Những đóa hoa Thiền - Dương Đình Hỷ

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 25th 2010, 7:25 pm
  • 2121.- Phiền não tức bồ đề.


    Lục tổ Huệ Năng nói :
    -Niệm trước chấp cảnh tức phiền não, niệm sau lìa cảnh tức bồ đề.
    (Công Án 100)

    Niệm trước chấp cảnh sanh ra những cảm thọ tốt, xấu hoặc những phản ứng khác thì đó là phiền não. Nếu chuyển niệm, niệm sau lìa mọi phân biệt, chấp trước, tính toán của niệm trước thì đó là trí tuệ. Tựa hồ như lìa phiền não là được bồ đề, kỳ thực phiền não và bồ đề đều cùng một thể, đều là tác dụng của tâm. Hãy lấy một ví dụ khi ta đi đường gặp một quả núi chắn ngay trước mặt (phiền não). Trong ví dụ này ta có thể rút ra 2 điểm :
    1. Không có chuyện gì là không giải quyết được. Nếu không thể trèo qua núi thì ta tìm đường đi vòng qua ngọn núi, hoặc một con đường khác (bồ đề).
    2. Không vì thiếu tôi, thiếu ông mà chuyện không thể làm được (vô ngã). Các người khác có thể tìm ra những cách khác nhau để vượt qua.

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 25th 2010, 7:26 pm
  • 2122.- Hai gương chiếu nhau.


    Có ông tăng hỏi Giáp Sơn Thiện Hội :
    -Khi hai gương chiếu nhau thì thế nào ?
    -Trai thì hiến hạt châu, rồng thì khạc hạt châu trong bụng ra.
    (Tứ Lý Thiền)

    Hai gương chiếu nhau là dụ cho nhận thức tự nhận thức. Nhận thức là gì ? là tôi xem tôi. Cái tôi nào (chủ thể) nghiên cứu cái tôi nào (đối tượng) ? Mã Tổ nói :
    -Đây là đem tất cả tài sản mình có quăng bỏ đi, lại đi tìm tài vật ở bên ngoài.
    Giáp Sơn thì đưa ra hình ảnh trai và rồng hiến châu. Đây là chuyện khiến người ta khó mà lãnh hội, nếu đã rõ rồi thì vẫn là câu : Mặt trời còn cần ánh nắng soi sáng nó sao?

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 25th 2010, 7:26 pm
  • 2123.- Nhàn nhã trong bận rộn.


    Có ông tăng hỏi Giáp Sơn Thiện Hội :
    -Làm sao nhận biết của báu nhà mình ?
    -Nhàn nhã trong bận rộn.
    (Tứ Lý Thiền)

    Câu hỏi của ông tăng là làm sao nhận ra tự tánh ? Thiền tông nhận định rằng không thể dùng nhận thức để đạt được cảnh giới tối cao, bỏ nhận thức xuống là đã ở cảnh giới đó rồi.

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 25th 2010, 7:27 pm
  • 2124.- Tre dài, tre ngắn.


    Thuý Vi bảo Thanh Bình :
    -Đợi không có người tôi sẽ bí mật truyền Phật pháp cho ông.
    Thanh Bình đợi một lúc, nhìn quanh không có ai , bèn thưa :
    -Sư phụ, hiện không có ai, xin sư phụ truyền pháp cho con.
    Thuý Vi không nói một lời dẫn Thanh Bình ra vườn. Thanh Bình lại thưa :
    -Sư phụ ! Chỗ này không có người, xin sư phụ truyền pháp cho con đi.
    Thuý Vi chỉ bụi tre bảo :
    -Ông hãy chú ý coi, chỗ này tre ngắn, chỗ kia tre dài.
    (Tứ Lý Thiền)

    Chân lý là cái gì ? Không ai nói ra được rõ ràng, nhưng không chỗ nào không có nó. Chúng ta trong sinh hoạt hàng ngày trong mỗi cử động, hoặc trong tự nhiên, một cây, một cỏ lãnh hội được ý vị của chân lý không ? Cây tre này dài, cây tre kia ngắn đối với bất cứ người thường nào thì cũng là một nhận thức thực tế đâu có gì là lạ ? Chính điểm này bao dung toàn bộ chân lý. Chúng ta hãy từ những điểm nhỏ nhặt này mà tiến vào cửa chân lý. (Xem thêm công án 85)

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 25th 2010, 7:27 pm
  • 2125.- Núi lớn tốt.


