Người Ðàn Bà Cứu Khổ Ban Vui (Người Chị Vô Hình)

  • DragonCo1903

    khoảng 1 10 năm trước

  • Người Ðàn Bà Cứu Khổ Ban Vui
    (Người Chị Vô Hình)
    (Phần 1)




    Người đàn bà đó về sau, tôi biết chính là chị Hiền, một người tôi không tài nào nhận ra được tuổi tác và thân thế của chị ở cuộc đời, chị có vóc người thon nhẹ nhàng, trên bàn tay trái của ngón tay giữa, có đeo một chiếc nhẫn cẩn cái hột cẩm thạch màu xanh biếc nhỏ xíu xinh xinh, mà chỉ cần nhìn thấy chiếc nhẫn này một lần, tôi có thể nhớ được nó ở trong đầu mãi mãi vì chiếc nhẫn được thực hiện bằng một kiểu mẫu rất khác lạ mà tôi chưa từng thấy bao giờ trong những lần có cơ hội được tiếp xúc với nữ giới.

    Tôi không thể nào lầm lẫn được. Vì chính chị đã cứu tôi thoát chết trong một cơn mưa tuyết phủ ngập khúc đường đèo quanh co trơn trợt trong khi xe tôi đang đổ dốc, tự nhiên tôi nhìn thấy có một bóng người mặc chiếc áo mưa rộng thùng thình to xù đang lầm lũi bước rất chậm, từng bước băng ngang khúc đường núi khúc khuỷu quanh co vắng ngắt này.

    Tôi thất kinh hồn vía đạp lên bàn thắng xe tức thì trong khi chiếc xe chỉ có một mình tôi lái, đang đổ dốc với tốc độ khá nhanh. Chiếc xe mất thăng bằng, quay ngang lông lốc nhiều vòng trên mặt đường mưa tuyết phủ đầy trong khi thần trí tôi bàng hoàng hoảng hốt cho đến lúc tai tôi nghe tiếng chiếc xe va mạnh vào một tảng đá nào đó ở bên đường và tôi thiếp đi kể từ giây phút đó, không còn nhận biết thêm được điều gì nữa.

    Tôi ý thức chắc chắn rằng tôi đã bị nạn trên khúc đường vắng vẻ này rồi. Vậy là tôi sắp sửa khổ sở với pháp luật của nước Mỹ đến nơi. Chiếc xe tôi có mua bảo hiểm nhưng chỉ mua một chiều, hoàn cảnh của tôi thì lại chẳng khá giả gì. Lợi tức tháng nào vừa đủ cho tháng nấy, chẳng mấy khi dư. Sau tai nạn này, tôi có thể bị mất việc làm trong lúc các món nợ thẻ, nợ nhà còn cao đến ngập đầu. Ðời tôi tối đen là cái chắc. Nhưng trong lúc này, tôi không có nhiều thời gian để nghĩ đến bất cứ điều gì khác ngoài nỗi lo ngại hơn tất cả về bóng người mà tôi nhìn thấy xuất hiện đột ngột trên đường, không biết được người đó là đàn ông hay đàn bà, tôi cũng không hiểu được vì lẽ gì mà con người này lại xuất hiện bất ngờ trên một khúc đường vắng ngắt, quanh đó không có bóng dáng của những khu cư dân bên đường trong khi xe tôi chạy ngang khung cảnh nhá nhem của một buổi chiền vừa mưa rả rích vừa có tuyết rơi giá lạnh. Ở xứ này, lái xe đụng người là một chuyện chẳng vừa nếu chẳng may xe tôi đã cán chết người đó. Bởi vì kẻ lái xe cán chết người đi bộ là một trọng tội mà phải là hàng trọc phú, có rất nhiều tiền mới mong được yên ổn phần nào để xin ngoại hầu tra chờ ngày ra tòa lãnh án.

    Với ý nghĩ khủng khiếp này, tôi càng thêm thất kinh hồn vía, không còn nhận thức được điều gì ở chung quanh. Thần thức của tôi chìm sâu vào trong cơn bất tỉnh nặng nề.

    Bỗng chị Hiền, người đàn bà mà tôi đã nói ra ở đầu câu chuyện xuất hiện cứu tôi một cách hết sức bất chợt và rõ ràng, tôi không thể nào có thể lầm lẫn được. Sau khi xảy ra tai nạn, tôi thấy tôi đang nằm trên một cái giường nhỏ trong căn nhà êm ấm của chị từ lúc nào. Chị bưng đến trước mặt cho tôi một ly nước ấm, dường như là một thứ nước trà pha loãng, có mùi thơm dịu nhẹ giống như mùi loại trà móc câu của người Việt Nam mình hay uống. Chị trao ly nước cho tôi, bàn tay chị trắng ngần, có những ngón tay thon dài thanh tú, ngón tay giữa của chị có đeo một chiếc nhẫn cẩm thạch như thể chị đeo nó cho có lệ chứ không ngụ ý khoe của cải giàu sang quí phái như một số phụ nữ vẫn làm. Chị Hiền nhìn tôi hiền từ và tỏ ra rất thân ái. Nhìn dáng vẻ khoan thai chừng mực của chị, tôi nhận biết ra ngay rằng chị không hề có chút ngần ngại về tôi, về một thanh niên đồng hương xa lạ trong căn nhà ấm cúng của chị mà tôi không thấy có dấu hiệu sự có mặt của bất cứ người nào khác. Tôi chưa kịp lên tiếng nói một lời cám ơn, chị đã nhắc tôi thêm một lần:

    - Chú uống chú nước ấm cho người bớt lạnh rồi nằm nghỉ cho mau hồi sức. Ngoài trời mưa tuyết vẫn còn rơi. Chiếc xe của chú đụng đá móp méo hết cả và máy đã bị hư rồi, cứ yên tâm ở đây nằm nghỉ. Khi nào khỏe hẵn hay.

    Tôi cảm xúc trước lòng tốt của người phụ nữ trung niên đây vẻ dịu dàng và đáng kính trọng, của một kẻ có tấm lòng nhân ái, lại là người đồng hương, tôi sung sướng vội đỡ lấy ly nước ấm trên tay của chị, chống người nhỏm dậy uống một hơi cạn và cảm thấy khoan khoái lạ thường rồi nằm gác tay lên trán nghĩ ngợi vẫn vơ về cái xui rủi bất ngờ bị nạn giữa đường với cái may bất ngờ khác gặp được đúng người đồng hương để mà cứu mạng trong cơn lỡ độ đường.

    Chị nói với tôi:

    - Gọi trên tôi là Hiền. Chú là chú Dũng phải không? Huỳnh Thanh Dũng. Chú bằng tuổi cậu em ruột của tôi, tên nó là Bình, Lê Phước Bình, vợ chồng Bình có nhà ở vùng Huntington Beach, nếu chú muốn, tôi đưa địa chỉ của Bình để chú lại đó thăm chơi. Năm nay chú với em tôi vừa tròn ba mươi mốt tuổi, có lẽ vì thế mà chú cũng như Bình hay có nhiều biến cố xảy đến trong năm nay. Chú có biết ông bà mình thường nói “băm mốt chưa qua, băm ba đã tới” là muốn ám chỉ cái gì không?

    Tôi lắc đầu để yên cho chị Hiền giải thích:

    - Ở lớp tuổi này, nhất là từ ba mươi mốt đến ba mươi ba như người Việt mình hay bàn luận, thường có những xui xẻo bất ngờ kéo dài, coi như ai bước đến tuổi này cũng thười khi gặp những rủi xui khúc mắc, từ tuổi ba mươi mốt đến lúc qua hết tuổi ba mươi ba mới mong mọi sự được hanh thông may mắn. Chú với Bình chắc cũng sắp sửa vượt qua cái “đốt” hạn này rồi, đừng lo ngại nữa. Tai nạn vừa đe6’n, rồi cũng sẽ được ổn thỏa mà thôi. Chiếc xe của chú đã bị hư hỏng hết rồi, xem đó như của đi thay người, chú chỉ bị bất tỉnh đã là may mắn lắm!

    Tôi nói ra sự thắc mắc của mình với chị:

    - Sao chị biết rõ về em quá vậy?

    Chị mỉm cười ra vẻ dễ hiểu:

    - Tôi biết được như vậy qua các giấy tờ tùy thân của chú, có gì lạ đâu!

    - Nhưng tại sao lại có người qua đường tại khúc quanh hoang vắng này vậy chị?

    Chị trả lời nhưng tia mắt nhìn về một phía khác:

    - Ở đâu mà chẳng có người. Bóng người băng ngang qua đoạn đường dốc này để tai nạn phải xảy đến cho chúng cũng là điều hơi nghịch lý nhưng chắc là phải có nguyên do...

    Chị Hiền ngưng một lát, chị nói cho tôi biết thêm một chi tiết khá bất ngờ:

    - Người đó vô tình đem lại sự may mắn lớn cho chúc đó. Nếu không có người đó đi ngang qua đường chiếc xe của chú chắc chắn sẽ vô tình không biết có điều gì đang xảy ra từ phía trước, tiếp tục chạy xuống dốc cách đó không xa còn đang bị những tảng đá lớn từ trên triền núi lăn xuống làm cản trở giữa đường với nhiều chiếc xe đã bị đụng nối đuôi nhau tại đó. Có hai chiếc xe thắng không kịp, đâm vào đá hình như có người chết.

