Luân hồi du ký - Dịch giả: Đào Mộng Nam

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • LUÂN HỒI DU KÝ

    Dịch Giả: Đào Mộng Nam




    Thánh Hiền Đường ở Đài Trung thuộc Đài Loan



    Thiền Sư Lương Sĩ Hằng và Dương Thiện Sinh




    Mục Lục



    Tiểu Sử
    Phật Sống Tế Công ................................................................ 15

    Ý Chỉ
    Dao Trì Kim Mẫu giá lâm ....................................................... 21

    Ngọc Chỉ
    Kim Khuyết Nội Tướng họ Từ.................................................. 24

    Lão Mẫu Dao Trì Vô Cực ........................................................ 27

    Quán thế Âm Bồ Tát .............................................................. 30

    Tổ Sư Thuần Dương............................................................... 33

    Kim Khuyết Chủ Bí Lạc .......................................................... 36

    Dao Trì Tiên Đồng ................................................................. 38

    Hồi 1: Chúng Sinh Vốn Do Một Khí Sinh Ra Kiếp
    Trước Chẳng Tu Đọa Lạc Làm Loài Khác.................................. 41

    Hồi 2: Chó Mực Buồn Rầu Giận Mình Tự Tạo Nghiệp Ác
    Gia Súc Đau Khổ Hận Kiếp Trước Hoành Hành ....................... 50

    Hồi 3: Anh vũ véo von chỉ nhờ môi mềm lưỡi dẻo
    Nhạn én đối thoại thức tỉnh lòng người .................................... 61

    Hồi 4: Gà trống gáy vốn vì tu khẩu đức
    Lừa ngựa chở nặng bởi trả nghiệp trần..................................... 74

    Hồi 5: Tham dâm hiếu sắc chuyển kiếp làm hươu núi
    Cỏ biếc rừng sâu thanh tịnh chuộc lỗi xưa................................. 88

    Hồi 6: Khỉ núi nhảy nhót nhanh lẹ như kẻ trộm
    Cây to gió thổi lạnh lẽo than vô tài ........................................100

    Hồi 7: Cướp tiền giựt nợ nhất thời dù chạy trốn
    Chuyển kiếp thành trâu khổ nhọc khó bay cao ........................113

    Hồi 8: Ham ăn biếng làm chuyển kiếp thành loài lợn
    Ngược ngạo quên tình máu mủ cắn xé nhau............................126

    Hồi 9: Rùa bàn luận một bài về lẽ huyền diệu
    Lươn tu đạo ba lần tắm sạch thân dơ ..................................... 138

    Hồi 10: Đường trần thế vẫn vốn truân chuyên nhiều nỗi
    Chuột hoành hành cuốùi cùng gặp họa thảm thương ............... 154

    Hồi 11: Bò sữa bò thịt nghiệp mang từ kiếp trước
    Quên thân nuôi nấng nợ nần nào trả đủ................................ 172

    Hồi 12: Với người súc vật khác loài nhưng chung tính
    Len ấm che thân phải nhớ tới ơn cừu...................................... 187

    Hồi 13: Biết đau biết đớn động vật lo tính mệnh
    Ở rừng ở núi không nhà hối lỗi xưa....................................... 199

    Hồi 14: Tế Phật trừ tà khuyên người quy chánh giác
    Trên cây thiền sư giảng pháp để chim nghe............................. 210

    Hồi 15: Tại quán “cây còn” đàn chó đầy phẫn nộ
    Nơi nhà họ Trần chó trắng báo ơn xưa................................... 243

    Hồi 16: Tánh trời không tối hóa tân thành hạc trắng
    Theo chim tu thân luyện đạo có cách hay................................ 259

    Hồi 17: Sát sinh đại tiệc chuộc thêm lòng oán hận
    Phúc thần ham nhậu bị rượu độc hại thân.............................. 275

    Hồi 18: Pháp sư chửi đạo bị đọa làm loài thú
    Thánh Mẫu nhân từ chỉ nhận lễ vật chay............................... 289

    Hồi 19: Quan Âm cứu khổ dựng nhiều tòa sen đá
    Nhân loại làm lành giới sát lo phóng sinh .............................. 310

    Hồi 20: Xem Minh Vương xử phạt trước đài chuyển kiếp
    Thấy tội hồn si mê tự nguyện đầu thai................................... 350

    Hồi 21: Thập điện Diêm Vương bàn lẽ đạo chuyển kiếp
    Bốn loài chúng sinh nơi cửa hẹp đầu thai ............................... 366

    Hồi 22: Luân Hồi Du Kí viết xong thành sách quý
    Dao Trì Lão Mẫu bày tiệc chúc thành công ............................. 382

    Ý Chỉ
    Tiên cô Ma Nương cung Dao Trì............................................ 399

    PHỤ LỤC ...................................................................... .......403
    I. Cầm thú luân hồi sưu tầm ................................................403
    II. Tập tranh từ ái ...............................................................424



    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày June 6th 2011, 4:35 pm với 3 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước



  • Tiểu Sử
    PHẬT SỐNG TẾ CÔNG



    Phật Sống Tế Công người đời Nam Tống (1150-1209) nguyên quán thuộc huyện Thiên Thai, tỉnh Triết Giang, họ Lí tên Tu Duyên quy y tại chùa Linh Ẩn ở Tây Hồ thuộc Hàng Châu, pháp danh Đạo Tế, vì thường dùng kế giả điên để cứu đời nên thế nhân thường gọi đùa là Tế Điên. Thân Phật Sống là Kim Thân La Hán hóa thân, là Giáng Long Tôn Giả, thông hiểu sâu xa tam muội, tức là chính định, điều tâm tĩnh tọa để đạt trạng thái trực giác vô tư lự hầu thấu triệt cùng liễu ngộ Phật pháp, ý là: “Muôn pháp vốn xuất hiện bởi tâm” (Vạn pháp duy tâm sở hiện). Và tu thẳng tâm Phật không nhờ phương tiện, nên nói: “Tu tâm không tu miệng để trở thành Phật sống” (Tu tâm bất tu khẩu, tố cá tự tại Phật) vì lẽ các tăng ni thời đó chỉ “giới khẩu” không “giới tâm” cho nên Phật Sống nói lên tiếng cảnh tỉnh để giúp họ giác ngộ. Ngài thần thông quảng đại, cứu nhân độ thế, trượng nghĩa phò nguy, đối với bọn giả thiện chuyên làm điều ác ngài thường giễu cợt để khiến bọn đó giác ngộ. Nhưng riêng đối với lũ làm ác không biết hối cải ngài thẳng tay đả kích không ngần ngại, khiến người đời rất ư khoái trá, bởi vậy mọi người gọi ngài là thánh tăng, tôn ngài là Phật Sống hẳn chẳng phải do sự ngẫu nhiên.

    Phật Sống từng ở chùa Tịnh Từ, chùa gặp hỏa hoạn, cần gỗ để trùng tu, Phật Sống hành hóa tới Nghiêm Lăng, dùng áo cà sa trùm các núi, nhổ trụi cây đem thả sông cho trôi về Hàng Châu. Ngài về báo cho chúng tăng trong chùa là “gỗ ở trong giếng Hương Tích” chúng tăng chạy ra coi thì quả nhiên có thực, những chuyện lạ như vậy đời truyền tụng rất nhiều. Khoảng năm Gia Định (1209) ngài viên tịch, an táng tại tháp Hổ Bào, phút lâm chung có làm một bài hát:

    Ca viết

    Lục thập niên lai lang tạ
    Đông bích đả đảo tây bích
    Ư kim thu thập quy lai
    Y cựu thủy liên thiên bích.

    Hát rằng

    Sáu mươi năm đời ta tan tác
    Tường phía đông xô tường phía tây
    Góp nhặt mãi vẫn về tay trắng
    Nước liền trời biếc một màu mây.

    Sau khi nhập diệt, có vị tăng gặp Phật Sống dưới chân tháp Lục Hòa, trong thư gởi về có đính kèm một bài thơ như sau:

    Thơ

    Ức tích diện tiền đương nhất tiễn
    Chí kim do giác cốt mao hàn
    Chỉ nhân diện mục vô nhân thức
    Hựu vãng Thiên Thai tẩu nhất phiên.

    Dịch

    Nhớ xưa trước mắt chắn tên bay
    Xương thịt cớ sao lạnh lúc này
    Mặt mũi hỏi ai còn nhớ nổi
    Thiên Thai ta lại tới vui vầy.

    Như vậy là Bồ Tát đã hứa hẹn sẽ trở lại trần gian. Phật Sống suốt đời cứu độ hành hóa, dạo cõi nhân gian để chọc tức chọc cười, không lo lắng ngại ngùng tu “hạnh đầu đà” tức là tu khổ hạnh, hành đạo Bồ Tát, một manh áo cà sa rách rưới, vui cảnh đời thoát tục. Đôi giày rách sũng nước ngập bùn, tay cầm quạt Bồ chẳng sợ trên cao dưới thấp, đỉnh đầu sáng chói hào quang, gió chẳng dập, mưa chẳng vùi há còn cần nón lá? Chân không, lạnh nóng chẳng xâm phạm, cần chi áo mặc? Không khất thực vì chẳng đói khát. Lười trang nghiêm vì thiếu da lông, khôi hài cười cợt, kết thiện duyên rộng rãi, trần thế chẳng lánh mặt, tìm tiếng cứu khổ, trăm họ giành nhau tôn kính, từ bi vô lượng, thánh đức tuyệt vời, không một tăng sĩ lánh đời ẩn tu nơi chốn thâm sơn cùng cốc nào sánh nổi. Mỗi lời mỗi tiếng như gai nhọn dao sắc châm chọc, lìa nhà từ miền Ngũ Nhạc tri thức vốn khoan dung, cho nên đời sau chốn cửa Phật nào tự cho mình là thanh cao ắt tránh né không bàn tới. Vì vậy mà một bực cao tăng thánh đức bị mai một không hiển lộ nổi, may mà Phật tôi từ bi không than oán, không chán nản, sống siêu thoát ngoài vòng tục lụy, thể hiện pháp thiền khắp chốn, thực hành Phật pháp mang đầy sắc thái vui tươi, cho nên đại danh “thiền sư” vang dội khắp nơi. Tinh thần xuất thế vĩ đại chuyển thành công lao nhập thế tích cực, thực quả là gương sáng cho những ai ngày nay học Phật tu đạo, cho nên khi được đời tặng thánh danh “Phật Sống” kể cũng hữu lí lắm vậy. Nay gặp thời mạt pháp, chúng sinh bị lửa dục thiêu đốt, đắm chìm biển khổ, Phật Sống quyết tâm cứu độ người đời cho nên diệu pháp thần thông ngày trước lại tỏ ngời, phát nguyện hiện thân trở lại, giáng lâm Thánh Hiền Đường, hướng dẫn nguyên linh Dương Sinh dạo thăm âm phủ, sưu tầm những bằng chứng xác thực để răn đời. Từ đấy những điều bí mật tại địa ngục được tiết lộ, tạo thuyền từ để cứu độ chúng sinh. Những ai có phước được tắm mưa pháp, vĩnh viễn xa lìa đường ác. Vĩ đại thay, tác phẩm lớn lao đã hoàn thành, còn lưu lại muôn đời, ghi nhớ hoài đức lớn.

    TỤNG VIẾT

    Đương đầu hát bổng, hoán hồi thế thượng mê đồ
    Nhất tiếu niêm hoa, bản thuộc thiền môn diệu quyết
    Nhân sinh như hí, diễn đắc xuất thần nhập hóa
    Vạn pháp quy tâm, biến du địa ngục thiên đường.

    LỜI TỤNG

    Đem đạo vào đời, kêu gọi mọi người tỉnh ngộ
    Cầm hoa mỉm cười, cửa thiền diệu pháp bí truyền
    Một vở tuồng đời, đóng vai vào Thần ra Phật
    Nhập tâm muôn pháp, dạo khắp địa ngục thiên đường.



    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày February 6th 2010, 6:32 pm với 2 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • Ý CHỈ

    Dao Trì Kim Mẫu giá lâm

    Tiên Cô Ma Nương




    Giáng

    Thơ


    Tam Tào phổ độ chúng hàm linh
    Lục đạo tứ sinh học thính kinh
    Liễu giác vi khu nguyên ảo hóa
    Luân hồi lộ thượng chuyển thân hình.

    Dịch

    Cứu độ Tam Tào thảy hiển linh
    Đắm chìm bao kiếp học nghe kinh
    Tỏ tường thân xác là hư ảo
    Lạc nẻo luân hồi được hóa sinh.

    Đức Thánh dạy:

    Đêm nay ta vâng lệnh Lão Mẫu tuyên đọc Ý Chỉ, thần nhân hãy kính cẩn cúi đầu lắng nghe những lời răn bảo. Ý Chỉ của đức Vô Cực Dao Trì Lão Mẫu dạy rằng:

    “Mẫu cư ngụ ở Ao Ngọc cõi Vô Cực, lòng luôn nghĩ về sáu ngả, bốn kiếp luân hồi, thấy tất cả đều chìm đắm nổi trôi, hình thể tuy khác nhau, song tính linh vốn cùng chung một khí vô cực hóa thành. Nếu nhẩm tính đến đời nay, hẳn đã là trải qua muôn kiếp luân hồi, thay hình đổi dạng chưa trở về nơi nguồn cội, nguyên linh rơi rớt, thiên tính chân thực ngày một đắm chìm, bởi vậy, không thể quay lại nơi xưa chốn cũ, nên khiến lòng Mẫu đau đớn vô cùng. Sách Địa Ngục Du Kí viết xong, cõi đất bình minh ló dạng, Thiên Đàng Du Kí hoàn thành cửa trời rộng mở, người ta biết tránh ngả địa ngục tìm ngả thiên đàng thì được kể như đã thành công trong việc cứu độ chúng sinh. Chỉ ngặt vì một nỗi, chúng sinh lại có nhiều loài nên ngoài việc cứu vớt loài người ra, còn các loài súc sinh chưa được ban pháp cứu độ, bao nhiêu xương thịt bấy nhiêu tình, Mẫu không thể nhẫn tâm không ngó tới. Bởi lẽ đó, nay Mẫu ban lệnh cho Vô Cực Thánh Đức Đường ở Đài Trung cùng Phật Sống Tế Công lại hướng dẫn thánh bút Dương Sinh dạo cõi trần hoàn, phỏng vấn nguyên linh các loài muông thú cùng chim chóc, hầu giúp người đời thấy rõ những hành vi kiếp trước của chúng khiến kiếp này chúng phải đầu thai thành loài vật, để thức tỉnh người đời tránh xa vết lăn của bánh xe cũ, khỏi bị sa đọa xuống hàng cầm thú. Rồi sau đó trợ giúp những nguyên linh thấp hèn có được dịp may tạo công đức chuộc lỗi lầm, thoát xác thăng tiến cấp cao, đầu thai làm kiếp người. Dương Sinh đã trải khắp chốn của hai cõi thiên đàng địa ngục, viết thành hai bộ sách thánh cao cả, phổ độ hoàn vũ, tạo dựng kì công. Bữa nay trời lại ban cho sứ mệnh mới, hi vọng có thể theo chân Tế Phật hoàn thành được nhiệm vụ khó khăn, vĩ đại này để cứu độ muôn loài chúng sinh, thánh đức thấm nhuần vạn vật, đại nhân đại nghĩa, hết thảy đều nhờ cậy ở nơi công lao đó.

    Sách này lấy tựa là “Súc Đạo Luân Hồi Kí” có thể gọi tắt là “Luân Hồi Du Kí“, nội dung chép lại chuyện luân hồi của các loài cầm thú, mong rằng kể từ lúc bắt tay vào việc, mỗi khi giáng bút phải chăm lo ghi chép cho tới bao giờ sách hoàn tất mới được phép ngưng. Hi vọng chư đệ tử của Thánh Đức Đường một dạ trung thành, dốc tâm dốc lực thực hiện cho xong cuốn sách kì lạ tuyệt vời này, để phổ độ vô lượng chúng sinh. Ngày sách viết xong sẽ luận công thăng thưởng, tới kì mở hội Long Hoa, Mẫu sẽ ân ban tước vị bông sen”.

    Kính vâng không xao nhãng, cúi đầu tạ ơn.

    Vận trời ngày 8 tháng 2 năm Tân Dậu (1981)



    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày June 6th 2011, 3:11 pm với 3 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • NGỌC CHỈ

    Kim Khuyết Nội Tướng họ Từ


    Giáng

    Thơ


    Ngọc Chỉ ban lai Thánh Đức Đường
    Kì thư nhất bộ huệ âm dương
    Thiên đường địa ngục vân du tận
    Súc đạo độ trì bồ tát trường.
    Súc đạo vô nhân diệc chúng sinh
    Tương tri nguy loạn báo thân tình
    Khuyển năng thủ nghĩa trung gia chủ
    Báo hiếu kim kê tín cử thanh.

    Dịch

    Ngọc Chỉ ban cho Thánh Đức Đường
    Một pho sách quý phước âm dương
    Thiên đàng địa ngục từng qua lại
    Cứu hết muôn loài Phật xót thương.
    Người vật đều là kiếp chúng sinh
    Giúp nhau tránh nạn tỏ thâm tình
    Chó thường trung nghĩa cùng gia chủ
    Gà báo rạng đông dạ chí thành.

    Đức Thánh dạy:

    Đêm nay ta phụng mệnh tuyên đọc Ngọc Chỉ, thần nhân kính cẩn cúi đầu không thể thất lễ. Vâng lệnh Ngọc Hoàng Thượng Đế răn dạy:

    “Trẫm ngự tại điện Linh Tiêu, lòng hằng lo lắng cho thế đạo, khoa học kĩ thuật phát triển, vật dục dâng cao; tội phạm lan tràn, bọn súc sinh áo mũ nghênh ngang, hành động làm tổn thương cả lẽ trời, bị mọi người xa lánh, bị trời trừng phạt. Bởi lưới pháp luật khó tránh, nên phải đem thân vào tù, nhận lãnh nhân quả báo ứng. Trẫm không nỡ nhìn mãi cảnh nguyên linh vạn vật cùng nhân cách bị chôn vùi, lầm lỡ lạc nẻo đường tà. Cho nên phụng mệnh Dao Trì Kim Mẫu ban sắc chỉ để ra lệnh cho Vô Cực Thánh Đức Đường ở Đài Trung trước tác một bộ sách kì diệu với tựa đề là “Súc Đạo Luân Hồi Kí”, nội dung chép lại chuyện luân hồi của các loài cầm thú. Cùng cho phép Phật Sống Tế Công hướng dẫn Dương Sinh dạo cõi trần hoàn phỏng vấn sinh linh các loài cầm thú, để được nghe trả lời rõ về nhân quả của kiếp trước, cùng hoàn cảnh, tâm trạng của kiếp này, để làm tấm gương cảnh tỉnh người đời.
    Dương Sinh trước đây đã viết xong hai bộ sách du kí Thiên Đàng, Địa Ngục quảng độ bến mê, không phụ lòng trời, vì vậy Lão Mẫu lại ban cho trách nhiệm lớn lao mới này, hi vọng dưới sự hướng dẫn của Tế Phật, Dương Sinh sẽ lại thành công trong việc hoàn thành bộ sách thần kì tuyệt diệu. Một là để cảnh giác người đời không được hành động thất đức, vi phạm pháp luật, để khỏi đọa lạc thành loài cầm thú. Hai là để giúp loài cầm thú giác ngộ thăng tiến, được đầu thai kiếp khác khôi phục lại bản lai diện mục, hành động quảng độ từ bi, cùng lên cõi vô cực, hoàn thành ước nguyện cứu đời lớn lao của đức Lão Mẫu cùng chư Tiên Phật thuộc các tầng trời. Kể từ ngày nhận được Ngọc Chỉ, mỗi khi lập đàn cơ trước tác, phải viết cho xong mới được ngưng. Hi vọng các đệ tử hết sức chăm chỉ, cùng dốc tâm hoàn tất sách quý, ngày sách viết xong, luận công tưởng thưởng, chớ cãi lệnh Trẫm”.

    Kính vâng không xao nhãng, cúi đầu tạ ơn.

    Vận trời ngày 8 tháng 2 năm Tân Dậu (1981)



    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày June 6th 2011, 3:12 pm với 2 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • Lão Mẫu Dao Trì Vô Cực


    Giáng

    Thơ


    Thấp hóa noãn thai giai chúng sinh
    Cao đê linh tính tổng hàm tình
    Đồng quy tĩnh thổ tu chân đạo
    Viễn khứ luân hồi tội nghiệp khinh.

