Những bài thơ bất hủ

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:03 pm
  • Tàu đêm
    Âm thầm
    Em lấy chồng
    Hiện hình
    Nấm mộ
    Sống hiền
    Hai sắc hoa tigôn
    Bài thơ thứ nhất
    Bài thơ cuối cùng
    Đan áo cho chồng
    Áo lụa Hà Đông
    Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
    Uẩn khúc
    Bà mẹ điên









    Tàu đêm - Tô Thùy Yên




    Tàu đi. Lúc đó, đêm vừa mỏi
    Lúc đó, sao trời đã ngủ mê
    Tàu rú. Sao ơi, hãy thức dậy
    Long lanh muôn mắt tiễn tàu đi

    Thức dậy, những ai còn sống đó
    Nhìn ra nhớ lấy phút giây này
    Tàu đi như một cơn giông lửa
    Cuồn cuộn sao từ ống khói bay

    Cảnh vật mơ hồ trong bóng đêm
    Dàn ra một ảo tượng im lìm
    Ủ ê những ngọn đèn thưa thớt
    Sáng ít làm đêm tối tối thêm

    Bến cảng, nhà kho, những dạng cây
    Chưa quen mà đã giã từ ngay
    Dẫu sao cũng một lần tan hợp
    Chớ tiếc nhau vài cái vẫy tay

    Toa nêm lúc nhúc hồn oan khốc
    Đèn bão mờ soi chẳng rõ ai
    Ta gọi rụng rời ta thất lại
    Ta còn chẳng đủ nửa ta đây

    Người bạn đường kia chắc chẳng ngủ
    Thành tàu sao chẳng vỗ mà ca?
    Mai này xô giạt về đâu nữa?
    Đất lạ ơi, đừng hắt hủi ta!

    Đất lạ, người ta sống thế nào?
    Trong lòng có sáng những trăng sao
    Có buồn bã lúc mùa trăn trở
    Có xót thương người qua biển dâu?

    Tàu đi như một cơn điên đảo
    Sắt thép kinh hoàng va đập nhau
    Ta tưởng chừng nghe thời đại động
    Xô đi ầm ĩ một cơn đau

    Ngồi đây giữa những phân cùng bụi
    Trong chuyển dời xung xát bạo tàn
    Ta trở thành than, thành xúc vật
    Tiếng người e cũng đã quên ngang

    Ta nghe rêm nhói thân tàn rạc
    Các thỏi xương lìa đụng chỏi nhau
    Nghe cả hồn ta bị cán nghiến
    Trên đường lịch sử sắt tuôn mau

    Dường như ta chợt khóc đau đớn
    Lệ nóng cường toan cháy ruột gan
    Lệ chảy không ra ngoài khoé mắt
    Nghẹn ngào đến cả tiếng than van

    Giá ta có được một hơi thuốc
    Dẫu chỉ là hơi thuốc mốc thôi
    Để phả cho hồn ấm tỉnh lại
    Để nghe còn sự sống trên môi




    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày January 15th 2011, 12:00 pm với 2 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:08 pm
  • Âm thầm - Hàn Mặc Tử



    Từ gió xuân đi, gió hạ về
    Anh thường gửi gắm mối tình quê
    Bên em mỗi lúc trên đường cái
    Hóng mát cho lòng được thoả thuê!

    Em có ngờ đâu trong những đêm
    Trăng ngà giãi bóng mặt hồ êm
    Anh đi thơ thẩn như ngây dại
    Hứng lấy hương nồng trong áo em

    Bên khóm thuỳ dương em thướt tha
    Bên này bờ liểu anh trông qua
    Say mơ vướng phải mùa hương ướp
    Yêu cái môi hường chẳng nói ra

    Độ ấy xuân về em lớn lên
    Thấy anh em đã biết làm duyên
    Têu dấu lòng anh ôm hận riêng

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:08 pm
  • Em lấy chồng - Hàn Mặc Tử


    Ngày mai tôi bỏ làm thi sĩ
    Em lấy chồng rồi hết ước mơ
    Tôi sẽ đi tìm mỏm đá trắng
    Ngồi lên để thả cái hồn thơ

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:10 pm
  • Hiện hình - Bích Khuê


    Gió thiệt đa tình hôn mặt hoa
    Thơm tho mùi thịt bắt say ngà!
    Gió đi chới với trong khung trắng
    Lộ nửa vần thơ, nửa điệu ca

    Tôi ráp lại xem. Ôi! sự lạ
    Một người thiếu nữ hiện trong trăng
    Khăn hồng chùi lệ ngấn đôi mắt
    Da thịt phô bầy ý tuyết băng

    Nường hé môi ra. Bay điệu nhạc
    Mắt như xuân mà ngọt tợ hương:
    Ôi sao là khúc Ba sinh lụy
    Rào rạt như đầy nỗi cảm thương!

