Viết cho Nó! - T3N (Sorry,no comment & 888 here!)

  • No

    khoảng 1 10 năm trước
  • Vô đề, tự cảm!

    Khi cuộc sống là một chuỗi những điều buồn vui đan xen nhau thì ít nhất trong đời mỗi người đều có những "khúc mắc". Cái khúc mắc đó sẽ là thật buồn hoặc sẽ là thật vui, có lẽ tùy vào số phận của mỗi người nữa. Đôi lúc Nó cũng muốn trở lại cái cảm giác đó hoặc thật buồn hoặc thật vui, ấy thế mà Nó chẳng khi nào làm được như vậy cả. Buồn Nó biết cách lãng đi không làm buồn hơn. Vui, Nó cũng cố giữ cái vui đó đều đều bởi không muốn cảm giác đó trôi qua nhanh. Vì Nó hiểu rằng mỗi thứ đến với Nó sau này tất cả đều đáng được trân trọng.

    Để rồi, ... một đêm như đêm nay Nó nhận ra cái buồn vui của Nó cũng chỉ là hai chữ ... "lưng chừng"

  • Út Ráng

    khoảng 1 10 năm trước
  • Chỉ cần khỏa lấp ?

    Nó đến đây thật tình cờ, và ở lại đến giờ này cũng thật tình cờ . Không hiểu vì sao 1 năm qua nó lang thang một mình mãi không chán . Còn bây giờ nó đã có 1 gia đình êm ấm luôn bên nó cho nó rất rất nhiều niềm vui và sự quan tâm , những điều đó đối với nó thật đẹp và quý . Nhưng, nó chỉ dừng chân thời gian khi không biết phải đi đâu tìm niềm vui khỏa lấp sự trống vắng trong nó, hay nó sẽ mãi ở lại vùng đất nhiều dân tộc này? tất cả hãy để thời gian trả lời vì không gì là chắc chắn nếu thẳng thừng tuyên bố lúc này! Hiện tại ngày nào không vô nơi này, không gặp được những người muốn gặp là nó cảm thấy bực bội khó tả , có lúc nó không phải là nó, hay chính lúc đó nó được sống thật với chính mình ? nó không hiểu nổi nó .
    Nhưng tất cả không chỉ là để khỏa lấp.

  • diepthanh94

    khoảng 1 10 năm trước
  • nó bùn lắm :( hôm nay ba mẹ nó lại cãi nhau...
    trời mưa,..mưA,.. rồi lại mưa
    chiều nay ngồi 1 mình ở sân trường nó đã biết hôm nay trời sẽ mưa to lắm, nhưng nó chẳng đoán được khi nó tắm mưa về nhà lạ phải chịu 1 cơn mưa khác nữa,..
    mẹ nó khóc, em nó khóc,... bố nó ở 1 mình dưới nha.
    nó buồn lắm, ngồi trong phòng mở máy, đối djện với màn hình mà chẳng làm rỳ ka. Nó ngồi đếy, suy ngjĩ về gia đỳnh no...
    mưa...
    mưa...
    rồi lại mưa..
    biết đến bao giờ trờ hửng nắng hồng ? Biết đến bao giờ cảnh nhà mới vang lên tiếng cười hạnh phúc ?
    có lẽ đó là 1 điều mà nó ko bao giờ cảm nhận đươc...

  • Út Nhứt

    khoảng 1 10 năm trước
  • Khám bệnh xong , gần 12h trưa . Đói , khát nước , nó xuống canteen bệnh viện mua bánh mì . Một thanh niên nhỏ người chen ngang chổ nó đứng , chìa tờ giấy bạc mười ngàn đồng ,anh muốn mua 2 ổ bánh mì , 1 ổ có ớt , 1 ổ không ớt . Người bán bánh mì gạt ra : 10 ngàn một ổ chú . Anh ta tần ngàn một lát rồi lí nhí : vậy bán 1 ổ không có ớt . Nó chứng kiến tất cả . Có lẽ anh ta chỉ còn có 10 ngàn đồng , lại cần tới 2 phần ăn . Có thể anh nhịn cho ai đó có được ổ bánh mì . Nó nói nhỏ với người bán bánh mì : Cô làm cho anh ấy 2 ổ , coi như con mời .

