Cuồng Thần (Đường Gia Tam Thiếu)

  • vietbuidoi

    khoảng 1 10 năm trước
  • Chương 27: Mẫu ái trân quý
    Ta xoay người nói với tám tốc kí cao thủ: "Các ngươi trước tiên cứ đi theo quản gia nghỉ ngơi, buổi chiều ta sẽ tìm các ngươi. Nhớ kỹ, không có mệnh lệnh của ta, không được phép tùy tiện ra khỏi phòng một bước, hiểu chưa?"

    “Chúng thần hiểu rồi.” Vẻ mặt của mấy người đều vô cùng bình thản, xem ra tố chất không tồi, thú hoàng bồi dưỡng bọn họ chắc cũng tốn không ít công phu.

    Ta nhìn quanh một vòng thấy mọi người và nữ quyến đều nhìn ta chằm chằm, nhất thời cả giận nói: "Ở chỗ này nhìn cái gì, mau đi làm việc."

    Mọi người đột nhiên đồng thời quỳ xuống trên mặt đất, cao giọng hô: "Chúc mừng tam thiếu gia cao thăng."

    Ta không nhịn được vừa bực mình vừa buồn cười, đám thú nhân này xem ra toàn tiểu nhân, nhìn thấy ta được thế, ngay lập tức thay nhau vỗ mông ngựa. "Được rồi, đi làm việc đi." Ta không nhịn được phất tay lên, xoay người rời khỏi chánh viện.

    Tùy tiện ăn chút gì, ta một khắc đều không có nghỉ ngơi, đi tới phòng quản gia an bài cho bọn họ, tám người vừa nhìn thấy ta tiến đến , lập tức đứng dậy thi lễ.

    Phòng này thật sự rất lớn, chừng bảy mươi mét tả hữu hai bên, hai bên là giường để nghỉ ngơi, trước mỗi giường đều có một cái bàn lớn, mặt trên có rất nhiều bút, không biết là do bọn họ yêu cầu hay do quản gia chuẩn bị.

    Ta liếc mắt nhìn bọn họ, nói: "Bởi vì thời gian gấp gáp, cho nên nhiệm vụ của mọi người rất quan trọng, nếu như các ngươi đều là tốc kí cao thủ, ta sẽ nói nhanh, các ngươi luân lưu ghi chép, sau khi ghi chép xong, tuyệt đối không được lộ ra ngoài, nếu không, đừng trách ta không khách khí. Nếu các ngươi hỏi qua người hầu trong phủ chắc sẽ biết ta là loại người gì. Nhiệm vụ hôm nay, chính là muốn các ngươi hoàn thành trước một quyển.Ngươi, bắt đầu từ ngươi.” Ta gọi một tên lang nhân, lang nhân bình tĩnh chạy đến bàn của mình, nói: "Điện hạ, ngài có thể bắt đầu nói."

    Ta kéo áo ngồi xuống, suy nghĩ một chút nói: "Nghe cho kỹ đây, sách tên là đại lục quân sự khải kì lục (không biết dịch sao nghe cho kêu đành phải để nguyên ^^), nội dung gồm mười quyển, sáu mươi sáu chương, quyển một chương một ……" Ta bắt đầu làm cho tốc kí cao thủ ghi chép lại nội dung, ta kinh ngạc phát hiện, bọn họ tốc độ vô cùng nhanh, khiến cho ta phải tăng tốc độ lên.

    Suốt buổi chiều, ta đều ở lại phòng lớn làm việc.

    Sau khi xong xuôi ta vươn vai một cái, nói: "Đi ăn cơm thôi, hôm nay các ngươi biểu hiện rất tốt, hoàn toàn vượt qua dự liệu của ta. Ta sẽ nói tốt cho các ngươi trước mặt bệ hạ."

    Hoàn thành xong mười sáu bản ghi chép, ta vô cùng hưng phấn, thế nhưng trời cũng đã tối rồi.

    Tám gã tốc kí cũng không có bởi vì ta hưng phấn mà hưng phấn, chỉ là bình tĩnh đứng lên, hướng ta thi lễ: "Tạ điện hạ đề bạt."

    “Các ngươi sớm một chút nghỉ hơi đi, muốn ăn cái gì cứ phân phó hạ nhân.” Ra khỏi phòng, ta tiến đến tẩm thất của mẫu thân. Vừa bước đến cửa đã thấy nha hoàn từ trong bước ra. Đã thấy ta, nha hoàn vội vàng hành lễ: "Tam thiếu gia."

    “Mẫu thân ta đã an cơm chưa?”

    “Vừa mới ăn xong.”

    “Đi xuống đi.” Ta đẩy cửa bước vào, mẫu thân đang ngồi trân ghế ngẩn người nhìn hai viên bảo thạch.

