Cuồng Thần (Đường Gia Tam Thiếu)

  • vietbuidoi

    khoảng 1 10 năm trước
  • Chương 26: Thú hoàng nhâm mệnh
    Ta gọi vài tên người hầu, dặn bọn họ chuẩn bị một ít bổ phẩm đem tới cho mẫu thân. Kỳ thật, mặc dù ngoài miệng ta nói sẽ giúp bà khôi phục dung mạo, nhưng trong lòng một chút nắm chắc cũng không có. Dù sao, mẫu thân đã bị khổ sở nhiều năm như vậy, cả thân thể đều bị hư nhược, hơn nữa tinh thần suy yếu, những điều này sợ là ngày một ngày hai không thể tu bổ lại được, cho dù khôi phục được tâm tình, dung mạo cũng vị tất có thể khôi phục. Ta chỉ có thể tận lực đi làm, thậm chí có thể dùng ma pháp lực, lại dùng bổ dược kết hợp với năng lực của hai loại bảo thạch, nói không chừng sẽ có kỳ tích.

    Ngày mai ta phải tiến cung diện kiến thú hoàng rồi, không biết hắn đối với ta sẽ có thái độ gì, ta có cảm giác hắn là một hảo quân chủ, trí tuệ so với phụ thân cao hơn nhiều. Hắn cũng là hy vọng cuối cùng của ta với thú nhân tộc, nếu không thể thông qua thú hoàng cứu thú nhân tộc, ta cũng hết cách, một người cho dù lợi hại đến mấy, khả năng cũng chỉ có hạn mà thôi, huống chi ta bây giờ cũng chỉ là một người bình thường.

    Tùy tiện ăn chút gì, ta trở về phòng tu luyện Thiên Ma quyết, ta phải làm cho tâm trí mình hoàn toàn thanh tịnh, ngày mai phải gặp thú hoàng hồi báo sự tình thật rõ ràng, tranh thủ nói ra ý kiến của ta, như vậy mới có thể làm cho hắn có cùng cái nhìn với ta. Ta có thể giúp phục hưng thú nhân tộc hay không, đành phải xem ngày mai có thể thuyết phục được thú hoàng hay không. Chỉ khi nào nhận được sự ủng hộ của hắn, ta mới có thể yên tâm phát huy năng lực.

    Trên đường quay về thú nhân quốc, Thiên Ma quyết của ta đã thành công đột phá tầng thứ năm, đây đều là công lao của Cổ thị huynh đệ. Sau khi tiến vào tầng thứ năm ta phát hiện, đúng như lời bọn họ nói, nếu muốn tiếp tục tiến triển thì vô cùng gian nan. Ta hối hận tại sao lúc trước không hỏi bọn họ xem kỳ ngộ thật ra là cái gì. Xem ra, chỉ có thể cố gắng hết sức, hy vọng ta có thể gặp được kỳ ngộ. Đến buổi sáng ngày thứ hai, ta tạm thời thu công, Thiên Ma quyết tạo thành một vòng khí lưu vô cùng thanh tĩnh xoay quanh đầu ta, ý nghĩ của ta trở nên vô cùng rõ ràng.

    Vội vã ăn một chút, ta dẫn theo tám gã bỉ mông hộ vệ tiến vào hoàng cung. Vừa đến hoàng cung đã bị thị vệ chặn tại cửa: "Đứng lại, xin hỏi các ngươi đến hoàng cung có việc gì?" Bởi vì ta mang theo bỉ mông hộ vệ, hoàng cung thủ vệ thái độ coi như cung kính.

    Ta nhàn nhạt nói: "Ta là bỉ mông quân đoàn phó thống lĩnh Lôi Tường, có chuyện quan trọng cầu kiến bệ hạ,làm phiền thông báo giúp ta."

    Thị vệ kinh ngạc liếc mắt nhìn ta, khom người nói: "Phiền ngài chờ." Phân ra một người, nhanh chóng chạy vào trong. Không lâu sau, môn vệ chạy trở về: "Bệ hạ có chỉ, tuyên bỉ mông quân đoàn phó thống lĩnh Lôi Tường vào đại điện diện kiến."

    Ta gật gật đầu, mang theo tám gã bỉ mông hộ vệ đi vào bên trong. Lần này là lần thứ hai ta tới hoàng cung, nhớ kỹ rằng các cung điện ở đây đều rất hoành tráng, to lớn, nhưng sau khi nhìn thấy các kiến trúc của Long Thần, hoàng cung của thú hoàng ngoại trừ to lớn ra, quả thật tìm không ra địa phương nào đáng để hân thưởng.

    Ta nhanh chóng đi tới đại điện quỳ xuống ở ngoài điện, lớn tiếng nói: "Thần, Lôi Tường cầu kiến."