    Cầm 2 ổ bánh mì , anh ta cứ nhìn nó vẽ như không hiểu , cứ cầm tờ 10 ngàn lừng khừng mãi , đến khi nó nói là nó mời anh thì anh mới chịu bước đi , để lại lời cảm ơn lí nhí .

    Nó từng nhìn thấy con trai sếp nó ăn xài hoang phí , xem tiền như rác , thằng nhóc mới 16 tuổi mà xài toàn hàng hiệu , chơi game hàng chục triệu đồng . Con gái sếp nó mặc 1 cái áo cũng khoảng gần 1 triệu đồng , xài điện thoại hàng chục triệu đồng khi chúng chưa từng làm ra đồng tiền nào cả .

    Còn nó - nó không giàu có , cũng chẳng phải nghèo tiền . Nó từng nghèo , nghèo nhất trong những người nghèo . Thậm chí có lúc nó đói mà không có đồng tiền nào trong túi , thèm bánh mì mà chẳng có tiền để mua ,đêm lạnh run mà chẳng có cái chăn để ấm .Nó từng hái rau , bắt ốc bán lấy tiền đi học . Cái tuổi thơ nó đi qua thật buồn , thật thiếu thốn …

    Ai cũng có lúc thiếu thốn , chật vật . Đồng tiền đôi lúc quan trọng , đôi lúc không .

    Quan trọng như lúc anh thanh niên đói , cần thêm 10 ngàn nữa mà cũng không có .

    Không quan trọng ….như bây giờ nó có tiền trong túi , nhưng đồng tiền đó chẳng biết có làm cho nó khỏe mạnh lại hay không ? hay lúc nào đó đối với nó tiền chỉ là giấy , còn nó chỉ là ….1 nắm đất .

  • No

    khoảng 1 10 năm trước
  • Giọt nước mặn

    Ngồi xem phim, nước mắt Nó rớt, Nó vội quẹt nhanh tránh cho cái vệt nước mằn mặn ấy không quá dài. Nghĩ cũng ngộ sau cái gọi là "biến cố cuộc đời" Nó, Nó trở nên dể mủi lòng, dể cảm thông, dể rớt nước mắt. Có lẽ cái vách ngăn mạnh mẽ đó đã bị thủng, hay có lẽ trong Nó có quá ư nhiều chất chứa cần tuông ra, và cái thứ đó được chuyển hóa thành cái chất lỏng ở hóc mũi nơi khóe mắt. Nó không thấy gì là xấu hổ khi người ta bảo nó là yếu đuối, Nó thấy hạnh phúc, ít nhất với Nó, Nó cảm nhận được, rồi Nó lại thấy cảm thông và cuối cùng là đâu đó Nó thấy cuộc đời Nó trong đó - những mãnh đời cần "có nhau" :)

  • Út Nhứt

    khoảng 1 10 năm trước
  • Nó dặn lòng sẽ quên . Vì nó biết rằng nhớ cũng chẳng được gì . Và nó đã vất mọi ưu phiền vào một nơi tối tăm nào đó mà nó cũng không nhớ rõ nữa . Nó đã cười với mọi người , cười với chính nó .

    Nhưng mưa đang rơi làm trong đầu nó vụt qua một cơn mưa xưa nào đó .Cả cuốn phim nó đang xem cũng làm cho nó thẫn thờ một lúc . Nó chợt thấy lòng nhói đau , cay cay nơi mũi và nghèn nghẹn ở cổ . Nó biết rằng nó chưa thể quên vì ở đâu đó cũng có người đau nỗi đau như nó , khổ nỗi khỗ như nó . Có phải thế gian này chỉ mỗi nó là rơi vào hoàn cảnh như vậy đâu . Những lúc như thế nó lại thèm được tự lau giọt nước mằn mặn chảy dài trên má . Nhưng đó lại là điều khó với nó , vì cái giọt nước mặn đó đã trở thành phù phiếm , đã khô quánh lại và không bao giờ rơi ra được nữa .

    Nó chui vào góc căn phòng vắng , nhắm mắt lại , nghe mưa rơi ngoài hiên . Mong những hạt mưa cuốn trôi giúp nó những ưu phiền .

