Kinh chú linh ứng ra làm sao - Thanh Pali

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước


  • Kinh chú linh ứng ra làm sao?



    Thanh Pali



    1-sư huynh tôi đạo hiệu là đồng huyền,công chức bàn giấy trước 75,từng thọ pháp Chuẩn đề ở tu viện Chơn không,là cư sỉ 1 vợ 2 con,ngày đi làm, đêm luyện chú,”thú hơn ngủ với vợ”(lời ổng),không biết đó có phải là cái tội hay không?,mà năm 76, ổng bị tình nghi làm việc khuất tất trong vụ đổi tiền,toà xử chí hoà 2 năm!
    -lúc cán bộ mở cửa xà lim, ổng vừa bước vô ngục,vừa đọc um sùm:-“Khể thủ qui y tô tất đế, đầu diện đảnh lể thất câu chi………….Án chiếc lệ chủ lệ Chuẩn đề ta bà ha.”
    cứ vậy mà đọc riết,cả ngục xúm lại ngó,”tù trưởng”hỏi:-vô tới đay còn kinh kệ gì nửa,cha nội!.... ổng trả lời tỉnh bơ :-tụng kinh Chuẩn đề không bị đánh đập ,giam cầm,mau thoát tù tội,tui bị oan,tôi tụng để kêu ổng cứu tôi!”…..thay vì cho ăn một trận đòn hội như bao thành viên khác,”tù trưởng”im lặng 1 chút rồi nói :-“tụi bây cho ông đạo nầy 2 cục ổng nằm(1 cục=1 gang tay chiều ngang,chiều dài vừa đủ duổi chân co ro,xà lim thì nhỏ,số người thì lớn,như 1 hộp cá mòi tập thể) ông có đọc kinh gì thì đọc nhỏ nhỏ thôi ! để cán bộ họ la tui đó….
    -từ đó xà lim nầy bớt đánh nhau,bớt kể chuyện tục tiểu vào buổi tối,chỉ còn nghe tiếng rì rào của sư huynh tôi,rồi từ đại bàng tới bạn tù,ai nấy lần lượt “thọ”chú Án ma ni bát di hồng,chú Chuẩn đề,chú diệt định nghiêp=Án bát ra mật lân đà nảnh ta bà ha!!!
    -1 hôm cán bộ quản giáo “mời “ổng ra ngoài nói chuyện,cái vụ vô tù mà sao còn đi truyền bá tôn giáo…kết quả là cái bịnh nhức đầu thống của ông cán bộ đó được giải toả.
    -ăn cơm tù được 1 năm 2 tháng(không ăn cá tù,vì ổng ăn chay) đêm đó cở 2 giờ khuya, ổng đang ngồi tịnh sát chấn song xà lim,thì nghe có mùi hôi thúi ở đâu kéo tới nồng nặc,rồi tiếng rổn rảng khua dây xích, ổng giựt mình mở mắt,ngở là cán bộ đi tuần,ai dè cách ổng 1 mét ngoài chấn song là 1kẻ nửa người,nửa ngợm lù lù!với thân hình tiều tuỵ,lưng gù,bộ mặt nhăn nhúm không ra già trẻ,với hàng trăm xiềng xích quấn trên người,vắt vẻo lê trên nền đất,quần áo sơ mướp tả tơi, đang lom lom nhìn ổng…..hồn vía ổng lên mây!theo bản năng như 1 phản xạ, ổng liền nắm Ấn tý tự gỏ vào trán,vừa la làng :-Hồng Hồng …ơi.
    -ổng la lớn quá trời,cả xà lim ngồi bật dậy” chuyện gì vậy, ông đạo?”
    lúc ấy ổng hoàn hồn lại,không còn thấy quái nhân ở đâu!vừa run vừa kể cho ai nấy nghe,…nghe rồi tù trưởng nói :-“ em ở đây từ trước 75,nghe có người củng thấy như anh…đó là hồn ma “chúa ngục”chí hoà,do tụi nhật bổn nó ếm,ai đả thấy chúa ngục thì 1 là sắp ra ,hai là sắp chết tới nơi trong ngục nầy…….”
