DÀNH CHO EM NHỮNG VẦN THƠ - Nguyễn Hoàng

  • Nguyen_hoang

    October 10th 2011, 9:23 pm
  • SÀI GÒN VUI


    Sài Gòn ơi ta đã về đây
    Dang vòng tay ôm dáng em ùa tới.
    Chiều thứ bảy có đi đâu mà vội
    Nào cùng ca khúc ân ái trời mây.

    Em chưa rót mà tim ta muốn say
    Cứ rộn ràng những nhịp yêu hoang dã.
    Buồn cũ hôm qua nay như xa lạ,
    Ta thả hồn bay theo tiếng em cười.

    Ta mở lòng với triệu câu nói vui,
    Với ồn ào của triệu dòng xe cộ.
    Để chiều nay chậm bước trên phố nhỏ
    Mới ngấm tình Sài Gòn đó bao la.

    Em dắt ta bay bằng tiếng yêu mượt mà,
    Ta thầm ước cho thời gian ngưng lại.
    Một ngày xa mười năm buồn tê tái,
    Nên ta về để Sài Gòn mãi trong ta./.

    Nguyễn Hoàng

  • Nguyen_hoang

    November 2nd 2011, 9:08 pm
  • Lửa

    Em cứ thế ai mà chịu nổi,
    Tim ta này nhịp đã rối tung.
    Chúa ở đâu đến ngay cứu rỗi,
    Kẻo lửa em cháy tan ta không chừng ...



    Nguyễn Hoàng

  • Mi Kha

    November 5th 2011, 9:44 pm
  • !

    Hạ đã xa... em đâu còn giữ lửa
    Cái anh này thiệt là biết...đổ thừa
    Ai bảo anh thắp tim ngàn ngọn lửa
    Tự thiêu mình ....giờ đã "chết" hay chưa!

    Mi Kha

  • Nguyen_hoang

    November 7th 2011, 7:36 pm
  • Chào MiKha

    Ơn trời NH vẫn khỏe để bước qua thu Hà Nội .



    Bước qua mùa...


    Thu còn đâu lá mà bay nữa
    Chỉ vài cành khô khẽ đung đưa.
    Khi chiều buông muộn mưa lất phất
    Góc phố chân ai bước qua mùa.

    Khăn tím bờ vai lùa dưới tóc
    Áo choàng gót chân tà bay cao.
    Có bâng khuâng gì môi mọng ấy
    Cho thu nán lại nghe xạc xào.

    Ta thoáng qua thôi không ngoảnh lại
    Hương cốm thướt tha chợt níu chân.
    Hình như sắc sen vương trên má,
    Ánh mắt nghiêng nghiêng như quá gần.

    Khuất bên góc phố đàn ai thử
    Từng nốt gõ vào thu chiều nay.
    Men yêu cuộc sống chưa ngấu hết
    Mà hồn ta chừng ngật ngưỡng say./.


    Nguyễn Hoàng

  • Nguyen_hoang

    November 13th 2011, 3:21 am
  • Tại ông trời ?

    Ôi trời em cứ hỏi
    Tại sao và Vì sao ...?
    Tình mình như cúc áo
    Vừa đứt rơi chỗ nào.

    Cố kiếm tìm sục sạo
    Xem tình khuất nơi đâu
    Thở dài lòng thầm bảo
    Giá cởi ngay từ đầu!

    Mưa đầu nguồn thành sông
    Nắng cuối nguồn cháy lá.
    Thoáng xanh xao gò má
    Em thành Nàng thơ buồn.

    Thật khó trả lời luôn
    Bâng quơ điều em hỏi.
    Ai là người có lỗi
    Có lẽ tại ông trời./.

    Nguyễn Hoàng



    Được sửa lần cuối bởi Nguyen_hoang vào ngày November 16th 2011, 9:19 pm với 1 lần trong tổng số.
  • Nguyen_hoang

    November 16th 2011, 9:17 pm
  • TAN VỠ...

    Em đứng tựa quá khứ
    Chông chênh miền nhớ anh
    Nhìn chiếc lá xa cành
    Trái tim dồn đau thắt.

    Rồi ngày mai lạc mất
    Anh giữa đời bao la.
    Ảo ảnh anh sẽ thật
    Biết khi nao nhạt nhòa?...

