo đến cái ăn cái mặc,so với tên nghèo Thượng Quan Hạo Kì thì tốt hơn nhiều-dì Mỹ Phụng cố gắng khuyên bảo con gái nhưng vô ích.Tái Kim đã quyết định đời này chỉ lấy mỗi Hạo Kì nên nói ngay:
    _Con ko bao giờ lấy ĐVĩnh.Mẹ nên trả sính lễ lại cho nhà họ Đổng đi!
    Nói rồi Tái Kim chạy nhanh ra ngoài mặc cho dì Mỹ Phụng khuyênngăn thế nào cô ta cũng ko nghe.Vừa ra khỏi nhà,Tái Kim gặp Hạo Kì,Đổng Vĩnh,Nguyên Bảo và tiểu Thất đến thăm.Thoáng thấy họ,Tái Kim đã chạy ngay đến bên Đổng Vĩnh:
    _Tôi có việc muốn nói chuyện riêng với Đổng Vĩnh công tử.Phiền hai huynh và tiểu Thất đứng ngoài chờ một lát.
    Đổng Vĩnh đi cùng Tái Kim vào căn phòng mà cô ta đang tịnh dưỡngmặc cho Nguyên Bảo đứng ngoài soi mói:
    _Hai người này sao lạ vậy,có bí mật gì muốn giấu chúng ta thế,không nói ở đây được sao.
    Sau khi pha trà mời Đổng Vĩnh,Tái Kim trịnh trọng hỏi:
    _Có phải Đổng Vĩnh công tử ngỏ lời cầu hôn tôi?
    Nghe như sét đánh bên tai,Đổng Vĩnh bối rối:
    _Tái Kim à,cô nương đừng đùa như thế.
    _Tôi không mang hạnh phúc cả đời ra đùa đâu,tôi mong huynh thẳng thắn trả lời câu hỏi lúc nãy.
    Nói đến đây,Đổng Vĩnh sực nhớ cuộc trò chuyện với mẹ cậu ta hai ngày trước.Suy nghĩ một hồi,Đổng Vĩnh đã hiểu rõ ngọn ngành sự việc,cậu ấy giải thích với Tái Kim:
    _Thật ra đây chỉ là hiểu lầm,do tôi và mẹ tôi không hiểu ý nhau nên mới xảy ra cớ sự này.Tôi xin lỗi,mong Tái Kim cô nương
    bỏ qua.Tôi sẽ về nói rõ lại với mẹ,cô nương nhớ đừng cho tiểu Thất biết chuyện này.
    Khi đã giải thích đầu đuôi câu chuyện xong,Đổng Vĩnh vội trở về nhà để nói rõ ràng với mẹ cậu ta.Giờ đây,Tái Kim dường như
    đã thở phào nhẹ nhõm,cô ta sung sướng ra mở cửa cho ba người lúc nãy bị nàng ấy cho đứng ngoài sân.Thấy ĐVĩnh sau khi nói
    chuyện xong thì chạy ngay về nhà,tiểu Thất lo lắng định về theo nhưng bị TáiKim cản lại:
    _Tiểu Thất,cô vào đây trò chuyện với tôi đi!
    Thiết nghĩ người cần trò chuyện với Tái Kim nhất vào lúc này không phải là mình nên tiểu Thất từ chối khéo:
    _Tôi đến đây cốt để xem cô khỏe chưa.Bây giờ thấy cô tốt thế này thì tôi an tâm rồi.Cô nên vào phòng tâm sự với Hạo Kì,tôi sẽ ở đây với NguyênBảo.Nghe nhắc đến mình,tên Nguyên Bảo mắt sáng rực:
    _Tiểu Thất,cô cứ yên tâm,Nguyên Bảo tôi sẽ bầu bạn với cô,không để cô phải buồn đâu.
    _Được rồi ông tướng,làm ơn ngồi xuống đây đi-vừa nói tiểu Thất vừa xách tai Nguyên Bảo đẩy hắn ngồi xuống ghế.
    Bên trong phòng Hạo Kì lo lắng hỏi thăm sức khỏe Tái Kim:
    _Tái Kim cô nương,vết thương của cô nương đã đỡ rồi chưa?
