Chuyện của người đàn ông tự tay mổ thận

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 1 10 năm trước
  • Chuyện của người đàn ông tự tay mổ thận
    Thursday, August 26, 2010


    HUẾ
    - Tuổi già, gia cảnh lại nghèo khó không có tiền đi bệnh viện chữa trị, ông Nguyễn Hai, 77 tuổi, ở Ðội 6 Long Hồ, xã Hương Hồ, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên-Huế, đã tự tay mổ thận mà không cần bác sĩ, băng, gạc, thuốc giảm đau...

    Câu chuyện thương tâm của ông Nguyễn Hai được báo Khoa Học và Ðời Sống (bee.net.vn) kể lại hôm 25 tháng 8.


    Vết sẹo trên cơ thể do chính tay ông “phẫu thuật” cách đây gần 1 năm.


    Báo Khoa Học và Ðời Sống dẫn lời bà Trần Thị Khướu, vợ ông Hai, cho biết: “Từ lúc mắc căn bệnh sỏi thận ông đêm nào cũng mất ngủ vì đau, nương rẫy đành bỏ dở. Một mình tui phải đi trông con cho người ta, dăm bữa nửa tháng mới mang gạo về nấu cháo cho ông ăn...”

    Bệnh ngày càng nặng khiến ông nằm một chỗ, khuôn mặt hốc hác vì thiếu ăn và những đêm thức trắng. Tiền bà kiếm được chỉ đủ cho ông bát cơm, bát cháo qua ngày chứ không thể nào đưa ông đi mổ.

    Bà Khướu kể tiếp: “Nhìn ông quằn quại trên giường mà tui chỉ biết đứng khóc chứ biết làm răng. Ðộng viên ông gắng chịu đựng rồi tui gom tiền để đưa đi mổ...”

    Biết chẳng bao giờ có đủ tiền để đi mổ, có lần đau không chịu nổi, ông đành đánh thức bà dậy: “Bà lấy cái lưỡi lam rạch mổ lấy viên sỏi ra cho tôi với. Tôi xin bà đấy! Chết cũng được, chứ sống ri tui khổ quá bà ơi...!”

    Bà Khướu từng chạy tới nhà chủ mà bà đã trông con để vay mượn tiền đưa ông Hai đi bệnh viện, nhưng “bà đã ứng 2 lần nên họ không cho ứng tiếp, bà đành ngậm ngùi về.”

    Báo Khoa Học và Ðời Sống kể tiếp, sau nhiều lần năn nỉ bà lấy sỏi không được, ông Hai quyết định tự tay mình sẽ làm việc này.

    “Lần nào thấy bà về ngoài cổng là hai con mắt thâm quầng vì lo cho tui. Tui biết dù bà có lo mấy đi nữa cũng không bao giờ đủ tiền, nên một lần bà đi trông con cho nhà người ta tui đã tự tay lấy lưỡi lam và dao cạy viên sỏi ấy ra...”

    Ông Hai thuật lại với báo Khoa Học và Ðời Sống về việc tự tay phẫu thuật: “Lúc đó tui lấy quần cắn ngang miệng, nhắm mắt sờ vào sau lưng, lấy lưỡi lam rạch mạnh vào chỗ đau. Rồi nhìn vào gương lấy dao nhọn cạy tìm viên sỏi.”

    “May lúc đó có một anh đi rừng nghe có tiếng rên mạnh của tui nên chạy vào hốt hoảng nhìn. Lúc đó tui nửa tỉnh nửa mơ, mồ hôi và máu ướt đẫm người. Thấy thế anh lại giúp tui một tay lấy nước giếng rửa vết thương, cứ rửa đến lúc máu đỏ không chảy nữa, đến lượt máu vàng ra thì biết là đã cầm máu. Sau đó thấy tui vẫn còn tỉnh nên anh ấy cũng yên tâm lên rừng... Vì mệt quá tui cũng quên hỏi tên... Ðến giờ tui chưa gặp lại anh ấy...”

