Những bài thơ bất hủ

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 3rd 2012, 1:59 am



  • Chùa Hương


    (Thiên ký sự của một cô bé ngày xưa)

    Hôm nay đi chùa Hương
    Hoa cỏ mờ hơi sương
    Cùng thầy me em dậy
    Em vấn đầu soi gương

    Khăn nhỏ, đuôi gà cao;
    Lưng đeo dải yếm đào;
    Quần lĩnh, áo the mới ;
    Tay cầm nón quai thao

    Mẹ cười: "Thầy nó trông !
    Chưn đi đôi dép cong
    Con tôi xinh xinh quá !
    Bao giờ cô lấy chồng ?"

    -- Em tuy mới mười lăm
    Mà đã lắm người thăm
    Nhờ mối mai đưa tiếng ,
    Khen tươi như trăng rằm

    Nhưng em chưa lấy ai,
    Vì thầy bảo người mai
    Rằng em còn bé lắm,
    Ý đợi người tài trai

    Em đi cùng với me
    Me em ngồi cáng tre
    Thầy theo sau cưỡi ngựa,
    Thắt lưng dài đỏ hoe

    Thầy me ra đi đò,
    Thuyền mấp mênh bên bờ
    Em nhìn sông nước chảy,
    Đưa cánh buồm lô nhô

    Mơ xa lại nghĩ gần
    Đời mấy kẻ tri âm ?
    Thuyền nan vừa lẹ bước,
    Em thấy một văn nhân...

    Người đâu thanh lạ thường !
    Tướng mạo trông phi thường.
    Lưng cao dài, trán rộng
    Hỏi ai nhìn không thương ?

    Chàng ngồi bên me em
    Me hỏi chuyện làm quen:
    "Thưa thầy đi chùa ạ ?
    Thuyền đông giời ôi chen !"

    Chàng thưa vâng thuyền đông
    Rồi ngắm giời mênh mông,
    Xa xa mờ núi biếc,
    Phơn phớt áng mây hồng

    Giòng sông nước đục lờ
    Ngâm nga chàng đọc thơ !
    Thầy khen hay, hay quá !
    Em nghe ngồi ngẩn ngơ

    Thuyền đi, bến Đục qua,
    Mỗi lúc gặp người ra,
    Thẹn thùng em không nói :
    "Nam vô Ađi-đà !"

    Réo rắt suối đưa quanh
    Ven bờ, ngọn núi xanh,
    Nhịp cầu xa nho nhỏ
    Cảnh đẹp gần như tranh.

    Sau núi Oản, Gà, Xôi,
    Bao nhiêu là khỉ ngồi
    Tới núi con voi phục,
    Có đủ cả đầu đuôi

    Chùa lấp sau rừng cây,
    (Thuyền ta đi một ngày)
    Lên cửa chùa em thấy
    Hơn một trăm ăn mày

    Em đi, chàng theo sau,
    Em không dám đi mau,
    Ngại chàng chê hấp tấp,
    Số gian nan không giàu

    Thầy me đến điện thờ,
    Trầm hương khói toả mờ
    Hương như là sao lạc
    Lớp sóng người lô nhô

    Chen vào thật lắm công.
    Thầy me em lễ xong
    Quay về nhà ngang bảo:
    "Mai mới vào chùa trong"

    Chàng hai má đỏ hồng
    Kêu với thằng tiểu đồng
    Mang túi thơ bầu rượu:
    "Mai ta vào chùa trong"

    Đêm hôm ấy em mừng !
    Mùi trầm hương bay lừng
    Em nằm nghe tiếng mõ,
    Rồi chim kêu trong rừng

    Em mơ, em yêu đời
    Mơ nhiều... Viết thế thôi
    Kẻo ai mà xem thấy,
    Nhìn em đến nực cười

    Em chưa tỉnh giấc nồng,
    Mây núi đã pha hồng
    Thầy me em sắp sửa
    Vàng hương vào chùa trong

    Đường mây đá cheo veo,
    Hoa đỏ, tím, vàng leo
    Vì thương me quá mệt,
    Săn sóc chàng đi theo