    Dịch

    Thai noãn yếu hèn cũng chúng sinh
    Tính linh cao thấp cũng tâm tình
    Cùng về đất tĩnh tu chân đạo
    Tránh khỏi luân hồi nghiệp giảm khinh.

    TỰA

    Con người sinh ra đời, tuy thân xác nghênh ngang nhưng có khác nào hạt cát giữa biển khơi, con kiến giữa cõi trần sở dĩ được kêu là “vạn vật chí linh” tức loài linh thiêng nhất của muôn loài, là bởi trời phú cho tính người, sùng thượng đạo đức, gìn giữ luân thường, song gần đây bị gió mưa Âu Mĩ tiêm nhiễm, những phong tục tập quán hay của người dân bị phế bỏ, tính tình họ trở thành đen tối, dấy loạn, dâm đãng, trộm cướp, tham ô, tồi tệ, khiến sở năng kiệt quệ. Lòng khỉ ý ngựa dục vọng đảo điên, khác chi loài cầm thú! Tuy luật pháp nghiêm ngặt song người ta chẳng sợ nào! Bởi lẽ người ta đã chôn vùi mất cái phần sáng suốt ở trong tâm mình rồi. Họ cho rằng trời đất, thần hồn vũ trụ không có luân hồi, nên mới dám cả gan làm tổn thương tới lẽ trời, không sợ thần thánh luôn luôn theo dõi bên mình, thuyết vô thần hại người ta không ít.

    Mẫu là thủy tổ nguyên linh của các chúng sinh đã trải qua muôn ngàn kiếp nuôi dưỡng các tánh linh. Ngạn ngữ nói: “Thương thay lòng cha mẹ dưới gầm trời”. Ai mà không muốn con cái mình ăn hiền ở lành, tránh xa đường tội lỗi trụy lạc, trời đất hiếu sinh, cha trời mẹ đất rất xót thương con đỏ. Tính linh chính trực được làm người, gian tà làm súc vật đó là cái lí ngay thật của trời đất, cái nguyên tắc không sai của luân hồi. Nhìn thế đạo ngày nay, lòng người không phép tắc, tạo nghiệp đa đoan, ngó những kẻ đi ngoài đường phố thấy chẳng khác chi loài vật mặc áo quần, nhân cách chôn vùi mất cả, một sớm chết đi đọa lạc đầu thai làm loài khác mọc lông mọc sừng bất hạnh biết là bao nhiêu. Bởi Mẫu không nỡ ngồi nhìn các nguyên linh đọa lạc, cho nên mới ban chỉ thị cho Vô Cực Thánh Đức Đường ở Đài Trung, cùng ra lệnh cho Tế Phật hướng dẫn Dương Sinh dạo cõi phàm trần, phỏng vấn các loài cầm thú, đem những tình huống sinh hoạt thực ghi chép thành sách, lấy tên là “Súc Đạo Luân Hồi Kí” hay “Luân Hồi Du Kí”. Cõi trần gian tuy nhiều khổ nạn, song sinh mạng của kiếp luân hồi cầm thú còn chịu uy hiếp đau đớn gấp bội phần. Phàm những ai còn mang máu huyết tính tình người trong mình, sau khi đọc sách này mà động lòng ăn năn thì hãy sám hối những lỗi lầm quá khứ, để tránh khỏi bị đầu thai làm kiếp súc sinh, vì nếu đường luân hồi này không hiểu rõ, sau này có hối hận cũng chẳng kịp nào. Trải suốt một năm bôn ba tìm hỏi, Tế Phật và Dương Sinh làm tròn sứ mệnh viết xong sách quý, nay bắt đầu bước qua giai đoạn xuất bản để sự phổ biến được rộng rãi hầu giúp ích cho đời nhiều hơn. Sách lại in thêm phần phụ lục tập tranh Từ Ái, lòng Mẫu rất vui mừng, mới đặc biệt giá lâm Thánh Đức Đường giáng cơ bút, mong rằng chúng sinh sẽ xa lánh đường ác, ra sức thực hành thánh đức ắt sẽ được sinh vào đời thịnh vượng, vô ưu cực lạc thiên đàng, thì hẳn là không phụ lòng trông mong của Mẫu vậy. Nay có đôi hàng làm lời tựa.

    Vô Cực Dao Trì Kim Mẫu

    Bài tựa giáng cơ bút tại Thánh Đức Đường Đài Trung.

    Vận trời ngày 18 tháng 2 năm Nhâm Tuất (1982)





    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày June 6th 2011, 3:32 pm với 3 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • Quán thế Âm Bồ Tát


    Giáng

    TỰA


    Trâu cày ruộng, chó giữ nhà, gà báo thức, dê vắt sữa, vịt làm thịt đó là kiếp súc sinh. Lười canh tác, không giữ nhà, không tin cẩn, không hiếu đễ, không nhân từ, những tội lỗi trên hiện nhiều vô kể ở cõi đời này, vì loài người đã từ lâu sống vô đạo. Trong hàng chúng sinh, chỉ loài người là khó độ hơn cả, nên dễ bị đọa lạc đầu thai làm kiếp súc sinh, khiến lòng ta thương xót vô cùng. Mình mọc lông, đầu lú sừng bị loài người sát hại không biết bao nhiêu mà kể, phàm những ai có huyết tính đều động lòng trắc ẩn, phát tâm từ bi, đề xướng ăn chay, giới sát phóng sinh. Tinh thần nhân ái cứu khổ cứu nạn đó đã động lòng trời đất, cảm hồn muôn loài.

    Nay Thánh Đức Đường thuộc Đài Trung phụng mệnh Dao Trì lập đền phát huy đạo giáo, ta đặc biệt ban thuyền từ phổ độ, cùng trao truyền thánh tông tâm pháp. Vạn linh sẽ được nhuần gội hào quang, hấp thụ lộc trời vô lượng qua việc Tế Phật hướng dẫn thánh bút Dương Sinh phỏng vấn các loài cầm thú, viết thành cuốn sách “Súc Đạo Luân Hồi Kí” tức “Luân Hồi Du Kí”. Trải suốt một năm gian lao khổ cực bôn ba, vì lí tưởng nâng cao đạo lí, mở rộng từ tâm, thần và người đều nhất mực hi sinh dâng hiến không quản công lao, nhờ vậy cuối cùng bộ sách đã được hoàn thành tốt đẹp. Nội dung của sách ghi chép đầy đủ những bằng chứng tội lỗi do chính loài cầm thú tự thuật, tin rằng sau khi đọc xong, người đời chắc chắn sẽ mủi lòng. Làm thiện làm ác được tự do lựa chọn theo ý mỗi người; làm người hay làm thú, hoàn toàn tùy thuộc nơi tâm. Loài cầm thú may mắn gặp được kì phổ độ hưởng phước huệ vô biên, có được cơ hội bày tỏ nỗi khổ đau thật là khó khăn, đủ chứng tỏ muôn loài vạn vật vốn sẵn có tính Phật bình đẳng, chỉ vì bị chìm đắm trong cảnh mê lầm mà thôi.

    Nay vì sự sống muôn loài mong người đời buông dao đồ tể, vứt bỏ lòng lang dạ thú tham lam, để đổi lấy tâm Phật thanh tịnh, từ nay thoát li hành vi cầm thú, đem lòng từ ái đối đãi với người, xử sự ngay thẳng, miệng lưỡi bụng dạ không tham, diệt sạch tâm giết chóc ắt nhân gian hòa thuận yên vui, sinh linh tiêu dao, hết còn phân tranh, thế giới ta bà biến thành nước Phật hoa sen. Có như vậy người
    mới được hưởng thanh tịnh, vật mới được an nhiên, tạo thành một vườn lạc thú vô biên tại cõi trần hoàn. Sách Du Kí viết xong, Tam Tào khen thưởng cùng sốt sắng trình tâu; sáu ngả luân hồi hoan hỉ hăng say truyền tụng, vô lượng sinh linh có ngày hết khổ, tạo được kì công, lập được đức lớn khôn kể xiết, đại nguyện cứu độ sinh linh của ta cũng tạm thấy có kết quả, mong chúng sinh dưới gầm trời phát tâm in tặng cùng truyền tay nhau đọc để phổ hóa đạo mầu thì công đức cứu giúp chúng sinh thật là vô lượng. Nhân khi sách lên khuôn, xin trân trọng có đôi lời tán dương công đức.

    Quán thế Âm Bồ Tát

    Bài tựa giáng cơ bút tại Thánh Đức Đường Đài Trung.






    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày June 6th 2011, 3:33 pm với 2 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • Tổ Sư Thuần Dương


    Giáng

    TỰA


    Loài người được coi là loài sinh vật cao thượng và siêu việt. Song niềm vinh dự ấy hiện nay đã bị chôn vùi mất hết, mọi người đang giành nhau sống đời hạ đẳng, nên mọi hành vi hèn yếu lan tràn khắp chốn, cơ cấu đời sống xã hội nếu không hỗn tạp như chuồng gà thì cũng như chuồng vịt. Toàn cảnh nhà tối lòng điên đảo, phố đêm cướp giật gian dâm, bán buôn lừa đảo, tán tận lương tâm, không còn chút tình người. Những hành động đó đã tạo thành nguyên nhân ác nghiệp đày đọa sáu nẻo luân hồi.

    Nhìn cảnh thân mang lốt thú, tứ chi bò lết trên đất, thật là phản bội lẽ trời, sống nơi hoang dã chịu cảnh khổ gió mưa vùi dập, sống nơi chuồng cũi nhà người, lặn lội dưới vũng lầy, thân xác bị đày đọa, bị cắt cổ thọc huyết, nấu nướng chiên xào, nhai thịt gặm xương, giống như huyết hận thâm thù, đau đớn không tả nổi, kêu rên cầu cứu chẳng ai đáp lời, bị chết dưới dao đồ tể, tình cảnh thật thảm thương. Tính linh của loài người vốn là một, song vì tội hồn phải chuyển kiếp đầu thai tại cõi trần, chịu hình phạt há chẳng thống khổ lắm sao! Đào Vọng Linh đời nhà Minh có thơ rằng:

    Vật ngã tòng lai bổn nhất chân
    Ảo hình phân xứ bất phân thần
    Như hà cộng tước nương sinh nhục
    Đại địa ai hào thảm cấp nhân.

    Dịch

    Người vật vốn cùng chung tính linh
    Chung thần chung phách khác thân hình
    Cớ sao nhai xác con cùng mẹ
    Đất rộng gào than rợn cả mình.

    Nội dung bài thơ trên cho ta thấy người và vật cùng chung tính linh, song chỉ người hiền lương thân được tự do mới giữ tròn nhân tính, còn kẻ ác độc thân bị tù tội giam cầm, trong người mang đầy thú tính, thân phận khác nhau, sinh ra không cùng một hoàn cảnh sống. Song căn cứ nơi lòng từ bi nhân ái, thì đối với những sinh vật không phải là người, chúng ta không được bắt bớ, giam cầm hoặc sát hại ăn thịt chúng. Còn đối với kẻ tu đạo cần phải ăn chay để giữ thân thanh tịnh ngõ hầu bồi dưỡng tính linh siêu phàm.

    Thánh Đức Đường vâng lệnh Ý Chỉ của đức Dao Trì Lão Mẫu trước tác sách “Luân Hồi Du Kí”, để trình bày rõ cảnh súc sanh luân hồi để cảnh giác người đời, cảnh cáo ba giới ngăn ngừa tội ác, sửa sang thói tục cho được tốt lành. Trong thế giới tâm linh, sách này có danh xưng là “Tính Linh Muôn Loài Động Vật” chỉ mong loài người tin tưởng sâu xa nơi thuyết “Linh hồn bất diệt” để cứu nguy tinh thần đạo đức đang trên đà sụp đổ. Công việc trước tác sách này vô cùng khó khăn, do thánh bút siêu phàm Dương Sinh có nhân duyên vô thượng, đã từng theo chân ngài Tế Phật vào ra ba cõi mới có thể phỏng vấn các loài súc sinh, để viết thành cuốn sách quý vô cùng kì diệu này. Ta từ cõi tiên nghe tin, đặc biệt giáng cơ bút, trân trọng có đôi câu chúc mừng để làm lời tựa.

    Lã Tổ Thuần Dương

    Giáng cơ bút tại Thánh Đức Đường thuộc Đài Trung.


    Vận trời ngày 18 tháng 2 năm Nhâm Tuất (1982)





    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày June 6th 2011, 3:34 pm với 4 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • Kim Khuyết Chủ Bí Lạc

    Vận trời ngày 18 tháng 2 năm Nhâm Tuất (1982)


    Giáng

    PHÀM LỆ


    I. Sách vốn vâng lệnh Ý Chỉ của đức vô cực Dao Trì Lão Mẫu cùng Ngọc Chỉ của đức Kim Khuyết Ngọc Hoàng Thượng Đế mà sáng tác, văn tuy thô thiển song nội dung hàm chứa chân lí, nên là sách quý có thể cảm hóa, cùng giúp người đời tu thân ngộ đạo.

    II. Trong sách nếu như có chữ sai là do sự in lầm, mong độc giả lượng thứ cho.

    III. Sách vốn hao phí nhiều tâm lực của thần và người, suốt một năm trời mới hoàn thành tác phẩm cự phách này. Nội dung của sách hoàn toàn viết lại tình hình sinh hoạt tính linh luân hồi của thế giới loài vật để trình bày ý nghĩa:

    “Vạn vật và ta là một” để tẩy trừ ám khí hung tàn, bạo ngược nơi xã hội, cùng là sách quý hô hào bảo vệ tài nguyên thiên nhiên, giúp đỡ chúng sinh coi trọng và phát huy tình thương yêu.

    IV. Phàm những ai cầu thọ, cầu công danh, trừ bệnh hoạn, giải oan nghiệt, tu công quả, chuộc lỗi lầm cùng người cầu tổ tiên ở cõi âm được phước siêu thăng, trước hết phải phát tâm từ bi sám hối rồi sau đó thắp nhang khấn với chư thần, táo quân cùng trời đất, hứa sẽ ấn tống sách này để khuyên người đời lánh dữ làm lành sẽ tự thấy linh ứng.

    V. Sách này được thánh thần mười phương gia hộ, xem xong phải bày trên bàn thờ, thư án, cùng truyền tay cho người thân đọc, thì công đức sẽ vô lượng. Nếu như không giữ gìn phải chịu tội cùng trời, chẳng thể cầu xin tha thứ.





    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày June 6th 2011, 4:35 pm với 2 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • Dao Trì Tiên Đồng


    Đăng đài

    Thơ


    Kì thư nhất bộ độ quần sinh
    Súc đạo bạn nhân hữu cảm tình
    Ái vật từ tầm lưu hậu đức
    Tử tôn hiếu thuận lạc doanh doanh.

    Dịch

    Sách quý một pho độ chúng sinh
    Vật người cùng tạo mối thâm tình
    Muôn loài thương xót lưu nhân đức
    Con cháu thảo hiền hưởng phước linh.

    TỰA

    Đối với xã hội văn minh ngày nay, đem chuyện cao thượng ra bàn, cùng coi trọng loài vật, đề cao việc ăn uống đạm bạc, chắc chắn sẽ khó thích hợp với quan niệm của những kẻ theo đời sống mới, chuyên ăn đồ bổ béo, cao lương mĩ vị bụng dạ no nê. Song hãy xin buông chén buông đũa hỏi thử các sinh linh loài vật bị lấy thịt làm đồ ăn nơi mâm chén xem sao? Chắc chắn sẽ nhận được câu trả lời là: “Quý vị ngồi ở bàn ăn đã dùng bữa, tôi biết nói sao đây? Tôi nguyện hi sinh cái ta bé nhỏ để hoàn thành cái ta lớn lao, chỉ hi vọng sau khi quý vị ăn uống no say có thể lo liệu mọi việc tốt đẹp, giúp ích nhiều cho gia đình và xã hội, còn nếu như chỉ tham lam miếng ăn, ham mê dâm dục, coi rẻ những thứ chung quanh, thì bữa ăn này có thịnh soạn cách mấy cũng trở thành vô nghĩa”. Loài vật nuôi sống nhân loại là hành vi xả thân vì đạo, công đức cao dày. Tóm lại sách Luân Hồi Du Kí giúp cơ hội để cho loài vật thổ lộ tâm sự, mong người đời lắng nghe những lời chân thành thốt ra từ đáy lòng này, ngõ hầu phát tâm từ bi, buông dao đồ tể, còn không loài vật bị tàn sát, chúng sẽ tiếp tục duy trì lòng thù hận, lời oán than thì sự sống của con người sẽ khó bảo toàn vậy. Hi vọng loài người phải đem lòng nhân từ đối đãi với nhau, không được lừa dối giết hại, hoang đàng bất chấp mọi luật lệ, gian dâm loạn luân, thua cả loài cầm thú. Nếu như vậy thì chẳng hóa ra là mình đã tự phủ nhận ơn phước trời ban để làm thân con người lắm sao. Thánh Đức Đường thành lập, chỉ trong vòng một năm ở giai đoạn đầu, đã không phụ trọng trách trời cao phó thác. Tế Phật Dương Sinh cùng cưỡi đài sen vân du phỏng vấn các loài cầm thú, viết thành sách Luân Hồi Du Kí này là món ăn tinh thần hợp khẩu vị, khiến mọi người đều thích thú, chắc chắn tin tưởng rằng sau khi xuất bản phát hành sẽ có công hiệu thay đổi phong tục. Mong các loài hổ, báo, lang, sói hãy mau mau ẩn mình núp bóng, tự mình sám hối tu luyện, thay đầu đổi mặt để bốn biển trở thành anh em một nhà. Thế đạo từ nay ắt yên bình, khắp chốn hang cùng ngõ hẽm xuất hiện đầy dãy những bậc hiền nhân quân tử. Tất cả vạn vật đều được an vui, trời đất yên lành, muôn cảnh hồi xuân, cuốn sách thánh xuất chúng này sẽ trưng bày trong mọi gia đình, hạnh phúc sẽ tràn trề. Nhân ngày sách Luân Hồi Du Kí lên khuôn ta lấy làm vô cùng sung sướng, đặc biệt giáng đàn cơ có đôi lời khen ngợi.

    Tiên Đồng Dao Trì giáng cơ bút bài tựa này tại

    Thánh Đức Đường thuộc Đài Trung.

    Vận trời ngày 18 tháng 2 năm Nhâm Tuất (1982)






    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày June 6th 2011, 4:35 pm với 3 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • HỒI MỘT

    CHÚNG SINH VỐN DO MỘT KHÍ SINH RA

    KIẾP TRƯỚC CHẲNG TU ĐỌA LẠC THÀNH LOÀI KHÁC

    Phật Sống Tế Công

    Giáng ngày 10 tháng 3 năm Tân Dậu (1981)


    Thơ

    Vạn vật tùy duyên ảo hóa hình
    Quy căn vô cực phú nguyên linh
    Thiên khai phổ độ tư cầm thú
    Đoan chính y quan độc thánh kinh.
    Trung Thổ nan sinh kim dĩ sinh
    Chân kinh nan đắc hạnh trì minh
    Tu tuần thiên lí tu thiên đạo
    Miễn tác phi cầm dã thú minh.

    Dịch

    Vạn vật tùy duyên biến đổi hình
    Cội nguồn vô cực giúp nguyên linh
    Trời cao phổ độ sinh cầm thú
    Áo mũ chỉnh tề đọc thánh kinh.
    Đất tốt khó sinh giờ đã sinh
    Chân kinh khó hiểu cũng may rành
    Phải theo thiên lí tu thiên đạo
    Tránh kiếp chim muông kêu hót rinh.