    Có ông tăng hỏi thiền sư Duy Khoan :
    -Thế nào là Đạo ?
    -Núi lớn tốt .
    -Con hỏi Đạo sao thiền sư lại đáp núi lớn tốt ?
    -Ông chỉ biết núi lớn tốt, làm sao hiểu Đạo ?
    (Công Án 100)

    Ông tăng hỏi Duy Khoan là muốn biết tin tức về Đạo. Lúc đó hoặc Duy Khoan trông thấy núi hoặc nghĩ tới núi nên thuận miệng nói ra :
    -Núi lớn tốt.
    Câu nói này bản thân vô ý nghĩa, nhưng đáp trúng. Đạo chẳng lìa bất cứ thời gian, không gian nào, thuận tay chỉ bất cứ cái gì cũng là Đạo. Đạo bản thân không là một vật cụ thể, nhưng cũng không lìa vật cụ thể. Cho nên khi ông tăng hỏi Đạo là gì, vì thiền sư nói là núi lớn tốt, thì làm sao ông khai ngộ được ? Đạo chỉ có tự mình thể hội, không ai có thể bảo cho mình biết Đạo là thế nào, dù có nói cũng chỉ là phí lời, ông không thể tìm được tin tức gì trong đó. Thiền sư dùng một động tác hoặc một lời dường như không liên quan gì để tạo nên một loại thể nghiệm hoặc phản ứng tâm lý, có thể xúc tiến việc khai ngộ của ông tăng. Đó là tinh tuỷ của công án này. (Xem thêm công án 621)

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 25th 2010, 7:28 pm
  • 2126.- Một cọng cỏ.


    Triệu Châu Tòng Thẩm thượng đường nói :
    -Như minh châu trong lòng bàn tay : hồ đến hồ hiện, Hán đến Hán hiện. Lão tăng lấy một cọng cỏ làm kim thân trượng sáu, lấy kim thân trượng sáu làm một cọng cỏ. Phật là phiền não, phiền não là Phật.
    Lúc đó có một ông tăng bước ra hỏi :
    -Không biết Phật là phiền não của nhà nào ?
    -Là phiền não của tất cả mọi người.
    -Làm sao để trừ ?
    -Trừ để làm gì ?
    (Công Án 100)

    Câu chuyện này là để phá trừ những cặp đối đãi lớn nhỏ, phàm thánh, trí ngu. Bất kể Hồ, Hán tới minh châu không bị ảnh hưởng gì. Minh châu vẫn là minh châu. Câu Triệu Châu nói về cọng cỏ và pháp thân Phật là chỉ rằng các pháp đều bình đẳng, không khởi tâm phân biệt, chấp trước. Nếu chấp pháp thân Phật là kim thân trượng sáu là còn phiền não. Ngoài ra vì các pháp đều bình đẳng nên Phật là phiền não. Chấp Phật là phiền não, không chấp Phật là không tin Phật cũng là phiền não. Lúc đó, ông tăng hỏi Phật là phiền não của ai ? Triệu Châu đáp Phật làm cho mọi người phiền não. Ý là vì có quan niệm Phật khiến cho mọi người chấp do đó bị phiền não. Còn một ý nữa là chúng sanh tự mình đã là Phật nhưng nhiều người chưa biết điều này do đó phiền não do tự tâm sinh ra cũng như Phật chấp phiền não cho chúng sanh. Ông tăng lại hỏi làm sao để trừ phiền não. Triệu Châu bảo :
    -Không cần phải trừ, chỉ cần không chấp nó là được rồi. Nếu ông muốn trừ phiền não thì lại tăng thêm một tầng phiền não nữa. Nếu mặc kệ nó, vượt lên nó thì cả Phật và phiền não đều tan biến. (Xem thêm công án 723)

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 25th 2010, 7:29 pm
  • 2127.- Tâm giữ tĩnh là bệnh.