    Tôi hoảng hốt cho rằng số phần mình còn nhiều may mắn. Tôi nói điều này ra với chị Hiền. Chị nhìn tôi bằng ánh mắt hiền từ nói với tôi về những điều có vẻ huyền nhiệm siêu linh, giọng nói của chị thật êm ái dịu dàng:

    - Ở đời, mỗi con người có một phần số, người rủi kẻ may. Mỗi lúc mỗi khi may rủi cứ nối gót nhau xoay tròn, không ai tránh được định luật bất di bất dịch này đâu chú ạ. Chỉ có điều may rủi nhiều hay ít tùy theo phúc đức mệnh nghiệp của mỗi cá nhân tự tạo ra ở đời. Sống với thiện tâm thiện ý thì dễ gặp việc lành. Sống bằng tà tâm ác ý thì hậu quả xấu sẽ đến mãi mãi mà thôi. Chú bị nạn hôm nay đâu phải là sự tình cờ. Chắc hẳn phải có nguyên cớ. Nhưng chú chỉ bị bất tỉnh sơ sài, chiếc xe bị thiệt hại, mạng sống không bị đe dọa đã là may mắn quá rồi. Ðừng nghĩ ngợi nhiều cho thêm mệt mỏi, hãy nằm yên tịnh dưỡng sẽ tốt hơn...

    Tôi ngoan ngoãn gật đầu nhưng tự nhiên buột miệng nói ra sự lo ngại vẫn còn đang gậm nhấm trong lòng:

    - Em may mắn thật. Nếu không có chị đưa về nằm đây, chẳng biết sẽ ra sao! Nếu em bị chết trong tai nạn này chắc là thảm khốc lắm!

    Chị Hiền nói ra chiều thành thạo:

    - Sống chết đều có số mệnh hẳn hoi. Số chú còn sống lâu lắm, lo gì. Thôi, đêm đã khuya rồi, tôi còn phải đi ngủ. Chú cũng phải ngủ bây giờ.

    Nghe chị nói như vậy tôi chỉ cho rằng chị muốn tôi ngủ sớm cho chóng phục hồi sau tai nạn, phần chị, chắc chị không muốn ngủ đâu, vì tôi thấy chị Hiền lúc đó chẳng tỏ ra mệt mỏi hay buồn ngủ tí nào. Ít phút sau thì tôi chìm sâu vào giấc ngủ từ lúc nào tôi cũng không hề hay biết.

    ...

    Tôi choàng tỉnh thức giữa vùng ánh sáng choang choang của những hộp đèn ống trong căn phòng bệnh viện. Bên tai tôi vọng đến những âm thanh huyên náo của một cơ sở y tế đang sinh hoạt tấp nập trong giờ làm việc lúc ban ngày.

    Tôi định thần và bỗng nhiên nhớ ngay đến chị Hiền, đến khuôn mặt và rất ư thánh thiện của chị, nhớ rất rõ khung cảnh chỗ tôi nằm ngủ trong nhà của chị vào đêm hôm trước, nhớ đến người đã cứu và đưa tôi về nằm tịnh dưỡng, còn chuyện trò giải thích chuyện nọ chuyện kia với tôi, nhớ đến tờ giấy viết tay địa chị người em trai của chị tên Bình mà chị muốn có ngày tôi đến thăm. Giờ đây, vì sao tôi lại nằm điều trị trong phòng bệnh viện này? Tôi đưa tay lần mò trong túi áo quần tôi mặc trong khi tạm trú trong căn phòng nhà chị. Tấm giấy nhàu nát vẫn nằm yên trong túi áo sơ-mi. Tôi lấy ra xem lại dưới ánh đèn. Nét chữ có thể trông được rõ ràng, nhưng màu mực thì chỉ hiện lên lờ mờ, giống như tờ giấy đã được viết lâu ngày cho nên mực đã bị thời gian làm cho nhạt nhòa phai sắc. Tôi cẩn thận nhét lại tờ giấy vào trong áo ngực, định tâm sẽ đến thăm vợ chồng của Bình để tìm hiểu thêm về người chị hiền lành phúc hậu.

    Tôi đoán ra được rồi! Chắc là trong khi tôi mệt quá, ngủ thiếp đi trong lúc hôn mê, ngủ say đến nỗi chị Hiền tưởng như người tôi sắp chết, chị Hiền hoảng sợ, đã gọi báo cho nhà thương để họ đến “bốc” tôi về đây điều trị cho đúng luật lệ bình thường. Tôi yên trí với cách suy luận của mình trong khi một người y tá lách nhẹ cánh cửa phòng tiến lại giường của tôi. Cô ta lên tiếng khi thấy tôi đang dõi mắt ra nhìn:

    - Ông mạnh giỏi? Mọi chuyện đã O.K, ông đã tỉnh lại rồi. Bệnh trạng của dông không có gì đâu, ông đừng sợ, chỉ có vài vết nứt nhỏ chung quanh đầu đã được bác sĩ khâu lại cả rồi. Chỉ có điều, ông bị ngất đi hơi lâu thôi. Thần kinh của ông không bị ảnh hưởng gì cả.

    Tôi nhờ cô y tá đêm đến cho tôi một tờ nhật báo với dụng ý xem lại bài tường thuật chi tiết về tai nạn của chính tôi đã gặp phải vào đêm hôm trước. Quả thật bức hình chụp nơi đã xảy ra tai nạn rất rùng rợn, nhưng không phải ở chỗ xe tôi bị va vào vách đá, mà là ở đoạn đường không xa lắm ở phía trước mặt. Nếu xe tôi không vì thấy có bóng người đột ngột xuất hiện nên phải thắng gấp lại để xe chỉ bị xoay ngang rồi va vào vách đá, ngất xỉu đi và rồi tôi vô tình, tiếp tục cho xe chạy đến khúc đường có tai nạn chết người ở phía trước. Chừng đó, không biết số mạng của tôi rồi sẽ ra sao? Bị chung số mạng chết như những người mà tờ báo này đã loan tải danh tánh thì thiệt là vô phước. Phần tôi, bản tin ghi nhận rằng vì va chạm mạnh vào đá nên chỉ bị xây sát và ngất xỉu để được chở ngay vào bệnh viện này, tránh hẳn được tai nạn chết người ở đằng trước, cách đó không xa. Tôi thở ra nhẹ nhõm, thầm cảm ơn trời, cảm ơn luôn cả cái bóng người lạ đã lững thững băng ngang qua đường.

    Chi tiết này khiến tôi ngờ vực và cảm thấy khó chịu. Chính chị Hiền là người đã cứu sống tôi, giúp tôi tỉnh lại trong căn nhà của chị, chứ đâu phải nhóm cứu htương đưa thẳng tôi vào bệnh viện trực tiếp từ nơi xảy ra tai nạn. Tôi liên tưởng đến chị Hiền mà tự nhiên nghe trong lòng như có điều gì xôn xao xúc động, vừa thần biết ơn chị, vừa nôn nao mong đợi một ngày nào khi tôi đã được khỏe lại sẽ dò tìm trên bản đồ để trở lại thăm chị trong căn nhà nhỏ bé ấm êm của chị.

    ...

    Từ bệnh viện trở về nhà, sức khỏe của tôi chưa hoàn toàn bình phục, đầu óc bên trong vẫn dậy lên những cơn đau nhức như búa bổ trong đầu. Nhiều lúc nhức đầu quá, tôi tưởng mình có thể chết đi còn may ra sung sướng hơn gấp bội. Nhưng thật may, những cơn đau nhức đó chỉ xảy ra trong thoáng chốc mà thôi. Tôi chưa thể tự lái xe đi lại nhiều bởi vì vẫn nghe trong đầu còn vương sót lại những cảm giác lùng bùng choáng váng. Tôi đành phải ở lại trong nhà, cơm ngày hai bữa, thuốc men ăn uống rất mực điều độ đàng hoàng.

    Vào một buổi chiều êm đềm thanh vắng, tôi đang dõi mắt theo dõi một chương trình hài hước trước màn ảnh truyền hình. Tự nhiên mắt tôi bị nhòe đi không trông thấy bất cứ vật gì cho rõ nét. Ðầu óc của tôi lại nghe như có những âm vang lạ kỳ mà tôi không thể định được những âm thanh đó từ phía nào thoát ra. Tâm thức của tôi sao xôn xao nôn nả khác thường.

    Ngay khi đó, bỗng ngoài hiên nhà có ai bấm chuông kêu lên từng chập. Tôi cố định thần cho tỉnh táo để bước ra phía cửa để xem ai đang đến thăm vào giờ giấc này. Tôi biết rõ ràng rằng tôi vừa đứng lên, vừa rời khỏi mặt chiếc ghế niệm nơi phòng khách và lảo đảo bước ra mở cửa để cho người khách nào đó đến thăm mà tôi chưa biết vào nhà.

    Cánh cửa gỗ bên trong nhà vừ hé ra, qua một khung cửa sắc nữa, tôi tưởng như đôi chân của tôi run rẩy, chỉ muốn sụm xuống vì quá đỗi vui mừng. Tôi đã nhác trông thấy người khách bên ngoài đúng là chị Hiền, người mà tôi đang trông chờ có một ngày trở lại viếng thăm và cám ơn chị cứu mạng. Tôi vừa ngạc nhiên vừa quá mừng rỡ trong lúc chẳng bao giờ tôi nghĩ rằng chị Hiền sẽ phải lặn lội tìm đến thăm tôi tại nhà. Bởi vì, lúc còn nằm nghỉ tạm trong căn nhà của chị, tôi chưa kịp nói cho chị biết rõ số nhà hay số điện thoại. Ðến lúc tỉnh lại thì đang nằm trong bệnh viện. Tôi nghĩ, chỉ có một cách duy nhất để tôi có thể gặp lại chị Hiền để cám ơn lòng tốt của chị là lái xe trở về con đường đã xảy ra tai nạn để dò tìm nhà cửa hoặc tông tích của chị mà thôi. Nhưng việc đó, vì sức khỏe của tôi còn yếu cho nên tôi chưa thể thực hiện được thì chị Hiền đã chịu khó ghé đến thăm tôi.