    Quay vào căn phòng cũ
    Hương nồng chưa kịp phai.
    Ngọn đèn vàng vẫn thức
    Như đang đợi chờ ai.

    Tình yêu in hình hài
    Trên gối chăn còn ấm.
    Vỡ tan bình hoa ly
    Hạnh phúc em vừa cắm./.

    Nguyễn Hoàng

  • Nguyen_hoang

    November 25th 2011, 9:47 am
  • Bài Thơ Kỷ Niệm

    Tác giả: Trường Phi Bảo & Nguyễn Hoàng

    Tôi và Em ngồi đây
    Quán thì vắng, cà phê thì đắng.
    Hai tâm hồn bình yên phẳng lặng
    Hai mắt nhìn nhau, mắt nói gì đâu?

    Tôi nhìn Em, Em lặng lẽ cúi đầu
    Em không nói, mà trái tim Em nói.
    Nó nói điều tôi luôn chờ đợi
    Rằng Em nhớ tôi trong những đêm thâu.

    Em nhìn tôi, tôi lặng lẽ ngẩng đầu
    Tôi không nói, mà chỉ thầm khao khát
    Được ôm Em thật chặt vòng tay,
    Được yêu Em suốt tháng năm này.

    Kí ức cũ ào ạt dâng đầy
    Thấm thoắt hạ đã qua rồi đấy.
    Tôi vẫn vậy, Em vẫn đáng yêu vậy
    Thương nhớ cồn cào dẫu chưa nắm bàn tay.

    Tôi ngồi đây, Em vẫn ngồi đây
    Quán thì vắng, cà phê ngọt đắng.


    Tôi ngồi đây, đối diện cùng anh,
    Phía trước mặt tách cà phê đặc quánh.
    Anh ngồi đó, hồn chia hai mảnh,
    Một mảnh vui trong nửa mảnh buồn.

    Chẳng ngôn ngữ nào diễn tả hết yêu thương,
    Hai đứa đành cúi đầu mà im lặng,
    Chẳng có lời nào thâm sâu nghĩa nặng,
    Tách cà phê cũng quên mấy thìa đường.

    Tôi ngắm anh cho thỏa những vấn vương,
    Anh ngắm tôi cho trọn đường nhung nhớ
    Mưa trên phố hay lệ sầu rụng vỡ,
    Nhắc hôm nào...chuyện xa lắc...xa lơ...

    Thời gian trôi, sự đời như giấc mơ,
    Cái nắm tay chưa bao giờ được nắm,
    Chỉ thầm thương vạt áo dài say đắm
    Gót em đi hoa bướm cứ dập dìu.

    Cà phê đắng, như giọt đắng tình yêu,
    Giờ gặp lại buổi xế chiều nắng tắt.
    Ngồi bên nhau, lời giấu lời im bặt,
    Trong thâm tâm riêng khoảng trống đợi chờ...

    11/2011







    Tình Yêu Và Cafe

    Tác giả:Song Nhi





    Em đã từng đọc rất nhiều bài viết về cafe, thực tế có lãng mạn cũng có, người ta ví von cafe tương đồng với nhiều thứ trong cuộc đời. Em cũng không biết nữa bởi cafe không phải thứ thức uống em yêu thích nên không quan tâm hay để ý lắm. Cho đến một hôm anh nói với em rằng: ''Ngày nào anh cũng uống cafe không dưới một lần nhất là buổi sáng thì không thể thiếu được''. Thế là em viết entry này dành cho anh, người đàn ông cafe của em.

