Những chuyện nhân quả - Dương Đình Hỷ lược dịch

  • Lòng Trắc Ẩn

    July 31st 2010, 1:28 pm
  • 76.- Báo Oán Tại Trường Thi.




    Đời Thanh, Lý Lượng Thái người tỉnh Giang Tô thi đậu cử nhân rồi bèn tham dự kỳ thi Đình. Cuộc khảo sát tiến hành vào buổi chiều. Bỗng nhiên có bóng một thiếu phụ vào phòng thi thổi tắt đèn nơi bàn Lý Lượng Thái, khiến Lý không viết bài được. Lý thắp đèn lên, lại bị bóng ma thổi tắt, lại kêu tên Lý Lượng Thái mắng rằng :
    -Ngươi làm dơ danh tiết ta, hại ta mất mạng. Đồ súc sanh vô nhân cách, cử nhân cũng chưa xứng nói gì đòi làm tiến sĩ ?
    Lý Lượng Thái kinh sợ, phải nộp quyển trắng mà ra. Vì đậu cử nhân hạng cao, Lý được bổ làm giáo thọ. Tài học khá nên lại được đề bạt làm tri huyện, nhưng chưa kịp nhậm chức thì bị bệnh mà chết.



    (Nhân Quả Báo Ứng Lục)

  • Lòng Trắc Ẩn

    July 31st 2010, 1:29 pm
  • 77.- THIỆU ĐẠO.





    Trào Minh, Thiệu Đạo người Trì Châu (tỉnh An Huy ngày nay) là nha lại cai quản tù nhân. Ông thường đòi tù nhân tiền hối lộ, được tiền thì vui vẻ, không được thì thịnh nộ tay đấm chân đá. Khi quan sai tra khảo thì đánh đập tù nhân tận tình khiến nhiều người bị chết dưới gậy. Về sau, Thiệu Đạo bị một bệnh lạ : chân tay co quắp, toàn thân nổi đầy mụn mủ hôi thối, cả ngày nằm trên giường kêu khóc. Cuối cùng kiệt sức mà chết. Người đương thời đã có câu :
    -Làm ác nhất định bị quả báo, chỉ cần coi Thiệu Đạo là biết !


    (Nhân Quả Báo Ứng Lục)

  • Lòng Trắc Ẩn

    July 31st 2010, 1:30 pm
  • 78.- TRƯƠNG VĂN KHẢI.




    Trương Văn Khải người Phúc Kiến, một năm nọ trong vùng có nạn thổ phỉ, cùng bạn là Chu Quân vào núi lánh nạn. Hai người đi
    tới một nơi cảnh rất đẹp. Cây cao chót vót, trên cành chim hót ríu rít, dưới đất thì lá vàng rụng đầy. Hai người bỗng thấy một thiếu nữ xinh đẹp ngồi trên một tảng đá ngoài động thì vui mừng. Nhưng thiếu nữ thấy hai người đàn ông lạ thì có vẻ sợ hãi, vội vàng đứng dậy định đi. Trương Văn Khải bèn lên tiếng :
    -Tiểu thơ ! Xin cô đừng đi ra ngoài gập thổ phỉ thì nguy hiểm lắm. Chúng tôi cũng là người lánh nạn, thật thà trung hậu, không làm hại cô đâu.
    Thiếu nữ thấy Trương Văn Khải nói giọng thành thật bèn dừng lại thi lễ. Cô kể lể cùng cha mẹ chạy loạn, giữa đường gập thổ phỉ, mạnh ai nấy chạy nên bị lạc nhau. Ba người chuyện trò để qua giờ. Trương Văn Khải chỉ nghĩ cách để bảo hộ cho thiếu nữ, nhưng Chu Quân là người hiếu sắc thấy thiếu nữ đẹp thì muốn chiếm đoạt. Nhiều lần trong đêm Chu Quân muốn xâm phạm nhưng đều bị Trương Văn Khải ngăn trở.
    Sáng hôm sau Trương Văn Khải kéo Chu Quân ra ngoài thăm dò tin tức, mục đích là để thiếu nữ được an toàn. Khi biết được tặc phỉ đã lìa khỏi vùng, bèn tìm gập các phụ lão trong thôn, nhờ đến đón thiếu nữ về nhà. Mấy hôm sau, thân phụ của thiếu nữ cho người đến nhà Trương làm mai gả con gái cho chàng để đền ơn cứu giúp. Hai vợ chồng sống rất vui vẻ, hạnh phúc, phu xướng phụ tùng, sau sinh được 2 đứa con trai đều thi đậu tiến sĩ.


    (Nhân Quả Báo Ứng Lục)

  • Lòng Trắc Ẩn

    July 31st 2010, 1:32 pm
  • 79.- Rùa Báo Ơn.