    Thanh ầm trầm ổn của thú hoàng từ trong điện truyền ra: "Lôi Tường à? Tiến đến đây đi." Mặc dù khoảng cách rất xa nhưng âm thanh của thú hoàng nghe như phảng phất bên tai ta, có thể thấy được công lực của bệ hạ vô cùng thâm hậu.

    Ta cho tám gã hộ vệ đứng chờ ngoài điện, một mình đi vào, bên trong điện, ngoại trừ thú hoàng, chỉ có mười mấy tên hộ vệ và thị quan.

    Thú hoàng vẫn y như trước, thắt lưng bằng ngọc trên đầu đội kim quan, vẻ mặt rất bình tĩnh, nhưng lộ ra khí phách vương giả. Ta lại một lần nữa quỳ xuống: "Thần tham kiến bệ hạ. Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."

    Thú hoàng thanh âm rất ôn hòa: "Mau đến đây đi, nhanh như vậy đã trở lại, mọi việc thuận lợi chứ?"

    Ta đứng lên lui sang một bên, cung kính trả lời: "Hồi bẩm bệ hạ, thần không phụ ủy thác của bệ hạ, mọi việc đều tiến hành rất thuận lợi."

    “Nào, ngươi ngẩng đầu lên.”

    Ta chậm rãi ngẩng đầu, từ trong mắt thú hoàng phát ra hai đạo tinh quan, ta thản nhiên đối mặt, ánh mắt hắn lộ ra một tia vui mừng, mỉm cười nói: "Hảo, không hổ là nhi tử của Lôi Áo vương. Ngươi đi theo ta, chúng ta đến ngự thư phòng nói chuyện." Ta trong lòng thầm nghĩ, người này vô cùng thâm trầm, đúng là có phong phạm vương giả.

    “Những người khác đều đi xuống đi, nơi này không có chuyện của các ngươi “

    “Vâng, bệ hạ.”

    Thú hoàng ngồi ở mặt sau bàn lớn nơi hắn vẫn phê chuẩn tấu chương, đuổi hết hộ vệ và thị quan, hắn nhìn ta mỉm cười, nói: "Ngồi xuống nói chuyện, Lôi Tường."

    “Trước mặt bệ hạ hạ thần làm sao có thể ngồi được, huống chi thần đứng quen rồi, bệ hạ cứ để hạ thần như vầy là được rồi.”

    “Cũng tốt. Vừa rồi, ngươi nói mọi chuyện thuận lợi, nói cách khác, ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ, ta giải thích đúng không?

    Ta cúi đầu nói: "Đúng vậy, bệ hạ, nhiệm vụ ngài giao cho, ta đã hoàn thành rồi."

    Thú hoàng vui vẻ nói: "Hảo, vậy ngươi mau đem cả quá trình nói cho trẫm nghe."

    Vì vậy, ta đem mọi chuyện từ lúc rời thú nhân quốc đến long thần, như thế nào đánh nhau với Hoa Luân, như thế nào bị phó viện trường cấm bế, như thế nào thu thập tư liệu trong thư viện, lại như thế nào giả chết ở tiền tuyến để đào thoát nói qua một lần.


    Đương nhiên, những việc không nên nói đều được ta bỏ qua.

    Nghe xong ta hồi báo, thú hoàng trầm ngâm nói: "Nếu nói như vậy, phó viện trường đối với ngươi xem ra rất tốt, ngươi tại sao không ở lại thêm một thời gian? Lúc trước, chúng ta cho ngươi đến mười năm thời gian mà."

    “Bệ hạ, cho phép thần hỏi ngài một vấn đề.”

    “Ân? Ngươi hỏi đi.”

    “Tạ bệ hạ, thần muốn hỏi chính là, bệ hạ nhận thấy tình hình của thú nhân tộc chúng ta hiện nay như thế nào?”

    Thú hoàng nhíu nhíu mày, nói: "Vần đề này cũng rất khó nói, ai, thú nhân tộc chúng ta tình hình không tốt lắm, từ phương diện của ta mà nói thì rất nguy hiểm. Như thế nào, ngươi nghĩ sao?"

    Nghe xong hắn nói, ta sửng sốt một chút, không nghĩ tới thú hoàng có thể nói ra những lời này.

    “Là như thế này, trong khi hạ thần đi đến Long Thần, tổng cộng bị cường đạo tập kích trên trăm lần, có thể thấy được thú tộc ta vô cùng loạn, đã tới lúc làm cho người ta nghe thấy mà sợ hãi, vì thế sau khi hoàn thành nhiệm vụ, thần muốn nhanh chóng quay về, giúp đỡ bệ hạ chấn chỉnh lại.”

