HOẠ THƠ
-
NAM VIET wrote:
...
Chỉ nhìn thấy bóng còn hình nơi đâu?
Mong manh
Bóng, hình ...luôn ở bên nhau
Anh nhìn phía trước, phía sau quên nhìn
Nên anh không thấy có hình
Để vần thơ ...thẩn ...đi tìm ...dùm anh
Aỏ tình như ...chỉ treo mành
Một hình, một bóng, trông ...thành một đôi
...
Vần thơ ghen, giận ...tím môi
Gió lay chỉ đứt, mành rơi ....mất rồi ... !!!
Sao lấp lánh

-
sao lấp lánh wrote:NAM VIET wrote:
...
Chỉ nhìn thấy bóng còn hình nơi đâu?
Mong manh
...
Aỏ tình như ...chỉ treo mành
Một hình, một bóng, trông ...thành một đôi
...
Vần thơ ghen, giận ...tím môi
Gió lay chỉ đứt, mành rơi ....mất rồi ... !!!
Sao lấp lánh

CHẮC CHẮN
Tóc em anh lấy một đôi
Xe thành chỉ thắm để rồi mang theo
Ảo tình như bóng trăng treo
Gió lay trăng rụng cheo leo một mình
Gió lay có sập mái đình
Làm sao đứt được duyên tình em ơi
Duyên em anh buộc mất rồi
Mành kia có rụng có rơi mặc mành.
NAM VIỆT
-

Chưa chắc !
Sóng to, thuyền bé …chòng chành
Lung linh nuớc bạc, trời xanh, nắng vàng
...
Ngựa anh về tới cổng làng
Sao em không thấy …võng nàng theo sau?
Ví dầu …con cá cắn câu
Con sâu hoá bướm, cau trầu ...quên vôi
Sông sâu không lấp, đất bồi
Núi cao không đẩy, cũng dời được non
Vần thơ làm điệu ...ví von
Để anh thấy Hạ vẫn còn tiếc Xuân
Chờ Thu mỏi cánh phong vân
Chắc chưa? em muốn đến gần ...bên anh?
Sao lấp lánh

-
sao lấp lánh wrote:

Sóng to, thuyền bé …chòng chành
Lung linh nuớc bạc, trời xanh, nắng vàng
...
Ví dầu …con cá cắn câu
Con sâu hoá bướm, cau trầu ...
Chắc chưa? em muốn đến gần ...bên anh?
Sao lấp lánh

ĐẾN BẾN VU QUY
“Trầu vàng nhá với cau xanh
Duyên em sánh với tình anh tuyệt vời”
Trăm năm cùng chữ trọn đời
Thủy chung em có buông rời anh không?
Sóng to, thuyền bé long đong
Một tay anh lái đã không hề gì
Cặp bờ đến bến vu quy
Ao lành, áo gấm, nhung y của người.
NAM VIỆT
-
NAM VIET wrote:
...
Trăm năm cùng chữ trọn đời
Thủy chung em có buông rời anh không?
Phù –Vân
Chữ Thủy theo nước xuôi dòng
Chữ Chung theo bướm bay vòng quanh sân
Không tìm hai chữ Phù -Vân
Mà sao em thấy chúng …cầm tay nhau
Vần thơ đừng vội lắc đầu
Rồi buông chữ Khổ….để sầu cho em
Vần thơ đừng vội buông rèm
Để che vạt nắng bên thềm …sắp tan
Không tìm hai chữ Phù –Vân
Mà sao thấy chúng …ngồi gần bên nhau ....!?...
Sao lấp lánh

-
sao lấp lánh wrote:NAM VIET wrote:
...
Trăm năm cùng chữ trọn đời
Thủy chung em có buông rời anh không?
Phù –Vân
Chữ Thủy theo nước xuôi dòng
Chữ Chung theo bướm bay vòng quanh sân
Không tìm hai chữ Phù -Vân
Mà sao em thấy chúng …cầm tay nhau.
...
Mà sao thấy chúng …ngồi gần bên nhau ....!?...
Sao lấp lánh