    Dưới đây là chuyện rùa cứu người, bà ngoại kể cho chúng tôi nghe :
    Hồi nhỏ gia đình ta sống ở ven sông. Hàng xóm láng giềng đều là người đánh cá. Mỗi nhà đều có hai, ba chiếc thuyền đánh cá nhỏ, sớm đi tối về. Một năm nọ, vào mùa hè, trời rất là nóng nực. Buổi sáng khi thuyền đánh cá ra khơi, trời rất trong, không một đám mây. Không ngờ đến trưa vào khoảng 3, 4 giờ mây đen kéo tới đầy trời,
    sấm chớp đùng đùng. Một lúc sau trời mưa như thác đổ. Chính mắt ta nhìn thấy những chiếc thuyền nhỏ chòng chành trên sông nước, một vài chiếc bị nhận chìm. Người nhà các ngư phủ đều đứng bên bờ sông kêu khóc. Có người được cứu, có người bị mất tích. Trương lão là một ngư phủ thật thà, tốt bụng cũng ở trong đám thuyền bị lật. Bà Trương và 2 con gái khóc lóc thảm thiết. Bỗng một người la lên : -Nhìn kìa, có một chấm đen đang trôi vào bờ, không biết là cái gì ?
    -Đúng rồi ! Tôi cũng thấy, là cái gì thế nhỉ ?
    Mọi người chỉ trỏ bàn tán. Con gái lớn ông Trương bảo mẹ :
    -Mẹ ! Hình như là người ta.
    Cô nói rồi vội chạy xuống bờ sông.
    -Tiểu Phụng cẩn thận, coi là người nào, có phải là cha con không ?
    Ấu phụng, cô con thứ cũng chen vào :
    -Mẹ, chị hai nói đúng ! Là một người.
    Lúc đó mọi người ồn ào :
    -Đúng là một người !
    -Là ai vậy ?
    -Đợi lại gần sẽ nhìn rõ !
    Tiểu Phụng bỗng chạy lên hét lớn :
    -Mẹ ! Là cha con.
    -Con nhìn rõ chứ ? Cám ơn Bồ tát phù hộ !
    Bà Trương vừa khóc lạy trời, lạy đất.
    -Kỳ thật ! Nếu là người sao nổi trên nước ?
    -Hình như có cái gì đỡ bên dưới.
    Mọi người chạy xuống xem thì thấy lão Trương nằm trên lưng một con rùa lớn. Mấy thanh niên kéo lão Trương lên bờ. Con rùa hướng lão Trương gật đầu rồi từ từ lặn xuống nước. Vợ con dìu lão Trương về nhà. Sau khi thay quần áo, uống vài hớp rượu, lão Trương đã tỉnh táo lại. Truyện rùa cứu người đồn khắp xóm, mọi người tấp nập đến hỏi thăm. Bạn bè lại tổ chức một bữa nhậu để mừng. Sau vài tuần rượu lão Trương kể :
    Một làn sóng lớn ùa tới lật sấp thuyền chúng tôi, trong lúc hôn trầm dưới đáy sông, tôi nghĩ bụng “Thôi ! phen này chắc là chết đuối rồi !” Bỗng nhiên thân thể như có vật gì đẩy tôi lên mặt nước. Khi tới mặt nước tôi mới nhìn rõ thì ra là một con rùa đưa lên. Lúc đó không hiểu, nhưng bây giờ nghĩ lại thì tôi đã rõ. Tôi và con rùa này vốn có duyên phận. Lúc tôi 8 , 9 tuổi, có một hôm tan học về nhà tôi thấy một lũ trẻ đang đốt lửa ven sông. Tôi hỏi :
    -Tụi mày đốt lửa làm gì thế ?
    -Tụi tao đốt lửa để nướng rùa ăn.
    Tôi háo kỳ nhìn con rùa đáng thương, mắt nó nhìn tôi nhỏ lệ. Tôi thấy bất nhẫn và tự nhủ phải cứu nó. Tôi năn nỉ xin mấy đứa nhỏ đừng giết rùa nhưng chúng không chịu. Tôi bèn cướp đại con rùa chạy thẳng ra bờ sông ném xuống. Tôi bị bọn nhỏ xúm lại đánh cho một trận, mặt mũi xưng húp, quần áo tả tơi. Về nhà, lại còn bị đòn vì tội đánh lộn nữa. Chuyện cũ lâu rồi, không ngờ ngày nay tôi lại được nó cứu.



    (Báo Từ Hàng Phổ Độ)

  • Lòng Trắc Ẩn

    July 31st 2010, 1:35 pm
  • 80.- Nhờ Trường Chay Mà Thoát Nạn.




    Năm Dân quốc 35, chuyến xe lửa tốc hành từ Hồ Bắc tới Quảng Châu tới trạm Anh Đức thì xe tạm ngưng. Các hành khách được thông báo, tự do xuống xe nửa giờ để đi ăn trưa, sau đó xe lửa sẽ lại tiếp tục hành trình suôi Nam. Có một vị hành khách người Hồ Nam bình sanh ăn chay trường, vì các quán phụ cận trạm xe lửa không có tiệm nào bán đồ chay cả, nên ông đành đi xa vài quãng phố để tìm. Ăn xong rồi trở về trạm thì xe đã chạy mất. Không ngờ khi xe qua Anh Đức Thiết Kiều thì bỗng cầu bị gẫy đôi, cả đoàn xe lửa đâm xuống sông, hơn 2.000 hành khách đều tử nạn, chỉ riêng vị hành khách ăn chay trường là may mắn thoát nạn.


    (Nhân Quả Báo Ứng Lục)

  • Lòng Trắc Ẩn

    July 31st 2010, 1:36 pm
  • 81.- VƯƠNG ÍCH.