    Mẹ bảo :"Đường còn lâu
    Cứ vừa đi ta cầu
    Quan- thế- âm Bồ-tát
    Là tha hồ đi mau"


    Em ư ? Em không cầu,
    Đường vẫn thấy đi mau
    Chàng cũng cho như thế.
    (Ra ta hợp tâm đầu)

    Khi qua chùa Giải Oan
    Trông thấy bức tường ngang,
    Chàng đưa tay lẹ bút
    Thảo bài thơ liên hoàn

    Tấm tắc thầy khen hay
    Chữ đẹp như rồng ba
    (Bài thơ này em nhớ
    Nên chả chép vào đây)

    Ôi ! Chùa trong đây rồi !
    Động thẳm bóng xanh ngời
    Gấm thêu trần thạch nhũ,
    Ngọc nhuốm hương trầm rơi

    Mẹ vui mừng hả hê:
    "Tặc ! con đường mà ghê !"
    Thầy kêu mau lên nhé,
    Chiều hôm nay ta về

    Em nghe bỗng rụng rời !
    Nhìn ai luống nghẹn lời !
    Giờ vui đời có vậy,
    Thoáng ngày vui qua rồi !

    Làn gió thổi hây hâỵ
    Em nghe tà áo bay,
    Em tìm hơi chàng thở !
    Chàng ôi, chàng có hay ?

    Đường đây kia lên giời
    Ta bước tựa vai cười,
    Yêu nhau, yêu nhau mãi !
    Đi, ta đi, chàng ôi !

    Ngun ngút khói hương vàng,
    Say trong giấc mơ màng,
    Em cầu xin Giời Phật
    Sao cho em lấy chàng

    (Thiên ký sự đến đây là hết. Tôi tin hai người lấy nhau, vì không lấy nhau thì cô bé còn viết nhiều . Lấy nhau rồi là hết chuyện).

    Nguyễn Nhược Pháp



    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày khoảng 6 tháng trước với 2 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    September 27th 2012, 11:01 pm
  • Tháng Giêng Và Anh

    Tác giả: Nguyên Sa


    Chào tháng Chạp, hôm nào thì đến Tết?
    Em mặc áo xanh hay mặc áo thêu hồng
    Bầu trời mây ở dưới áng mi cong
    Em có muốn anh giữ giùm phân nửa?...

    Tháng Giêng và anh vươn vai và mở cửa
    Trời trên cao, em cũng ở trên cao
    Tháng Giêng cho anh một nụ hoa đào
    Anh gởi cho em một trời mộng tưởng...

    Bài hát đó mang cho anh hò hẹn
    Em nhớ mang vàng cho cúc, ngọc cho lan
    Mang cầu vồng cho khoảnh khắc mưa tan
    Và một chút vai em cho huệ trắng...

    Con chim én cùng với thơ bay trong nắng
    Trên môi anh dường có ngọn cỏ thơm
    Là ngón tay nào trong mười ngón tay em
    Có cả nụ hôn đầu quanh quất đó...

    Tháng Giêng và anh rủ nhau ngồi dưới phố
    Tô môi hồng xin nhớ cánh sen non
    Tháng Giêng chờ một chút lượng xuân em
    Nụ cười đó, anh chờ xuân vĩnh viễn

    Tháng Giêng và anh rủ nhau châm điếu thuốc
    Điếu thuốc đầu năm và điếu thuốc đầu ngày
    Vòng khói tròn khuyên phía trái, bên tai
    Tà áo em có nhánh cười trong vũ điệu

    Tháng Giêng và anh rót đầy trong ly rượu
    Một góc trời âu yếm, khúc Bolsa
    Yêu cuộn tròn trong tám chữ mây qua
    Khi em tới lượn vòng trên mái tóc...