    Ông Hai kể về những ngày sau khi tự mổ thận: “Tui nằm bất tỉnh hai ngày mà không ai biết. Sang ngày thứ 3 tui bắt đầu tỉnh dậy. Bụng thấy đói, bà nó chưa về, tui gượng dậy lấy xoong bắc cháo rồi vào ngủ tiếp, đến tối tỉnh dậy xoong cháo đã bị cháy phần dưới, tui hớt phần trên ăn. Thấy mình ăn được tui nghĩ là mình còn sống...”

    Khi vết thương của ông đã gần lành bà Khướu mới trở về. Nhìn vết thương bà chẳng biết nói gì cứ ngồi khóc. “Phận mình nghèo tui không biết làm răng, tui đã cố hết sức ông ơi...!” bà nói trong nước mắt. Ông vuốt nhẹ mái đầu bạc của bà: “Thôi mọi chuyện đã qua rồi bà đừng trách mình nữa...!”

    Ông Hai kể với báo Khoa Học và Ðời Sống là năm 1976, ông đã trải qua 2 lần phẫu thuật vì bệnh khó tiểu (do không tự chủ được nên phải mổ để thông tiểu). Cuộc sống khó khăn, ông phải đi làm nhiều nơi để kiếm sống nên bị nhiễm trùng rồi nổi lên một khối u ở bụng. “Vì không có tiền nên đành để vậy... Giờ mỗi lúc thấy đầy tiểu tui lại lấy tăm chích mạnh vào cho nước tiểu chảy ra...”


    Vết thương bị nhiễm trùng và sưng phù vẫn đeo bám ông từ lần mổ trước.


    Từ đó, phải đeo bên mình một khối u nặng nề đó để kiếm sống nuôi thân, nhưng bệnh tật cứ tiếp tục dồn khiến ông tiều tụy: “Hai vợ chồng tui được một đứa con gái, nhưng nó lấy chồng cũng cực lắm, cơm không đủ nuôi chồng con. Hai vợ chồng tui cố bám vào nhau sống qua ngày đoạn tháng. Quần áo, chăn màn đều bà con làng xóm cho cả, chứ lấy đâu ra...”

    Gần 20 năm sống trong căn lều thủng lỗ chỗ nằm chênh vênh bên mép núi, mỗi lúc mưa gió đứng trong nhà mà như ở ngoài trời. Ðồng “lương” quý nhất của hai ông bà là từ mấy con gà do bà nuôi, để lúc nào hết gạo lại đưa gà đi bán.

    Nói chuyện với tôi lâu lâu ông lại nhỏ giọt nước mắt: “Nói thật với chú giờ tôi chỉ muốn chết đi cho khỏe thân xác. Vì thương bà nên tui mới sống, khổ mấy cũng có ông có bà,” ông Hai nói.

    Mọi sự ủng hộ của bạn đọc muốn liên hệ trực tiếp với gia đình ông Nguyễn Hai xin gửi về:

    Nguyễn Hai - Đội 6 Long Hồ, xã Hương Hồ (Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên - Huế)

    Bạn đọc muốn ủng hộ bằng cách chuyển khoản, vui lòng gửi qua tài khoản của Nhà báo Lương Thị Bích Ngọc, Trưởng ban điện tử báo Bee.net.vn:

    Lương Thị Bích Ngọc
    Số tài khoản: 711A15519382
    Ngân hàng Thương mại cổ phần Công thương Việt Nam Chi nhánh Hà Nội

    Nếu chuyển tiền từ nước ngoài, độc giả vui lòng ghi phiếu chuyển tiền theo mẫu sau:

    Ngân hàng thụ hưởng: VietinBank
    Mã số SWIFT (SWIFT Code): ICBVVNVX
    Tên người nhận: Lương Thị Bích Ngọc
    Địa chỉ người nhận:13A3, Xí nghiệp Điện tử Thanh Xuân Bắc, Hà Nội
    Số tài khoản người nhận tại VietinBank: 711A15519382
    CMND người nhận: 012375430

    Bee.net.vn sẽ trực tiếp đến trao phần quà của những nhà hảo tâm và phần ủng hộ của Tòa soạn tới gia đình ông Nguyễn Hai.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group