    Tế Phật: Ha ha, viết xong hai cuốn Thiên Đàng, Địa Ngục Du Kí ta cùng Dương Sinh tưởng rằng đã hoàn tất xong được công việc lớn lao, thật quả là không phụ sứ mệnh trời cao giao phó, cũng chính nhờ cung cấp được món ăn tinh thần vô cùng quý báu cho loài người trên mặt đất, và mở rộng cánh cửa thần bí thiên đàng địa ngục, nênhiện nay thấy mọi người đều lo lắng chăm chỉ tu hành. Hai nẻo thiên đàng, địa ngục hiển hiện rõ ràng trước mắt,muốn lựa ngả nào cũng dễ cả. Ta đã lao tâm khổ trí, hết lòng nhân nghĩa, hi vọng chúng sinh thể ngộ được ý nghĩa siêu diệu nơi hai cuốn sách quý báu này, để trở thành người lương thiện. Thiết nghĩ ta nói nhiều để rồi cuối cùng được gì? Vẫn không hoàn không, chỉ có hai ống tay áo nong đầy gió. Bữa nay lạc tới Thánh Đức Đường, ha ha!Quả là trời ban lệnh mới, ta lại hướng dẫn thánh bút Dương Sinh cưỡi đài sen vân du, viết sách, bộ Luân Hồi Du Kí trình bày sự thanh khiết của vật thực, vì hải sản, sơn sản, đặc sản mà mọi người thường ăn, tưởng là ăn đồ tinh khiết, thực ra tuy nó thích hợp với khẩu vị nhiều người,song chính con người vào nẻo luân hồi súc sinh. Chúng sinh vì mải ham thưởng thức vị ngon của thịt cá, nên đã không nghe thấy tiếng rên la đau đớn của các linh hồn súc sinh khi thân xác bị con người đem ra làm thịt, vì chúng sinh chỉ mới uống máu mà chưa uống linh hồn loài vật. Ta nay hướng dẫn Dương Sinh phỏng vấn các loài động vật như chim bay, thú chạy, cá lội, v.v... Trong khoảng trời đất để hiểu rõ trạng huống sinh hoạt của chúng, để người đời mở rộng tầm mắt, cùng gia tăng sự hòa hợp đối với tính linh các loài động vật, để thấu tỏ sâu thêm về thế giới vô hình, huyền bí cũng như thế giới khoa học mới ngày nay.Muôn loài đều có linh hồn và sự sống, đó là sự thực không thể phủ nhận, còn Dương Sinh con nghĩ sao?

    Dương Sinh: Thưa, từ năm năm nay con được may mắn học đạo ân sư, tính linh con ngày một giác ngộ sâu thêm,và cũng chính nhờ vậy con mới có thể hoàn thành hai cuốn quý Địa Ngục và Thiên Đàng Du Kí để dâng nộp đứcThiên Tôn. Tuy trải qua nhiều gian lao khổ cực song con rất đỗi vui mừng khi thấy hai bộ sách được ấn tống phổ biến khắp thế giới, nên những nỗi nhọc nhằn trước kia giờ đây đều nguôi ngoai, từ nay về sau kính mong ân sư tận tình chỉ giáo cùng giúp đỡ con trên nẻo đường học đạo,con xin ghi nhớ mãi công đức của ân sư. Bữa nay lòng con vô cùng sung sướng vì lại được trời cao đoái tưởng ban lệnh mới, tiếp tục hoàn thành sứ mệnh cứu độ chúng sinh,sang giai đoạn mới nhờ nhiều thì giờ, con nguyện phản tỉnh và gắng gỏi nhiều hơn. Con xin cảm tạ ơn trên đã phùhộ, cùng ân sư ngày đêm khuyến khích, con cầu xin trọn đời được đi trên đường thánh đạo, cùng đạt tới cảnh giới đại giác, đại ngộ mới không phụ công của trời cao, của ân sư và toàn thể bạn đạo đã kì vọng ở nơi con.

    Tế Phật: Sơn cùng thủy tận nghi vô lộ. Liễu ngạn hoa minh hựu nhất thôn: Núi hết sông khô đường dứt tuyệt. Liễu bờ hoa thắm xóm bày ra. Thế đạo ngửa nghiêng càng giúp thầy trò ta có cơ hội trui rèn “phùng nghịch đương hỉ, ngộ thuận tu chân” gặp khốn vẫn vui, được may tu thiện, nước ngược dùng thuyền vẫn có thể vượt nổi khó khăn, buông trôi theo dòng nước, bị nước cuốn phăng, biển khổ đắm chìm chẳng hay. Thánh Đức là khuôn phép phong hoa củaThánh Đạo, trách nhiệm nặng nề mà đường thì xa, nước chảy xuống thấp, người bò lên cao, đó là ý nghĩa của kinh sách đất trời. Nếu không phải là kẻ có đại căn duyên thì chắc chắn không thể trồng sen trong lửa nổi, bơi thuyền ngược dòng nước, hào quang thánh đức đã tỏa chiếu sang ngời hư không, thầy luôn luôn ở sát bên con, đem tinh thần can đảm vô biên hoàn thành công tác vì xã hội, vìnhân loại, nguyện hi sinh hiến dâng tất cả. Đề xướng đạođức, hoằng dương từ thiện, đó là nhu cầu cấp thiết trước mắt của xã hội, thầy trò ta phải tận lực hoàn thành. Ánhhào quang đại đạo luôn soi chiếu cho chúng ta, chớ phụ lòng trông đợi của chúng sinh, đi đường thiện lành chúng ta phải kiên trì giữ vững chí đạo.

    Dương Sinh: Cảm tạ ân sư đã ban lời chỉ bảo, con xin hứasẽ tuân hành nghiêm chỉnh, song thưa cùng ân sư, con phải sử dụng phương cách nào để phỏng vấn các loài động vật?

    Tế Phật: Chúng ta không chỉ phỏng vấn bốn loài cầm thú như giống sinh con, giống đẻ trứng, giống sống dưới nước,giống chui trong đất, vì những loài mà của sách Luân Hồi Du Kí đề cập tới, hình dáng chúng tuy khác nhau, song tinh thần cũng giống như nguồn điện năng, có tác dụng gây ảnh hưởng giống như ánh sáng của đèn, cùng sự vận chuyển của máy móc. Vũ trụ vạn vật tuy có các loài động vật, thực vật, v.v... song kì thực nguyên linh chúng đều bắt nguồn từ vô cực “nhất bản tán vạn thù” một gốc chia thành muôn cái khác. Nhưng nếu đào sâu cội rễ thì hẳn sẽ thấy đầu mối của nó là “nguyên linh” là “điện năng”. Chỉ tiếc rằng người đời tiêu phí năng lượng quá đỗi, khiến cho các sinh hoạt vượt ra khỏi chính đạo, nên ngày càng chạy theo vật dục xa hoa, tinh thần mòn mỏi, khiến cho vật chất hao tổn quá nhiều, cung không đủ cho cầu, nguy cơ thiếu hụt năng lượng ngày một đe dọa. Các khoa học gia chuyên nghiên cứu về năng lượng, hiện cũng đã lên tiếng hô hào tiết giảm sử dụng năng lượng, điều đó đã cho chúng ta thấy rõ rằng, nguyên linh năng lượng của nhân loại nếu như không tiết giảm sự tiêu xài hoang phí, cùng tu dưỡng bồi bổ thêm, cuối cùng sẽ bị vật dục hủ hóa, tâm trí nếu không điều tiết sẽ bị thương tổn, không thể sử dụng, tạo thành các chứng bệnh thần kinh điên khùng. Khoa học càng tiến bộ, thần kinh càng suy nhược, nên bệnh viện tâm trí ngày càng bành trướng. Do đó phải cứu vãn nguyên linh năng lượng của nhân loại đang trên đà suy giảm, để khôi phục tâm trí lành mạnh trở lại, vấn đề công quả hun đúc nhân tài cùng tu dưỡng tánh linh là một trong những việc làm cấp thiết của tôn giáo. Trâu bò, gà vịt, cá tôm,giun dế cùng chim bay thú chạy, v.v... chúng đã mất đi hình thể con người, chúng chỉ có phần linh tính còn quan hệ với nhân loại, là bạn đường dài của nhân loại trong đời sống, như chó nghĩa, dê hiếu, trâu thành, gà đức, đã có những hành vi hi sinh hiến dâng cao cả đối với nhân loại,do đó có thể chứng minh là thân thể chúng tuy khác con người, song chúng cũng có linh tính, máu mủ và nước mắt.Chúng ta đứng ở lập trường loài người còn cầu hiểu biết rõ thêm thì hẳn loài vật tất nhiên chúng cũng dò tìm cứu cánh vậy, đó không phải là điều mê tín, chỉ mong mọi người cùng thừa nhận là loài vật cũng có linh tính, thì tự nhiên cuốn Luân Hồi Du Kí này có giá trị nghiên cứu vậy. Tiên Phật là những vị thuộc cõi linh thiêng tiên tri, tiên giác, lànhững bậc đại biểu cho linh tính tối cao, muốn tìm hiểu về sinh hoạt tính linh của loài vật rất dễ dàng như trở bàn tay.Động vật có nhiều chuyện lạ để bàn, do đó chúng rất hữu ích cho sự tìm hiểu. Kẻ tìm hiểu đời sống tinh thần của loài vật cũng giống như nhà khoa học dùng kính hiển vi để xem xét những hoạt động của các loài vi khuẩn. Cái nhìn của mắt thịt chúng sinh chỉ thấy nổi những hoạt động ngoại vi của cơ thể động vật, còn như sinh hoạt về tinh thần của chúng, nếu không phải là kẻ có được tính linh siêu phàm hoặc Tiên Phật có năng lực siêu giác thì chẳng thể hiểu nổi. Vì vậy sách Du Kí này có thể gọi là “sách ghi chép những điều quan sát được về sinh hoạt tinh thần của loài vật”. Đó là những sự quan sát đột phá của tôn giáo.Thời đại khoa học văn minh, phải tìm hiểu trạng huống sinh hoạt của một thế giới khác, các khoa học gia đã tạo vệ tinh, phi thuyền, các hành giả thuộc tôn giáo cũng phải dùng pháp nhãn, thông linh pháp để tìm hiểu chứng minh.Hành trình đi vào thế giới linh thiêng của tôn giáo, với mục đích nâng cao tính linh nhân loại để nhân tính khỏi bị đọa lạc xuống hàng thú tính, tiến thì nâng cao nhân tính thành Thần, Phật tính, khiến xã hội đại chúng giữ gìn được tâm bồ tát, tâm từ bi, mọi người cùng vui vẻ, cởi mở giúp đỡ lẫn nhau, không được lớn hiếp nhỏ, có như vậy mới mong thực hiện được thuyết thế giới đại đồng của đức Khổng Tử từng đề xướng. Kẻ nhân đức yêu cả muôn loài,kẻ thiện lành ân huệ trải khắp muôn nơi, bác ái, đại nhân,từ bi, hỉ xả phủ trùm nhân loại, như vậy há chẳng tạo thành nổi bức tranh “Muôn loài cùng ta là một” sao?

    Dương Sinh: Thưa, lời dạy của ân sư vừa rồi rất chí lí. Đó quả là chân kinh diệu ngữ, sau khi chúng sinh nghe xong chắc chắn ơn ích sâu dày, giác ngộ lớn lao.

    Tế Phật: Hành vi của người đời hiện nay thậm chí có kẻ thấp hèn hơn cả thú vật, nên bia miệng thế gian thường nói: “Y quan cầm thú” mũ áo súc sanh để hạ phẩm giá con người, xưng tụng chó ngựa trung nghĩa, sở dĩ ngày nay trời cao phổ độ, chân đạo giáng thế, không những độ nhân loại trở về vô cực mà còn độ nguyên linh các loài động vật đã lỡ đánh mất hình hài, vóc dáng người trở lại bản vị. Cho nên việc ban lệnh trước tác sách Luân Hồi Du Kí, một làđể cảnh cáo thế nhân, hai là để giác ngộ sinh linh hoàn thành sứ mệnh Tam Tào phổ độ. Hi vọng những lời nói của ta sẽ được chúng sinh thể ngộ, kẻ ác mau mau cải tà quy chính, để tội ác khỏi tràn đầy, luân lạc đầu thai làm loài khác, thì thật là may thay.

    Dương Sinh: Tâm thánh nhân với muôn loài là một, Phật dạy từ bi, đức Khổng dạy tha thứ, đức Lão dạy thanh tịnh,đức Chúa dạy bác ái, đạo Hồi dạy trong sạch. Những điều dạy trên đều có ý khuyên không được ỷ mạnh hiếp yếu,phải giữ gìn tính trời ban không hoen ố để mọi người kính nể, đức hiếu sinh của trời cao tức là tinh thần nhân ái lớnrộng, chúng ta phải phát huy tinh thần đạo pháp đó.

    Tế Phật: Trò ngoan nói rất đúng, vua Thành Thang đời nhà Thương xưa, cai trị thần dân, hàng năm nhiều lần dạo thăm, hỏi han dân, tìm hiểu rõ nguyên nhân khiến dân đau khổ, rồi thuyết pháp cải tiến. Một hôm giữa lúc gió mát trời êm, muôn chim đua hót, bầy thú nhởn nhơ thì vuaThang tới, ngài thấy bọn thợ săn mặt mày hớn hở, tay giăng lưới gài bẫy miệng lớn tiếng tuyên bố: “Kẻ từ trời xuống, kẻ từ đất lên, kẻ từ bốn phương tới, tất cả đều lọt vào lưới của ta, không một kẻ nào thoát nổi”. Vua Thang không đặng cầm lòng, bèn tiến tới tháo gỡ ba mặt lưới, chỉ để chừa một mặt, rồi ngài ban bố lời dạy bảo: “Muốn qua bên trái thì qua bên trái, muốn sang bên phải thì sang bên phải; muốn đi lên thì đi lên, muốn đi xuống thì đi xuống, còn nếu như không muốn sống thì mới chui vào lưới”. Thợ săn nghe xong rất là cảm động. Giai thoại lưới mở ba mặt cuối cùng loan truyền khắp thiên hạ. Người đời bây giờ,những kẻ lòng dạ ác độc tánh quen sát sinh cướp đoạt,thấy gương hiếu sinh này của vua Thang hẳn là cảm động.Người cùng động vật vốn là một, là loài có tính linh của vạn vật, đứng chung một vị trí thì cần phải bảo vệ lẫn nhau, các nhân sĩ giàu lòng từ ái ở nhiều nước trên thế giới,đã thành lập hiệp hội bảo vệ súc vật là cũng cùng một ý hướng vừa nêu trên vậy. Sở dĩ ta bày tỏ gan ruột bồ tát, cùng hướng dẫn Dương Sinh phỏng vấn các loài động vật là cốt để trình bày trạng huống sinh hoạt của các loài động vật, là có ý khuyến khích người đời nuôi dưỡng tâm từ bi, làm lành tránh dữ, đem thuyết luân hồi nhân quả bốn loài động vật ra chứng minh cho lời nói xác thực, mong chúng sinh chớ cho đó là điều mê tín.





    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày June 6th 2011, 4:35 pm với 3 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • HỒI HAI

    CHÓ MỰC BUỒN RẦU GIẬN MÌNH TỰ TẠO ÁC NGHIỆP

    GIA SÚC ĐAU KHỔ HẬN KIẾP TRƯỚC HOÀNH HÀNH

    Phật Sống Tế Công

    Giáng ngày 11 tháng 2 năm Tân Dậu (1981)


    Thơ

    Giới sát phóng sinh thọ mệnh diên
    Từ bi dưỡng tính khả thành tiên
    Tam san ngư nhục tuy giai vị
    Tố thái thanh tâm cánh khiết tiên.
    Súc sinh tu đạo hữu công phu
    Nhẫn khổ tùy duyên bách niệm vô
    Hoàn trái báo ân tam thế nghiệp
    Ti hào nhân quả biệt hiền ngu.

    Dịch

    Giới sát phóng sinh sống vạn niên
    Từ bi dưỡng tính để thành tiên
    Miếng ăn cá thịt tuy ngon miệng
    Song kém rau tươi giữ sạch tâm.
    Súc sanh tu đạo phải gia công
    Nhẫn nhục tùy duyên vạn niệm không
    Trả nợ đền ơn ba kiếp trước
    Tóc tơ nhân quả ứng muôn lòng.

    Tế Phật: Loài vật tuy không còn mang xác thân củangười, song tính linh của chúng với người là một, cùngsống chung trong thế giới này, chỉ vì kiếp trước nghiệpquá nặng, chôn vùi mất “nhân cách” nên đời này mới biếnhóa dưới một hình dáng khác, để xuất hiện ở cõi trần,phàm những ai mở huệ nhãn, hay những bậc đạo sĩ tâm từbi, đều không nhẫn tâm sát hại sinh linh. Kinh Phật nói:“xuẩn động hàm linh” có ngọ nguậy là có nguyên linh, hẳnđã xác định vật gì có rung động bên ngoài chắc chắn bêntrong có tính linh. Quan sát kẻ hấp hối, khi điểm thánhlinh li khai nhục thể thì kẻ đó không còn năng lực, chẳngthể sinh động trở lại được nữa. Bữa nay thầy hướng dẫnDương Sinh dạo cõi trần gian, phỏng vấn nguyên linh cácloài động vật, để nghe chúng thổ lộ tâm sự hầu giúp ngườiđời thấu tỏ. Dương Sinh hãy chuẩn bị lên đường.

    Dương Sinh: Lên thiên đàng, xuống địa ngục đều cỡi đàihoa sen, còn bữa nay dạo cõi trần gian, chẳng rõ sẽ sửdụng phương tiện giao thông nào?

    Tế Phật: Đài sen đã bay trên không, lội dưới nước, hiệntại lại có thể lướt trên mặt đất, tuy nhiên tro bụi mờ mịt,song cũng không thương tổn nhiều, vì hoa sen vốn mọctrong bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

    Dương Sinh: Thưa, ân sư dạy rất đúng, không có nước màhoa sen vẫn mọc thì hoa sen đó mới đích thực là hoa senlạ.

    Tế Phật: Đúng vậy, không có nước mà hoa sen vẫn mọc,là vì có mưa pháp cam lồ thấm nhuần, hãy coi thầy hóaphép cho mưa pháp cam lồ đổ xuống.

    Dương Sinh: Đột nhiên mưa pháp từ trời rơi xuống tẩyrửa hoa sen trong sạch, sức sống nẩy nở mạnh mẽ, lại còngiống như đang mỉm cười. Thưa ân sư, đường đi ngập bùnlầy, đầy ổ gà cùng bụi nhơ, làm sao vượt qua nổi?

    Tế Phật: Ha ha, hoa sen vốn sinh ra trong chốn bùn nhơ,những vũng lầy đó há chẳng phải là ao sen nhơ sao? Conhãy coi mỗi đoạn đường là một hố sen, những kẻ caothượng khi gặp trời mưa đều không chạy trốn, mà ngồi lạinghỉ ngơi, có chăng chỉ một số nông phu vì bảo vệ hoamàu, phải mặc áo mưa lội xuống đồng ruộng canh tác.Tiên Phật cũng giống như nhà nông, chuyên đi trên đườnglầy lội, thay thế chúng sinh giải trừ khổ nạn, nguy hiểm,bệnh tật, phiền não, khi gặp nguy khốn, các ngài quyếttâm xông tới chứng tỏ tinh thần Bồ Tát cứu khổ cứu nạn,dầu phí sức cùng không được người ưa, song sẽ được bềtrên ban phước. Hoa sen cũng do Tiên Phật hóa thân,hàng ngày chìm đắm trong chốn hồng trần khổ hải để cứuđộ chúng sinh. Đường đạo gập ghềnh khó đi là để khảonghiệm ý chí người tu đạo nếu như gặp hoạn nạn khốnkhổ mà không nản chí vẫn dũng mãnh tiến tới, đạp đổ mọitrở ngại, cuối cùng mới đạt đạo quả vô lượng, vô cực. ThôiDương Sinh hãy lên đài sen, chúng ta bắt đầu khởi hành.

    Dương Sinh: Xin tuân lệnh, kính mời ân sư lên đường,được ngồi cùng ân sư trên đài sen, lòng nhẹ nhàng vô kể.Cảnh trí ban đêm rất là thích hợp, đèn mọi nhà đều thắpsáng nơi nơi, nhà cửa thấp thoáng ẩn hiện, sứ mệnh mới,đường đi mới, vì cứu độ chúng sinh khuyến hóa bến mê,thần và người phục tòng mệnh lệnh, không dám bê trễ,gây nỗi khổ tâm cho ân sư.

    Tế Phật: Chúng sinh phải tâm tâm niệm niệm, vì ai khổcực vì ai nhọc nhằn? Và lòng ta tràn trề cảm xúc, nên đặcbiệt làm một bài ca để khuyên đời:“Có người hi sinh cả tinh thần lẫn vật chất, phúc chẳnghưởng, ngày đêm miệt mài đề cao đạo đức, khiến mọingười xúc động, làm ta cũng mủi lòng. Hạnh phúc củachúng sinh không hai mặt, chúng ta phải cùng nhau đápthuyền từ, tỏ rõ đạo tâm cùng lẽ trời, mau mau tu thânhướng thượng, chớ khoe khoang ầm ĩ, đừng phô trương ồnào, nên làm việc nghĩa để chứng tỏ là tay hảo hán, để khỏithẹn với Tiên Phật cùng trời xanh. Cởi bỏ lớp áo tư dục, xétoang màn lưới mây mờ bao phủ, đồng tâm hiệp lực hỗ trợThánh Đức Đường. Ngồi đàn cơ tả văn chương, viết sáchkhuyên đời, dắt chúng sinh lên thuyền pháp. Người ankhang ta hân hoan, hạnh phúc, sung sướng muôn đời”.