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 29th 2012, 5:55 pm
  • Thơ Cũ Của Nàng - Trần Dạ Từ



    Người đi qua đời tôi
    Trong những chiều đông sầu
    Mưa mù lên mấy vai
    Gió mù lên mấy trời
    Mây mù lên mấy biển

    Người đi qua đời tôi
    Hồn lưng mùa rét mướt
    Đường bay đầy lá mùa
    Vàng xưa đầy dấu chân
    Lòng vắng như ngày tháng
    Đen tối vùng lãng quên

    Người đi qua đời tôi
    Chiều ầm vang tiếng sóng
    Bàn tay mềm khói sương
    Tiếng hát nào hơ nóng

    Người đi qua đời tôi
    Nghe những lời linh hồn
    Phi lao dài tiếng ru
    Êm ái lòng hối tiếc
    Trên lối về nghĩa trang
    Trong mộ phần tối đen

    Người đi qua đời tôi
    Không nhớ gì sao người

    Em đi qua đời anh
    Không nhớ gì sao em.

  • Lòng Trắc Ẩn

    March 1st 2013, 1:03 am
  • Có phải em về đêm nay - Nguyên Sa


    Có phải em về đêm nay
    Trên con đường thời gian trắc trở
    Để lòng anh đèn khuya cửa ngỏ
    Ngọn đèn dầu lụi bấc mắt long lanh
    Có phải em về đêm nay
    Trên con đường chạy dài hoa cỏ
    Cho lòng anh trở lại với lòng anh
    Như lá vàng về với lá cây xanh
    Trong những chiều gió đưa về cội
    Có phải em về đêm nay
    Để phá tan
    Những nụ cười thắt se sầu tủi
    Như anh vẫn cười mà đau đớn bao nhiêu
    Không biết đời người có đưa đến tin yêu
    Những ngón tay có đưa đến bàn tay
    Những mùa thu có đến gió heo may
    Hay ngày mai là bốn bề tuyết lạnh
    Có phải em về đêm nay
    Giữa lòng chiều tím lặng
    Cho anh đừng tìm thấy anh
    Đo đếm thời gian
    Bằng những điều thuốc là tất trong đêm
    Đầu gối trên cánh tay
    Để giấc mơ đừng tẻ lạnh
    Em đừng trách anh đã quá lo âu đời người hiu quạnh
    Làm thế nào khi lòng mình nứt rạn cơ em
    Dù không muốn gục ngã trong đêm
    Nhưng đã bao lần đêm khuya
    anh không biết đã làm thơ
    Hay đã chọn âm thanh làm độc dược
    Em đừng trách anh để lòng mình tủi cực
    Đến ngại ngùng dù nắng dù mưa
    Sao em không về
    Để dù nắng dù mưa
    Dù trong thời gian có sắc mầu của những thiên đàng đổ vỡ
    Anh vẫn chăn chùm kín cổ
    Ngủ say mềm
    Vì lòng anh (em đã biết)
    Có bao giờ thèm khát vô biên
    Có bao giờ anh mong đừng chết -dù để làm thơ
    Nên tất cả chỉ là yêu em
    Và làm thơ cho đến chết
    Em sẽ về, phải không em
    Có gì đâu mà khó khăn, trắc trở
    Chúng mình lại đi
    Trên con đường chạy dài hoa cỏ
    Là những đồn phòng ngự của tình yêu
    Mỗi ngón tay em
    Anh vẫn gọi là một cửa đào nguyên
    Và anh sẽ trở lại nguyên hình
    Một anh chàng làm thơ
    Mà suốt đời say rượu cúc
    Có phải em sẽ về
    Dù bầu trời ẩm đục
    Hay bầu trời trang điểm bằng mây
    Anh sẽ chải tóc em bằng năm ngón tay
    Trong những chiều gió thổi.

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 17th 2013, 3:46 pm
  • Cảnh nhàn



    Một mai, một cuốc, một cần câu
    Thơ thẩn dầu ai vui thú nào.
    Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ,
    Người khôn, người đến chốn lao xao.
    Thu ăn măng trúc, đông ăn giá
    Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao.
    Rượu đến gốc cây ta sẽ uống
    Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao.

