Những bài thơ bất hủ

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:20 pm
  • Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười
    Mỗi mùa Xuân thêm một lần dối mẹ
    Đừng trở lại
    Xuân đất khách
    Vẫn đừng lên cười với thế nhân
    Em đừng hỏi
    Thăm bạn
    Mười bảy năm
    Mưa
    Thức dậy đi
    Tự nhủ
    Nước
    Bao lần tự dối lòng
    Độc hành
    Bức tranh sông núi











    Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười - Trần Trung Đạo


    Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
    Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
    Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
    Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

    Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
    Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
    Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
    Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

    Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
    Bên đời gió tạt với mưa tuôn
    Con đi góp lá nghìn phương lại
    Ðốt lửa cho đời tan khói sương

    Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
    Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
    Mẹ xa xôi quá làm sao vói
    Biết đến bao giờ trông thấy nhau

    Ðừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
    Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
    Ðau thương con viết vào trong lá
    Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

    Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
    Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
    Ví mà tôi đổi thời gian được
    Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười




    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày December 18th 2010, 5:30 pm với 1 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:22 pm
  • Mỗi mùa xuân thêm một lần nhớ Mẹ - Trần Trung Đạo


    Nhớ năm ngoái mẹ có lần đã hỏi
    Về chưa con sao vẫn thấy chưa về
    Con lại phải thêm một lần nói dối
    Chờ sang năm con hứa sẽ về quê

    Nếu chẳng phải vì thay tờ lịch mới
    Chắc là con không biết có Xuân sang
    Ðời nước Mỹ tháng ngày trôi qua chóng
    Chưa kịp xoay đã hết một năm tròn

    Bỗng sực nhớ đến lời ai đã nhắc
    Lại lo tìm câu nói dối cho xong
    Mười một mùa xuân miệt mài đất khách
    Con dối đi dối lại biết bao lần

    Căn nhà cũ chắc năm nay mục nát
    Tiền gởi về không đủ mẹ nuôi thân
    Con gái lớn theo chồng đi nơi khác
    Con trai đầu biền biệt chốn xa xăm

    Cây mai nhỏ ba đã trồng năm trước
    Mấy xuân rồi có nở nụ nào không
    Hay đã chết theo ba từ dạo ấy
    Ðể mùa Xuân hoa trắng nở trong lòng

    Năm mới đến mẹ già thêm một tuổi
    Tóc bạc hơn nhiều, má hóp răng long
    Sao giấc ngủ chập chờn con thấy mẹ
    Người đàn bà đẹp nhất ở trần gian

    Năm mới đến con cũng già thêm tuổi
    Xa mẹ hiền một tuổi nặng bằng hai
    Tuổi nước Việt chất chồng lên quá khứ
    Tuổi xứ người quần quật với tương lai

    Con chẳng biết nói thế nào mẹ hiểu
    Chẳng còn ai hiểu hết chuyện đời con
    Non nước đó vẫn còn đầy dâu biển
    Núi sông đây sao giữ được vuông tròn


  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:22 pm
  • Đừng trở lại - Trần Trung Đạo


    Anh ra đi Sài Gòn xưa đã chết
    Cây me già cô độc đứng nghe mưa
    Ðừng trở lại chẳng còn gì nữa hết
    Em đã tàn hương sắc của năm xưa

    Anh ra đi phố phường xưa đổi khác
    Ngọn đèn xanh le lói bóng ga chiều
    Những kỷ niệm vàng hoe trên mái tóc
    Tóc em buồn từng sợi rối đêm khuya

    Anh ra đi cửa lòng em đã đóng
    Với đau thương chồng chất thuở xuân thì
    Ðừng trở lại chẳng còn ai mong ngóng
    Xuân đã tàn từ độ én bay đi

    Anh ra đi em một mình lầm lũi
    Con đường câm trong những tối không đèn
    Ðừng trở lại em quen rồi cực khổ
    Anh cũng quen rồi cuộc sống ấm êm

    Anh ra đi mùa đông buồn ghê lắm
    Mùa mưa dài thăm thẳm ở nơi đây
    Ðừng trở lại chẳng cần ai đưa đón
    Ðể em ngồi nghe lá khóc trên cây

    Anh ra đi mẹ bao lần đã nhắc
    Ðứa con yêu lưu lạc ở phương nào
    Anh có đọc nỗi buồn sâu trong mắt
    Mắt mẹ già năm tháng đã hư hao

    Anh ra đi đàn em thơ đã lớn
    Nhìn hình anh ngơ ngác hỏi là ai
    Bầy chim nhỏ giữa trời đầy giông tố
    Chim đầu đàn vẫn biệt dưới chân mây

    Anh ra đi quê hương nghèo hơn trước
    Những lầm than vẫn nối tiếp nhau về
    Bài thơ cũ mơ làm người yêu nước
    Ðến bây giờ anh còn nhớ hay quên