  • No

    khoảng 1 10 năm trước
  • Làm điều mình "ghét"

    Nó ghét nhất cái vụ chia tay chia chân, dẫu biết rằng họp rồi tan đó là lẽ thường tình. Ấy mà một buổi sáng sớm Nó một mình đến sân bay, mọi thứ dần dần thay đổi, nhiều tiểu tiết nơi ấy cũng đổi. Chỉ có Nó - cái cảm xúc tươi nguyên một chút lừng chừng buồn vẫn không đổi. Sáng sớm người tiễn cũng ít hơn, cái vắng vẻ đó làm Nó thấy tủi tủi khi một mình lửng thửng về trong cái tiết trời lạnh lạnh vẫn còn sương mai. Nó hiểu rằng niềm vui rồi cũng phải có nỗi buồn, buồn chút chút để cân bằng lại, nếu cái gì cũng "quá" thì có vẻ như bất bình thường. Có lẽ vậy mà Nó làm cái việc Nó "ghét" ... Tiễn bạn! :)

  • Út Ráng

    khoảng 1 10 năm trước
  • Ghét Ghét Ghét.............

    Đang ngủ nó bổng giật mình thức dậy vì tiếng cãi cọ um sùm của ba mẹ.. nó nằm lì đó ko muốn ra khỏi phòng cho tới khi đói lã … ko biết bao lần nó phải hoảng hồn thức dậy như thế ...căm ghét cái cảnh sáng nào cũng bắt đầu một ngày mới không thiếu ám ảnh .. dần dần nó trở nên yếu tim hồi nào không hay .. chỉ một tiếng động , tiếng xe chạy, cái nhíu mày hay tiếng nói lớn cũng làm nó giật mình sợ sệt …nó thu mình lại câm lặng lầm lì , lẫn trốn ngay trong nhà nó để ít chạm mặt ba mẹ nhất. Ôi con người đầy hỉ nộ ái ố … nó sợ lắm những lời miệt thị hay ngọt ngào đầy dối trá.

  • Út Nhứt

    khoảng 1 10 năm trước
  • Kẻ trốn chạy

    Hơn một lần trái tim đau . Nó sợ , rất sợ mỗi khi con tim nó thổn thức . Có hay không một tình yêu đích thực giữa cuộc đời đầy danh lợi phù hoa ? Con người đó , anh mắt đó , lời nói đó , tình cảm đó có còn tồn tại đến những ngày sau , hay chỉ là một thoáng ?

    Nó thấy mình nhẹ dạ , con tim mù lòa trước những niềm thương .Nó biết rồi sẽ cũng chỉ là ngốc giữa những bộn bề bon chen , giữa những thực , ảo của cuộc sống , nó chỉ nhầm lẫn bởi những cảm xúc hổn độn của chính nó mà thôi .

    Và ... nó đã nhận ra không gì là mãi mãi cả , tất cả chỉ là một thoáng . Có thể ai đó không thể hiểu nỗi điều này , còn nó ?nó đã thấy ra từ thực tế cuộc sống , cái thực tế phũ phàng làm trái tim nó tan nát không thể vá víu lại được nữa .

    Bởi thế nó lại sẽ chạy trốn ,để rồi từ bấy giờ đến hết cuộc đời , nó chỉ là kẽ trốn chạy mà thôi .