    Dương Sinh: Lời dạy của ân sư thật là chí lí, trò ngu nghexong thật là xúc động.

    Tế Phật: Chúng ta đã tới nơi mau xuống đài sen.

    Dương Sinh: Thưa ân sư đây là đâu?

    Tế Phật: Đây thuộc vùng ngoại ô Cao Hùng.

    Dương Sinh: Tối nay tới gõ cửa nhà, người chủ nhân hiệncòn thức, đang ngồi coi truyền hình tại phòng khách, ân sưvà con tới đây không hiểu có làm phiền họ không?

    Tế Phật: Chúng ta tới bằng linh thể chớ không phải bằngxác phàm nên họ không thấy, con khỏi bận tâm, hiện conthấy những gì?

    Dương Sinh: Con thấy con chó mực gần cửa, thưa ân sưcó đúng như vậy không? Bên cạnh hình như có một ngườiđàn ông nữa? Nhìn thấy thật là sợ hãi quá.

    Tế Phật: Chớ có sợ, người đó chính là con vừa nhìn thấynguyên linh của chó, bởi vì con dùng linh nhãn nhìn nó,do đó mới nhìn thấy nhân ảnh, song không thực rõ ràng vìnhục thể của con còn tồn tại, nên linh thể bị trở ngại, thầysẽ khai quang điểm nhãn để giúp hai mắt con nhìn rõnguyên linh súc vật, hầu được tự do đàm đạo với chúng.

    Dương Sinh: Cảm tạ ân sư.

    Tế Phật: “Mắt trái mặt trời, mắt phải mặt trăng, mặt trờimặt trăng đối chiếu nhìn thấu vạn vật không gì có thể chegiấu, khai quang điểm nhãn chướng ngại không còn, nhìnrõ tất cả, Úm Ma Ni Bát Di Hồng”.

    Dương Sinh: Ân sư Phật pháp vô biên, niệm xong câuthần chú, quả nhiên cảnh vật trước mắt con hoàn toàn biếnđổi, con chó mực nằm yên không nhúc nhích khi nãy đãhiện rõ hình người, lại còn phủ phục dưới đất là tại cớ sao?

    Tế Phật: Vì phạm tội nên không cất đầu nổi, nằm phủphục dưới đất là nghĩa ôm đầy bùn đất dơ bẩn. Chân ngườiđi trên đất, mặc dầu có mang dày dép song một ngàykhông rửa, mùi hôi bốc lên cũng còn khó ngửi, kẻ này kiếptrước đôi chân đen đúa, hôi hám đã không biết giữ gìn lạicòn để đôi chân bị nhúng chàm, do đó kiếp này phải đầuthai làm kiếp chó, bốn chân đi trên đất, thế là cả tứ chi đềuđi trên đất bẩn, đầu cúi gầm sám hối. Lưng chầu trời là vìkiếp trước phản trời nên không thể đi đứng bằng hai chân,vô phương làm giống người, như vậy đáng thương haykhông đáng thương? Hãy quan sát những kẻ phạm tộingoài xã hội lúc bị các kí giả chụp hình đều cúi đầu giấumặt chẳng dám ngó ai. Lúc bị còng tay dẫn đi thử hỏi dángvẻ khi đó ra sao? Ha ha, ta từ bi chẳng thể tưởng tượngnhiều để khỏi đụng chạm lòng tự tôn của ngươi. Vả lạingười ta cũng chỉ tạm thời không cẩn trọng, nếu trượtchân vấp ngã, nên tha thứ cho họ, có như vậy mới gọiđược là người xuất gia, tích âm đức.

    Dương Sinh: Nhìn dáng dấp người đó rất đáng thương,xin ân sư cho họ đứng lên để họ thoát khỏi nạn lớn.

    Tế Phật: Được, thầy sẽ điểm hóa cho họ, người đó kiếptrước kêu là “Vân Sinh” chỉ vì không chịu cố gắng làmngười lương thiện, ngày nay mới phải đọa đày như vậy.“Ta là Phật Sống Tế Công vì người điểm hóa... đã tỉnh ngộchưa? Vân Sinh, ngươi có thể đứng dậy được rồi”.

    Vân Sinh: Than ôi! Xương sống của con đã bị liệt, co duỗichẳng được nên không đứng nổi, kính xin đức Phật SốngTế Công giải cứu.

    Tế Phật: Bữa nay nhà ngươi có phước, ta phụng chỉhướng dẫn Dương Sinh tới đây phỏng vấn, hãy mau thuậtlại những điều lầm lỗi đã phạm phải kiếp trước, khiến ngàynay nên nông nỗi này, để khuyên người đời tránh dẫmphải vết chân ngươi, có làm như vậy ngươi mới có thể tạocông chuộc lỗi, sớm có ngày thoát thai hoán cốt trở lại làmkiếp người.

    Vân Sinh: Thưa vâng, nhưng kính xin đức Phật Sống giúpcon co duỗi xương sống, còn không khi con cử động đứngdậy vô cùng khó khăn khổ sở.

    Tế Phật: Được, để ta hoán cốt cho ngươi, ta sẽ đổi cốt thúcủa ngươi thành cốt người, để ngươi có thể đi đứng dễdàng.

    Vân Sinh: Con xin kính lạy ngài vạn lạy.

    Tế Phật: Ngươi phải kiên nhẫn chịu đau đớn, lúc đổixương không bóp rượu thuốc, vết thương mới chóng lành.Ta bắt đầu ra tay...

    Vân Sinh: Ối cha đau! Con chết mất, hãy mau hoán cốtcho con vì toàn thân con hầu như tê liệt.

    Tế Phật: Quả là xương thiếu khí, ta đổi cho ngươi bộxương nhân tạo, hiện tại có thể đứng. Hầu hết xươngngười sinh thời nay đều xấu, vì trong xương chứa đầy tàkhí, gặp lúc thời tiết không mưa thuận gió hòa rất đaunhức, đó cũng là hình phạt vậy.

    Vân Sinh: Con xin đa tạ đức Phật Sống đã hoán cốt chocon, hiện thời con có thể đứng vững nổi, song lưng convẫn còn nhức nhối, thưa con có thể dùng thêm thuốc“thống tiêu viêm” để cho bớt đau đớn, nhức nhối không?

    Tế Phật: Không được dùng thuốc, ta dùng quạt Bồ quạtmấy cái tự nhiên tiêu hàn, tiêu nhiệt hết đau ngay. “Ha ha,quạt Bồ sinh gió mát, đã hết đau lại hết cả sưng... khôngđau không nhức như vậy đó”.

    Vân Sinh: Cảm tạ đức Phật Sống, quả nhiên toàn thân conkhoan khoái giống hệt kiếp trước được làm người vậy.

    Dương Sinh: Cớ sao nhà ngươi lại bị đày đọa ở chốn này?

    Vân Sinh: Nói ra càng thêm mắc cở, thà chẳng nói cònhơn.

    Dương Sinh: Ngươi chớ có e ngại, đức ân sư Phật Sống đãgiải thoát cho ngươi, hãy mau đem những việc làm kiếptrước thuật rõ lại để làm gương cho người đời thì hẳn làcông đức vô lượng.

    Vân Sinh: Thưa, nếu được như vậy tôi xin kể đoạn đời đãkhiến tôi đọa lạc đầu thai làm kiếp chó để người đời đượcrõ, hầu tránh khỏi những lầm lỗi mà tôi đã phạm phải.Kiếp trước tôi là kẻ bất lương, chuyên cầm đầu du đãng,mượn tiếng bảo vệ an ninh rồi bắt các chủ phòng trà, khiêuvũ trường cùng động mãi dâm nộp tiền. Vì vậy tôi đã trởthành tay đàng điếm ham mê tửu sắc, đôi khi vì quá thamtiền tôi lại cả gan dụ dỗ, uy hiếp cả con gái nhà lành bánmình cho khách mua dâm. Trong thời gian này có mộtnàng bán phấn, buôn hương tên là Tú Liên tức sen đẹp,ban đầu tôi cướp đoạt tiết trinh rồi sau đó lập kế bán nàngcho động làng chơi làm kiếp gái giang hồ. Nàng đã tintưởng trao thân gởi phận cho tôi, song tôi lại coi nàng nhưmột thứ đồ chơi. Nàng đã dại dột tin vào sự giả vờ yêuthương của tôi nên suốt năm sáu năm trời bán thịt lấy tiềnđể cho tôi cờ bạc, tiêu xài, đồng tiền máu xương của nàngbị tôi hoang phí, một sớm nhan sắc tàn phai, tôi không cònlợi dụng được nữa thì liền bị tôi vắt chanh bỏ vỏ, để rồi tôilại dễ dàng tiếp tục thủ đoạn yêu quái đó với những thiếunữ khác đồng cảnh ngộ. Một đời sở khanh tôi kiếm chácđược quá nhiều tiền tài nhan sắc, hại con gái đàn bà cùngphá hoại gia cang nhà người không ít. Tú Liên tức sen đẹpbị lừa gạt như vậy thì làm sao sống nổi, còn tôi cuối cùngvì mắc bệnh hoa liễu, không thuốc nào chữa khỏi cuốicùng đành chịu chết. Sau phút lìa đời tôi bị quỷ sứ hắcbạch vô thường áp giải xuống âm phủ, Diêm Vương xử ánđã phán quyết hình phạt nặng nề, sau khi bị hành hạ khắpcác cửa ngục, cuối cùng tôi bị giải qua thập điện MinhVương, ở đây tôi bị kết án đầu thai làm kiếp chó nhângian. Vì trần gian là chốn tôi đã làm lắm điều ác độc, nênphải trở lại đền tội, suốt đời chịu khổ sở để tự sửa mình.Tôi đã bị chuyển kiếp làm chó hai lần, kiếp này đầu thailàm chó nhà họ Trần, quả là lâm vào cảnh tuyệt mệnh, vìgia đình này rất nghèo khổ dơ dáy, họ đổ lên mình tôi biếtbao thứ hôi thối, bị con cái họ đánh đập, mỗi khi bước vàotrong nhà liền bị đuổi ra, tôi phải ở ngoài giữ cửa, cùngdọn phân trẻ, ăn đồ dơ chẳng thú vị gì mà cũng phải cốgắng nuốt, không ăn còn phải chịu khổ sở hơn nhiều. Lầnđầu bị chuyển kiếp làm chó khi bị ông già làm thịt quả làrùng rợn, chày gỗ đập đầu, nước sôi xối mình, dao sắc mổxẻ, băm vằm nồi nóng xào chiên, hầm nấu với cái tên“hương nhục” thịt thơm, tôi hiện thời lòng dạ đau đớn,song tội tôi quá nặng không biết có biện pháp nào giảiquyết được chăng? Mong người đời chớ phạm vào lỗi lầmnhư tôi đã mắc phải, vì phản bội lại lẽ trời thì chắc chắn sẽbị đày ải khổ đau. Phải nhớ rằng hành động ác báo khôngrõ tôi ngày nào mới được đầu thai làm kiếp người? Nếunhư được chuyển kiếp mang xác người, tôi nguyện làm kẻđầu đội trời chân đạp đất, đường đường chính chínhkhông dám có hành động vô lương, bất nghĩa. Kiếp trướcvì cố ý làm cho phụ nữ thịt đổ máu rơi khiến kiếp này tôigặp nạn lớn, bị người làm thịt vì người đời thích ăn thịtthơm, cho rằng rất bổ dưỡng. Kiếp trước tôi cũng chăm lotẩm bổ cho mình, nên ngày nay làm vật bổ béo cho người,quả là hết đường than oán.

    Dương Sinh: Thưa ân sư hắn đã ăn năn hối cải xin ân sưcứu độ dùm.

    Tế Phật: Ta đã hoán cốt cho nhà ngươi rồi, đợi tới ngàytận số, lúc tới Minh Phủ tự nhiên thoát thai, ngươi cứ kiênnhẫn trả sạch nợ kiếp này, lo tu công đức cùng đợi kiếptới. Người đời thấy cảnh này, hẳn đã tỉnh ngộ, vì tiền bạccủa cải lường gạt, cướp bóc của người đều là của mượn,chẳng phải là của lương thiện thì ắt có ngày phải hoàn trả,một sợi tơ, sợi tóc cũng không thiếu nổi. Tự nhiên kẻ thậtthà chất phác muốn uống gió tây bắc, người xưa nói:“Thiên tài với rồ dại giống nhau”, hại người là họa, cứungười là phước, câu danh ngôn này thật chí lí, người đờinên lấy đó làm gương. Dương Sinh chuẩn bị trở lại ThánhĐức Đường.

    Dương Sinh: Thưa con đã sẵn sàng, kính mời ân sư lênđường.

    Tế Phật: Đã tới Thánh Đức Đường, Dương Sinh xuốngđài sen, hồn phách nhập thể xác.




    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày June 6th 2011, 4:35 pm với 3 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • HỒI BA

    ANH VŨ VÉO VON CHỈ NHỜ MÔI MỀM LƯỠI DẺO

    NHẠN ÉN ĐỐI THOẠI THỨC TỈNH LÒNG NGƯỜI

    Phật Sống Tế Công

    Giáng ngày 12 tháng 2 năm Tân Dậu (1981)


    Thơ

    Thiên chi vạn diệp bản đồng căn
    Nhất điểm nguyên linh vạn cổ tồn
    Vô cực phân hình toàn thế giới
    Vạn gia sinh Phật tạ thiên ân.
    Tu thân bảo thể luyện nguyên thần
    Miễn giáo vong hồn đọa thú thân
    Mạc vị lão lai phương học đạo
    Phi vi đô thị thiếu niên nhân.

    Dịch

    Muôn cành ngàn lá vốn chung nguồn
    Một điểm nguyên linh vạn thuở còn
    Vô cực chia hình toàn thế giới
    Nghìn nhà sinh Phật cảm thiên ân.
    Sửa mình quý xác luyện tinh thần
    Hình thú vong hồn khỏi đọa thân
    Chớ nghĩ để già rồi học đạo
    Ác căn thường tạo lúc thanh xuân.


    Tế Phật: Thế nhân may được làm người, được tôn xưng làloài linh thiêng trong vạn vật, hiện tại vô cùng vinh hạnh.Tự mình biết may vá áo quần, xây cất nhà cửa, chế tạo xehơi, máy bay, tàu thủy, truyền hình, thâu thanh, nhữngnhu cầu vật chất không những ngày một phong phú, mà lạicòn sửa đổi cho tinh tế đẹp đẽ hơn. Còn loài vật từ lúcsinh ra đời, bộ lông mang trên mình tới lúc chết cũng chỉcó vậy, không hề thay đổi mảy may. Do đó được sinh làmkiếp con người thực là may mắn, song nếu không sống chonên người, hành động phi pháp, hại kẻ khác, chôn vùinhân cách, cuối cùng sẽ có ngày tự mình thay đổi đầu mặt,đầu thai làm kiếp thú. Bữa nay ta hướng dẫn trò ngoanDương Sinh đi phỏng vấn các loài thú vật thì thật là độcđáo, bởi lẽ người đời chẳng thể chuyện trò cùng loài vật,chẳng những vậy lại còn không tin, cho là chuyện hoangđường, những điều nói ra đều cho là chẳng thể có thực.Bởi vậy cần phải tìm hiểu cách hướng dẫn loài vật hàngngày của các nhà động vật học nơi các vườn bách thú.Ngựa nhảy vòng, cá heo biểu diễn, trong số những loài nàycá hiểu được chút tiếng người, biết được người ra dấu, nênmỗi động tác của chúng đều tỏ ra thật minh mẫn, kĩ thuậtthật là cao, đôi khi phải thành thực nhận rằng con ngườicó tập luyện đi nữa cũng còn thua kém chúng! Chúng vớingười giống nhau ở điểm là đều có tính linh, người đời chớnên coi thường chúng! Cuốn du kí này cũng muốn ngườiđời tôn trọng người bạn tốt của mình là các loài động vật,một khi muốn mình tiến bộ thì chớ nên kìm hãm chúng.Cũng chớ hành động bất nhân ác đức, gây rối loạn tạo sựbất hạnh cho xã hội. Nếu như chỉ nghĩ tới phá hoại, đảthương, lừa đảo, cướp bóc, gian manh, mạ lị, giết chóc, mêhoặc, ấu đả, tiêu diệt thì chẳng còn xứng đáng làm kiếpcon người! Loài người trên là phường bất nhân, bất nghĩa,vô luân, mặt người dạ thú, bề ngoài hiền lương mà bụng dạhiểm sâu, bị dư luận lên án sẽ có ngày gặp cảnh khốn nạn,đọa lạc đầu thai làm kiếp thú. Thế gian nếu như khắp nơithương yêu, giúp đỡ, cưu mang, khuyến khích lẫn nhau thìhẳn là mọi người đều được hưởng ơn phước. Nếu tâmngười là tâm bồ tát thì hẳn là sau khi bỏ xác ắt thànhThánh, thành Tiên, thành Phật, vì tâm trong lành thì lêncao, tâm ác trược thì chìm đắm, ranh giới giữa thú và ngườiở chỗ đó. Người đời muốn mỗi bước đi lên hay đi xuống?Quý vị đều rất thông minh, lẽ nào lại muốn làm chim tronglồng? Ai mà chẳng muốn được tự do tự tại, không bị tróibuộc, do đó chớ có phạm tội để khỏi bị sa chân vào ngụctối. Dương Sinh mau lên đài sen để thầy trò mình còn kịpphỏng vấn một án chứng tân kì.

    Dương Sinh: Thưa con đã sửa soạn xong, không rõ bữanay ân sư hướng dẫn con tới phỏng vấn nơi nào?

    Tế Phật: Đợi một lát con sẽ rõ, thôi chúng ta lên đường...Đã tới nơi, đây là cửa hàng bán chim.

    Dương Sinh: Quang cảnh ở đây giống như cảnh phố xá ởĐài Trung.

    Tế Phật: Đúng, con hãy quan sát các loài chim nhốt đầytrong lồng sắt, đủ các loài chim, vô cùng ồn ào.

    Dương Sinh: Mỗi lồng giống một gia đình, chúng sốnghệt như cảnh vợ chồng, con cái đoàn tụ, có một số giốngnhư bạn bè, cớ sao lại quy tụ nhau lại một nơi như vậy?

    Tế Phật: Vì có duyên nghiệp quan hệ với nhau, con hãynhìn kĩ lại đi, sẽ thấy rõ sự lạ, thầy đã điểm hóa, khôi phụclại kí ức kiếp trước của chúng để con phỏng vấn...

    Dương Sinh: Quả là kì diệu, sau khi ân sư ban phép, lồngchim biến thành ngôi nhà có các phòng, những người ởtrong đó mặc đồ đẹp đẽ, có kẻ đang dùng bữa, có kẻ nghỉngơi, song nhà không có ghế mà chỉ có cành trúc treo lơlửng, cóng nước cùng chén đựng ngũ cốc. Vì không có cầunên bài tiết bừa bãi, không được vệ sinh.

    Tế Phật: Lồng chim này là nhà của họ, vì không đượcngăn nắp vệ sinh nên thường bị vi trùng xâm nhập vào cơthể, khiến sinh bệnh mà thác. Đời sống loài người đầy đủtiện nghi, ăn uống hợp vệ sinh không giống như chimchóc, thức ăn thường lộn với phân. Chốn ở của người thìcó phòng, giường ghế bọc nệm êm, nằm ngồi thoải mái,còn chim chóc ngủ trên cành cây trong chốn rừng rậmhoặc nơi bờ suối, tha cỏ làm tổ, ăn, ở bài tiết cùng mộtchỗ, đời sống đó quả là đời sống của kẻ phạm tội, của tùnhân. Bữa nay ta hướng dẫn trò ngoan tới đây phỏng vấnchim chóc để nghe tiếng lòng của chúng rên siết, DươngSinh hãy đặt câu hỏi đi.

    Dương Sinh: Này chim, tại sao ngươi lại bị nhốt tronglồng như thế này? Có thể nói rõ lí do để tạo cơ hội lậpcông chuộc tội được không?