    “Mẫu thân, ta tới.”

    Mẫu thân ngẩng đầu liếc mắt nhìn ta, sắc mặt có một tia hồng nhuận so với ngày hôm qua thì tốt hơn rất nhiều. "Ngài hôm nay cảm giác thế nào?"

    Mẫu thân có chút say mê nhìn hai khối bảo thạch: "So với trước kia thì tốt hơn rất nhiều. Hai tảng đá này thật sự là thần kỳ, đặc biệt là lục tùng thạch, trước kia chỉ là nghe nói nó có thể hấp thu tinh hoa của tự nhiên, đem tự nhiên lực chuyển đổi thành sinh mệnh lực không ngừng cung cấp cho người sử dụng, không nghĩ tới lại thần kỳ như vậy. Phối hợp với khối kê huyết thạch này, chỉ cần một ngày công phu, thân thể ta so với trước tốt hơn rất nhiều."

    Mẫu thân lần đầu tiên nói chuyện với ta nhiều như vậy, xem ra nàng thật sự rất hi vọng. Ta mỉm cười nói: "Đây đều là tâm ý của công tước đối với ngài, đương nhiên là hữu dụng rồi."

    Mẫu thân đem ánh mắt từ bảo thạch chuyển qua trên mặt ta, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng có một chút kỳ quái.

    Nàng nhìn ta cười lạnh một tiếng, nói: "Nếu ta đoán không lầm, ngươi muốn dựa vào ta để gia nhập Long Thần đế quốc, phải không? Nếu ngươi nghĩ như vậy thì lầm to rồi."

    Ta vô cùng tức giận vỗ mạnh một chưởng lên bàn, chiếc bàn cứng rắn làm bằng gỗ tử đàn biến thành bụi phấn. Ngọn đèn trong phòng bị khí lưu quét qua không ngừng chớp tắt.

    Mẫu thân không hề e sợ, ngẩng đầu lên nói: "Như thế nào, bị ta nói đúng chứ gì? Thú nhân các ngươi, không có tên nào tốt cả."

    Ta hút một ngụm khí, cố gắng dằn tâm tình lại, nếu tiếp tục như vầy e rằng ta cuồng hóa mất.

    “Mẫu thân, ngài có thể vũ nhục nhân cách của ta, nhưng ngài không thể vũ nhục tình cảm của ta với ngài. Công tước đối với ta rất tốt, còn muốn đem nữ nhi gả cho ta, nhưng ta không hề quên mình được ra trong gia đình thú nhân. Mặc dù ta là hỗn huyết nhân, là tạp chủng trong mắt mọi người, nhưng mọi chuyện ta làm đều không thẹn với chính mình.”

    Ta gạt nước mắt, tiếp tục nói: "Ta thừa nhận, ta rất thích cuộc sống ở Long Thần đế quốc, bên kia dân phong thuần phác, hiền minh thống trị, còn có người ta yêu, nếu ta muốn ở lại bên kia, căn bản không cần phải dựa vào ngài. ngài biết không? Ta căn bản là không có nói cho công tước, ta là nhi tử của ngài. Bởi vì, ta biết, ở trong mắt ngài ta không phải là cốt nhục của ngài. Nhưng ta muốn nói cho ngài biết, cường bạo ngài chính là bỉ mông vương Lôi Áo, bách hại ngài là hắn và cơ thiếp của hắn, có quan hệ gì với ta chứ, vì cái gì ngài muốn hận ta?"

    Mẫu thân nghe xong những lời này, toàn thân run rẩy, kích động quát: "Mặc dù ngươi không phải súc sinh, nhưng ngươi là cốt nhục của hắn, sinh ra ngươi là sự sỉ nhục của ta."

    Thần sắc ta dần bình tĩnh lại, cũng không còn thương tâm nữa, đối với mẫu thân, ta đã không còn ảo tưởng gì.

    Ta nhàn nhạt nói: "Nếu như ngài nghĩ như vậy, ta đây cũng không nói nhiều, lần này ta quay về thú nhân quốc, mục đích lớn nhất là giúp thú hoàng nhất thống toàn tộc, làm cho cả Thú nhân tộc dần cường đại lên, có lẽ ngài còn không biết, thú hoàng đã nhận ta làm nghĩa tử, nếu ta vì lấy lòng công tước, ta sẽ làm như vậy sao? Vài ngày nữa ta sẽ đi làm một số chuyện. ngài ở nhà nhớ bảo trọng, nếu ngài còn muốn tái kiến Lâm Phong, vậy xin ngài bảo trọng thân thể của mình, khi thời cơ đã đến, ta sẽ đưa ngài quay về. Cuối cùng, ta muốn một điều, ta và ngài giống nhau, ta cũng hận Lôi Áo, bởi vì, hắn chính là nguyên nhân làm nãi nãi phải chết. Đưa ngài trở về Long Thần đế quốc, chính là vì tình cảm của ngài và công tước, ta cũng không có mục đích gì khác. Ngài nghỉ ngơi sớm, ta đi."