    Thú hoàng trong mắt hiện lên một tia thần mang, kinh ngạc hỏi: "Ngươi nói muốn giúp ta chấn chỉnh lại thú tộc sao? Ta không có nghe lầm chứ, những lời này nếu từ miệng phụ thân ngươi nói ra thì còn hợp lý."

    Ta mạnh mẽ ngước đầu lên, nhìn thẳng thú hoàng: "Bệ hạ, nếu ngài cho rằng thần nhỏ tuổi, hơn nữa địa vị thấp nên không muốn nghe ý kiến của thần, vậy ngài không phải là minh quân mà thần vẫn khâm phục. Trên đời không phải cứ sống lâu thì mới sáng suốt, thần nghĩ, bệ hạ không nên thiển kiến như vậy." Cho dù đối mặt với thú hoàng, ta trong lòng vẫn không có một chút e ngại.

    Thú hoàng cười ha hả: "Hảo tiểu tử, có đảm lực, có trí tuệ, thú nhân quốc chúng ta chính là thiếu nhân tài như ngươi. Nếu như ngươi đã nói như vậy, ta muốn nghe xem ngươi có biện pháp gì để trị quốc, nhưng ngươi phải biết rằng, thú tộc chúng ta vô cùng hỗn loạn, có rất nhiều sự tình, ngay cả ta cũng không có khả năng khống chế."

    Ta gật đầu nói: "Những gì ngài nói thần đều hiểu được, trước khi thần giải thích, thỉnh bệ hạ tha cho thần tội bất kính, nếu như thấn có nói sai chỗ nào, cũng xin bệ hạ khoan thứ."

    “Phê chuẩn.”

    “Tạ bệ hạ. Lần này trở về, thần chính là muốn đem thân đền nợ nước. Tình hình của chúng ta hiện nay thần cơ bản cũng hiểu được, mặc dù trên danh nghĩa ngài chính là thú hoàng, là vua của thú nhân tộc, nhưng mà, bên dưới ngài còn mười mấy tộc trưởng. Bình thường, bọn họ mặc dù không tham dự triều chánh, nhưng nếu có chuyện quan trọng, tất nhiên bọn họ đều sẽ tham gia. Các tộc đều có tín ngưỡng riêng, đây là chuyện ngài không thể khống chế, sợ rằng cũng chính là lý do không thể trị quốc tốt được.

    Thú hoàng mỉm cười, bất động thanh sắc gật đầu nói: "Nhươi nhìn rất thấu triệt, nếu như ngươi hiểu được điều này, cũng nên hiểu được ta rất khó xử, không phải ta không muốn chỉnh đốn đế quốc mà bọn họ không để ta làm. Ta bây giờ cũng chỉ khống chế được sư nhân tộc và bỉ mông tộc của cha ngươi, các tộc còn lại hiện tai không có cái gì dị động, nhưng nếu ta ban ra pháp lệnh ảnh hưởng đến lợi ích của bọn họ, chắc chắn sẽ bị họ tập họp phản đối."

    Nghe xong thú hoàng nói, ta trong lòng vô cùng thoải mái, trong giọng nói của hắn có hơi thở của một minh quân, nếu như hắn cũng có ý nghĩ chấn chỉnh thú nhân tộc, ta đây nhất định hết sức giúp đỡ hắn.

    Ta trầm ngâm một chút, tiếp tục nói: "Bệ hạ, mặc dù chúng ta không thể trực tiếp chỉnh đốn, nhưng mà, có thể từ từ thu thập bọn họ, mặc dù các tộc đều có tín ngưỡng riêng, nhưng mà, thần thú mới là thần của tất cả thú nhân, chúng ta có phải là nên ……"

    Thú hoàng không thể bảo trì sự bình tĩnh, từ từ đứng lên, trong mắt bắn ra tinh quang: "Ý ngươi là ……"

    Ta gật gật đầu, nói: "Đúng vậy, thần chính là có ý đó. Muốn thu thập được bọn họ, ngài trước tiên cần phải cai trị quốc gia thật tốt, như vậy mới có thể vạn dân quy tâm, còn về vấn đề tín ngưỡng, chúng ta có thể tổ chức thần thú giáo, sau đó phái nhân thủ tiềm nhập bên trong các tộc, từ từ đem chỉ ý của thần thú tới cho dân chúng bình thường, làm cho bọn họ thoát ly tín ngưỡng của mình."

    Nghe xong ta nói, thú hoàng có chút chần chờ: "Có khả năng sao?"

    “Đương nhiên có thể, bệ hạ, có lòng thì sẽ làm được.”