    _Cảm ơn Thượng Quan công tử quan tâm,vết thương của tôi đã khá hơn nhiều rồi.
    Trả lời câu hỏi đó xong,hai người đều ngồi lặng im,không ai lên tiếng.Tái Kim hơi ngượng nhưng rồi cô ta quyết định nói ra câu này:
    _Thượng Quan công tử,hôm qua tôi bày tỏ tấm lòng của tôi đối với công tử.Tôi cứ tưởng sẽ ko còn cơ hội để nói,mong công tử đừng chê cười.
    _Không đâu,sao tôi lại cười cợt đối với tình cảm mà người khác dành cho tôi đc chứ.Thật ra câu nói đó phải để cho nam nhi mở lời.Nếu tôi là một nam nhân tốt thì tôi nên bày tỏ trước.
    _Đối với tôi,công tử là người tốt nhất-Tái Kim nói bằng giọng chân tình.
    _Hôm nay đến đây,trước hết để thăm hỏi cô nương.Việc thứ hai,tôi muốn hỏi mượn cô nương một ít tiền để trang trải chi phí sinh hoạt gia đình.
    _Huynh cần bao nhiêu cứ nói.
    _Tái Kim cô nương có thể cho tôi mượn 20 lượng được không?
    _Huynh đợi tôi một chút.
    Nói xong,Tái Kim đi lấy số ngân lượng cô dành dụm bấy lâu rồi đưa cho Hạo Kì.Chàng vui mừng nói:
    _Cảm ơn Tái Kim cô nương.Sau này có dịp nhất định tôi sẽ đềnđáp.
    _Huynh ko cần cách sáo với tôi như thế đâu Thượng Quan công tử.
    _Cô nương cứ gọi Hạo Kì là được rồi.
    TáiKim rất sung sướng khi có thể xưng hô với Hạo Kì bằng chính tên thật của cậu ấy.Cô nàng mừng rỡ:
    _Hạo Kì à,trưa nay muội mời huynh ở lại dùng cơm.
    Bất chợt dì Mỹ Phụng bên ngoài xông vào la mắng:
    _Hạo Kì,Hạo Kì,xưng hô nghe thân mật quá nhỉ!Muốn gạt con gái ta à,đừng hòng,mượn tiền thì ghi giấy nợ đi còn muốn ăn cơm ở
    đây nữa chứ!
    _Thôi mà mẹ,không có gì xảy ra cả,mẹ ra ngoài đi.
    _Không có gì là sao,cô nam quả nữ ở chung một phòng,người khác nhìn vào thì thanh danh nhà ta sẽ mất hết.Đối với hạng người như hắn,mượn tiền con rồi không biết có trả không nên mẹ phải bắt hắn ghi nợ-dì Mỹ Phụng nói oang oang cố tình cho mọi người nghe thấy.
    Chạm đến lòng tự ái khi bị người khác nói về nhân cách của mình chẳng khác gì những kẻ lừa đảo ở đầu đường xó chợ,Hạo Kì mặt lạnh như băng,chàng lằm lủi đi lấy giấy bút ghi nợ.Mặc cho Tái Kim bảo không cần nhưng lòng Hạo Kì đã quyết ko thể để cho người khinh thường.Viết xong,Hạo Kì đưa cho dì Mỹ Phụng rồi xin phép cáo từ.Tái Kim vô cùng e ngại,cô ta quýnh quíu chạy theo an ủi kèm theo lời xin lỗi Hạo Kì:
    _Hạo Kì,muội thay mặt mẹ xin lỗi huynh,mong huynh đừng trách...
    Hạo Kì lạnh lùng nhìn Tái Kim nói:
    _Ta không sao,dù gì đây cũng không phải là lần đầu tiên.Sau này,Tái Kim cô nương đừng gọi tôi là Hạo Kì nữa mà hãy gọi là ThượngQuan công tử đi.
    Dứt lời,Hạo Kì vội vã bước đi ko buồn quay đầu lại đáp trả những lời gọi vang vảnh của Tái Kim.Tái Kim đứng đó,lòng buồn rười rượi,chỉ biết âm thầm lặng lẽ quay gót trở về phòng.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group