Sa Huỳnh - Chu Sa Lan (17 Chương - Hết)

  • Lòng Trắc Ẩn

    January 22nd 2011, 8:24 pm
  • Chương 6




    Sau khi khám lần cuối cùng vị đại úy bác sĩ quân y hỏi Hoàng.
    - Em có gia đình ở Sài Gòn không?
    - Thưa bác sĩ có... Nhà tôi ở Tân Định...
    - Vết thương phải hơn tháng mới lành hẵn... Anh cho em về nhà nghỉ. Đầu tháng tái khám rồi sau đó em sẽ về lại đơn vị cũ...
    Cầm tờ giấy xuất viện ra khỏi tổng y viện Cộng Hòa Hoàng gọi xe ôm chở mình về nhà. Má anh khóc mùi khi thấy đứa con trai độc nhất của mình trở về với cái chân bó bột.
    - Như vầy là còn hên đó má...
    Ôm người mẹ thương yêu vào lòng Hoàng vỗ về.
    - Ít nhất con cũng được ở nhà với má một tháng nữa...
    - Vậy hả... Con thèm ăn gì má nấu cho con ăn...
    - Cháo vịt...

    Hoàng nói liền không do dự. Xoa đầu con trai má Hoàng xách giỏ đi chợ. Còn lại một mình Hoàng chống nạng đi vào phòng ngủ. Đồ đạc vẫn y nguyên. Chiếc giường nệm của Hoàng được trải ra phẳng phiu. Những cuốn tiểu thuyết nằm ngăn nắp trên kệ sách. Chút bụi mờ phủ lên vì mấy năm rồi không có ai đụng tới. Cái bàn viết cũ kỹ. Cái ghế cũ vẫn còn đó. Nền gạch bông sạch bóng. Từ khi Hoàng đi lính má sống thui thủi một mình. Chiều hôm đó vừa ăn cháo vịt chấm nước mắm gừng Hoàng kể cho má của anh nghe chuyện lính. Anh đem những chuyện vui ra kể nhiều hơn khiến cho má cười sặc sụa tạm quên nỗi lo sợ khi thấy đứa con yêu bị thương.

    Hoàng thức giấc vì tiếng chim cu gáy trên tàng cây vú sữa bên hông nhà. Không khí thật im lặng. Má đã đi làm từ sáng sớm. Nhìn đồng hồ chỉ 2 giờ chiều Hoàng uể oải ngồi dậy. Đánh răng rửa mặt xong anh chậm chạp thay quần áo. Năm ngày ru rú trong nhà khiến cho anh cảm thấy buồn chán nhất là nghĩ ngợi và nhớ tới người ni cô nhiều hơn. Đêm trở trăn. Đêm chập chờn. Anh mơ thấy khuôn mặt của ni cô. Anh mơ nụ cười. Giọng nói. Trong giấc mơ tình si anh ngửi được mùi hương tỏa ra từ chiếc áo nâu sòng. Anh cảm nhận được sự ấm êm, dịu dàng toát ra từ bàn tay mủm mỉm với những ngón tay nuột nà. Buổi chiều ngồi trong nhà nhìn chút nắng dọi ngoài sân anh nhớ mái tranh xám mốc rêu phong của chùa Sa Huỳnh. Anh nhớ cái giếng nước trong. Đôi mắt thăm thẳm sâu buồn của ni cô khi nhìn mình lần đầu tiên. Anh nhớ ni cô. Anh cần gặp ni cô. Anh phải nhìn khuôn mặt. Anh cần phải được nghe ni cô nói, trò chuyện hỏi han. Anh muốn được sự săn sóc, chiều chuộng của ni cô khi biết anh bị thương. Anh muốn nhõng nhẽo với ni cô. Anh muốn đem vết thương ở chân để đánh động lòng thương của ni cô. Đó là lý do khiến anh ra khỏi nhà. Hoàng nhớ tới chị Hạnh, người chị bà con cô cậu với mình. Hạnh làm ở Air Việt Nam. Anh định nhờ Hạnh mua dùm vé máy bay đi Qui Nhơn. Xe ôm chở anh tới tận nhà chị Hạnh ở Bà Chiểu. Cả nhà mừng rỡ la lối om xòm khi thấy cái chân băng bột của Hoàng. Cô Ba ứa nước mắt vì đứa cháu ruột thịt bị thương. Thăm hỏi hồi lâu Hoàng mới nói với chị Hạnh.