    Nguyễn Bỉnh Khiêm

  • Lòng Trắc Ẩn

    September 18th 2013, 2:26 pm
  • Lá thư ngày trước - Vũ Hoàng Chương




    Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp
    Tình mười năm còn lại mấy tờ thư
    Mộng bâng quơ hò hẹn cũng là hư
    Niềm son sắt ngậm ngùi duyên mỏng mảnh
    Rượu chẳng ấm mưa hoài chăn chiếu lạnh
    Chút hơi tàn leo lét ngọn đèn khuya
    Giấc cô miên rùng rợn nẻo hôn mê
    Gió âm tưởng bay về quanh nệm gối
    Trong mạch máu chút gì nghe vướng rối
    Như tơ tình thắc mắc buổi chia xa
    Ngón tay run ghì nét chữ phai nhòa
    Hỡi năm tháng hãy đưa đường giấc điệp
    Yêu mê thế để mang sầu trọn kiếp
    Tình mười năm còn lại chút này đây
    Lá thư tình xưa nhớ lúc trao tay
    Còn e ấp thuở duyên vừa mới bén
    Ai dám viết yêu đương và hứa hẹn
    Lần đầu tiên ai dám ký "Em Anh"
    Nét thon mềm run rẩy gắng đưa nhanh
    Lòng tự thú giữa khi tìm trốn nấp
    Mươi hàng chữ đơn sơ ồ ngượng ngập
    E dè sao mươi hàng chữ đơn sơ
    Màu mực tươi xanh ngát ý mong chờ
    Tình hé nụ bừng thơm trong nếp giấy
    Ôi thân mến nhắc làm chi thuở ấy
    Đêm nay đây hồn xế nẻo thu tàn
    Khóc chia lìa ai níu gọi than van
    Ta chỉ biết nằm nghe tình hấp hối
    Say đã gắng để khuây sầu lẻ gối
    Mưa mưa hoài rượu chẳng ấm lòng đau
    Gấm the nào từ buổi lạnh lùng nhau
    Vàng son có thay màu đôi mắt biếc
    Tình đã rời đi riêng mình tưởng tiếc
    Thôi rồi đây chiều xuống giấc mơ xưa
    Lá lá rơi nằm bệnh mấy tuần mưa
    Say chẳng ngắn những đêm dằng dặc nhớ
    Trăng nào ngọt với duyên nào thắm nở
    Áo xiêm nào rực rỡ ngựa xe ai
    Đây mưa bay mờ chậm bước đêm dài
    Đêm bất tận đêm liền đêm kế tiếp
    Yêu sai lỡ để mang sầu trọn kiếp
    Tình mười năm còn lại chút này thôi
    Lá thư xưa màu mực úa phai rồi
    Duyên hẳn thắm ở phương trời đâu đó

  • Lòng Trắc Ẩn

    November 9th 2013, 5:06 pm
  • Nụ hoa vàng ngày xuân - Kim Tuấn



    Anh cho em mùa xuân
    nụ hoa vàng mới nở
    chiều đông nào nhung nhớ
    đường lao xao lá đầy
    chân bước mòn vỉa phố
    mắt buồn vin ngọn cây

    Anh cho em mùa xuân
    mùa xuân này tất cả
    lộc non vừa trẩy lá
    thơ còn thương cõi đời
    con chim mừng ríu rít
    vui khói chiều chơi vơi

    Đất mẹ gầy có lúa
    đồng ta xanh mấy mùa
    con trâu từ đồng cỏ
    giục mõ về rộn khua
    ngoài đê diều thẳng cánh
    trong xóm vang chuông chùa
    chiều in vào bóng núi
    câu hát hò vẳng đưa

    Tóc mẹ già mây bạc
    trăng chờ trong liếp dừa
    con sông dài mấy nhánh
    cát trắng bờ quê xưa

    Anh cho em mùa xuân
    bàn tay thơm sữa ngọt
    dải đất liền chim hót
    người yêu nhau trọn đời
    mái nhà ai mới lợp
    trẻ đùa vui nơi nơi...
    hết buồn mưa phố nhỏ
    hẹn cho nhau cuộc đời

    Khi hoa vàng sắp nở
    trời sắp sang mùa xuân
    anh cho em tất cả
    tình yêu non nước này
    bài thơ còn xao xuyến
    nắng vàng trên ngọn cây...