    Anh thích uống cafe pha Phin em biết rõ điều đó nhưng có bao giờ chính anh tự hỏi tại sao không ? Anh sẽ nói rằng dĩ nhiên là bởi vì nó nguyên chất mình có thể tự pha theo gu riêng và đo lường uống bao nhiêu. Tình yêu cũng đơn giản vậy thôi như cafe Phin chúng ta không thể thúc giục hay bắt ép nó nhanh hay chậm theo ý của mình, nếu muốn có một ly cafe ngon chỉ còn cách chờ đợi và cho thời gian.
    Có những thứ tình cảm đắng chát, sặc mùi đau khổ đày đọa nhau họ có thể yêu cái tôi hoặc tính sở hữu qúa lớn đây chính là loại cafe không đường anh ạ; loại cafe này rất ít người uống được và nó có thật sự ngon không thì chính người uống thấu hiểu rõ. Có người uống vì họ quen cái lạ, có người uống vì muốn tạo cho sự chú ý nơi người khác và có người uống vì thấy người ta uống nên bắt chước thế thôi.
    Cũng có những tình cảm người ta lao vào nhau như thể không có nhau họ không sống nổi, ồn ào náo nhiệt và một thời gian sau họ xa nhau nhanh chóng cũng giống khi họ đến và lắm lúc tự hỏi lẽ nào ta đã từng yêu hoặc sao mình có thể yêu người như vậy nhỉ ? Đây chính là ly cafe được uống vội vàng như một cốc nước chẳng kịp biết mùi vị nó ra làm sao. Ngược lại với điều em vừa nói có người lại yêu để đó, yêu cho có với người ta và mắt vẩn liếc tìm xem có đối tượng nào tốt hơn không. Một thời điểm nào đó khi tình yêu thoát trào, một là họ chia tay nhau hay là gắng gượng với thứ tình cảm nhàn nhạt, không vui cũng chẳng buồn, đây là ly cafe được uống qúa chậm đến nổi nó nguội người thì bỏ đi người thì tiếc nên thôi gắng gượng uống.
    Cafe có thể hâm nóng anh à, tình yêu đó cũng có thể hâm bằng một đám cưới, nhưng cafe hâm lại mùi vị dĩ nhiên không như nguyên thủy và một cuộc hôn nhân không có tình yêu đủ mạnh thì hạnh phúc vẩn mãi là cái đèn treo trước gió. Đành rằng tình yêu phải hiện diện lãng mạn, hôm nay người ta có thể váy áo rực rở trong hôn lễ nhưng ngày mai người ta phải trút bộ cánh công chúa, hoàng tử đó để trở về đời thật và đối đầu với cuộc sống hiện tại. Tựa ly cafe ngon là một ly cafe có lượng đường ngọt vừa đủ nếu quá ngọt với những lãng mạn thì em tin chẳng thể uống nổi và như thế thì không còn là cafe nữa.

    Tình yêu đến một cách tự nhiên và do tự chính mình tìm thấy chính mình pha chế vẩn là thứ tình yêu cafe ngon nhất. Còn những mối tình sắp đặt và đối phó theo dạng: ừ thì thấy người ta cũng tốt nên thì yêu trước tìm hiểu sau. Hoặc thôi mình cũng không gì nổi trội thì không dám mơ tưởng cao xa người ngang ngang như mình là tốt nhất; đây chính là cafe pha bằng máy mùi vị y chang nhau và hàng loạt, không tệ nhưng cũng không có gì lạ tựa vô số cuộc hôn nhân nhìn thì ổn đấy nhưng có bao giờ họ nghĩ họ từng dám cháy hết mình cho một tình yêu không và họ có yêu nhau thật không ? hay đó là thói quen và gắn bó với nhau bởi những hệ lụy khác để một ngày nào đó họ gặp một loại cafe thứ ba sẽ có điều gì xãy ra đây. Nhẹ thì '' say nắng '' nặng thì uống trộm hoặc họ cố quay về ráng uống tiếp ly cafe pha bằng máy với cái vị ngày càng nhạt.
    Nếu ai cũng là những cậu ấm, cô chiêu sinh ra trong nhung lụa hoặc chàng là tổng giám đốc nàng là người đẹp mê hồn thì không có gì để nói ở đây, hẳn là sẽ xuất hiện một dạng tình cảm trên phim ảnh bởi chính đó là cafe hoàn tan 3 in 1. Nhưng mấy ai dám nói là cafe đó ngon hơn cũng như ai dám bảo cuộc hôn nhân đó không đổ vỡ mà hình như em thấy tỉ lệ đổ vỡ còn cao hơn tựa như cái ngán khi thừa ngọt ngào của sữa và không phải mất nhiều thời gian pha người ta không thấy tiếc nuối khi từ bỏ. Nếu cho em chọn lựa em vẩn chọn cafe Phin em thích con người ta cùng nhau đi qua nhiều thứ để hiểu và trân trọng những gì mình có hơn.
    Có thể chúng mình khác xa nhau khá nhiều về môi trường sống, tính cách, công việc và vô số điều. Sẽ không ít lần em phải khóc vì chuyện của mình và cũng có vô số lần anh rũ người bạn thân đi nhậu và không ít lần em nhủ rằng không yêu anh nữa. Cũng như lắm khi anh nói cùng người bạn ngày mai không cần em nữa, rồi sáng hôm sau khi chúng ta bật máy điện thoại lên và nghe câu: I'm sorry ....từ đối phương của mình để hiểu rằng chúng ta tựa như đường và cafe khác biệt nhau nhưng chúng ta có dám hoà ra tan vào nhau không để tạo thành một thức uống ngon. Chúng ta có dám chấp nhận cái hay cái dở của nhau và có nghĩ sẽ bù khuyết cho nhau không?