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:23 pm
  • Xuân đất khách - Trần Trung Đạo


    Ai có về bên kia đất nước
    Thở dùm tôi hơi ấm quê hương
    Tôi, con én lạc mùa xuân trước
    Vẫn khóc âm thầm nơi viễn phương

    Vẫn đếm xuân về trên đất khách
    Nghe buồn nhỏ giọt xuống vai tôi
    Ðèn ai thắp sáng bên kia phố
    Nhớ quá, chao ôi, tiếng mẹ cười

    Bếp lửa than hồng sao chẳng ấm
    Tôi thèm một chiếc bánh chưng xanh
    Thèm nghe ai nói lời tha thiết
    Một lời chúc tụng bước sang năm

    Ai có về bên kia đất nước
    Chở dùm tôi nỗi nhớ qua sông
    Hỡi em, cô gái mùa xuân trước
    Còn đứng hong khô áo lụa hồng

    Lòng tôi cũng bạc theo màu áo
    Chiếc pháo giao thừa đã tả tơi
    Chén rượu mừng xuân tôi chẳng uống
    Chỉ uống đêm nay những ngậm ngùi

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:23 pm
  • Vẫn đứng lên cười với thế nhân - Trần Trung Đạo


    Ta vẫn đi trên quãng đường dài
    Âm thầm, không một dấu chân ai
    Ta đi như thế từ lâu lắm
    Thuở tóc chưa vàng, mộng chửa phai

    Bốn mươi năm ngó lại đời mình
    Khóc nhiều cho vận nước điêu linh
    Quê hương ngàn dặm trời mây trắng
    Bóng mẹ chìm trong mỗi hướng nhìn

    Mẹ trách ta sao lỡ hẹn thề
    Mỗi mùa lá rụng lắng tai nghe
    Cây đa già đứng bên đường vắng
    Chiếc lá vàng bay chẳng trở về

    Em trách ta xuống phố quên làng
    Bao lần én lượn, bướm bay ngang
    Em ơi con bướm vườn Xuân ấy
    Chẳng thể tìm nhau, chỉ ngỡ ngàng

    Bạn trách ta toan tính lọc lừa
    Trăm lần ta chẳng thiết hơn thua
    Ðời ta xiêu lạc từ thơ ấu
    Coi chuyện ơn thù như nắng mưa

    Ta vẫn đi trên quãng đường trần
    Thương từng hạt bụi vướng đôi chân
    Ðời xô ta gục, buồn, không trách
    Vẫn đứng lên, cười với thế nhân

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:24 pm
  • Em đừng hỏi - Trần Trung Đạo


    Em đừng hỏi sao ta già trước tuổi
    Khi thời gian đâu có nghĩa lý gì
    Tuổi của ta được tính bằng khắc khoải
    Bằng tủi buồn trên mỗi bước ta đi

    Em đừng hỏi quê hương ta có đẹp
    Khi hận thù còn nhuộm đỏ giang san
    Ai mới đạp trái mìn chưa nổ kịp
    Bao nhiêu năm cuộc chiến vẫn chưa tàn

    Em đừng hỏi cha mẹ già bao tuổi
    Chưa bao giờ ta kể chuyện đời ta
    Xin hãy để cho niềm đau yên ngủ
    Vết thương lòng năm tháng sẽ phôi pha

    Em đừng hỏi ta mong về quê cũ
    Chiếc lá khô còn nhớ cội thương cành
    Ta chẳng lẽ bước chân đời lê mãi
    Nơi quê người làm một kẻ lưu dân ?

    Em chúc cho ta được tròn ước nguyện
    Vâng, ta còn mơ ước nhỏ mai sau
    Ta sẽ sống để chờ ngày trở lại
    Hôn một lần lên đất mẹ thương đau

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:24 pm
  • Thăm bạn - Trần Trung Đạo


    Biết kể anh nghe những chuyện gì
    Chuyện buồn thôi hãy cố quên đi
    Nghìn năm nước chảy cầu sông Dịch
    Chí lớn hao mòn theo dấu rêu

    Thuở tóc còn xanh trên mái đầu
    Chuyện trò tâm sự suốt đêm thâu
    Tôi mơ một mảnh trời thơm ngát
    Anh bón chùm hoa rực sắc màu

    Hai đứa thường mơ chuyện vá trời
    Tâm hồn trải rộng khắp muôn nơi
    Anh như tay kiếm thời ly loạn
    Tôi bút nghiên rung vẽ lại đời

    Nhắc nhở làm chi chuyện đã rồi
    Mộng vàng đã chết thuở hai mươi
    Soi gương tóc bạc vài ba sợi
    Tổ quốc nhìn lên chỉ ngậm ngùi

