Chuyện khó tin nhưng có thật

  • showbiz

    khoảng 1 10 năm trước
  • Hồi bé tôi từng nghe các cụ nói: "Chết đói trên đống vàng". Tôi không hiểu câu nói đó. Sau đó khi hiểu thì tôi không tin trên đời lại có người phải chết đói trên đống vàng của mình. Nhưng rồi cuộc đời tôi được chứng kiến có người đã chết đói trên đống tiền của mình thật. Tôi không thể nào hiểu nổi vì sao người ta lại có thể sống như thế.

    Tôi viết câu chuyện này và gửi đến Tòa soạn Báo ANTG Cuối tháng để góp thêm vào những "Chuyện khó tin nhưng có thật" của Báo mà tôi đã theo dõi từ câu chuyện đầu tiên. Nếu thấy câu chuyện tôi sẽ kể dưới đây không có ý nghĩa gì thì xin Tòa soạn cứ việc bỏ đi mà không cần phải hồi âm gì cho tôi cả. Tôi không viết như thế này bao giờ, cho nên chắc chắn sẽ có nhiều câu chẳng thành câu. Tôi xin Tòa soạn toàn quyền sửa chữa.

    Ông V. là nhân vật chính trong câu chuyện tôi sẽ kể dưới đây. Ông V. ở cùng thị trấn với tôi. Cho đến bây giờ thì cả thị trấn vẫn lấy câu chuyện của ông để răn dạy con cháu nhiều điều. Ông có ba đứa con: hai trai, một gái. Vợ chồng ông làm nghề bán hàng nước và quà bánh ở thị trấn này từ khi tôi sinh ra. Nhưng ông nổi tiếng vì sự nghèo khổ của mình. Người trong thị trấn biết ông đều ngạc nhiên tự hỏi vì sao một người làm ăn cần cù như vợ chồng ông lại nghèo đến thế. Nhưng đúng ra là ông nổi tiếng vì cái sự mê tiền đến điên rồ của ông.

    Thời học sinh đi học còn phải đóng học phí, ông luôn luôn tìm cách không đóng học phí cho ba đứa con. Hơn thế, ông còn thường xuyên viết đơn xin miễn học phí cho con. Cuối cùng, ông cho cả ba đứa con nghỉ học. Nhà trường và khu phố gặp ông để giải thích và động viên ông cho con đi học thì ông nói: "Rồi cũng chỉ đi bán hàng nước chứ làm gì mà phải học cho tốn tiền". Vì thế mà ba đứa con của ông đều trở thành những người thất học. Bất cứ việc gì liên quan đến tiền, ông đều tìm cách lẩn tránh. Không ai, kể cả ruột thịt của ông, có thể vay ông được một đồng. Cho đến khi đứa con thứ ba của ông bị ốm. Nếu ông bỏ tiền của ra lo thuốc thang cho con kịp thời thì con ông không trở thành một người tàn tật suốt đời.

    Ông có tiền giấu trong nhà nhưng ông lại đi hỏi vay hết người này đến người khác. Ông sợ phải tiêu những đồng tiền của ông. Hậu quả của lòng tham lam và keo kiệt quá mức đã biến ông thành một kẻ độc ác. Trong khi đó, làng phố và những người họ hàng đã tìm cách giúp con ông chữa bệnh. Nhưng việc giúp đỡ như vậy cũng không thể kéo dài mãi mãi. Đứa con gái út của ông bị mù. Nếu ông không tiếc những đồng tiền của mình thì đứa bé không bị mù.

    Ngày ấy, không nhiều người biết ông có tiền. Sau này, mọi người mới biết rằng chỉ có bà vợ của ông biết ông giữ những đồng tiền của mình như thế nào. Nhưng bà không thể làm được gì vì bà sống cũng chỉ như một người nô lệ trong gia đình mà thôi. Rồi đến lúc ông lâm bệnh, ông không chịu dùng những đồng tiền của mình để ăn uống, thuốc thang. Ông cam chịu tất cả để được nhìn thấy những đồng tiền.