    Không khí chợt khẩn trương, ta kiên định nhìn thú hoàng, chờ đợi quyết định của hắn. Sau nửa ngày, thú hoàng thở dài, nói: "Vì nhân dân của ta, được, cứ làm theo lời ngươi nói. Ý nghĩ của ngươi tuy mới lạ, nhưng quả thật rất có khả năng thành công. Một khi thành công, thú tộc chúng ta không ngừng phát triển, đến lúc đó, hoàn toàn có thể tranh phong với loài người và ma tộc. Nếu sự kiện này hoàn thành, ngươi chính là giáo chủ của thần thú giáo."

    Ta mỉm cười lắc đầu nói: "Không nên, giáo chủ của thần thú giáo phải là ngài, từ nay về sau mỗi đời giáo chủ cũng phải là thú hoàng, như vậy mới có lực thuyết phục, mới có thể tập trung quyền lực. Thần cũng chỉ là một tên tiểu tốt việc này không thể quá gấp được, thần có một kế hoạch ba năm ……"

    Thú hoàng nghe thấy ta có kế hoạch, trong lòng vàng kinh ngạc. Thú hoàng thở dài, nói: "Thú tộc chúng ta có thể có một nhân tài như ngươi, thật sự là phúc của dân chúng, cũng là may mắn của ta. Sự tình này ta sẽ giao cho ngươi giả quyết."


    “Tạ bệ hạ, những tư liệu thần từ Long Thần đế lấy về đều vô cùng hữu dụng, thần sẽ tìm người sửa sang lại văn tự, về phương diện ma pháp e là không thích hợp với chúng ta, nhưng một ít phương pháp tu luyện đấu khí và chiến thuật quân sự thì đúng là bảo vật. Nếu muốn thống nhất toàn bộ thú tộc, ngài phải có một lực lượng cường đại, mà cổ lực lượng này, bây giờ cơ hội tốt nhất để bồi dưỡng.”

    Thú hoàng nói: "Điều này ta đã suy nghĩ qua, cũng là mục đích ta bảo ngươi đến Long Thần. Phương diện này ta đã chuẩn bị rất lâu, cũng thử thăm dò bồi dưỡng một nhóm người có tư chất tốt, ta đem bọn họ giao cho ngươi, do ngươi bồi huấn, như thế nào?"

    Ta cười khổ nói: "Bệ hạ, thần không phải thần tiên, tinh lực có hạn, nếu muốn tổ chức đế quốc học viện thì cần phải đích thân lão nhân gia ngài ra tay mới đươc. Thần chỉ có thể phụ trách thần thú giáo, đồng thời còn có một sự kiện thần nhất định phải làm."

    Thú hoàng sửng sốt, nói: "Còn có chuyện gì ngươi đi phải làm?"

    Ta trên mặt hiện lên một tia lãnh lệ, giọng căm hận nói: "Thú tộc chúng ta bây giờ không biết có bao nhiêu cường đạo hoành hành, bệ hạ không nên xem thường bọn họ. Thần phỏng chừng số lượng đạo phỉ trên cả nước e là đã vượt qua sự tưởng tượng của chúng ta, hoàn toàn có thể làm loạn đế quốc. Việc này không giải quyết được, như thế nào có thể làm cho dân chúng an cư lạc nghiệp, thần muốn làm chính là muốn đem bọn họ toàn bộ tru diệt."

    Thú hoàng vội vàng nói: "Toàn bộ tru diệt, vậy phải giết bao nhiêu người? không thể chiêu an sao?"

    Ta nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nói: "Bệ hạ, loạn thế thì không thể nhu nhược, giết những người đó chẳng những không có ảnh hưởng đến quốc gia, còn có tác dụng chấn nhiếp. Kế hoạch của thần là trong hai năm thú tộc chúng ta có thể đạt tới trình độ đêm ngủ không cần đóng cửa, nếu không ngoan tâm, làm sao có thể làm được. Đây cũng là mấu chốt trong việc tuyên truyền thần thú giáo, không để cho dân chúng tin tưởng, làm sao để bọn họ tin tưởng thần thú được?"

    Thú hoàng có chút ngẩn người, lẳng lặng ngồi yên.

    Ta khiểm nhiên nói: "Bệ hạ, có phải là hôm nay thần nói nhiều quá, nếu không, ngài ... trước nghỉ ngơi, thần ngày mai trở lại."

    Thú hoàng lắc lắc đầu, nói: "Không, ta không có mệt, ta rất là cao hưng, ngươi biết không? Ta chờ cơ hội này hai mươi năm rồi, mặc dù cha ngươi quan hệ với ta rất tốt, nhưng hắn đi đánh trận thì còn có thể, quản lý quốc gia thì không được. Nhiều… nhiều năm như vậy rồi, ngươi là người tri âm đầu tiên của ta. Nói cho ngươi một bí mật, kỳ thật, ta cũng là hỗn huyết nhân, huyết thống của ta cũng có một phần của loài người, đây là lý do vì sao đều là sư nhân, trí tuệ của ta lại cao hơn. Cũng nhờ dựa vào trí tuệ, ta mới có thể có được địa vị hôm nay."

