Dửng Dưng ... cho những yêu thương!
-
Nó xa nhà đã lâu. Dạo gần đây cứ sống trong mớ hỗn độn đến bạc cả đầu, tóc rụng
tơi tả. Niềm đau như cục đá tảng đè nặng trong ngực nó, cứ âm ỉ chờ ngày bùng
phát. Nó bị dằn vặt với những suy nghĩ quẩn quanh. Cuộc sống cứ thầm lặng tiếp
diễn dưới vỏ bọc hoàn hảo của nó.
Chẳng ai thấy nó sống thế nào, chẳng ai cần biết suy nghĩ của nó. Là nó đã chọn
cuộc sống ấy. Cuộc sống với riêng nó, lặng im, làm cái bóng trong căn phòng bức
bối ngột ngạt. Gia đình, mẹ, anh chị em...nó đã bỏ quên không còn nhớ. Nó đang
giam lỏng chính mình, cách ly với mọi thứ. Cái ô của nó nó cũng lẳng lặng xếp lại.
Nhưng mà sao lại khó khăn đến thế, cô đơn đến thế. Đớn đau đến thế.
Hằng đêm, nó lang thang như con ma trên mạng, cười, khóc với những cảm xúc
của người xa lạ. Đôi lúc gặp người quen..nó mừng rỡ lắm. Nhưng rồi ngày lên, nó
lại quanh quất vào ra không điểm tựa. Có lúc bưng bát cơm lên mà vừa xúc vừa
gạt nước mắt. Đêm nào cũng thức trắng. Vài viên thuốc ngủ uống vô mà mắt vẫn
cứ mở tròn, thâm quầng xấu xí. Nó sợ cuộc sống ồn ã bên ngoài. Ra đường cứ
chênh vênh không biết phương hướng. Đôi khi đi lạc khỏi vòng xoay lại đứng giữa
đường khóc nức nở như đứa nhỏ lạc mẹ.
Tinh thần của nó xuống cấp trầm trọng. Ấy thế mà cứ phải tỏ ra cứng cỏi, lạc quan
và yêu đời. Đau lắm, chán nản và tuyệt vọng. Nó chẳng còn lòng tin ở bất cứ điều
gì nên cứ mặc bản thân trôi đi như thế. Người ta cho rằng thời gian là vàng là
bạc...với nó, thời gian càng dài thì nó càng phải chịu đựng nhiều.
Không một lời tâm sự, nó ôm chặt những tâm tư của mình để tự khóc cười đối
diện với chính nó. Lâu lâu nhớ nhà, nhớ mẹ..thèm được ăn cơm mẹ nấu, thấy mẹ
la mắng. Nó chẳng hợp với mẹ, chỉ là đứa con khác biệt trong nhà. Người nó yêu
thương nhất trong nhà đã đi xa lắm rồi nên nó chuyển yêu thương ấy sang mẹ.
Cũng chỉ dừng ở mức giữ lại trong lòng mà không nói ra, không bộc lộ.
Thỉnh thoảng, nó cũng muốn được chia sẻ, nhưng nỗi niềm cứ dồn ứ mắc nghẹn
nơi cổ, không thể nói hay viết ra. Nó sợ những cảm thông, những quan tâm hời
hợt. Sợ những nồng nhiệt buổi ban đầu rồi lại bỏ nó lại không báo trước, sợ những
vết hằn trong nỗi nhớ của nó. Nên thà nó cứ ở yên, không chạm vào bất cứ điều gì
thì tổn thương cũng chỉ dừng ở mức đó. Cô đơn với chính mình, với những yêu
thương mà mình không được phép chạm tới...
Nó luôn tự hỏi: Mình đang làm gì giữa cuộc đời này thế nhỉ ???

October 2nd 2011, 2:27 pm
Vỏ Ốc
Có một cái vỏ ốc mỏng manh trên bờ cát. Nó thở dài, giữa cái nơi sóng đánh ầm
ầm đêm ngày mà sao vẫn thấy hiu quạnh. Nó muốn một lúc nào đó biển vơi tiếng
sóng, để nó có thể kiếm tìm một chút yên lặng, nhưng biển vẫn cứ ầm ĩ đập vào bờ
những hồi chát chúa.