    Sau này, bà vợ ông đã kể cho tôi nghe những ngày đau ốm của ông. Một câu chuyện mà nếu tôi không sống cùng thị trấn với ông và ngày ngày gặp ông thì tôi cam đoan đó là một người điên. Đêm đêm, ông bò ra khỏi giường với hốc mắt người ốm như một bóng ma đến nơi ông giấu những đồng tiền. Ông đếm những đồng tiền với đôi mắt man dại. Ông từng khóc nức nở trước những đồng tiền và ngủ gục bên chúng. Vợ ông đã đêm đêm van xin ông hãy dùng những đồng tiền đó để thuốc thang, ăn uống. Nhưng không cái gì có thể lay chuyển được ông. Rồi ông chết. Bà vợ ông dù vô cùng nghèo khó nhưng cương quyết đốt những đồng tiền và bỏ tro vào trong áo quan cùng thi thể ông. Bà nói với tôi, bà đốt những đồng tiền vì hận ông và cũng vì sợ lòng tham tiền như thế có thể làm ông hóa thành ma về quấy nhiễu cuộc sống của bà và những đứa con nếu bà tiêu những đồng tiền đó của ông.

    Câu chuyện bà đốt tiền là một câu chuyện kỳ lạ nhất ở thị trấn ngày ấy. Nhiều người cho rằng bà bị điên, bị ma ám. Nhưng sau này nghe chuyện ông V. giữ tiền như thế nào thì mọi người đều hiểu vì sao bà đã đốt toàn bộ số tiền ông V. cất giữ.

    Theo : http://showbiz.vn

  • showbiz

    khoảng 1 10 năm trước
  • Ai sẽ tha thứ cho tôi?!

    Tôi đi lấy chồng, để lại đứa con côi cút lớn lên trong vòng tay của bà ngoại. Mẹ tôi đã dựng một ngôi nhà tranh vách đất sau vườn ở riêng để có điều kiện nuôi cháu. Tuy cuộc sống lúc đó rất khó khăn, nhưng tình thương của bà đã giúp cháu vơi đi phần nào nỗi khát khao hơi ấm của mẹ.

    Tôi đã đọc rất nhiều câu chuyện khó tin nhưng có thật đăng trên Báo ANTG Cuối tháng, mỗi câu chuyện là một nỗi niềm riêng. Điều quan trọng là họ đã dũng cảm nói ra để mọi người cùng chia sẻ. Thưa quý Báo! Có một câu chuyện tự tôi đã gây ra, để rồi nó cứ đeo đẳng, giày vò tâm can tôi trong suốt hơn 13 năm nay. Tôi biết, sau khi đọc câu chuyện này, nhiều người nguyền rủa tôi mà nói rằng "kẻ gieo gió ắt phải gặt bão". Như thế cũng đáng lắm. Tôi chỉ mong rằng, sau khi kể ra câu chuyện này, tâm hồn tôi sẽ được thanh thản phần nào trong đoạn đời còn lại.

    Tuổi thơ của tôi lớn lên giữa một vùng quê nghèo vào hàng nhất nhì huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An. Thời con gái, ai cũng khen tôi là "hoa khôi" của làng, nhưng cuộc sống sau này sẽ gặp nhiều bất hạnh và sóng gió. Tôi không tin đó là sự thật. Điều tôi cảm nhận được là thời thanh xuân, đã có rất nhiều người hiến dâng tình yêu cho tôi. Con trai trong làng cũng có mà ngoài làng cũng nhiều. Có những người chỉ vì muốn dành được tình yêu của tôi mà đã đánh nhau đến nỗi phải mang thương tích suốt đời.

    Thời gian đầu, tôi thầm nghĩ đó là niềm hạnh phúc mà không phải người con gái nào cũng có được. Nhưng dần về sau, tôi cảm thấy đó là sự phiền toái đến khó chịu, nhiều khi phải chạy trốn để tìm một khoảng không bình yên cho riêng mình.