    - Em tính nhờ chị mua dùm vé máy bay...
    - Em mua vé máy bay đi đâu?
    - Đi Qui Nhơn...
    Nhìn Hoàng chị Hạnh cười chúm chiếm.
    - Em bị thương mà đi Qui Nhơn làm gì?
    - Thăm bạn
    - Bạn trai hay bạn gái?
    Hoàng do dự chưa chịu trả lời chị cười tiếp.
    - Thăm bồ phải không. Nói thiệt đi...
    Hoàng cười gật đầu.
    - Em muốn chừng nào đi?
    - Ngày mai...
    - Gấp vậy... Bộ nhớ lắm hả?
    Hoàng cười gật đầu.
    - Em ở chơi ăn cơm chiều đi. Em mua vé máy bay làm chi cho tốn tiền. Một lát anh Thăng về chị nói với ảnh dẫn em vào bộ tư lệnh không quân đi máy bay quân sự nhanh hơn và không tốn cắc nào...
    Tới chiều trong lúc ăn cơm chị Hạnh nói với chồng về chuyện Hoàng muốn đi Qui Nhơn thăm bồ. Anh Thăng vui vẻ bảo Hoàng.
    - Một hồi anh chở em về nhà sửa soạn quần áo xong trở lại đây ngủ rồi sáng mai anh đưa em vào Tân Sơn Nhất lên máy bay đi Qui Nhơn. Máy bay của không quân đi Qui Nhơn mỗi ngày. Thăm bồ hả... Chừng nào cưới đây để cho tụi này chuẩn bị...
    Hoàng cười trả lời.
    - Chắc còn lâu... Cô ta đang học đệ nhị...
    Thăng cười hề hề nói với Hoàng.
    - Anh có người bạn làm ở căn cứ không quân Qui Nhơn. Cần giúp đỡ chuyện gì em cứ kiếm trung úy Ngân...

    9 giờ sáng. Hoàng tới Qui Nhơn. Nhớ lời Thăng dặn Hoàng hỏi thăm trung úy Ngân. Biết được ý định của Hoàng Ngân vui vẻ lấy xe jeep chở Hoàng ra bến xe đò đi Quảng Ngãi. Ngồi trong lòng chiếc xe đò cũ kỹ, chật hẹp và dơ dáy Hoàng vui mừng lẫn hồi hộp. Tưởng tượng tới lúc ni cô trợn tròn đôi mắt long lanh với vui mừng và ngạc nhiên khi gặp lại mình Hoàng cảm thấy lòng ấm áp lạ thường. Nàng sẽ ứa nước mắt vì cái chân bó bột của mình. Xe dừng lại ở Phù Cát để cho hành khách xuống cũng như đón thêm khách. 12 giờ trưa xe lại dừng ở Phù Mỹ. Hoàng nghe lòng mình xôn xao. 2 giờ trưa xe dừng ở Bồng Sơn. Rồi Tam Quan. Hít thở không khí nồng mặn mùi muối biển và rong rêu anh cảm thấy mùi hương quen thuộc của chiếc nâu sòng của ni cô. Sa Huỳnh. Ôi ngôi làng thân yêu vẫn không có gì thay đổi. Một vài người dân còn nhớ mặt Hoàng. Họ vồn vả thăm hỏi và chúc anh mau bình phục.