    Tâm tình đầy áp lực ta quay về phòng mình, lập tức bắt đầu tu luyện thiên ma quyết, cũng chỉ có hắc ám ma lực mới có thể làm cho ta bình tĩnh lại.

    Sáng sớm, ta mang theo bản ghi chép mười sáu quyển sách hôm qua vào hoàng cung, vừa đến cửa cung không đợi ta mở miệng, bọn thị vệ lập tức tránh qua một bên, cung thanh nói: "Điện hạ thỉnh."

    Ta kinh ngạc hỏi: "Như thế nào, không cần thông báo trước sao?"

    Thị vệ thủ lĩnh khiêm ti nói: "Không cần ạ, bệ hạ phân phó, từ nay về sau chỉ cần điện hạ tiến đến cầu kiến, thì lập tức đưa điện hạ đến chỗ bệ hạ."

    “A, biết rồi.” Thú hoàng đối với ta không hề hoài nghi sao? Mang theo nghi hoặc, ta đi vào hoàng cung.

    “Nhi thần Lôi Tường cầu kiến.”

    “Tiến đến .”

    Ta đi vào ngự thư phòng, bên trong phòng chỉ có một mình thú hoàng, hắn hình như đang phê duyệt tấu chương.

    “Phụ hoàng, ngài tìm ta có việc gì sao?”

    Thú hoàng cười nói: "Không có việc gì đi nữa thì phụ tử chúng ta cũng nên thường xuyên gặp mặt nhau chứ, những người ngày hôm qua ta phái đến ngươi có vừa lòng không?"

    Ta gật gật đầu, nói: "Vô cùng hài lòng, đều là nhất lưu tốc kí cao thủ, phụ hoàng xem, đây là thành quả ngày hôm qua của chúng ta." Nói xong, ta đưa bản ghi chép dâng lên.

    Thú hoàng cao hứng nói: "Không cần gấp như vậy, ngươi vừa mới hồi quốc, tại sao không nghỉ ngơi thêm một chút."

    Ta gãi gãi đầu, nói: "Nhi thần còn có rất nhiều việc phải làm, những việc này càng nhanh thì càng tốt."

    Thú hoàng tiện tay cầm bản ghi chép lên xem, thần sắc trên mặt liên tũc biến đổi, thật lâu sau, hắn đặt xuống, hút một ngụm khí nói: "Trách không được Long Thần cường đại như thế, lý luận của những bản ghi chép này đều rất hoàn hảo. Lôi Tường a, ngươi đúng là đã lập công lớn, hảo, chúng ta bắt đầu dùng cái này để bồi dưỡng nhân tài."

    Còn nói ta gấp, hắn một chút cũng không hề kém ta. "Đúng rồi, ngươi ở nhà thì không tiện lắm, hay là ngươi chuyển vào trong cung ở, có chuyện gì chúng ta cũng tiện thương lượng." Thú hoàng muốn ta vào cung khác nào muốn ta vào tù chứ? Ta uyển chuyển nói: "Phụ hoàng, nhi thần quen thói hoang dã, sợ là sẽ phá hoại quy củ trong cung."

    Thú hoàng mỉm cười, nói: "Không sợ, ta cho phép ngươi có thể không cần tuân thủ nhiều quy củ, như vậy được rồi chứ. Với lại, ngươi và cơ thiếp của cha ngươi có mâu thuẫn, chi bằng đem mẫu thân ngươi đến đây luôn, ta sẽ chuẩn bị thật tốt bảo đảm mẫu tử ngươi hài lòng, như vậy từ nay về sau ngươi cũng không cần lo lắng về mẫu thân."

    Nghe hắn nói như vậy, ta nhất thời động tâm. Một khi chiến tranh ở tiền tuyến kết thúc, Lôi Hổ trở về phát hiện ta đã giết mẫu thân hắn, không biết hắn có liều mạng với ta không? Có cha che chở hắn, ta cũng không thể triệt để giải quyết hắn được, mặc dù ta không sợ, nhưng nếu hắn ám toán mẫu thân thì sao, dù sao ta cũng sắp phải đi diệt phỉ, để mẫu thân vào cung cũng tiện điều trị đúng là một công đôi chuyện.

    Nghĩ vậy, ta trầm ngâm nói: "Đã như vậy, nhi thần tạ ơn phụ hoàng."