    Thế rồi, hình ảnh của một người con trai đã chiếm trọn trái tim và cuộc đời tôi. Anh ấy ở cùng làng, hơn tôi 1 tuổi, nhà nghèo, mẹ mất sớm. Tôi đón nhận tình yêu của anh giống như một câu chuyện cổ tích. Chưa bao giờ anh đến nhà tôi chơi. Hai đứa chỉ gặp nhau lúc đi chăn trâu cắt cỏ, hoặc đi hái củi trên đồi. Anh bảo đã yêu tôi từ lâu, nhưng chỉ giữ kín trong lòng mà không dám nói, phần vì phận anh nghèo, phần vì có quá nhiều người hơn anh quan tâm đến tôi. Anh nói, chỉ khi nào tôi nhận lời lấy, anh mới ra mắt gia đình, không thì thôi. Chúng tôi đã yêu nhau say đắm trong một thời gian dài.

    Nhưng rồi, một chiều thu trên đồi thông, anh nói, phải vào Nam làm thuê một thời gian kiếm tiền về trang trải nợ nần cho gia đình và còn là để có tiền cưới tôi. Lúc đấy tôi đã có thai được gần 2 tháng và tôi cũng nói luôn với anh. Anh không bất ngờ, ngược lại còn động viên tôi cố gắng giữ gìn sức khỏe, dù thế nào cũng phải giữ đứa con trong bụng.

    Thời gian trôi đi, những lá thư, những cuộc điện thoại anh gọi cho tôi ngày càng thưa dần. Để mọi người không phát hiện ra mình có thai, tôi đã phải buộc bụng trong nhiều tháng.

    Nhưng khi tôi mang thai được hơn 5 tháng thì được tin anh bị bệnh sốt rét và qua đời tại Đắk Lắk. Tôi suy sụp hoàn toàn, người như không hồn, xác xơ. Lúc nào tôi cũng khóc, khóc cho thân phận bèo bọt của mình, khóc cho đứa con chưa kịp sinh ra đã không còn bố, khóc cho sự tủi hổ với làng xóm.... và lúc đấy mẹ tôi mới biết chuyện. Nhà tôi có 4 anh em, mình tôi là con gái, bố tôi bị bệnh lao và qua đời khi tôi mới lên mười, chính vì vậy mẹ rất thương tôi. Tôi biết mẹ rất giận tôi, nhưng cũng thương tôi nhiều, bà không nặng nhẹ với tôi câu nào, chỉ vỗ về dỗ dành tôi ăn uống cho có sức để còn sinh cháu.

    Tôi mang thai được 7 tháng thì đứa em trai cũng vừa hoàn thành nghĩa vụ quân sự trở về. Khi biết tôi có thai, cả gia đình phản đối dữ dội. Em trai tôi chỉ thẳng tay vào mặt tôi: "Đồ đàn bà đĩ thõa. Họ này, nhà này nghèo thật, nhưng từ xưa đến giờ chưa có ai làm chuyện nhơ bẩn như thế". Mọi người bắt tôi phải "bỏ" đứa trẻ trong bụng đi nhưng không để dân làng biết. Nếu không thì tôi phải vĩnh viễn rời khỏi ngôi nhà này, đi đâu thì đi.

    Đứng trước sự lựa chọn một bên là gia đình, một bên là giọt máu mà tôi đã hứa với anh nhất định để lại! Đã nhiều lần tôi định bỏ đi đến một nơi nào đó thật xa, nhưng lại không thể dứt áo ra đi, vì thương mẹ. Tôi biết, rồi đây, nếu tôi bỏ đi, bà sẽ sống một mình, các anh, em tôi lại dồn mọi uất hận lên đầu bà, trách bà không biết dạy dỗ, để con gái hư hỏng, làm cả gia đình xấu mặt với họ hàng làng xóm. Mỗi lần nghĩ vậy, tim tôi như bị ai xé ra từng mảnh, chỉ biết trách thân phận mình.

    Mùa hè ở quê tôi nóng như ngồi trên chảo lửa. Tôi sinh cháu vào đúng cái giờ và ngày nóng nhất của mùa hè. Hôm đó cả gia đình đi đám cưới bên quê ngoại. Buổi sáng tôi bắt đầu nghe đau bụng trở dạ, nhưng vẫn cố chịu đựng. Đến khoảng 12 giờ trưa thì tôi sinh, một bé trai kháu khỉnh. Lúc đó tôi tính đưa nó ra ngoài góc vườn ngụy trang lại, định chờ đến lúc trời tối sẽ quay trở lại để đem thả xuống sông, nó sẽ được ai đó tốt bụng nhặt được mang về nuôi còn hơn là sống với tôi trong tình cảnh này. Không ngờ, khoảng 30 phút sau, chị hàng xóm phát hiện có tiếng khóc yếu ớt của trẻ con. Thế là chị ta kêu toáng lên khiến cả làng chạy ùa đến cứu đứa trẻ...