    -sư huynh xanh mặt, đả run càng run hơn,ngồi niệm kinh miết tới sáng….rồi cở 9 giờ sáng hôm sau,cán bộ xuống,kêu ổng ra ban quản giáo trình diện,cả xà lim xôn xao luôn! ổng được cấp giấy tờ cho về địa phương lập tức(có xe đưa về tận công an phường,rồi về nhà)-có chứng minh là ổng vô tội!
    -2 năm-(trừ)1 năm 2 tháng =10 tháng ở nhà bị vợ con rầy rà nhiếc nhở vì đàn ông không làm ra tiền!vài năm sau , ổng xuất gia,bò lên tới trụ trì ở chùa Giác tâm thuộc Hoc môn,tha hồ mà tu niệm cho đả đời……không chừng Đức Chuẩn Đề ra tay…như vậy đó!
    2)-sư thúc tôi đầu tròn, áo….vá,dù vải vóc không mắc mỏ gì,không hiểu tại sao ổng cứ mặc 1 cái áo 7-8 năm trời, đả vậy nó rách te tua,còn chưa chịu bỏ,lạiđem kết làm mành treo cửa sổ!thiệt kì cục hết chổ nói! Lúc tôi ở trên núi với ổng,thấy ổng hay lượm đủ thứ đá cục ,tha về liêu làm bầu bạn,có cục hình như mặt người,mặt cọp beo,có cục lại tròn vo …y như cái đầu trọc của ổng vậy!và còn 1 mớ nầy mứi là kinh dị !trong trang thờ binh có vô số xương xẩu và răng nanh,khi mình thấy cái nanh nào lạ lạ,cầm hỏi ổng,thì ổng nói :-“cái nầy hả…răng cọp…cái nầy …nanh heo độc….hàm mèo….răng càn ranh con sát…răng hổ mây núi…răng….”-và tới 1 cái răng như răng người,có mủi chạc nhọn 3 khía,màu đen nâu, ổng nói:-“là răng Quỷ đó “ “-ý,là nanh con quỷ thiệt hả sư thúc?” “ừa,là của tinh xà niên” “sư thúc gặp nó ở đâu vậy ?” “mầy có gan thì vô trong rừng ở chừng 10 năm thì gặp liền “ “-sao mà tới 10 năm lâu quá vậy,tới chổ nào mới thấy nó được?
    -thì mầy đi bờ suối ngồi chồm hổm ngó xuống nước, đừng ngó lên,sẻ thâý nó tức thì ! xà niên xuất hiện !
    -trời !....gặp nó rồi mình phải làm sao hả sư thúc ?
    -còn đâu mà gặp thời buổi nầy,chỉ có niệm chú thì mấy cái xương nó lộ ra,chuồi lên khỏi đất cho mầy thấy,muốn lấy cái nào thì xin rồi mới được lấy về làm phép !
    -hay quá ! vậy sư thúc làm ơn dạy con bài kinh đó đi …
    -ủa,vậy là mầy tính vô rừng ở với khỉ chớ không ở đây với tao nửa hả ?( ông nầy chơi triệt buộc quá trời luôn !)
    mà rồi ổng củng chỉ :-nô buôt the đăc côn cung năm săm săm,ma a ra hăn thê, đac côn cung năm săm….cứ niệm hoài,kinh nầy củng hay tìm được các linh vật lạc đả lâu như tượng phật,nanh heo ,ngà voi, đả tom phép,nằm đâu vùi trong đất,dưới suối,nếu mình có duyên ,sẻ gặp…
    -sư thúc tôi là 1 thầy chùa,sáng kinh :-nam mô …nam mô….côc côc cốc !!!
    chiều kệ : -“ngồi buồn ……nói giảng,,,, ê….a “nghe mà buồn thúi ruột !
    vậy mà tối tối ổng êm ru ,té ra ngồi ở am sau liêu mà luyện Sơn thần Độc tướng
    ổng là 1 vị thầy “hi fi” là thầy chùa + thầy bùa = cổ quái sơn nhân !cái chổ sở dỉ bà con ở đây ái mộ là vì ổng- độc cô cầu luyện- giúp cho tỏ rỏ cái phép thầy tổ !chớ không vì miếng cơm vợ con ,cho nên mấy thầy khác ở vòng vòng củng nể ổng .