    Trong thấy chị, thấy lại ân nhân mà lòng tôi vừa biết ơn vừa vô cùng thân thương quí mến, làm sao tôi có thể đè nén được hết nỗi vui mừng. Tôi thật vui mừng quá sức, luống cuống chẳng nói lên được lời gì thì chị Hiền đã nở nụ cười hiền hòa đôn hậu:

    - Mở cửa cho chị vào chứ chẳng lẽ chú tiếp khách ở bên ngoài?

    Tôi làm theo lời chị như một cái máy, vội lách mình sang một bên để cho chị Hiền đặt bước chân vào nhà. Chị bước qua chỗ tôi đứng một cách thanh thoát nhẹ nhàng, để lại một làn hương thơm cũng rất nhẹ nhàng thanh thoát. Một mùi hương mà thính giác của tôi chưa bao giờ có thể định được đó là loại nước hoa gì. Tôi lại vốn chẳng bao giờ am tường về những loại nước hoa mà các bà các cô thường dùng khi đu ra phố, chỉ thỉnh thoảng được thưởng thức vào những dịp ở những chỗ đám đông, có nhiều các bà các chị hiện diện, họ xức đủ các loại dầu thơm đắt tiền và tôi vô tình được thưởng thức. Nhưng loại nước hoa rất sang cả dịu dàng thoát ra từ y phục của chị Hiền thì quả thật, chưa bao giờ tôi được hân hạnh ngửi thấy. Mặc dù vậy, tôi vẫn đinh ninh rằng đây là một loại hương thơm rất lạ và rất quí phái khác thường.

    Tôi chưa kịp nói gì thì chị Hiền đã lên tiếng. Giọng nói của chị sao có một âm sắc đầm ấm thân tình, trong vắt như màu thủy tinh không gợn một tì vết, gọn và nhẹ nhưng vô cùng mạch lạc, chứa đựng đầy ắp những thân thương. Ðã nhiều lúc, nhớ lại giọng nói của chị Hiền, tôi nghĩ từ đáy lòng ao ước, nhủ thầm một mình, nếu tôi có một người chị có dung mạo và giọng nói chan hòa nhân ái như chị Hiền thì tôi thật là hạnh phúc vì có một người chị sang cả, nhân ái và bao dung:

    - Chú vẫn chưa bình phục hẳn đâu. Có lẽ những chấn động vẫn còn làm cho chú đôi lúc cảm thấy nhức đầu và ăn uống chư được ngon miệng như lúc thường. Hãy ráng tịnh dưỡng ít ngày cho tâm hồn và thể xác mau được hoàn toàn khỏe mạnh.

    Cảm động quá, tôi chẳng biết nói với chị lời gì, miệng tôi lắp bắp:

    - Em đã khỏe lại nhiều. Nhưng sao chị hiểu rất rõ bịnh tình của em như vậy? Chẳng khác chị là bác sĩ đã theo dõi sát bịnh lý của em.

    Chị Hiền mỉm cười:

    - Chị đâu phải là bác sĩ. Chị chỉ đoán chừng vậy thôi, té ra lại trúng phóc.

    Chị phá ra cười hồn nhiên bằng những tiếng cười trong sáng. Tôi dợm đứng lên định bụng rót một ly nước mời chị cho đúng phép xã giao khi có khách viếng nhà. Chị Hiền chừng như đã đoán biết, chị ra dấu:

    - Ðừng khách sáo làm gì, chị không thấy khát nước. Chỉ ghé thăm chú chốc lát, rồi chị phải đi ngay.

    Tôi sực nhớ ra một điều quan trọng, bèn nói với chị Hiền ngay:

    - Chị quên không viết cho em địa chỉ của chị để thỉnh thoảng có dịp em sẽ đi thăm. Chị khoác tay:

    - Việc đó chẳng cần. Từ nơi này đến nhà chị, chú phải lái xe đến hơn một giờ cơ đấy. Cứ yên chí, chị cũng rất hay có việc đi xuống khu này. Lúc nào tiện, chị ghé thăm chú cũng được. Chú không cần đi lại xa xôi.

    Nhưng tôi vẫn trả lời:

    - Không đến thăm chị thường thì em xin chị cho em số phone cũng được. Thỉnh thoảng chị em mình điện thoại cho nhau...

    Nói ra điều đó tôi rất chân thành và chị lại cũng không chiều tôi thêm một lần nữa:

    - Hôm ở trên nhà của chị, chú cũng đã biết rồi đó. Chị ở một mình, lại không có nhiều bạn bè quen biết, lại thường hay đi vắng nhà nên ít khi nào chị phải dùng tới điện thoại, chú có gọi chị cũng như không...

    Nghe chị nói đến đây thì tôi chợt nhận thấy ở nơi chị có những điều hơi khác thường. Ở xứ này, nhà nào mà không cần thiết phải có một cái điện thoại, kể cả các cụ già sống lui cui thui thủi một mình cũng rất cần phương tiện truyền tin này vào những khi cấp bách. Chị Hiền lại nói, cho thấy điều đó đối với chị dửng dưng như không. Lời chị nói dường như tiềm ẩn một sức mạnh, một quyền hạn vô hình khiến cho tôi không dám nói thêm điều gì để kỳ kèo hay xin xỏ. Chị nói:

    - Chú đã thấy chưa? Chị biết chú thường nghĩ đến ân nhân, muốn đến thăm chị, thì chị đã tìm đến thăm chú đây này. Thôi, hãy bỏ qua điều đó. Bây giờ đã đến giờ chị phải đi, chú chịu khó tịnh dưỡng để còn tiếp tục đi làm. Nghỉ bệnh quá lâu, coi chừng bị mất việc làm đó!

    Tôi cố gắng bày tỏ với chị về nỗi thắc mắc trong lòng:

    - Sao chị tìm biết tên tuổi và địa chỉ của em tài tình quá vậy?

    Chị lại mỉm cười:

    - Chú này thật là lẩn thẩn. Ở đây chị muốn biết nhà ai cũng có thể tìm được kia mà. Dễ hiểu quá mà. Chị chỉ cần điện thoại hoặc đến bệnh viện, nơi đã chữa trị cho em để xin họ những chi tiết này thì có chi mà họ cần dấu. Nhất là chị bảo với họ rằng chị là chị họ của em, ở xa nên cung cấp cho chị tất cả những chi tiết chị cần, thế là chị có thể dò trên bản đồ tìm đến được nơi chú trú ngụ, điều đó thật dễ như trở bàn tay.

    Tôi ngớ người:

    - Á à! Chị nói đúng rồi! Vậy mà em cứ ngỡ chị có phép thần thông, chuyện gì cũng biết, em chẳng dấu được chị điều gì.

    Chị cười pha trò:

    - Coi chừng chị có thần thông thần nhãn thật đó. Chú nghĩ ngợi lung tung những điều không phải, chị biết ngay tức thì... Nào, cho chị sờ lên trên trán của chú xem đã bớt sốt chưa.

    Miệng nói, tay chị Hiền cất lên đặt nhẹ vào vầng trán của tôi. Bàn tay có đeo chiếc nhẫn cẩm thạch bé xíu ở ngón tay giữa vẫn còn. Tôi ngoan ngoãn hiền lành như một cậu bé ngồi yên để cho bàn tay ấm áp mềm mại của chị kiểm soát độ nóng trong người cứ y như chị là một vị y sĩ. Thật là một cảm giác dịu êm hết sức lạ lùng khi lòng bàn tay của chị Hiền sờ lên vầng trán của to6i vẫn còn hơi sốt, nhiệt độ vẫn chưa trở lại bình thường. Làn da tay củ chị như có một phép nhiệm màu đang chuyền sang cho tôi những dịu dàng và bình yên khác lạ. Tôi nhận biết được đầu óc hết sức thảnh thơi và cái đau nhức thường lệ kể từ ngày bị lật xe xem ra đã biến đi đâu mất. Tôi chỉ muốn chị Hiền đừng rút bàn tay lại để cho tôi được mãi mãi tiếp nhận cảm giác lâng lâng huyền nhiệm này. Có lẽ, suốt một đời người, kể cả những lúc tôi bị đau bệnh vào lúc thiếu thời, mỗi lần lên cơn sốt cha hoặc mẹ tôi vẫn âu yếm đặt tròn bàn tay thương yêu lên trên vầng trán của tôi, nhưng chưa có bao giờ tôi cảm nhận một cảm xúc tương tự như lần này. Tôi không biết phải tả như thế nào về cảm giác dấu yêu thánh thiện và yên bình cùng tột như khi chị Hiền đặt bàn tay lên vầng trán của tôi.

    Tôi nói với chị Hiền:

    - Em không biết! Nhưng bàn tay của chị như có phép màu hay sao ấy. Khi chị đặt bàn tay trên trán, em cảm thấy cơn đau nhứ như được giảm đi nhanh chóng lạ kỳ và có vẻ biến đi đâu mất tăm mất tích.