    Đó là những ngày tôi sống trong nhục nhã và cô đơn. Không ai chịu nghe tôi thanh minh. Vì sợ tôi sẽ tiếp tục tìm cách giết con, nên mẹ tôi đã gửi nó đi một nơi nào đó rất xa, trong suốt một thời gian dài. Thời gian đó bà vừa lo cho tôi, vừa lặn lội nắng mưa đi nuôi đứa trẻ. Tôi ốm liệt giường và một hai đòi được chết cho lòng thanh thản, cho mẹ đỡ vất vả. Nhưng một lần nữa bà đã làm tất cả vì tôi. Bà bảo: "Nếu con chết đi thì mẹ sống với ai? Sau này con của con lớn lên định để cho cháu mồ côi cả cha lẫn mẹ hay sao?". Hai mươi tuổi, tôi như một bông hoa chóng lụi tàn. Người trong làng, từ già đến trẻ đều nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ; bạn bè tìm mọi cách xa lánh...

    Thời gian qua đi, chuyện tày trời của một người mẹ độc ác, tàn nhẫn đối với con như tôi dần dần khép lại trong con mắt mọi người. Tinh thần tôi dần bình phục trở lại. Thế rồi có một người đàn ông 46 tuổi, góa vợ, ở xã bên đến ngỏ ý lấy tôi về làm vợ. Chẳng cần biết người đó là ai, tốt hay xấu, tôi đã chấp nhận về chung sống với anh. Tôi nghĩ, mình bây giờ như cánh bèo trôi, có một chỗ để bấu víu là tốt rồi. Hay ít ra, như thế thì tôi đã thoát cảnh hằng ngày phải đối mặt với không khí nặng nề, u ám trong gia đình và ở cái làng này.

    Tôi đi lấy chồng, để lại đứa con côi cút lớn lên trong vòng tay của bà ngoại. Mẹ tôi đã dựng một ngôi nhà tranh vách đất sau vườn ở riêng để có điều kiện nuôi cháu. Tuy cuộc sống lúc đó rất khó khăn, nhưng tình thương của bà đã giúp cháu vơi đi phần nào nỗi khát khao hơi ấm của mẹ. Bà con trong làng hết lòng thương yêu và chở che cho cháu. Bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, tôi lại thầm cảm ơn ông trời đã đối xử công bằng với cháu. Cháu học rất thông minh, năm nào cũng đạt học sinh tiên tiến xuất sắc của trường.

    Từ khi về nhà chồng, cuộc sống vất vả, cực nhọc đủ bề đã làm sức khỏe của tôi bị suy kiệt, già đi nhanh chóng. Tôi đã xác định, dù nhọc nhằn đến đâu tôi vẫn chịu được và không bao giờ dám trách ai. Chồng tôi làm nghề buôn bán nên kinh tế có phần khá giả. Vợ anh ấy đã mất vì căn bệnh ung thư khi mới 35 tuổi. Anh ấy lấy tôi về làm vợ là muốn có một bàn tay người phụ nữ quán xuyến việc gia đình và nuôi 3 đứa con thơ sớm mồ côi mẹ. Khi chăm sóc bọn trẻ, tôi mới hiểu được con tôi đang cần tình thương của mẹ biết nhường nào. Tại sao tôi lại nỡ tàn nhẫn với giọt máu của mình như vậy?