    -mình củng ăn chay như ổng.có điều là để tịnh xác cho thần quyền dể về,mà cái miệng thì nó chưa chịu tịnh nên có ăn no rồi,còn bày đặt ngứa răng ,hỏi ổng :
    -“vậy chớ sư thúc ở vầy hoài không có vợ,có buồn hông ?
    -mầy lên đây học đạo hay lên kiếm vợ cho tao ! …mà thôi củng nhân duyên mầy hỏi, để tao coi 1 quẻ là cái giống gì xui mầy hỏi vậy !
    sư thúc lượm 1 cục đá gạch gạch dưới đất,lẩm nhẩm 1 hồi ,rồi ngẩng lên:
    -“phần mầy ế vợ không lo. Đi lo cho tao! Tao ở đây toàn là gặp bệnh hoạn YÊU quái chớ VỢ con khỉ mốc gì!....dù sao quẻ có động hào,chắc là sự sắp gần kề ,thôi ra tao dạy cho cúng giải nghiệp, để cái gì tới thì tới cho qua ,cái gì chưa thì hoá giải cho rồi “
    đêm đó 2 sư thúc đệ lui cui lập bàn hương án, ổng dạy cho bài pháp danh hội hoá giải nghiệp :
    -“con nguyện trên cha trời mẹ đất,dưới có phật tổ,phật bà ,phật mẹ,9 phương trời,10 phương phật,con nguyện trên 36 thánh,dưới co 72 hiền thần,thần hoàng lục bộ đài quan,thần hoàng bổn cảnh , đêm 5 du thánh,ngày 6 khắc có 6 chư thánh tuần giảng đông tây nam bắc
    con nguyện vong hồn ông sư sống cúư thế trợ dân ,xin ông giảng về chầu phật tổ hộ đọ đệ tử tên là…tuổi….chuyển hoá tiền căn ,chuyển dời sở nghiệp……
    -tứ trời đệ tử thập thử công đức khứ tam bảo đạo suy
    -nammô đại bi hội thượng phật bồ tát”
    kế ổng lấy ra 2 lá bùa,1 lá có ghi tên pháp danh của ổng,còn 1 lá ổng đưa mình,nói :-“mầy ghi tên tuổi vô ,lạy 36 lạy ,rồi đốt bùa nầy .” mình bổng thấy sợ sợ liền nói :”-thôi con đâu có chuyện gì màđốt bùa !”
    “-mầy không giải thì thôi ,sau nầy có gì ráng chịu ,tao lo tao !”
    rồi ổng xì xụp lạy ,mình củng lạy theo đủ 36 cho có tụ với ổng.
    độ tuần sau,mình xuống núi, đón xe đò về sài gòn,nghỉ thương cho sư thúc ở lại 1 mình cô độc,”quái nhân” như ổng chắc có ngày thành “ro bot nổi loạn quá” !