Nó lăn ra sát mép nước, níu lấy mớ bọt trước khi chúng kịp vỡ tan để đòi ngã giá
với biển, ngã giá về một ngày yên bình, chỉ có tiếng sóng xô bờ thật nhẹ thật êm.
Không những âm thanh ồn ào, nhức nhối. Đổi lại, nó sẽ ra đi vào rạng đông ngay
nơi con sóng bạc đầu trở về lòng biển sâu mãi mãi.
Biển mỉm cười, xô bọt nước lăn tăn đến xoa đầu nó. Cứ đợi nhé bé con, rồi em sẽ
được toại nguyện. Biển lại vang xa, nụ cười tan nhòa sau lớp sóng...
Nó lại ở lại nơi doi cát nhỏ nhoi chìa ra trước biển và chờ đợi. Nó đợi lời hứa, đợi
một khoảnh khắc hiếm hoi trong cuộc đời nó, đợi ngày trở về với biển.
Biết bao lần mặt trời lên rồi xuống, từng cơn mưa qua, từng hồi giông bão. Những
khi bầu trời trong xanh rạng rỡ hay ảm đạm, vần vũ...vẫn kiên nhẫn với lòng tin về
lời hứa.
Biển vẫn thường ghé qua, cáu kỉnh, tươi vui, trêu chọc nó. Mỗi khi nó nhắc đến lời
hứa, biển chỉ lắc đầu rồi lại giang xa bờ. Rồi không biết tự bao giờ nó có thói quen
đợi biển trở về, để nó có thể cùng biển hàn huyên, kể những câu chuyện không
đầu không cuối.
Thực ra thì, từ khi nó vẫn còn là một con ốc nhỏ bé, được biển ôm trong lòng, được
vỗ về, nó lại ao ước được đến nơi bờ cát xa, được phơi mình trong nắng. Ngắm trời,
nằm nghe sóng vỗ, nghe hàng thông rì rào trong gió. Nào hay biết, vì cái ước
muốn lớn lao ấy mà nó đã phải đánh đổi cuộc sống thực của nó, con người nó. Cái
mộng tưởng ấy còn lại là cái vỏ rỗng không nằm phơi sương gió.
Thời gian cứ qua đi lặng lẽ, mùa nối mùa. Nó thấy mình gắn bó với biển hơn nó
tưởng. Những sẻ chia đã đem lại sự gắn kết hơn bao giờ hết, nó không còn cảm
thấy cô đơn, không bực bội bởi những tiếng sóng đập vô ghềnh đá hay ào ạt xô bờ
nữa. Lại thêm một thói quen....
Rồi một sáng heo may bất chợt, biển vội vã trở về, nói rằng sẽ thực hiện lời hứa với
nó. Nó sẽ có được mong muốn, nhưng nó lại không vui vì chợt nhận ra rằng biển
chính là nơi bình yên mà nó tìm kiếm bấy lâu, rằng nó rất yêu biển.
Biển có nhận ra không nhỉ, cái tâm tư nhỏ nhoi ấy. Hẳn là không rồi, biển chẳng
đế ý đâu, đằng nào cũng trở về lòng biển sâu, cớ gì mà nó cứ phải suy nghĩ linh
tinh thế.
Nó đã có sự im lặng như thể chỉ riêng nó tồn tại trước biển, sóng chẳng còn chát
chúa mà nhẹ nhàng phủ lấy bờ cát mềm, biển đã giữ lời hứa của mình. Nó cũng
đạt được mong muốn bấy lâu, sớm mai ngọn sóng bạc đầu đem nó đi mãi.
Nó mang theo trong lòng một câu hỏi. Liệu biển có còn nhớ đến nơi nó vẫn
thường đợi....mỗi khi nhớ đến nó...biển có xót xa???
Gmd.