    Thú hoàng ha ha cười, nói: "Phụ tử chúng ta có gì mà phải tạ ơn chứ, chút nữa ta cho người đi cùng ngươi, có đồ đạc gì đều mang vào trong cung, đừng quên mang đám tốc kí kia trở về, ngày hôm qua ta như thế nào không nghĩ tới việc này, làm cho ngươi tốn công một hồi."

    Ta khom người nói: "Phụ hoàng đừng nói như vậy, nhi thần tổn thọ mất."

    Thú hoàng nói: "Không nói về chuyện này nữa, hôm nay ngươi lo chuyện chuyển nhà, ngày mai hãy tiếp tục ghi chép." "Vâng, nhi thần cáo lui."

    Ta mang theo một đám cung trung thị vệ phản hồi vương phủ, kỳ thật, ta cũng không có gì để mang theo, đồ dùng hằng ngày trong cung đều có, chỉ cần mang theo hắc long và vài món quần áo là được.

    Ta đi tới tẩm thất của mẫu thân, hít một hơi dài, quyết định bất luận nàng đối xử với ta như thế nào, cũng nhất định phải bắt nàng vào cung với ta, dù sao nơi đó mới là địa phương an toàn.

    “Mẫu thân, ta tới.”

    Ngoài ý muốn là mẫu thân lại trả lời: "Ân, ngồi đi."

    Ta bình thản nói: "Ta lần này lại vì muốn ngài chuyển nhà."

    Mẫu thân buồn bả cười, nói: "Ta vốn không có nhà, như thế nào cò thể chuyển đi. Nói đi, ngươi muốn cho ta đi đâu."

    Thấy mẫu thân thống khổ, ta trong lòng cũng cảm thấy bất hảo: "Là như thế này, thú hoàng vì muốn cho ta tiện làm việc, quyết định cho ta vào ở trong hoàng cung, đồng thời cũng yêu cầu ngài cùng ta đi, dù sao ta vừa mới giết mẫu thân của Lôi Hổ, như vậy có thể tránh được phiền toái không cần thiết." Mẫu thân ngước đầu lên nhìn ta, ánh mắt không hề lạnh băng như bình thường, nàng mỉm cười nói: "Sỏa tiểu tử, ngươi thật sự không hiểu sao." Ta hoàn toàn không có nghe được nàng nói cái gì, trong mắt chỉ có nụ cười vừa rồi của nàng. mẫu thân mặc dù tóc đã bạc, trên mặt cũng có nếp nhăn, có vẻ rất già nua, nhưng từ nụ cười vừa vẫn có thể thấy được phong thái của mẫu thân năm đó.

    “A! Ngài nói cái gì?”

    Mẫu thân lại mỉm cười, nói: "Ta vừa rồi nói, sỏa tiểu tử, ngươi thật sự không hiểu sao."

    Nàng gọi ta sỏa tiểu tử, nàng xưng hô với ta thân thiết như vậy, ta trộm véo tay mình một cái, cảm giác đau đớn cho ta biết mình không nằm mơ.

    Ta ngây ngốc hỏi: "Ngài nói ta không hiểu cái gì?"

    Mẫu thân lạnh nhạt nói: "Còn không rõ ràng sao? Người ta sợ ngươi có ý khác, đặc ý muốn thỉnh ta, nếu một khi ngươi có cái gì dị động, vậy …… ngươi là người thông minh, không cần ta nói nhiều chứ?"

    Lời mẫu thân nhất thời làm ta giật mình, đúng vậy, dù sao ta cũng không phải nhi tử của thú hoàng, hắn sao lại tín nhiệm ta như vậy, còn muốn ta đem mẫu thân vào hoàng cung, nguyên lai là có mục đích khác.

    Ta gãi gãi đầu, nói: "Thì ra là như vậy, ta như thế nào không nghĩ tới, nếu vậy ngài đừng đi, ta sẽ tìm cách nói với thú hoàng."

    Mẫu thân hừ lạnh một tiếng, nói: "Không được, ta với ngươi đều phải vào hoàng cung, nếu ta không đi dù ngươi có nói gì đi nữa hắn cũng không tin tưởng, có lẽ sẽ có hành động với ngươi."

    “Nhưng ngài tiến cung không phải không an toàn sao?”

    Mẫu thân cười khổ nói: "Không có cái gì là an toàn với không an toàn, ở chỗ này ta an toàn sao? Ngươi cũng không thể một ngày hai bốn giờ ở bên cạnh ta. Tiến cung dù sao cũng tạm thời an toàn. Nhi tử à, từ nay về sau có cái gì không rõ ngươi có thể hỏi ta, dù sao ta năm đó tại Thiên Đô học viện ta cũng mang danh tài nữ."