    Tại tỉnh Giang Tô có một sai dịch là Vương Tích làm việc với Tri huyện Đường Nguyên Tố nhiều năm. Một năm, Vương Tích bị bệnh nặng rồi qua đời. Trong lúc người nhà đang khóc lóc thảm thiết Vương Tích bỗng hét lên một tiếng, từ trong quan tài lồm cồm bò dậy khiến mọi người sợ hết cả hồn vía. Vương Tích thuật lại cho mọi người nghe :
    -Trong lúc tôi đang mơ mơ màng màng bỗng có hai người sai dịch đến bảo : “Nha môn gọi ông!” Tôi cứ nghĩ là Tri huyện Đường Nguyên Tố cho gọi tôi. Nào ngờ họ dẫn tôi tới miếu Thành Hoàng, ngoài cửa có một cây rất to, tỏa bóng mát tứ phía. Dưới gốc cây có bầy nhiều bàn ghế. Hai người sai dịch bảo :
    -Đây là quán trà Bạch Gia.
    Bỗng có tiếng gọi :
    -Vương Tích.
    Hai người sai dịch bèn dẫn tôi vào trong điện. Có một vị quan thưa :
    -Tuổi thọ của người này đã hết, nhưng 20 năm trước có cứu được 2 mạng người, được tăng thọ 1 kỷ (12 năm).
    Thành hoàng trên điện phán :
    -Vậy thì để hắn hồi dương !
    Hai sai dịch bèn dẫn tôi ra ngoài, rồi bỏ đi. Tôi ngơ ngác không biết đường nào mà đi, bỗng thấy một người mặt tròn như bánh xe hét lớn :
    -Đi mau ! Đi mau !
    Tôi kinh hãi hét lên mở mắt ra thì thấy mình nằm trong quan tài, toàn thân toát mồ hôi, khỏi hẳn bệnh. Còn chuyện cứu 2 mạng người thì là năm xưa khi có loạn thổ phỉ đánh phá Giang Tô, khi bỏ thành chạy loạn tôi gập một bà lão dẫn theo một đứa bé gái khóc lóc thê thảm. Tôi hỏi chuyện bà lão mới biết đứa bé gái là con quan huyện Giang Âm còn bà lão là vú nuôi của cô bé. Quan huyện đã bị giặc giết, bà vú dẫn cô bé chạy trốn, khổ nỗi tứ cố vô thân, không biết đi đâu, làm sao mà sống ? Tôi thấy tình cảnh họ đáng thương bèn dẫn họ về nhà nuôi dưỡng một thời gian. Sau lại tìm được bạn
    đồng liêu thân thiết của quan huyện bèn dẫn họ đến nương nhờ khiến họ có đường sống.


    (Nhân Quả Báo Ứng Lục)



    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày April 26th 2012, 2:53 pm với 1 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    July 31st 2010, 1:38 pm
  • 82.- Đồng Mạng, Dị Báo.




    Ở tỉnh Giang Tây có có hai anh em sinh đôi rất giống nhau, ngay cả cha mẹ cũng không phân biệt được, chỉ đành dùng y phục, mầu hồng là anh, mầu xanh là em. Khi lớn lên cùng đi học, khi kết hôn cũng cùng ngày. Mọi chuyện nhất thiết đều giống nhau. Mọi người đều bảo 2 người có cùng một số tử vi, cho nên số mạng giống nhau. Năm đó 2 người đi thi Tú tài. Trước khi thi, 2 người đến trọ ở một nhà gần trường thi. Có một thiếu nữ hàng xóm thấy hai anh em tướng mạo anh tuấn lại có học, có tương lai, cũng không biết họ đã có vợ, do đó thường tìm cơ hội gần gũi. Người anh chuyên tâm học thi, từng cự tuyệt thiếu nữ, lại cảnh giới em ở nhà đã có vợ, trước kỳ thi không được phân tâm, đừng để thiếu nữ cám dỗ. Người em bề ngoài vâng dạ, nhưng bí mật cùng thiếu nữ tư tình, lại mạo nhận mình là anh, hứa sau khi thi đậu Tú tài sẽ đến cưới cô. Thiếu nữ cũng tưởng là người anh thật. Không lâu, sau khi bảng Tú tài niêm yết, người anh đậu còn người em rớt. Thiếu nữ nghe tin người anh trúng Tú tài vui vẻ muôn phần. Năm sau, người anh lại trúng Cử nhân, thiếu nữ lại càng vui, ngày đêm mong chờ. Nhưng chờ mãi chẳng thấy gì nàng thất vọng, oán hận, bi thương, phẫn nộ. Dần dần nàng mang bệnh mà qua đời. Người anh sau đó được bổ làm quan, sống lâu, hưởng thụ vinh hoa, phú quý, con cháu đầy nhà. Người em cùng số tử vi nhưng thiếu đức hạnh, thi trượt mãi, không con cái, rồi cũng không sống được lâu.


    (Nhân Quả Báo Ứng Lục)

  • Lòng Trắc Ẩn

    July 31st 2010, 1:40 pm
  • 83.- Công Môn Là Chốn Tu Hành.




    Bố của Tuần vũ Ngô Hưng là một sai dịch coi việc tra khảo, đánh đập tù nhân. Tuy là một nha lệ thấp hèn nhưng tính tình trung hậu, thích giúp đỡ người. Ông thường bảo bạn đồng sự :
    -Cửa công là chỗ tốt để tu hành. Chúng ta ở công môn giống như vào một kho tàng, nếu không mang được gì ra chả là đáng tiếc sao ?
    Bởi vậy, nếu giúp được ai ông đều giúp. Gập những người đi kiện cáo ông đều khuyên hòa giải. Mỗi khi đánh người xong, ông đều ngâm gậy ở trong thùng nước tiểu để nước tiểu ngấm vào gậy. Khi đánh tù nhân sẽ không bị ứ huyết mà mang trọng bệnh.
    Đương thời, thái thú họ Đặng rất tàn bạo, khi sai đánh người, phải đánh đến chảy máu mới cho ngưng. Ông dùng gậy này đã cứu được tính mạng nhiều người. Ông có một đứa con rất thông minh, một hôm đi học về đi lạc vào đường quan Thái thú thường đi, bị thị vệ Thái thú bắt giữ. Thái thú thấy là một đứa nhỏ bèn mắng cho một trận rồi thả ra. Thằng nhỏ về nhà phát phẫn dụng công học tập. Nó nói :
    -Biết đâu ngày sau ta không làm Thái thú?
    Ông bố cười bảo :
    -Thằng ngốc ! Cha chỉ là một tên nha lại nhỏ, con làm sao thành Thái thú ?
    Đứa con không dám cãi bố, nhưng càng gắng học tập. Về sau khi trưởng thành văn chương rất xuất sắc, được mọi người kính trọng. Ông bố là người nhân hậu, lại đối với văn nhân rất kính trọng nên những người có học trong huyện đều cổ võ ông cho con đi thi. Không ngờ cậu con vừa thi đã đậu ngay Tú tài, rồi sau đậu luôn Tiến sĩ, làm quan tới chức Tuần vũ. Mấy đời sau con cháu đều hiển hách.