    Ba đứa con của chồng tôi bây giờ đã khôn lớn, đứa lập gia đình, đứa vừa vào đại học. Chúng coi tôi như mẹ đẻ của mình. Vợ chồng đã sống với nhau hơn 10 năm, nhưng anh ấy đối xử với tôi chẳng khác nào ông chủ với đứa ở. Mọi chi tiêu trong gia đình anh đều quán xuyến. Tôi đi đâu, làm gì đều phải nói cho chồng biết. Anh ấy sợ tôi trộm tiền, bớt của đưa về cho con riêng... Quan hệ vợ chồng về sau càng xấu đi, nhiều lần anh cố tình xúc phạm và nhắc lại quá khứ của tôi. Có lần tôi phản ứng lại, anh liền chỉ thẳng tay vào mặt tôi nói rằng: "Không có tôi, làm gì cô có cuộc sống sung sướng như hôm nay? Cô là loại đàn bà nhơ bẩn. Cô dám tự tay giết con mình thì không có chuyện gì cô không làm được...".

    Năm nay, con tôi đã hơn 13 tuổi, cháu rất khỏe mạnh, sống hiền lành và ít nói. Từ ngày đi lấy chồng, mỗi khi có dịp đi qua, tôi lại tranh thủ ghé vào thăm cháu. Tôi đã dành dụm được ít tiền để sau này cháu có ít vốn nuôi thân. Tôi biết, rồi đây, cháu phải sống tự lập, bởi chỗ nương nhờ duy nhất là bà ngoại thì bà ngày càng già yếu và ốm đau luôn. Còn tôi thì chẳng bao giờ cưu mang được cuộc đời cháu. Mọi việc tôi giúp cháu là vì tình mẫu tử, và mong sau này cháu tha thứ và gọi tôi một tiếng mẹ trong ngọt ngào và âu yếm.

    Lúc cháu còn nhỏ, thấy tôi về, nó vui lắm, cứ soắn suýt đòi quà, khiến tôi như được an ủi phần nào. Tôi định chờ cháu trưởng thành sẽ cho cháu biết về người mẹ thật của nó trong quá khứ. Nhưng cách đây gần một năm, lần tôi về thăm, thấy mặt cháu buồn rười rượi, hai hàng nước mắt cứ chảy dài trên gò má. Cháu không ra ngõ đón tôi như mọi khi, mà ngồi ủ rũ trong góc nhà, nhìn tôi chằm chằm rồi nói: "Tại sao mẹ lại không cho con được sống? Tại sao mẹ lại bỏ con cho bà để đi lấy chồng? Con ghét mẹ lắm, từ nay mẹ đừng về đây nữa". Câu nói của cháu đã làm tôi sụp đổ hoàn toàn. Sự sống của tôi vốn đang leo lét như ngọn đèn dầu, nay đã tắt lịm. Lúc đó, tôi không đủ can đảm để nói toàn bộ sự thật cho đứa con bé bỏng của mình.

    Đã gần một năm nay tôi không dám trở lại thăm mẹ tôi và cháu. Một phần vì muốn cho con có một khoảng thời gian thanh bình để vơi đi vết thương lòng trong tâm hồn còn non nớt của một đứa trẻ, phần nữa tôi ốm liệt giường gần một năm nay. Mới đây khi đến thăm tôi, mẹ tôi bảo: "Từ dạo biết chuyện đến giờ, cháu ít nói hẳn, cứ lủi thủi một mình, không theo bà đi đám, đi giỗ như trước kia nữa. Hết buổi học, cháu lại đi bắt cua cả trưa nắng chang chang để tối về thả trúm. Làm được bao nhiêu đồng, cháu đưa cho bà hết". Kể chưa xong, mẹ tôi đã ôm tôi vào lòng khóc nức nở. Từ lâu, tôi đã khóc cạn nước mắt vì thương con một phần, thương mẹ mười phần.

    Có lẽ không có sự ác độc nào trên thế gian này bằng việc làm của tôi đối với khúc ruột của mình. Cũng không có một nỗi bất hạnh nào bằng con oán mẹ. Không biết cuộc sống của cháu sau này sẽ trôi dạt về đâu khi không còn bà. Và khi đó, liệu nó có tha thứ cho tôi không? Chỉ mong cháu luôn là người tốt, đừng vì mẹ nó mà làm mọi người phải phiền lòng. Bệnh tình của tôi ngày một nặng thêm, sự sống sẽ không còn tồn tại được bao lâu nữa. Tôi chỉ mong những người phụ nữ đã, đang và sẽ làm mẹ đừng bao giờ làm chuyện bất nhân như tôi. Đó là nỗi ân hận không dễ tha thứ của một kiếp người


    Theo http://showbiz.vn

  • showbiz

    khoảng 1 10 năm trước
  • Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng quê nghèo miền Trung.