NẮM TAY EM
Chiều về vắng lạnh trong tim
Anh nghe sóng cuộn đi tìm hư không
Thuyền em theo nước xuôi dòng
Cuối sông anh đợi anh trông mỏi mòn
Xa xa một dấu chấm tròn
Lập lòe bên ánh trăng non cuối trời
Thuyền về anh chở em thôi
Nắm tay em thấy sao rơi đầy thuyền.
NAM VIỆT
-
Tìm đâu ?
Tìm đâu kẻ đón người đưa
Để em hết sợ ...nắng trưa, mưa chiều?
“ Một liều, ba bảy cũng liều”
Tìm trong Thơ Họa chắc nhiều người đưa?
“Trời mưa thì mặc trời mưa”
“Em không có nón …người đưa em về”
...
Những chiều nắng trải đường đê
Em không có nón …em về mặc em …
Sao lấp lánh
-
Nguoitruongphu wrote:Tình Yêu Lạ kỳ!
Tình yêu như giấc chiêm bao
Má đào phận gái vẫy chào xuân sang
Yêu nhau lại bỏ sang ngang
Mang theo nỗi nhớ mênh mang nỗi buồn
Tình yêu sóng gió mưa cuồng
Đang yêu giận dỗi hết buồn đánh đu
Hu hu nhõng nhẽo lu bù
Dỗ dành nựng niệu tình thù dắt dây
Tình yêu lãng mạn thơ ngây
Tóc dài liếc mắt tim trai quay cuồng
Xa thầy xa bạn xa trường
Em tung cánh phượng cuối đường anh mơ
Tình yêu gió cuốn nên thơ
Thương yêu ló dạng duyên tơ rộn ràng
Mắt em như ánh trăng vàng
Ru anh vào mộng hỏi chàng yêu không
nguoitruongphu
Cảm ơn Nguoitruongphu đã ghé thăm và để lại những bài họa thật hay.
Rất vui được gặp lại bạn
VƯỜN XUÂN
Không trăng, không gió, không sao
Không mai, không mận, không đào, không lê
Yêu nhau ta biết trao thề
Ai trao thứ khác đêm về bơ vơ
Biết rằng em dại em khờ
Nhưng anh đừng có mộng mơ hái đào
Vườn xuân em khóa em rào
Anh mà cố hái gai cào toạc da
Nếu anh thương thiệt người ta
Đến nhà dạm hỏi dăm ba mâm trầu
Đến khi cau dính với trầu
Vườn em mở cổng đâu cần anh leo
Sao anh chẳng chịu nghe theo
Sao anh cố hái cố trèo vườn em
Để cho gái xóc một phen
Vườn em rào chặt anh bèn bỏ đi.
NAM VIỆT
-
sao lấp lánh wrote:Tìm đâu ?
Tìm đâu kẻ đón người đưa
Để em hết sợ ...nắng trưa, mưa chiều?
“ Một liều, ba bảy cũng liều”
Tìm trong Thơ Họa chắc nhiều người đưa?
“Trời mưa thì mặc trời mưa”
“Em không có nón …người đưa em về”
...
Những chiều nắng trải đường đê
Em không có nón …em về mặc em …
Sao lấp lánh
BÊN EM
Những chiều nắng trải đường đê
Anh đưa, anh đón em về cùng anh
Đồng quê huyền diệu như tranh
Thênh thang ruộng lúa thẳm xanh ngạt ngào
Ru lòng tựa khúc ca dao
Bên nhau anh thấy, nghe xao xuyến lòng
Em ơi em có thấy không!
Một đôi tay đã đan lồng vào nhau.
NAM VIỆT
-
NAM VIET wrote:
Em ơi em có thấy không!
Một đôi tay đã đan lồng vào nhau.
NAM VIỆT
Em chỉ thấy
Em chỉ thấy… trời chiều rơi rất chậm
Bởi nắng vàng còn… óng ánh trên sân
Một đôi tay...hay trăm đôi tay nắm
Họ đi rồi …không để lại dấu chân …
Em chỉ thấy …mây trôi về …vô tận
Gió không hờn khi khép cánh phù vân
Mười đôi tay ...hay ngàn đôi tay nắm
Được mấy đôi ... yêu bằng trái tim mình ?!
Sao lấp lánh

