Mượn Thơ
-
Nguyễn Bính
Cô nhân tình bé nhỏ của tôi ơi
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc bên tôi và mắt chỉ
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi
Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
Mà cô thường xức chẳng bay xa
Chẳng làm ngơ ngẩn khách qua lại
Dẫu chỉ qua đường khách lại qua
Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai
Đừng hôn dù một cánh hoa rơi
Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ
Đừng tắm chiều nay biển lắm người.
Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
Chiêm bao đừng lẩn khuất bên cô
Bằng không tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào trong giấc mơ
Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ
Chẳng làm ẩm áo khách chưa quen
Chân cô in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được dẫm lên
Thế nghĩa là yêu quá đấy mà thôi
Thế nghĩa là ghen quá mất rồi
Thế nghĩa là cô là tất cả
Cô là tất cả của riêng tôi.
Ghen quá đi mất rồi , mùi thơm của nước hoa mà cô thường sức , tôi dần đã quen mùi hương đó . Mỗi người ai cũng có một mùi hương cho riêng mình , thế mà cái mùi của riêng cô tôi cũng quen dần với nó .
Ôi ghen chi mà giữ thế , thời buổi bây giờ chắc chẳng còn ai ( muốn nói la` hiê'm ) những cái ghen thê' nay` roai` . Vì sao ? ghen thế này chắc chắn là phải yêu rất nhiều nhưng bây giờ làm gì còn ai yêu nhiêu ` như vậy chư' . Tình yêu bây giờ hời hợt lắm -> Người ta đi với nhau đâu có ai quan tâm đến người yêu của mình dom` ngo' ai hay thích gì đâu
-
Tôi cũng có những điều lo sợ của riêng tôi
Tôi thấy sự cô đơn trong mắt em
Tôi thấy những nỗi buồn
Và cả những điều lo sợ
Tôi biết em vẫn còn giữ trong lòng những tình yêu cũ
Những người đàn ông cũ vẫn còn trong em
Những vui buồn cũ vẫn còn trong em
Có những điều thời gian không thể làm phai nhạt
Tôi muốn ôm em vào lòng
Tôi muốn nói với em trên đời vẫn còn tình yêu dẫu con người đã từng đổ vỡ
Nhưng em quá mong manh
Tôi không dám chạm tay vào những điều em lo sợ
Lỡ một ngày kia em tan như khói trên trời.
Tôi cũng có những điều lo sợ của riêng tôi
Những điều lo sợ ấy , dù tôi có biết trước nhưng tôi cũng không thể nào tránh khỏi . Là con người liệu có ai đó nói rằng mình chẳng bao giờ lo sợ , mình chẳng bao giờ buồn phiền . Cái chính là người ta chế ngự được những thứ ấy như thế nào thôi .
-
Đây Thôn Vĩ Dạ
Hàn Mặc Tử
Sao anh không về chơi thôn Vỹ
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền
Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay ?
Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà ?
HMT
Cảnh đẹp làng quê xứ huế , những lời thơ mượt mà đến khó hiểu , cảnh vật buồn thiu .
Gió theo lối gió , mây đường mây ....... áo em trắng quá nhìn không ra .....
Nhìn gió mây mà thả hồn tận nơi phương nào -> áo em trắng quá nhìn không ra .
Một hôm đọc trên chữ ký của cô ấy thấy hai câu thơ cuối
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà ?
Thấy hai câu thơ thật quen thuộc nhưng không nhớ ra nó ở trong bài thơ này , thì ra là bài Đây Thôn Vĩ Dạ quen thuộc của mình .
-
Trăng Sáng
Sân nhà em sáng quá
Nhờ ánh trăng sáng ngời
Trăng tròn như cái dĩa
Lơ lửng mà không rơi
Những hôm nào trăng khuyết
Trông giống con thuyền trôi
Em đi trăng theo bước
Như muốn cùng đi chơi
Bài thơ này tôi lại nhớ cái thủa mới bước tới trường , lúc còn nhỏ xíu xíu . Trăng và những câu chuyện cổ tích với chị Hằng . Trăng thật đẹp , nhìn trăng tôi lại trở về thời thơ ấu , tôi nhớ đêm trung thu mà có những con thú được nặn bằng bột , những chiếc bánh dẻo bằng bột trắng ( vì nó không có nhân bên trong ) . Tôi đến với thơ cũng là vì yêu trăng và có những cảm xúc ngọt ngào dưới ánh trăng .
-
Thu Điếu
Nguyễn Khuyến
Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.
Tựa gối, buông cần lâu chẳng được,
Cá đâu đớp động dưới chân bèo.
