Niệm Phật để thành Phật !

  • tuyenhoa1985

    khoảng 1 10 năm trước
  • Thời mạt pháp muôn ức người tu hành, khó có một người nào được chứng đắc, chỉ nuơng vào pháp niệm Phật mà thoát khỏi luân hồi.
    (Lời Phật).

    02 - Lời khuyên song thân
    Niệm Phật để thành Phật !
    Kính cha má thương,
    ...................................................................... .............
    Việc tu hành của cha má là quan trọng nhất. Hơn nữa hãy đưa thư của con cho anh chị Hai, anh chị Ba, anh chị Bốn, bà con, cô bác coi, nhiều khi họ phát tâm tu hành thì cha má được phước lắm đó. Phàm hễ có đi thì mới tới, có thấy mới biết. Con có cơ duyên đi đây đi đó, gặp nhiều duyên tốt về Phật pháp cho nên con trực thấy được con đường giải thoát mới vội vã cho cha má biết hầu khuyên cha má ngay tức thời hạ thủ công phu NIỆM PHẬT kẻo trễ mất uổng lắm! Hằng ngày, con đều đọc kinh niệm Phật, đi chùa. Ngoài giờ đi làm, con ngày ngày lo đọc giảng ký của Hòa Thượng Tịnh Không, một vị pháp sư vĩ đại trên thế giới chuyên tu về pháp môn Tịnh-độ. Giảng ký của Ngài dài hàng ngàn ngàn trang giấy, được dịch từ tiếng Tàu sang tiếng Việt. Người ta dịch xong con lo chỉnh văn lại cho đúng câu đúng nghĩa. Vô tình con học được Phật pháp vi diệu.

    Hòa Thượng Tịnh Không là một cao tăng đức độ, nổi tiếng đến nỗi các vị Hòa Thượng, Thượng Tọa, Đại đức khác phải cúi đầu đảnh lễ Ngài. Khắp nơi trên thế giới cung thỉnh Ngài, và Ngài đi vòng quanh thế giới thuyết pháp độ sanh. Mỗi lần Ngài giảng kinh, tăng chúng và Phật tử tề tựu nghe pháp trên cả ngàn người. Cách đây khoảng một tháng, tại Mã-Lai, mười sáu ngàn người tề tựu lại để nghe Ngài giảng kinh. Người nghe theo Ngài tu hành vãng sanh nhiều lắm.

    Hòa Thượng Tịnh Không phát đại nguyện giảng kinh, thuyết pháp tường tận cho tất cả chúng sanh trong pháp giới nghe và hướng dẫn vãng sanh về Tây-phương Cực-lạc. Trong hơn bốn mươi năm qua, ngày nào Ngài cũng thuyết pháp hơn hai tiếng đồng hồ, ba trăm sáu mươi lăm ngày một năm, không nghỉ một ngày nào cả. Năm nay, Ngài vừa tăng thời gian lên hai tiếng rưỡi hoặc ba-bốn tiếng một ngày. Ngài cỡ tuổi cha, mà giọng nói khỏe, mắt không cần đeo kiếng, giảng không cần soạn bài. Hàng ngày, hàng triệu người khắp nơi trên thế giới dùng mạng lưới thông tin điện toán (Internet) để trực tiếp nghe Ngài dạy pháp. Cha thử nghĩ, nếu là người bình thường thì dễ gì có năng lực vĩ đại như vậy. Có nhiều ngày, do nhu cầu, Ngài giảng đạo suốt tám tiếng đồng hồ, không mệt, không khan cổ. Phật tử khắp nơi quy y đông đến nỗi không đếm được nữa.

    “Một lòng Niệm Phật, ăn chay, làm lành”, kinh Đại Đạo Cao-Đài nói như vậy. Nhưng rất ít người hiểu được cái nào là quan trọng, cái nào là thứ yếu, tu hành riết thành ra mê tín dị đoan, cầu xin đủ thứ để suốt cuộc đời tu hành rồi không biết mình sẽ được gì? Sẽ đi về đâu? Có được cứu rỗi không? Có tránh khỏi được tam đồ ác đạo không?...