    Anh Vũ: Thưa, tôi mặc áo màu xanh, mang mép và mỏ đỏcủa chim anh vũ, tôi thực không ngờ được là ngày nay lạitới nông nổi này. Kiếp trước tôi là đàn bà, có tật lắm lời,châm chọc thị phi, gây thù chuốc oán, suốt đời chuyên tạohiềm khích với hàng xóm láng giềng, khi họ có chuyệnxích mích nhỏ nhặt tôi đều chế dầu thêm để cho họ ấu đảnhau. Có lần chị hàng xóm về thăm mẹ thì có người bạngái tới thăm, tôi thấy chồng chị ta có vẻ thân mật vớingười bạn đó, lại còn mời ở lại dùng bữa, hôm sau chị tavề, tôi liền kể lại với chị ấy rằng: “Chị đi vắng, chồng chịđem bạn gái về nhà, để rồi có những hành vi ái ân ámmuội”. Vì vậy vợ chồng nhà họ đã gây lộn rồi đi tới việc lidị nhau. Về sau người chồng buồn rầu sinh bệnh đau ganthác. Không những vậy, tôi lại còn tính chuyện buôn bán,cuối cùng bị thất bại, tôi liền trách trời chửi đất, đời tôiquả thật là tạo quá nhiều nghiệp chướng. Sau khi thácMinh Vương quá tức giận, mắng tôi là kẻ phá hoại hônnhân, nói điều bịa đặt, mắng trời rủa đất, phải chịu tội hơnmười năm, sau khi mãn hạn phải đầu thai làm kiếp chimanh vũ, mang mỏ đỏ, học nói tiếng người, miệng lưỡichoen choét tối ngày. Bị nhốt trong lồng, tuy được ăn nonhưng không được bay lượn giữa trời, tâm hồn thật làbuồn tủi, bữa nay đức Phật Sống tới đây, xin hãy mở lượngtừ bi cứu con thoát khỏi cảnh lồng sắt giam giữ này.

    Tế Phật: Ha ha, ngươi sống trong lồng đã quen rồi, hiệntại khắp nơi cất toàn cao ốc, có thả ngươi ra, ngươi cũngchẳng thể sống nổi, là Phật từ bi chẳng thể thả ngươi ra đểcho ngươi chết, ngươi hãy cam phận như vậy đi, cố sống ởđây cho tới hết đời. Ngươi đã có công trong việc thuật lạinhững lỗi lầm kiếp trước để chép vào sách Luân Hồi Du Kílàm gương cho người đời, thì chắc chắn sau khi ngươi quávãng, sẽ được chuyển kiếp đầu thai lên làm người, hãygắng tu thêm nữa đi, chớ có bất mãn với hoàn cảnh hiệntại.

    Dương Sinh: Thưa ân sư, còn quá nhiều loài chim, khôngrõ vì phạm phải tội gì mà lại bị chuyển kiếp làm thân chimnhư thế này?

    Tế Phật: Đại khái, giống chim không hoàn toàn do ngườichuyển kiếp thành, mà có loại lại do tinh hoa của mặt trời,mặt trăng cấu tạo nên, do đó chúng mới có thể bay lượntrên không trung. Bởi mặt trời và mặt trăng là hai khốinăng lượng vô biên, khi khí thái dương, thái âm gặp gỡ, thìtrong khoảng trời đất có thể sinh sôi nẩy nở rất nhiều tínhlinh. Có rất nhiều nguyên linh của loài chim nhờ hấp thụđược khí thiêng của nhật nguyệt dần dần tiến hóa thànhnguyên linh của người, tu luyện lại thành đạo. Rất nhiềuTiên Phật vốn gốc từ loài thú đi lên, vì loài vật có thể cùngTiên Phật tồn tại, chứng tỏ muôn loài đều linh, chỉ cầngắng công tu luyện là có thể lên tới cõi siêu phàm, nhậpthánh. Hiện tại nhân loại càng ngày càng sinh sản nhiều,do đó nước nào cũng kêu gọi hạn chế sinh đẻ, có ngườihỏi: “Con người từ đâu tới mà mỗi ngày một đông?”. Bữanay ta giải thích như sau: Mầm mống sinh nở vạn linh ngàycàng tiến hóa, rất nhiều loài động vật trên thế giới bị tiêudiệt. Trí tuệ của con người ngày một tiến bộ, lãnh vực sinhhoạt mỗi ngày một rộng lớn, do đó đất sống của nhữngsinh linh bé nhỏ, yếu ớt bị nhân loại xâm chiếm, cuối cùngchỉ còn cách chuyển kiếp để đầu thai làm người, mới cóthể tồn tại nổi, đó là nguyên do tại sao loài người mỗi ngàymột đông. Vì con người phần đông vừa mới từ các loàicầm thú đầu thai đi lên, chưa kịp gột rửa hết bản tính cũ,khiến thế giới ngày nay đạo đức suy đồi, rất nhiều kẻ mặtngười dạ thú, có những hành vi thú tính làm hại lẽ trời.Nhân khẩu tăng mau, nguy cơ thiếu hụt năng lượng củathế giới thường xuyên đe dọa, do đó có nhiều người đềxướng tu đạo luyện tính, để có thể bay hẳn lên cõi thanh,mà tôn giáo thường gọi là cõi thiên đàng, tây phương.Song muốn được vậy tính linh con người phải tuyệt đốithanh tịnh mới có thể đạt tới mục đích đó nổi.

    Dương Sinh: Thưa ân sư, a thì ra nguyên nhân là như thế.

    Tế Phật: Giờ hãy ghi thêm ấn chứng “Công Trị Trườngnghe én nhạn đối đáp về nhân, lễ, nghĩa, trí, tín” vào sáchLuân Hồi Du Kí để khai mở hóa độ chúng sinh.Học trò của Khổng Tử là Công Trị Trường nghe hiểuđược tiếng nói của các loài chim. Có một bữa Công TrịTrường dạo chơi ngoài vườn, khi đi tới nhà mát cạnh bờao, thấy một con chim nhạn đang đậu bên mé nước. Látsau lại thấy một con chim én bay tới đậu trên cành cây vàcất tiếng hỏi chim nhạn: “Này anh nhạn ơi, mình xa cáchnhau đã lâu rồi, giờ đây mới được gặp lại, anh có đượcmạnh giỏi không?”. Chim én hỏi xong, chim nhạn vẫn lặngthinh chẳng thèm trả lời. Chim én thấy vậy vô cùng giậndữ nói: “Anh nhạn thật là vô lễ, tôi chào hỏi anh, cớ saoanh lại chẳng đáp?”. Chim nhạn sau khi ngưng một chútbèn trả lời: “Thụ thượng thiền thanh tiểu. Đường hạ hùngngữ đê. Thủy thanh lưu mạn xuất. Nhân quý ngôn ngữ trì”(Ve bụi tiếng kêu nhỏ. Gấu nhà lời lẽ thanh. Nước trong chảychầm chậm. Người quý nói không nhanh). Chim én nói: “Anhsống nơi bờ cỏ, ăn thóc gạo vương vãi, miệng lớn cổ nhỏ,anh với tôi giống nhau chẳng quý hơn tôi điểm nào”. Chimnhạn trả lời: “Tôi tuy không quý, song hiểu rõ tam cươngtức ba mối quan hệ giữa vua tôi, cha con, chồng vợ. Vuađối bề tôi phải giữ lễ, bề tôi đối với vua phải giữ trung; chađối với con phải hiền, con đối cha phải hiếu; chồng phảiquý vợ, vợ phải nghe chồng. Thời xưa vua Trụ vô đạo, dânchúng lầm than, về sau vua Võ nhờ có Khương Tử Nha trừđược hôn quân, trăm họ vui mừng dựng nên nhà Chu, triềuđại tồn tại được hơn tám trăm năm. Đó là mối quan hệ vuatôi. Xưa có Cam Thế Diễn, làm quan tại triều, dân chúngbị hạn hán ba năm liền. Một hôm đột nhiên trời đổ mưalớn, vua liền hỏi Thế Diễn: “Trận mưa lớn bữa nay đánggiá bao nhiêu?”. Cam Thế Diễn không trả lời nổi, vua giậndữ đuổi Cam Thế Diễn ra khỏi triều, Cam Thế Diễn vềnhà lòng buồn rầu không tả xiết, chẳng nói chẳng rằng.Người con trai tên Cam La thấy vậy hỏi: “Thưa cha, cớ saocha buồn khổ quá vậy? Xin cha hãy nói rõ cho con đượcbiết xem con có thể giúp cha giải nỗi u sầu này chăng?”.Cam Thế Diễn nói: “Con ơi! Vì sớm nay cha vào chầu vua,vua hỏi về việc trời mưa đáng giá bao nhiêu, ngay lúc đócha không trả lời được, nên vua đã nổi giận đuổi cha về,sớm mai phải vô thưa lại, do đó mà cha buồn khổ”. Cam Lađáp: “Thưa cha đó là việc nhỏ, xin cha chớ bận tâm ưuphiền”. Cam Thế Diễn nói: “Con ơi! Sớm mai nếu như chakhông trả lời được, tính mạng toàn gia mình khó tránh nổitội chết, đây chẳng phải là chuyện nhỏ, con có ý kiến vềcâu trả lời không?”. Cam La đáp: “Cớ sao cha không nóitường cao tưới ướt sũng, đất dày thấm ướt sâu, hoa tráimọc tươi màu, vàng bạc trải đầy đất, trận mưa này vô giá”.Thế Diễn nghe xong trong lòng vô cùng sung sướng nói:“Con của cha quả là thông minh tài giỏi, phải mẫn tiệp nhưvậy mới giải nổi mối lo của cha”. Sáng hôm sau Cam ThếDiễn vào chầu tâu lên vua: “Bề tôi Cam Thế Diễn vânglệnh tìm hiểu xem trận mưa hôm qua đáng giá bao nhiêu,giờ bề tôi xin thưa: “Tường cao tưới ướt sũng, đất dày thấmướt sâu, hoa trái mọc tươi màu, vàng bạc trải đầy đất”. Nhàvua rất vui mừng nói: “Bữa qua khanh không biết, cớ saobữa nay khanh lại hiểu?”. Cam Thế Diễn tâu: “Bữa qua thầnkhông biết, bữa nay thần biết là vì thần có con trai tên làCam La hiểu được lẽ này”. Nhà vua rất đỗi vui mừng nói:“Con trai của khanh bao nhiêu tuổi mà trí óc mẫn tiệp đếnnhư vậy?”. Cam Thế Diễn tâu: “Thưa bệ hạ, con trai của hạthần mười hai tuổi”. Nhà vua hết sức vui mừng liền truyềnlệnh dẫn Cam La vào chầu. Cam la vâng lệnh vào ra mắtnhà vua, nhà vua hỏi Cam La về việc trị quốc, Cam La tâu:“Thưa, đối với vua và cha, kẻ bề tôi và con phải trung hiếu,là vua là cha phải có lòng từ ái, nước với nhà cũng vậy, vuavới cha cũng thế phải tôn sùng đức độ, duy trì trung hiếu,vinh quý không cần mời cũng tới, sỉ nhục chẳng cần đuổicũng lui”. Nhà vua nghe xong cả mừng đặc cách cho CamLa làm thừa tướng. Đó là giềng mối cha con.Vào thời Xuân Thu, Tề Vương tới hội họp tại LâmĐồng Quan, cùng mười tám nước chư hầu dâng lễ vật,nước Tần dâng cây đàn cỏ, nước Ngụy dâng ngọc trừ bụi,nước Sở dâng ngọc soi đêm tối. Tề Vương lấy một cungphi tên là Vô Diệm Thị, trí tuệ tài năng siêu quần, đoanchính hiền đức, diện mạo khôi ngô tuấn tú, lại còn có khảnăng dùng đức độ cảm hóa cùng chế phục người khác,mười tám nước cùng tới hàng phục và xin triều cống.Người đời sau xưng tụng là giềng mối vợ chồng tốt đẹp”.Chim én nói: “Đã trình bày xong về tam cương tức bagiềng mối nhưng còn ngũ thường tức năm điều dạy khônglúc nào thiếu được”. Chim nhạn đáp: “Ngũ thường là nhân,nghĩa, lễ, trí, tín”. Chim én hỏi: “Xin giải nghĩa rõ hơn”.Chim nhạn đáp: “Người quân tử nghe thấy tiếng kêu thankhông nỡ ăn thịt, chỉ nhìn sự sống chứ không dám nhìn cáichết, như vậy là có lòng nhân vậy. Nếu chồng chết sớmmà vợ giữ tiết nghĩa, suốt đời không lấy ai, như vậy là cónghĩa. Lớn nhỏ giữ trật tự, lớn cất cánh trước nhỏ cất cánhsau thành hình chữ nhất tức một vạch thẳng nằm ngangbay trên không mà chẳng rối loạn, như vậy là có lễ. Khibay lượn, kêu hót, ngủ nghê, ăn uống, luôn ghi nhớ haichữ sống chết, chăm lo tu tâm hướng thiện, đó là có trívậy. Xuân đi Thu về, đến đi không chậm trễ cùng có thểtruyền thư tín, đó là tín vậy. Tôi với các anh không giốngnhau vì các anh là hợp đàn, miệng ăn sâu bọ, không cólòng từ bi há còn có lòng nhân sao? Nếu chồng chết sớm,vợ không đợi hết tang đã lấy chồng mới, như vậy là cónghĩa chăng? Ở nơi kèo cột dưới mái nhà người nhìn vợ,nhìn con gái đẹp như vậy là có lễ nghĩa ư? Chỉ biết làmbạn vui chơi cùng trẻ nhỏ, chẳng ngộ luân hồi báo ứng, tutâm hướng thiện, chỉ lưu luyến gia đình, không biết tu tỉnhhá có trí sao? Đi đi lại lại mơ mơ hồ hồ, không rõ thời tiếtra sao há còn tín sao? Tam cương ngũ thường đã không hềbiết tới, lại còn chẳng chịu sám hối học hỏi là cớ tại sao?”.Chim én nghe hỏi xong chẳng thể nói thêm vội vã bay đikhông lời từ giã.Chúng sinh nghe xong cuộc đối thoại giữa chim nhạn vàchim én chắc hẳn sẽ cảm xúc sâu xa, những điều vừa thuậtlại ở trên sẽ mở trí người đời, tam cương ngũ thường là đạolập thân, là thang lên trời há người ta chẳng học tập sao?Tin rằng mọi cá nhân đều nghĩ tới chuyện làm kẻ lươngthiện để được người đời khen, hãy gắng đi lên.

    Dương Sinh: Thưa ân sư, kể lại chuyện xa xưa, ngụ ý rấtsâu, loài chim còn biết tranh luận, người đời ham chuyệnthị phi, bản thân còn dở mà lại thích dạy điều hay lẽ phải,khác nào nhạn én đấu lí vừa rồi.

    Tế Phật: Tục sĩ hỉ hoan thuyết thị phi. Bất tri phản tỉnh muộitâm vi.Vi nhân ưng thủ khẩu trung đức. Miễn đọa điểu thân ngữ loạn phi: Kẻ tục ham mê chuyện thị phi. Chẳng lo phản tỉnh dạ ngu si. Làm người phải nói điều nhân đức. Khỏi đọa làm chim tiếng loạn bay.Người đời phải tu khẩu đức,để tránh dùng lời nói để hại người, tạo ác nghiệp ngợptrời, tương lai bị đọa làm kiếp chim, ríu ra ríu rít, lời nóinhẹ như bay, giống như chim anh vũ bị nhốt trong lồng,sống đời khổ sở. Muôn việc phải chu toàn. Bữa nay tạmngưng cuộc phỏng vấn ở đây, chuẩn bị trở lại Thánh ĐứcĐường.

    Dương Sinh: Xin tuân lệnh...

    Tế Phật: Đã về tới Thánh Đức Đường, Dương Sinh xuốngđài sen, hồn phách nhập thể xác.






    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày June 6th 2011, 4:36 pm với 2 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • HỒI BỐN

    GÀ TRỐNG GÁY VỐN VÌ TU KHẨU ĐỨC

    LỪA NGỰA CHỞ NẶNG BỞI TRẢ NGHIỆP TRẦN

    Phật Sống Tế Công

    Giáng ngày 19 tháng 2 năm Tân Dậu (1981)


    Thơ

    Nhân kì lục súc vượng thành quần
    Tư ủy tam san dụng lực cần
    Phụ mẫu thâm tình đa đạm vọng
    Sinh tài động vật giá cân cân.
    Lung kê hữu thực thăng oa cận
    Giã hạc vô lương thiên địa khoan
    Phạ tử tham sinh nguyên nhất lí
    Thành nhân thụ nghĩa nghiệp chướng hoàn.

    Dịch

    Nhân khi lục súc hợp thành đàn
    Ba bữa cho ăn làm việc chăm
    Cha mẹ tình thâm thường nhạt nhẽo
    Kiếm lời động vật lợi muôn phần.
    Gà nhà thực phẩm kề môi miệng
    Hạc nội không lương rộng đất trời
    Sợ chết tham sinh cùng một lẽ
    Tu nhân tích đức nghiệp xa rời.

    Tế Phật: Người đời nuôi súc vật đều mong nó sinh sôi nẩynở thành đàn thành lũ, cho nên đã hết lòng hết sức chămsóc chúng, một là để giúp đỡ công việc canh tác, hai là cóthể bán lấy tiền. Cho nên sự hiếu thảo đối với cha mẹnhiều khi còn thua kém, ngày ba bữa chăm lo đầy đủ, khiđau ốm liền được chạy chữa thuốc thang, nơi ăn chốn ởđều được sửa soạn sạch sẽ hợp vệ sinh. Khi cha mẹ đau ốmcon cái liệu có lo lắng bằng không? Người đời nuôi gà, vịt,heo, bò đều mỗi ngày ba lần đúng giờ đúng giấc cho chúngăn uống no nê, lỡ chúng bệnh hoạn, lập tức mời ngay thú yđến chữa trị, chốn ở được dọn dẹp sạch sẽ, cùng rắc thuốcsát trùng, tất cả được phục vụ chu đáo. Còn đối với cha mẹnếu như không làm được như vậy hẳn là phạm tội bất hiếu.Do đó những ai trót đã lầm lỗi, phải mau mau phản tỉnhsửa đổi tánh tình.Con người đều ham sống sợ chết, bị muỗi đốt cũngkhông chịu nổi, phải đập chết nó bằng được mới thôi. Bịchê bai lòng đau như dao cắt, đùng đùng nổi giận, nhìnnhân loại đều thấy mọi người rất quý trọng sự sống củamình, đó là lẽ đương nhiên. Kinh Hiếu có nói: “Thân thểtóc da, nhân từ cha mẹ, không được gây thương tổn, đó làđầu mối của đạo hiếu vậy”. Song ngược lại nếu vì quốc giatận trung, vì dân tộc tận hiếu, hi sinh tính mạng, thì đó làđại trung đại hiếu, hi sinh cái ta bé nhỏ, hoàn thành cái tato lớn. Một người xả thân có thể cứu hàng vạn sinh linh,cái chết này tuy chết mà không chết, nên gọi là “tái sinh”và linh hồn lên cõi trời, tiêu dao miền cực lạc, ngàn nămdân chúng hương hoa dâng cúng. Loài vật nhỏ bé, bị ngườigiết làm thịt cũng là nghĩa cử hi sinh, cho nên người đờiphải luôn luôn tỏ lòng biết ơn, chớ có lo ăn cho đầy bao tửrồi quên mọi sự. Dương sinh chuẩn bị lên đài sen.

    Dương Sinh: Xin vâng lệnh, thưa bữa nay ân sư dẫn contới phỏng vấn nơi nào?

    Tế Phật: Năm nay là năm gà, chúng ta phải tới trại gàphỏng vấn.

    Dương Sinh: Thưa hay lắm... Ngồi trên đài sen thuậnchiều xuôi gió, trong đêm thanh vắng chẳng rõ nhà ai nuôigà?

    Tế Phật: Chúng ta tới trại nuôi gà Thái Bình Hương thuộckhu ngoại ô Đài Trung.

    Dương Sinh: Chớp mắt đã tới nơi, chuồng nuôi gà thực tolớn. Đêm đã khuya, gà ngủ cả, chỉ còn lác đác ít con đangăn.

    Tế Phật: Những con đó ăn đêm là bởi thói quen, cho nêntrong đêm tối vẫn kiếm thấy thực phẩm.

    Dương Sinh: Thưa tại sao không nhìn thấy hình dạngngười ở nơi chúng?

    Tế Phật: Vì muốn giải tỏa sự mê lầm của đời nên thầy mớira lệnh cho gà giữ nguyên hình, chỉ dùng lời nói của ngườiđể đàm đạo thôi, và có làm như vậy mới tăng thêm sự li kì.

    Dương Sinh: Thưa, gà có thể nói tiếng người?