    Nghe hắn nói như vậy, ta nhất thời cảm giác được khoảng cách giữa hai người chúng ta trở nên rất gần, đồng thời cũng cảm giác được thú hoàng có thể có được địa vị hôm nay hoàn toàn không phải may mắn, tâm cơ của hắn xem ra không kém hoàng đế của Long Thần.

    “Bệ hạ, thần còn có điều muốn nói, ý nghĩ này từ lúc ở Long Thần thần đã bắt đầu suy nghĩ, ngài có thể ủng hộ thần như vậy, làm cho thần có cảm giác không nói nên lời.”

    Thú hoàng mỉm cười, nói: "Bớt lời thừa, nói mau đi."

    Mặc dù hắn nói có chút không khách khí, nhưng rõ ràng thân thiết hơn rất nhiều. Đương nhiên, ta sẽ không bởi vì hắn thân thiết mà ảo tưởng, hắn chính vì muốn lợi dụng ta nên mới làm như vậy.

    “Thần nói rồi, thần chính là tiên phong của ngài, trong lúc thần hành động, bệ hạ nhất định phải chuẩn bị lực lượng cho thần. những nhân tài theo lời bệ hạ nói hiện nay như thế nào?

    “Yên tâm đi, bọn họ đều giống với chúng ta, là huyết thống thú, nhân hỗn huyết, thậm chí còn có người giống ngươi, cũng là nhân, ma, thú ba tộc hỗn huyết, trí tuệ hoàn toàn không phải vấn đề. Chỉ là mặc dù ta rất cố gắng, nhưng không có tư liệu và phương pháp tu luyện thích hợp, bọn họ không thể phát huy được khả năng của mình. Về vấn đề trung tâm thì không cần phải lo, bởi vì thân phận hỗn huyết nhân, bọn họ đều bị tộc nhân tẩy chay, là ta cứu bọn họ rồi đem đến đây.

    Ta thích nhiên nói: "Nếu vậy thì thần yên tâm, có tất cả bao nhiêu người?"

    Thú hoàng mỉm cười, nói: "Cũng đủ để ngươi sử dụng."

    “Thần có danh sách các loại nhân tài cần phải có, ngài xem một chút, những người này nhất định phải có tư chất tốt.” Nói xong, ta trình lên một tấu chương.

    Thú hoàng tự tay tiếp nhận, một bên xem một bên thì thầm: "Thần thú giáo phải có mười hai người, thuộc loại nhân tài quản lý, phân biệt quản lý các lĩnh vực khác nhau; quân sự phải năm mươi ngươi, thuộc loại chỉ huy nhân tài; canh tác phải có càng nhiều càng tốt, thuộc loại nhân tài quản lý và kĩ thuật. Lôi Tường a, hai cái trước ta đều hiểu được, nhưng việc cuối cùng cần nhiều người như vậy để làm gì?"

    Ta mỉm cười, nói: "Bệ hạ, chúng ta vẫn bị ma tộc xem thường là vì cái gì? Chính là bởi vì thiếu vật tư hậu cần. Kỳ thật, diện tích đất của chúng ta không hề nhỏ hơn bọn họ, hơn nữa rất thích hợp để canh tác, chỉ là bởi vì nhiều nguyên nhân nên bị bỏ phế, cổ vũ canh tác và sanh sản mới là phú quốc cường binh chi sách, nhân tài quân sự bây giờ ngược lại không phải quá trọng yếu. Kế hoạch của thần là lúc đầu sẽ cổ vũ sản xuất xung quanh kinh thành, lựa những người có tài đem phương pháp canh tác truyền cho dân chúng, trải qua một đoạn thời gian chắc chắn sẽ có thành quả. Nơi nào thần tiêu diệt hết cường đạo, bệ hạ có thể phái người đến nơi này giúp dận chúng sản xuất. Làm như vậy, đối với các tộc khác cũng không có ảnh hưởng, bọn họ sẽ không phản đối, thậm chí còn phối hợp, ai mà không hy vọng tộc nhân của mình có thể giàu lên, không phải sao? Thần muốn giết sạch đạo phỉ chính là vì nguyên nhân này. Sau khi có thu hoạch nhất định, chúng ta có thể dự trữ vật tư để ngày sau sử dụng. Đây cũng là cách căn bản để giải quyết vấn đề cường đạo, mọi người ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai lại muốn đi làm cường đạo chứ? Đồng thời, cũng là cơ hội thu phục lòng người, tuyên dương thần thú giáo."