    Chị Hiền đùa:

    - Tại bàn tay của chị có thoa dầu nóng cho nên chú cảm thấy như vậy mà thôi. Nhưng chị cũng hy vọng bệnh nhức đầu của chú sẽ thuyên giảm sau lần này, tuy nhiên chú không được bỏ quên uống thêm thuốc. Chị chỉ khoe khoang chút đỉnh cho vui...

    Nói xong, chị Hiền đứng lên tạm biệt. Tôi tiễn chị đi mà trong lòng tự nhiên quyến luyến và quí mến chị vô cùng. Tôi cố dặn dò như một sự nhắc nhỏ khi tiễn chị ra phía ngoài khung cửa:

    - Thỉnh thoảng tiện đường, chị gắng ghé thăm em.

    Tôi nói dạn dĩ thật lòng:

    - Chẳng biết tại sao, em gặp được chị, em thấy vui và khỏe khoắng lạ thường. Tại sao tự nhiên chị thương mến em nhiều như vậy?

    - Tại vì em có phước nên chị mới đến thăm, cũng chị có một cậu em ruột bằng tuổi với em tên là Bình. Chị có nói cho chú nghe về điều đó rồi. Bình hoặc là cũng cũng đều là em của chị. Chị co ‘thể giúp các em được việc gì là chị giúp ngay. Cơ duyên đã đưa chị em chúng ta gặp mặt. Trước lạ sau quen. Người Việt Nam với nhau cả mà, không thương mến người mình thì còng thương người nước nào mới phải, chú thắc mắc làm gì. Thôi chị đi, chào chú!

    Vừa nói, chị Hiền vừa vẫy vẫy bàn tay mềm mại lên chào, chị thoăn thoắt bước ra khỏi cửa. Tiễn chị đi rồi trong lòng tôi vẫn còn nghĩ ngợi vẫn vơ. Cảm giác lâng lâng, nửa vui vui, nửa như tiếc nuối một cái gì rất thân thương, bình an và gần gũi, nó hoàn toàn trong sáng thanh cao, tuyệt đối không ẩn chứa một tì vết đen tối nào và tôi những tưởng giữa tôi và chị Hiền dường như đã thân thiết nhau đã từ kiếp nào mà tôi không nhớ được.

    Tôi bước trở vào nhà, màn ảnh truyền hình nãy giờ vẫn đang hoạt động, chương trình đã chuyển sang loan báo tin tức tự lúc nào mà từ nãy giờ tôi hoàn toàn quên lãng, không nhìn hoặc nghe thấy từ lúc tiếp đón chị Hiền ở trong nhà. Chiếc ghế nơi chị Hiền vừa ngồi vẫn ở kia, không hề xê dịch.

    Bất giác, người em gái của tôi từ trong phồng trong bước ra hỏi nhỏ:

    - Nãy giờ anh trò chuyện thì thầm với ai vậy?

    Tôi thản nhiên trả lời:

    - Với chị Hiền chứ còn ai nữa. Một người chị tinh thần mà anh mới vừa quen biết trong đêm bị nạn xe ở trên đường, không có chị ấy đưa anh về nhà băng bó nghỉ ngơi, chắc là anh đã chết cóng vì lạnh trong khi bị ngất xỉu đi rồi. Chị ấy tìm đến nhà mình để thăm hỏi thôi ấy mà!

    Tôi hỏi cô em gái:

    - Sao em không ra nói chuyện với chị ấy cho vui? Chị ấy rất dễ dãi và hiền lành, lại có một tấm lòng vị tha nhân đạo.

    Cô em gái của tôi trả lời:

    - Có! Em có ra ngoài này khi em nghe thấy tiếng anh nói chuyện. Nhưng em nhìn vào phòng khách không thấy có ai, em lại tưởng anh đang nói cái gì đó nên lẩm bẩm một mình, em để ý làm gì. Ủa, vậy ra anh vừa tiếp chị gì đó ở trong nhà hay sao?

    - Phải! Anh vừa tiếp chị Hiền. Chị ấy hỏi nhà thương nên biết anh đã trở về nhà nên tìm đến đây thăm anh ban nãy.

    Cô em tôi ra dáng bực mình, nó hỏi lại:

    - Anh nói cái gì em không hiểu! Anh bảo có chị ấy đến nhà mình và anh đã cùng chị ấy nói chuyện?

    Tôi hăng hái gật đầu. Cô em tôi nói thẳng:

    - Lúc nãy đúng là em có ra đây, nhưng em nói thật lòng, em không có nhìn thấy bất cứ người nào trong căn phòng này để cùng anh nói chuyện. Em chỉ nghe anh nói một mình những điều nào đó mà chính em cũng không cần phải lưu ý tới, vì em nghĩ, cái đầu bị thương của anh còn bệnh, nên anh nói nhảm vu vơ...

    Tôi bắt đầu cảm thấy bất nhẫn trong lòng. Quả thực, tôi vừa tiễn và nói chuyện hồi lâu với chị Hiền một cách hết sức bình thường mà em gái tôi dám bảo rằng tôi nói năng vu vơ lảm nhảm. Nhưng làm gì có sự lảm nhảm trong câu chuyện hết sức mạch lạch rành rẽ với chị Hiền. Nhìn thái độ nghiêm chỉnh của cô em, tôi biết rằng em tôi không nói dối hay cố ý lung lạc ý nghĩ của tôi.

    Nhưng tại sao lại có chuyện lạ kỳ như vậy? Tại sao em tôi dám quả quyết cô ấy đã không hề trông thấy sự có mặt của chị Hiền. Tôi thực chẳng biết làm thế nào để có thể xác quyết cho cô em gái của tôi hiểu được rằng nó đã thờ ơ, nhìn gà hóa cuốc đến nỗi đã ra đến phòng khách mà lại không hề trông thấy chị Hiền, trong khi khứu giác của tôi vẫn còn phảng phất mùi nước hoa thanh thoát của chị, trong khi cái ghế chị ngồi kia có xê dịch đi ít nhiều, trong khi tiếng nói cùng nhân dáng của chị vẫn còn lảng vảng đâu đây.

    Tôi nghĩ cô em gái của tôi đã đến lúc phải chấn chỉnh lại thị lực hoặc thần trí mất rồi.

    Nhưng tôi không nói thêm lời gì với một cô em vốn có tánh tình hơi chểnh mảng. Thôi! Cứ kệ cô ấy, cãi vã phân giải với nó mà làm gì. Con gái gì mà hay vô ý vô tứ. Chuyện gì cũng không chú ý, thì thế nào cũng có ngày...

    Thế Giới Mới
    Người Ðàn Bà Cứu Khổ Ban Vui (Người Chị Vô Hình)(phần 2)
    Thấm thoát, tôi đã có thể trở lại sở làm. Tháng đầu tiên, tôi bị bó buộc phải ôn tập cho quen lại công việc cũ. Tay chân đầu óc cứ lóng ngóng chẳng nhuần nhuyễn chút nào khiến cho ông xếp của tôi là người Tây Ban Nha đã phải lên tiếng:

    - Này thằng Vú (Vũ)! Cái đầu của mày đã lành hẳn mà sao tay chân của mày vụng về quá thể vậy kìa! Mày làm cho tao đến điên cái đầu mất Vú à!

    Giờ “snack” (nghỉ giải lao) tôi với ông xếp rủ nhau đi uống cà phê tán hươu tán vượn giống những lúc thường. Trong câu chuyện, ông tâm sự:

    - Con vợ mà tao cưng quí nhất mấy tháng nay tự nhiên phải nằm bệnh việc vì chân tay nó bị tê cứng không thể cử động làm việc bình thường. Nó làm cho tao ưu tư quá!

    Tôi hỏi lại ông ta:

    - Ông đem bà ấy đi thăm bác sĩ tức thì. Xứ này có bệnh hoạn nào mà y khoa không chữa khỏi, hà tất ông cứ lo âu.

    Ông xếp trừng mắt nhìn tôi:

    - Mày coi tao là thằng mán không bằng, bảo hiểm ngon lành của tao đã bị biết bao nhiêu thằng bác sĩ lừng danh dụ dỗ, cắt cạo gần hết mà con vợ tao tay chân của nó vẫn cứ cứng ngắc thẳng băng, chẳng ép-phê với bất cứ phương pháp trị liệu nào. Tao đang định đi tìm y sĩ người Á Ðông chúng mày để chữa chạy cho bà ấy. Tao nghe họ nói Y Sĩ Á Ðông rất giỏi khoa trị liệu xương cốt này. Chẳng lẽ tao cày bừa khổ như con chó mà hàng đêm cứ phải làm công việc thay thế cho y tá ở nhà thương? Ðã vậy, nệm ấm chăn êm nay còn đâu nữa, tao cứ phải ngủ một mình, chán đời bỏ mẹ.

    Ông xếp lớn tuổi bình dân, tâm tánh lè phè tưởng nói cho vui câu chuyện. Mấy bữa sau, ông ấy tâm sự với tôi:

    - Tao đưa con Julliet nhập viện chuyên khoa châm cứu rồi, xem thử trong một tuần mấy ông bác sĩ Á Châu này có làm cho nó tốt hơn không.

    Nhưng sau khi hết một tuần, tôi hỏi thăm bệnh tình của vợ ông ấy. Ông ấy bèn nổi máu tạc dzăng, quát tôi liền:

    Tao mệt mỏi lắm rồi, đừng có hỏi tao về chuyện ấy. Bệnh hoạn cái gì mà chữa mãi cũng chẳng ép phê. Mày lo làm việc đi, thăm hỏi khơi khơi thì có ích gì.