    Tế Phật: Đương nhiên có thể, ví như khi gà gáy sáng, mọingười nghe thấy đều ra khỏi giường đủ chứng tỏ ngườihiểu tiếng nói của gà.

    Dương Sinh: Thưa ân sư dạy rất đúng.

    Tế Phật: Hãy coi thầy ban pháp Phật giác ngộ chúng đểchúng có thể nói chuyện bằng tiếng người... “Gà trống, gàtrống cớ sao buổi sáng ngươi đều gáy?”.

    Gà Trống: Thưa ngài, con đại biểu cho chuông sớm, vìcon phải trả nghiệp nên mỗi buổi mai phải làm công việckêu mọi người thức dậy. Bởi trời sinh như vậy chỉ trừ khi bịcúm, cổ ngứa cuống họng đau mới không gáy mà thôi.

    Dương Sinh: Quả là có ý nghĩa, không gáy thì chẳng còncảm thấy khoan khoái. Lai lịch của ngươi như thế nào, cóthể tự giới thiệu để chúng sinh được rõ không?

    Gà Trống: Thưa, thứ miễn cho tôi được không?

    Dương Sinh: Tiếng gáy của ngươi hay lắm, cớ sao lại chốitừ ?

    Gà Trống: Dẫu không được tha tội, tôi vẫn xin khai thực.Kiếp trước tôi là người làm ruộng, tính tình ngược ngạo,mỗi khi gặp chuyện bất bình đều lớn tiếng chửi bới, chẳngkể cha mẹ, người lớn tuổi cùng thân bằng quyến thuộc.Sách Tam Tự Kinh của thánh hiền tôi đã không chịu họclại còn dùng lời lẽ bất nhã bài xích. Cha mẹ thường rầy latôi vì tội không giữ phép ngũ luân, tức năm mối quan hệgiữa vua tôi, cha con, chồng vợ, anh em, bạn bè và cho làtôi không được bằng cầm thú, song tôi đã chẳng chịu hốicải lại còn nguyền rủa. Bản tính như vậy thực là khó sửađổi. Chỉ vì ác khẩu một đời phạm tội với mọi người ở khắpnơi. Sau khi chết Diêm Vương phán đày tôi xuống địangục chịu hình phạt cắt lưỡi để rèn luyện lại tính linh tôi,chịu hình phạt xong, cho tôi chuyển kiếp đầu thai làm gàtrống, mà gà trống thì bản tính là hay chọi nhau. Bởikhông tu khẩu đức, chửi mắng cha mẹ và các bậc trưởngthượng nên phải chuyển kiếp làm gà trống, vào buổi sớm,lúc trời rạng đông, là phải hả họng gáy, nghểnh cao mãicổ, dùng sức hô lớn: “Người đời ơi, thức dậy mau!”. Xinchớ bắt chước đời sống của tôi. Hàng ngày tôi báo thứcmọi người, để họ trở dậy đi làm, tôi lập đức tạo công nhưvậy để chuộc tội kiếp trước. Bởi khi xưa không tôn trọngngũ luân, nên giờ đây chuyển sinh làm kiếp gà trống, lúcxưa tôi nhìn thấy gà mẹ mắt hoa lên, không biết là gà mẹđã sinh ra tôi, chỉ biết tận hưởng tình thương cùng sựchăm sóc của mẹ, bởi vậy người đời mới thường mắng là“quân súc sinh, chẳng giữ luân thường đạo đức”. Bị nghiệplực dẫn dụ, khiến tôi không thể tự chủ, mới có những cửchỉ cùng hành động giống như cầm thú vậy. Hi vọngngười đời chăm tu khẩu đức, chẳng thể nói năng bừa bãi,để rồi giống như tôi vào mỗi sáng sớm lại phải đưa cổ hảhọng gáy o. o... Khi đó mới hối hận e chẳng kịp.

    Tế Phật: Bị chuyển kiếp làm gà, chịu khổ vì lẽ báo ứngcủa nhân quả, ngươi chớ buồn rầu tuyệt vọng. Gà có nămđức: đầu có màu là “văn”, chân có cựa là “võ”, ngón có thểđấu là “dũng”, sáng sớm có thể gáy là “tín”, thấy đồ ăn kêukẻ khác cùng ăn là “nghĩa”. Gà có năm đức này, còn ngườinhững ai có nổi? Gà tuy là một trong sáu loài gia súc ngườinuôi trong nhà, nhưng có nhiều tính tốt, mong người đờicoi những đức tính đó là tấm gương.

    Dương Sinh: Nghe gà trống thuật lại xong, thật là cónhiều điều răn đời thật ý nghĩa, không rõ lúc chúng bị bắtđem ra làm thịt cảm giác ra sao?

    Tế Phật: Việc này phải phỏng vấn một gà mái khác, đãtừng bị chuyển kiếp làm thân gà hai lần. Để thầy điểm hóatrước, sau đó mới có thể nghe gà mái thuật lại kinh nghiệmlúc bị giết cảm giác ra sao?

    Dương Sinh: Xin nhà ngươi kể lại cuộc đời đầu tiên bịchuyển kiếp làm gà mái, khi bị bắt đem làm thịt cảm giácra sao?

    Gà Mái: Thưa khó mà thuật lại nổi, vì chỉ mới thoángnghĩ tới thôi là tôi đã vô cùng kinh hãi rồi. Song tôi cũngcố gắng hết sức, kiếp trước tôi ở trong trại của một nhànông, mà hiện thời người ta thích ăn thịt gà nuôi tự nhiênhơn là gà nuôi bằng thực phẩm chế biến bằng hóa chất.Lúc tôi phá vỏ trứng chui ra thấy ánh mặt trời, chủ nhâncho ăn gạo trắng, ít lâu sau đó mẹ tôi dẫn bảy anh chị emchúng tôi ra ngoài ruộng kiếm ăn trải hơn nữa năm thìchúng tôi khôn lớn. Một hôm có một người lái gà tới, họđem theo nhiều chiếc lồng và hỏi chủ tôi có gà bán không?Chủ tôi trả lời: “Có có, song gà nuôi theo cách tự nhiên giámắc hơn”. Lái gà nói: “Đương nhiên, đương nhiên”. Thế làmạng sống chúng tôi kể như đã kết liễu từ đây. Lái gà tunglưới bắt, chúng tôi kinh hoàng chạy trốn, song chẳng thểkịp nào do đó bị vướng lưới và bị lái gà bắt bỏ vô lồng.Chủ nhân nhận tiền trong lòng vui sướng, không hề nghĩtới sự sống chết của chúng tôi. Chúng tôi bị đem ra chợ vàlái gà rao với người bán rau là: “Gà nuôi theo tự nhiên mộttrăm phần trăm, thịt ngon lắm không đúng như vậy trả lạitiền”. Cứ như vậy từng con một phân tán tới mỗi nhà.Riêng tôi bị một bà mua về, bà ta rất lấy làm sung sướngmua được gà nuôi theo cách tự nhiên. Sau khi đem tôi vềnhà liền đun nước sôi, dùng dao sắc cắt cổ tôi, tôi kêu thấtthanh cùng giẫy giụa, máu tươi chảy xối xả, lực kiệt dần, bịthảy vào chậu nước sôi toàn thân nóng bỏng, hôn mê, hồnlìa khỏi xác. Khi được hướng dẫn tới âm phủ, vì nghiệpchướng còn phải trả nên tôi lại bị chuyển kiếp làm gà mộtlần nữa, kiếp này sau khi trả hết tội, sẽ được chuyển kiếplàm người.

    Dương Sinh: Nghe lời gà mái thuật lại thực quả là thươngtâm, song không rõ những người thích làm thịt gà ăn họ sẽcó cảm nghĩ thế nào?

    Gà Mái: Loài người chỉ ăn được thịt tôi mà không ăn nổihồn tôi. Kẻ giết tôi thì lúc bị giết vì kinh hoàng, linh hồntôi bay loạn và nhào tới sau lưng họ. Nếu như sát sinh quánhiều, các linh hồn chưa chuyển kiếp sẽ bu quanh kẻ sátsinh, thời gian sau, thân hình kẻ đó bị đồng hóa, nên vẻmặt và dáng dấp hao hao giống loài vật đã bị họ giết chết.

    Dương Sinh: Xin lỗi tạm ngắt lời, những điều vừa trìnhbày có đúng như sự thật vừa xảy ra không?

    Tế Phật: Những điều gà mái trình bày đúng như sự thực,ví dụ như một kẻ cắp sách tới trường, thời gian sau sẽ códáng dấp thư sinh, kẻ buôn bán có dáng dấp thương gia, kẻlàm ruộng có dáng vẻ nông phu, kẻ làm việc chân tay códáng vẻ công nhân, đồ tể thân xác mang mùi tanh tưởi.Thân mẫu thầy Mạnh Tử phải dời nhà ba lần là muốn conmình được sống gần trường học, làm quen với tính hiếuhọc. Chơi với kẻ đánh bạc, sau sẽ trở thành người ham mêđỏ đen, giao du với người hiền sẽ trở thành lương thiện.Đó là tác dụng của sự thói quen bị nhiễm, tâm tính và hìnhdáng dung hòa, thường thân cận Thánh Phật tâm sẽ thànhtâm Thánh, mặt sẽ thành mặt Phật, muôn sự cùng một lẽcả.

    Dương Sinh: Câu nói: “Gần mực thì đen, gần đèn thìsáng” quả là có ý nghĩa. Gà mái này, còn kẻ ăn thịt gà thìsao?

    Gà Mái: Trình độ sinh hoạt của loài gà tuy có liên hệ vớisự tiến bộ của văn minh loài người, song về vệ sinh, ănuống, chốn ở đều trong phạm vi một cái chuồng, nên mắcbệnh cúm rất nhiều, vì vậy mà thân thể bị nhiễm đầy chấtđộc của bệnh cúm. Bởi hình thể khác biệt, đau ốm khôngnói được, không thể chạy chữa thuốc thang, nên đànhmang bệnh trong mình, song người đời lại dùng thịt đónấu thức ăn, tưởng là ngon không ngờ rằng ăn thứ đó làmang bệnh vào thân. Tôi không đủ năng lực kêu gọi loàingười đừng ăn thịt loài gà, chỉ mong rằng khi ăn thịt, phảichú ý tới vấn đề vệ sinh, tục ngữ có nói: “Bệnh tòng khẩunhập” bệnh vào từ miệng, nếu như thích ăn gà, nghe nói ăngà bệnh mà không ghét chúng tôi thì là điều hay lắm.

    Dương Sinh: Gà mái nói rất thành khẩn, trong kinh sáchthường nói: “Ăn tám lượng, trả nửa cân”. Há chẳng đúngvới những điều vừa trình bày ở trên sao?

    Gà Mái: Thưa tôi không dám nghĩ như vậy, song ăn thịtnhiều thì có hại, đó là sự thực. Có khi không chỉ trả nửacân, mà còn phải trả cả mạng sống, thì biết nói sao đây?Nhiều người ăn đủ mọi thứ thịt, chất mỡ thừa nhiều, độcchất chứa lắm, máu bị nhiễm trược, cơ thể bị trúng phong,cao áp huyết, ung thư, cuối cùng các thứ thuốc không còncông hiệu, há chẳng phải là đền mạng sao?

    Tế Phật: Đúng như vậy, người xưa ít có cơ hội ăn thịt,hiện tại đời sống vật chất cao, bữa ăn nào trong ngày cũngcó thịt, vì ăn quá nhiều, dinh dưỡng quá tốt, do đó mà cáihọa của bệnh giàu có của loài người càng ngày càng nhiều,các bác sĩ lắm khi đành chịu bó tay.

    Dương Sinh: Xin ân sư điểm hóa cho con gà nhỏ này,giúp kí ức nó nhớ lại được, để con phỏng vấn.

    Tế Phật: Được, ta ban pháp Phật... “Gà con, ngươi mới lìađời, hãy mau khai rõ tại sao kiếp trước không tu để tới nỗibữa nay phải sống trong lồng này?”.

    Gà Con: Kiếp trước tôi là đứa trẻ bất lương, hàng ngàykhông chịu làm ăn lương thiện, chỉ say mê hút sách, lập bèkết đảng, trộm cướp, sách nhiễu cùng đè đầu bóp cổ kẻhiền lương ở khắp nơi. Năm năm trước đây, vì đánh cướptiền bạc ngay trên đường phố, bị cảnh sát bắt đưa ra tòalãnh án tử hình. Sau khi chết linh hồn tôi bị quỷ hắc bạchvô thường áp giải xuống địa ngục, Diêm Vương xử hìnhphạt phải chuyển kiếp làm năm đời gà và vì mới đổi đờinên tất cả còn mơ mơ hồ hồ. Hiện tại phải sống trong trạigà này cũng là một hình phạt, thôi thì tới đâu hay tới đó,tôi chẳng còn biết nói gì hơn.

    Tế Phật: Làm người mà đè hầu, siết cổ kẻ khác thì sẽ bịquả báo. Tuy nhiên Diêm Vương đã sớm cho ngươi đầu thai, cũng được sống qua ngày trong lồng sắt này, vậy phải gắng tu đi.

    Dương Sinh: Đây là loại gà nuôi bằng thực phẩm chế tạosẵn, mỗi ngày ba lần được chủ nhân đưa tới tận miệng chomà ăn, thực là sung sướng, giống hệt như được nhân loại cung phụng vậy. Loại gà này vì bị nghiệp quả ác báo nên mới tới đây, sau khi nuôi lớn chủ nhân sẽ bán cho các lò thịt, theo lí mà nói như thế là tự chuộc hình phạt quả báo, chứ chẳng riêng trách người đời ham sát sinh.

    Tế Phật: Hãy tạm đơn cử một trường hợp điển hình, thí dụ như có một kẻ thiếu nợ mình, mình không thể giết kẻđó để đòi nợ, mà phải nhờ luật pháp giải quyết, hoặc dùngphương pháp của pháp luật để đòi. Thánh Phật là nền tảng của tình nghĩa, nhân đức, không nỡ nhìn cảnh sinh linh bị hại, như đối với kẻ tàn ác vẫn đem lòng thương xót vậy. Vìđối với kẻ tu đạo, phải nuôi dưỡng lòng nhân từ, giữnguyên linh thanh tịnh, ăn thịt những loài gia súc mà nómang tội, vô hình trung tính linh của mình bị tính linh củanó làm ô nhiễm, ảnh hưởng tới công trình tu đạo. Hơn nữaăn chay có thể tiết dục, tĩnh tâm, giúp ích cho sự tu đạo rất nhiều. Cơ thể máu thịt của súc sinh ô trược, tính linh dơ bẩn, ăn vào dục nhiều, thần tối. Cho nên từ cổ chí kim,phàm những kẻ tu đạo đều chủ trương ăn uống đạm bạc đểtiết dục, đó là tất cả nguyên do.

    Dương Sinh: Thưa, thì ra là vậy.

    Tế Phật: Từ xưa tới nay, những kì tích hiển hóa của loàicầm thú có rất nhiều, thầy tạm kể chuyện “Cư sĩ họ Bàngđêm nghe lừa ngựa nói chuyện với nhau về nguyên nhântiền kiếp, sau này giác ngộ tu đạo”. Ấn chứng này nên viếtvào sách Luân Hồi Du Kí.Vào đời nhà Đường (618-907), tại phủ Tương Châu,huyện Hành Dương có một vị cư sĩ họ Bàng, tên Uẩn, tựHuyền Chúng, gia đình giàu có, dòng dõi thư hương, từ béđã lãnh hội diệu pháp, lập chí mong giác ngộ chân lí. Lúcđầu thọ pháp thiền sư Thạch Đầu, sau lại nhập cửa đạothiền sư Mã Tổ. Từ đó tâm tính liễu ngộ, thông suốt líchân không. Bàng Công ngày thường là người thương xótkẻ cô quả nghèo khó, chuyên thi ân bố đức, tận lực cứucấp kẻ hoạn nạn cùng khốn. Vào thời đó có hai vị thươnggia, tính chuyện kinh doanh mà không có vốn, bèn lại nhàBàng Công hỏi mượn một ngàn lượng bạc. Bàng Công vuivẻ cho mượn, thương gia tính mang của đó đi để doanhthương, song quá nặng nề không thể mang đi nổi, BàngCông liền cho thêm hai con lừa và ngựa giúp. Trên đườngđi, lúc nghỉ chân dưới một gốc cây, hai thương gia đó bànbạc với nhau rằng: “Bàng Công quả là người có từ tâm, lạicòn không bắt mình làm giấy nợ, như vậy mình có thểđoạt luôn, không trả lại”. Nói xong thì con lừa liền trả lờibằng tiếng người là: “Kiếp trước tôi có mượn của anh bathùng lúa, rồi tôi quỵt luôn không trả, kiếp này tôi bị làmthân lừa chở nặng đi ba chục dặm đường, để hoàn lại mónnợ mà tôi đã thiếu anh. Nợ của anh tôi đã trả xong bây giờixin kiếu anh tôi về”. Hai thương gia nghe lừa nói vậy hếtsức kinh ngạc, liền vội vàng đem bạc trả lại, Bàng Công lấylàm lạ bèn hỏi: “Cớ sao trả lại bạc?”. Hai thương gia bènthuật lại chuyện lừa nói tiếng người, cùng tả lại kinhnghiệm phải chuyển kiếp để trả nợ, và còn nói thêm vớiBàng Công rằng: “Chúng tôi sợ rằng kiếp sau chính mìnhlại bị như vậy, do đó xin trả bạc lại ngài”. Sau đó haithương gia cáo từ ra về.Bàng Công tới tối xuống chuồng lừa và ngựa thăm quảnhiên nghe tiếng lừa và ngựa thảo luận với nhau về việckiếp này bị đầu thai làm thân súc sinh để trả nghiệp, bènngửa mặt lên trời than: “Ta vốn tưởng giúp người, khôngngờ lại gây lụy cho người”. Quả là giác ngộ thâm sâu. Ít lâusau lại đem hết tiền bạc của cải trong nhà lên một chiếcthuyền, chuẩn bị xong cho thuyền chạy ra khơi, khithuyền rẽ vào một nhánh sông ở Hán Dương, đột nhiên cónăm trăm tên cướp biển ào tới muốn cướp đoạt hết số bạccủa Bàng Công. Bàng Công liền thuật chuyện hai thươnggia mượn bạc, và lừa trả nợ kiếp trước đã vay cho chúngbiết. Bọn cướp biển nghe xong vô cùng kinh hãi, tronglòng hết sức hối hận, nói: “Chúng con nguyện xuất gia tuhành, thề theo ngài trì trai tu đạo”. Bàng Công bèn đemhết bạc tặng cho chùa, để mua đồ chay cho năm trămngười ăn mà tu hành. Về sau những người đó tu thành nămtrăm vị la hán nổi danh.Bàng Công bỏ giàu vui nghèo, con gái làm việc tay chânsống qua ngày, con trai cầy ruộng nuôi thân, vợ chồngBàng Công cùng hai con đều phát tâm tu hành. Bàng Côngđộ được năm trăm chúng sinh, lòng tràn đầy sung sướng,ngày đêm càng gắng tu luyện thêm, thọ bồ đề quả vị viênminh, được thăng cõi vô sinh vô diệt. Về sau, toàn giaquyến cũng đều tu thành chính quả, về cõi tây phương cựclạc. Người sau có thơ khen ngợi rằng: Hảo tại hồi tâm hướng thiện tu. Tá tiền phụ bản tác lư ngưu. Tâm trung tàng độc nan đào khổ. Vô nghĩa tiền tài mạc đắc cầuQuý ở hồi tâm hướng thiện tu. Mượn tiền phu gốc kiếp trâu bò. Dạ còn chứa độc đời đau khổ.Tiền của tham lam bỏ phứt đi.Chúng sinh đã nghe những lời tự thuật về nhân quả kiếptrước của lũ gà, lừa, ngựa, chắc hẳn phải tin nơi thuyếtnhân quả báo ứng là có thực. Do đó phải giác ngộ quay vềchính đạo, thành thực tu hành mới tránh khỏi đi vàođường bất chính, đọa lạc trầm luân ác đạo. Bữa nay tạmngưng cuộc phỏng vấn ở đây, chúng ta chuẩn bị trở lạiThánh Đức Đường.

    Dương Sinh: Xin tuân lệnh...

    Tế Phật: Đã tới Thánh Đức Đường, Dương Sinh xuốngđài sen, hồn phách nhập thể xác.