    Thú hoàng ha ha cười nói: "Hảo chủ ý, trẫm đã sớm coi bọn ma tộc không vừa mắt, nhưng vì thiếu vật tư nên phải nhẫn nhịn, biện pháp của ngươi thật tốt quá."

    Ta khom người nói: "Cám ơn bệ hạ khích lệ, vấn đề quan trọng nhất chính là bồi dưỡng nhân tài, tốt nhất là nửa năm tới có thể bồi dưỡng xong đợt đầu tiên, trong đó trọng yếu nhất là mười hai thần thú sứ giả, chẳng những phải có tu vị cao, còn phải cơ trí nhanh nhẹn. Bọn họ sẽ làm giống như thần đi tiêu diệt cường đạo, ban phát ân đức, để trong một thời gian ngắn mọi người đều biết đến thần thú giáo. Chỉ cần tín ngưỡng đạt đến trình độ nhất định chúng ta xem như đã thắng lợi. Trong khi bệ hạ bồi dưỡng bọn họ, thần sẽ đi trước làm tiền trạm."

    Thú hoàng gật gật đầu, hưng phấn nói: "Bỉ mông quân đoàn phó thống lĩnh Lôi Tường tiếp chỉ."

    Ta phác thông một tiếng, quỳ xuống trên mặt đất, cung kính nói: "Thần tiếp chỉ."

    “Vì để phát triển thú nhân quốc, triệt bỏ chức vị phó thống lĩnh bỉ mông quân đoàn của Lôi Tường, gia phong làm cận vệ quân phó thống lĩnh, có thể tuần tra trên cả nước, có quyền tiền trảm hậu tấu. Đồng thời ban cho Lôi Tường chức vi thần thú giáo phó giáo chủ, quản lý tất cả mọi việc của thần thú giáo.”

    “Tạ bệ hạ, bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.”

    “Mau đến đây đi, đây là khẩu dụ trẫm cho ngươi, còn có yêu cầu gì khác không? Đều nói ra đi.”

    Ta quỳ trên mặt đất, cũng không có đứng lên, cung kính dập đầu lạy ba cái, nói: "Bệ hạ, ngài tín nhiệm thần như thế, thần nhất định cúc cung tận tụy, chết không hối hận."

    Thú hoàng đứng lên tự mình nâng ta dạy, ôn hòa nói: "Chết không hối hận thì không cần đâu. Ai, ta thật sự rất hy vọng thú nhân quốc chúng ta có thể cường đại lên. Lôi Tường, nếu ngươi là nhi tử của ta thì tốt biết bao. Đáng tiếc a, đáng tiếc."

    Tiếng đồn vang xa, bởi vì ta không có công lao gì, bất chợt lại được gia phong sẽ khiến người khác hoài nghi, xem ra thú hoàng đã chuẩn bị sẵn thân phận này cho ta.

    Ta lại một lần nữa quỳ xuống trên mặt đất: "Nhi thần tham kiến phụ hoàng."

    Thú hoàng ha ha cười to, nói: "Hảo, hảo, hảo, nhi tử thật sự là thông minh tuyệt đỉnh. Từ hôm nay trở đi, ngươi là nghĩa tử của ta, ai còn dám nói cái gì."

    “Tạ bệ hạ.”

    “Ta thích nghe ngươi gọi ta phụ hoàng, có nhi tử như ngươi ta cũng cảm thấy kiêu hãnh.” Thú hoàng quả thật tinh minh, thấy rằng ta hữu dụng lập tức dùng hết sức lung lay ta. "Phụ hoàng, đây là những thứ nhi thần lấy về từ Long Thần, mời ngài tham khảo."

    “Ân, đây đúng là việc trọng yếu nhất, quả thật nên xem xét trước.”

    “Nhi thần còn có hai việc riêng, muốn bẩm báo với phụ hoàng.”

    Thú hoàng liếc mắt nhìn ta, nói: "Chuyện gì, cứ nói."

    Ta trầm ngâm một chút, nói: "Phụ hoàng, bởi vì cơ thiếp của phụ thân vũ nhục mẫu thân ta, ta tức giận đã giết chết này, sau này mới biết được đó là biểu muội của phụ hoàng, kính xin phụ hoàng tha tội."

    Thú hoàng phất tay, nói: "Đây chỉ là việc nhỏ, ta phán ngươi vô tội, còn chuyện gì nữa nói luôn đi."

    Ta trong lòng âm thầm cười lạnh một tiếng, tiếp tục nói: "Còn có một sự kiện chính là, nhi thần chuẩn bị dùng ba năm thời gian làm cho thú nhân quốc cơ bản cường đại lên, ba năm sau, hy vọng có thể đem quyền lực giao trả lại cho phụ hoàng, sau đó sống một cuộc sống tự do."