    Không ngờ lòng tốt của tôi quan tâm tới bệnh tình của vợ ông ấy lại bị ông ta xì nẹc. Tôi cảm thấy hơi buồn, nghĩ thầm trong bụng:

    Tại chúng mày ăn ở nông nổi, chẳng có tình cảm con người, cho nên ông trời ông ấy không thương đem đến cho gặp thầy gặp thuốc.

    Bất ngờ tôi chợt nghĩ đến tai biến của tôi, nhớ đến chị Hiền và luôn nghĩ rằng số tôi thật là phước đức, chẳng giống như bà vợ trẻ đẹp của ông xếp này. Tai nạn của tôi, nếu không có chị Hiền, chắc chắn là tôi đã gặp đại nạn. Tuy có thoát chết nhưng bị động não trầm trọng như tôi, dễ gì có thể bình phục bình thường. Vậy mà, không những tôi thoát chết, còn được chị Hiền đến thăm tận nhà, nhức đầu cứ như búa bổ, chỉ cần chị ấy “giả vờ” làm thầy thuốc dạo, sờ tay lên trán một lần là bao nhiêu bệnh hoạn tiêu tan hết cứ như là có những ngón tay thần.

    Nếu người vợ tên Julliet của ông xếp này mà gặp được lòng nhân ái của chị Hiền đem tới, không chừng chị ta cũng sẽ được sớm lành bịnh như tôi. Nghĩ đến đây, tôi chợt liên tưởng tha thiết đến chị Hiền, định bụng rằng cuối tuần này, cho dù chị đã dặn dò tôi kỹ lưỡng, tôi vẫn đánh bạo, trở lại đường cũ, tìm đến tận nơi hỏi thăm chị cho vui. Tôi nhớ đến chị Hiền rất nhiều và thực lòng cầu mong cho bà vợ của ông xếp được mau lành bệnh để ông ta được thảnh thơi khoan hòa, đừng cáu bẳn bất chợt la mắng thuộc cấp vô cớ như ông ấy đã từng diễn ra.

    Cuối tuần lễ đó tôi có một mình dò dẫm từng chi tiết tỉ mỉ của quyển bản đồ Thomas Guide. Con đường dẫn đến thị trấn nơi căn nhà của chị Hiền khi nhìn lên mặt bản đồ thật dễ dàng không có gì là khúc mắc. Do đó, tôi yên chí định tâm một buổi sáng sớm thứ Bảy sẽ quyết định lên đường. Tự tính toán trong đầu một cách thật là chính xác, tôi yên lòng lái xe đến đúng nơi chốn mà tôi đã bị tai nạn ngày nào.

    Nhưng khúc đường này, tôi đã cẩn thận lái xe ngược chiều qua lại trong một khoảng cách có đến trên 10 miles hoặc còn xa hơn thế nữa. Nhưng, trong khúc quanh vắng ngắt này không hề có bóng dáng những khu cư dân. Bởi núi cao bao bọc quanh co khúc khuỷu và nhất là lại là khúc đường đèo, chung quanh chỉ là sườn núi chưa được khai khẩn san bằng nên không thể có nhà cửa quanh đây.

    Tìm mãi đến trưa, lúc nắng đã lên cao, tôi vẫn không thể kiếm ra được căn nhà của chị Hiền, tôi đành thất vọng lái xe trở về trong lòng dậy lên một niềm bâng khuâng xa vắng, nghĩ về chị Hiền với những tung tích khác thường mà tôi bắt đầu nảy ra những sự ngờ vực không nguyên cớ. Chẳng lẽ một người trong sáng phúc hậu như chị Hiền mà chị lại phải nói dối tôi.

    Cuối tuần đó trôi qua, tôi vẫn không nguôi nghĩ ngợi mãi về chị Hiền, định bụng rằng thế nào rồi cũng có lúc tôi sẽ được gặp lại chị. Chừng đó, nhất định tôi phải buộc chị ghi lại thật đầy đủ địa chỉ cùng số điện thoại cho tôi. Phải chăng, tôi còn có một tia hy vọng sau cùng là tìm đến số nhà người em tên Bình của chị mà có lần chị đã chính tay ghi lại cho tôi.

    Cuối tuần lễ sau đó, tôi lại lái xe tìm đến đúng số nhà của Bình như trong tờ giấy nhỏ mà chị Hiền đã ghi cho tôi lúc trước với nét mực chỉ còn hiện lên mờ mờ. Ðến đúng căn nhà của vợ chồng Bình tọa lạc nơi thị xã Hungtington Beach, tôi bấm chuông rồi đứng đợi một lúc thật lâu mới có một bà cụ già chậm chạp đi ra mở cửa. Rất may bà cụ là người Việt Nam, nhưng khi tôi hỏi chuyện để tìm kiếm một cặp vợ chồng trạc tuổi của tôi có tên là Bình thì cụ bà lắc đầu không biết. Cụ nói:

    Tôi già chẳng để ý được việc gì. Có thể cặp vợ chồng cậu đang tìm kiếm là chủ cũ của căn nhà này. Con trai và dâu của tôi mua lại căn nhà này và dọn vào ở trong dịp tế trung thu năm ngoái. Cậu có thể trở lại vào buổi chiều để gặp hai cháu nhà tôi. Chắc là hai cháu sẽ biết người cậu muốn tìm.

    Tôi đành vâng lời bà cụ quay ra. Buổi chiều, thêm một lần nữa, tôi kiên nhẫn lái xe trở lại nhà này để mong được gặp con trai của bà cụ để hy vọng dò tìm ra manh mối của vợ chồng Bình, em trai ruột của chị Hiền. Từ đó, chắc chắn tôi sẽ tìm ra tin tức của chị dễ dàng.

    Người con trai của bà cụ tôi tiếp xúc ban sáng tiếp chuyện tôi trong căn phòng khách tươm tất nhà ông ta. Ông ta nói cho tôi biết rằng, ông ta đã mua lại căn nhà xinh xắn này từ trong danh sách những căn nhà do nhà băng sai áp. Ông ta được cho biết rằng người chủ cũ của căn nhà cũng là một cặp vợ chồng trẻ người Việt Nam. Nhưng ông ta nghe nói, cả hai vợ chồng cùng với một người chị ruột, bà chị độc thân này ở riêng đâu trên miệt núi. Cả ba người đã cùng bị tử nạn trong một vụ lật xe trên xa lộ 15 từ hai năm trước, căn nhà này, do vậy, không có người thừa kế để trách nhiệm tài chánh với nhà băng, cho nên đã bị lên list bán đấu giá. Vợ chồng ông ta trả trúng giá thầu nên mua được căn nhà và mới dọn vào đây từ năm ngoái.

    Nghe ông ta thuật lại đầu đuôi, nỗi ngờ vực của tôi càng lên cao hơn lúc nào. Tôi đánh liều đề nghị với ông ấy:

    Thưa, chắc là ông bà có trong tay tờ khế ước căn nhà. Ông có thể vui lòng giúp tôi một việc sau cùng không?

    Ông ta điềm đạm trả lời:

    Ðược, anh cứ nói. Tôi giúp anh được điều gì thì tôi sẽ giúp.

    Tôi nói với ông ta:

    Thật ra, tôi chỉ mong tìm ra tông tích của hai chị em ông Bình. Nhưng cứ như lời ông vừa cho biết, thì họ đã chết cả rồi. Tôi cũng tin như vậy, nhưng với tư cách chủ nhân của căn nhà, xin ông vui lòng truy tìm giúp tôi tên tuổi của người chủ nhà cũ. Ðiều này có gì phiền toái không ạ?

    Ông ta vui vẻ lắc đầu:

    Có gì đâu mà phiền phức. Ðiều đó, tôi có thể giúp ông hoặc ông cũng có thể tự tìm hiểu bằng cách tôi hoặc là ông cũng được, gọi đến văn phòng phát mại địa ốc. Nơi đây họ có thể cung cấp cho chúng ta biết rõ lý lịch của căn nhà cùng tên tuổi của những người chủ cũ.

    Vì hơi xúc động đột ngột vì chi tiết người chủ cũ căn nhà đã chết vì tai nạn xe cộ, tôi quên không nói cho ông ta về tên nọ của người tôi đang tìm kiếm tên là gì. Tôi cáo biệt ông ta ra về không quên để lại số điện thoại ở nhà và ở sở để nhờ ông ta thông báo dùm cho tôi khi đã tìm được tên chủ cũ của căn nhà.

    Ðến trưa ngày hôm sau, đúng như lời ông ta đã hứa, ông gọi vào sở cho tôi. Ông ta nói chuyện rất vui vẻ:

    Chuyện ông nhờ, tôi đã tìm ra được dễ dàng tên tuổi của người chủ cũ của căn nhà tôi mua lại rồi đấy. Sổ bộ địa sản có ghi tên hai vợ chồng người đứng chung tên trên văn khế căn nhà, người chồng tên là Lê Phước Bình, lấy tên Mỹ là Brandy 38 tuổi, còn người vợ thì thấy đề tên Mỹ là Theresa Vũ thuộc tuổi 30. Mọi chi tiết cá nhân khác đều đúng như tôi đã cho anh biết chiều hôm qua. Hai người họ đều đi làm việc, một người thì trong ngành điện toán, người chồng là một kỹ sư sáng tạo trong một hãng chế tạo những dụng cụ chiến hạm.