    Ngưu Đầu Pháp Dung nói :
    -Giữ cho tâm tĩnh là còn bị bệnh.
    (Công Án 100)
    Phật giáo Trung Quốc có 2 định nghĩa về Thiền :
    1.Do tĩnh toạ vào thiền định : đó là thiền tiểu thừa, là giữ tâm cho tĩnh : ninh tĩnh, an tĩnh, bình tĩnh. Giai đoạn thô thiển gọi là tĩnh toạ, thâm sâu hơn gọi là thiền định.
    2.Thiền ngộ : không nhất thiết phải ngồi thiền, chỉ cần bỏ xuống mọi chấp trước, mong cầu, khiến tâm được an định.
    Bệnh là gì ? nếu tâm an tĩnh nhưng chưa sáng, nếu có rối ren phát sinh tâm sẽ bị ảnh hưởng, xao động. Do đó, không lạ khi những người giữ tĩnh thích độc cư nơi vắng vẻ, xa lánh mọi người. Những người này dù vào được định nhưng khi xuất định vẫn không tránh được phiền não. Khi gặp hoàn cảnh được, mất xung đột thì tham, sân, si lại xuất hiện. Vì vậy Pháp Dung bảo những người này chưa lìa bỏ được phiền não. Thiền tông tuy nhận toạ thiền là một phương pháp tu hành, nhưng lại càng quý trọng những người tham thiền ở ngã tư đường hơn. Thân ở nơi náo loạn mà tâm không bị ảnh hưởng đó mới là thiền ngộ.

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 25th 2010, 7:30 pm
  • 2128.- Không vì trời, người mà tới.


    Có lần Động Sơn Lương Giới đi hành cước, bị lạc đường ở núi Long Sơn, gập được Long Sơn hoà thượng. Động Sơn hỏi :
    -Núi này không có đường vào, hoà thượng làm sao vào được ?
    Hỏi ba lần Long Sơn đều đáp không biết, Động Sơn chất vấn :
    -Vì sao hoà thượng không biết ?
    -Tôi không phải vì trời, người mà tới.
    (Công Án 100)

    Đây là đoạn đối thoại rất trí tuệ của hai vị thiền sư đã khai ngộ. Long Sơn là tên núi, Động sơn cũng là tên núi. Động Sơn đến Long Sơn thấy cây cối rậm rạp nên hỏi Long Sơn từ đường nào vào núi. Sự thật thì khi Động Sơn vào núi cũng chẳng thấy đường nào, ông đã biết nhưng vẫn hỏi để trắc nghiệm xem Long Sơn có phải là một vị cao tăng hay không ? Long Sơn đáp :
    -Tôi không phải là mây, nước. (vân thuỷ : chỉ ông tăng đi hành cước
    Mây trên trời theo gió trôi, nước dưới đất theo dòng chẩy.
    Ý nói không có chỗ trú nhất định, cũng có nghĩa chẳng tới, chẳng đi.
    -Nếu hoà thượng không đi hành cước thì trú ở núi này đã bao lâu rồi ?
    -Xuân, Thu chẳng kể.
    Ý nói ông đã vượt qua thời, không; đây không phải là nói nhục thân ông không già mà là cảnh giới giác ngộ của ông không liên quan gì đến thời, không.
    Động Sơn lại hỏi để xem ông ngộ thật hay giả :
    -Ngọn núi này ở đây trước hay hoà thượng ở đây trước ?
    -Không biết.
    -Vì sao hoà thượng không biết ?
    -Tôi không vì trời, người mà tới.
    Chỉ có trời và người chưa ngộ mới tính toán thời gian. Ngộ cảnh vượt lên thời, không cho nên không rơi vào tầng trời người. Người chưa giải thoát không biết cảnh giới siêu thoát thời, không như thế nào, có nói ra cho họ thì cũng như là không nói. Đối với người đã ngộ trả lời không biết dường như là ngu mà thực ra là đại trí. (Xem thêm công án 953, 2090)

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 25th 2010, 7:31 pm
  • 2129.- Đại cơ đại dụng.