    Đứng dưới chân đồi thấp Hoàng như ứa nước mắt khi nhìn mái chùa rêu phong. Anh chống nạng lê từng bước chậm chạp leo lên đỉnh đồi. Bước chân xôn xao. Ý nghĩ lộn xộn. Mừng vui pha lẫn nghẹn ngào. Hoàng bước nhanh hơn. Cỏ non quyện chân anh như chào hỏi. Chim hót như đón mừng. Trời xanh. Mây trắng. Cây cổ thụ già nua hiện ra trong tầm mắt. Từng bước.. Từng bước. Hoàng dừng lại nơi chiếc cổng xiêu vẹo để nghỉ mệt. Đốt điếu thuốc, hít hơi dài Hoàng chợt nghe tiếng chuông chùa vọng lên rời rạc và buồn buồn. Chống nạn lần ra bên hông chùa Hoàng dừng lại bên giếng nước. Cúi nhìn màu nước long lanh Hoàng khe khẽ thở dài.
    - Ông Hoàng...
    Hai chữ thôi. Hoàng lịm người. Khuôn mặt. Đôi mắt. Nụ cười. Bàn tay. Bộ áo nâu sòng. Ni cô đứng đó bằng xương bằng thịt. Dịu dàng như nắng sớm buổi bình minh. Rực rỡ như nắng trưa mùa hè.
    - Ni cô...
    Hoàng nghẹn lời. Hai người nhìn nhau. Không gian tĩnh lặng. Thời gian ngưng đọng. Trong phút giây vượt ra ngoài không gian và thời gian hai người nhìn nhau, nói biết bao nhiêu điều mà ngôn từ của trần thế không đủ khả năng để diễn tả. Cuối cùng Hoàng lên tiếng.
    - Ni cô khỏe không?
    - Khỏe... Còn ông?
    Nhìn cái chân bó bột của Hoàng ni cô ứa nước mắt.
    - Mô Phật... Tôi tưởng không khi nào gặp lại ông nữa...
    Hoàng nheo mắt cười.
    - Tôi nói với ni cô là tôi sẽ trở lại thăm ni cô mà...
    Dường như không thể dằn được cảm xúc ni cô nói bằng giọng nghẹn ngào.
    - Tôi cám ơn ông...
    - Tôi nhớ ni cô...
    Hoàng nói nhỏ. Ni cô gật đầu.
    - Tôi cũng nhớ ông...
    Ngừng lại nhìn Hoàng ni cô nói tiếp với giọng nhuốm chút bông đùa.
    - Chắc ít hơn là ông nhớ tôi... Mời ông vào chùa gặp sư cụ. Người mong được gặp ông lắm...
    Thấy Hoàng đi khập khiểng với cây nạng ni cô nói bằng giọng săn sóc.
    - Ông mệt lắm phải không?
    - Không... Được thấy mặt ni cô là tôi hết mệt rồi...
    Hoàng nói một câu rất thành thực với lòng mình. Ni cô cúi mặt xuống như để che dấu điều gì. Hai người bước vào hậu liêu.
    - Ông ngồi xuống ghế đi... Tôi rót cho ông chén trà nóng rồi tôi đi mời sư cụ ra gặp ông...
    Lát sau có tiếng giép lẹp xẹp rồi sư Huyền Ẩn chống gậy tre đi ra.
    - Mô Phật... Thí chủ trở lại thăm viếng khiến cho bần tăng mừng lắm...
    Ni cô đỡ cho sư cụ ngồi xuống ghế xong rót nước trà.
    - Thưa sư cụ... Tôi nghĩ tôi với sư cụ còn có chút duyên...
    Sư Huyền Ẩn cười khẽ. Còn ni cô cũng mỉm cười khi hiểu được câu nói nhiều ẩn ý của Hoàng. Lục trong ba lô Hoàng lấy ra một hộp trà đặt trước mặt sư cụ.
    - Tôi có chút quà mọn xin biếu sư cụ...
    - Thí chủ có thành tâm bần tăng xin nhận lãnh... Bần tăng không khỏe trong người vậy xin gặp thí chủ vào bữa cơm chiều...
    Sư Huyền Ẩn cáo từ lui vào phòng riêng chỉ còn lại ni cô và Hoàng ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn nhỏ. Hớp ngụm nước trà Hoàng cười nhìn ni cô.
    - Tôi có quà cho ni cô...
    - Ông mua cái gì cho tôi...?