  • No

    khoảng 1 10 năm trước
  • Sinh nhật

    Nó ngồi cố gom góp lại những cảm xúc vui và hạnh phúc có được trong ngày hôm nay, cái ngày mà Nó nghĩ cũng chỉ là những ngày bình thường đã qua. Ngày này năm nay, lạ ... Lạ một điều là Nó được nhiều người nhớ đến, lạ một điều Nó được nhiều quà quá, hơn là những gì Nó nghĩ không ngoài những lời chúc. Lạ, lạ lắm những yêu thương dành cho nó quá nhiều trong ngày hôm nay. Mọi thứ đối với nó có lẽ gần như mới mẽ và lạ lẵm trong những con người quá đổi quen thuộc với Nó. Ngoài hai chữ hạnh phúc Nó chẳng biết dùng từ gì để diễn tả hơn. Thậm chí Nó còn nhận được những yêu thương, những điều quan tâm mà cả Nó không dám mơ tới ... Đầy đủ, mãn nguyện ... chắc những từ này gần như nói được hết những cảm xúc trong Nó. Ấy thế, một mảng cảm xúc trước ngày này một ngày và cái cảm xúc sau ngày này mà nó biết chắc chắn không ngoài một chữ ... buồn! Trước đó nhìn lại những gì đã qua, mình chưa là gì cả, nhìn lại quãng đường đã đi mình gần như mõi gói chùng chân, nhìn lại những gì đã làm mình chưa làm được gì cả kể cả cho gia đình nói chung và bản thân nói riêng ... Nhìn lại có quá nhiều cái chứa trong chữ "chưa". Tiếp đến là những ngày phía trước, Nó hiểu rằng cuộc sống luôn công bằng, cho rồi sẽ lấy đi. Hôm nay Nó hạnh phúc, Nó cám ơn điều đó, cám ơn những ai mang đến cho Nó yêu thương. Nhưng cũng thú nhận thật với bản thân Nó rằng: Nó rùng mình sợ .... Thật sự sợ, bởi Nó quá hiểu một điều Nó lại nợ thêm quá nhiều người.
    Thôi, cuộc sống là thế, có đó mất đó, còn đó được đó ... học chấp nhận để sống tốt hơn. Nó tạm khép lại cảm xúc để tận hưởng những giây phút còn lại của một ngày ... một ngày mà Nó quên nói với bản thân Nó rằng "chúc mừng sinh nhật mày!" :)

  • No

    khoảng 1 10 năm trước
  • Tháo... khúc mắc!

    Nó gom góp tiền tậu được một chiếc đồng hồ rất xinh, có thể nói cái đồng hồ này là một đồng hồ "hoàn hảo" trong mắt Nó so với những cái đồng hồ mà Nó đã từng mua. Nó lấy làm vui vì điều đó, vì Nó sở hữu được cái Nó thích, cái Nó yêu, cái Nó mong đợi có được. Nó nâng niu không dám đeo chỉ để ngắm, và rồi một hôm trong lúc không cẩn thận chiếc đồng hồ rơi khỏi tay Nó rớt xuống đất. Nó đau xót nhặt lên khi phát hiện ra những vết xước nhẹ và một hạt đá đính trên mắc dây đồng hồ bị vỡ. Nó buồn buồn lắm, Nó cố chạy ngược chạy xuôi, hết chổ này đến chổ nọ, từ chợ hạt tới tiệm vàng để mong tìm được cái hạt khống vậy để lắp vào. Để đồng hồ Nó có thể trở lại như ngày nào, một đồng hồ "hoàn hảo" trong mắt Nó. Nhưng càng cố gắng tìm kiếm bao nhiêu cái Nó có được chỉ là nỗi thất vọng tăng theo. Nó buồn bã ướm chiếc đồng hồ vào tay với một nỗi chua xót, rồi Nó ngỡ ngàng khi biết rằng chiếc đồng hồ không vừa với tay Nó. Điều đó càng làm Nó buồn hơn nữa, Nó chỉ nghĩ cái đồng hồ quá đẹp với Nó mà lại không biết rằng đồng hồ chẳng vừa tay Nó. Bây giờ Nó chỉ biết đem ra chổ sửa đồng hồ nhờ thợ cắt vài mắc dây để vừa tay. Anh thợ đồng hồ nhìn Nó với ánh mặt ái ngại bảo nó "sao em không tháo cái mắc chứa cái hột bị bể này ra, cả cái hột nguyên nằm ở mắc bên kia để cân bằng thì không cần cắt mắc thu dây lại rồi, mà đồng hồ của em vẫn đẹp". Nó giật bắn người, Nó nhận ra một điều có lẽ trước đây chưa bao giờ Nó biết về chính bản thân Nó đó là Nó quá cầu toàn, chỉ muốn mọi thứ thật đẹp thật hoàn hảo như Nó khát khao và mong đợi mà Nó quên rằng cái đó có vừa vặn với Nó không. Chỉ một điều đơn giản, tháo bỏ ... tháo bỏ và chấp nhận mất một chút vậy mà mọi thứ lại vừa vặn với mình. Nó rồi rích cám ơn anh thợ sửa đồng hồ vì đã dạy Nó một bài học ý nghĩa ... phải biết THÁO BỎ!