    Ðịnh viết thư thăm đã mấy lần
    Gởi về đâu nhỉ rất xa xăm
    Ðời trôi không hẹn ngày tương ngộ
    Thôi giữ mang theo xuống mộ phần

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:24 pm
  • Mười bảy năm - Trần Trung Đạo


    Mười bảy năm trời như vó câu
    Người đi biền biệt kẻ giang đầu
    Sao chẳng trở về thăm bến cũ
    Ðể thấy lòng đau cuộc bể dâu

    Mười bảy năm rồi em nhớ anh
    Như mây nhớ núi lá mơ cành
    Hỡi người phiêu bạt bao năm trước
    Sao chẳng về đây viết sử xanh

    Mười bảy năm trời trong bóng đêm
    Bao nhiêu thu đọng nhớ bên thềm
    Áo cơm hai chữ đời sao nặng
    Một gánh san hà ai nỡ quên

    Mười bảy năm rồi không thấy nhau
    Aó xưa giờ chắc đã phai màu
    Tôi đi góp lá ngàn phương lại
    Ðốt lửa cho đời sương khói bay

    Mười bảy năm trời chưa đủ sao
    Dậy đi đừng tiếc những chiêm bao
    Một chút công hầu sao nỡ đổi
    Một giải giang sơn máu lệ trào

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:25 pm
  • Mưa - Trần Trung Đạo


    Đêm về phố lạ dưới cơn mưa
    Nhớ mắt em buồn buổi tiễn đưa
    Che tay nghe lệ mình đang ướt
    Bước chậm thương cây lá chuyển mùa

    Lụt quê hương, mưa xứ người
    Một giòng tủi nhục chảy không nguôi
    Mưa qua biển Thái tanh mùi máu
    Bao xác thây người lặng lẽ trôi

    Sài Gòn mưa rớt một màu đen
    Khóc thầm từ độ đổi thay tên
    Em có ngồi bên ao nước nhỏ
    Anh, con thuyền giấy cuốn lênh đênh

    Hà Nội mưa phùn buổi chớm thu
    Đường về lịch sử tối âm u
    Hãy khóc lên đi trời tổ quốc
    Rửa sạch lầm than lẫn hận thù

    Mưa xuống tình người rách tả tơi
    Lọc lừa, phe phái vẫn chưa thôi
    Mưa che khuất lối về Văn Miếu
    Giảng Võ Trường đâu? Sập mất rồi!

    Mưa phai mái tóc thời niên thiếu
    Tuổi trẻ nhòa theo hạt lệ trời
    Ngoảnh mặt về Nam, mây xám qúa
    Bao giờ nắng đẹp, núi sông ơi!

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:26 pm
  • Thức dậy đi - Trần Trung Đạo


    Mặt trời mới mọc bên kia biển
    Hay lửa phương đông báo hiệu mùa
    Thức dậy đi em giờ đã điểm
    Mẹ khóc lâu rồi em biết chưa?

    Thức dậy đi hỡi rừng núi cũ
    Nghe tiếng nghìn xưa vọng trở về
    Ai đứng trông ai mùa lá đổ
    Mà lòng thao thức mấy đêm khuya

    Ai khóc đêm nay ngoài ải Bắc
    Phải hồn sương phụ ngóng phương xa
    Hay tiếng Phi Khanh trào nước mắt
    Về đi, lấy máu trả thù cha

    Thức dậy đi hồn thiêng sông núi
    Gió Nam Quan xô sóng Bạch Đằng
    Nửa đêm không bóng người bên suối
    Sao tiếng gươm mài vang dưới trăng

    Thức dậy đi hỡi lòng vô lượng
    Ngại ngùng chi đau khổ điêu linh
    Dù cho nước vẫn còn nhơ đục
    Nhớ giữ cho nhau một chút tình

    Thức dậy đi đồi cao dốc sỏi
    Đất đá mòn theo mỗi vết chân
    Gã tù lặng đứng nhìn mưa đổ
    Đâu biết xuân qua chỉ một lần

    Thức dậy đi màu nâu của đất
    Màu xanh trong ánh mắt của em
    Bao nhiêu năm ngồi nghe nhau khóc
    Đã đủ chưa máu chảy ruột mềm

    Thức dậy đi từng trang lịch sử
    Những chuyện buồn vui lẫn tủi hờn
    Như mắt mẹ nghìn đêm không ngủ
    Thương đám con khờ chưa lớn khôn

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:26 pm
  • Tự nhủ - Trần Trung Đạo


    Hai mươi năm lê bước lưu đày
    Sáng chiều cơm áo nặng đôi vai
    Hai mươi năm nữa đời như thế
    Sống chỉ thêm thừa một kiếp trai

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:26 pm
  • Nước - Trần Trung Đạo


    Nửa đêm thức dậy nhìn trời
    Thấy trăng sao rụng xuống đời lưu vong
    Nước sâu còn có khi ròng
    Mà sao nước Việt vẫn long đong hoài