    (Thiện Hữu Thiện Báo)

  • Lòng Trắc Ẩn

    July 31st 2010, 1:45 pm
  • 84.- THÔI THỰC.





    Đời Đường, Thôi Thực người An Hỷ, Định Châu. Tuổi trẻ tài hoa, viết văn rất hay nhưng tính tình giảo hoạt, đa nghi. Sau khi đậu Tiến sĩ, làm quan đến chức Khảo Công Viên Ngoại Lang.
    Lúc đó, vua Trung Tông đối với quần thần không thân cận ai ngoài Võ Tam Tư. Trong triều còn có Hoàn Nghiện Phạm cũng là một vị quan lớn nắm nhiều quyền hành; thấy Trung Tông sủng ái Võ Tam Tư, sợ Võ Tam Tư trước mặt vua nói xấu mình, bèn yêu cầu Thôi Thực làm tai mắt cho mình, dò xét cử động của Võ Tam Tư. Thôi Thực nghĩ Võ Tam Tư thế lực mạnh, lại có vua làm chỗ dựa, không nhờ dịp này nương cậy Võ Tam Tư thì còn chờ lúc nào ? Do đó, mật báo với Võ Tam Tư. Võ Tam Tư kinh sợ, tức giận :
    -Cái gì ? Có chuyện đó thật sao ?
    -Đây là chuyện lớn, tiểu nhân đâu dám ngụy tạo ?
    -Thật đáng giận ! Gã Hoàn này khi người quá !
    -Dạ đúng ! Tiểu nhân thấy vậy nên liều mạng cáo tố với đại nhân.
    Võ Tam Tư nắm tay Thôi Thực cảm kích :
    -Nếu ngươi không sớm cho ta biết thì đại họa tới mà ta cũng không hay. Ngày mai ta sẽ tâu Hoàng thượng giáng chức hắn, cho hắn biết tay.
    Ngày hôm sau, Võ Tam Tư quả nhiên dình cơ hội tâu vua giáng chức Hoàn Nghiện Phạm, đầy ra biên cương. Thôi Thực thấy làm vậy không thỏa đáng lại đề nghị với Võ Tam Tư :
    -Hoàn Nghiện Phạm tuy bị giáng chức, nhưng nếu sau này có cơ hội nắm lại quyền, nhất định hắn sẽ trả thù. Chi bằng giết quách đi, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.
    -Võ Tam Tư gật đầu :
    -Ngươi nói có lý lắm, nhưng không biết sai ai làm chuyện này ?
    -Biểu ca của tôi là Chu Lợi Trinh là Đô đốc Quảng Châu, xin giao việc này cho ông ấy !
    Kết quả Hoàn Nghiện Phạm bị giết chết, Chu Lợi Trinh vì có công được đề bạt làm Ngự sử.
    Sau đó Thôi Thực lại đề nghị với Trung Tông :
    -Hãy đục núi Nam Sơn để khai thông thủy lợi tới Thương Châu rồi đục tiếp để đi từ Thương Châu đến Thạch Môn, rồi đi về Bắc tới Lam Điền. Như vậy việc giao thông sẽ tiện lợi, mở mang việc buôn bán.
    -Được lắm ! Giao cho ngươi toàn quyền phụ trách.
    Khi công trình làm tới Xương Quan, cần nhiều người, Thôi Thực xử dụng cả vạn dân phu làm việc ngày đêm không ngừng, số người bị lao lực chết vô số. Khi thủy lộ làm xong, Thôi Thực nghĩ mình đã bỏ ra nhiều tâm huyết mới khai thông được thủy lộ này bèn ra lệnh đóng đường cũ bắt dân phải xử dụng đường mới. Không ngờ gập nạn hồng thủy giao thông lại càng khó khăn. Nhưng Trung Tông không biết vẫn cho là Thôi Thực có công lớn. Về sau lại sai Thôi Thực phụ trách việc bổ bán các quan. Thôi Thực nhân cơ hội này ăn tiền hối lộ. Ai nạp tiền thì được thăng chức, ai không nạp thì bị bãi quan. Vua nghe Ngự sử Lý Thượng Ẩn tâu có chuyện bất công trong việc bổ nhiệm, định đổi Thôi Thực đi Giang Châu. Nhưng Thôi Thực quen thân với Thượng Uyển Nhi và An Lạc Công chúa. Hai người này bèn xin cho Thôi Thực :
    -Thôi Thực có công lớn, xin hoàng thượng nể tình sơ phạm, xin nương tay cho ông ấy.
    -Chuyện này . . .
    Vua nhìn Ngự sử Lý Thượng Ẩn chưa nói tiếp thì Thượng Uyển Nhi lại quỳ xuống tâu :
    -Thôi Thực là người tài khó kiếm, xin hoàng thượng cho ông ta một cơ hội lấy công chuộc tội.
    Trung Tông cũng không muốn trị tội, thừa cơ nói :
    -Được rồi, nể lời các ngươi xin ta đổi hắn về Nhương Châu làm Thích sử, Lý khanh ngươi thấy thế nào ?
    Lý Thượng Ẩn thấy Trung Tông cố ý che trở cho Thôi Thực thì không giám nói gì nữa. Không lâu, Trung Tông lại điều Thôi Thực về kinh làm Thượng Thư Tả Thừa.
    Trung Tông qua đời, Duệ Tông lên thay, cho Thôi Thực làm Tể tướng. Thái tử Lý Long Cơ thường nghe người ta nói đến Thôi Thực bèn tìm gập. Hai người nói chuyện rất lâu, Lý Long Cơ thấy Thôi Thực quả là người có tài bèn đối đãi như bạn tri tâm. Tuy Lý
    Long Cơ tốt với Thôi Thực, nhưng Thôi Thực lại có ý phò Thái Bình công chúa. Thôi Thực có một người bạn thân là Trần Chấn Lộ, cảnh cáo ông :
    -Thái tử là Hoàng đế tương lai, ngài lại coi ông như người thân tín. Nếu ông biết nắm lấy cơ hội, thành thủ hạ tâm phúc của ngài thì tương lai ông sẽ vinh hoa vô lượng.
    -Điều này tôi biết chứ !
    -Còn như Thái Bình công chúa, dã tâm rất lớn muốn bắt chước Võ Tắc Thiên lên ngôi hoàng đế. Đó là tội chết, ông theo công chúa thì khó mà tránh được họa.
    Thôi Thực cười bảo :
    -Tôi biết rồi !
    Miệng tuy nói thế nhưng bụng lại nghĩ khác. Ông quyết tâm phò Thái Bình công chúa, lại mưu phế Thái tử Lý Long Cơ. Sau Lý Long Cơ lên ngôi chính là Đường Huyền Tông. Huyền Tông phát giác âm mưu của cô ruột là Thái Bình công chúa, bắt đầu đối phó với bà, nhưng vẫn còn tin tưởng Thôi Thực. Một hôm triệu Thôi Thực vào cung, muốn bàn với Thôi Thực ý định giết Tiêu Chí Trung, một thủ hạ đắc lực của Thái Bình công chúa. Em Thôi Thực khuyên anh :
    -Hoàng thượng hỏi gì, ca ca phải thận trọng, xa lìa công chúa, gắng làm tâm phúc của Hoàng thượng. Nếu không sẽ bị họa sát thân đấy.
    Thôi Thực an ủi em :
    -Ngươi đừng quá lo. Kế hoạch của ta và Thái Bình công chúa, Hoàng thượng không thể nào biết được.
    Khi gập Huyền Tông, Thôi Thực hết sức khuyên can không nên giết Tiêu Chí Trung. Huyền Tông không vui, truyền Thôi Thực lui. Không lâu quả nhiên Tiêu Chí Trung bị giết. Các bộ hạ của Thái Bình công chúa lần lượt bị hành quyết cả, khiến cuối cùng công chúa chỉ còn cách tự sát. Thôi Thực may mắn chỉ bị đổi đi Lãnh Nam. Lúc đó Trưởng sử Ung Châu là Lý Tấn cũng là một đồng đảng của Thái Bình công chúa bị xử trảm, khóc nói :
    -Sách lược mưu phản là do Thái Bình công chúa và Thôi Thực quyết định, tôi chẳng qua chỉ theo lệnh. Tôi thì bị xử trảm, còn Thôi Thực thỉ chỉ bị đày đi xa. Thật là oan quá !
    Huyền Tông nghi ngờ :
    -Thôi Thực là một trong những người chủ mưu ư ? Ta không tin !
    Lại có người tâu Thôi Thực định dùng rượu độc mưu sát vua.
    -Thật độc ác ! Ta tín nhiệm hắn như thế mà hắn đối đãi với ta như thế !
    Huyền Tông nổi giận, không đợi Thôi Thực đến Lãnh Nam, sai người đuổi theo tới Kinh Châu, bắt Thôi Thực phải tự sát.
    Thôi Thực có tài nhưng tham ô, bán rẻ cấp trên, bạn bè, tự phụ mình có chỗ dựa tốt, không nghe lời khuyên của người khác nên đã không tránh được kết quả thảm khốc. Làm ác bị ác báo.


