Duyên Nợ Oan Tình

  • DragonCo1903

    khoảng 1 10 năm trước

  • Duyên Nợ Oan Tình
    (Phần 1)


    Tôi là một người đàn bà bình thường, giống như trăm triệu người đàn bà bình thường khác trong xã hội hôm nay. Vừa bước chân qua tuổi con gái đôi mươi, tôi đã gặp gỡ Hùng - chồng của tôi bây giờ. Chúng tôi quen nhau, yêu nhau rồi lấy nhau chỉ sau một thời gian chưa đầy một năm trời hẹn hò nồng nàn say đắm, tìm hiểu lẫn nhau thật qua quít về tính tình và những sở thích cá biệt của nhau để rồi nhanh chóng đi đến quyết định lấy nhau để cùng nhau xây dựng hạnh phúc gia đình.

    Ðời sống riêng tư vợ chồng giữa tôi với Hùng trải ra những tháng ngày thật êm đềm hạnh phúc. Dù lưu lạc nơi xứ người, vợ chồng chúng tôi cũng đều may mắn được học hành đến nơi đến chốn và đều có công ăn việc làm tươm tất đàng hoàng. Nói chung về đời sống vật chất, chúng tôi chẳng có điều gì để phải phàn nàn hay mơ ước.

    Tất cả, chúng tôi đều may mắn có đủ trong tầm tay với nhà cửa, xe cộ, những tiện nghi văn minh khoa học. Về tiền bạc thì, với hai đầu lương nhờ cả hai chúng tôi làm việc lâu năm với một vị trí khá quan trọng trong sở làm, hai vợ chồng chúng tôi, sau khi tiêu xài chi phí thoải mái, cũng để dành được một chút vốn luyến nho nhỏ trong ngân hàng, phòng khi hữu sự hoặc cùng dự tính sau này sẽ nhảy ra làm ăn buôn bán, khỏi phải mãi mãi lê kiếp trâu cày.

    Duy có một điều khiến cho cả hai vợ chồng chúng tôi thường băn khoăn tự hỏi và cũng đã có đôi ba lần cậy thầy cậy thuốc, cả đông lẫn tây y, hoặc đêm ngày cầu xin lễ bái ơn trên để mong sao có được một mụn con cho vui nhà vui cửa. Nhưng thời gian qua đi nhanh chóng, thấm thoát cũng đã gần mười năm trôi qua trong đời vợ chồng, tôi vẫn không nhận được bất kỳ triệu chứng gì trong vấn đề thai nghén, nhưng vì cả hai chúng tôi đều còn rất trẻ cho nên việc đó, đôi khi trong những ngày giờ nhàn hạ, chỉ bùng lên trong chốc lát, rồi sau đó lại lơi dần trong xao lãng, quay về với những hiện thực phải giải quyết hàng ngày.

    Phải nói ngay rằng, đời sống vợ chồng riêng tư giữa tôi và Hùng thật là tâm đầu ý hợp, chúng tôi thỏa hiệp cùng nhau trong mọi vấn đề của đời sống, không có chuyện gì làm cho chúng tôi phải mất thời giờ tranh luận hay cãi cọ lôi thôi, rất ít khi chúng tôi phải bàn cãi lớn tiếng, cho đến khi sóng gió nổi lên bất chợt, đưa đến cho chúng tôi thảm cảnh chia lìa, rẽ đàn tan nghé, trong lúc vợ chồng chúng tôi lúc nào cũng vẫn còn yêu thương gắn bó với nhau, chỉ vì một bóng ma vô hình.

    Câu chuyện quái gở huyền hoặc thực sự bắt đầu xảy ra từ lúc nào, thì quả thật, cả tôi lẫn Hùng đều không thể nhận biết, đều chẳng bao giờ ngờ, cho đến ngày, tôi không còn có thể chịu đựng thêm được nữa mới đành đoạn phải xa Hùng, phải trốn chạy những sự thực phủ phàng và mang nặng tính chất huyền bí, cứ ngày đêm luôn phiên diễn ra trong đời sống vợ chồng của chúng tôi đang bình lặng trong những ngày tháng bình yên hạnh phúc, cũng là phương cách bất khả kháng để tôi tự cứu lấy tôi và ước mong cứu được cả cho Hùng. Nếu không, tôi biết chắc, sẽ có một ngày nào đó không lâu lắc gì, vợ chồng của chúng tôi sẽ kiệt lực đi mà chết hay ít ra cũng sẽ quỵ xuống, chẳng còn đủu sức để mà đứng lên. Cho nên, tôi đành phải đoạn gạt nước mắt xa Hùng, chấm dứt mọi liên hệ xác thịt của đời vợ chồng, để mặc cho hồn ma vô hình mà sau này tôi còn có được cơ hội quen tên biết mặt, còn hiểu rõ cả những tâm sự ai oán của cô ta và tôi tự nhường nhịn để mặc tình cho cô ta tự tung tự tác, lôi kéo chồng tôi vào một cuộc sống ái ân thác loạn tột cùng...

    Lúc sự việc diễn ra sau hai một hai lần đầu vào mỗi khi vợ chồng chúng tôi mặn nồng ân ái, qua ngày sau, Hùng cứ kín đáo nhìn tôi mỉm cười ra chiều thật mãn nguyện thích thú, chàng không chút ngần ngại biểu lộ sự sống sượng cùng dáng vẻ lẳng lơ đồng tình và cho rằng bản thân của tôi cũng thỏa hiệp với chàng trong những cả hai ngập chìm vào những cơn điên cuồng của thú tính. Chỉ có riêng tôi là nhận biết ra điều khác thường này vào những lúc tôi một mình riêng tư tỉnh táo, tự kiểm điểm lại bản thân và nhận diện ra những dấu tích ái ân cuồng loạn còn sót đọng lại trên thân thể rã rời với những dấu tích bầm dập, dày vò... cực chẳng đã tôi phải nói ra, tôi thật ngượng ngùng đến tím lịm cả tâm hồn.

    Ðã bao lần tôi thẳng thắn quyết liệt đem sự thực quái đản này ra để cùng với Hùng tìm hiểu thì chàng lạnh lẽo nhìn tôi nhẹ cười:

    - Có gì mà em phải băn khoăn thắc mắc, vợ chồng thì ai cũng như vậy cả mà, đâu có tội lệ gì mà chúng mình phải kềm chế? Thấy em tỏ ra yêu đương say đắm, thì anh cũng đáp lại để cả hai chúng ta cùng được hạnh phúc mà thôi. Anh chỉ có điều hơi thắc mắc là vợ chồng mình lấy nhau, ăn ở với nhau qua nhiều năm tháng, sao bỗng nhiên em tỏ ra “hăng hái” khác thường, còn hơn trong những ngày trăng mật của chúng ta dạo trước. Nhưng suy đi nghĩ lại, anh nhớ rằng, có chúng ta đang bước vào ngưỡng cửa của thời kỳ hồi xuân...

    Thực sự tôi còn trẻ, chưa đầy ba mươi tám, chưa có dấu hiệu gì là đã đến tuổi hồi xuân để bỗng nhiên, tôi nổi chứng dâm đãng, vui thú chìm ngập miệt mài vào những cơn điên cuồng nhục dục vốn càng không phải là bản chất của tôi.