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:27 pm
  • Bao lần tự dối lòng - Trần Trung Đạo



    Khuya giật mình thức giấc
    Thấy mình nằm co ro
    Đưa bàn tay chải tóc
    Biết là còn tự do

    Nhìn ra ngoài cửa sổ
    Đất trời rộng muôn phương
    Nghìn ngôi sao lấp lánh
    Ngôi nào là quê hương

    Lôi ra tờ báo cũ
    Bi hài kịch Việt Nam
    Hoan hô và đả đảo
    Kẻ khóc người cười khan

    Đã bao lần tự dối
    Phú quí như phù vân
    Công danh là mộng ảo
    Tình như chuyến đò ngang

    Đã bao lần tự dối
    Chí lớn nhưng thời không
    Nên gươm thề buổi ấy
    Lỡ hẹn cùng núi sông

    Đời trôi theo năm tháng
    Mộng vỡ trên bàn tay
    Còn ai là tri kỷ
    Về cùng ta đêm nay

    Mười năm trên đất khách
    Mười năm dài long đong
    Ngày đi hai tay trắng
    Bây giờ hai tay không

    Muời năm trên đất khách
    Bao lần tự dối lòng
    Gió sương rồi cũng mặc
    Thổi theo đời lưu vong

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:27 pm
  • Độc hành - Trần Trung Đạo



    Em ở bên nhà tôi ở đây
    Mười năm sương gió bạc vai gầy
    Tôi nhớ quê nghèo xa vạn dặm
    Nhớ gì như thể nhớ đêm nay

    Ừ nhỉ mười năm như thoi đưa
    Quê hương bão lụt đã bao mùa
    Ai còn ai mất ai xiêu lạc
    Ai bước một mình trong gió mưa

    Em ngồi giặt lụa bến sông Thu
    Lòng buông theo nước chảy xa mù
    Tôi đứng bên nầy nghe kỷ niệm
    Gọi về từ cõi mộng hoang vu

    Tôi thấy tôi về trong giấc mơ
    Nhà tôi giặc đốt tự bao giờ
    Vườn hoang lau sậy buồn hiu hắt
    Một lũy tre già trông xác xơ

    Tôi thấy em ngồi bên chấn song
    Nhìn lên hướng núi nắng pha hồng
    Người đi xa tít bờ sông vắng
    Để ánh thu buồn trong mắt trong

    Mười năm tôi quên mất tuổi tên
    Công cha nghĩa mẹ vẫn chưa đền
    Gió sương chăn chiếu đường không bạn
    Đi hết cuộc đời không có em

  • Lòng Trắc Ẩn

    December 18th 2010, 5:28 pm
  • Bức tranh sông núi - Trần Trung Đạo


    Hỡi những nhà họa sĩ quê hương
    Hãy vẽ dùm tôi đôi mắt mẹ
    Hai mươi năm, mấy nghìn đêm lặng lẽ
    Âm thầm nhỏ lệ xuống non sông

    Hãy vẽ dùm tôi chiếc áo mùa đông
    Ðắp trên xác cha già còn lạnh buốt
    Ðể gian khổ không làm tôi chùn bước
    Cuộc đấu tranh nầy vì nước Việt Tự Do

    Hãy vẽ dùm tôi những nỗi âu lo
    Trên khuôn mặt anh ngày đêm trong ngục tối
    Ai rên siết sao lòng tôi nhức nhối
    Tiếng căm hờn nghe buốt cả quê hương

    Hãy vẽ dùm tôi một nén nhang thơm
    Trên phần mộ những người vừa ngã xuống
    Vẫn còn đây An Lộc, Trị Thiên, Bồng Sơn, Mộ Ðức . . .
    Vẫn còn đây Lê Văn Hưng, Hồ Ngọc Cẩn, Nguyễn Khoa Nam . . .

    Hãy vẽ dùm tôi biển cả mênh mông
    Nơi hải tặc bao lần ghi tội ác
    Ðể thơ tôi được biến thành dao mác
    Sẽ một ngày đòi nợ máu quân Xiêm

    Hãy vẽ dùm tôi mái tóc của em
    Chảy tha thướt trên bờ vai mơ mộng
    Cho tôi dệt những vần thơ hy vọng
    Khi nghĩ về đất nước tương lai

    Hãy vẽ dùm tôi một nhánh hoa mai
    Ðã nở rộ trên vườn nhà tôi dạo ấy
    Dù hôm nay lửa bạo tàn còn ngút cháy
    Tôi vẫn tin rằng sẽ có một mùa Xuân

    Hãy vẽ dùm tôi hình chữ S thân thương
    Không có những đường phân chia ngăn cách
    Quê tôi đó từ địa đầu Việt Bắc
    Vẫn nối dài đến tận Mũi Cà Mau


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group