    Gia đình của họ cùng với người chị ruột nghe nói là một dược sĩ trong viện bào chế của chính phủ, ba người đã bảo nhau lấy vacation cùng đi du ngoạn, chẳng may xe bị lật, rớt xuống khúc đường núi có thung lũng nên tất cả đã bị tử nạn cách nay đã gần ba năm rồi. Tôi còn nhớ in là tôi có đọc báo chí và nghe đài truyền hình Mỹ thuật lại tai nạn thương tâm này vào thời gian đó.

    Tôi cám ơn ông rồi gác máy, quay trở lại với công việc đang làm dở dang nhưng trong tâm tư không thể nào tránh khỏi sự bức rứt bàng hoàng.

    Ðúng vào lúc này thì ông xếp già của tôi từ đàng xa đi tới với nét mặt phấn khởi khác thường. Ông ta chẳng cần biết tôi đang có chuyện bực bội, sà đến ngồi gếch lên một cạnh bàn, ông ta nói rối rít:

    - Tao với mày đúng là hai bác sĩ đại tài. Tao đã đồng ý nghe lời khuyên của mày đưa ma-đàm (Madam) Julliet của tao chuyển sang chữa trị bằng phương pháp Ðông y châm cứu. Ðến đó mới có vài ngày, mà mày biết không, con vợ tao đã không còn cảm thấy đau đớn như mấy lúc trước, tay chân của nó đã có thể cử động được chút chút.

    Theo phép xã giao, tôi cũng chuyển lời hỏi thăm của tôi đến với bà vợ của ông xếp già. Nhưng ông ta đề nghị.

    Tại sao chiều nay mày không đi với tao ghé thăm Julliet một lần cho phải đạo? Julliet cũng hay nhắc đến mày lắm đó nghe Vú (Vũ)!

    Nghe ông ta nói vậy, tôi cũng nhanh nhẩu gật đầu đồng ý:

    Ông nói phải! O.K, chiều nay tôi sẽ đi mua một bó hoa rồi cùng ông đến thăm để cho bà ấy lên tinh thần. Ông xếp già thương vợ vui vẻ ra mặt. Ông ta đứng dậy rời khỏi chỗ tôi ngồi, miệng huýt sáo tung tăng inh ỏi.

    Tôi với ông xếp già tự động đậu xe rồi men theo dãy kiếng dọc theo phòng mạch để vào bên trong. Chúng tôi rảo bước ngang qua một khung kiếng lớn thay cho bức tường của một căn phòng bệnh. Ðột nhiên ông xếp già dừng lại, chỉ tay vào bên trong nói:

    Chỗ này là căn phòng nơi con vợ của tao đang nằm châm cứu đó!

    Tôi dõi mắt nhìn vào bên trong theo hướng tay ông ta đang chỉ trỏ. Mắt tôi bỗng hoa lên. Ðích thị là khuôn mặt và dáng dấp của chị Hiền, chị đang lom khom cúu xuống trên người của bệnh nhân, dường như chị đang dùng những ngón tay khéo léo để xoay xoay nhè nhẹ cây kim châm cứu. Tôi nhìn thấy rất rõ ràng trên ngón tay giữa của chị vẫn còn đeo chiếc nhẫn có cẩn hột cẩm thạch nhỏ xíu màu xanh biếc giống hệt hôm nào. Mái tóc ngắn của chị phủ xuống hai bên bờ má dịu dàng làm cho tôi không thể nhìn được trọn vẹn khuôn mặc của chị cho đến lúc chị đứng thẳng người lên sau khi để nguyên cây kim châm cứu trên một phiến lưng trần của người bệnh tức là bà vợ của ông xếp già mà chúng tôi sắp sửa đi vào bên trong để thăm viếng.

    Tôi thảng thốt chạy đến áp sát mặt vào măt kiếng kêu lên, cốt ý để cho chị Hiền đang đứng bên trong có thể trông thấy. Tôi gọi lớn chị liên hồi:

    Chị Hiền! Chị Hiền!!!

    Bên trong lới kiếng chị Hiền vẫn thản nhiên. Rõ ràng chị không hề nghe tiếng tôi đang gọi chị ở bên ngoài. Chị quày lưng bước khỏi cánh cửa căn phòng bệnh nhân. Ở ngoài này tôi tức tốc chạy tới khung cửa chính để đi như chạy vào bên trong, về hướng căn phòng bệnh của bà Julliet đang còn nằm tại đó. Ðến nơi, tôi dõi mắt qua cánh cửa phòng. Chị Hiền đã như tôi vừa nhìn thấy, không còn đứng bên cạnh thành giường của bệnh nhân. Bà vợ tê bại của ông xếp già vẫn còn đang nằm xoay mặt xuống gối, đưa tấm lưng trần có phủ sơ sài một tấm khăn trắng mỏng để che đi những cây kim đang ghim tua tủa trên lưng của bà. Một người y tá đến gần ngưỡng cửa nơi tôi đang đứng nhìn vào trong phòng người bệnh. Cô ta nghiêm nghị lên tiếng:

    - Xin ông vui lòng trở ra phía trước ngồi đợi. Còn ít phút nữa sau khi châm cứu cho con bệnh, ông mới có thể vào đây thăm.

    Tôi trở về thực tế để biết mình đã vượt qua một vài thủ tục thông thường vào những khi vào thăm người bệnh. Tôi vội xin lỗi cô ta về sự đường đột của mình và ngoan ngoãn trở ra ngoài phòng đợi. Ông xếp già lên tiếng với tôi:

    - Ngồi xuống đây đã nào ông bạn! Ðến đây chúng ta phải làm theo một vài qui cũ của nơi này. Bây giờ còn đang giờ chữa bệnh, họ chưa cho phép mình bước vào bên trong đâu. Vừa rồi mày vụt chạy như bị ma đuổi đi đâu vậy kìa?

    Không tiện nói ra những ý nghĩ đang gây xáo trộn mạnh mẽ ở trong tâm khảm, tôi nói dối ông ta:

    - Tôi chạy vào trong để đi tiểu ấy mà! Mắc tiểu quá đi mất...

    Ông xếp già cả tin, ông ta gật gù:

    - À há! Tao đoán vậy.

    Chúng tôi ngồi đợi không lâu đã được cho phép đi vào bên trong phòng của bà Julliet. Cô y tá vừa ân cần cài lại khuy áo cho bà ta, xong xuôn, cô ta quày quã bước ra khỏi căn phòng. Tôi vội vàng lên tiếng:

    - Xin lỗi cô, tôi muốn nhờ cô một việc, cô có vui lòng giúp đỡ không vậy?

    Cô ta cười tươi tắn:

    - Sure! Sure!!! Tôi có thể giúp cho ông chuyện gì?

    Tôi nói cùng cô y tá:

    - Cô có thể nói với bà bác sĩ vừa nãy mới vào đây châm cứu cho bệnh nhân này rằng có tôi tên là Vũ, Huỳnh Thanh Vũ muốn tiếp xúc với bà ta.

    Cô y tá rất cở mở gật đầu:

    - Vâng! Ông đợi tại đây, tôi sẽ ra thưa với bà ấy. Ồ! Nhưng thật lòng xin lỗi, tôi chưa nghe rõ tên của ông, phải phát âm nó như thế nào?

    - Cô đọc là Vũ hay Vú cũng được. Bà bác sĩ nghe đến tên tôi bà ấy sẽ biết liền. Cô không phải lo về chuyện đó.

    Cô y tá liếng thoắng trề môi chụm mỏ lập lại tên tôi theo lối pháp âm của người Việt mình:

    - Vú, Vú, Vu, Vu... được lắm, tôi đọc đúng rồi. Có phải không vậy?

    Tôi vội gật đầu cho qua câu chuyện rồi quay lại nói vài lời thăm hỏi xã giao thân tình với bà Julliet người vợ cưng của ông xếp già cùng với bó hoa tươi nãy giờ tôi vẫn còn nắm chặt trong tay như giữ một món đồ quí giá.

    Cánh cửa phòng bệnh hé ra sau mấy tiếng gõ lọc cọc. Cô y tá trẻ trung ló đầu vào cho biết.

    Bà bác sĩ Chen Young Yum bảo tôi mời ông đến gặp bà ta tại phòng làm việc số 6 và tên của bà bác sĩ mà tôi vẫn tuyệt đối đoán chắc là chị Hiền. Bảng tên gắn bên ngoài cánh cửa không thành vấn đề. Có thể chị Hiền, giống như phần nhiều người Việt Nam phải chọn cho mình một cái tên ngoại quốc cho dễ xưng hô. Có thể chị Hiền làm việc lâu ngày ở đây mà chị không cần nói cho tôi biết. Và căn phòng này cũng có thể là căn phòng của một vị bác sĩ đồng nghiệp người Tàu nào đó mà chị dùng để tiếp xúc với tôi.

    Không chút ngần ngại, tôi đưa tay gõ cửa. Tưởng đến giây phút được chạm mặt chị Hiền. Hai chị em gặp lại nhau trong khung cảnh không hề hẹn trước này, chắc sẽ vui lắm. Thế nào tôi cũng phải trách nhẹ chị Hiền và trêu lại chị cho đỡ tức.

    Bên trong có tiếng đàn bà lạ hoắc, cộc lốc nói vọng ra:

    - Come in! (Vào đi!)

    Rõ ràng tiếng nói lạnh lùng này không đúng với giọng nói trong trẻo êm ái của chị Hiền. Nhưng tôi cũng mạnh dạn xoay nhẹ nắm cửa đi vào. Bà bác sĩ người Trung Hoa có thân hình tròn như hột mít ngước cặp kính trắng lên nhìn tôi. Bà ta nói:

    - Chào ông! Ông cần gặp tôi có chuyện gì? Cô y tá cho tôi biết rằng ông đến thăm bệnh nhan bị bán thân bất toại cấp tính ở phòng châm cứu số 11 phải không? Có điều gì khác thường xảy ra cho bệnh nhân tên Julliet này?