    Một hôm Quy Sơn bảo các đồ đệ :
    -Có nhiều người chỉ được đại cơ, không được đại dụng.
    Ngưỡng Sơn đem câu nói này hỏi một vị am chủ ở dưới núi :
    -Lão hoà thượng nói câu này là ý gì ?
    -Ông nhắc lại coi. Ngưỡng Sơn mở miệng định nhắc lại, am chủ đạp cho một đạp ngã lăn trên đất. Ngưỡng Sơn về báo cáo lại cho Quy Sơn. Quy Sơn cười ha hả.
    (Tứ Lý Thiền)

    Các chướng ngại tâm lý ảnh hưởng đến sự phát huy trí thức. Nếu một người có thể buông bỏ tất cả xuống thì sẽ cảm thấy mình đột phá được những chướng ngại tâm lý. Cơ dụng của thiền là như thế.

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 25th 2010, 7:31 pm
  • 2130.- Căn nguyên của Phật pháp.


    Hà Dịch Thần Hội hỏi Lục tổ Huệ Năng :
    -Phật pháp khởi từ đâu ?
    -Từ tâm chúng sanh.
    (Công Án 100)

    Hà Dịch Thần Hội là một chú sa di nhỏ tuổi rất được Lục tổ coi trọng. Câu hỏi của Thần Hội có nghĩa là căn nguyên của thiền pháp cũng là trí tuệ, niết bàn, giải thoát, lìa khổ được vui là gì ? Nói cách khác, Phật pháp có thể dùng để thấy được khổ não của chúng sanh đồng thời vận dụng để được giải thoát, tự tại, từ đâu ra ? Nhiều người cho rằng Phật pháp là những lời dạy của Đức Phật, nhưng Lục tổ Huệ Năng lại bảo Phật pháp xuất phát từ tâm chúng sanh. Vậy chúng ta hãy xét tâm Phật và tâm chúng sanh để hiểu cho rõ. Tâm Phật ổn định và bất động nên là trí tuệ, còn tâm chúng sanh khởi phục bất định nên là phiền não. Ổn định và bất động của trí tuệ có công năng soi chiếu. Khởi phục bất định của phiền não sanh ra những hiện tượng tâm lý như, nhân ngã, đúng sai, được mất v . v . Tâm Phật và tâm chúng sanh đồng thể lưỡng diện. Chỉ cần tâm phiền não bất động thì tâm trí tuệ hiển hiện, tương tự như mặt biển khi lặng yên có thể phản chiếu mọi hình tượng, nhưng khi có gió thổi, sóng dậy thì không phản chiếu được gì. Chỉ cần chúng sanh có thể giữ cho tâm được bình tĩnh, an định không bị hoàn cảnh ảnh hưởng thì trí tuệ tương đồng với chư Phật hiển hiện. Do đó, Phật pháp không do bên ngoài đưa tới mà do trong tâm mỗi chúng sanh đã có Phật pháp hiện thành. Bởi vậy có thể nói : “Chúng sanh là chúng sanh ở trong tâm của chư Phật, Chư Phật là chư phật ở trong tâm của chúng sanh. Tâm Phật và tâm chúng sanh tâm tâm tương thông. Chư Phật đã khai ngộ nên tâm an định không bị gió thổi làm lay động. Chúng sanh còn chấp mê chưa ngộ nên còn theo tình huống khởi phục làm mình bị khốn và đồng thời làm khốn người khác.

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 25th 2010, 7:32 pm
  • 2131.- Chẳng động môi họng.


    Bách Trượng Hoài Hải thượng đường yêu cầu đại chúng :
    -Các ông không được động môi, họng. Nói mau ! Nói mau !
    Quy Sơn Linh Hựu bước ra thưa :
    -Con không nói, mời sư phụ nói.
    -Nếu tôi nói cho ông nghe thì về sau không còn con cháu nữa.
    (Công Án 100)

    Hai thầy trò nói gì vậy ? Thầy muốn trò không dùng lời mà nói, trò rất thông minh, thầy đã không cho dùng lời vậy con không dùng lời, mời thầy nói đi. Bách Trượng bảo nếu tôi nói ra thì sau này không còn Thiền tông nữa. Thế là thế nào ? Công án này cho chúng ta biết chân lý không thể dùng lời mà diễn tả ra được. Trong kinh Phật nói không thể nghĩ bàn là chỉ chân lý tuyệt đối. Người trí thì nhận định rằng không có một lời nhất định nào để nói về chân lý, cũng không có một chân lý nhất định nào để giảng. Bởi vì dùng lời để nói ra thì chân lý không còn là chân lý nữa. Nếu ta giơ một bông hoa lên bảo mọi người mô tả, thì lời của mỗi người mỗi khác. Đó là vì mọi người có hoàn cảnh, trình độ, tư chất v . v . khác nhau. Vì vậy chúng ta có thể rút ra một điều là trong sinh hoạt chúng ta nên tôn trọng ý kiến của người khác, đừng bắt người nào phải cảm nhận, suy nghĩ giống như mình.