    (Trung Quốc Lịch Sử Đích Nhân Vật)

  • Lòng Trắc Ẩn

    July 31st 2010, 1:53 pm
  • 85.- TRƯƠNG HIẾU KIỆT.




    Trương Hiếu Kiệt người huyện Vĩnh Bá, Kiến Châu. Lúc nhỏ nhà rất nghèo. Ông chăm chỉ học hành, thời Liêu Hưng Tông, ông thi đậu Tiến sĩ, từ đó làm quan trào Liêu. Tương truyền khi Trương Hiếu Liệt đậu tiến sĩ rồi mang nhang đèn đến chùa tạ ơn. Khi lễ xong ra khỏi chùa bỗng có một luồng gió mạnh thổi bay mũ của Trương lên trời, khi rơi xuống thì mũ bị rách. Có một vị sư già trông thấy bèn chạy lại hỏi :
    -Thí chủ vừa gập chuyện vui gì phải không ?
    -Phải, tôi vừa thi đậu tiến sĩ.
    Vị sư già thở dài :
    -Vừa rồi mũ thí chủ bị gió thổi bay lên trời biểu thị công danh, phú quý đều rất nhanh. Nhưng khi rơi xuống mũ lại bị rách, tương lai về sau sẽ không được tốt.
    Trương Hiếu Kiệt vừa thi đậu, trong lòng vui vẻ nên không để bụng chỉ cười, bảo :
    -Lão hòa thượng chỉ nói nhăng, nói cuội !
    Quả nhiên chưa tới 10 năm, Trương Hiếu Kiệt đã thăng tới chức Tể Tướng, được phong tặng Trần Quốc Công, ở triều Liêu không có người Hán nào bằng.
    Một năm nọ, Liêu Đạo Tông, dẫn quần thần đi săn bắn, bắn một lúc được hơn 30 con nai. Vua vui vẻ tối đó mở tiệc ăn mừng. Sau vài tuần rượu Đạo Tông bèn ngâm :
    Người biết ta hề ! Biết ta lo nỗi lo của thiên hạ !
    Người không biết ta hề ! Hỏi ta đang nghĩ gì ?
    Trương Hiếu Kiệt bèn tán :
    -Hiện nay thiên hạ thái bình, Hoàng thượng còn lo gì ? Trong bốn bể không gì không là tài sản của bệ hạ, Ngài muốn gì mà chả được ?
    Đạo Tông nghe rồi rất vui bảo quần thần :
    -Trẫm dùng Trương Hiếu Kiệt là dùng đúng người rồi !
    Trương Hiếu Kiệt từ đó quyền lực càng cao, nhưng vẫn chưa vừa lòng, thường than thở với người nhà :
    -Nếu không có 100 vạn lạng hoàng kim, thì đâu có xứng là nhà Tể tướng ?
    Do đó ông tìm đủ cách để vơ vét tiền bạc. Năm 1077 ông lại cùng Bắc Viện cơ mật sứ Na Luật Ất Tân thiết kế hãm hại Hoàng thái tử. Na Luật tâu vua :
    -Thái tử không có thực tài, chỉ sợ lên ngôi sẽ làm khổ dân.
    Trương Hiếu Kiệt đứng bên lại đổ dầu bào lửa :
    -Thực vậy ! Thái tử thường chỉ trích chính sách của Hoàng thượng, xin Hoàng thượng lưu ý !
    Đạo Tông không có chủ ý, nghe hai người một xướng, một họa nhiều lần đương nhiên tin là thực, bèn ra lệnh cho Na Luật Ất Tân và Trương Hiếu Kiệt thẩm vấn Thái tử rồi giam vào ngục. Những người thân cận Thái tử cũng bị tội lây. Các quan đại thần bàn tán Thái tử bị vu cáo. Đạo Tông nghe được cũng sinh nghi, cuối cùng giáng Na Luật làm Tri phủ, phải rời khỏi kinh thành, Trương Hiếu Kiệt bị giáng làm Võ Định Quân Tiết Độ Sứ. Sau đó, lại có người tố cáo Trương Hiếu Kiệt dám mở cửa hàng bán muối. Theo luật nước Liêu, bán muối là độc quyền của nhà nước, dân chúng không được kinh doanh. Đạo Tông rất giận, lại đày Trương đi An Túc. Vài năm sau Trương lại được vời về kinh, nhưng không lâu bị bệnh mà chết. Đến thời Thiên Tộ Đế lại có người tâu rõ tội trạng của Trương. Tộ Đế hạ lệnh quật mồ Trương lên, nghiền nát thi thể, toàn bộ gia sản bị xung công.