    Tôi thực sự tin rằng mình đã gõ lầm cửa, gặp sai người. Bà bác sĩ bệ vệ và nghiêm nghị này không phải là chị Hiền, không phải là người từ nhiều tháng nay không lúc nào tôi không tưởng nhớ tới và thầm mong có ngày được gặp lại. Nhưng chị Hiền quả thật không phải là bà bác sĩ phì độn này.

    Tuy vậy, tôi vẫn không đành lòng bỏ mất cơ hội để tìm hiểu cho rõ ràng về hình ảnh của chị Hiền mà mới ban nãy, đứng bên ngoài khung cửa kiếng, tôi đã nhận ra dáng dấp của chị một cách rõ rệt vô cùng. Có bắt tôi phải chứng minh bất cứ bằng cách gì, thì tôi vẫn quả quyết rằng tôi đã trông thấy mồn một hình ảnh của chị Hiền mặc chiếc áo choàng trắng của giới y sĩ đã đứng châm cứu trong phòng bệnh của bà Julliet.

    Tôi nghiêm túc hỏi bà bác sĩ đối diện người Tàu y như tôi đang hạch hỏi một người tội phạm:

    - Bà chính là người đã đến châm cứu trong phòng bệnh nhân số 11 khoảng 20 phút trước đây?

    Bà bác sĩ nhướng đôi mắt lên nhìn tôi sau tròng kiếng trắng đáp cộc lốc:

    - Phải!

    - Ngoài bà là bác sĩ chữa bệnh cho bà Julliet ra, ở đây có bà bác sĩ người Việt nào không vậy?

    Bà ta lắc đầu:

    - Không ai cả. Hầu hết bác sĩ và nhân viên y tá ở đây là người Trung Hoa lẫn người Ðại Hàng. Tôi không hiểu ông đang muốn nói cái gì cả.

    Như vậy là đã quá rõ ràng. Tôi chưng hửng như người từ trên cao rớt xuống, bị mừng hụt chẳng lẽ bắt nguồn từ ảo giác khác thường của tôi? Ðầu óc của tôi lâu này đã được ổn định hoàn toàn, không còn đâu nhức hoặc bất cứ biến chứng nào khác, nhất là từ sau lần cuối cùng chị Hiền ghé đến thăm tôi, để bàn tay của chị lên trán của tôi cho tôi tiêu tán mọi cơn đau bệnh trong người, mặc dù sau đó, chẳng bao giờ tôi có hứng thứ sờ tới số thuốc men mà bác sĩ điều trị cũng như chị Hiền ân cần nhắc nhở bảo tôi phải uống cho điều độ.

    Vậy thì bóng chị Hiền mà tôi đã nhìn thấy ngay giữa ánh sáng ban ngày còn tỏ rõ của buổi chiều ở nơi này là ai. Dáng chị dong dỏng thanh bai với mái tóc đen tuyền cắt chải theo kiểu những mệnh phụ dài các Việt Nam, không thể lẫn lộn, hòa trộn được với dáng dấp trái nghịch tròn trịa và mang kích thước thấp ngắn của bà bác sĩ người Tàu tôi đang đối diện. Tôi nói thật sự lầm lẫn này với bà ta rồi vội xin lỗi cáo từ:

    - Xin bà thông cảm về sự lầm lẫn tôi đã làm phiền bà. Tôi có một người chị thân thương mà tôi đột ngột trông thấy xuất hiện trong căn phòng của bệnh nhân Julliet, tôi tưởng chị tôi đang làm việc nơi đây. Nhưng tôi đã nhìn lầm. Tôi mong bà tha lỗi.

    Nói xong, tôi để mặc cho bà bác sĩ Tàu ngồi cau mày ra chiều không hiểu được những điều tôi nói, trở lại thêm vài lời trấn an bà vợ của ông xếp già rồi trở về nhà trong một buổi chiều tâm hồn cực kỳ xáo trộn.

    Tôi không cảm thấy đói bụng trước bàn ăn do cô em gái tôi đã sửa soạn sẵn sàng trên bàn trước khi em tôi đến trường theo học một lớp chuyên môn vào buổi tối. Tôi trở nên như kẻ lạc thần, mở tủ lạnh lấy ra chai bia, uống một hơi xong, tắp táp qua loa rồi vào phòng riêng nằm chắp tay sau ót dõi mắt lên trần nhà nghĩ ngợi vớ vẫn cho đến khi chìm sâu vào giấc mộng từ lúc nào.

    Tôi nhác nhìn thấy khuôn mặt dịu dàng khả ái của chị Hiền hiện ra đứng lặng yên nơi khung trời dường như không mấy xa lạ đó nhìn tôi. Ánh mắt chị trong sáng tinh anh như những lúc thường, nhưng thấp thoáng như đang ẩn chức những muộn phiền. Thấy lại chị là lòng tôi vô cùng bàng hoàng xao xuyến vì mừng cũng có mà vì bực dọc cũng có vì không bao giờ tôi được yên tâm trí sẽ có thể tìm gặp lại được chị ở đâu.

    Chị đứng đó trên thảm cỏ xanh bao phủ bởi từng cơi gió lồng lộng và lạnh lẽo của một buổi chiền cuốn tới từng đợt lá vàng thi nhau tan tác làm lòa xòa những sợ tóc trên khung mặt đẹp tựa thiên thần của chị mà tự đáy lòng tôi đã rất thân yêu quí mến. Tôi cảm thấy khổ sợ khi trông thấy khuôn mặt của chị chìm khuất trong nỗi u hoài.

    Một hồi thật lâu hai chị em chúng tôi đứng nhìn nhau trong không gian vừa se lạnh vừa nhuốm mà hoàng hôn đang từ từ xuống thấp mà không ai dợm nói với ai nửa lời. Tôi nhìn chị muốn biểu lộ ngàn lời thương yêu thánh thiện, bày tỏ nỗi lòng của một người em nghĩ về chị bằng vô vàn thương mến kính yêu mà tôi lại chẳng thể mở lời. Thốt nhiên đôi mắt của tôi nhạt nhòa nước mắt. Chị Hiền thấy vậy, chị tỏ vẻ rất áy náy sâu xa. Sau cùng chị lên tiếng:

    - Vũ đừng khóc như một đứa trẻ nhỏ làm chị không vui. Có những điều không thể nói ra theo qui luật đất trời, nhưng đã đến nước này, chị nghĩ, cần phải cho Vũ hiểu để chị em chúng ta không phải gượng gạo mãi trong bối cảnh khác lạ này. Chị biết Vũ coi chị là một người như ruột thịt thân yêu, chị cũng nhận Vũ như người em có cùng huyết thống gia đình, như cậu Bình, em trai của chị mà trước đây có lần, chị đã mạnh dạn ghi cho Vũ cả địa chỉ, nhưng chị biết rằng, Vũ không thể nào tìm gặp lại được vợ chồng cậu Bình hoặc là tìm gặp lại chính bản thân của chị nữa đâu.

    Nói đến đây nước mắt của chị chan hòa trên khuôn mặt tròn trịa cân đối phúc hậu và đẹp như một vì tiên. Trên cánh môi buồn, chị vẫn như sẵn có một nụ cười của một con người có một tâm hồn bao dung và đầy an nhiên tự tại, vài sợi tóc bị làn gió thổi vắt ngang trên khuôn mặt mịn trắng hiền hòa. Chị Hiền đưa tay thấm nhẹ đôi hàng châu lệ rồi chị tiếp tục nói với tôi:

    Từ tiền kiếp, chị em chúng ta vốn là chị em ruột thịt một nhà. Chị vốn là người chị cả của Vũ, Vũ là cậu em trai nhỏ mà chị hết sức yêu chiều. Gia đình của chúng ta có một người cha làm nghề đông y chữa bệnh và một mẹ già trọn một đời chỉ biết an phận với những đứa con. Sở dĩ chị nói cho Vũ nghe những chi tiết xa xăm này vì tấm lòng thương yêu gắn bó của chị em chúng ta từ tiền kiếp, đã bị nghiệp quả luyến ái cột chặt nên chưa thể rời xa. Ngày đó cả nhà của chúng ta đã cùng bị chết chung trong một cuộc phi cơ oanh tạc cày nát xóm làng. Gia đình chúng ta khi nghe hiệu còi báo động, tất cả mọi người đã chạy xuống trú ẩn dưới cái Tăng-Xê (hầm đào dưới đất để tránh bom) Vũ còn bé nên bước chân lẫm chẫm không thể chạy nhanh được trong khi cha đang bận lôi mẹ xuống dưới miệng hầm còn chị em mình thì đang chơi đùa những trò con nít. Cha giữ mẹ dưới mặt hầm, kinh hãi hét vọng lên nhắc chị cõng Vũ trên lưng để chạy cho kịp. Chị chưa kịp cõng Vũ, chỉ biết cuống cuồng ôm lấy Vũ ở trong tay thì đã nghe một tiếng ầm kinh thiên động địa, chị lìa đời trong ngay giây phút kinh hoàng đó, còn Vũ thì bị sức ép trái bom thổi bật ra xa. Linh hồn chị thoát ra khỏi thân xác tức thì trong khi chị vẫn chưa tin rằng chị đã bị chết bất đắt kỳ tử, nhưng theo phản xạ sinh tồn, linh hồn của chị thoát nhanh đến nơi Vũ đang nằm ngất xỉu chỉ vì thân xác của Vũ không chịu đựng được sức ép quá mạnh của trái bom.