    Anh đừng hỏi tình yêu với em ra sao và thế nào, thì anh cứ như pha ly cafe buổi sáng , cho vừa đủ lượng cafe và nước, chờ đúng thời gian để cafe được ngon nhất bỏ đúng tỉ lệ đường phù hợp và uống nó một cái trân trọng thi vị mà không phải là trãi nghiệm anh nhé, chỉ thế thôi.
    Em biết khi yêu người ta thường ích kỷ muốn người yêu luôn coi mình là người quan trọng, em không cho mình là ngoại lệ nhưng em không bao giờ hỏi anh: Anh chọn em hay cafe. Bởi nhỡ anh chọn cafe thì rõ khổ, mà yêu ai là yêu cả cái người ta có phải không anh ?
    Vậy thì ... này anh ... anh có thể yêu em như cafe không? tức là không thể thiếu trong mỗi ngày .

  • Nguyen_hoang

    December 22nd 2011, 10:26 pm
  • YÊU THƯƠNG MONG MANH

    Buổi sáng Noel trong nắng ấm dịu dàng,
    Lòng chợt nhớ em thật nhiều, mênh mang.
    Những lời ca yêu thương âm vang trong nắng.
    Cuốn anh đi với nỗi nhớ em thầm lặng.

    Anh biết tình yêu thật mong manh,
    Vẫn nhớ thiết tha bàn tay em và những nụ hôn ngọt lành.
    Ôi khát khao được yêu em mãi thế,
    Cho dẫu ngày mai nhìn em lần cuối không thể.

    Sẽ mang theo khuôn mặt em rạng rỡ nụ cười.
    Để trái tim ấm nồng ngày giá rét
    Dù dấu yêu ơi em nào đâu biết
    Tình vẫn đẹp dẫu quá mong manh.

    Người yêu hỡi tóc nào còn xanh
    Nào có thể bên nhau mãi mãi
    Trái tim này sẽ hoài khắc khoải
    Hát cho em bài Giáng sinh an lành.


    Nguyễn Hoàng

  • Nguyen_hoang

    January 8th 2012, 11:14 pm
  • Chiều đông.

    Ôi cái lạnh một chiều đông lặng lẽ
    Thổi từng cơn giá buốt bất ngờ.
    Cuốn theo cả những đam mê tuổi trẻ
    Bỏ lại đây hồn lữ khách bơ vơ.

    Găng len dấu những ngón gầy vô cảm
    Áo khoác xù cố giam hãm nhiệt tim?
    Dấu yêu ơi ở nơi nao xa thẳm
    Để mắt kia cứ nâu thẫm kiếm tìm?

    Sương bảng lảng Tây Hồ đông cứng lại.
    Chiếc thuyền câu cũng rúm ró rập rình.
    Môi ai đỏ ban nụ cười thư thái
    Ta ngỡ như vừa mới đón bình minh.

    Năm sắp hết Tết cận kề cuối phố
    Lăng tẩm kia vĩ nhân ngủ bình yên.
    Người chắc mơ những cánh đào rực rỡ
    Cho nhân gian vui xuân ấm mọi miền./.

    Nguyễn Hoàng

  • Nguyen_hoang

    January 23rd 2012, 12:25 pm
  • Phút giao thừa


    Những bông pháo hoa.
    Như niềm vui chợt bỗng vỡ oà.
    Khoảnh khắc thiêng liêng
    Trời đất giao hoà.
    Lòng muôn người như đang hát khúc ca
    Chào xuân về, năm mới.

    Giúp Mẹ thắp nén hương cả năm chờ đợi
    Gửi lời khấn thầm về xa thẳm tổ tiên.
    Mong mùa xuân đất nước bình yên,
    Một thế giới không tiếng súng chiến tranh.
    Lòng thù hận sẽ mãi là xa lạ.