    Tiếng ngọc, màu trăng quấn quít nường
    Phút giây người bộ mỏng như sương
    -- Nường tan ra nhạc? -- Tan ra nhạc!
    Khung trắng trời mây trắng lạ thường!

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:10 pm
  • Nấm mộ - Bích Khuê


    Mây, tuyết, thời gian bay tợ nhạc
    Hồn tôi đã thoát để tiêu dao
    Những tờ thơ nát đầy hơi hám
    Tay khách đa tình sẽ chuyển trao

    Rồi những mùa thu vô hạn thương
    Trở về dưới nguyệt chập chờn hương

    Mùa thu ám ảnh nhà thi sĩ
    Muốn thổi tiêu vàng giữa khói sương

    Gió tiêu sẽ quạt buồn thanh tịnh
    Về chốn thôn gia viếng mả tôi
    Đây cỏ xanh xao mây lớp phủ
    Trên mồ con quạ đứng im hơi

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:11 pm
  • Màu tím hoa sim - Hữu Loan


    Nàng có ba người anh
    đi bộ đội
    Những em nàng
    có em chưa biết nói
    Khi tóc nàng xanh xanh


    Tôi người Vệ-Quốc-quân
    xa gia đình
    Yêu nàng
    như tình yêu em gái
    Ngày hợp hôn
    nàng không đòi may áo mới
    Tôi mặc đồ quân nhân
    đôi giày đinh bết bùn đất hành quân
    Nàng cười xinh xinh
    bên anh chồng độc đáo
    Tôi ở đơn vị về
    cưới nhau xong là đi.


    Tự chiến khu xa
    nhớ về ái ngại
    Lấy chồng đời chiến binh
    mấy người đi trở lại !
    Nhỡ khi mình không về
    thì thương
    người vợ chờ bé bỏng chiều quê


    Nhưng không chết người trai khói lửa
    mà chết người gái nhỏ hậu phương
    Tôi về
    không gặp nàng
    má tôi
    ngồi bên mộ con
    đầy bóng tối
    Chiếc bình hoa ngày cưới
    thành bình hương
    tàn lạnh vây quanh
    Tóc nàng xanh xanh
    ngắn chưa đầy búi
    Em ơi ! Giây phút cuối
    Không được nghe nhau nói
    Không được trông nhau
    một lần...


    Ngày xưa
    nàng yêu hoa sim tím
    Áo nàng
    màu tím hoa sim
    Ngày xưa
    đèn khuya bóng nhỏ
    nàng vá cho chồng
    tấm áo ngày xưa! ...


    Một chiều rừng mưa
    ba người anh
    tự chiến trường Ðông Bắc
    biết tin em gái mất
    trước tin em lấy chồng!
    Gió thu về rờn rợn nước sông
    đứa em nhỏ lớn lên
    ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
    Khi gió thu về
    cỏ vàng chân mộ chí !
    Chiều hành quân
    qua những đồi hoa sim
    những đồi hoa sim
    Những đồi hoa sim
    dài trong chiều không hết .
    Màu tím hoa sim
    tím chiều hoang biền biệt ...


    Có ai ví như từ chiều
    ca dao nào xưa xa:
    "Áo anh sứt chỉ đường tà
    Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu"


    Ai hát
    vô tình hay ác ý với nhau
    Chiều hoang tím
    có chiều hoang biết
    Chiều hoang tím
    tím thêm màu da diết ...
    nhìn áo rách vai
    tôi hát trong màu hoa :
    "Áo anh sứt chỉ đường tà
    Vợ anh mất sớm ...!
    Màu tím hoa sim tím
    Tình tang lệ rớm ...


    Ráng vàng ma và sừng rúc
    điệu quân hành
    Vang vọng chập chờn
    theo bóng những binh đoàn
    biền biệt hành binh
    vào thăm thẳm chiều hoang màu tím...


    Tôi ví vọng về đâu
    Tôi với vọng về đâu?
    - áo anh nát chỉ dù ... lâu!