    Mười tám tuổi đã về nhà chồng trong niềm hạnh phúc vô bờ bến khi được làm vợ người con trai mà tôi hết lòng yêu thương. Cưới nhau tròn một năm, vì tiếng gọi khẩn thiết từ chiến trường miền Nam, chồng tôi xung phong nhập ngũ. Phải làm một người đàn bà thời chiến tôi đành phải gạt nước mắt vì việc nước.

    Dịp đó, trong làng tôi có tới 8 thanh niên trai tráng khỏe mạnh tuổi độ mười chín, đôi mươi như anh cùng nhập ngũ. Nỗi buồn xa chồng trong tôi cũng vợi bớt vì được chia sẻ.

    Trong ba năm đầu tiên, tôi thường xuyên nhận được thư của anh, trong thư anh nói anh rất tự hào vì đã được rèn luyện trong quân ngũ, được cống hiến cho lý tưởng Cộng sản cao đẹp.

    Lá thư cuối cùng tôi nhận được từ anh là vào khoảng tháng 4/1972, anh báo tin sắp vào Nam, có khả năng anh sẽ vào chiến đấu ở Quảng Trị. Thế rồi từ đó, tôi hoàn toàn bặt tin chồng.

    Tôi đã sống trong khắc khoải, chờ đợi và hy vọng. Không lâu sau đó, tôi nhận được giấy báo tử của chồng lúc vừa tròn 23 tuổi. Đau khổ và nước mắt đã làm cho tôi gần như suy kiệt.

    Từ đó, tôi kiên quyết ở vậy thờ chồng, thờ mối tình đẹp đẽ ăn sâu vào máu thịt của tôi, vì một lẽ tôi không thể nào quên được anh ấy.

    Cuộc đời có ai đọc được chữ ngờ.

    7 năm sau kể từ ngày anh và 8 trai làng nhập ngũ, chỉ còn lại một người đàn ông duy nhất trở về trong đợt ấy.

    Anh về nhà hôm trước, gia đình chưa kịp ăn mừng thì hôm sau anh đã sang nhà tìm tôi. Âu cũng là định mệnh khắc nghiệt. Khi anh xuất hiện ở cửa, tôi đã nhào ra ôm chầm lấy anh khóc nức nở. Tôi vừa khóc vừa gọi tên chồng tôi. Anh cứ để yên mặc cho tôi khóc, nước mắt đầm đìa trên ngực áo anh.

    Chúng tôi không thể nói được gì hơn với nhau vào lúc ấy. Ở anh là sự sẻ chia không nói nên lời, còn ở tôi là một cảm giác đau đớn vì mất mát. Nỗi đau tưởng đã dằn sâu xuống đáy lòng ngủ yên mấy năm qua giờ lại bùng lên dữ dội.

    Những ngày sau đó, thỉnh thoảng anh qua lại nhà tôi chơi, giúp những việc lặt vặt trong ngôi nhà thiếu bàn tay người đàn ông, động viên tôi nguôi ngoai nỗi buồn. Rồi điều gì đến cũng phải xảy ra.

    Chính mẹ già của anh đã sang gặp tôi nói chuyện và xin hỏi cưới tôi về làm vợ anh. Cả gia đình anh, họ hàng anh và bên nhà tôi đều động viên tôi quên chuyện cũ để đi bước nữa. Lúc đó tôi mới chỉ 26 tuổi, lại chưa có con nên còn son rỗi.

    Cảm động trước tấm chân tình của anh và gia đình anh, tôi đồng ý làm vợ anh.

    Thực sự tôi đã như được tái sinh thêm lần nữa.

    Cho dù anh là trai tân, lấy tôi thiệt thòi đã từng một đời chồng nhưng trái lại anh rất yêu tôi, thương tôi và chăm sóc tôi hết mực. Sự từng trải của những năm binh lửa đã tạo cho anh một tính cách trầm tĩnh, ấm áp và giàu tình yêu thương. Sống với anh, tôi được bù đắp những thiếu hụt.