  • Art-7venUp

    khoảng 1 10 năm trước
  • Ấy ạ! Hôm ấy Nó về dưới cơn mưa rả rích, loách choách nghe có tiếng nấc nghẹn ngào. Một chuỗi ngày thật kinh khủng. Tại sao Nó đi, Nó đến đều nghe có mưa? mưa không ào ạt, xối xả, cũng không lớt phớt trong cơn gió đầu mùa mà đúng hơn một cơn mưa đó quá nhẹ nhàng mà lạnh lẽo... Dứt mưa tròn một đêm, cái gối, cái chăn nơi nó nằm hừng hực như lửa đốt. Đấy! rồi Nó đổ bệnh. Chỉ là cái sốt thông thường nếu tưởng như, nhưng Nó lại không đứng lên nổi,... Cơn đau hành hạ nó đủ một năm, một cái giá quá lớn cho cái tội mà mãi mãi Nó không biết là gì...
    Đó cũng là lần cuối cùng nhìn thấy Nó khóc, khóc vì bệnh, vì người làm Nó bệnh...
    Mưa năm nay cũng rả rích, cũng những đợt gió rít buốt người, nhưng Nó không còn lạnh nữa, Nó biết mặc ấm, biết che ô. Nó đã biết được một điều thật ý nghĩa, cuộc sống của Nó không cần nỗi đau!

  • Mi Kha

    khoảng 1 10 năm trước
  • Nó mang cái nhẫn ra tiệm kim hoàn lần thứ ba mà vẫn chưa hàn lại được. Cái nhẫn kỷ niệm anh tặng nó trong một lần sinh nhật, nhẫn đẹp, vừa ngón tay nó. Nhưng trong một lần không cẩn thận nó đã làm cái nhẫn bị nứt ra. Không thể đeo nữa, nó bỏ nhẫn vào hộp cất trong góc tủ. Nhìn nhẫn không còn nguyên vẹn, nó linh cảm một điều không hay. Rồi nó quên ngay cái suy nghĩ vừa vụt qua trong đầu nó.

    Năm năm sau, nó và anh chia tay nhau. Anh ra đi dễ dàng hơn khi anh đến. Một chút mất mát, một chút hụt hẫng, một chút xót xa, một chút tiếc nuối trong nó. Rồi ngay sau đó nó thản nhiên với cuộc sống thường ngày, lặng lẽ nhưng không bình lặng, như sông hiền hòa nhưng có sóng ngầm.

    Một chút nỗi nhớ trỗi dậy trong nó, nó tìm lại cái nhẫn , ngắm nghía rồi mang đi sửa lại, nhưng lần thứ 3 vẫn không có ai giúp nó hàn lại cho nguyên vẹn cái nhẫn. Nó buồn. Buồn vì không thể giữ anh lại, giờ muốn mang cái nhẫn bên mình làm kỷ niệm cũng không xong. Nhỏ bạn mắng nó : "mày khùng à ? Sá gì cái nhẫn chứ ? người không giữ, giữ nhẫn mà chi ? quẳng nó đi ". Nó cười. Vì không giữ được anh nên bão trong lòng nó mỗi khi anh đi với người khác. Nhỏ bạn đâu biết rằng nó vẫn cười mà lòng nó đau


    Năm năm không là quá ngắn để nó chịu nhiều nỗi đau, cũng không là quá dài để nó hiểu thế nào là hạnh phúc khi được bên nhau .

    Dù sao nó vẫn mong anh hạnh phúc. Nó cũng mong nó dễ dàng quên đi quãng thời gian năm năm đó. Nó chỉ tiếc là chút kỷ niệm cuối cùng là đeo lại cái nhẫn đó nó cũng không thực hiện được.

    Cái nhẫn đã vỡ ....con tim nó vỡ ...hy vọng cũng vỡ .....
    Nó dặn lòng sẽ quên. Vậy mà nó không thể vứt đi cái nhẫn đó. Nó tội nghiệp chính mình .

  • Út Ít

    khoảng 1 10 năm trước
  • Bình yên!


    Nó tìm bình yên nơi mái nhà có tiếng mưa rơi, dưới làn mưa trắng xóa mọi vật tĩnh lặng, thời gian như ngừng trôi, vứt bỏ lo âu, muộn phiền, những suy tính, nó sống với tâm hồn nhỏ bé của chính mình.