    rồi chuyện gì tới củng phải tới,quái nhân đả gặp quái sự ! sư thúc lên triệu tập sư phụ và sư bá để tính cái chuyện ……trăm năm của ổng ! số là dưới núi có 1 gia đình theo công giáo ,có người con gái chửa hoang, vì vai chú rể không ai chịu gật,và kẻ sở khanh đả quất ngựa truy phong về sài gòn ngọn xanh,ngọn đỏ -gia đình cô củng đâu muốn chịu cảnh ngọn tỏ,ngọn lu-mà cái bầu đả 7-8 tháng biết dấu ở bồ lúa nào bi chừ !? nên họ dè ngay ông trọc đả ngoài 40 ,năn nỉ ổng làm ơn chịu nhận giùm lể thú phạt trước mắt họ hàng , để bà con 2 bên đở bêu riếu và họ còn có đủ can đảm mà nuôi đứa cháu tương lai !
    sư thúc chới với vì ổng chưa bao giờ nghỉ chuyện thầy chùa con ! bậu nào ăn chuối ,sao nở để qua hốt vỏ như vầy ! mang tiếng thúi 1 đời thầy như chơi !có nước bỏ xứ mà đi !......mà lòng từ bi để đâu ,khi thế nhân gạt bỏ khinh bạc , tới mình củng xua tay chối từ ! cứư nhân độ thế ….lấy ghế đội đầu ..như chơi !
    -mà họ quỵ lụy dử quá ,cuối cùng sư thúc xiêu lòng, chịu “tạm ứng “đưa người qua cơn bỉ cực ! vậy thì “chú rể” già hơn cô dâu tới 20 tuổi lận !..........vả lại sự cạo tóc tu tự phát, có thọ giới bổn tỳ kheo hồi nào đâu mà xin ai hoàn tục !?
    thôi thì trước xin phật TÂM-nay khấn phật LÒNG mà …..
    Công việc đả thống nhứt ,sư phụ với mình,sư bá với 1 đệ tử ,cùng theo sư thúc về dưới “rước dâu “,vì sư thúc không còn ai là ruột thịt từ lâu,chỉ có huynh đệ ,nên băng đàn trai toàn là dân thầy pháp !kỷ nệm khắc ghi của mình trong buổi sáng đó là……………còn vài mươi mét tới cổng cô dâu,người lớn ,con nít đứng 2 bên đường đông hơn kiến, để chờ coi mặt chú rể, đám con nít gào lên từng hồi câu thần chú chống tà sư :
    -“đầu thầy chùa đi lùa con gái !!!” 3 lần+ 3lần +3 lần+…….
    Sư thúc mắt nhìn thẳng ,mặt lạnh như tiền,,trong bộ com lê trắng,vẩn đều bước.sư bá nhăn chân mày,sự phụ gải gải lổ mủi…còn mình mặt nóng ran,lòng vội niệm thần chú chống trả lại họ :
    -“nam mô cứu khổ cứu nạn quán thế âm đức mẹ ma ri a ….ƠI” !!! 3 lần x 3 lần x ….
    -lể thú phạt diển ra,….. đám cưới không nhậu nhẹt, đàn ca……toàn xa lạ…..
    trông cho tàn cuộc…thầy trò về thành phố ,sư thúc ở lại…”rau râm chịu đời !

    -Rồi giổ tổ năm sau,sư thúc bất ngờ dẩn bà xả lên ! kỳ nầy coi bộ ổng cười nói nhiều hơn mấy kỳ giổ trước!vợ ổng xuống bếp với vợ sư phụ,còn được biết là bà xả ăn chay theo chồng !mình không dám hỏi sư thúc có đi lể nhà thờ chủ nhật hôn ?chỉ thấy cái đàu ổng vẩn trọc lóc ,và bóc thuốc về dưới giúp người như củ …
    bà xả sư thúc rất cưng chồng trước mặt mọi người,như ổng thường hay nói :-tao không biết “quê”là gì !sư phụ thì cứ cười mím chi cọp hoài …..
    -là như vậy đó !sư thúc tui gặp tà ,gặp bịnh,gặp ma,gặp quỷ,,, đều vượt qua !mà tới gặp YÊU thì lại…từ -bi-hỉ-xả đón nhận !!!
    ……..cửa chùa nào mà không rộng mở…….
    -Án phật lòng…cấp cấp như luật…lệ !