    (1961)

  • Lòng Trắc Ẩn

    November 9th 2013, 5:14 pm
  • Nỗi nhớ âm thầm - Kim Tuấn




    Ta ở trời Tây nhớ trời Đông
    Nhớ trong sợi khói bay phiêu bồng
    Có dăm hàng núi ngăn người đến
    Có một nguồn xa cách mấy dòng

    Ta ở trời Tây nhớ trời Đông
    Nhớ quen trăm nỗi xót xa lòng
    Nhớ ta bỗng có men đời đắng
    Có chút buồn trong nỗi nhớ mong

    Ta ở trời Tây nhớ trời Đông
    Nhớ như con nước trôi xuôi dòng
    Nhớ chim cánh mỏi bay về núi
    Nhớ một mình ta hoài ngóng trông

    Ta ở trời Tây nhớ trời Đông
    Nhớ mưa trên những phiến tơ hồng
    Nhớ đôi sợi tóc chia đường gió
    Nhớ cõi ta mù như hư không

  • Lòng Trắc Ẩn

    June 28th 2015, 9:01 pm
  • Chiếc áo cũ gài nút sau lưng

    Kiên Giang - Châu Kỳ


    Anh thích nhìn từ phía sau lưng
    Người thương yêu đã nhiều năm xa cách
    Để trí nhớ tấm lòng trong thử thách
    Còn nhớ quên bóng dáng người xưa

    Trong bụi đường hay giữa cơn mưa
    Nếu nhìn sau lưng biết người trước mặt
    Đó mới là người yêu thương chân thật
    Dù người xưa làm dáng vẻ người dưng

    Anh thích em mặc áo nút sau lưng
    Để trước mỗi chiều cùng anh dạo mát
    Khi gài áo anh lén hôn suối tóc
    Vợ là tiên ai biết gái một con

    Năm năm sau chiếc áo hơi sờn rách
    Em hơi gầy từ lúc có năm con
    Nhìn áo rộng anh thương em hơn trước
    Vì chồng con phai nhạt nét xuân son

    Chiếc áo cũ ấp ôm hình bóng cũ
    Vẫn còn treo trước tấm gương xưa
    Nhìn áo em anh thao thức làm thơ
    Từ phía sau lưng vẫn thấy em trước mặt

    Không có anh em biết nhờ ai gài áo
    Không có em anh gài áo mà làm chi
    Đứng trước gương xưa, dù anh lẻ bóng
    Anh vẫn hôn từng nút đã rời khuy

  • canh_thom

    khoảng 6 tháng trước
  • HAI SẮC HOA TIGON
    T.T.Kh.

    Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn,
    Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn,
    Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
    Tôi chờ người đến với yêu đương.

    Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
    Dải đường xa vút bóng chiều phong,
    Và phương trời thẳm mờ sương, cát,
    Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng.

    Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
    Thở dài trong lúc thấy tôi vui,
    Bảo rằng: “Hoa, dáng như tim vỡ,
    Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!”

    Thuở đó nào tôi có hiểu gì
    Cánh hoa tan tác của sinh ly,
    Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng
    Là chút lòng trong chẳng biến suy.”

    *

    Đâu biết lần đi một lỡ làng,
    Dưới trời gian khổ chết yêu đương.
    Người xa xăm quá! - Tôi buồn lắm
    Trong một ngày vui pháo nhuộm đường...

    Từ đó thu rồi thu lại thu,
    Lòng tôi còn giá đến bao giờ?
    Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
    Người ấy cho nên vẫn hững hờ!

    Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
    Ái ân lạt lẽo của chồng tôi,
    Mà từng thu chết, từng thu chết,
    Vẫn giấu trong tâm bóng “một người”.

    *

    Buồn quá! hôm nay xem tiểu thuyết
    Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
    (Nhưng hồng) tựa trái tim tan vỡ
    Và đỏ như màu máu thắm pha!

    Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
    Một mùa thu trước rất xa xôi:
    Đến nay tôi hiểu thì tôi đã,
    Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

    Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ,
    Chiều thu hoa đỏ rụng, chiều thu
    Gió về lạnh lẽo, chân mây vắng,
    Người ấy ngang sông đứng ngóng đò...

    Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng,
    Trời ơi! người ấy có buồn không?
    Có thầm nghĩ tới loài hoa... vỡ
    Tựa trái tim, phai tựa máu hồng...?