    Thưa cha má, cái khổ của người Việt-Nam là suốt năm tháng quanh quẩn bên miếng ruộng, khoảnh vườn, cày sâu, cuốc bẩm... với cảnh đầu tắt mặt tối như vậy còn tinh thần nào để nghĩ đến tu hành! Mà có tu hành thì lấy ai giảng giải đường tu cho mình. Kinh điển thì thậm thâm vi diệu, pháp môn thì vô lượng vô biên, hoàn cảnh thì khó khăn, làm sao có cơ duyên nghe được chánh pháp, nghe được đạo giải thoát? Cho nên có nhiều người muốn tu mà tu không được, không biết làm sao tu! Từ đó mới dễ bị lạc đường. Phàm hễ mình thân với ai thì nợ với người đó, nợ với họ thì phải theo họ để trả nợ. Thành ra thân cận với Phật thì theo Phật để thành Phật, không thân cận với Phật thì làm sao được về với Phật mà viên mãn đạo quả, cho nên đành phải trôi lăn mãi trong lục đạo luân hồi hàng ngàn, hàng vạn kiếp!...

    Trong thơ nghe nói cha má cũng thường niệm Phật, như vậy con yên tâm phần nào. Nhưng niệm Phật phải hiểu cái Lý Đạo, cái Sự Đạo mới được cha má ạ. Niệm Phật, như cha nói "niệm Phật nào cũng được", Phật nào cũng như nhau, thì cũng đúng. Nhưng xem lại kinh điển, nghe quý pháp sư giảng, hiểu được pháp, thì câu nói này có chỗ đúng, cũng có chỗ không đúng lắm! Ví dụ, như Đức Phật Thích-ca Mâu-ni có bốn nguyện gọi là Tứ Hoằng Thệ Nguyện:

    Chúng sanh vô biên thệ nguyện độ.
    Phiền não vô tận thệ nguyện đoạn.
    Pháp môn vô lượng thệ nguyện học.
    Phật đạo vô thượng thệ nguyện thành.

    Trong đó, lời nguyện thứ nhất thề độ tận chúng sanh thoát khỏi sanh tử luân hồi, nhưng phương pháp của Ngài là khuyên chúng sanh phải niệm danh hiệu A-di-đà Phật. Chính vì thế mà tất cả Tăng Ni, Phật tử khi gặp nhau lúc nào họ cũng chắp tay "A-di-đà Phật". Trong kinh A-di-đà nói rất rõ, nếu chí thành niệm Phật, chỉ cần một tiếng cũng có thể vượt qua tam giới. Nhưng phải nhứt tâm mới được. Cái này đâu phải dễ! Nhưng khi tu hành, ngày ngày thành tâm niệm Phật thì ta có thể đi đến chỗ nhứt tâm đó. Trong nhà Phật thường có kệ rằng: “Nhứt cú Di Đà Vô biệt niệm, bất lao đàng chỉ đáo Tây-phương”, chỉ cần niệm một câu Nam-mô A-di-đà Phật mà nhứt tâm, thì tới thẳng Tây-phương Cực-lạc dễ dàng là như vậy.

    Trong những pháp tu hành, có pháp niệm Lương-Hoàng Sám, để sám hối nghiệp chướng, sám hối tội lỗi của mình. Đây là pháp có từ thời vua Lương-Võ-Đế đời nhà Đường. Niệm Lương-Hoàng Sám thì niệm nhiều vị Phật, có lúc niệm cả ngàn vị Phật để mong cầu tiêu bớt nghiệp chướng của ta. Nhưng đây cũng chỉ là pháp làm nhẹ bớt tội chướng mà thôi chứ không phải pháp đắc quả vị, không phải pháp giải thoát huệ mạng. Nghĩa là, khi thân này mất đi, thần thức vẫn phải theo nghiệp báo thọ sanh, chưa biết đâu sẽ đi về cả, chưa cứu được linh hồn của ta!?...