    -3)sáng nào mở mắt đậy,tôi củng đọc lớn :”- í ma hâm ba ga va ăt ta bà văm tum ha kham bà rit ca chà mi-buôt tha thẩm mô há vê răkha tí thẩm ma chà rim”vì thầy nói là niệm như vậy để chư Phật-chưTổ luôn hộ dắt mình trên đường đạo không suy…vậy mà có lúc ngồi se nhang bên thầy, êa đọc, ổng lại nói :-“cái đó đọc ít ít thôi,sao đọc chi mà nhiều quá vậy! bbộ tính ngồi se nhang suốt đời sao mậy !”dù sao, đả quen tánh,nên lúc nào rảnh miệng tôi củng vẩn ê a như vậy….
    -hồi đó,lúc cơm gạo khốn khó,lớp đi làm công,lớp lo em út ở nhà,lớp lo phụ thầy để học đạo…đời cứ vậy mà trôi ….
    -1 chiều đi làm về,qua nhà ai nghe vẳng giọng Duy khánh…”.mẹ ơi-hoa cúc hoa mai nở rồi…mà giờ đây, đời con sao còn……” lòng chợt thấy chơi vơi …có gì là lạ trong tôi…mình liền trấn tỉnh :-“ í mà hâm ba ga va ….”
    -chuyện của sư thúc cứ ám ảnh,tình đời sao mà lộn xộn quá !công việc chưa đủ mệt sao? Mà còn nghỉ ngợi lung tung gì cho thêm mệt….bắt chước sư huynh,ngồi tụng chú sướng hơn……..xin bái phục tất cả huynh đệ nào nào vừa lo vợ con,vừa lo tu luyện,thiệt là 2 gánh cân đồng ! trượng phu !
    -chiều 30 tết,nhà cửa ai nấy rộn ràng,từng làn gió xuân mát lạnh đi qua hè phố ,hoa –dưa hấu -mứt …đầy đường…chuyện nhà đả xong,tôi lại đến nhà thầy,nhà khá vắng,vì các huynh đệ đều về quê đón tết,hay về nhà lo gia đạo vợ con ,thầy củng đi mua dưa,vì giờ nầy hình như cái gì cho tết củng rẻ……..mình thắp 3 nhang bàn tổ ,ngồi tịnh 1 hồi …thời gian vằng vặc trôi qua…lại có tiếng Hương lan hát từ nhà lối xóm :-“trong thế gian đang vui mừng đón xuân……chắc nàng xuân năm nay …..mừng xuân quên hết nhửng chuyện buồn năm đả qua….,,,”
    -lời nhạc hanh thông…mà sao giai điệu trắc ẩn quá …..có gì mà buồn vậy ….
    “ước gì bây giờ có ai kêu mình đi đâu hay làm gì đó cho khây khoả bớt…” mình phải niệm chú như ý luân :-“cụ đại bi tâm GIẢ, đát diệt tha, án ,chước yết ra phạt…………..án,bát lạt ma chấn đa ma ni thươc ra hồng, án………….”
    -Đùng …Đùng…Đùng…pháo ở đâu nổ vang lừng,mùi pháo đượm trong sương đêm,lòng tôi bồi hồi..,rồi tiếng pháo đồng rộ vang lan toả,….cả xóm…cả chợ lớn….cả sài gòn…cả lòng mình….hương giao thừa thênh thang……án,vá ra đa pad mê hum…như ý ….không khí ….mùi hương….tiếng pháo…….thần chú….
    “thanh ơi!thầy về tới nè,phụ thầy đem dưa vô cúng giao thừa …đi con !”thầy kêu lớn ,cắt đứt câu thần chú của mình ..”dạ!con ra liền nè !” sao mắt tôi chợt nóng ướt nhoà ,mủi cay nồng…………bây giờ là giao thừa rồi ,mấy bạn ơi ….
    -với mình,thần chú linh ứng như vậy đó,…… Án-a-hồng….ơ ơ ơiiiii……


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group