    Ni cô sắm nắm hỏi. Dường như sự trở về của Hoàng gây xúc động mạnh mẻ trong lòng ni cô. Do đó người có thái độ cũng như cử chỉ trìu mến và thân mật hơn. Lục trong ba lô của mình Hoàng đưa cho ni cô cái hộp nhỏ. Mở nắp ra ni cô tròn mắt khi nhìn thấy món quà của mình.
    - Sao ông biết tôi cần và tôi muốn cái đồng hồ...
    - Tôi đọc được ý tưởng của ni cô bằng thần giao cách cảm...
    Hoàng đùa. Ni cô hứ tiếng nhỏ.
    - Ông xạo...
    Mân mê chiếc đồng hồ đeo tay xinh xắn hiệu Seiko ni cô thì thầm.
    - Ông đeo vào tay cho tôi đi...
    Ni cô đưa tay ra. Hoàng cảm thấy tâm hồn giao động và ngất ngay khi cầm lấy bàn tay mềm mại, ấm áp với cổ tay mủm mỉm và xinh xắn của ni cô. Tim đập thình thịch, người nóng dần lên anh run rẩy đeo chiếc đồng hồ vào tay của ni cô. Điều mà anh cũng cảm thấy là bàn tay của ni cô run nhè nhẹ và ánh mắt sáng long lanh vẻ vui mừng và thiết tha.
    Lật tay qua lại mấy lần ni cô cười đùa.
    - Đẹp quá... Tôi không ngờ một người lính chiến như ông cũng có óc thẩm mỹ...
    - Nhìn ra cái đẹp của ni cô là tôi có óc thẩm mỹ nặng lắm...
    Hoàng cười nói một câu bông đùa pha chút tán tỉnh khiến cho ni cô phải đỏ mặt. Tuy nhiên ni cô lại tỏ ra sung sướng và nhất là không giận dữ. Điều đó cho Hoàng biết là tâm tình của ni cô đã thay đổi với chiều hướng có lợi cho mình. Nhìn chăm chú ni cô Hoàng nói với giọng nửa cầu khẩn nửa trang trọng.
    - Thưa ni cô tôi có một yêu cầu...
    - Tôi xin nghe ông nói...
    - Tôi muốn gọi ni cô bằng tên. Chứ nói chuyện mà một điều ni cô hai điều ni cô tôi thấy bất tiện quá...
    - Ông thực sự không thích gọi tôi bằng ni cô hay ông không thích tôi là ni cô?
    Ni cô cười vặn và Hoàng cũng cười nhún vai.
    - Tôi không thích cả hai thứ...
    - Vậy thì ông đặt cho tôi cái tên đi...
    - Sa Huỳnh... Tôi muốn đặt cho ni cô tên là Sa Huỳnh...
    Ni cô mỉm cười.
    - Tôi thích cái tên ngộ nghỉnh này. Bây giờ ông ngồi đây để tôi đi nấu cơm...
    - Tôi muốn nhìn Sa Huỳnh nấu cơm...
    Chưa vội quay lưng đi ni cô Sa Huỳnh nói nhỏ vào tai của Hoàng. Giọng của ni cô gần như là năn nỉ.
    - Ông cứ tự nhiên. Tôi biết là tôi không cấm được ông chuyện đó... Tuy nhiên sư cụ mà nghe được người sẽ buồn lắm. Hay là ông gọi tên tôi chỉ khi nào có mặt ông với tôi... Tôi năn nỉ ông...
    Hoàng cười gật đầu.
    - Tôi xin vâng lệnh Sa Huỳnh...
    Ni cô Sa Huỳnh lắc đầu. Nét mặt của ni cô thoáng hiện chút buồn rầu nhưng người lính chiến không thấy được. Anh đang vui mừng và sung sướng. Thứ nhất anh đã gặp lại ni cô. Không những không lạnh nhạt hay tỏ ra hất hủi ni cô còn thân thiện và vui vẻ. Ni cô hân hoan nhận quà của anh. Điều sau cùng là khi anh van nài gọi bằng tên ni cô cũng không phản đối.