    Tu Niệm Phật là tu trì danh niệm A-di-đà Phật, vì chính đức Phật A-di-đà phát ra bốn mươi tám lời đại nguyện để cứu độ tất cả chúng sanh, nhất là trong thời mạt pháp này, vãng sanh về thế giới Tây-phương. Khi vãng sanh về đó rồi, ta vĩnh viễn không còn rơi vào tam ác đạo nữa, không còn sanh tử luân hồi, không còn thối tâm nữa, gọi là bất thối chuyển. Không bao giờ bị tuột xuống, thì chắc chắn chỉ còn một đường là thẳng tới quả vị Phật thôi. Rất nhiều người vì phát lòng tin vững chắc, họ đã vãng sanh thật sự, họ báo trước ngày nào họ đi, họ biết rõ đi về với Phật.

    Ôi! Phước báu của họ sao mà lớn quá! Trong khi nhìn lại trong dòng họ mình chưa ai chắc chắn thoát được cả. Chết thì đau đớn trong khủng bố, trong lúc thần thức hôn mê. Theo kinh điển nói, mạng chung như vậy khó có thể siêu thoát được!

    Thưa cha má, cha má bình tâm nghĩ kỹ thử coi, tuổi đời đã cao, con người sanh-lão-bệnh-tử ai tránh được đâu? Tuổi trẻ còn non dại, còn háo thắng, không thèm tin Trời-Phật, không thèm nghe đến chuyện huệ mạng gì cả thì còn tha thứ được, chúng còn có thời gian để hối lỗi, chứ còn như cha má đã tới tuổi bát tuần rồi mà còn chần chờ, chưa nghĩ đến con đường giải thoát thì đợi đến bao giờ đây?

    Thưa thực với cha má, con thầm nghĩ cha má thực sự có cái thiện căn phúc đức lớn lắm, nên đến tuổi xế chiều gặp được người khuyên giải tu hành. Theo kinh điển nói, người có phúc đức về cuối đời tự nhiên có dịp gặp được thiện tri thức khuyên tu. Chỉ cần có thiện căn một chút họ thoát khỏi luân hồi liền. Còn Thiện tri thức là ai? Người nào khuyên cha má tu hành là thiện tri thức. Cha má tin con đi, niệm Phật được vãng sanh đó. Con đọc kinh sách, xem giảng ký, nghe thuyết pháp hàng tuần, có nhiều khi hàng ngày, hiện tượng vãng sanh... từng lời, từng ý, từng câu kinh, từng sự việc làm con hiểu thấu rồi. Bây giờ từng phần, từng phần, lần lượt con nói lại cho cha má nghe. Nếu có gì không đồng ý hoặc có thắc mắc cứ việc hỏi để con từng lá thư giải thích thêm. Con tin chắc một ngày rất gần cha má sẽ đột nhiên ngộ đạo, ngộ rồi thì đắc đạo. Lúc đó, con đã hoàn thành tâm nguyện cứu độ song thân, trả tròn chữ hiếu.

    Tại sao được đắc đạo dễ dàng như vậy? Vì được Phật gia trì. Mục đích tu hành là khỏi sa vào tam ác đạo (địa ngục, ngã quỷ, súc sanh) đó là thấp. Cao hơn chút nữa là thoát khỏi lục đạo luân hồi để tiến vào hàng Thánh trong cửu pháp giới. Nếu tu hành dựa theo từng bực, từng bực mà đi thì một chúng sanh phải trải qua vô lượng A tăng kỳ kiếp (một A tăng kỳ = 1 với... 47 số 0) mới mong đạt được. Ví dụ, từ hàng Sơ Tín Bồ-tát muốn lên Sơ Địa Bồ-tát cũng tu hành cả A tăng kỳ kiếp rồi. Nghĩa là, đã là Bồ-tát mà còn vậy, đừng nói chi từ phàm phu mà muốn nhập vào hàng Thánh A-la-hán!