    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày June 6th 2011, 4:36 pm với 5 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • HỒI Năm

    THAM DÂM HIẾU SẮC CHUYỂN KIẾP LÀM HƯƠU NÚI

    CỎ BIẾC RỪNG SÂU THANH TỊNH CHUỘC LỖI XƯA

    Phật Sống Tế Công

    Giáng ngày 7 tháng 3 năm Tân Dậu (1981)


    Thơ

    Thâm sơn hoạt hữu thiên niên thụ
    Thế thượng nan phùng bách tuế nhân
    Tử trúc vô trần quan tự tại
    Bồ đề biến bố tính thiên chân.
    Dã lộc phi bôn lục thảo nguyên
    Thanh sơn vi bạn tác gia viên
    Tiên nhung đại bổ hòa đơn dược
    Tự oán phong lưu dục đoạn hồn.

    Dịch

    Núi sâu cây thọ hàng ngàn tuổi
    Kẻ tục trăm năm khó sống còn
    Trúc tía sạch trong nhìn thực tại
    Bồ đề giữ vẹn tính trời ban.
    Hươu rừng đùa giỡn cỏ xanh rờn
    Bầu bạn cửa nhà ấy núi non
    Thuốc bổ sừng nai bồi dưỡng thận
    Phong lưu chán ghét táng linh hồn.

    Tế Phật: Khoa học tiến bộ, ngành y dược phát triển, rấtnhiều chuyên gia ngày đêm gia sức nghiên cứu, làm cáchnào để có thể giúp nhân loại cải lão hoàn đồng, sống lâutrăm tuổi. Kĩ thuật chỉnh hình càng ngày càng tinh vi, nàonhư lột da mặt, cấy da non, nhờ vậy mà con người có thểgiữ gìn được cơ thể trẻ đẹp lâu. Song dầu sao thì cũng chỉduy trì được làn da phẳng phiu, còn tuổi thọ trăm nămcũng rất hiếm. Trong chốn rừng sâu, cây cao đụng mâytrời, không cần người chăm bón, coi sóc mà vẫn chốngchọi nổi gió mưa, giông bão không hề ngã nghiêng xiêuđổ, tồn tại cả mấy ngàn năm. Đó chính là nhờ gốc rễ vữngchắc, kiên trì đứng ngay ngắn, tơ tóc chẳng dời một bước,sinh ở đâu chết ở đó, tuân theo sự vận hành của tạo hóa vàtrời đất, nghiễm nhiên sống thọ nuôi dưỡng được cá tínhtự lập kiên cường; không có cảnh chiến tranh chém giếtcùng tính dục tự hủy hoại mình như loài người, nên mới cóthể thọ bao ngàn năm và được gọi là cây thần. Người đờinghiên cứu đồ ăn kĩ càng, y phục tìm tòi mới mẻ, da dẻmặt mày giữ gìn cẩn thận, thuốc thang bổ béo mỗi ngàydùng một loại song vẫn chẳng thể sống tới hai trăm tuổi làtại sao? Theo ta thấy thì người đời quá cực nhọc, nênchẳng thể giữ vững được số phận. Bữa nay ta hướng dẫnDương Sinh tìm câu trả lời này.

    Dương Sinh: Thưa con đã lên đài sen, kính mời ân sư khởihành...

    Tế Phật: Đây là vùng núi A Lí thâm sâu. Bữa nay mình tớiphỏng vấn hươu rừng.

    Dương Sinh: Bốn bề núi sâu không thấy khói bếp nhàngười, chỉ thấy phía trước có bốn con hươu núi đang nằmnghỉ ngơi. Thưa ân sư, làm cách nào để phỏng vấn đámhươu kia?

    Tế Phật: Để thầy ban chút pháp giúp bản tính chúng thứctỉnh: “Hươu núi ơi, đừng ngủ nữa hãy dậy đi, thợ săn tớikìa, chạy mau đi… ha ha”. (Con thấy hươu núi nghe lời thầynhư chợt tỉnh choàng giấc mộng, đứng phắt lên định bỏ chạy.Song trời tối đen như mực, chạy đi hướng nào? Thầy phóng hàoquang Phật, hươu thấy ánh sáng, chắc chắn tiến lại phía ta).

    Dương Sinh: Hươu núi nghe lời ân sư nói, quả nhiên thấuhiểu.

    Tế Phật: Pháp Phật vô biên, lời nói của ta, đối với ngườituy không khác, song lời Phật, lời pháp mỗi tiếng rungchuyển con tim mãnh liệt, hươu nghe tự nhiên lãnh hộiđược. Lời nói của Tiên Phật là lời nói thực, nói đúng, TiênPhật dùng loại ngôn ngữ tâm linh thuyết pháp với mọi loàichúng sinh, nên khi nghe tất cả đều hiểu rõ.

    Dương Sinh: Quả thực là linh diệu quá mức. Chúng sinhhình thể khác nhau, song tính Phật ngang nhau, có một sốđộng vật còn có thể biết tính người, nghe lời chỉ dạy củangười, ngược lại đời có lắm kẻ chẳng chịu nghe lời khuyênbảo tốt lành của Tiên Phật, cứ hành động ngang ngược tốităm. Bởi vậy mới rõ thế giới tâm linh có ngôn ngữ cùngtính Phật bình đẳng chung.

    Tế Phật: Dương Sinh nhận xét rất đúng. Con có thểphỏng vấn hươu núi được rồi.

    Dương Sinh: Xin ân sư điểm hóa giúp hươu ghi nhận đểtiện phỏng vấn.

    Tế Phật: Vừa rồi thầy đã ban chút Phật pháp, giờ điểmhóa thêm để nâng cao nguyên linh giác ngộ của hươu.“Hươu núi nhìn rõ tay ta, tay Phật điểm tâm Phật, tay Phậtmở cửa Phật, tay Phật độ chúng sinh, tay Phật diệt machướng, tay Phật nắm tay Phật, ngươi và ta cùng thànhPhật. Hươu vốn là của báu chốn núi sâu, tính thuần dương,sống ở núi xanh trời đất là nhà, tu thân tự yêu, thân gồmkim đan, chạy nhảy như bay, phấp phới muốn thành tiên,loài thú tiên, thú tiên, sớm hiểu nguồn cội…”.

    Dương Sinh: Ân sư dùng quạt bồ quạt trên đầu mỗi conhươu, đột nhiên thấy trên đầu hươu núi có một luồng ánhsáng xanh, không rõ nguyên nhân tại sao?

    Tế Phật: Hươu núi từ khi sinh ra tới nay, chuyên sốnggiữa cảnh núi xanh nước biếc. Cỏ là tinh hoa của đất, nướclà suối của trời. Tới lui qua lại trên đất rộng, hưởng thụtinh anh của mặt trời mặt trăng tỏa chiếu, hàm dưỡng thânthể thuần dương, bây giờ thầy ban pháp giúp linh khiếucủa hươu khai mở cho nên mới thấy luồng khí tía bay lên.

    Dương Sinh: Quả là thần diệu, đạo hạnh của hươu núithực là thâm hậu.

    Tế Phật: Dương Sinh có thể bắt đầu cuộc phỏng vấn hươunúi.

    Dương Sinh: Thưa vâng. Xin hỏi đời sống của hươu ởtrong núi sâu như thế nào?

    Hươu Núi: Thưa vị là ai? Tại sao lại đập đầu tôi? Hiệnthời chân tôi đứng không vững, có cảm giác muốn baybổng lên không.

    Dương Sinh: Tôi là thánh bút Dương Sinh thuộc ThánhĐức Đường ở Đài Trung, còn đây là sư phụ Tế Phật, ngàiphụng chỉ hướng dẫn tôi soạn sách Luân Hồi Du Kí, bữanay trước tiên đến đây phỏng vấn, xin chớ ngạc nhiên kinhdị.

    Hươu Núi: Thưa, à thì ra nguyên nhân là như vậy, đứcPhật Sống Tế Công đã ban pháp khai mở linh khiếu cho,thực là ân đức vô lượng, chúng con xin cúi đầu lạy tạ...

    Tế Phật: Miễn lễ, hãy mau mau trả lời những câu hỏi củaDương Sinh.

    Hươu Núi: Xin tuân lệnh, Dương thiện sĩ hồi nãy có hỏivề cuộc sống ở đây như thế nào? Giờ đây xin thưa rằng:“Từ khi lọt lòng mẹ tới nay, ngày đêm làm bạn cùng núixanh, ăn cỏ non, uống nước suối, tắm gió mát, có nhà ởnơi khu rừng đầu núi, hoàn toàn sống theo tự nhiên. Vì thợsăn đào hầm giăng bẫy nên thường bị hại, phải dời vào ởchốn núi sâu, song vẫn không được yên tâm, thường xuyênsợ hãi, rất muốn tự do, sống cuộc đời an cư lạc nghiệp, hếtcòn bị loài người khinh rẻ là giống thú nhỏ bé cùng yếuđuối. Dương thiện sĩ có thể xin với thợ săn để chúng tôiđược sống yên ổn không? Thợ săn luôn luôn ham thíchđuổi bắt chúng tôi, bởi vậy chúng tôi thường bị sát hại mộtcách tàn nhẫn!”

    Dương Sinh: Tôi rất cảm thông với hoàn cảnh đángthương này, sẽ cố gắng hết sức mình, song tôi cũngkhuyên một điều là phải ráng giữ mình. Ngoài những điềuvừa kể trên, đời sống của hươu núi còn có những khó khănnào khác?

    Hươu Núi: Chúng tôi không có đôi tay, chỉ biết dùng cặpsừng để tự bảo vệ, do đó vô cùng bất tiện, chỉ vì kiếp trướcthất đức, tham dâm, cướp đoạt tiền tài, hút máu kẻ khác,bởi vậy sau khi thác bị chuyển kiếp đầu thai làm loài hươunúi.

    Dương Sinh: Có thể kể lại những việc làm quá khứ mộtcách xác thực, hầu tạo một tấm gương giúp người đời soitỏ sợ hãi không dám phạm vào những điều lỗi lầm chăng?

    Hươu Núi: Thực quả tôi không còn mặt mũi cùng canđảm thuật lại những lỗi lầm kiếp trước.

    Tế Phật: Chớ có chối từ, hiện tại mặt ngươi mọc đầylông, tối tăm vô kể, nếu can đảm thuật lại những hànhđộng trước kia tức là tạo công chuộc tội thì có thể khôiphục lại bộ mặt vốn có sẵn khi xưa.

    Hươu Núi: Thưa, con xin tuân lệnh. Kiếp trước tôi là mộtngười đàn ông, tính ham nữ sắc, hại biết bao đời con gái,đại khái đã từng gian dâm với ba cô gái còn trinh, hai bàquả phụ, cùng ba cô gái nhà lành, còn gái giang hồ thì đếmkhông hết. Đã ham sắc lại còn lừa đảo tiền tài, suốt ngàysuốt đêm vùi thân nơi chốn nhà hàng tửu điếm, tiêu phíbiết bao tiền bạc của phụ nữ, sống hoang đàng suốt đờinhư vậy, tới lúc tuổi già sức cùng lực kiệt, bệnh phong tìnhhoành hành dữ dội nên hồn phải lìa xác. Sau khi chết bịMinh Vương xử phạt, lãnh hai mươi năm khổ nhục hình,sau đó mới được chuyển kiếp đầu thai làm loài hươu núi đểgiải trừ nghiệp ác. Ước mong người đời chớ học đòi tínhhiếu sắc tham dâm, lừa đảo tiền tài thất đức, để ngày naykhông được làm kiếp người ăn thực phẩm cao lương mĩ vị,mà phải ăn cỏ, ăn lá cây mặc dù còn ý niệm về nữ sắc, songsự giao hợp lại tùy thuộc vào tiết mùa, bởi vì tinh khí bị rútngược lên đầu, biến thành chất vôi lâu ngày đông cứng hóathành cặp sừng, trở nên loài thú có lông có sừng, nội tâmđau khổ không lời nào tả hết.

    Tế Phật: Ngươi kiếp trước tham dâm, hiếu sắc, kiếp nàychịu khổ. Tinh khí thần của ngươi phải dồn hết lên đầunuôi dưỡng cặp sừng non, nên người đời mới ham cắt sừngđó để làm thuốc bổ, cắt bộ phận sinh dục để làm đồ ăn bổthận. Kiếp trước ngươi quá ham sắc, cho nên kiếp này gốcdâm đó bị cắt thiến để đền tội. Cũng may nhờ ở nơi thâmsơn cùng cốc nên ngươi chẳng thể trở lại chốn ăn chơi,sống đời đàng điếm. Hiện giờ chỉ còn được ăn cỏ núi,uống nước suối, thưởng thức hương thơm các loại kì hoa dịthảo. Hãy chăm lo tu tâm dưỡng tính tránh đi lại vết bánhxe cũ.

    Dương Sinh: Hươu núi nghiệp quá nặng mà kiếp này cònđược đầu thai làm giống thú nơi chốn núi sâu tu đạo thì kểnhư là hết sức may mắn. Hươu núi ơi! Chớ có trách trờioán người, chỉ nên tự ăn năn về sự lầm lỗi của mình, ngươiđã thành thực kể lại những việc làm đầy tội lỗi của kiếptrước để làm gương khuyên răn người đời, chắc chắn saukhi mãn kiếp sẽ được đầu thai trở lại làm người.

    Hươu Núi: Xin cảm tạ Dương Thiện Sinh đã rũ lòngthương mà chỉ bảo, nếu như kiếp tới được đầu thai làmkiếp người, tôi nhất định sẽ làm người lương thiện, tuyệtđối không dám tái phạm những lỗi lầm kiếp trước.

    Tế Phật: Đã biết hồi tâm chuyển ý, đợi tới phút đượcchuyển kiếp, ta sẽ tới cứu độ. Dương Sinh có thể phỏngvấn thêm hươu núi khác.

    Dương Sinh: Thưa vâng, này hươu núi kia, vừa rồi hẳn đãnghe rõ cuộc đối thoại, vậy cảm tưởng của ngươi thế nào?

    Hươu Núi: Thưa trước hết xin cảm tạ đức Phật Sống TếCông đã điểm hóa cho chúng con. Vừa rồi được nghe cuộcđối thoại, tự cảm thấy hổ thẹn muôn phần.

    Dương Sinh: Ngươi chớ sợ lỗi lầm, chỉ sợ chẳng dámnhận lời. Nếu như đã biết lỗi, thì ngươi có thể thuật lạinhững hành động sái quấy của kiếp trước không?

    Hươu Núi: Thưa, tôi xin thuật lại những quãng đời đãphạm tội để khuyên mọi người tránh những lỗi lầm nhưtôi, hầu đời sau khỏi bị đọa làm kiếp thú. Tôi sinh ra đờivốn là kẻ tài ba lãng mạn, nên khi thấy một phụ nữ ở cạnhnhà có chút nhan sắc liền khởi tà ý, trước kiếm cách làmquen, sau đi tới chuyện gian dâm. Củi khô lửa bốc, tìnhgian cháy mạnh, vì nghĩ bỏ chút cực nhọc rồi sẽ mãi mãian nhàn, nên đã tìm đủ mọi cách để kiếm cho ra loại thuốcliệt dương lén cho chồng nàng uống phải, để nàng bỏ hẳnchồng mà lấy tôi, tâm tôi rất đỗi vui mừng khi chiếm đoạtđược nàng, kể từ đó sống gắn bó như keo sơn. Về sauchồng nàng biết rõ được sự tình vô cùng oán hận, songcũng chẳng thể làm gì được tôi, cuối cùng chỉ biết uốngrượu say mèm trở thành điên điên khùng khùng. Một bữavì quá say đi đường bị xe đụng chết, khi xuống tới địangục, oan hồn tố cáo tôi về tội đánh thuốc liệt dương cùngcướp vợ y, xin được báo thù, và Minh Vương đã cho phép.Vì vậy có một bữa tôi lái xe cho vợ tôi đi qua khúc đườngmà ngày trước y gặp tai nạn, tự nhiên tinh thần tôi hoảnghốt, xe lạng qua lạng lại, bị hai xe phía sau phóng quánhanh tránh không kịp đâm vào xe tôi, khiến cả hai vợchồng tôi đều thác. Sau khi chết quỷ hắc bạch vô thườngáp giải vong hồn tôi xuống địa ngục, Minh Vương vô cùngtức giận, kết án tôi nặng nề, sau khi thi hành hình phạtxong, bị đầu thai làm kiếp hươu núi, còn vợ tôi phải đầuthai làm gà mái, mỗi kẻ một ngả. Nay nhờ đức Phật SốngTế Công điểm hóa, hi vọng tôi có thể siêu thăng. Câuchuyện tôi vừa thuật trên đây mong người đời chớ có coithường, phải lấy đó làm gương mà tránh, để ngày sau khỏidẫm lên vết chân cũ của tôi.

    Dương Sinh: Nhân quả báo ứng quả là đáng sợ. Thưa ânsư tại sao trên đầu hươu núi lại có ánh sáng tỏa ra?

    Tế Phật: Con hỏi hươu núi sẽ rõ.

    Dương Sinh: Này anh hươu núi ơi, tại sao trên đầu anh lạicó ánh sáng tỏa chiếu?

    Hươu Núi: Thưa, tôi là hươu mẹ, không phải hươu cha,kêu như vậy khiến tôi mắc cở vô cùng.

    Dương Sinh: Chị hươu núi này, tôi thấy chị thành thựclắm đấy, quả là có công tu dưỡng khác hẳn với các bạncùng loài, xin cho tôi được rõ nguyên nhân tại sao trên đầuchị lại tỏa ánh sáng như thế kia?

    Hươu Núi: Thưa, kiếp trước tôi xuất gia làm đệ tử chốncửa thiền, nhưng vì động phàm tâm không giữ nổi giới đãphạm tội dâm, sau khi chết bị đầu thai làm hươu núi, songvẫn cố gắng tu để giải nghiệp. Kiếp trước tôi trót lỡ lầmphá giới, song tính Phật vẫn còn, nên đã sám hối tu đạosửa lỗi lầm, để thành chánh quả. Tuy phải đầu thai làmkiếp hươu núi tôi vẫn trước sau một lòng giữ mình tinhkhiết. Mỗi buổi sáng sớm đều leo lên sườn núi cao, nhìnmặt trời mọc để hưởng ánh bình minh. Ban đêm cũng làmnhư vậy để hưởng ánh trăng, hi vọng hấp thụ được nguồnánh sáng của hai vầng nhật nguyệt, để bổ túc cho nghiệpchướng thân thể tật nguyền. Ăn cỏ non, uống nước suốichay tịnh để tu đạo, tự rèn luyện để hóa giải nghiệpchướng. Vì tích tụ được năng lượng của mặt trời, mặt trăngnên thân hình đầy ắp linh khí, nhờ vậy đức Phật Sống TếCông mới vừa điểm hóa, khai mở bộ đầu nên ánh sángnhật nguyệt ẩn tàng đã lâu, đột nhiên phóng ra. Mongngười đời hấp thụ thật nhiều ánh sáng mặt trời, mặt trăng,dưỡng khí trung chính trong bản thể, hấp thụ khí thiêngtrời đất, chịu hành xác công phu tu đạo, đều được giúp đỡlớn lao.

    Dương Sinh: Hươu núi cũng biết tu đạo, thực quả khôngthể nào tưởng tượng nổi.

    Tế Phật:

    Dã lộc sơn trung luyện diệu công
    Hoàn tinh bổ khí hữu thần phong
    Điều âm tá nhật siêu công quả
    Mẫu tính thân khu chuyển tác công.

    Rừng sâu hươu núi luyện công phu
    Bổ khí dưỡng tinh sức lớn to
    Nghiệp chướng nhờ trời trừ sạch hết
    Tánh cô thành cậu hết âu lo.

    Cầm thú còn biết tu đạo, còn có thể thoát thai hoán cốt đểthành chánh quả. Nghe hươu núi tự thuật xong, mới thấylà được làm kiếp người tu đạo rất dễ, chúng sinh mau mauquay đầu vào bờ, chớ có đắm chìm trong biển ái dục. Vìđường luân hồi dài vô tận, kiếp nào mới có thể gặp đượcchánh pháp để mà tu đạo lớn? Bữa nay tạm ngưng cuộcphỏng vấn ở đây. Dương Sinh chuẩn bị trở lại Thánh ĐứcĐường.

    Dương Sinh: Thưa vâng lệnh.

    Tế Phật: Đã tới Thánh Đức Đường, Dương Sinh xuốngđài sen, hồn phách nhập thể xác.