    Nhi tử, nàng gọi ta là nhi tử. Ta không nhịn được quỳ xuống, thất thanh khóc rống lên nói: "Mẫu thân, ngài, ngài rốt cục cũng thừa nhận ta sao?"

    Đôi mắt mẫu thân cũng đỏ lên, đặt tay trên đầu ta, lần đầu tiên hiền lành nói: "Đứa nhỏ, buổi tối ngày hôm qua ta nghĩ thông suốt rồi, ngươi nói đúng, ngươi có làm gì sai, chỉ có hắn sai mà thôi, ta không nên oán trách ngươi, nhiều năm như vậy, nương ủy khuất ngươi không ít. sau này, nương nhất định bồi thường cho ngươi."

    Nghe xong mẫu thân nói, ta chui vào lòng nàng khóc rống lên phát tiết tất cả uất ức nhiều năm qua. Nước mắt của mẫu thân cũng không ngừng rơi trên đầu ta, tay nàng thật ấm áp, hảo ấm áp. Mẫu ái, đúng lúc ta tưởng đã không còn hi vọng thì nó lại xuất hiện.

    Thật lâu sau, ta đột nhiên ngước đầu lên, lau nước mắt trên mặt mẫu thân, kiên định nói: "Mẫu thân, ta thề với ngài, cho dù phải liều mạng ta cũng phải giúp ngài hoàn thành tâm nguyện, ta vĩnh viễn không muốn thấy những giọt nước mắt thống khổ, khuất nhục của ngài, ta muốn cho ngài trở thành mẫu thân hạnh phúc.nhất trên thế giới."

    Mẫu thân nắm tay ta, nước mắt lại một lần nữa chảy xuống tới: "Hảo đứa nhỏ, mau đến đây đi, giúp nương thu thập đồ đạc, hoàng cung sâu như biển, không biết ta còn cócơ hội ra lại hay không."

    Ta đứng lên giúp đỡ mẫu thân nói: "Mẫu thân yên tâm đi. Hoàng cung không thể làm khó được hài nhi, hài nhi đã có kế hoạch dùng ba năm thời gian làm cho thú nhân quốc cường đại lên, ba năm sau ngày hôm nay, chính là lúc chúng ta rời đi, ai cũng không thể ngăn cản được."

    “Tốt lắm, không nói nhiều nữa, hài nhi đã thu thập đồ đạc xong chưa?

    Ta gật đầu nói: "Thu thập xong hết rồi, hài nhi cho rằng mẫu thân cũng giống hài nhi, ở trong vương phủ này chúng ta có cái gì cần mang đi chứ. Nói thật nha, nếu có thể đi tay không ra ngoài, hài nhi chắc chẳng mang theo cái gì."

    Mẫu thân không nói gì, đem hai viên bảo thạch cẩn thận cất vào lòng, nói: "Tốt lắm, chúng ta đi thôi."

    Nhìn thấy nàng không cầm theo gì khác, ta không nhịn được sửng sốt, nói: "Mẫu thân không mang theo quần áo để thay đổi sao?"

    Mẫu thân mỉm cười lắc đầu nói: "Bây giờ thú hoàng đang trọng dụng ngươi, hắn chắc đã chuẩn bị sẵn hết rồi, chúng ta đi thôi." Mặc dù đây chỉ là việc nhỏ, nhưng vẫn có thể thấy được trí tuệ của mẫu thân hoàn toàn cao hơn ta.

    Ra khỏi phòng mẫu thân, ta gọi quản gia tới phân phó: "Tạm thời ta sẽ không trở về, sau này phụ thân trở về ngươi đem chuyện của sửu phụ nói cho phụ thân nghe."

    “Vâng, tam thiếu gia.”

    “Mẫu thân, chúng ta đi thôi.” Ta cẩn thận đưa mẫu thân lên xe, còn mình cưỡi hắc long đi ra khỏi bỉ mông vương phủ, ta quay đầu nhìn về địa phương mình đã sống mười mấy năm, có cảm giác không nói nên lời. Có lẽ rời khỏi đây chính là một sự giải thoát cho ta và mẫu thân.

    Bên trong hoàng cung, thú hoàng đã sớm an bài chỗ ở cho chúng ta, là một đại viện, chỉ có bốn gã thị nữ hầu hạ, thủ vệ đều ở bên ngoài, hoàn cảnh thanh tĩnh u nhã, còn có rất nhiều các loại thực vật.

    Mẫu thân nhìn ta mỉm cười, thấp giọng nói: "Xem ra giá trị lợi dụng của nhi tử trong mắt thú hoàng không nhỏ, cho dù là vương tử thật sự cũng chưa chắc được đãi ngộ như thế này."