    Mong người già sẽ vững như núi đá,
    Mong thanh niên sẽ chẳng ngại bôn ba.
    Mong phụ nữ sẽ chẳng bao giờ già
    Trẻ con sẽ luôn hồng đôi má.
    Và đàn ông sẽ đầy yêu thương, tài ba.

    Năm cũ đã qua.
    Phút giây này ta bước vào năm mới.
    Ngẩng đầu lên thấy lộc xanh đang đợi.
    Xuân đã về, tiếng chân ai bước vội
    Tiếng chuông chùa vọng lại ngân nga.

    Tiếng chuông gọi một mùa xuân ngát hoa./.



    Mưa xuân

    Mưa xuân giăng mắc đầy trời
    Mưa khiến tôi nhớ đến người trong mơ.
    Rượu nồng say những vần thơ,
    Say cả nỗi nhớ khi mơ về người.

    Xuân thì ngoài cửa đó thôi,
    Mà sao tôi thấy đông thời chưa qua.
    Đào phai vẫn nở góc nhà
    Hỏi tình còn thắm như là mới trao?

    Người ơi đang ở nơi nào
    Hãy là chim én bay vào mùa xuân.
    Để tôi góp nhặt mấy vần
    Thơ tình gieo xuống cho xuân ngọt ngào.

    Mưa xuân làm dịu khát khao
    Tình thầm của đất thuở nào mới quen.
    Đất hiền không nỡ bắt đền
    Vì mưa xuân đã đến bên đất rồi.

    Dù rằng chỉ lất phất thôi
    Cũng đủ khắc họa cho đời sắc xuân.
    Cho tôi giây khắc bần thần
    Đứng bên cửa sổ nhìn xuân đã về.

    Một mùa xuân của đam mê
    Ngọt ngào, cay đắng, tái tê, ấm nồng.
    Xuân mang đến cả nhớ mong
    Tôi như chợt thấy trong lòng nở hoa.






    Tết

    Ta dấu tuổi vào thơ
    Chờ mùa xuân em tới
    Tết qua xuân chẳng vội
    Ai mừng tuổi thơ đây?

    Năm mới xòe bàn tay
    Khẳng khiu năm tháng cũ
    Vội nắm lại cố giữ
    Sắc xuân thoáng qua đây.

    Góc phố bóng đào phai
    Mảnh mai như vẫy gọi
    Xuân ở đâu mau tới
    Cho niềm vui dâng đầy.

    Rót cho mình đầy chén
    Uống cạn hết muộn phiền
    Tiếng Nàng thơ gõ cửa
    Đưa ta vào cõi tiên.

    Ngày tân niên ta bay
    Ngang Trời Đất, Đông Tây
    Khắp nơi ta đều thấy
    Người Việt Nam sum vầy./.





    Gửi xuân cho em

    Gửi cho em nỗi nhớ
    Thắm đỏ như sắc đào
    Gửi lời cầu khấn nhỏ
    Cho phúc về xôn xao.

    Chọn lời chúc mừng nào
    Để em đừng bối rối.
    Giờ này em nơi nao
    Có thấy xuân đang tới.

    Thương nhau anh gửi vội
    Chút nắng ấm vai gày.
    Em ơi em cố đợi
    Nắng xuân hồng ngón tay.

    Dẫu nhạt nhòa mưa bay
    Dù mùa còn lạnh giá
    Thì mùa xuân nắng đầy
    Anh đang gửi em đấy.





    Tình xuân

    Dốc cạn từng giọt nhớ
    Để tình yêu dâng đầy
    Vắt kiệt từng vần thơ
    Cho tình nồng biết mấy.

    Từng chồi non che đậy
    Sắc xuân vẫn thẹn thùng.
    Nàng thơ vừa thức dậy
    Chợt thấy lòng rưng rưng.

    Một lời em chúc mừng
    Tuổi như còn quá trẻ.
    Đưa tay ta lặng hứng
    Giữ lại thời đam mê.

    Ngày mai chắc xuân về
    Đất trời sẽ ấm lại.
    Sắc xuân như sức trẻ
    Khiến tim ta yêu hoài./.





    Happy new year

    Chúc mừng năm mới - Happy new year!
    Ta dang tay đón mùa xuân về
    Hương nhụy non tràn trề sức sống
    Mở trái tim đang rộn rã đam mê.