    Những khi trở lại trạng thái hoàn toàn tỉnh táo, tôi chỉ biết rằng thân thể của tôi bải hoải rã rời và càng rã rời hơn vì những vết cào xướt của Hùng trong những lần thịnh nộ ái ân còn lưu lại trên khắp người. Tôi tự dặn lòng mình rằng tôi nhất định sẽ phải tự tiết độ và phải nhắc nhở, ngăn cản để cho Hùng cùng giữ gìn sự tiết độ giống như tôi. Nếu không, rồi mọi sự sẽ như thế nào? Chắc chắn, cả hai chúng tôi sẽ lại không còn đủ nghị lực và sức khỏe để trở dậy đi làm vào sáng hôm sau. Ðã mấy lần rồi, sau đêm ngập chìm vào những hoang loạn mê đắm, cả hai chúng tôi đều nhất tề bảo nhau gọi vào sở để lấy sickly (ngày nghỉ bệnh), nằm lại ở nhà để dưỡng sức. Tình trạng bê bối này chắc chắn không thể kéo dài được thêm nữa.

    Dự định thì như thế, nhưng thực tế thì lại xảy ra khác lạ hoàn toàn. Tôi không thể nào có có thể chẳng những không tự chủ mà còn lôi cuốn mê hoặc chồng tôi... đến nỗk chồng tôi còn phải lên tiếng gần như một lời thống trách:

    - Sao lúc này em “dữ” quá, Hồng ơi!...

    Tôi sực tỉnh và ngỡ ngàng, chẳng biết phải giải thích ra sao, chỉ biết cúi mặt bực mình. Rõ ràng là tôi vô cùng tỉnh táo, vô cùng cảnh giác đề phòng. Nhưng sau cùng, tôi lại chính là người chủ động đến suồng sã trắng trợn, chỉ sau những cuộc mây mưa tôi mới nhận ra được rằng tôi không hề cố ý làm như thế, không hề cố ý dẫn dụ chồng... để yêu cuồng sống vội như hai kẻ mèo mả gà đồng. Tôi càng bực dọc nhiều hơn nữa khi chỉ cho chồng tôi xem những vết cào xướt ngang dọc ở trên người, Hùng chỉ nhìn tôi ân hận:

    - Anh xin lỗi đã gây ra những dấu vết khó coi này làm cho em xót xa đau đớn.

    Hùng thú thật:

    - Anh cũng không biết tại sao anh chẳng còn chút hồn phách gì mỗi tái diễn, anh cứ phải xoắn xuýt, cào cấu em để phải ra nông nỗi này.

    Chúng tôi nói với nhau cởi mở như vậy. Nhưng đó là những sự trao đổi chân thật vào những khi vợ chồng chúng tôi hoàn toàn tỉnh táo bước ra khỏi những mê hoặc hoang đường, tự nhận diện lại chính bản thân của mình và người mình yêu thương trân quý. Và rồi ngay sau đó, việc gì xảy đến lại cứ tiếp tục diễn ra, không nhất thiết ban đêm hay cả ban ngày và theo sự mô tả của Hùng thì, những khi như vậy, tôi như đã hoàn toàn lột xác thành một người nào đó chứ không phải là bản chất cố hữu của tôi nữa. Lẽ dĩ nhiên, là một người đàn ông sinh động, sức khỏe của Hùng còn dồi dào và sung mãn, chàng còn tỏ ra thích thú trong thời gian đầu. Nhưng tiếp tục hoài thì chàng cũng trở nên vô cùng mệt mỏi vì sức khỏe mỗi ngày một vơi đi, không kịp hồi phục cho đến lúc bỗng nhiên, tôi cảm thấy trong người có những triệu chứng khác lạ của người mang thai.

    Tôi vội vã đến thăm một vị nữ bác sĩ sản khoa trong vùng. Bà khám bệnh sơ sài và làm thử nghiệm. Bà thân ái nói kết quả với tôi:

    - Mừng cho bà đã có tinh mang thai em bé! Bà bắt đầu phải chú ý thường xuyên đến việc săn sóc thai nhi cùng những tiết độ cần thiết trong đời sống gối chăn.

    Tôi vâng dạ cho bà bác sĩ an lòng. Nhưng trong thâm tâm tôi, nửa vui nửa lo âu khắc khoải, ngại ngùng. Nghĩ đến ngày tháng đầu tiên, con tôi được hiện diện chào đời, tôi được làm mẹ, Hùng được làm cha, chúng tôi có con như niềm mong đợi tha thiết từ bao lâu nay, được thỏa nguyện với giấc mơ cố hữu của tất cả những cặp vợ chồng để có kẻ nối dõi tông đường, làm sao tôi không vui mừng cho được, làm sao tôi che dấu được sự hãnh diện của một người vợ bình thường là đã chu toàn xong bổn phận của một người mang thiên chức làm mẹ.

    Chiều đến, tôi mừng quá đến quên cả việc chuẩn bị cho bữa ăn tối thịnh soạn của tôi với Hùng. Chúng tôi dẫn nhau đi ăn tiệm. Bữa cơm ngon miệng khác thường và cả hai chúng tôi đều cảm thấy hạnh phúc. Sua đó, vợ chồng chúng tôi lái xe trở về nhà. Tôi sắp đặt trong đầu một vài công việc phải làm để tạ ơn Thượng Ðế đã ban cho chúng tôi sắp có một đứa con. Hồi trưa ở phòng mạch sản khoa đi ra, tôi đã mua sắm lễ vật nhang đèn để tối nay về nhà, tôi sẽ đặt lên bàn thờ để tạ lễ bề trên.

    Về phần Hùng, trong suốt bữa ăn và suốt cả buổi chiều, chàng tỏ ra chững chạc và vô cùng tỉnh táo. Hùng chuyện vãn huyên thuyên, thêu dệt ra đủ mọi thứ chuyện thần tiên với đứa con tương lai vừa mới tượng hình trong bụng của tôi. Hùng hứng chí, khoác lấy vai tôi đi bước thấp bước ao ra khỏi nhà hàng, miệng huýt sáo ra chiều thật trẻ trung vô tư lự.

    Chúng tôi vừa bước vào nhà thì bỗng nhiên trong tôi như bị du tới một thế giới nào khác và bị chìm ngập ngay vào một trạng thái lâng lâng đầy khác lạ. Người tôi nóng ran lên như đang đứng giữa buổi trưa hè. Tôi bị giằng co thật mãnh liệt trước hai ý định đang lởn vởn ở trong đầu, một bên là loa sắp sửa hoa đèn lễ tạ, một bên là khao khát ngay lập tức được ân ái với Hùng. Ý nghĩ như phong ba bão tố với một tốc độ vô cùng mãnh mẽ khác thường và dường như còn có cả ngàn vạn âm thanh khác lạ đang bùng vỡ ở trong đầu, lấn át tất cả những lý trí của tôi đang cố tình giằng kéo. Nhưng rồi tôi phải bị thua. Tôi quên mất đi tất cả mọi rối ren đang xảy tới như có một ma lực thúc đẩy kêu gào. Tôi sai khiến Hùng nhập cuộc mây mưa...

    Lúc đầu Hùng còn có vẻ bỡ ngỡ trước sự tất công quá bất chợt của tôi, nhưng sau đó Hùng nhanh chóng tham dự vào cơn khác khao của tôi giống y như là hai con thú. Tự nhiên những âm vang trong tôi cứ dấy động hẳn lên từng hồi. Tôi miệt mài và quên đi tất cả. Tôi chỉ nhớ được rằng trong giây phút cuồng loạn đó, tôi vừa thở hổn hển vừa nói những điều gì đó khác lạ với chồng tôi. Những lời nói mà mãi đến ngày hôm sau, thể theo sự khẩn khoản yêu cầu của tôi muốn biết Hùng rành rẽ kể lại cho tôi nghe rồi còn chết nhạo tôi như vầy:

    - Em khéo giả vờ. Ai đời ngay cả nói với anh những lời của vợ chồng âu yếm mà còn bảo là quên thì có phải là em như người đang mơ ngủ không? Ðược rồi! Muốn biết thì anh sẽ kể lại cho mà nghe. Em nói rằng em muốn ăn tươi nuốt sống anh. Rằng em không để cho anh đi đâu hết. Rằng em muốn luôn luôn ở bên anh mãi mãi, không cho ai khác được phép xen vào, được quyền chia xẻ...