    Vì thư đã dài cho nên con không thể giải thích thêm được. Cha má cứ hiểu rằng, nếu tu hành mong cho được thành người hiền, được người hiền rồi tu thêm chút nữa để thành ông thầy tu... khi trở thành thầy tu đâu có nghĩa là đắc đạo! Vậy thì bao giờ mới giải thoát? Nghĩ lại thời gian mà phát sợ!

    Một điểm nữa cần phải chú ý là ma oán phá hoại. Đời mạt pháp này ma chướng nhiều lắm. Cách đây hai mươi năm, chưa có nhiều đạo lạ, mới mười năm trở lại đây nhiều đạo lạ xuất hiện. Mười năm, hai mươi năm nữa lại có nhiều đạo lạ xuất hiện tiếp. Mỗi đạo đều tự xưng là Phật, là Thánh cả. Nhưng thực tế là gì? Có ai dám xác nhận chăng? Mỗi thứ sẽ có hàng triệu người đi theo. Nếu mình không quyết tâm về Tây-phương với Phật thì dễ gì mình thoát khỏi ảnh hưởng đó. Khi đã rơi vào đó rồi thì ai có thể cứu mình được đây?

    Tất cả sự thực này trong kinh Phật đều nói rõ ràng. Chư Phật trong mười phương đều đồng thanh dùng pháp môn Niệm Phật do Phật A-di-đà đề xướng làm pháp môn chính để cứu độ chúng sanh. Pháp môn này hễ ai tín, thọ, phụng, hành thì được cứu chứ không đòi hỏi khả năng, trình độ, đẳng cấp gì cả. Có như vậy mới mong cứu độ rộng khắp, chứ không thì vô lượng chúng sanh cứ tiếp tục sa vào ác đạo, cứu sao cho hết. Mà sa vào rồi làm sao cứu ra được? Pháp môn này là gì? Làm sao chỉ cần trước giờ phút lâm chung, người đó thành tâm niệm được mười câu Phật hiệu thì được Phật A-di-đà đến tiếp dẫn về Tây-phương. Bắt đầu từ đó, họ không còn là phàm phu nữa, họ đã trở thành bậc bất thối, vĩnh viễn thoát ly luân hồi, nhập vào cảnh giới của Phật, rồi chắc chắn sẽ thành Phật.

    Pháp môn này thù thắng vì được chư Phật mười phương hộ niệm. Được một vị thần hộ trì mình buôn bán đã quá tốt rồi huống chi một vị Phật. Một vị Phật hộ trì là cả một chuyện phước báu vô lượng, huống chi chư Phật mười phương. Vì thế, năng lực vô cùng to lớn, không cách nào tưởng tượng được!

    Ở bên Singapore, có người bị tội tử hình, ba ngày trước khi bị xử tử, may mắn được người nhà (thiện tri thức) khuyên niệm Phật cầu sanh Tây-phương. Đường cùng không thể chọn lựa, thành tâm ăn năn hối lỗi, niệm Phật suốt ba ngày, một lòng cầu về Tây-phương. Khi đưa lên vòng dây thắt cổ, người đó tươi cười, mềm mại, chết mà thất khứu không ra một giọt máu. Chết xong thân thể vẫn cứ mềm mại luôn, trong khi người tử tội bên cạnh sợ hãi, la hét, khi thắt cổ máu me tùm lum, lưỡi thè cả tấc..

    Thưa cha má, cái lý của nó con hiểu, chẳng biết cha má có tin hay không mà thôi. Tại sao người có tội vẫn được cứu? Tại sao chỉ tu có ba ngày mà đắc vãng sanh? Tại sao dễ dàng như trò giỡn vậy? Tại sao lại khó tin quá vậy? Tại sao có người tu cả đời vẫn không được vãng sanh? Tại sao có người tu hành hết kiếp này sang kiếp khác vẫn không trốn thoát được sáu nẻo luân hồi, trong khi đó, một tên tử tội thành tâm niệm Phật ba ngày đã thoát khỏi tam giới? Thật vi diệu quá! Ai có thiện căn phúc đức lớn mới tin được, mới thấy được con đường giải thoát tối ư vi diệu này. Mong cha má mau mau nắm lấy cơ hội này, chứ khi đã sút khỏi tầm tay rồi biết bao giờ mới gặp lại!...