    “Cũng chỉ vì muốn hài nhi bán mạng cho hắn mà thôi? Dù sao như vậy cũng tốt, hoàn cảnh này rất thích hợp để mẫu thân tịnh dưỡng. Đúng rồi, mẫu thân, hài nhi vẫn chưa hỏi qua, trước kia tại Thiên Đô học viện mẫu thân có học qua ma pháp hoặc là vũ kĩ không?

    Mẫu thân một bên cảnh sắc xung quanh, một bên lắc đầu nói: "Không có, nương tại Thiên Đô học viện chủ yếu học chính là văn sử và lễ nghi, Lâm Phong chắc cũng đã nói cho hài nhi, nương lúc ấy là đế quốc công chúa, học tập những thứ đánh đánh giết giết đó có tác dụng gì. nếu nương có công phu cao cường, như thế nào lại bị …… ai ……" Ta vui vẻ nói: "Mẫu thân chưa từng học. Vậy thì tốt quá."

    Mẫu thân kinh ngạc nói: "Có cái gì mà tốt, chỉ làm hài nhi thêm phiền mà thôi."

    “Mẫu thân đừng nói như vậy, hài nhi nói tốt là bởi vì mẫu thân không có học qua vũ kĩ hay ma pháp, hài nhi dùng ma pháp trị liệu sẽ không sợ xảy ra xung đột.”

    “Ma pháp trị liệu? Hài nhi còn có thể dùng quang minh ma pháp sao? Nương như thế nào nhìn không ra.

    Ta thần bí cười, nói: "Sau này mẫu thân sẽ biết. Nơi này không cần các ngươi hầu hạ, đều đi xuống đi."

    Chung quanh có thị nữ đứng, ta cũng không tiện nói nhiều, ai biết các nàng có phải là đến giám thị chúng ta không.

    Nhìn thấy thị nữ đều đã đi hết, ta vận thiên ma quyết, xác định chung quanh không còn ai, nhỏ giọng nói: "Mẫu thân, hài nhi sử dụng không phải quang minh ma pháp, mà là hắc ám ma pháp."

    Mẫu thân ngạc nhiên nhìn ta, nói: "Hắc ám ma pháp?"

    “Đúng vậy, hắc ám ma pháp cũng có rất nhiều khôi phục thuật, với tình trạng của mẫu thân hiện nay mà nói, có lẽ sẽ có tác dụng, hài nhi cũng là trong lúc vô ý học được. Bất luận có hiệu quả hay không, hài nhi đều sẽ dạy mẫu thân một ít phương pháp tu luyện đấu khí, mẫu thân cần tu luyện mỗi ngày để vận hành khí huyết, hài nhi nhất định làm mọi cách để khôi phục thân thể mẫu thân trong thời gian ngắn nhất.”

    Mẫu thân hiền lành cười, nói: "Mọi chuyện để tùy duyên, nương nghe ngươi an bài là được."

    “Thời gian gấp gáp, không lâu nữa hài nhi không thể ở đây bồi tiếp mẫu thân, chúng ta bây giờ bắt đầu luôn.” Ta lôi kéo mẫu thân vào trong phòng, làm cho nàng khoanh chân ngồi xuống, dặn dò nói: "Bất luận có chuyện gì xảy ra, mẫu thân đều phải nhẫn nại. hài nhi sẽ cố gắng khống chế." Mẫu thân khép hai mắt lại, nói: "Đến đây đi. Để xem hắc ám ma pháp của nhi tử có bao nhiêu lợi hại."

    Trên trán ta đã xuất hiện mồ hôi, dùng ma pháp và đấu khí giết người thì ta rất am hiểu, nhưng cứu người lại là lần đầu tiên, hơn nữa lại là cứu mẫu thân ta, điều này làm cho ta không thể không cẩn thận.

    Ta hút một ngụm khẩu khí, bình phục một chút tâm tình, ngâm xướng nói: "Dùng tính mạng của ta làm đại giới, dùng linh hồn ta làm tế kễ, hắc ám chi thần vĩ đại, với tư cách là người hầu của ngài, ta thỉnh cầu ngài ban cho ta hắc ám lực lượng."

    Đây là hắc ám khôi phục ma pháp cấp bốn - ám chi tu. Thiên ma quyết từng nói ma pháp này có khả năng khôi phục lại tất cả các trạng thái dị thường, cũng có thể tu bổ thân thể. Ta cũng là lần đầu tiên dùng, cho nên đặc biệt cẩn thận. Một quả cầu năng lượng màu đen xuất hiện trên tay ta, ta phân ra một phần nhỏ, chậm rãi đưa vào trong cơ thể mẫu thân, quan sát tình huống của nàng.