    Nghe Hùng nói nửa chừng, tôi vội đưa tay bịt miệng lại, không muốn cho chàng tiếp tục kể ra những câu nói, những điều mà, thật sự tôi vốn rất yêu thích thương chồng nhưng cũng không cần gì phải bộc lộ đến một cách sỗ sàng như vậy. Tôi ôn tồn bảo Hùng:

    - Lạ quá anh ạ! Em đâu có muốn nói những điều không mấy cần như vậy với anh. Em đâu có định làm như những việc điên loạn như em đã làm vừa rồi. Em chỉ định khi về nhà thì lo nhang đèn hoa quả tạ ơn trời Phật đã cho chúng ta một đứa con sắp sửa chào đời như bao lâu nay vợ chồng mình hằng ao ước. Tại sao...

    - Tại sao cái gì? Cái gì để em phải hỏi tại sao? Nhưng mà có tại sao đi chăng nữa thì chúng ta là vợ chồng, điều gì cũng có thể nói và làm cho nhau được. Cần gì em phải khách sáo! Chỉ có điều là em hơi vội vã, anh chẳng kịp chuẩn bị gì cả...

    Nói vậy xong, như thường lệ, Hùng lại tủm tỉm mỉm cười ra chiều đầy thích thú. Ðiều đó, khiến tôi chỉ cảm thấy tự giận mình, tự nhiên bực bội. Tôi vùng vằng ngũng nguẩy nói với Hùng:

    - Tôi! Em không thèm nói gì với anh nữa hết. Anh chẳng hiểu được em tí gì. Lúc nào cũng toàn nghĩ bậy...

    Tôi bỏ chàng ngẩn ngơ đứng đó, chạy tuốt lên lầu. Qua khung kính cửa sổ, tôi nhìn qua ngoài kia đêm đen thăm thẳm với một ngọn cây cao cành lá rậm rạp đang ngã nghiêng đong đưa trong gió nhẹ.

    Bỗng tôi cảm thấy giá lạnh rụng rời tứ chi thân thể khi tôi chợt nhìn thấy ẩn hiện mơ hồ trong lùm cây ở ngoài khung cửa chỉ được che phủ bằng một tấm màn ren thật mỏng manh đang đong đưa trong làn gió nhẹ, ngay trong tầm mắt, có một người đàn bà còn rất rẻ, nhan sắc có thể kể là đẹp một cách sắc sảo mặn mà, với mái tóc đen dày bỏ xõa rối trên vai, thân thể thì lõa lồ không một mảnh vải che đậy. Tôi kinh hoàng sợ hãi đến ú ớ, miệng không thốt ra thành tiếng để cầu cứu gọi Hùng đang còn ở dưới nhà trước hình ảnh người đàn bà trần truồng đang hiện ra nhìn tôi mỉm cười như trêu chọc ngạo nghễ quá rõ rệt ở trước mặt. Tôi sợ quá, lảo đảo ngã ngồi ngay xuống cạnh chân giường.

    Tôi vừa tạo ra một tiếng động khá lớn sau khi ngã xuống, khiến cho Hùng nghe thấy, hoảng hốt vội vã chạy lên. Thấy tôi ngã trên giường, chàng sấn đến đỡ tôi ngồi dậy và hỏi:

    - Có chuyện gì vậy hả em? Tại sao em lại bị ngã xuống như thế này?

    Tôi biết chồng đang vô cùng lo lắng nhưng vì quá sợ hãi, tôi cũng chẳng nói nên được lời nào, bèn chỉ tay ra phía bên ngoài cửa sổ để cho chàng ngoái đầu ra ngoài đó trong đêm đen để cho chàng cùng thấy hình ảnh người đàn bà lõa lồ vẫn còn đang ẩn hiện trong lùm cây lơ lửng.

    Hùng theo hướng tay tôi chỉ, nhìn ra, nhưng chàng vội vã lắc đầu:

    - Anh đâu có thấy gì ở ngoài kia đâu mà em sợ hãi quá vậy! Chắc lúc chúng ta ăn cơm chiều em đã uống hơi nhiều rượu khai vị nên mới bị chóng mặt và sanh ra ảo giác như vậy đó mà. Thôi, đừng sợ nữa. Hãy đi tắm cho tỉnh táo lại là xong.

    Tôi cảm thấy hơi có chút an tâm trước sự vỗ về âu yếm của chồng và ngoan ngoãn đứng dậy đi vào phòng tắm... Hùng nhanh nhẹn tiến đến bên khung cửa sổ, chàng với tay khép tấm màn dày phủ kín lấy khung cửa sổ như cốt ý để cho tôi được yên lòng.

    Nhưng không ngờ lúc chỉ có một mình tôi đứng chuẩn bị áo khăn bên trong phòng tắm mờ mờ thì hình ảnh cô gái lõa lồ ban nãy lại hiện ra ngay trong tấm gương lớn dùng để soi mặt trong phòng tắm. Tôi lại một phen thất kinh hồn vía rồi không thể nào tự chủ được, tôi hét lên một tiếng thật kinh hoàng và tông cửa phòng tắm chạy ra. Nghe tiếng thét của tôi, Hùng đã xuất hiện ở ngay cửa phòng tắm tự lúc nào nên khi tôi vừa hốt hoảng phóng ra, chàng đã vội đưa hai cánh tay ra đón đỡ lấy tôi và ôm chặt lấy tôi một cách thương yêu như thể sẵn sàng bảo vệ cho tôi không cho bất cứ sự gì có thể chạm đến được. Tôi cũng vội vã ôm chặt lấy chồng để tìm sự an toàn tuyệt đối. Hùng ghé xuống hỏi nhẹ bên tai tôi:

    - Em đã trông thấy điều gì đến phải hoảng loạn lên như vậy?

    Tôi vừa định mở miệng nói ra hình ảnh con ma nữ mà tôi đã trông thấy lúc nãy ở bên ngoài cửa sổ và bây giờ lại thấy nó hiện ra bên trong phòng tắm thì, bất chợt, những cảm giác hâm hấp nóng bỏng, giống hệt như tình trạng lúc chúng tôi vừa từ quán ăn bước vào nhà vội quấn quít lấy nhau, sự khao khát lại bùng lên mãnh liệt, khiến toàn thân tôi như vừa có một huyền lực naò đó từ bên ngoài chợ đến xâm chiếm trọn vẹn cả thể xác lẫn thần trí của tôi cũng lại đang bắt đầu bềnh bồng trôi dạt mãi vào trạng hướng của thần thức mênh mông. Tối nhón gót và tự ngữa mặt lên đặt một cái hôn thật tình tứ trên bờ môi của Hùng, khiến chàng không kịp phản ứng... Chúng tôi lại quấn chặt lấy nhau như chẳng thể rời.

    Hùng có vẻ thảng thốt, song chàng cũng chẳng phải đối được điều gì, lại đành thúc thủ nhật cuộc với tôi để cùng tiếp diễn tấn tuồng yêu đương nồng nàn.

    Thật ra thể xác của tôi lúc đó đã cảm thấy mệt mỏi rã rời sau một ngày vừa làm việc, vừa đón nhận một nguồn tin vui với đứa con trong bụng khiến mãi xúc động, nhưng trong tâm tâm của tôi dường như không còn đủ sức để đề kháng, thêm nữa, tôi cảm thấy dường như có một ma lực huyền bí nào đó cứ dấy động mãi cơn khao khát dục tình để cho từ từ nó lại xâm chiếm và lấn át toàn bộ thân xác và tri thức của tôi. Tôi đành bị khuất phục trong khi vẫn mơ hồ cảm thấy như vậy là một điều khác thường mà đáng lẽ, tôi phải biết tự chết. Nhưng không được nữa rồi!

