DÀNH CHO EM NHỮNG VẦN THƠ - Nguyễn Hoàng
-
Yêu là đắng cay
Khi buồn đầy trong mắt
Hạnh phúc vơi trong tim.
Nụ cười em se sắt
Ta đớn đau đắm chìm.
Có thể nào lấy lại
Năm tháng cũ được không?
Hương tóc em hoang dại
Ta đã vội chờ mong.
Có lấp được khoảng trống
Khi gót sen rời xa?
Một mình ta ở lại
Thân xác bỗng nhạt nhòa.
Hòa tan không tiếc nuối
Trong hổ phách men say?
Chợt nghe hồn vọng nói
Yêu là nhận đắng cay./.
Nguyễn Hoàng
-
TÌNH HỠI...
Này người tình của ta bé nhỏ
Em đã quên những lời hẹn hò?
Chiều qua buồn mây rơi xuống phố
Ướt nhoẹt bước chân thầm ước nắng to.
Góc quán ấm ngày nào vẫn thế
Nến nhỏ nghiêng từng giọt khóc thầm.
Thì đã qua những cuối chiều chờ đợi,
Lạ gì đâu khung cửa kính lặng câm.
Hoa li trắng tiếng rao tha thiết quá
Hương ngọt ùa kín cả không gian.
Cà phê nguội đắng hơn ngày trước
Ta lặng nghe ca khúc cũ nồng nàn.
Chợt nhớ về lời hẹn hò thuở ấy
Vẫn nóng ran đến tận bây giờ.
Mà người tình không còn như sóng dậy.
Ôm ấp ta miền cát trắng trong mơ.
Sóng đã quên nơi ấy bến bờ./.
Nguyễn Hoàng
-
Thứ sáu
Thứ sáu, ngày mười ba (13).
Người ta vẫn nghĩ đó là ngày có thể xảy ra
Những điều không may mắn.
Trước quán cà phê vắng
Giỏ xe em đầy hoa loa kèn trắng.
Tôi và em bên nhau.Tĩnh lặng.
Sắc màu của những mảnh ghép logic lung linh mơ hồ.
Đôi môi xinh của em thầm thì những lời cuối
Nồng nàn những nụ hôn cuối
Cho một lần hẹn cuối
Để ngày mai xa rời
Với nỗi nhớ khôn nguôi.
Hoa loa kèn trắng ngoài kia trong đêm vẫn đợi...
Nguyễn Hoàng

khoảng 3 tháng trước
VALENTINE
Ngày tình yêu đến
Em có đến không
Dù không hò hẹn
Vẫn chờ vẫn mong.
Giống chocola
Môi em mọng mềm
Cho tôi thử nếm
Rồi lại muốn thêm.
Một ngày êm đềm
Cả năm nhớ mãi.
Một lần ân ái
Suốt đời không phai.
Ôi Valentine
Sẽ mong đến hoài.
Nguyễn Hoàng