Một bài thơ về mùa thu , mùa thu trong bài thơ này thật buồn bã , cảnh vật sao mà yên ắng thế .
Một người buồn bã bước đi trong mùa thu , người nhìn xuống làn nước trong xanh biếc , chẳng để ý đến mọi vật xung quanh , người đang suy nghĩ gì ?
-
Ngồi buồn buồn làm thơ chơi , làm được có hai câu tặng người ta mà hai câu này cũng copy từ một bài thơ nào đó . Không còn nhớ nổi hai câu thơ này trong bài nào của HMT , TT hay là TĐ nữa . Tặng cho bạn RN
Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn tôi rũ bụi trần
Có ai đó đã thương mình thất tình tặng cho mình bài thơ này , bài này cái tựa rất quen , không biết ngày xưa đi học có học bài thơ này không nữa . Cái tựa rất quen nhưng mình chẳng nhớ câu nào hết .
Tống Biệt Hành
Thâm Tâm
Đưa người ta không đưa sang sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng
Bóng chiều không thắm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong
Đưa người ta chỉ đưa người ấy
Một giã gia đình một dững dưng
Ly khách ly khách con đường nhỏ
Chí lớn chưa về bàn tay ko
Thì ko bao giờ nói trở lại
Ba năm mẹ già cũng đừng mong
Ta biết người buồn chiều hôm trước
Bây giờ mùa hạ sen nở nốt
Một chị hai chị cùng như sen
Khuyên nốt em trai dòng lệ sót
Ta biết người buồn sáng hôm nay
Trời chưa mùa thu tươi lắm thay
Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biết
Gói trọn thương tiếc chiếc khăn tay
Người đi ừ nhỉ người đi thật
Mẹ thà coi như chiếc lá bay
Chị thà coi như là hạt bụi
Em thà coi như hơi rượu say
Đưa người ta không đưa sang sông , sao có tiếng sóng ở trong lòng . Tiếng sóng trong lòng ta , ta cũng chưa biết sóng có dữ dội lắm không . Có tiếng sóng trào dâng , ta đưa người đi hay là ta đưa cõi lòng ta đi ?
Bóng chiều không thắm không vàng vọt , sao đầy hoàng hôn trong mắt trong . Làm sao có thể diễn tả được ý thơ đối nghịch thế này . Hãy cố hiểu …….hết đi , sen nở vào mùa hạ à , bao nhiêu năm ta đã không biết .
Thôi thì dù sao cũng phải tìm cho ra hai câu thơ trên của bài thơ nào nè
Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ
Mình sửa ba chữ cuối bài thơ của người ta rồi đem tặng cho bạn RN , cũng hơi ngượng à . Bạn ấy là con mọt thơ thì làm sao mà bạn ấy có thể không biết hai câu thơ này nằm trong bài thơ nào chứ . Một phen quê…… mặt .
Và bây giờ thì tui đã biết hai câu này trong bài thơ
Những Giọt Lệ
Hàn Mặc Tử
Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi
Bao giờ tôi hết được yêu vì ,
Bao giờ mặt nhật tan thành máu
Và khối lòng tôi cứng tựa si .
Họ đã xa rồi khôn níu lại,
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa…
Người đi, một nửa hồn tôi mất ,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.
Tôi vẫn còn đây hay ở đâu
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu
Sao bông phượng nở trong màu huyết
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu .
-
Hai năm tình lận đận
Nguyễn Tất Nhiên
1.
Hai năm tình lận đận
Hai đứa cùng xanh xao
Mùa đông, hai đứa lạnh
Cùng thở dài như nhau
Hai năm tình lận đận
Hai đứa cùng hư hao
Em không còn thắt bím
Nuôi dưỡng thời ngây thơ
Anh không còn luýnh quýnh
Giữa sân trường trao thư
Hai năm tình lận đận
Hai đứa đành xa nhau
Em vẫn còn mắt liếc
Anh vẫn còn nôn nao
Ngoài đường em bước chậm
Trong quán chiều anh ngóng cổ cao
2.
Em bây giờ có lẽ
Toan tính chuyện lọc lừa
Anh bây giờ có lẽ
Xin làm người tình thua
Chuông nhà thờ đổ mệt
Tượng Chúa gầy hơn xưa
Chúa bây giờ có lẽ
Rơi xuống trần gian mưa
Dù sao thì Chúa cũng
Một thời làm trai tơ
Dù sao thì Chúa cũng
Là đàn ông … dại khờ
Anh bây giờ có lẽ
Thiết tha hơn tín đồ
Nguyện làm cây thánh giá
Trên chót đỉnh nhà thờ
Cô đơn nhìn bụi bậm
Làm phân bón rêu xanh
Dù sao cây thánh giá
Cũng được người nhân danh
3.