    Cho đến lúc hai vợ chồng tôi rời nhau ra và ngã vật trên mặt thảm vô tình thì trong tai tôi chợt nghe nổi lên lanh lảnh những chuỗi cười đầy mãn nguyện vọng lại cơ hồ như rất xa xăm nhưng không kém phần kinh dị, tai nghe rõ ràng đến nỗi tôi có thể cảm nhận ngay được rằng tiếng cười đó phát ra từ hình ảnh cô ma nữ tôi đã thấy ban nãy, giọng cười nghe sao thật quá lẳng lơ, sao có vẻ như thách thức trêu người đến lạ lùng. Tôi cố vận động trí lực để bật dậy tìm kiếm dáo dác chung quanh căn phòng. Nhưng tuyệt nhiên, chẳng có ai khác lạ ngoài Hùng đang nằm chìm đắm trong giấc ngủ đồng thiếp sau một hồi chàng tiêu hao sinh lực giống như bao nhiêu lần.

    Tôi mệt mỏi quá không thể trở dậy để làm gì, tôi cũng nằm tại đó, thiếp đi từ lúc nào không hay biết. Giấc ngủ kéo đến thật nhanh chóng nhưng cũng rất chập chờn đầy mộng mi. Tôi thấy tôi đang một mình đi lạc vào trong khu rừng già cây cối tối tăm chi chít và không có ngay một lối mòn để bước đi rõ rệt. Bỗng một tiếng rú rùng rợn vang lên như muốn lay động đánh thức tất cả khu rừng rậm này.

    Người con gái ma quái tôi đã thấy bên ngoài khung cửa và trong phòng tắm vừa rồi lại bất chợt hiện ra trước mặt tôi ngay trong khu rừng này lúc nào mà tôi cũng không hề hay biết. Sợ hãi quá, tôi chỉ biết ngây mặt ra đứng nhìn, miệng không thể nào nói năng ra được thành tiếng. Tôi mãi lắp bắp mà không thốt lên được lời nào.
    Duyên Nợ Oan Tình
    (Phần 2)
    Cô ta nói nhỏ nhẹ với tôi:

    - Tôi với cô không có oán thù. Tôi tuy là một hồn ma chưa được siêu thoát nhưng không có ý làm hại cô đâu, cô đừng sợ sệt và cũng đừng nghĩ rằng tôi hiện ra để quấy nhiễu hoặc để trả thù. Tôi có một tâm sự muốn cùng cô bày tỏ và chia xẻ cùng nhau, nhưng tôi ngại, không biết cô có bằng lòng cùng tôi trò chuyện hay cô lại ngộ nhận hiểu lầm về những vong hồn cùng những hoạt động vô hình thuộc cõi âm giống như những ngộ nhận và hiểu lầm của nhiều người trên dương thế từ bao lâu nay vẫn thường nghĩ rằng cõi âm là những điều kinh dị, là những hồn ma hung tàn lam lũ lúc nào cũng chỉ muốn hiện ra để quấy phá hoặc trả thù. Ðó là những định kiến hoàn toàn sai lạc và bất công, cho nên, hiếm khi “chúng ta” có được với nhau những quan hệ cảm thông.

    Ðúng ra thế giới vô hình của chúng tôi cũng có những loại hồn ma hung hăng bạo ngược, cũng có những vong linh bị bất tử oan khiên với muôn vạn ân oán chất chồng, chưa được giải quyết thỏa đáng sau khi họ nhắm mắt lìa đời, cho nên cô hoặc những người còn sống trên dương thế nếu có cơ duyên, vẫn thường chứng kiến những hiện tượng hiển hiện lên để giải quyết cho xong những oan khuất muộn phiền. Nhưng bù lại, phần đông triệu vạn hồn ma trong cõi ô minh thăm thẳm, không phải hồn ma nào cũng đáng kinh dị...

    Như trường hợp của tôi là một giả dụ điển hình. Tôi muốn được gặp cô trong hoàn cảnh này cũng không có gì đáng để cho cô phải bàng hoàng ghê sợ. Vì vậy, cô hãy bình tĩnh nghe tôi bày tỏ đôi lời. Tôi muốn được cùng cô trở thành đôi bạn, cho dù chúng ta mỗi người hiện ở hai thế giới cách biệt âm dương. Không biết cô có bằng lòng không?

    Giọng nói của cô hồn ma nghe sao đầy chân tình tha thiết, nghe sao nhuốm một chút gì đó thật đáng tội nghiệp bi thương khiến cho tôi ở trong trạng thái thực thực hư hư này cũng rất bồi hồi cảm động. Tôi lên tiếng nói với cô ta:

    - Cô thật đã làm cho tôi rất đỗi sợ hãi kể từ lúc chiều, ở trên ngọn tàng cây bên ngoài khung cửa sổ và trong căn phòng tắm của nhà tôi. Tôi chưa được biết tên cô là gì? Lại càng không hiểu sao cô không có mặc quần áo để che thân, để lộ ra như thế này trông không được đẹp mắt?

    Bóng ma nữ phá ra bật cười thành tiếng:

    - Cô nói vậy cũng phải! Chẳng là ở cõi vô hình chúng tôi không cần lệ thuộc vào quá nhiều phiền bận như khi còn tại thế, chúng tôi không cần thiết phải xử dụng tới y phục quần áo chỉ vì chúng tôi có một nhãn quan vô thường. Có nghĩa là, trong nhiều điều chúng tôi không cần phân biệt, không cần phân định giai cấp thấp cao, hay trai gái trẻ già, không có chia ra những giai cấp sang hèn, hay dở mà chỉ có một qui luật thật rành mạch phân minh dựa trên nghiệp quả của mỗi vong hồn để mà phải chú ý. Ðó là vấn đề Thiện, Ác của mỗi vong hồn, của từng nghiệp quả để được xếp loại và quả trị mà thôi.

    Nhãn quan thường lệ của cô nhìn thấy tôi cũng chẳng có chi đáng phải quan tâm. Nếu cô không tiện nhìn tôi như thế này, thì tôi sẽ cho cô thấy tôi dưới một hình thể khác để cô được an tâm hơn. Cô chịu vậy chứ gì?

    Nói vừa xong, hồn ma nữ đã hóa thân thành một hình bóng có mặc đầy đủ quần áo chỉnh tề tươm tất. Cô ta vẫn đứng cận kề trò chuyện với tôi ở trước mặt như hai người bạn rất thân. Cô ta tỏ ra từ tốn khác thường và cho đến bây giờ cô ta mới tự giới thiệu:

    - Có lẽ, cô không biết tôi là ai? Tên tôi là gì và tại sao chúng ta có cơ duyên hôm nay hội ngộ để chuyện vãn, tâm sự với nhau.

    Cô ta duyên dáng vấn gọn lại mái tóc đen dài rồi ôn tồn kể cho tôi nghe tất cả những gì thuộc về cô mà tôi chưa bao giờ được biết.