    Nhắc cái ghế đặt nơi cửa ra vào nhà bếp để hai người có thể trò chuyện với nhau trong lúc nấu cơm Sa Huỳnh lui cui làm việc. Hoàng im lặng không nói gì hết. Sự im lặng của anh khiến cho Sa Huỳnh hồi hộp và luống cuống vì biết Hoàng đang chiếu tướng mình.
    - Chừng nào ông mới về Sài Gòn?
    Sa Huỳnh lên tiếng như để phá tan bầu không khí ngột ngạt. Hoàng trả lời trong lúc nhìn Sa Huỳnh ngồi lom khom nhóm lửa.
    - Chừng nào Sa Huỳnh đuổi thời tôi về?
    Sa Huỳnh quay lại nhìn Hoàng. Ánh mắt của Sa Huỳnh đầy khẩn cầu và van xin.
    - Ông biết là tôi không có xua đuổi ông tuy nhiên thiên hạ...
    Dù Sa Huỳnh không nói hết câu Hoàng cũng hiểu. Dân làng sẽ dị nghị, đàm tiếu về chuyện thăm viếng của Hoàng. Sư cụ là một kẻ từ tâm và độ lượng nhưng người cũng không muốn tạo thêm nhiều xáo trộn trong đời sống tu hành của người và ni cô Sa Huỳnh.
    - Nói vậy chứ tôi không ở lâu được. Mốt tôi sẽ về Sài Gòn...
    Sa Huỳnh nhìn Hoàng cười như cám ơn về câu nói của người lính chiến. Hoàng hỏi nhỏ.
    - Sa Huỳnh có nhận được thư của tôi?
    Do dự giây lát Sa Huỳnh nhẹ gật đầu.
    - Tôi không dám nối dối ông. Tôi có nhận thư của ông...
    - Sa Huỳnh đã đọc thư chưa?
    - Sao ông lại hỏi tôi câu đó?
    - Tại vì nhận thư và đọc thư là hai việc khác nhau...
    Sa Huỳnh mỉm cười. Nụ cười của Sa Huỳnh thật đẹp trong ánh lửa bập bùng. Da mặt của ni cô hồng lên có lẽ vì sung sướng mà cũng vì sức nóng phát ra từ lò lửa.
    - Tôi có đọc thư... Ông viết thư hay lắm... Chắc ông đã viết thư tình nhiều lần lắm phải không?
    - Đó là lần đầu tiên tôi viết thư tình. Sa Huỳnh là người đầu tiên tôi viết thư ngoại trừ những lá thư cho má của tôi...
    Hoàng nói bằng giọng nghiêm trang và thành kính. Cảm nhận được điều đó Sa Huỳnh nói nhỏ.
    - Cám ơn ông...
    - Đã nhận được thư, đã đọc thư rồi Sa Huỳnh có viết thư hồi âm cho tôi không?
    Sa Huỳnh cười khẽ vì câu hỏi của Hoàng. Chắt nước cơm vào cái tô nàng trả lời.
    - Mình đã gặp nhau rồi thời tôi viết thư cho ông làm chi...
    Hoàng lắc đầu mấy lượt.
    - Chuyện tôi tới thăm Sa Huỳnh là chuyện khác, còn chuyện Sa Huỳnh viết thư lại là chuyện khác nữa...
    - Ông hay phân biệt quá... Ông không biết phân biệt gây nên phiền não sao...
    Hoàng cười khi nghe người ni cô dạy mình.
    - Tôi là kẻ trần tục không phải như Sa Huỳnh...
    - Tôi là một kẻ đi tu...
    Hoàng ngắt lời liền.
    - Sa Huỳnh là một kẻ đi " tu chưa tới "...
    Ni cô Sa Huỳnh thở dài. Giọng nói buồn bã của ni cô vang lên chậm và u uất trong nhà bếp chỉ có hai người.
    - Đó là lỗi của tôi... Tôi đã để cho...
    Ni cô Sa Huỳnh dừng lại như không muốn bày tỏ hết cái ý của mình. Có lẽ ni cô không muốn làm phật lòng Hoàng.
    - Ông ngồi vào bàn đi... Để tôi đi mời sư cụ...