    Tôi trẻ ra, thịt da thắm hồng trở lại, mắt long lanh hạnh phúc. Nhìn thấy tôi rạng rỡ, anh vô cùng sung sướng. Vợ chồng tôi lại chan hoà bên nhau trong niềm hạnh phúc dẫu không thật trọn vẹn nhưng cũng thật ngọt ngào.

    Những ngày tháng đầm ấm của chúng tôi ngỡ rằng từ đây không còn gì có thể chia cắt nổi, không ai tước đoạt được. Thế nhưng tạo hoá khéo cợt trêu, tơ duyên khéo đùa dai với số phận một người đàn bà khốn khổ và đáng thương như tôi. Chỉ 1 năm sau ngày tôi tái hôn, và cũng là 5 năm sau khi tôi nhận giấy báo tử, chồng tôi đột ngột trở về. Chuyện liệt sỹ trở về không còn lạ đối với một đất nước có chiến tranh.

    Ngày chồng tôi trở về là một ngày tôi trở nên mê sảng và tê dại đi vì những cảm xúc đan xen. Tôi thực sự cũng không phân định nổi lúc ấy tôi hạnh phúc hay là tôi đau khổ, tôi sung sướng hay là tôi tuyệt vọng.

    Chồng tôi, người tôi yêu thương, chờ đợi và đau đớn vì nghĩ rằng đã mất thì nay anh đột ngột trở về bằng xương bằng thịt. Niềm sung sướng kỳ diệu như bắt được một báu vật quá lớn so với trí tưởng tượng của mình chưa kịp tan ra trong tâm trí thì đã khựng lại bởi hoàn cảnh trớ trêu của mình.

    Tôi chưa kịp chạy ào ra thì đã thấy ánh mắt chết sững bàng hoàng của người chồng hiện tại đang sống cùng tôi. Chao ơi, cuộc đời có hoàn cảnh nào trớ trêu hơn, cay nghiệt hơn thế.

    Cho đến bây giờ, tôi luôn tự hỏi tại sao cuộc đời tôi lại phải trải qua những giây phút kinh khủng như thế. Tuyệt đỉnh của hạnh phúc nhưng cũng tận cùng của đau khổ. Hai cảm xúc đó cùng ập đến và cùng làm cho tôi tan nát hết cõi lòng.

    Cả ba chúng tôi đã sống cùng một ngôi nhà trong tâm trạng khủng hoảng cùng cực như vậy một thời gian khá dài.

    Có thể bạn đọc sẽ nghĩ rằng, trong tình cảnh hiện nay của cả 3 chúng tôi, thì một trong hai người đàn ông sẽ ra đi để nhường hạnh phúc cho người đàn ông còn lại.

    Thật khó cho tôi và cho cả hai người đàn ông bởi lúc này tôi đã mang trong mình giọt máu của người chồng thứ hai. Cái thai trong bụng đã đến kỳ sinh nở, người chồng thứ hai của tôi không thể ra đi trong hoàn cảnh này. Còn với người chồng đầu tiên thì đây là nhà thực sự của anh.

    Cả hai người đàn ông đều không một ai đả động đến chuyện ai phải ra đi, ai phải ở lại. Có thể sự từng trải trong chiến trường đã tôi luyện cho họ bản lĩnh và sự chịu đựng mọi gian khổ, mất mát, nhưng khi đứng trước người mình yêu thương, đứng trước hạnh phúc của chính mình, họ không cao thượng như những gì sách vở vẫn ca ngợi, họ thật hơn, trụi trần hơn và đời thường hơn khi cả hai không ai muốn mất đi hạnh phúc mà mình đang cầm nắm trong tay.

    Có lẽ, đó là bi kịch cay nghiệt nhất mà số phận đã định đoạt. Còn tôi, tôi không thể tự quyết định được vì tôi đã là vợ của hai người đàn ông. Tôi còn biết làm gì hơn là chờ đợi một sự phán quyết từ họ.

    Thế rồi tôi sinh con, cả hai người đàn ông đều cùng nhau chăm sóc tôi và cháu bé. Cuộc đời tôi chưa bao giờ phải trải qua những giây phút đau lòng và chịu đựng hơn đến như thế. Nhìn hai người đàn ông yêu tôi gầy rộc đi vì suy nghĩ, vì bất lực không thể đi đến một quyết định đã làm cho tôi gần như phát điên lên vì áp lực.