    Cô ta vốn là một sinh viên sắp ra trường trong thời gian mười chín năm về trước, tên là Nguyễn Thị Thảo Chi. Thảo Chi năm đó đã quen biết với Hùng tức là người chồng yêu thương hợp pháp của tôi bây giờ. Cách đây gần 20 năm về trước, Thảo Chi là một cô gái tuổi độ hai mươi. Hùng đã yêu Chi và Chi cũng đã yêu Hùng. Lúc bấy giờ hai người còn đang đi học và tình yêu đã rộ nở trong tim. Hùng bị động viên và phải từ giã trường lớp sách vở thị thàng để lên đường làm nhiệm vụ của người con trai thời chinh chiến. Hai người đã thề non hẹn biển cùng nhau. Chàng sẽ có ngày trở về sau thời gian thụ huấn. Lúc đó, Thảo Chi cũng đã ra trường để rồi hai người sẽ chính thức trở thành chồng vợ. Câu chuyện tình trong thời chinh chiến với những giấc mộng ái ân thơ mộng và nuôi nhiều hy vọng biết bao. Và đã biết bao nhiêu cánh nhạn thư tình hàng ngày nối kết hai mối ân tình tưởng đâu sẽ đời bền vững. Nào ngờ, một trong hai kẻ đã phải sớm lìa bỏ trần tục ra đi mãi mãi không có lúc quay về, khiến cho Hùng ngày đêm thương nhớ hình bóng cũ.

    Số là căn mệnh của Thảo Chi đã phải chết trong một tai nạn rùng rợn trong một buổi chiều, xảy ra trên đường Trương Minh Ký, khúc cổng xe lửa số 6 mà từng chiều chiều thường có những chuyến xe lửa tốc hành từ phía Dĩ An - Biên Hòa - Thủ Ðức chạy qua. Hôm đó, Thảo Chi từ nhà lái chiếc xe PC trở lại giảng đường để tham dự một buổi thực tập về đêm. Nàng chạy xe đến cổng xe lửa đúng vào lúc có một chuyến xe chạy ngang, nàng ngừng xe lại ở phía bên đây khúc cây cản ngang đường như bao nhiêu chiếc xe khác đang từ hai chiều đi tới. Chuyến xe lửa vun vút lao qua thật huyên náo trong những hồi còi dài. Bỗng từ ngay phía sau lưng chiếc xe PC nhỏ bé do Thảo Chi đang tắt máy đứng đợi có một chiếc xe taxi không hiểu vì sơ ý cách nào mà cứ vô tình lấn tới, lấn tới để rồi cứ như vậy mà lấn tới mãi không thôi, để mặc cho Thảo Chi cùng những người lái xe đang có mặt ở phía trước, ở chung quanh phải thất thanh hét lên hỗn loạn trong lúc chiếc xe PC của Thảo Chi bị đẩy tới, vượt qua bẻ gẫy cả khúc cây đang chắn ngang đường cho đến khi bánh xe trước của Thảo Chi đã ra dần tới khoảng cách hiểm nghèo của chiếc xe lửa vẫn hùng hục vượt qua.

    Sự hiểm nghèo chỉ xảy ra trong khoảnh khắc khi chiếc bánh xe trước của Thảo Chi bị móc vào bên hông thân tàu và ngay lập tức bị kéo đi trong khi vạt áo dài của Thảo Chi còn đang gài trên chiếc ghi đông của chiếc xe gắng máy nhỏ bé. Vạt áo bị kéo mạnh rách toạc nhưng không rách hẳn và vẫn còn đủ sức để kéo trọn thân thể của Thảo Chi cuốn vào dưới những bánh xe nặng nề để rồi nàng phải chết không kịp phó linh hồn.

    Khi những toa tàu đã được ngừng lại hẳn thì Thảo Chi đã vĩnh viễn lìa đời với những vết thương kinh hoàng vương lại trên một tấm thân đã bị nghiền nát, kéo xé tả tơi không toàn xác, trông rùng rợn vô cùng. Chỉ một ít phút giây, Thảo Chi đã hóa ra người thiên cổ trong một tai nạn rùng rợn bất ngờ, chắc chắn linh hồn của nàng còn vương mang nặng nề bao nhiêu là u hoài oan khuất, luyến ái lẫn kinh hoàng.

    Ðến những tháng ngày Hùng mãn khóa ra trường, trở về chỉ để còn một việc chàng đem những đóa hoa tang tìm đến mộ phần của người yêu - của Thảo Chi - để mà ngậm ngùi thương xót. Kể từ đó, Hùng giữ mãi hình bóng của người yêu để cho niềm tương tư tiếc hận ở trong lòng mỗi ngày một thêm u sầu héo hắt.

    Chàng tôn thờ và chọn một đời sống câm lặng, lầm lũi trong suốt những tháng năm dài binh nghiệp để giữ trọn mối tình thủy chung, cho đến khi lưu lạc sang đây rồi đột nhiên gặp gỡ cô gái là tôi bây giờ mà ngay từ lúc ban đầu quen biết, Hùng đã không ngớt dành cho tôi những câu nói tán tụng ngọt ngào và lúc nào chàng cũng không tiếc lời khen tôi xinh đẹp, hiền thục và đoan trang cho đến khi hai chúng tôi thành vợ chồng, trải qua những tháng ngày êm đềm hạnh phúc. Càng hạnh phúc vô biên khi chúng tôi khấn nguyện để có một mụn con cho vui cửa vui nhà thì chúng tôi cũng đã được toại nguyện.

    Cuộc đời tỵ nạn của chúng tôi như vậy, tưởng đã chẳng còn có điều chi để mà hối tiếc nếu, bất ngờ, không có vong hồn ma nữ của Thảo Chi hiện ra, ân cần kể lể cho tôi biết rõ là Thảo Chi vẫn còn yêu Hùng đến không thể nào quên được. Có thể vì quá nặng lòng luyến ái, nên nàng khó mà được siêu độ, và vẫn còn nuối tiếc tiền nghiệp thế gian, vẫn còn nuôi giữ mãi mối tình xưa với tấm tình yêu dấu thiên thu bất tận với Hùng.

    Chính Thảo Chi đã thổ lộ rõ ràng rằng vì còn quá yêu Hùng và cũng tự biết rằng nàng cả gan hành xử như vậy là có lỗi, là phi lý và bất công cho một người vợ thật vô tội là tôi. Nhưng Thảo Chi đã không thể tự kềm hãm được lửa tình, nàng đã không tự chết được sở cầu luyến ái cho nên đã đường đột xử dụng thân xác đàn bà của tôi để cùng với Hùng vui vầy những cuộc mây mưa mà tôi không hề chủ động, chẳng vậy mà sự kiện khiến tôi cứ bị sống trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê, nửa thực nửa hư như một kẻ bị mất hết hồn phách và xác thân thì cứ như bị muốn rời ra từng mảnh mà không ngưng nghỉ được những trận cuồng nộ của xác phàm. Riêng đối với Hùng, không thể nào phiền trách anh ấy, Hùng vừa rất yêu thương vợ, lại mang bản chất ham hố và xung động thường lệ của một người đàn ông, một người đàn ông thủy chung và chỉ muốn cho vợ của mình được chan hòa hạnh phúc. Chàng không có chút ngờ vực nào về những lần vợ chồng gần gũi nhau mà thực ra Hùng đang gần gũi với một hồn phách khách, vốn là gnười yêu xưa nhưng lại ẩn náu trong chính xác thân của vợ mình. Thật không có lý do chi chính đáng để cấm đoán hoặc ngăn cản một người đàn ông yêu thương và chung đụng thường xuyên với người vợ đầu ấp tay gối của mình. Có trách chăng là phải trách cả hai vợ chồng đều không cùng một lòng bảo nhau để tự chế, để khỏi bị xô ngã liên tục vào những cơn thịnh nộ của xác thân. Nhưng tại sao chỉ trách Hùng, trong khi chính vợ chàng – qua sự thúc đẩy vô hình của hồn ma Thảo Chi – luôn luôn đòi hỏi và chủ động.