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:11 pm
  • Sống hiền - Ngàn Thu Áo Tím


    Đời dẫu trôi trăm ngã
    Chân vững bước một đường
    Lòng chắt như phiên đá
    Muôn đời sống hiền lương

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:12 pm
  • Hai sắc hoa ti gôn - TTKh


    Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
    Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
    Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
    Tôi chờ người đến với yêu đương

    Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
    Dải đường xa vút bóng chiều phong
    Và phương trời thẳm mờ sương cát
    Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng

    Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
    Thở dài trong lúc thấy tôi vui
    Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
    Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

    Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
    Cánh hoa tan tác của sinh ly
    Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
    Là chút lòng trong chẳng biến suy

    Đâu biết lần đi một lỡ làng
    Dưới trời đau khổ chết yêu đương
    Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
    Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

    Từ đấy thu rồi, thu lại thu
    Lòng tôi còn giá đến bao giờ
    Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
    Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

    Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
    Ái ân lạt lẻo của chồng tôi
    Mà từng thu chết, từng thu chết
    Vẫn giấu trong tim bóng một người

    Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
    Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
    Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
    Và đỏ như màu máu thắm pha

    Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
    Một mùa thu trước rất xa xôi
    Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
    Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi.

    Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
    Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
    Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
    Người ấy sang sông đứng ngóng đò

    Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
    Trời ơi, người ấy có buồn không?
    Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
    Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:13 pm
  • Bài thơ thứ nhất - TTKh


    Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá
    Hồn thơ nguyên vẹn một trời huơng
    Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
    Êm ái trao tôi một vết thương

    Tai ác ngờ đâu gió lại qua
    Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
    Thổi tan âm điệu du dương trước
    Và tiển người đi bến cát xa

    Lại ở vườn Thanh có một mình
    Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh
    Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
    Yêu bóng chim xa nắng lướt mành

    Và một ngày kia tôi phải yêu
    Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
    Những cô áo đỏ sang nhà khác
    Gió hỡì làm sao lạnh rất nhiều

    Từ đấy không mong không dám hẹn
    Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
    Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
    Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em

    Ðang lúc lòng tôi muốn tạm yên
    Thì ai đem lại cánh hoa tim
    Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
    Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên

    Ðẹp gì một mảnh tình tan vỡ
    Ðã bọc hoa tàn dấu xác xơ
    Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
    Thì ai trông ngóng chẵng nên chờ

    Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
    Vì tôi vẫn nhớ hẹn ngày xưa
    "Cố quên đi nhé câm và nín
    Ðừng thở than bằng những giọng thơ"

    Tôi run sợ viết lặng im nghe
    Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
    Tưỡng tượng chân người len lén đến
    Nhưng lòng nào dám hẹn ai về

    Tuy thế tôi tin vẫn có người
    Thiết tha đeo đuổi mãi than ôi
    Biết đâu tôi một tâm hồn héo
    Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:13 pm
  • Bài thơ cuối cùng - TTKh


    Anh ạ, tháng ngày mau quá nhỉ !
    Một mùa thu cũ một lòng đau
    Ba năm ví biết anh còn nhớ
    Em đã câm lời có nói đâu

    Ðã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly
    Càng khơi càng thấy lụy từng ly
    Trách ai đem cánh "ti-gôn" ấy
    Mà viết tình em được ích gì ?

    Chỉ có ba người đọc thơ riêng
    Bài thơ "đan áo" của chồng em
    Bài thơ đan áo nay rao bán
    Cho khắp người đời thóc mách xem

    Là giết đời nhau đấy biết không ?
    Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung
    Giận anh tôi viết dòng dư lệ
    Là chút dư hương điệu cuối cùng

    Từ nay anh hãy bán thơ anh
    Và để yên tôi với một mình
    Những cánh hoa lòng, hừ đã ghét
    Thì đem mà đổi lấy hư vinh

    Ngang trái đời hoa đã úa rồi
    Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi
    Buồng nghiêm thơ thẩn hồn eo hẹp
    Ði nhớ người, không muốn nhớ lời

    Tôi oán hờn anh mỗi phút giây
    Tôi run sợ viết bởi rồi đây
    Nếu không yên được thì tôi chết
    Ðêm hỡi, làm sao tối thế nầy !

    Năm lại, năm qua cứ muốn yên
    Mà phương trời nhớ chẳng làm quên
    Và người vỡ lỡ duyên thầm kín
    Lại chính là anh, anh của em

    Tôi biết làm sao được hỡi trời!
    Giận anh không nỡ nhớ không thôi
    Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
    Sợ quá đi anh, có một người...