    Bài ở đây chép theo bản gốc bài thơ đăng trên Tiểu thuyết thứ bảy (1937). Một số sách về sau dẫn lại bài thơ có in sai một số chữ và dấu câu. Về xuất xứ của bài thơ, xin xem các bình luận trong phần tác giả T.T.Kh.

    Bài thơ đã được các nhạc sĩ Anh Bằng và Trần Thiện Thanh phổ nhạc.

    Nguồn:
    1. Tiểu thuyết thứ bảy, số 179, ngày 30-10-1937
    2. Nguyễn Tấn Long, Nguyễn Hữu Trọng, Việt Nam thi nhân tiền chiến, NXB Sống Mới, Sài Gòn, 1968
    3. Tổng tập văn học Việt Nam (tập 25), Trung tâm Khoa học Xã hội và Nhân văn Quốc gia, NXB Khoa học Xã hội, 2000

  • canh_thom

    khoảng 6 tháng trước
  • CÓ HẸN VỚI PARIS

    Hẹn một mối tình nhanh như gió thoảng
    Anh hôn em ở đại lộ Champs – Elysees
    Mình bỏ mặc nhau bỏ mặc lời thề
    Sẽ nồng nàn yêu như ly vang đỏ

    Hẹn một người để thương để nhớ
    Anh vẫn yêu em khi quay lại Paris
    Quận 13 có tiếng mưa nhỏ thầm thì
    Kể chuyện chúng mình từng yêu nhau ngày đó

    Hẹn cô gái có đôi mắt rất tình rất lửa
    Cô dắt tôi qua mấy nhịp cầu
    Cô hỏi tôi muốn đi về đâu
    Khi ráng chiều nhắn sông Seine đừng yêu nữa

    Đừng yêu nữa hỡi trái tim chan chứa
    Mình hẹn Paris dạo khắp điện Louvre
    Hẹn từ đầu xuân đến cuối mùa thu
    Hẹn tia nắng vàng lạc quên trong quán cũ

    Hẹn thằng gù nhà thờ lớn còn yêu Esmeralda từ ngàn xưa đó
    Những tình yêu là cho đi không cần đáp lại bao giờ
    Loài người lướt qua nhau để lại nỗi ngẩn ngơ
    Sao tình yêu vẫn sống khi ngày yêu đã hết

    Anh hẹn Paris những ngày sau mỏi mệt
    Anh sẽ về uống trà chiều và lên đồi Monte Martre làm thơ
    Nếu em chưa đến Pháp bao giờ
    Hãy thương anh rồi mình về thăm mùa yêu mới

    Hay anh sẽ hẹn Paris mùa yêu mới
    Anh kể chuyện chúng mình cho chim Mouette rong chơi
    Sau này nếu chia tay em hãy đến cuối bầu trời
    Cất vào Paris tình chúng mình không hồi kết

    (Tác giả: Nguyễn Thanh Tùng – Tùng Leo, cựu học sinh chuyên Lê Hồng Phong Petrus Ký Sài Gòn)

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 2 tháng trước


  • Đặng Hiền, tên thật làm bút hiệu, sinh năm1958

    tại Hòa Vang Quảng Nam. Hiện định cư tại California USA.

    Chủ biên tạp chí Hợp Lưu

    đã xuất bản:

    Thơ Đặng Hiền (1994 Hoa Kỳ)

    Bài Hai Mươi (1997 Hoa Kỳ)


    Tiễn đưa - Đặng Hiền

    Khi em về chừng như đông sang
    Cuối tháng năm một mình thật lạnh
    Ngồi nghe biển hát
    Chiều qua nhanh

    Đừng cám ơn tôi
    Tôi trả ơn người
    Nụ cười thôi cũng đủ
    Mai em về
    Ta không đưa nhau

    Theo mắt nhìn dịu vợi
    Hàng thông xanh rì rào
    bàn chân ai qua
    Làm người ở lại
    Lần nào cũng buồn
    Chậu Quỳnh Hương cuối vườn
    Không còn hoa

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 2 tháng trước
  • Lý tưởng - Vũ Hoàng Chương