    Thảo Chi nhìn tôi bằng tia nhìn đầy tội nghiệp. Nàng thẳng thắn thú nhận với tôi như một người bạn thân thiết đã quen tự thuở nào. Nàng thì thầm tâm sự:

    - Chắc cô cũng thừa nhận rằng tình cảm thương yêu có những ràng buộc lạ lùng không ai có thể giải thích. Tôi tự biết đã làm những điều không phải và thật sự có lỗi với cô. Nhưng tôi cũng không biết phải làm sao để ngăn được những dục vọng điên cuồng cùng những khác khao luôn luôn dấy động từ tận đáy lòng, cho nên tôi đã phạm tội, tôi đã có lỗi với cô. Tôi biết, tôi sẽ bị bề trên thống trách và trừng phạt nặng nề. Nhưng tôi xin thú nhận, tôi không thể nào cầm lòng được mỗi lần tôi nhìn thấy Hùng và cô âu yếm lẫn nhau, cho nhau những ái ân mặn nồng của đời làm chồng vợ, trong khi tôi là một hồn ma vô hình, còn quá tha thiết yêu anh, khao khát được cùng anh vui vầy tình tự. Và cũng chỉ vì yêu anh như thế mà hồn tôi còn vướng mắc duyên nợ ân tình nên không thể nào siêu thoát để lên đường tiếp nhận một kiếp khác. Tôi nghen tuông đó mà.

    Nhưng tôi mong cô hãy dành cho tôi niềm thông cảm. Chúng ta đều là đàn bà như nhau. Mặc dù cô là vợ chính thức và hợp pháp của anh Hùng. Nhưng còn tôi, dù sao tôi cũng là người đến với anh ấy từ trước và anh ấy cũng rất hết dạ yêu tôi. Vì vậy cho nên, tôi không thể quên anh ấy được đâu. Anh ấy là của tôi, tôi không bao giờ chịu để mất anh ấy thêm một lần nữa cho dù bây giờ tôi chỉ là một vong hồn không có dương lực để cùng anh chung sống, nhưng tôi nhất định không thể mất anh...

    Hồn của Thảo Chi say sưa biểu lộ như chỉ sợ tôi ngăn cản không để cho nàng nói nữa. Phần tôi chỉ biết lắng nghe mà không nói được với Thảo Chi lời nào rồi bất ngờ tôi liên tưởng đến cái thai đang cưu mang trong bụng. Tình mẫu tử đột nhiên trỗi dậy đem đến cho tôi một sức mạnh phi thường để không còn ngần ngại hay sợ hãi nữa.

    Tôi vội vã nói với Thảo Chi:

    - Tôi đã có con với Hùng. Ðứa con này là do cả hai vợ chồng chúng tôi thành tâm cầu khẩn nên mãi đến nay mới có. Tôi mong cô hãy dành cho chúng tôi một cơ hội để cho đứa nhỏ được chào đời...

    Hồn Thảo Chi phá ra cười nghe thật rùng rợn:

    - Ai bảo nó là con của cô? Nó là con của tôi mới đúng! Cô quên mất rằng cô lấy Hùng đã gần mười năm, sao đến giờ này cô mới có thể thụ thai? Các vị bác sĩ chẳng từng nói cho cô biết là thể chất của cô không có thụ thai là gì? Cô phải hiểu điều này hơn ai hết chứ! Nó đích thị là giọt máu của tôi, của những lần Hùng với tôi yêu nhau say đắm và thân thể của tôi chỉ là một công cụ cho tôi vay mượn mà thôi.

    Tôi cảm thấy bần thần bối rối. Chẳng thể nhận định được thực hư trong lúc này. Vong hồn Thảo Chi nói không phải là không có lý. Tôi đã bao lần đi thử nghiệm với các bác sĩ chuyên mộn, đã được họ cho hay tôi không có chức năng làm mẹ cơ mà. Trước giờ tôi vẫn cho rằng chính nhờ vào lời cầu khẩn vô cùng tha thiết của hai vợ chồng, tôi mới được Phật Trời ban cho một đứa con cầu tự. Nay hồn Thảo Chi lại nói ra sự thật này làm sao tôi không bàng hoàng bối rối. Nhưng cho dù là vậy thì bổn phận của tôi, bổn phận của một người sắp được làm mẹ, tôi cũng cần phải nhắc nhở với hồn phách của Thảo Chi đôi điều cần thiết. Tôi nhỏ nhẹ nói với nàng:

    - Cô nói sao tôi đành chỉ biết vậy. Nhưng dẫu thế nào, tôi cũng phải bảo vệ và gìn giữ cho thai nhi để cho đứa con tôi đã cưu mang phải được chào đời một cách bình thường khỏe mạnh, nó không thể nào chịu đựng được những biến loạn quá độ của những cơn điên loạn dục tình mà cô đã dùng xác thân của tôi để mà mê hoặc, lôi kéo anh Hùng. Cô phải chấm dứt những hành động cuồng loạn đó lại để đứa bé có đủ điều kiện dinh dưỡng trong an toàn.

    Hồn Thảo Chi như sự nhớ lại việc này, cô ta lên tiếng:

    - Ðiều này thì đúng! Vậy tôi hứa với cô, sẽ không làm tổn hại đến thai nhi nhiều để cho nó được mạnh khỏe. Nhưng bắt tôi phải xa cách Hùng thì tôi không thể nào hứa với cô cho được. Tôi vẫn còn rất yêu anh, vẫn muốn có anh luôn luôn bên cạnh của mình, cho dù chúng tôi là hai miền âm dương khác biệt. Cô hãy cứ an tâm và nhất là đừng bắt buộc, cấm đoán tôi phải xa Hùng. Nếu không, cô sẽ ân hận đó.

    Nói đến đây, hình bóng của Thảo Chi chợt tan biến trong sương mờ đang phủ ngập đầy trong cánh rừng già rậm rạp. Một cơn gió lạnh thổi tới khiến tôi thoắt chốc tỉnh lại dần dần. Căn phòng ngủ của vợ chồng chúng tôi vẫn hoàn toàn im vắng, đèn điện ở trong phòng vẫn bật sáng khắp nơi. Hùng vẫn ngủ mê mệt trên mặt thảm vô tình và cũng giống như tô, trên người chàng cũng không có một tấm chăn che phủ...

    Tôi xấu hổ quá, vội vã đứng bật lên vớ đại tấm khăn phủ giường rồi đi nhanh vào phòng tắm. Cũng may, các cửa nẻo trong phòng ngủ đều được đóng kín. Dòng nước ấm tưới xuống khắp châu thân giúp cho tinh thần tôi tỉnh táo lạ thường để hồi tưởng lại tường tận những diễn biến mà tôi vừa trải qua với vong hồn ma nữ mà bây giờ đây tôi còn nhớ được cả tên họ của cô ta. Tuy vậy, lòng tôi vẫn không khỏi ngờ vực về những gì tôi với vong hồn Thảo Chi đã trao đổi.

    Tôi định tâm chờ đợi một cơ hội nào đó thật thuận tiện sẽ đem tất cả những chi tiết này ra để thảo luận với Hùng. Kể từ lần sau đó, đúng như lời Thảo Chi đã hứa trong giấc mơ, nhịp độ chăn gối giữa vợ chồng chúng tôi đã có phần trở lại bình thường, tuy rằng những lần xảy ra bất chợt, những lúc mê đắm loạn cuồng không phải là đã được hoàn toàn chấm dứt, nhưng ít ra, tôi cũng có thể kham nổi và đứa bé trong bụng của tôi cũng đang được lớn dần, còn đợi chờ đến ngày tôi khai hoa nở nhụy.