    (Trung Quốc Lịch Sử Đích Nhân Vật)

  • Lòng Trắc Ẩn

    July 31st 2010, 2:22 pm
  • 86.- VƯƠNG ĐẢN VỌNG.




    Trào Thanh, Vương Đản Vọng người huyện Lâm Phần, tỉnh Sơn Tây, là con của Tuần vũ Giang Tô Vương Sư. Khi hoàng đế Càn Long tại vị, ông thi đậu cử nhân. Đúng lý ra thì phải đậu Tiến sĩ mới được bổ nhiệm quan chức, nhưng ông đem tiền ra hối lộ được bổ làm Tri huyện ở Cam Túc, không lâu lại được thăng làm Tri Phủ ở Võ Định, Vân Nam. Dần dần thăng tới Bố chánh sứ, quyền Tuần vũ Chiết Giang. Năm Càn Long 39, ông lại bị đổi về làm Bố chánh sứ Cam Túc. Trước khi đi nhậm chức, Càn Long vời ông vào cung bảo :
    -Ngươi có biết ở Cam Túc có lệ quyên giám lương không ? Đó là tục lệ đem nộp triều đình một số lúa gạo thì sẽ có tư cách là một học sinh Quốc tử giám có thể tham gia cuộc thi tuyển quan chức ?
    -Dạ, thần biết.
    -Tục lệ này là một cách mua bán quan chức, chỉ cần có tiền là một gã vô lại cũng có thể thành quan. Ta muốn ngươi sau khi nhậm chức rồi, bãi bỏ tục lệ này !
    -Dạ !
    Vương Đản Vọng tưởng có thể lợi dụng tục lệ này mà kiếm tiền, nghe Càn Long nói thì không vui, nhưng lệnh vua biết làm sao ? Đến Cam Túc, ông đến thăm Tổng Đốc Cần Nhĩ Cẩn, khi nói đến việc quyên giám lương, ông thất vọng nói :
    -Đại nhân có nghe Hoàng thượng bảo bãi bỏ quyên giám lương không ?
    Cần Nhĩ mỉm cười :
    -Ông còn chưa biết, khi ông chưa tới đây, Hoàng thượng đã hạ chỉ cho Cam Túc, An Tây được thâu tiền quyên giám lương rồi. Nói thật, ông và tôi đều không phải là quan thanh liêm, yêu dân như con . . . ha ! ha !
    -Chúng ta hãy nhân cơ hội này mà kiếm chác.
    -Phải đó ! Nhưng làm cách nào mới tốt ?
    -Tôi đã có cách !
    -Làm sao hả ?
    -Chúng ta hãy bảo dân chúng thay vì nộp lúa gạo thì nộp tiền. Lại tâu Hoàng thượng vì hạn hán bá tánh không có gạo ăn phải mang gạo giám lương ra phát chẩn. Do đó tiền đều vào túi chúng ta.
    Cần Nhĩ Cẩn vỗ tay cười :
    -Diệu kế !
    Hai người cứ thế thi hành, kiếm được rất nhiều tiền. Các quan viên lớn nhỏ trong vùng đều được chấm mút. Sau Vương Đản Vọng báo cáo lên Càn Long có một vạn chín ngàn người nộp giám lương, và nhận được 82 vạn thạch lúa gạo. Càn Long xem thấy có chỗ không ổn. Cam Túc là chỗ nghèo nàn, dân ăn còn chưa no, sao có nhiều người nộp giám lương ? Trời lại hạn hán sao có nhiều lương thực như vậy ? Càn Long tuy nghi ngờ nhưng không có chứng cớ, nên không truy cứu gì. Năm Càn Long thứ 46, dân Hồi ở Cam Túc nổi loạn, Càn Nhĩ Cẩn đem binh đi dẹp, bị thua. Càn Long bèn bãi chức, lại sai Hòa Khôn và A Quế đi dẹp. Hai người báo cáo :
    -Cam Túc bị mưa lớn, đại quân không tiến được.
    Càn Long nghi hoặc :
    -Lạ thật ! Lúc trước Vương Đản Vọng nói Cam Túc bị hạn hán do đó đem lúa gạo giám lương ra phát chẩn. Hiện tại Hòa Khôn, A Quế lại báo cáo Cam Túc lụt lội. Vậy là sao ?
    Bèn ra lệnh A Quế và Tổng đốc Lý Thi Nghiên điều tra. Sau 10 ngày xem xét phát hiện Vương Đản Vọng và Cần Nhĩ Cẩn toa rập tham nhũng.
    Càn Long xanh mặt, vỗ bàn giận giữ :
    -Cái gì ? Quả có chuyện này sao ?
    Công văn, chiếu biểu trên bàn bị ném tung xuống đất. A Quế chưa thấy Càn Long tức giận như thế bao giờ, lập cập quỳ xuống tâu :
    -Chúng thần điều tra rất kỹ, tuyệt đối không sai.
    -Đáng giận cho tên cẩu nô tài ! Ngươi hãy đem quân đi tịch thu tài sản Vương Đản Vọng, bắt giam vào ngục chờ thẩm vấn !
    Lúc đó Vương Đản Vọng đã tới Chiết Giang, không biết tin tức gì. Đột nhiên đại đội binh mã xông vào nhà bắt giữ, chân tay run lẩy bẩy hỏi :
    -Ta phạm tội gì mà bắt ta ?
    Một binh sĩ lạnh lùng trả lời :
    -Đến công đường sẽ rõ.
    Khi tới công đường thấy các quan đại thần ngồi bên trên bèn bảo :
    -Không cần các ông phải phí lời để ta khai rõ.
    Bèn đem chuyện cấu kết với Cần Nhĩ Cẩn kể ra.
    Càn Long xem báo cáo tức giận nói :
    -Những tên này thật là gan tầy trời, dám làm những chuyện như vậy !
    Kết quả Vương Đản Vọng bị xử chém đầu, Cần Nhĩ Cẩn tự sát để tạ tội. Phàm những người ăn lễ trên 2 vạn lạng đều bị phán tử hình, cộng cả thảy là 22 người. Ngoài ra con của Vương bị cách chức, phát phối xung quân, cháu nhỏ bị giam ở bộ Hình đợi tới 12 tuổi sẽ bị xung quân ở biên giới, nếu trốn sẽ giết không tha. 13 năm sau, quốc sử quán trình Vương Sư truyện. Càn Long xem qua, nhớ lại những cống hiến của Vương Sư bèn ra lệnh tha cho con, cháu của Vương Đản Vọng. Càn Long phán :
    -Vương Sư là một vị quan tốt, ta không nỡ để dòng họ ông phải tuyệt diệt.