    Nó là một bài toán khó giải đối với người chưa có lòng tin, còn có lòng tin thì có thể hiểu. Nếu cha má tin thì có thể cảm nhận được. Nếu tin mà chưa hiểu tại sao thì con sẽ giải Thích-cặn kẽ cho cha má sau. Còn nếu không tin thì dù có giải thích cha má cũng tìm cách chống cãi thì giải thích làm chi. Hơn nữa, nếu con sơ ý, để cho cha má mắc tội hủy báng chánh pháp thì lớn chuyện vô cùng!

    Niệm Phật để thành Phật, đó là sự thật! Niệm Phật cần nhất là phải nhớ rõ ba điều: TÍN-NGUYỆN-HẠNH.

    Tín, thì tin cho vững chắc, không hoài nghi. Nếu cha má thật sự tin thì cho con hay, con sẽ viết thư giảng rõ cho cha má hiểu sâu hơn để phát lòng tin vững chắc, từ đó mới khởi tu được. Còn tin không vững, còn hồ nghi, tin nửa vời thì con không dám nói đâu.

    Nguyện là gì? Một lòng cầu nguyện được vãng sanh về Tây-phương Cực-lạc khi mãn báo thân này. Sáng nào cũng nguyện. Khi đau thì nguyện, khỏe cũng nguyện, một hướng nguyện sinh Tây-phương Cực-lạc. Nhất định không nguyện về cõi nào khác cả, ngay cả cõi Trời, cõi Thần (A-Tu-la), hoặc trở lại cõi người. Không nguyện trở thành người hiền, trở thành thầy tu, trở thành bậc vua quan quyền tước gì cả. Nên nhớ thật rõ rằng là lời thề nguyện nó có mãnh lực rất lớn, đừng nên nóng giận rồi buông lời thề ẩu mà mang họa về sau.

    Có Tín, có Nguyện thì có phần vãng sanh. Nếu tin chút chút, thử tin để dò xét thì vô phương được cứu. Có tin mà không cầu nguyện, hoặc nguyện sai đường thì sai một ly đi một dặm đó cha má ạ.

    Hạnh là gì? Là trì danh hiệu A-di-đà Phật mà niệm, sáng, chiều, đi, đứng, nằm, ngồi, đang cuốc đất, đang đi đường... lúc nào cũng giữ một câu “Nam-mô A-di-đà Phật” trong tâm. Có thể niệm “A-di-đà Phật” cũng được vì dễ nhiếp tâm hơn. Có niệm như vậy thì tự nhiên phiền não, khổ đau, sầu muộn, tất cả đều tự tiêu tan hết.

    Người niệm Phật không bao giờ sợ chết, sợ ma, sợ khổ, sợ nghèo... Khi niệm thành thục rồi thì tự nhiên thông hiểu đạo lý, thông suốt căn cơ, biết rõ lý nhân quả, biết được sắc thân giả hợp này là gì. Lúc đó ta an nhiên tự tại trước sự sống chết, nhiều người còn hẹn được ngày giờ ra đi, vui vẻ ra đi. Họ bỏ thân xác mà đi chứ không phải chết. Họ còn sống nhưng họ bỏ cái thân như bỏ cái áo cũ để về với Phật, mặc cho con cháu muốn khóc than, cúng kiếng gì đối với cái thân đó thì tự ý mà làm.

    Đó hoàn toàn là sự thực, xin cha má tin chắc vào lời con để quyết tâm tu tập. Nhất định cuộc đời này cha má thành tựu đạo giải thoát, thành Phật!

    Nam-mô A-di-đà Phật

    Con kính thư.

    (Viết xong, Úc Châu, 21/10/00)

    http://www.hoangthantai.com/forum/index.php?topic=1626.msg11874#msg118 74


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group