    Nó tìm bình yên nơi những dòng nước mắt, ở đôi mắt đẫm ướt ấy là một trái tim chân thật, dù chỉ trong giây phút ngắn ngủi ấy, có thể đang bị tổn thương, đang đập rộn rã, nhưng đó là cái tinh khiết nhất của cuộc sống mà nó tìm thấy.

    Nó tìm bình yên nơi những giai điệu, những khúc hát đồng quê để tâm hồn nó tĩnh lặng, xua đi những giây phút mà con tim dậy sóng. Nó trải hồn mình cả trong Rock & Roll, để cảm nhận từng giai điệu len lỏi trong cơ thể, cảm giác bình yên khi được chìm đắm trong âm nhạc.

    Nó tìm bình yên bên ngọn đèn dầu mỗi tối khi mất điện, nhịp sống hối hả bị cuốn đi, giờ chỉ còn nó và ánh đèn, đốm sáng duy nhất ấy là cái ấm áp hiện hữu, như xoa dịu mọi thứ…

    Nó tìm bình yên trong những giấc mơ… một giấc mơ đẹp để khi nó thức dậy, đón ánh nắng ban mai trong niềm hân hoan, để nó biết mỉm cười với cuộc sống.

    Nó tìm bình yên nơi góc căn phòng tối, co cụm lại, úp mặt vào đầu gối, khóc, khóc thật đã…. đó là khi nó bị tổn thương, nỗi đau làm nó lạc lõng, cô đơn, nhìn đâu cũng thấy sự giả dối, đua chen… nơi góc phòng ấy nó biết mình an toàn.

    Nhưng giấc mơ đẹp không đến, góc phòng ấy vẫn là nơi nó thường ngồi, ngọn đèn dầu ấy đã bị thay thế bởi đèn điện, sự gian dối ở ngay trong những giọt nước mắt, cuộc sống hối hả khiến nó không kịp ngắm mưa rơi, chìm đắm trong bài nhạc nó thích….

    Nó muốn đi tìm bình yên… ở nơi nào đó trong cuộc sống này dành cho nó, thuộc về nó. Sao con tim nó vẫn cứ dậy sóng, nhạy cảm với tất cả…

    Và…

    Nó tìm thấy bình yên trong những sẻ chia, trong những dòng tin nhắn ngọt ngào của cả những người mà nó chưa từng một lần gặp mặt, cả trong thế giới mạng với những người nó chưa hề quen biết… Đó là lúc nó được chia sẻ, được cảm thông.

    Nó vẫn đi tìm bình yên trong cuộc sống đua chen này, đôi lúc dòng đời buộc nó phải dừng lại, thất vọng, đau đớn, buồn tủi, cô độc…

    Ở một nơi nào đó, bình yên…

  • No

    khoảng 1 10 năm trước
  • Nhớ ... muộn!

    Người ta bảo Nó có trí nhớ rất tốt, mà thiệt số điện thoại, số ghi chú hay là số nhà nói một lần là Nó nhớ ngay, đặt biệt là ngày sinh, chỉ cần Nó loáng thoáng nghe được Nó sẽ nhớ và cái khoảng này Nó luôn được bạn bè yêu quí bởi lẽ có Nó mà những cái sinh nhật luôn được tổ chức đúng và bất ngờ cho thân chủ vào hôm đó. Nên Nó rất lấy làm tự hào.

    Ấy mà, ... lúc ở bịnh viện bác sĩ hỏi ngày tháng năm sinh của Mẹ Nó là gì trong lúc cầm bút đợi ... Nó ú ớ. chạy đầu này đầu nọ điền vào giấy làm thủ tục, photo giấy chứng minh Nó mới nhận ra một điều hết sức "vĩ đại" sinh nhật Mẹ Nó trùng với sinh nhật một người bạn ... bạn Nó thì mỗi năm mỗi được Nó chúc mừng vậy mà khi Mẹ Nó nằm trong phòng bệnh Nó mới "thuộc" những con số đó. Nó thấy nực cười, quá nực cười với bản thân Nó để khi nhìn trộm qua khe cửa chổ Mẹ nằm, mắt Nó thấy cay xè ...

    Xin lỗi Mẹ con nhớ ... muộn!



    Được sửa lần cuối bởi No vào ngày khoảng 1 10 năm trước với 1 lần trong tổng số.

Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group