    Mẫu thân toàn thân run rẩy, sắc mặt trở nên tái nhợt, ta dùng tay kia đặt trên đỉnh đầu nàng, xem xét tình trạng trong cơ thể nàng. Kinh mạch của mẫu thân quá yếu ớt, cho dù ma pháp năng lượng ít như vậy nhưng vận hành cũng rất gian nan. Ma pháp ám chi tu này đúng là không tệ, mặc dù vận hành thong thả, nhưng ta phát hiện, mỗi khi nó vận hành qua một đoạn kinh mạch, đều đem đoạn kinh mạch này tu bổ lại như bình thường, độ co giãn của kinh mạch tăng lên làm cho không dễ dàng đứt đoạn .

    Ta thu hồi hắc ám ma lực, hai tay để ở lưng mẫu thân, thôi động năng lượng trong người mẫu thân vận hành, sau khi vận hành qua trăm mạch là cẩn thận thu năng lượng về lại. Sau khi thu công ta mới phát hiện, trời đã tối rồi. Cũng giống như tình trạng ta tu luyện cuồng thần quyết lúc trước, toàn bộ cơ thể mẫu thân đều chảy ra chất nhờn màu đen ……

    Ta thu công không lâu, mẫu thân thở một hơi: "A, thật thoải mái."

    Ta vội hỏi: "Mẫu thân cảm giác thế nào?"

    Mẫu thân mở to mắt nhúc nhích hai tay, cả kinh kêu lên: "Ai da, chết ta rồi."

    Nghe tiếng thét kinh hãi của mẫu thân ta vội vàng hỏi: "Mẫu thân làm sao vậy? Nơi nào không thoải mái?"

    Mẫu thân nói: "Không cần lo, thân thể nương không có gì không thoải mái, nhưng hài nhi xem thân thể ta toàn chất nhờn, sao lại thế này chứ?"

    Nghe mẫu thân nói như vậy ta cũng yên tâm, giải thích nói: "Đây là chuyện bình thường thôi, độc tố trong cơ thể mẫu thân đã bị hài nhi dùng ma pháp ép ra ngoài, chỉ cần rửa sạch là hết thôi."

    Ta quát lớn: "Người đâu."

    Hai thị nữ nhanh chóng tiến đến, mặc dù trong phòng có mùi vị rất khó chịu, nhưng các nàng nhưng không có phản ứng, cung kính nói: "Điện hạ có gì phân phó?"

    Ta nhìn nhìn hình dáng chật vật của mẫu thân, phác xích cười nói: "Các ngươi mau hầu hạ mẫu thân ta tắm rửa, sau đó chuẩn bị thức ăn, nhớ là phải chuẩn bị thức ăn bổ dưỡng."

    Một thị nữ tiến lên hai bước, nói: "Nước nóng thì đã có sẵn rồi, phu nhân, chúng ta đưa ngài đi."

    Mẫu tự mình xuống giường, nói: "Không cần đưa ta, đã lâu không có cảm giác tốt như vậy."

    Ta mỉm cười nói: "Đây chỉ là vừa mới bắt đầu, hài nhi còn phải trị liệu thêm vài lần nữa, chỉ có điều kinh mạch mẫu thân bây giờ quá yếu, hài nhi e là mẫu thân không chịu được, chuyện này để sau tính vậy."

    “Đã nhiều năm như vậy rồi, nương cũng không nóng nảy, mau dẫn ta đi tắm, thật là khó chịu muốn chết.” Có thể là do đã có hi vọng gặp lại công tước, mẫu thân so với lúc trước tươi tắn hơn rất nhiều.

    Sau khi mẫu thân tắm rửa xong, ta phát hiện, sắc mặt vốn tái nhợt của nàng đã trở nên hồng nhuận, ngay cả nếp nhăn cũng đã giảm rất nhiều, thân thể gầy yếu cũng có vẻ tốt hơn.

    Đêm nay, ta ngủ thật là thoải mái. Ngày thứ hai, ta bắt đầu một cuộc sống mới, mỗi ngày đều cùng với các tốc kí cao thủ hoàn thành một số lượng sách nhất định, đồng thời, hiệp trợ thú hoàng huấn luyện cho các thần thú sứ giả.

    Nửa tháng sau ……

    “Bẩm cáo phụ hoàng, nhi thần đã dịch xong tất cả những thứ đem về từ Long Thần, thời gian khẩn trương, nhi thần muốn lập tức xuất phát đi diệt phỉ.” Đứng ở ngự thư phòng, ta hồi báo với thú hoàng.