    (Trung Quốc Lịch Sử Đích Nhân Vật)

  • Lòng Trắc Ẩn

    July 31st 2010, 2:24 pm
  • 87.- THƯ LÃO.




    Thư Lão người tỉnh Giang Tây, sống bằng nghề dậy học tại 2 tỉnh Hồ Nam, Quảng Đông. Một năm nọ, cùng một số bạn đồng hương Giang Tây đáp thuyền về quê. Khi thuyền neo lại bờ để nghỉ, ông bèn lên bờ đi tản bộ. Bỗng nghe có tiếng khóc nức nở, thảm thiết, lại gần xem thì là một thiếu phụ, bèn hỏi :
    -Sao nàng khóc thảm như vậy ?
    -Chồng tôi thiếu tiền quan 13 lạng, bị quan phủ đòi rất gấp, không còn cách nào nữa, chồng tôi định bán tôi đi để lấy tiền đền. Nhưng nếu tôi bị bán đi thì đứa con nhỏ chưa dứt sữa tất phải chết, làm sao không thương tâm cho được ?
    -Nàng đừng khóc, bọn đồng thuyền với tôi đều là người đồng hương Giang Tây, chỉ cần mỗi người cho một lạng là giải quyết được vấn đề.
    Nói rồi, ông trở về thuyền thuật lại câu chuyện với mọi người, nhưng chẳng ai nghe ông. Ông đành đem hết tiền dành dụm 2 năm trời ra giúp thiếu phụ. Thiếu phụ khóc tạ mà đi. Lương thực mang theo ăn đã hết, lại không có tiền mua, người trên thuyền đều trách ông :
    -Mình đã không đủ sức cứu người, ai bảo còn mua chuyện, nay không có gì ăn chỉ tại mình, còn trách được ai ?
    Tuy vậy, cũng có người thương hại mời ông cùng ăn. Nhưng vì ăn của người, ông không dám ăn no. Nhịn đói 2 ngày, về tới nhà ông bảo vợ :
    -Tôi đói quá, mình đi thổi cơm đi.
    -Nhà hết gạo rồi.
    -Thì đi vay hàng xóm.
    -Mượn đã nhiều lần, hứa khi ông về sẽ đem trả, nay ông về rồi thì lấy cớ gì mà vay ?
    Ông bèn kể lại chuyện dọc đường. Bà vợ bảo :
    -Nếu đã thế thì đành ăn rau vậy.
    Bà vợ vào núi hái rau đắng, nấu lên hai vợ chồng ăn no rồi đi ngủ. Đêm đến, hai người đều nằm mộng thấy có người đọc cho hai câu :
    Ngày nay ăn rau đắng,
    Năm sau sanh Trạng nguyên.

    Đến khi thức dậy, hai người kể cho nhau nghe, đều lấy làm lạ. Năm sau bà vợ sanh một bé trai bụ bẫm, về sau lớn lên quả nhiên thi đậu Trạng nguyên.



    (Nhân Quả Báo Ứng Lục)

  • Lòng Trắc Ẩn

    July 31st 2010, 2:24 pm
  • 88.- Ma Nữ Đòi Mạng.