Hai năm tình lận đận
Em đã già hơn xưa!
Em không còn thắt bím nữa nữa , vậy là em đã không còn ngây thơ rồi , anh không còn lính quýnh , qua rồi cái thời học sinh . Tình yêu thời áo trắng tinh nghịch đã qua rồi ….
….Vẫn còn những rung động đó chứ ? hai năm tình lận đận ….chẳng được gì ….mệt mỏi quá đi .
Mệt đến độ nhìn tượng chúa gầy hơn xưa , mà chúa nhìn chuyện của chúng ta cũng mệt mỏi như chính chúng ta .
Anh bây giờ thiết tha hơn tín đồ …. nguyện làm cây thánh giá ……… cô đơn nhìn bụi bặm …...
-
blueheart nói đúng đó.người trong đạo thường gọi tắt là sơ.
-
Hoa Cỏ May
Xuân Quỳnh
Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa
Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu
Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết đôi dòng theo gió xa.
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng manh như làn khói
Ai biết lòng anh có đổi thay ?
Không biết nhiều lắm về cỏ may , chắc cỏ may giống như một cọng rơm rất mong manh. Đứng trước cơn gió mạnh , gió có làm nó bứng gốc và bay đi thật xa không.
Ta hiểu nỗi lòng của em trong từng lời thơ ấy , ta thấy rất nhiều những hoa cỏ may trên shop , cho người yêu thương em nhất dành tặng cho em.
-
Mượn thì cũng chỉ là vay
Sao ta không có những vần thơ riêng
Nhìn những dòng chữ ngả nghiêng
Nhức đầu chóng mặt đảo điên cuộc đời
Linh tinh 1 chúc
-
Hi, những bài thơ đó hay lắm ... cũng biết mượn thơ ghê . Mà linh tinh 1 chúc là sao dzị

-
Gió hoang
Mưa đã xuống mưa tí tách rơi
Gió nổi lên cơn gió cuồng loạn
Mây trắng không còn sắc trắng nữa
Màu đen như phủ kín bầu trời
Mặt trăng sợ sệt lủi mất tiêu
Cơn gió cuồng điên gào thét mãi
Những giọt nước nặng hạt long lanh
Nhỏ xuống nơi miền đất trở lạnh
Những cánh lá xào xạc trong gió
Những bông hoa run rẩy rung rinh
Gió hỡi sao làm hoa sợ thế
Uy lực của gió như thế mà
Gió bước ngang qua bức tường đỏ
Có cô bé nhỏ đang ngồi hát
Cô bé ngước mắt qua làn gió
Gió ơi ngừng lại hát tình ca .
( thơ kon cóc của tui )
-
Thơ trong lúc buồn ngủ
Thơ trong lúc ủ rũ
Yêu trong lúc tăm tối
Mới thấy tình tuyệt vọng
-
j ma kho vay bac

June 28th 2008, 10:17 am
Nguyễn Bính
Cái ngày cô chưa có chồng
Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa
Lối này lắm bưởi nhiều hoa
Đi vòng để được qua nhà đấy thôi
Một hôm thấy cô cười cười
Tôi yêu yêu quá nhưng hơi mếch lòng
Biết đâu rồi chả nói chòng
Làng mình khối đứa phải lòng mình đây
Một năm đến lắm là ngày
Mùa thu mùa cốm vào ngay mùa hồng
Từ ngày cô đi lấy chồng
Gớm sao có một quãng đồng mà xa
Bờ rào cây bưởi không hoa
Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo
Lợn không nuôi đặc ao bèo
Giầu không dậy chẳng buồn leo vào giàn
Giếng thôi mưa ngập nước tràn
Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều
Thích nhất là cái câu :
" Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa "
Bởi vì đi vòng thì được ngó nhiều , lỡ mà cô có nhìn thấy thì tôi cũng bớt run hơn .
Buồn chứ , cô đi lấy chồng thì tôi cũng mất đi cái thú ngắm cô và đi vòng vòng qua ngõ nhà cô .
Tình yêu đơn phương mà , nhìn cô cười cười tôi ngại ngùng lắm , rung như cơn gió khi trời sắp đổ mưa .
Cái cười của cô , tôi bối rối quá.... hihi......mơ màng của gã khờ .....Làng mình khối đứa phải lòng mình đây .