    Chồng của tôi đã rất kinh ngạc vào một lần chúng tôi dắt nhau đi phố, cùng nhàn nhã trò chuyện trong một quán nước, giữa ban ngày. Tôi đã nói với anh thật bình dị ôn hòa, cốt không để cho Hùng có ý nghĩ cho tôi là người tò mò hoặc là ghen tuông bóng gió:

    - Anh còn nhớ người con gái nào tên là Thảo Chi, Nguyễn Thị Thảo Chi không?

    Thật là tội nghiệp. Hùng há hốc miệng ra nhìn tôi một cách lạ lùng:

    - Cô ta là người yêu của anh lúc trước, lúc còn ở bên nhà dạo anh còn đi học. Chuyện đó đã lâu lắm rồi và cô ta chẳng may qua đời torng một tai nạn.

    Tôi ngắt lời Hùng:

    - Cô ta bị cuốn vào xe lửa, bị kéo đi và chết rất thê thảm phải không anh?

    Hùng trợn mắt nhìn tôi kinh ngạc:

    - Sao em biết rõ vậy?

    - Em còn biết cô ta bị chết ở đâu nữa kìa! Cô ta bị chết trong một buổi chiều, tại cổng xe lửa số 6 trên đường Trương Minh Ký, gần khu nhà thờ Ba Chuông trong lúc anh còn đang đi học quân trường.

    Ðến lúc này thì Hùng không còn thể nào giữ được bình tĩnh, chàng chồm qua mặt bàn nắm lấy tay tôi:

    - Sao em biết rõ từng chi tiết quá vậy? Bộ lúc đó em cũng có mặt ở nơi Thảo Chi gặp nạn à?

    Tôi lắc đầu nhè nhẹ, đáp cụt ngủn:

    - Không?

    Hùng hỏi vặn:

    - Em nói không có nghĩa là gì? Không ở nơi đó lúc xảy ra tai nạn, tại sao em biết được rõ rệt những chi tiết mà ngay cả anh cũng chỉ được nghe người nhà thuật lại?

    Tôi ôn tồn chậm rãi nói hết cho Hùng nghe tự sự. Bắt đầu từ một buổi chiều năm trước, kho chúng tôi từ quán ăn trở về nhà rồi cuống cuồng quấn lấy nhau như hai con dã thú đói mồi, rồi tôi nhìn thấy rõ ràng hình ảnh của Thảo Chi trần truồng hiện ra giữa lùm cây bên ngoài cửa sổ phòng ngủ, ngay cả trong phòng tắm, rồi chẳng bao lâu sau đó vợ chồng chúng tôi lại tái diê!n cơn khao khát dục tình rồi cả hai cùng ngã ra ngủ say trên mặt thảm, rồi trong giếc đồng thiếp chiêm bao, cô ta đã hiện đến và kể lại tự chuyện của Thảo Chi không thiếu sót một chi tiết nhỏ nhặt nào.

    Ðến nước này thì chồng tôi không còn có lý do để chàng cho rằng tôi đang đặt điều, bịa chuyện chọc phá chàng hoặc là tôi làm vậy để tỏ dấu ghen tuông bóng gió, trong khi tôi thật không biết một chút gì về những năm tháng đã qua của Hùng trong dĩ vãng, tôi lại cũng chẳng bao giờ tìm hiểu hoặc thắc mắc về những mối tình thuở đầu đời của chồng, của Thảo Chi với Hùng đã diễn ra như thế nào. Tôi thuộc loại đàn bà thủ phận và chân chất. Tôi gặp Hùng, yêu Hùng rồi chúng tôi trở thành một đời chồng vợ. Tôi chỉ biết rõ một điều là thương yêu và chiều chuộng chồng tôi tất cả những gì do anh đề nghị. Ngược lại, chồng tôi cũng hết mực nhường nhịn và yêu chiều lại tôi. Cuộc sống bình lặng của chúng tôi thật ra chẳng có vấn đề gì, cho đến ngày vong hồn của Thảo Chi xuất hiện và xen vào chi phối, chi phối quá mạnh mẽ trong vai trò chăn gối vợ chồng, khiến cả hai chúng tôi đều bị gần như là kiệt lực, torng lúc chồng tôi thì rất đỗi vô tư, không nghĩ ngợi gì. Cứ tưởng diễn ra như vậy là do lòng tôi ham muốn và chàng sẵn sàng dốc hết sinh lực để đáp ứng và chiều chuộng tôi, để tôi khỏi buồn lòng. Thật vô cùng tai hại.

    Tôi nhận thấy rõ là tôi không thể nào đủ sức để kham nổi tình trạng miệt mài trong ái ân dục vọng, bởi vì trong sinh hoạt hằng ngày, tôi còn quá nhiều vấn đề phải chư toàn bổn phận, sức khỏe và thời gian ở xứ này vốn là một điều hệ trọng cho bất cứ ai muốn kiện toàn đời sống. Nếu chúng tôi cứ bị miễn cưỡng tiếp tục như vầy thì chúng tôi không còn sức khỏe và nghị lực để chăm lo cho đời sống, nhất là tôi lại sắp sinh con. Từ đó, sức khỏe và thời giời còn đâu nữa để mà chuẩn bị chu toàn, rồi cũng sẽ bị tiêu tán mất mà thôi.

    Tôi thật sự hoảng hốt bày tỏ mối lo ngại này với chồng thì Hùng cũng ra chiều đồng ý, chàng quả quyết nói với tôi:

    - Ăn thua là ở mình, em ạ! Chúng ta sẽ cố chấn tĩnh cho nhau thì Thảo Chi đâu có thể sai khiến chúng ta mãi được...

    Nghe Hùng nói như vậy, tôi thương chồng nên cũng tin theo và hy vọng chúng tôi có đủ sáng suốt để nhắc nhở nhau phải tự chủ, mực thước.

    Nhưng thực tế không diễn ra như lòng chúng tôi ước định. Thể xác của tôi vẫn trở thành công cụ bất khả kháng để cho Thảo Chi dùng để hưởng thụ bất tận với Hùng. Phần của Hùng thì chàng giống như một đứa trẻ nhỏ vô tư lự và thơ ngây, hễ chớm bị chút mê hoặc trên thân xác là chàng bị mê đắm và nhập cuộc tức thời để rồi, cả hai chúng tôi, những khi tỉnh lại chỉ có một niềm ăn năn hối tiếc với hai thân xác rã rời.

    Cho đến một ngày, tôi lấy lại được trạng thái hoàn toàn tỉnh táo để dứt khoát nói chuyện với chồng tôi. Tôi nói với Hùng về một quyết định mà tôi đã cân nhắc từ lâu lắm rồi. Chúng tôi nhất định phải tạm thời xa nhau. Tôi nói:

    - Em không thể nào chịu đựng hoàn cảnh quái dị này lâu hơn được nữa, lại càng không thể nào chấp nhận việc Thảo Chi mượn lấy xác của em để cho cô ta hành hạ anh liên tục cả đêm lẫn ngày.

    Chồng tôi tỏ ra vô cùng bàng hoàng khi nghe tôi nói đến chuyện phải xa nhau. Chàng hỏi lại tôi mà không dấu được sự bực dọc trong lòng:

    - Tại sao em phải quyết định như vậy? Tại sao chúng mình đành phải xa nhau? Nhất định chúng ta sẽ tìm ra giải pháp thỏa đáng để hóa giải tình trạng này...

    Chồng tôi khăng khăng nói như vậy. Nhưng tôi biết cả hai chúng tôi đã bất lực thật rồi. Chúng tôi không cách nào có thể tự chủ hoặc chận đứng được những ham muốn thác loạn của Thảo Chi, của một hồn ma quay về đòi lại món nợ ân tình mà ngày xưa đã bị vuột mất.