    Thú hoàng nhíu mày nói: "Việc này sao được? Trẫm còn có rất nhiều sự tình cần ngươi trợ giúp. Hài nhi tuổi vẫn còn nhỏ như vậy, như thế nào lại nghĩ đến chuyện thoái ẩn, chờ hài nhi giúp ta đem Thú nhân tộc phát triển lên, hài nhi chính là dưới một người trên vạn người a."

    Ta thở dài, nói: "Quyền lực đối với nhi thần như mây bay, nhi thần muốn tìm một địa phương thanh tĩnh để sống phần đời còn lại. Bây giờ nói ra trước, chính là sợ lúc đó phụ hoàng không đồng ý, bất quá phụ hoàng cứ yên tâm, chỉ cần quốc gia gặp nạn, nhi thần nhất định đem toàn lực giúp đỡ. Huống chi, quốc gia là của ngài, nếu để nhi thần nắm quá nhiều quyền lực sẽ khiến người khác dị nghị."

    Nói đến nơi này, hình ảnh Tử Yên tỷ muội nhất thời hiện lên trong đầu ta, thât muốn cùng với tỷ muội họ tìm một địa phương thanh tĩnh, tạo thành một gia đình ấm áp.

    Thú hoàng có chút phiền não, cả giận nói: "Ai dám dị nghị, sự tình này để sau rồi nói."

    Ta nghĩ thầm, cho dù đến lúc đó ngươi không cho ta đi, ta cũng sẽ trộm đi.

    Sau một hồi thương lượng chi tiết cụ thể, ta hướng thú hoàng cáo từ nói: "Phụ hoàng, hôm nay nhi thần nói tương đối nhiều, ngài cần suy nghĩ cẩn thận, nhi thần cáo lui trước, nhất định lựa chọn những thứ hữu dụng nhất đưa lên cho phụ hoàng."

    “Được rồi, cũng không cần quá cấp, ngươi vừa trở về, cần nghỉ ngơi nhiều một chút.”

    “Tạ phụ hoàng quan tâm.”

    Dưới sự quan sát của thú hoàng, ta chậm rãi đi ra ngự thư phòng, hôm nay coi như thuận lợi, thú hoàng đúng như ta tưởng tượng đã ủng hộ đề nghị của ta, từ nay về chỉ cần xem mọi chuyện phát triển như thế nào.

    Vì thú nhân quốc, ta sẽ làm tất cả những gì có thể, với lại đây cũng coi như cách ta đền đáp ơn dưỡng dục của tổ quốc. Sau khi ta rời đi, thú hoàng quay về ngoài cửa nói: "Ta có thể tín nhiệm hắn không?"

    Bóng đen chợt lóe, một bóng người bay tới phía sau thú hoàng: "Từ những lời nói của hắn xem ra thật sự có lòng đền nợ nước, ít nhất tạm thời có thể tin tưởng hắn. Bất quá, người này thật sự rất thông minh, bệ hạ nên có đề phòng." Tiếng người này âm trầm hữu lực, nhưng không thể đoán được đã bao nhiêu tuổi.

    Thú hoàng sửng sốt: "Đề phòng?"

    Bóng đen thấp giọng nói nhỏ vài tiếng bên tai thú hoàng.

    Thú hoàng mặt lộ vẻ vui mừng, nói: "Hảo, cứ như vậy mà làm."

    Bóng đen nói: "Nếu ngày sau kẻ này còn có dị tâm, ta nhất định làm cho hắn hối hận dưới kiếm của ta."

    Đã là giữa trưa rồi, ta bước nhanh đi ra cửa cung, mang theo tám gã hộ vệ quay về phủ đệ.

    Vừa vào phủ, ta lập tức gọi một gã người hầu hỏi: "Mẫu thân ta đã ăn cơm chưa?"

    Người hầu cung kính trả lời: "Hồi tam thiếu gia, phu nhân đã nếm qua rồi, bây giờ đang ngủ trưa."

    Xem ra, mẫu thân thật sự hy vọng có thể khôi phục, "Từ nay về sau , đồ ăn của phu nhân ngươi cần thêm một ít bổ dược như phong mật, hắc chi ma, biết không?"

    “Vâng, tam thiếu gia.”

    “Đi xuống đi.”

    Sau khi cho người hầu lui ra, ta đi thẳng về phía phòng của mẫu thân, cửa không có khóa, ta nhẹ nhàng bước vào trong.

    Mẫu thân ngủ rất vững vàng, rất an tường, khóe miệng mang theo một tia mỉm cười, ta nhẹ nhàng đắp lại chăn, trong lòng một nỗi ấm áp.