    Chàng hoạ sĩ hôm nay vừa ném bút
    Bởi vì Mơ và Thực chẳng đi đôi
    Nét hư huyền thấp thoáng ở hồn thôi
    Tài non kém chẳng đem vào lụa được

    Đâu hẳn tội tình chi sơn với thuốc
    Lụa trắng tinh, vải mượt kém gì tơ
    Bút trung thành ngoan ngoãn dưới tay đưa
    Lỗi riêng ở ngón tay trần vụng quá

    Nhạc sĩ với thi nhân đều thế cả
    Dứt hết dây, vò nát mấy mươi trang
    Xấu xa trong vần điệu ý huy hoàng
    Sai lạc nữa lúc phổ vào cung bậc

    Hồ xế tiếng tơ, lời thơ trong đục
    Dẫu êm đềm nhưng chửa thoát phàm thai
    Thanh âm còn mang nặng những trần ai
    Nhắc sao đúng Toàn Hương và Tận Mỹ

    Ôi tài mọn! si lang buồn lắm nhỉ!
    Tình vô biên dành chứa một giai nhân
    Mộng yêu đương ấp ủ quá siêu trần
    Cánh vĩ đại vướng trong lồng thực tế

    Hãy trộn lẫn trong men ngàn giọt lệ
    Thi nhân ơi hoạ sĩ hỡi cầm gia!
    Để nỗi u buồn thầm kín bao la
    Lắng trong cốc với chàng si dại dột

    Bẻ cho nát phím đàn, quăng cán bút
    Xé cho tan nào giấy lụa nào tơ
    Đừng ép duyên ngọc trắng với bùn nhơ
    Thân gió bụi trả về cho gió bụi

    Hồn nghệ sĩ vốn từ xưa nông nổi
    Yêu thiết tha nhưng chẳng chịu thầm yêu
    Kiếm hoài công bày giãi ý cao siêu
    Bằng gỗ lụa trơ trơ bằng thép rắn

    Xin dốc hết nồng cay cho đến cặn
    Uống cho mê và uống nữa cho điên
    Rồi dang tay theo chân gót nàng Men
    Về tắm ở suối Mơ, nguồn Tuyệt đối

    Đàn với bút, tài sơ không chép nổi
    Những cao xa để mộng chẳng nên hình
    Hãy còn men, người vợ goá Lưu Linh
    Đưa lối những chàng say về Lý tưởng

    Nguồn: Vũ Hoàng Chương, Thơ say, NXB Nguyễn Đình Vượng, Sài Gòn, 1971

  • Lòng Trắc Ẩn

    khoảng 2 tháng trước
  • Tuổi xanh - Vũ Hoàng Chương


    Trăng dịu từ phen gặp gió lành
    Sông lam từ buổi gặp non xanh
    Từ hoa quen bướm trời quen đất
    Em đã yêu rồi, đã của Anh

    Thuở ấy tuổi Vàng hay tuổi Đá
    Yêu nhau ai tính tuổi bao giờ
    Gối xuân chỉ biết từ nghiêng sóng
    Vần điệu trôi dài mãi tuổi Thơ

    Tuổi dẫu Vàng bay, dẫu Đá qua
    Vàng chưa ai nhạt, Đá ai nhòa
    Trái tim vẫn tuổi Đồng Trinh Bạch
    Thì sắc hương còn vẹn tuổi Hoa

    Thời gian có mỏi cánh chim bằng
    Vũ trụ sang mùa tận thế chăng
    Anh vẫn còn Thơ về giáng bút
    Em còn Hoa đủ kết hoa đăng

    Hoa gieo ánh sáng ngập tinh cầu
    Bút vẽ thành Thơ giấc mộng đầu
    Nắng rộng mưa dài thu một nét
    Không gian còn lại có bề sâu

    Lứa đôi tái thế vẫn tương phùng
    Nguyên thủy nào đâu khác cực chung
    Anh muốn dìu Em giờ hiện tại
    Nghe trăng hòa điệu nước lên cung

    Hòa điệu lên cung trăng nước dậy
    Xuyên ngang gió trận dọc mây thành
    Tuổi Thơ này với Hoa Niên ấy
    Muôn trước ngàn sau thăm thẳm xanh


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group