    Ngoại trừ Vũ với em Thoa còn sống sót sau cuộc oanh kích này cho đến bây giờ, cả nhà chúng ta bị tử thương trong cơn oanh tạc. Trong cõi trung giới vô hình, cha mẹ của chúng ta đã đi siêu thăng tịnh độ, còn chị được đầu thai vào một gia đình khác. Chị ra đời, khôn lớn với mảnh bằng dược sĩ vừa nắm trong tay, còn chưa được hưởng duyên phúc thành lập gia đình thì trong một tai nạn cùng với vợ chồng cậu Bình là người em ruột của chị trong hiện kiếp đã gặp tai nạn rồi cùng chết với nhau.

    Nếu chị còn ở thế gian, chưa chắc chị đã nhìn thấy những tai biết xảy đến cho hết mọi người, xảy ra cho em trên khúc đường đồi núi hoang vu dạo trước. Chị đã chết đi và theo vòng tiến hoá luân hồi, chị chưa đến ngày phải đi đầu thai kiếp khác. Còn đang chờ đợi cho những nghiệp lực nặng nề từ trong nhiều kiếp đã qua phai nhạt dần dần, mới được tái sanh lại dương trần để bước theo mệnh nghiệp tiến hóa. Nhưng sức luyến ái gia tộc năm xưa vẫn còn tác động mạnh mẽ trong hồn vía chị, cho nên, khi vừa chết đi, chị thấy lại được bao nhiêu tiền kiếp của mình, trong đó, kiếp người gần nhất, chị em ta là con cái trong một gia đình và tấm lòng của chị vẫn còn yêu thương em nhiều lắm, vẫn còn luyến ái trì kéo nặng nề, cho nên, chị không thể nào làm ngơ, biết rất rõ ràng quỷ ma chúng nó đang khiến xui cho em phải gặp tai biến. Nếu không có chị quá thương em, thiết tha xin với các đấng tối cao cho em được tiếp tục an hưởng kiếp dương trần, thì chắc chắn, chị đã không biến hóa thành một bóng người băng ngang con đường để cho em kịp thắng xe lại, nếu không, em sẽ lao xe chạy nhanh về phía trước để rồi cùng bị chết giống những người kia.

    Nghe chị kể đến đây, tôi không thể kềm hãm được lòng, tôi vội vàng hỏi chị:

    - Bây giờ em biết tìm chị ở đâu? Chị đã cho em thấy được chị, em thật hạnh phúc vô cùng. Nhưng những lúc hoạn nạn u buồn, chỉ còn hai anh em nương tựa đùm bọc nhau trong cuộc đời lưu lạc, em với Thoa đơn độc lắm chị ơi!

    Chị Hiền của tôi ra dấu ngậm ngùi:

    - Em với chị hiện thời đang ở hai miền âm dương cách biệt, không thể nào còn được gần nhau, ngoại trừ những lúc chị khẩn thiết van xin ân huệ của các đấng nhiệm màu để thỉnh thoảng được hiện về an ủi em trong chốc lát, rồi chị lại phải trở lại cõi âm theo đúng những qui luật tự nhiên trói buộc, không thể hiện ra bất cứ với ai hoặc bất cứ lúc nào. Chẳng hạn như chị đã hiện về trong căn nhà em và Thoa đang sinh sống để giúp em sớm chấm dứt cơn bệnh ngặt nghèo, cũng có khi vì lo cho hai em mà chị xin đấng thiêng liêng trở về cứu giúp những người hoạn nạn khác, nếu những người đó có được duyên cơ.

    Tôi ngắt lời chị Hiền:

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • - Như vậy đúng là đã có lần em trông thấy chị hiện về chữa bệnh cho bà Julliet, người vợ của ông xếp em trong sở làm.
    Chị Hiền gật đầu:
    - Em thấy đúng rồi đó. Không phải là em bị ảo giác chi phối đâu. Chị xin về chữa cho bà ta bằng những cách thế hữu hiệu của thế giới vô hình. Bệnh tình của bà ta sẽ được chấm dứt vào đầu tuần tới, vì nghiệp quả còn nhẹ, cho nên bà ta chỉ phải trả bằng những cơn đau đớn không đến nỗi kéo dài khiến cho người chồng phải ngày đêm lo lắng. Em hãy yên tâm về chuyện này. Chỉ chần chị trở về bên cạnh bà ta một lần nữa thì đúng 10 giờ sáng của ngày thứ Năm tuần tới, bà ta sẽ có thể đứng dậy đi đứng lại thật bình thường. Những cơn đau đớng tưởng có thể chết người của bà ta sẽ được chấm dứt.
    Riêng em với em Thoa, rồi cũng sẽ được chị tiếp tay với các chư thiên bảo trợ và quan phòng. Em Thoa sẽ lập gia đình với một người thanh niên Việt Nam vào sau năm Thoa học ra trường hai tháng. Vợ chồng của nó cũng rất xứng đôi đẹp lứa. Chúng nó sẽ thành đạt vinh hiển như mọi người và có ba đứa con một gái hai trai rất khôi ngô tuấn tú. Còn em, vẫn sống đơn độc cho đến ngày em ra tay cứu vớt một người con gái bị nạn chìm tàu trong một chuyến du lịch ra khơi, em với người con gái tên Hương này sẽ chính thức trở nên đôi vợ chồng với một cuộc sống hạnh phúc thăng tiến đề huề.
    Từ đây cho đến những năm kế tiếp, các em có bất cứ mệnh hệ gì cũng đều có chị hiện hữu, tiếp tay. Có lúc chị sẽ công khai, cũng có lúc ẩn hiện vô hình, cho đến ngày chị được đầu thai trở lại làm một thường nhân kiếp khác và tiếp tục thăng hoa cho sớm tiến hóa lên những từng giới cao hơn của một linh hồn.
    Nói đến đây, gương mặt chị Hiền đột nhiên trở nên tươi vui trong sáng, khác hẳn những nét u uất buồn rầu vừa qua. Ðột nhiên chị đưa tay ra để nắm lấy bàn tay của tôi và tôi cũng xòa bày tay ra để nắm lấy bàn tay tiên nữ của một người chị mà chỉ bằng sự cảm nhận vô hình, tôi biết rằng giữa chúng tôi sẵn có mối dây duyên nợ. Nhưng bàn tay của tôi khi khép lại chỉ là nắm lấy cái vô hình trong khoảng không huyền nhiệm, trong khi hình ảnh chị Hiền, người chị hiền hòa nhân ái, người đàn bà cầu xin được thể hiện quyền năng cứu khổ ban vui cho anh em chúng tôi, cho những người vấn nạn quanh đời đã từ từ chìm khuất trong không gian vô sắc.
    Tôi choàng thức tỉnh sau một cơn mơ tuy ngắn ngủi nhưng lại chứa đựng nhiều chi tiết bí mật thần kỳ mà chỉ có một mình tôi được biết và còn được chiêm nghiệm sự chính xác trong những ngày tháng của tương lai.
    Quả nhiên, tuần tự theo từng dữ kiện mà người chị cả của tôi từ kiếp trước trong cõi vô hình chưa đi tái sanh vào kiếp khác vẫn còn lẩn khuất trong thế giới vô minhg, đã ưu ái cứu tôi và trở về báo mộng cho tôi biết trước những diễn tiến sẽ đến trong đời để cho hai anh em của chúng tôi được an tâm vui sống, không còn bị mặc cảm hoặc tủi thân vì sự đơn độc không cha không mẹ lưu lạc ở xứ người.
    Ông xếp già của tôi đã có vẻ coi tôi như một vì thánh sống khi tôi đoan chắc với ông ta đúng như lời của chị tôi, của người đàn bà từ ái cứu khổ ban vui cho người có những phước hạnh đã cho tôi biết trước một tuần:
    - Ðúng 10 giờ sáng thứ Năm, bà vợ yêu kiều của ông sẽ lành bệnh. Ông chuẩn bị tiệc mừng đi là vừa, nhưng nhớ phải mời tôi đấy nhé!
    Chuyện đã xảy ra đúng rập khuôn như lời tôi loan báo trước đó một tuần và ông xếp già của tôi kể từ ngày đó không còn dám tự tiện rầy rà mắng mỏ một nhân viên quèn như tôi mộc cách đầy uy quyền như những lúc trước nữa.
    Dăm sáu năm sau đó thì em Thoa của tôi cũng đã thành lập gia đình với ba đứa con vuông tròn kháu khỉnh. Duy chỉ có mình tôi, đã quá bốn mươi mà vẫn chưa hề thấy có dấu hiệu sẽ đi ngao du sơn thủy bằng tàu hay bằng bất cứ phương tiện nào khác để rồi tôi sẽ có một người vợ để yêu thương sau khi tôi đã nhảy xuống biển cả để cứu mạng cho nàng đúng như lời của chị Hiền của tôi đã ân cần báo trước để cho tôi ấp ủ những hy vọng thần tiên. Và, tôi tin tưởng một cách chắc chắn rằng chị Hiền của tôi ở cả kiếp trước lẫn kiếp này đích thị chị là một trong những vị thiên thần, những người đàn bà nhân hậu chuyên hiện diện trong cuộc đời rẫy đầy hạn họa bi thương này để cứu khổ ban vui cho những ai có phước hạnh cơ duyên được hưởng...


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group