    Đau lòng hơn, đứa bé sinh ra không nuôi được, bác sỹ bảo rằng do 3 tháng cuối của thai kỳ tôi bị ảnh hưởng bởi những chấn động tâm lý dữ dội. Khi sức khỏe của tôi đã hồi phục trở lại, chồng cũ của tôi đã đề nghị người chồng thứ hai của tôi nên ra đi và tìm hạnh phúc khác. Bắt đầu từ đó là một chuỗi ngày cả hai người đàn ông giận dỗi nhau, dằn hắt và trách móc nhau.

    Một năm trời tôi sống trong chịu đựng và đau khổ vì không ai chịu nhường tôi cho ai. Có những lúc tôi đã tính đến chuyện ra đi một mình cho thanh thản. Tôi không có quyền lựa chọn ai, cũng không có quyền trách móc ai trong số hai người chồng của tôi. Tôi hiểu con người có quyền ích kỷ trước tình cảm riêng tư của mình.

    Cuối cùng thì sau những trách móc, dằn hắt, người chồng thứ hai của tôi quyết định ra đi. Anh về lại nhà bố mẹ đẻ để nhường tôi cho chồng cũ.

    Tôi như trút được một gánh nặng đau khổ. Vợ chồng chúng tôi đoàn viên với nhau trong niềm hạnh phúc ngọt ngào nhưng cũng đầy chát đắng. Tôi đã khóc rất nhiều, tôi không biết tôi yêu thương người đàn ông nào nhiều hơn người đàn ông nào nữa.

    Người chồng thứ hai của tôi ở nhà được mấy tháng thì xin phép gia đình đi vào miền Nam lập nghiệp. Tôi biết anh không thể sống trong cùng một làng để ngày ngày nhìn thấy vợ chồng tôi hạnh phúc. Anh ra đi lặng lẽ, không đến từ biệt vợ chồng tôi.

    Cuộc đời vẫn chưa hết trớ trêu khi tôi và chồng tôi không thể nào có con được với nhau. Tiếp tục 7 năm mỏi mòn chờ đợi, bao khát khao đều biến thành vô vọng.

    Rồi vợ chồng tôi đưa nhau đi khám, anh gần như suy sụp tinh thần khi biết do vết thương chiến tranh tác động, anh không thể có con. Lúc này cả tôi và anh đã bước sang tuổi 35, thời gian không còn nhiều nữa đối với người đàn bà như tôi. Cuộc đời tôi đến lúc này mới là đỉnh điểm của bi kịch.

    Chồng tôi sau một thời gian suy nghĩ dằn vặt đã lại quyết định ra đi tìm người chồng thứ hai của tôi để khuyên anh trở về xây dựng hạnh phúc của tôi.

    Ngày ra đi, anh ôm lấy tôi mà khóc: "Em ơi, anh đã làm em khổ quá nhiều rồi, anh xin lỗi. Cách duy nhất để giúp anh chuộc lại lỗi lầm, làm bớt đi nỗi đau khổ trong em do anh gây ra là anh phải ra đi. Nếu tìm được Thìn (tên chồng thứ 2 của tôi), anh sẽ cúi lạy Thìn xin anh ta trở về với em. Nhược bằng Thìn đã có gia đình rồi, anh cũng không trở về đâu. Em vẫn còn trẻ, còn cơ hội để làm lại cuộc đời. Em phải có con, đàn bà không có con bất hạnh lắm".

    Từ đấy đến nay, đã 15 năm trôi qua, cả hai người đàn ông của tôi không một lần trở lại với tôi. Tôi không biết họ đi những đâu, làm những gì, trong số họ có ai tìm được hạnh phúc cho mình chưa. Tôi biết đời mình bất hạnh nhưng tôi không hề lụy trách hai người chồng mà tôi đã hết lòng yêu thương họ, cũng không thể tự trách mình. Tôi chỉ biết trách ông trời, trách tạo hoá sao nỡ cợt trêu tôi đến vậy.


    Theo http://showbiz.vn


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group