    Tôi biết rõ như vậy và quyết định phải ra đi. Ði đến một tiểu bang xa xôi để chấm dứt tình trạng ân ái loạn cuồng này và nhất là để sanh đẻ đứa con đầu lòng mà tôi vô cùng yêu quí, cho dù hồn ma Thảo Chi có nói thế nào đi nữa cũng mặc. Tôi đành gạt lệ xa Hùng, xa hẳn người chồng, mà tôi vẫn còn yêu thương nhất mực sau những năm tháng hương lửa mặn nồng.

    Một năm sinh sống bình yên trôi qua sau khi tôi hạ sanh được bé Hiền toàn vẹn khỏe mạnh. Con gái đầu lòng của tôi bây giờ đã lớn. Cháu rất bụ bẫm đáng yêu, diện mạo khôi ngôi trong sáng lạ thường. Tôi chợt có ý định đưa con trở về chốn cũ để tìm lại chồng tôi để cho anh được nhìn thấy mặt con lần đầu và chia xẻ niềm hoan lạc của một người cha vốn hằng mong ước có được đứa con để thương yêu torng cuộc sống.

    Mẹ con chúng tôi bồng bế nhau tìm lại chốn xưa trong tâm trạng nửa vui nửa lo lắng muộn phiền vì những ngày tôi ra đi biền biệt, không để lại bất kỳ một dấu tích hoặc mối dây liên lạc nào.

    Căn nhà xưa cũ với bao nhiêu hạnh phúc êm đềm của vợ chồng chúng tôi giờ đây đã bị thay tên đổi chủ. Hùng cũng đã ra đi, không còn hiện diện ở trong nhà khiến cho tôi vừa bàng hoàng vừa lo sợ, không biết số phận của Hùng ra sao.

    Hai mẹ con tôi đành tạm lưu ngụ trong một quán trọ rẻ tiền để đi dò la tin tức của Hùng, của một người chồng đầy tội nghiệp. Sau mấy ngày dò la tìm tòi ở tất cả những người quen biết thân sơ của vợ chồng chúng tôi khi trước. Một người thím họ của Hùng đã kể lại đầu đuôi câu chuyện của Hùng cho tôi nghe. Bà nói trong tiếng nấc nghẹn ngào:

    - Thằng Hùng chết đi thật đúng là căn phần đoản mệnh nghiệp chướng của nó. Sau khi cháu bỏ đi rồi, cuộc sống thường nhật của nó là những chuỗi ngày im lìm khép kín. Nó chẳng còn giao tiếp với ai. Nó đến sở làm và trở về trong căn nhà suốt ngày cửa đóng im ỉm, rất ít khi tiếp xúc với bên ngoài cho đến ngày chúng tôi bất chợt chạm mặt nó với một hình thể xơ xác tả tơi, sắc diện bạc nhược với tấm thân héo gầy giống như một cái cây đã bị hao mòn tinh lực khô héo lạc thần.

    Chúng tôi ai nấy đều cảm thấy hết hồn, đến ép nó phải đi khám bệnh và chạy thầy chạy thuốc mãi cho đến khi có người biết nó mắc phải bệnh tà, bèn đưa nó đi tìm thầy để trừ khử, nó cũng chẳng chịu nghe. Mãi cho đến khi pháp sư phải triệu hồn cô ma nữ trở về khuyên bảo hồn ma buông tha cho nó. Cháu phải biết, hồn con ma là một cao thủ tinh tường, triệu hồn cô ta trở về không phải là một việc làm giản dị và dễ thực hiện.

    Lúc bị gọi hồn về, cô ta ra mặt chống đối và nhất định không chịu để bị khuất phục, ngay cả khi vị pháp sư thắp đến chín cây nến để dẫn độ soi đường và cô ta vẫn luôn luôn cố tình đi lạc. Sau chót, cô ấy vẫn bị khuất phục phải bị triệu trở về, nhưng rất hằn học và nói năng đầy lý sự:

    - Tại sao các người bắt tôi phải rời xa người đàn ông mà tôi rất yêu thương. Chúng tôi có làm điều gì để hãm hại ai đâu. Chúng tôi thỏa hiệp dâng hiến cho nhau tình yêu giống như tất cả mọi người. Hà cớ chi mọi người lại bắt chúng tôi phải chia uyên rẽ thúy?

    Hồn cô ta lý luận chắc nịch như vậy thì pháp sư cũng còn chỉ biết lắc đầu. Nhưng chẳng lẽ mọi người thấy chết mà không cứu, thấy thân xác của Hùng mỗi ngày thêm tiêu hao mòn mỏi mà làm ngơ để mặc cho người đàn ông miệt mài trong nhục dục với hồn ma cho đến khi phải quỵ xuống, trút linh hồn.

    Mọi người sau khi nghe vong hồn ma nữ mà chỉ có tôi biết rõ tên của cô ta là Thảo Chi đã quay về đòi hỏi chồng tôi phải cùng với cô ta vui vầy trong duyên tình xưa cũ, họ đành phải vặn hỏi ý định của Hùng. Họ nói cho Hùng biết:

    - Anh đang bị một vong hồn ngày đêm ám ảnh và vầy cuộc mây mưa. Anh phải tỉnh táo để nhận định việc chánh tà. Chỉ có anh, có những quyết định sáng suốt và dứt khoát của anh mới có thể cứu cho anh tránh được cái chết đã cận kề vì kiệt dần tinh lực mà thôi. Anh có bằng lòng để cho chúng tôi giúp anh tìm lại cuộc sống trong sáng bình yên. Anh đừng quên anh còn có nghĩa vụ với cuộc đời, với đứa con và người vợ còng đang vì anh mà rất thảm thương đau khổ. Anh hãy cho chúng tôi biết, anh có chịu dứt khoát chấm dứt mối liên hệ vô hình với vong hồn con ma nữ này thì mới mong chúng tôi có lý do để khử trừ nó.

    Bặt tiếng khá lâu, Hùng mới nhìn vị pháp sư và chàng nhè nhẹ lắc đầu. Có nghĩa là chàng không chịu từ bỏ những đam mê khoái lạc lạ kỳ với vong hồn ma nữ. Chàng sẵn sàng chịu chết trong cái bẫy kinh khiếp của dục vọng đam mê.

    Vong hồn ma nữ tên Thảo Chi đắc chí phân trần sau những chuỗi cười dài lanh lảnh:

    - Ðó! Các người thấy rõ chưa? Chúng tôi yêu nhau mà sao các người lại muốn cho chúng tôi phải cách biệt chia lìa. Chúng tôi đâu có làm chi nên tội.

    Nói rồi hồn ma thoát đi trong khoảnh khắc và Hùng cũng thất thểu ra về. Chàng tiếp tục kéo lê thêm những tháng ngày miệt mài nhục dục với vong hồn ma nữ chẳng còn màng đến mọi sự ở chung quanh cho đến khi sau đó chẳng bao lâu, người ta phát giác ra xác thân gầy lạnh cứng của Hùng trong căn nhà nay đã trở thành hoang tàn lạnh lẽo, trống trải hỗn mang, hoàn toàn không có bàn tay chăm sóc của con người.

    Tôi lắng nghe người thím họ của Hùng sụt sùi kể lể đầu đuôi câu chuyện đầy thương tâm đã dần dần ập xuống số phận của chồng mà không còn cơ cứu vãn vì sự đam mê vụng dại đến ngu xuẩn của anh, để đến nỗi phải chết khô héo trong khi tôi và đứa con thân yêu của anh vẫn có mặt nơi này, vẫn còn xót thương cho anh, cho một linh hồn si dại không chịu tìm về với cuộc sống đầy xinh tươi và ánh sáng hạnh phúc của trần gian.

    Thế Giới Mới


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group