    Trào Thanh, dưới đời Thuận Trị, ở huyện Gia Hưng, tỉnh Chiết Giang, có Tiền mỗ, lúc chưa đậu Tú tài, sống nhờ dậy học. Ở nhà trọ của Tiền, chủ quán có một con gái 17 tuổi xinh đẹp. Thường ngày Tiền chỉ lo dạy học, ít dám tiếp xúc với cô gái. Năm đó, nhân tiết Thanh minh, cả nhà chủ quán đều đi tảo mộ, chỉ lưu cô gái ở lại giữ nhà. Tiền và cô gái chuyện trò dần dần thân mật, tiến tới quan hệ nam nữ. Giấy không gói được lửa, một tháng sau thiếu nữ cảm thấy ăn uống vô vị, thường hay nôn oẹ, rồi bụng càng ngày càng lớn. Cha mẹ thấy lạ bèn gạn hỏi, cô gái thú thực. Hai vợ chồng biết con gái bị Tiền dâm ô rất tức giận, nhưng chuyện xấu không lẽ phô ra ? Hai vợ chồng bàn tán, rồi gọi Tiền lại đàm phán để gả con. Nào ngờ Tiền cương quyết phủ nhận :
    -Con gái ông bà không kiểm điểm, không có liên quan gì đến tôi cả. Ai biết cổ đi lại với ai ? Tôi làm sao cưới vợ đã mất trinh ? Con gái ông bà không gả được cho ai cũng đừng kéo tôi vào chứ !
    Vợ chồng chủ quán rất giận, nhưng không có chứng cớ gì, quay ra mắng chửi con gái. Cô gái bị oan khuất bèn tự tử. Tiền bỏ dạy học, trở về quê, mỗi đêm đều nằm mộng thấy cô gái bế con đến đòi mạng :
    -Đứa nhỏ này là con mày ! Mày là đồ mặt người dạ thú, mày không chịu nhận lỗi khiến tao bị chết oan ức. Tao nhất định không tha cho mày !
    Sau Tiền thi đậu Tú tài được làm Tư Lý ở huyện Giang Ninh, tỉnh Giang Tô. Gập lúc dân làm loạn, Tiền được phái đến điều tra. Tiền ăn hối lộ của phạm nhân bị người tố cáo, thượng cấp phán tử hình.
    Trước ngày hành quyết, Tiền mộng thấy cô gái đem giây đến thắt cổ mình. Ngày hôm sau Tiền quả nhiên bị xử treo cổ.


    (Nhân Quả Báo Ứng Lục)

  • Lòng Trắc Ẩn

    July 31st 2010, 2:25 pm
  • 89.-THẠCH MUỘI CÔ.





    Ở chợ Cơ Long, Đài Bắc, nhắc đến Thạch Muội Cô là không ai không biết. Cư sĩ Thạch Muội đã trên 70 tuổi, tự mình kinh doanh phát đạt. Có tiệm buôn bán lớn ở Đài Bắc, lại có công ty vận tải ở Tân Gia Ba. Các công tác cứu trợ hay từ thiện đều có mặt cư sĩ. Theo như lời cư sĩ thì bà chịu ảnh hưởng của bố mẹ, từ nhỏ đã ăn chay trường. Năm 15 tuổi trên đường làng gập bọn trẻ quê gom củi định đốt một tổ ong. Không nhẫn tâm thấy những con ong non bị chết thiêu, bà dốc hết tiền trong túi ra đưa cho bọn trẻ, yêu cầu chúng đừng đốt tổ ong. Bọn trẻ nhận lời. Sau khi thành hôn, bà theo chồng kinh doanh than đá ở vùng Trúc Đông, Nam Hà. Theo thường lệ, cứ buổi tối bà ra tảng đá ven bờ suối tắm vì ở đó vắng vẻ lại không có đèn đóm gì. Hôm đó khi bà đi gần đến tảng đá thì nghe có tiếng phì phì, rồi trên đầu có tiếng ong kêu vang dội. Bà vội dừng lại bật lửa lên thì thấy trên tảng đá có một con rắn độc quận tròn trên đó. Trên đầu bà một bầy ong bay lượn vo ve như báo cho bà biết phía trước nguy hiểm. Con rắn thấy bầy ong xông tới như định tấn công, vội bò đi mất. Đàn ong đợi con rắn bò đi rồi mới chịu tản đi. Thạch cư sĩ chợt nhớ ra rằng 9 năm trước mình cứu ong, nay lại được ong cứu lại.


    (Nhân Quả Báo Ứng Lục)

  • Lòng Trắc Ẩn

    July 31st 2010, 2:25 pm
  • 90.- Báo Mộng.




    Đời Tống Văn Đế, Chư Cát Hộ là Thái thú Nguyên Châu bị chết ở nhiệm sở. Bên cạnh chỉ có đứa con tên Sùng, đưa linh cữu bố về quê. Một học trò của Chư Cát Hộ là Hà Lập Tăng trông thấy Sùng có mang theo nhiều tiền, bèn xô Sùng xuống sông cho chết đuối và chiếm lấy hết tiền. Ngay đêm đó, mẹ Sùng là Trần thị mộng thấy con, mình mẩy sũng nước, khóc báo bố đã chết bệnh, còn mình thì bị Hà Lập Tăng xô xuống sông cho chết đuối. Vì phải đi một quãng xa về nhà để báo nên mệt quá, ngủ tạm ở bên. Bà mẹ thấy ác mộng, khóc tỉnh dậy, đốt đèn xem thì giường bên quả có dấu vết người nằm. Biểu đệ của Trần thị lúc đó là Trường Sử Giao Châu bèn đến tận nơi Chư Cát Hộ làm việc để điều tra, thấy sự việc đều đúng như Trần thị kể, bèn sai bắt Hà Lập Tăng. Sau khi bị tra tấn, Hà đã nhận tội và bị xử tử.


    (Nhân Quả Báo Ứng Lục)


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group