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 25th 2010, 7:32 pm
  • 2132.- Ép dân lành làm giặc.


    Động Sơn Lương Giới tới tham Nam Tuyền Phổ Nguyện gập đúng ngày kỵ Mã Tổ. Nam Tuyền bảo đại chúng :
    -Ngày mai cúng chay Mã Tổ, không biết Mã Tổ có tới không ?
    Đại chúng không ai trả lời được. Động Sơn nói :
    -Đợi có bạn sẽ tới.
    Nam Tuyền khen :
    -Ông tuy là hậu sanh, nhưng là ngọc có mài dũa.
    -Hoà thượng đừng ép người dân lành làm giặc .
    (Công Án 100)

    Thiền tông vẫn giữ tập tục văn hoá, đến ngày kỵ của lão sư, đều làm bữa cơm chay cúng, giữ tập tục nhưng không chấp, vô tướng, vô ngã. Nam Tuyền nhân ngày kỵ Mã Tổ đề ra vấn đề này. Mã Tổ đã ngộ đạo há cần người sau cúng ? Tăng chúng nghĩ nếu đã cúng sao còn hoài nghi Mã Tổ không đến ? Do đó không trả lời được. Đối với những người đã ngộ thì các nghi thức không cần thiết, nhưng đối với những người chưa ngộ thì đó là một nhu cầu. Động Sơn Lương Giới đã khai ngộ nên đáp :
    -Mã Tổ không đến một mình, đợi có bạn sẽ tới.
    Mã Tổ đã khai ngộ, giải thoát, nếu còn ỷ lại vào bạn thì không phải là Mã Tổ nữa. Câu nói này có nghĩa Mã Tổ không thể đến, cũng có thể nói là vấn đề đến hay không đến không được đặt ra. Nam Tuyền nghe nói liền khen ngợi vị hậu sanh khả uý này.

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 25th 2010, 7:33 pm
  • 2133.- Ở mọi nơi thì hoả táng còn ở đây thì chôn sống.


    Hoàng Bá dẫn tăng chúng ra vườn trà cuốc đất, thấy Lâm Tế chống cuốc liền hỏi :
    -Ông mệt lắm hả ? Sao không làm việc ?
    -Con vừa mới tới, làm sao đã mệt ?
    Hoàng Bá biết Lâm Tế muốn quẫy nhiễu, liền giơ gậy lên đánh. Lâm Tế nắm lấy gậy, thuận tay đẩy lão sư ngã lăn cù trên đất.
    Hoàng Bá kêu lên :
    -Duy Na, mau đỡ tôi dậy.
    Duy Na chạy lại vừa nâng Hoàng Bá dậy vừa lẩm bẩm :
    -Cái gã Lâm Tế khùng này, thực hết nói, dám đẩy ngã phương trượng, phải đuổi gã ra khỏi sơn môn mới được !
    Nào ngờ Hoàng Bá lại đánh Duy Na. Lâm Tế đứng bên cuốc vài nhát nói lời điên khùng :
    -Ở các nơi thì hoả táng, còn ở đây thì chôn sống.
    Ông dùng cuốc không phải để trồng trà mà là chuẩn bị chôn sống Hoàng Bá.
    (Công Án 100)

    Công án này cho chúng ta biết điều gì ? Tâm Lâm Tế đã tự tại, độc lập, siêu thoát, hy vọng được Hoàng Bá kiểm nhận. Nếu Hoàng Bá không chấp nhận thì là công phu chưa đủ, còn phải cố gắng thêm. Do đó, mới hướng Hoàng Bá thỉnh giáo. Sư phụ đánh ông, ông nắm lấy gậy, đẩy ngã sư phụ. Nếu là người khác thì có can đảm làm việc này không ? Ý Lâm Tế là : đánh con không phải là biện pháp, không có công dụng gì, con không cần phải đánh. Do đó, đẩy ngã sư phụ để biểu lộ tâm cảnh. Nếu Lâm Tế giả ngộ thì sẽ lộ ra tỳ vết và Hoàng Bá sẽ tiếp tục đánh. Nhưng kết quả là Hoàng Bá lại đánh Duy Na. Duy Na không hiểu vì không biết chuyện gì đã xẩy ra giữa Hoàng Bá và Lâm Tế. Hoàng Bá đánh để ông hiểu rõ sự tình. Câu của Lâm Tế có nghĩa là: tôi đã tự do, tự tại không còn ỷ lại vào sư phụ nữa.
    (Xem thêm công án 582)