    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày June 6th 2011, 4:36 pm với 3 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    January 24th 2010, 9:53 pm
  • HỒI SÁU

    KHỈ NÚI NHẢY NHÓT LANH LẸ NHƯ KẺ TRỘM

    CÂY TO GIÓ THỔI LẠNH LẼO THAN VÔ TÀI

    Phật Sống Tế Công

    Giáng ngày 27 tháng 4 năm Tân Dậu (1981)


    Thơ

    Tuế nguyệt vô tình ứng tảo tu
    Huyền quan thả hướng tĩnh trung cầu
    Thiên khai phổ độ cầu chân đạo
    Ngoạn thạch hoài ân diệc điểm đầu.
    Vi bối luân thường tức tội nhân
    Phật tiền sám hối hảo tu chân
    Vô minh già trú quang minh lộ
    Tĩnh thủy liễu chi tẩy tục trần.

    Dịch

    Năm tháng vô tình phải sớm tu
    Cửa thiền thanh tĩnh hướng tâm cầu
    Trời cao cứu độ ban chân đạo
    Đá dốt mang ơn cũng cúi đầu.
    Phản bội luân thường tức tội nhân
    Ăn năn cùng Phật gắng tu chân
    Tối tăm che phủ đường quang sáng
    Giọt nước cành dương rửa bụi trần.

    Tế Phật: Có câu “Người thời nay không trung hậu bằngngười thời cổ”, song chữ “cổ” hay ở điểm nào? Phải chăngvì chữ cổ (古) ghép bởi chữ thập (十) cùng chữ khẩu (口)nên ta phải hiểu chữ thập (十) là cây thập tự giá, tượngtrưng cho đức hi sinh cao cả, cho đạo quân tử trung trinh.Người đời nay không trung hậu bằng người đời xưa, cónghĩa là người đời nay không mang thập tự giá, do đóchẳng ngại muôn ngàn con mắt ngó nên hiện tại rất ítngười giảng nhân nghĩa, thuyết đạo đức. Trào lưu mới tuyrất tốt, song nếu người đời bỏ hết cũ hoàn toàn theo mớithì chẳng thể được nào. Việc ăn mặc, trú ngụ, đi lại có thểtheo mới, còn nếu như tuổi trẻ mà nếp sống tình cảm lạitheo thói lập dị, nói năng lố bịch tới khi thái hóa sẽ khôngcòn hòa ứng nổi với đời và sẽ trở thành kẻ táng tận lươngtâm. Muốn chữa trị căn bệnh băng hoại tâm hồn này chỉcòn cách đem xử tử họ mà thôi, còn không cũng chẳngcòn hi vọng hồi sinh nổi. Khoa học kĩ thuật phát triển, cóthể giúp đời sống vật chất của nhân loại cao hơn, sự kiệnnày rất đáng mừng, song đời sống vật chất càng tiến bộ thìđời sống tinh thần càng thoái lui. Các nhà khoa học vắttim nặn óc, khám phá mọi bí mật của vũ trụ để mong cảithiện đời sống của con người, đời sống đạo đức của conngười bị chìm đắm, thì lại bó tay. Sở dĩ bệnh ham muốnvật chất hoành hành là do ảnh hưởng của văn minh khoahọc kĩ thuật gây nên, muốn chữa trị căn bệnh này thì cầnphải có tôn giáo, bởi vậy mà tôn giáo và văn minh vật chấtmới trở thành hai đối cực cùng tồn tại trong vũ trụ, cùng đichung mà không phản bội nhau cả hai cùng có một mụcđích là đưa nhân loại tiến hóa cao đẹp hạnh phúc hơn.Song vì nhân tính đã bị nhiễm dầu nhơ của máy móc, màrửa bằng nước thì chẳng thể nào sạch nổi. Bao cảnh thiênnhiên bị ô nhiễm hủy diệt, chỉ còn trông chờ ở tôn giáotiến hành công tác cứu chữa. Thế mới biết cả khoa học lẫntôn giáo đều cần cho nhân loại, để tu bổ sửa chữa nhữngsai lầm.

    Dương Sinh: Thưa ân sư dạy rất đúng. Muốn chữa trịbệnh “Người đời nay không trung hậu bằng đời trước” chỉcòn cách duy nhất là tìm về với Phật Thánh Tiên xưa.

    Tế Phật: Ha ha! Ta là kẻ đại cổ lỗ há chẳng đúng sao!Nghĩ cũng thật nực cười. Thôi thầy trò mình chuẩn bị lênđài sen.

    Dương Sinh: Xin tuân lệnh, thưa bữa nay ân sư hướng dẫncon dạo thăm chốn nào?

    Tế Phật: Lại lên núi mở cuộc săn tiếp.

    Dương Sinh: Ân sư khôi hài thực là khéo léo, ai đời ngườixuất gia mà lại còn ham săn bắn, há chẳng mâu thuẫn lắmsao?

    Tế Phật: Hiện tại có nhiều kẻ không có tâm đạo, mượncửa thánh mưu cầu lợi lộc riêng tư, nên bụng họ chứa cả bồdao găm, họ chẳng thể đem lòng từ bi cứu nhân độ thế,khắp nơi đã chứa đầy điều bất nghĩa, tạo nghiệp đa đoan,bọn người này là những kẻ xuất gia, lưng đeo cung tênngồi tụng kinh trước bàn thờ Phật, thực đáng chê cười. Bữanay ta lên núi để săn, nhưng việc săn của ta lại khác ngườiđời, vì ta săn là săn tánh dã thú cùng tâm khỉ ý vượn.

    Dương Sinh: Lời dạy của ân sư ngầm chứa rất nhiều cơduyên pháp định của đạo thiền.

    Tế Phật: Thôi chúng ta hãy mau lên đường... Đã tới nơi.

    Dương Sinh: Quả nhiên trên cành cây phía trước cókhoảng ba bốn chú khỉ đang nằm ngủ, nên không biết cóngười tới.

    Tế Phật: Để thầy đánh thức chúng dậy còn không chúngcứ miệt mài say đắm trong giấc mộng hoài. “Này lũ khỉ ơi!Thợ săn tới bắt kìa, mau tìm nơi ẩn náu”.

    Dương Sinh: Ân sư dùng quạt bồ gõ trên đầu chúng,chúng bừng mắt tỉnh, lòng kinh hãi, ngó trừng trừng.

    Tế Phật: Thầy trò ta là khách không mời mà tới khiến cácngươi kinh hãi. Nhờ ta điểm hóa nên nguyên linh kí ức củacác ngươi đã thức tỉnh rồi.

    Dương Sinh: Thưa ân sư con thấy lũ khỉ thật là khônngoan, chúng biết lột vỏ mía và lột vỏ trái cây trước khi ăn.Như vậy là nhờ lí do nào?

    Tế Phật: Tâm người gọi là tâm khỉ và chính tâm khỉ nữa,cả hai đều giống nhau ở điểm đảo điên. Hình dáng khỉcũng như khí điển đã đạt trình độ giống người, nên đượccoi là loài vật tinh anh. Chân tay chúng rất linh hoạt, cócăn bản về việc ăn uống.

    Dương Sinh: Thưa ân sư, con có thể phỏng vấn ngay bâygiờ không?

    Tế Phật: Chúng đã hoàn toàn tỉnh táo, con có thể phỏngvấn được rồi.

    Dương Sinh: Này khỉ ơi! Cảm nghĩ của các ngươi thế nào?

    Khỉ: Thưa, trong giấc mộng nghe thấy tiếng người rồi bịlay tỉnh nên bất chợt kinh hãi. Thoạt tiên thấy trong đầurỗng rang sáng láng, rồi dần dần hồi tưởng lại quá khứ mớihiểu rằng đã được đức Phật Sống Tế Công lay tỉnh, cònriêng vị là ai thì chúng tôi chưa được rõ.

    Dương Sinh: Tôi là thánh bút Dương Sinh thuộc ThánhĐức Đường ở Đài Trung, cùng ân sư Tế Phật phụng mệnhtrước tác sách Luân Hồi Du Kí, bữa nay thật là có duyênmới được tới đây phỏng vấn, rất mong biết rõ lí do tại saongười lại phải đầu thai làm kiếp khỉ, để khuyên răn ngườiđời.

    Khỉ: Thực là quá thất lễ, kính mong Dương Thiện Sĩ thứlỗi cho. Chúng tôi sinh sống trong chốn núi sâu, cảm thấyvô cùng nhàn tản thoải mái, hàng ngày cùng bạn bè leotrèo nhảy nhót, hái trái cây ăn rất là sung sướng, tuy nhiêncũng rất sợ loài rắn cùng thợ săn. Rất nhiều bạn bè của tôiđã từng bị rắn cắn chết, cùng thợ săn vây bắt khiến thânnhân bằng hữu li tán, vì vậy chúng tôi càng ngày càng phảidi chuyển vào chốn núi sâu, chẳng dám sống gần ngườiđời.

    Tế Phật: Người đời thường khinh những loài yếu đuối,mỗi khi gặp giống khỉ bé nhỏ đều nghĩ tới chuyện bắt bớ.Còn khi gặp mãnh hổ, ác báo các ngươi trốn chạy đườngnào? Người đời nếu như giàu lòng từ bi bác ái hẳn là khithấy những loài vật nhỏ nhoi yếu đuối, không biết làm hạingười thì phải yêu mến bao bọc chúng, để chúng được tựdo sinh sống, hẳn đó cũng là một hành vi bác ái từ bi.

    Khỉ: Bây giờ phải kể lại chuyện kiếp trước của mình, thựcquả tôi cảm thấy vô cùng mắc cở. Song vì mục đíchkhuyên răn người đời chớ học tánh ác như tôi, thì tôi cũngxin cố gắng thuật lại đầu đôi câu chuyện. Kiếp trước tôi làmột tên đạo tặc, chuyên nghề cướp trộm để mưu sinh,hằng đêm thường đào tường, khoét ngạch vô nhà; leo cộtđèn, chuyền cành cây bước qua lầu để trộm đồ, bán lấytiền tiêu xài hoang phí nơi các cao lâu tửu điếm, suốt mộtđời ngày nào cũng nhậu nhẹt rượu thịt say sưa. Có lần điđánh cướp bị sa cơ, cảnh sát bắt giải tòa, lãnh án đi tù; vìkiếp trước nhốt ngục nên kiếp này tiếp tục bị giam tronglòng sắt để làm trò giải trí cho người đời. Những vật cướptrộm trước kia như vàng bạc, máy truyền hình, máy thâubăng, xe đạp, xe gắn máy, v.v... khi đứng trước đài gươngsoi ác nghiệp những thứ đó hiện rõ hết ra, nên tôi đànhphải nhận tội, Minh Vương vô cùng tức giận, đã phạt tôinăm năm tù khổ sai lại còn phán dạy thêm: “Người thíchtrèo cây, leo tường, sau khi mãn án phải chuyển kiếp đầuthai làm loài khỉ, hàng ngày leo cây vịn cành. Kiếp trướcnhậu nhẹt rượu thịt nên kiếp này chỉ được ăn trái cây, lácây, uống nước lã ở nơi núi rừng”. Có rất nhiều thương giabuôn gian bán lận thất đức cũng bị đầu thai làm bạn vớichúng tôi.

    Tế Phật: Kiếp trước người luyện tập chân tay mềm dẻolinh hoạt, kiếp này đầu thai làm loài khỉ kể như rất thíchhợp. Còn các gian thương làm giàu một cách phi nhân bấtnghĩa phải đày đọa như vậy chẳng oan. Kiếp trước sốngsung sướng bằng đồng tiền lường gạt, cướp đoạt bất lương,kiếp này bị phạt ăn cỏ núi, lá cây để chuộc tội kể cũngcông bình.

    Dương Sinh: Thưa ân sư, những tội hồn sau một thời gianbị hình phạt để đền tội xong, lập tức được đầu thai chuyểnkiếp, thì hình như sự kiện này khi dạo thăm địa ngục conchưa từng nghe Minh Vương phán dạy như vậy.

    Tế Phật: Vì sách Địa Ngục Du Kí chỉ chú trọng thuật lạinhững hình phạt ở dưới địa ngục, cho nên Minh Vươngchưa cho con biết tỏ tường. Kì thực những tội hồn bấtlương tại thế, sau khi bị kết án ở địa ngục, có kẻ ở lại chịuhình; có kẻ lập tức bị chuyển kiếp đầu thai làm loài cầmthú. Vì thiên cơ vô lượng, nếu mỗi mỗi thuật hết, hẳn là cólấy trúc thơm làm bút cũng không ghi hết, chỉ tùy duyênmới nói để khuyên đời một chút thôi.

    Dương Sinh: Thưa ân sư, thì ra nguyên nhân là như vậy.Vừa rồi khi nói kiếp trước bị tù tội, do đó kiếp này ắt hẳntránh được lao lung, nên bất cứ con khỉ nào được ngườiđời nuôi trong vườn nhà, hoặc vườn bách thú hẳn đều lànhững bậc quân tử rường cột chuyển kiếp đầu thai sao?

    Tế Phật: Không hẳn là như vậy, bởi lẽ khi nuôi khỉ ngườita thường lấy xích sắt xích cổ khỉ vào cành cây, đối xửchẳng khác nào với phạm nhân, còn khỉ nuôi ở sở thú,cũng bị nhốt trong song sắt, người đời há lại mong muốnđược sống như vậy sao? Loài khỉ cũng bị chi phối bởi luậtnhân quả, tin rằng khi được thả tự do, hẳn là lại leo trèokhắp chốn, cho nên được làm kiếp người thực là quý báu.Đời nay cứ ra khỏi cửa là có sẵn phương tiện di chuyểnbằng xe cộ, ăn có sơn hào hải vị, mặc có lụa là gấm vóc,nếu như không làm lành, tu đạo đức, tránh điều ác, mộtsớm đánh mất nhân cách, chôn vùi nhân thân kiếp sau hẳnlà phải đầu thai làm loài thú, thì há chẳng thê thảm đángthương sao? Nhìn đời sống của loài vật khốn khổ hơn đờisống của loài người gấp vạn lần, chúng hoàn toàn phó thácđời mình cho con người sai khiến sử dụng. Con người vốnđược coi là chúa tể muôn loài vạn vật quả là xác thực. Phậtnói: “Trung thổ nan sinh, nhân thân nan đắc, đại đạo nanphùng, phổ độ nan ngộ” (Cõi đất khó sinh, thân người khóđược, đạo lớn khó tìm, cứu độ khó gặp). Con người giờ đây đạtđược thì kể như ba kiếp mới được một lần may mắn. Sinhvào thời đại văn minh, phải cố gắng tu tâm học đạo, tự độmình rồi độ người, có như vậy mới không hổ thẹn là đãlãng phí thời gian cùng kiếp sống. Xin ca một bài để chúngsinh tỉnh ngộ:

    (I) Thế nhân đô hiểu thần tiên hảo
    Duy hữu công danh vong bất liễu
    Cổ kim tương tướng tại hà phương
    Hoang trủng nhất đôi thảo một liễu.

    (II) Thế nhân đô hiểu thần tiên hảo
    Duy hữu kim ngân vong bất liễu
    Chung thân chỉ hận tu bất đa
    Trực đáo đa thời nhãn bế liễu.

    (III) Thế nhân đô hiểu thần tiên hảo
    Duy hữu kiều thê vong bất liễu
    Quân sinh nhật nhật thuyết đa tình
    Quân tử khước tùy nhân khứ liễu.

    (IV) Thế nhân đô hiểu thần tiên hảo
    Duy hữu nhi tôn vong bất liễu
    Si tâm phụ mẫu cổ lai hữu
    Hiếu thuận nhi tôn thùy kiến liễu.

    Dịch

    (I) Người đời đều biết thần tiên tốt
    Chỉ tiếc công danh không bỏ phứt
    Xưa nay trông ngóng mãi phương nào
    Phần mộ cỏ hoang cao chất ngất.

    (II) Người đời đều biết thần tiên tốt
    Chỉ tiếc bạc vàng không bỏ phứt
    Suốt đời hận góp chẳng bao nhiêu
    Tới lúc già nua mắt khép chặt.

    (III) Người đời đều biết thần tiên tốt
    Chỉ tiếc vợ đẹp không bỏ phứt
    Khi còn buổi buổi nợ tình đeo
    Lúc chết mới đành buông bỏ hết.

    (IV) Người đời đều biết thần tiên tốt
    Chỉ tiếc cháu con không bỏ phứt
    Mẹ cha thương xót biết là bao
    Hiếu thảo cháu con thời chẳng biết.

    Dương Sinh: Thưa nghe xong bài hát ca ngợi đạo đức củaân sư, lòng con cảm xúc vô cùng.

    Tế Phật: Con có thể phỏng vấn thêm con khỉ kia.

    Dương Sinh: Thưa vâng. Này chú khỉ kia ơi, chú có thểkể lại cuộc đời kiếp trước chú đã trải qua như thế nàokhông?

    Khỉ: Đức Tế Phật cùng Dương Thiện Sĩ vì sứ mệnhkhuyên đời nên mới tới chốn này, tôi lại dám quản công từchối được sao. Kiếp trước tôi sống ở Vân Lâm, làm nghềcày ruộng, có bốn anh em, tôi là anh cả, đã học hết bậctrung học, kể cũng là có hiểu biết nên khi lâm trọng bệnhcha tôi mới dặn dò tôi là sau khi cha tôi thác, tôi phải đemruộng nương của cải chia đều cho các em tôi, song vì nghelời vợ tôi xúi giục, lại thêm nổi máu tham lam trong mình,liền đem văn tự ruộng đất của cha để lại sang hết tên tôi.Đợi sau khi cha chết, các thủ tục đã lo liệu xong xuôi, cácem mới biết chúng bèn than trách kêu ca, tôi liền nổi nóngđánh đập chúng tàn nhẫn. Các em tôi vì lòng hiếu đễ,không nỡ đem chuyện xấu trong gia đình tiết lộ ra ngoài,chỉ nhẫn nhịn chịu đựng. Kể từ đó anh em trong nhà xungkhắc, đoạn tuyệt chẳng nhìn mặt nhau, mỗi kẻ mộtphương. Sau khi tôi chiếm đoạt trọn gia tài của cha để lại,mỗi ngày một giàu có thêm, bèn sinh tật đánh bài đánhbạc, càng lúc càng ham, vợ con khuyên cản cách nào cũngchẳng nghe, không những không bỏ được mà lại còn cànglúc càng mê đắm hơn. Vì quá ham mê cờ bạc, ruộng nươngtài sản lần lần bán sạch, vợ con giận dữ bỏ đi, còn tôi đểkiếm ăn qua ngày phải tìm tới xưởng đúc thép tại Bắc Bộxin làm công nhân. Có một bữa trong lúc làm việc đã sơ ýbị bàn sắt nặng đè, mặc dù được chở tới bệnh viện cấp cứu,song vì vết thương ở đầu quá nặng, một kiếp thương ôi!Sau khi thác, tội hồn tôi bị quỷ vô thường hắc bạch áp giảixuống âm phủ, Diêm Vương kết án ba tội:

    1) Tội bất hiếu: Không tôn trọng di chúc của cha, cướpđoạt hết tài sản của anh em, khiến linh hồn cha ở dưới suốivàng không được yên ổn.

    2) Tội bất nghĩa: Anh em đáng lí phải lấy nghĩa đối đãivới nhau, lại đi nghe lời vợ con xúi giục, lòng tham nổidậy, khiến đã đoạn tuyệt tình thương cốt nhục, phản bộiđạo nghĩa anh em.

    3) Tội cờ bạc: Quá ham mê đỏ đen, vợ khuyên can chẳngnghe, tới nỗi tán gia bại sản, thân vong mệnh một, tội quálớn lao. Do đó bị xử phạt hai mươi năm khổ sai, mãn ánphải chuyển kiếp đầu thai làm loài khỉ, hiện tại không mộtvật sở hữu, chỉ còn biết ngắt cây cỏ mọc hoang làm thứcăn. Không có nhà cửa tài sản riêng tư, hai bàn tay trắng,sống rày đây mai đó, màn trời chiếu đất, càng nghĩ càngđau lòng tủi phận. Hối hận kiếp trước dã tâm quá lớn,chôn vùi nhân luân đạo đức, nên kiếp này mới bị đày ảikhổ sở tới mức này...

    Tế Phật: Chớ có buồn đau khóc lóc, ta đã điểm hóa chocác ngươi, gắng tôn trọng làm tròn bổn phận, kiếp sauđược đầu thai lên làm người, nhớ đừng tái phạm nhữngđiều tội lỗi trước kia. Dương Sinh chuẩn bị trở lại ThánhĐức Đường.

    Dương Sinh: Xin tuân lệnh.

    Tế Phật: Đã tới Thánh Đức Đường, Dương Sinh xuốngđài sen, hồn phách nhập thể xác.





    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày June 6th 2011, 4:36 pm với 2 lần trong tổng số.

Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group