-
NAM VIET wrote:
Em ơi em có thấy không!
Một đôi tay đã đan lồng vào nhau.
NAM VIỆT
Em chỉ thấy
...
Mười đôi tay ...hay ngàn đôi tay nắm
Được mấy đôi ... yêu bằng trái tim mình ?!
Sao lap lanh
YÊU BẰNG TRÁI TIM
Lấy tích tướng lĩnh Đức Ngôn
Tình yêu chung thủy, tâm hồn thanh cao
Nhà Trần suy yếu lao đao
Đức Ngôn phiêu bạt qua bao phố phường
Tìm lại một nửa chiếc gương
Xưa kia hẹn với Lạc Xương sẽ về
Hai người trọn nghĩa phu thê
Em ơi có thấy lời thề sắt son.
NAM VIỆT
-
Từ Đức Ngôn là tướng lĩnh bảo vệ cung điện của hoàng tử trong triều đại nhà Trần. Vợ của anh là công chúa Lạc Xương, em gái vị hoàng đế cuối cùng thời Trần, có nhan sắc và tài năng tuyệt hảo. Vào thời điểm đó nhà Trần đang suy yếu, chính trị hỗn loạn. Đất nước không có an ninh, không một ai dám chắc về sự an toàn của mình.
Đức Ngôn nói với vợ của anh rằng : Với tài năng và nhan sắc của nàng, sau này nàng có thể trở thành vợ của một người đàn ông giàu có và quyền lực khi thời Trần sụp đổ. Có lẽ chúng ta sẽ mãi xa nhau. Nếu duyên phận của anh và em chưa kết thúc và chúng ta còn cơ hội gặp lại , anh và em nên có kỷ vật để nhận ra nhau." Ngôn đã lấy một tấm gương đồng và tách đôi làm hai mảnh. Mỗi người lấy một nửa. Rồi ông đưa lời hẹn ước với phu thê :" Sau này, em hãy bán chiếc gương trên phố vào ngày rằm tháng giêng, nếu anh thấy nó, anh sẽ đi tìm em."
Khi triều đại nhà Trận sụp đổ, công chúa Lạc Xương đã trở thành vợ của Việt Công, người rất yêu thương nàng. Đức Ngôn lang thang khắp nước và cố trở về thủ đô với nhiều khó khăn. Ông đã đến chợ vào ngày rằm tháng giêng và thấy một người đầy tớ đang bán một nửa chiếc gương. Ông cụ bán gương ra giá rất cao, ai nấy đều cười giễu ông. Đức Ngôn đã mời ông cụ về chỗ ở của mình và kể lại câu chuyện xưa kia. Sau đó anh lấy mảnh gương còn lại của anh ra và ghép khớp với mảnh của ông cụ
Ngôn đã đề bài thơ trên gương :
"Ảnh dữ nhân câu khứ
Ảnh qui nhân vị qui
Vô phục hằng nga ảnh
Không lưu minh nguyệt huỵ"
tạm dịch:
Theo người gương vỡ mắt sâu
Gương đà về đó, nàng đâu hỡi nàng
Chị Hằng cũng quạnh tâm can
Vầng trăng sầu muộn úa vàng năm canh.
Công chúa Lạc Xương đọc bài thơ xong nàng khóc lóc và buồn không muốn ăn. Việt Công, chồng nàng xúc động vì mối tình cảm động của họ. Nên ông đã quyết định cho vợ mình quay về với chồng cũ. Việt Công sắp xếp cho cả hai được đoàn tụ và chọ họ rất nhiều tiền, còn tổ chức một bữa tiệc để chia tay công chúa
Công chúa sau đó đã viết một bài thơ
"Cuộc đời tôi thay đổi từ lúc này
Phu quân gặp người chồng xưa
Tôi nên vui sướng hay đau khổ
Thật khó để sống làm người."
Từ Đức Công và công chúa Lạc Xương cùng nhau trở về khu vực phía Nam sông Dương Tử và sống hạnh phúc tới đầu bạc răng long
Sau này, người ta sử dụng thành ngữ "Gương vỡ lại lành" ngụ ý sự đoàn tụ của những cặp vợ chồng, tình nhân sau khi bị chia cắt hay tan vỡ.
Thao khảo
-
NAM VIET wrote: "Gương vỡ lại lành"
Gương lành
Gương lành …soi mặt điểm trang
Em tô má phấn…dưới hàng mi cong
Môi son em đánh màu hồng
Viền xanh mắt vẽ …như dòng nước sông
Em cài lên tóc cành bông
Đố anh đoán biết hoa hồng hay lan?
Gương lành …soi dáng... mi -nhon
Đố anh đoán biết khăn von màu gì?
Sao lấp lánh



khoảng 11 tháng trước
EM Ở NƠI ĐÂU
Nhà nông công việc bộn bề
Chăn trâu, hái lá dầm dề nắng mưa
Việc đồng quần quật sớm trưa
Nay cày ruộng lúa, mai bừa ruộng ngô
Vẫn yên như mặt nước hồ
Trăng sao in bóng để tô điểm hình
Sao trăng sao nỡ vô tình!
Chỉ nhìn thấy bóng còn hình nơi đâu?
NAM VIỆT