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 25th 2010, 7:34 pm
  • 2134.- Bay qua rồi.


    Bách Trượng Hoài Hải theo hầu Mã Tổ Đạo Nhất ra ngoài nơi khoáng dã chơi, gập một bầy vịt trời bay qua. Mã Tổ hỏi :
    -Là con gì ?
    -Vịt trời.
    -Bay đi đâu ?
    -Bay qua rồi.
    Mã Tổ bóp mũi Bách Trượng, Bách Trượng bị đau kêu toáng lên. Mã Tổ bảo :
    -Ông còn nói đã bay qua rồi ư ?
    Bách Trượng ngay đó đại ngộ.
    (Công Án 100)

    Đây là một công án trứ danh. Bách Trượng là thiền sư khai sáng ra Nông Thiền, ông khai ngộ là nhờ công án này. Những câu đáp của Bách Trượng đều không sai, nhưng đối với Thiền thì tâm phải luôn luôn giữ ở hiện tại. Tâm Bách Trượng đáng nhẽ phải không còn lưu giữ dấu vết gì của vịt trời, nhưng tâm ông lại theo vịt trời bay về quá khứ. Do đó, Mã Tổ bóp mũi ông, ông bị đau. Cái đau đó là hiện tại, chân thật, trọng yếu, thân thiết, ngay trước mắt. Trong từng giây phút nếu giữ được thân tâm là một, tâm khẩu là một thì đó là tu hành. Nếu không có động tác gì thì không có tôi, không có ông, không có thời gian, không gian dĩ nhiên cũng không có “ đã bay qua rồi”. Từ công án này chúng ta rút ra được 3 điều :
    1. Hiện tại là trọng yếu nhất.
    2. Nếu động một cái thì đã là quá khứ rồi.
    3. Nếu không động thì không tồn tại.
    (Xem thêm công án 1041, 1572, 1719)

  • Lòng Trắc Ẩn

    April 25th 2010, 7:34 pm
  • 2135.- Trụ trì bận rộn.


    Tam Thánh Huệ Nhiên hỏi Tuyết Phong Nghĩa Tồn :
    -Cá trong lưới ăn gì để qua ngày ?
    -Đợi khi nào ông ra khỏi lưới, tôi sẽ nói cho ông biết.
    -Hoà thượng lãnh 1500 chúng mà sao không hiểu lời con hỏi ?
    -Tôi làm trụ trì bận rộn lắm.
    (Công Án 100)

    Có một số người không biết mình như cá nằm trong lưới, chỉ bận rộn sanh hoạt, không biết cái chết ở ngay trước mặt, cứ như người sống say chết mộng. Có một số người khác như Tam Thánh biết mình như cá nằm trong lưới , nhưng không biết lối nào thoát ra. Vấn đề là trong lưới không có đồ ăn, chỉ đành cá lớn nuốt cá bé, phải làm sao đây ? Tuyết Phong bảo :
    -Giản dị lắm, khi nào ông ra khỏi lưới tôi sẽ bảo.
    Tam Thánh không hiểu nên mới thốt ra lời oán trách. Thực ra Tuyết Phong đã trả lời rõ ràng rồi mà ông không hiểu. Lưới phiền não ở đâu mà ra ? Chính là do ông tự đan, tự buộc lấy mình. Nếu bỏ tất cả mọi vọng tưởng xuống : không so sánh, tính toán, ỷ lại, chờ đợi v . v . thì đã thoát ra khỏi lưới phiền não rồi. Lão tăng làm trụ trì bận rộn lắm không có thì giờ mà giải đáp những câu hỏi như câu hỏi này .
    (Xem thêm công án 1077, 2068)


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group