    “Hảo, những thứ ngươi dịch ta đã xem qua một lần, đều rất hữu dụng, ngươi lần này đi ra ngoài ngươi chuẩn bị mang theo bao nhiêu người?

    Ta mỉm cười, nói: "Nếu hài nhi có thể lựa chọn thì hai mươi người là được rồi, phụ hoàng không phải đã đem bọn họ thưởng cho hài nhi để làm cận vệ liễu?"

    Thú hoàng kinh ngạc nói: "Mang theo ít người như vậy sao, số lượng phỉ chắc ngươi cũng đã biết."

    Ta kiên định trả lời: "Mặc dù số lượng phỉ rất đông, nhưng phần lớn đều là bọn ô hợp. Huống hồ, rất ít có những đạo phỉ lớn, bọn chúng đều là tách ra, chúng ta hoàn toàn có thể quét sạch bọn chúng. Nếu gặp đạo phỉ quá lớn khộng thể đối phó, hài nhi sẽ cầu viện phụ hoàng."

    Thú hoàng nghĩ nghĩ nói: "Vậy được rồi, bất quá ngươi nhất định phải cẩn thận. Ngươi phải biết rằng, ngươi lần này hành động không thể vận dụng hết nhân thủ của địa phương, tất cả đều phải dựa vào chính mình, nếu xuất hiện nguy hiểm, cho dù ta phái binh đi, sợ rằng cũng là nước xa không cứu được lửa gần, cho nên ngươi phải cẩn thận. Ngươi chuẩn bị một chút, ba ngày sau xuất phát."

    Ta quỳ xuống khấu đầu nói: "Nhi thần tuân chỉ." Rốt cuộc con đường giết chóc của ta cũng đã bắt đầu, bất luận như thế nào, ta đều phải tiêu diệt tất cả đạo phỉ, vi thú nhân tộc trừ đi mối họa này.

    Mẫu thân đang ở trong viện tu luyện đấu khí, loại đấu khí này uy lực không phải lớn, nhưng rất có lợi với việc điều dưỡng thân thể, đối với mẫu thân vô cùng hữu dụng, ta phải vất vả lắm mới có thể lựa chọn được.

    Mấy ngày nay, thân thể mẫu thân so với trước kia thì hoàn toàn khác xa, sắc mặt hồng nhuận mà sáng bóng, da tay cũng khôi phục độ co dãn, không còn nhìn thấy vẻ già nua nữa.

    Hơn mười ngày ở chung, khoảng cách giữa ta và mẫu thân không ngừng ngắn lại, nàng đối với ta vô cùng quan tâm làm ta rất cảm động, ta rốt cục cũng biết cái gì gọi là mẫu ái.

    Có sự tình gì ta cũgn đều thương lượng với mẫu thân rồi mới quyết định, mẫu thân thông minh duệ trí làm cho ta thập phần khâm phục. Mẫu thân nghe được tiếng bước chân, chậm rãi thu công, nhắm mắt lại nói: "Tường nhi, ngươi đã trở lại?"

    “Đúng vậy, mẫu thân, như thế nào không luyện nữa?”

    Mẫu thân mở to mắt, mỉm cười nói: "Tu luyện không thể tùy tiên được, từ từ mà tiến chính là biện pháp tốt nhất, nếu gấp quá rất dễ tẩu hỏa nhập ma. Những lời này ngươi phải nhớ kỹ."

    Ta gật gật đầu, nói: "Vâng, hài nhi sẽ ghi nhớ."

    Mẫu thân đứng lên, nói: "Chúng ta trở về phòng nói chuyện." Có thể bởi vì ta sắp phải đi, trên mặt mẫu thân lúc nào cũng có một tia sầu muộn. Tiến vào phòng, mẫu thân ý bảo ta ngồi xuống: "Sắp phải ra đi rồi à?"

    “Đúng vậy, thú hoàng mệnh lệnh hài nhi ba ngày sau xuất phát. Hài nhi quyết định đem theo hai mươi cận vệ cùng đi.”

    Mẫu thân gật đầu nói: "Như vậy cũng tốt, người ít thì tiện làm việc. Bất quá, cần phải chú ý an toàn, hết thảy cẩn thận, cho dù đối mặt với địch thủ yếu hơn cũng phải xuất toàn lực."

    “Sư tử bác thỏ đạo lý này hài nhi hiểu được, mẫu thân yên tâm đi. Hài nhi đi trước chuẩn bị, ngày mai lại vận công giúp mẫu thân.

    “Hãy đi đi. Mấy ngày nay, nương cảm thấy sức sống đã khôi phục lại, xem ra chuyện khôi phục dung mạo cũng rất có hy vọng.”

    “Mẫu thân, ta đi đây.”


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group