  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:14 pm
  • Đan áo cho chồng - TTKh



    Chị ơi nếu chị đã yêu
    Ðã từng lỡ hái ít nhiều đau thương
    Ðã xa hẵn quãng đời hương
    Ðã đem lòng gởi gió sương mịt mù

    Biết chăng chị, mỗi mùa Ðông
    Ðáng thương những kẽ có chồng như em
    Vẫn còn thấy lạnh trong tim
    Ðan đi đan lại áo len cho chồng

    Như con chim hót trong lồng
    Hạt mưa đã rụng bên sông bơ thờ
    Lưng trời nổi tiếng tiêu sơ
    Hay đâu gió đã sang bờ ly tan

    Tháng ngày miễn cưỡng em đan
    Kéo dài một chiếc áo len cho chồng
    Như con chim hót trong lồng
    Tháng ngày thương tiếc cánh hồng nơi nao

    Ngoài trời hoa nắng xôn xao
    Ai đem khoá chết chim vào lồng nghiêm
    Ai đem lễ giáo giam em
    Sống hờ trọn kiếp trong duyên trái đời

    Lòng em buồn lắm chị ơi !
    Trong bao ngờ vực với lời mỉa mai
    Quang cảnh lạ, tháng ngày dài
    Ðêm đêm nghĩ đến ngày mai giật mình


  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:15 pm
  • Áo lụa Hà Đông - Nguyên Sa


    Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát
    Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
    Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

    Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
    Mà mua thu dài lắm ở chung quanh
    Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
    Bay vội vã vào trong hồn mở cửa

    Gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
    Gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
    Thơ học trò anh chất lại thành non
    Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

    Em không nói đã nghe từng gia điệu
    Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
    Anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
    Với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt

    Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
    Trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
    Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
    Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

    Để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
    Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
    Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
    Những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng

    Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
    Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
    Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng


  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:16 pm
  • Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi - Du Tử Lê


    Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
    Chim về góc biển . Bóng ra khơi
    Lòng tôi lũng thấp . Tâm hiu quạnh
    Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi

    Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
    Buổi chiều chăn gối thiếu hơi ai
    Em đi để lại hồn thơ dại
    Tôi vó câu buồn sâu sớm mai

    Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
    Em còn gương lược dấu đường ngôi
    Nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹn
    Và khoảng trời xanh đến rợn người

    Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
    Bàn tay dư mấy ngón chia phôi
    (Tặng nhau chín ngón không đeo nhẫn)
    Và những tàn phai đầy tuổi tôi

    Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
    Như trời nhớ đất (rất xa xôi)
    Nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợi
    Thư nhớ hồi âm - Lệ nhớ môi

    Chỉ nhớ người thôi sông đủ cạn
    Nói gì kiếp khác với đời sau
    Đôi khi nghe ấm trên da thịt
    Như thể ai đi mới trở về


  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:17 pm
  • Uẩn khúc - Vô Danh


    Ai ra đi không mang nỗi nhớ?
    Uất nghẹn này ghi khắc lòng sâu
    Ai hay hát bài ca cứu quốc
    Ngựa sa trường không dễ gục đâu

    Ai thường uẩn khúc ngày quê hương
    Nỗi hận này quyết phải gột phai
    Ôi cảnh đời giận tím tin gan
    Kiếp toi đòi gắn chặt nhân gian

    Nơi chốn xa xăm người có biết
    Ở đây nước mắt khó lau khô
    Chờ mãi ngày mai không thấy tới
    Đành cuốn theo những ngày tháng năm


  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:19 pm
  • Bà Mẹ điên - Trần Trung Đạo


    Có lần tôi đi ngang
    Qua vỉa hè Ðồng Khởi
    Một bà ôm chiếc gối
    Ðứng hát như người say

    Khoan chết đã con trai
    Mẹ còn chờ mua sữa
    Mai Ba về có hỏi
    Mẹ biết nói sao đây

    Người biết chuyện cho hay
    Chồng bà đưa ra Bắc
    Từ khi con trai mất
    Bà trở thành người điên

    Nhà bà là mái hiên
    Tấm vải dầu che nắng
    Sớm chiều khoai với sắn
    Heo hút với bầy con

    Bà ngày một héo hon
    Bỏ vùng kinh tế mới
    Về Sài Gòn chen lấn
    Giữa cuộc đời đắng cay

    Ðứa con út ốm đau
    Vẫn hằng đêm đòi sữa
    Chẳng còn gì bán nữa
    Ngoài giọt máu mẹ cha

    Khi trời vừa sáng ra
    Bà lại lên Chợ Rẫy
    Lần nầy lần thứ mấy
    Bà bán máu nuôi con

    Trên đường về đi ngang
    Ghé cửa hàng mua sữa
    Bà gục người trước cửa
    Suốt đêm mà không hay

    Ðứa con út đang đau
    Chờ mẹ về chưa tới
    Qua đời trong cơn đói
    Thiếu cả một vòng tay

    Khi bà về tới nơi
    Thì con mình đã chết
    Bà ôm con lạnh ngắt
    Ðứng hát như người say

    Khoan chết đã con trai
    Mẹ còn chờ mua sữa
    Mai Ba về có hỏi
    Mẹ biết nói sao đây

    Ðêm qua tôi nằm mơ
    Thấy mình ôm chiếc gối
    Ðứng trên đường Ðồng Khởi
    Và hát như người điên



Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group