    Nhiều như vậy năm rồi, cũng lần đầu tiên ta thấy mẫu thân có vẻ mặt như thế. Nhìn mẫu thân an tường ngủ, ta âm thầm thề, bất luận cở nào khó khăn, ta nhất định phải giúp mẫu thân hoàn thành tâm nguyện của bà.

    Ta chậm rãi rời khỏi phòng, đang chuẩn bị đi dùng cơm, người hầu đột nhiên vội vã chạy về phía ta, ta quát lạnh nói: "Làm gì mà vội vàng vậy, có chuyện gì?"

    Người hầu thở hổn hển nói: "Tam, tam thiếu gia, bệ hạ phái người đến, nói là muốn ngài tiếp chỉ."

    “Ân, ta biết rồi.” Thú hoàng nhanh như vậy đã kêu người đến làm gì?

    Trong lòng đầy nghi vấn ta tiếnvề phía đại viện.

    Bên trong phủ đệ có rất nhiều người tụ tập tại đại viện, thấy ta đi tới, đều tránh ra, vị di nương từng cầu tình cho sửu phụ kia nói: "Hắm dám tùy tiện giết người, lúc này đã xảy ra chuyện rồi, bệ hạ đích thân ra mặt, xem hắn làm sao bây giờ."

    Thanh âm mặc dù rất nhỏ, sao có thể thoát khỏi tai ta, ta âm thầm cười lạnh, cũng không để ý đến.

    Trong viện tới bốn sư nhân, mặt khác còn có một đám thú nhân khác, quần áo giản dị, sư nhân cầm đầu một tay nâng thánh chỉ, ta đi nhanh tiến lên: "Ta là Lôi Tường, thánh chỉ là cho ta sao?"

    Sư nhân cầm đầu cung kính nói: "Ngài chính là Lôi Tường à?"

    “Ừm.”

    “Lôi Tường tiếp chỉ.”

    Ta quỳ xuống đất: "Thần Lôi Tường tiếp chỉ."

    Sư nhân tuyên đọc: "Phụng thiên thừa vận, thú hoàng chiếu viết, nhi tử thứ ba Lôi Tường của bỉ mông vương Lôi Áo thông minh cơ trí, vũ kĩ cao cường, không sợ gian hiểm hoàn thành nhiệm vụ quan trọng mà trẫm giao phó, đúng là nhân tài của quốc gia, rất hợp ý trẫm, trẫm tự hạ chiếu thư, nhận Lôi Tường làm nghĩa tử. Triệt bỏ chức vị bỉ mông quân đoàn phó thống lĩnh, gia phong Lôi Tường làm cận vệ quân phó thống lĩnh, ngự sử tuần tra trên cả nước, có quyền tiền trảm hậu tấu."

    Thì ra là gia phong cho ta, tốc độ đúng là nhanh.

    Mặc dù ta cúi đầu quỳ xuống, nhưng cũng có thể cảm giác xung quanh mọi người đều kinh ngac, ta nghĩ con mụ di nương kia, bây giờ chắc là sợ đến chết khiếp.

    “Điện hạ, ngài tiếp chỉ đi.”

    Nghe được sư nhân sứ giả nói, ta mới phản ứng tới, vội vàng nói: "Thần Lôi Tường lĩnh chỉ tạ ơn, thú hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."

    Đứng dậy tiếp nhận thánh chỉ, sư nhân sứ giả đến trước mặt ta nhỏ giọng nói: "Điện hạ, bệ hạ bảo ta mang đến những người này đều có bản lĩnh tốc ký, giao cho ngài chỉ huy, đồng thời, bệ hạ muốn ngày mai ngài vào cung diện kiến thánh thượng."

    "Được, ta biết rồi."

    "Vậy tiểu nhân quay về để phục mệnh."

    Tiễn khâm sai trở về, ta trong lòng thầm nghĩ, động tác của thú hoàng cũng quá nhanh, xem ra những gì ta nói khiến hắn rất cao hứng, có một vị quân chủ hết lòng vì nước như vậy cũng là một may mắn cho quốc gia.

    Ta ngẩng đầu nhìn nhìn, tốc kí nhân viên tổng cộng có tám gã, có báo nhân, lang nhân, hồ nhân, bán nhân mã …… thế nhưng không có ai cùng chủng tộc. Ta trầm giọng nói: "Từ nay về sau các ngươi đi theo ta. Quản gia, tới đây."

    Quản gia của vương phủ là một lão bạch hồ nhân vô cùng tinh minh, nghe được ta gọi hắn, mau chóng chạy tới: "Tam thiếu gia."

    Ta trầm giọng nói: "Đi kiếm một gian phòng lớn, an bài cho bọn họ."

    “Vâng.” Hồ nhân quản gia vội vã chạy đi.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group