    Gửi cho em lời chúc xuân tươi trẻ
    Nét đẹp mặn mà mãi vẹn nguyên như thể
    Trường tồn cùng trời đất này đây
    Để khát vọng đời bay vút trời mây.

    Gửi cho em lời nhớ thương dâng đầy
    Cho niềm vui trở nên bất tận
    Rượu hồng tình xuân giục lòng phấn chấn
    Nào nâng li hồn ca khúc tân xuân.

    Bao lời yêu ta sẽ để phần
    Dành cho em khi thì thầm khe khẽ
    Mình yêu nhau theo tháng năm em nhé
    Cho bốn mùa sẽ luôn đẹp như xuân.

    Mùa xuân em sắc hương tuyệt trần.



    Nguyễn Hoàng



    Được sửa lần cuối bởi Nguyen_hoang vào ngày January 29th 2012, 9:44 pm với 8 lần trong tổng số.
  • truytai

    January 26th 2012, 9:14 am
  • mấy nít này làm thơ hay quá muốn xin thêm vài bài để dành coi nên nói vậy thôi chứ nhìn thủ pháp
    vần như vầy là cao thủ chúc anh luôn vui vẻ ! Cryin

  • Nguyen_hoang

    January 31st 2012, 7:41 pm
  • truytai wrote:mấy nít này làm thơ hay quá muốn xin thêm vài bài để dành coi nên nói vậy thôi chứ nhìn thủ pháp
    vần như vầy là cao thủ chúc anh luôn vui vẻ ! Cryin


    Cám ơn Truytai đã ghé thăm đọc thơ NH. Chúc Truytai và tất cả các bạn một năm mới nhiều sức khỏe, niềm vui và hạnh phúc !

    Nguyễn Hoàng

  • Nguyen_hoang

    February 8th 2012, 1:21 am
  • ..“Người ơi người ở đừng về”...


    “Người ơi người ở đừng về...”
    Câu quan họ còn nồng nàn đến thế.
    Người đừng về, người ơi đừng về nhé!
    Ở lại đây cho tôi bớt tái tê.

    Bao yêu thương dù còn thiếu hẹn thề
    Người ở lại ru lòng tôi sầu héo.
    Xin ru tôi bằng nụ cười trong trẻo,
    Câu í a cũng nán lại không về.

    Nắng chưa tắt, người đã nguội đam mê?
    “Áo mớ ba mớ bảy” thẹn thùng cài khuy trễ.
    Đành lòng ư, người ơi người nỡ thế?
    Vội xuống thuyền, bỏ tôi, người về?

    Ôi mưa xuân vẫn giăng mắc lê thê,
    Khúc giã bạn tròng trành mép nước.
    Biết ngày nào mình còn gặp được?
    Thoả yêu thương quên cả lối về.

    Người đã về, mình tôi dọc triền đê,
    Câu quan họ tím một màu nhung nhớ.
    Người ơi người sao người về không ở
    Lại bên tôi với khao khát si mê?

    Người ơi.................!
    Người ở đừng về.


    Nguyễn Hoàng

  • puppy94

    February 9th 2012, 6:39 am
  • :) toàn thơ con trai nhớ con gái thôi ạ ?

  • Nguyen_hoang

    February 12th 2012, 10:15 am
  • puppy94 wrote::) toàn thơ con trai nhớ con gái thôi ạ ?


    Hi Puppy !!!

    Nguyễn Hoàng tìm mãi mới thấy 1 bài "con gái nhớ con trai" đây ạ !


    Đợi chờ



    Người trở về có mang lại niềm vui?
    Người trở về có làm vơi nhung nhớ?
    Người trở về có làm ta nín thở?
    Có làm ta nguôi hi vọng đợi chờ?

    Người trở về khiến ta tỉnh mơ xưa?
    Người trở về làm tim ta run rẩy.
    Dẫu tình xưa vẫn ngọt ngào biết mấy
    Ta vẫn mong manh giữa vòng đời quay.

    Mười năm rồi Em vẫn là Em đây,
    Không còn khóc và không còn trách móc.
    Như trăng thu vẫn đợi chờ đơn độc
    Lặng lẽ trôi theo từng bước anh về.

    Năm tháng qua làm cạn những tái tê,
    Làm cạn khô những dòng nước mắt.
    Duyên và phận do ông trời sắp đặt
    Anh lại về hay anh chỉ thoáng qua?


    Nguyễn Hoàng


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group