    Dứt lời ni cô Sa Huỳnh cúi đầu bước. Hoàng không thấy được nước mắt ứa ra trên mặt ni cô. Bữa cơm chiều diễn ra trong vui vẻ. Hoàng kể cho sư cụ và Sa Huỳnh nghe thời gian sau khi anh rời làng Sa Huỳnh cho tới lúc bị thương ở An Lộc và được chở vào nhà thương điều trị.
    - Mô Phật... Bần tăng sẽ mỗi ngày tụng kinh cầu xin đức Phật Tổ từ bi che chở cho thí chủ. Nếu còn duyên chúng ta sẽ gặp nhau...
    - Cám ơn sư cụ... Tôi tin rằng tôi và sư cụ còn có duyên...
    Hơi mỉm cười sư Huyền Ẩn liếc nhanh ni cô Sa Huỳnh đang ngồi cúi đầu im lặng ăn.
    - Thí chủ tính ở lại chùa bao lâu?
    - Thưa sư cụ sáng mốt tôi phải trở về Sài Gòn...
    - Ạ...
    Sư Huyền Ẩn chỉ ạ một tiếng rồi thôi. Lát sau sư cụ lên tiếng.
    - Bần tăng đang ở vào lúc tọa thiền cho nên không có thời giờ để hàn huyên cũng như từ giã thí chủ. Bần tăng xin chúc thí chủ sớm bình phục và đi đường bình an...
    Ăn hai chén cơm xong sư cụ nói với ni cô Sa Huỳnh.
    - Con thay ta tiếp thí chủ...
    Ăn cơm xong Hoàng bước ra chỗ giếng nước hóng gió và hút thuốc trong lúc Sa Huỳnh ngồi rửa chén bên hông nhà. Hai người cách nhau chừng mươi bước. Nắng chiều dọi xuống chút ánh nắng vàng vọt trên tàng cây xanh và trên bãi cỏ bắt đầu úa vàng. Gió nhè nhẹ đủ lất lây tàng cây và mấy cọng cỏ đuôi chồn. Không gian thật im vắng. Đứng trên đỉnh đồi này Hoàng có thể thấy mặt biển xanh biếc. Thấp thoáng mấy con tàu nhỏ lừ đừ chạy. Sau lưng anh núi xanh đùn mây trắng. Liếc thấy Sa Huỳnh đang lui cui rửa chén Hoàng chợt buông tiếng thở dài hắt hiu. Gần một ngày ngồi trên máy bay và trên chuyến xe đò Hoàng mới khám phá ra một điều khiến cho anh ngỡ ngàng, bàng hoàng và vui sướng. Anh yêu... Anh yêu Sa Huỳnh... Tuy nhiên ngay tại lúc này anh lại buồn. Tình yêu rồi sẽ đi tới đâu. Yêu người và muốn được sống bên cạnh người mình yêu. Đó là ý nghĩ thường tình của một kẻ trần tục. Nhưng ở đây lại khác. Sa Huỳnh là một kẻ tu hành. Dù " tu chưa tới " Sa Huỳnh vẫn là một kẻ đã mặc áo nâu sòng, nguyện dâng hiến đời mình cho phật pháp vô biên và nhiệm mầu. Liệu người ni cô tên Sa Huỳnh có yêu anh hay không. Nếu yêu thời liệu tình yêu đó có đủ sức để Sa Huỳnh cởi bỏ áo tu hành sống như một người trần tục. Tại sao mình lại yêu? Tại sao mình lại quấy rầy tâm hồn bình yên thanh thản của một người con gái chỉ muốn tụng kinh và đốt nhang.
    - Ông Hoàng...
    - Dạ...
    Sa Huỳnh mỉm cười khi nghe tiếng dạ ngoan hiền của người lính chiến.
    - Trời tối rồi... Ông vào trong chùa để khỏi lạnh và bịnh...
    - Sa Huỳnh sợ tôi bịnh phải không. Bịnh là tôi sẽ ở đây để quấy rầy Sa Huỳnh...
    - Thành thật mà nói tôi muốn ông ở đây nhưng tôi không muốn ông bịnh. Có ông tôi vui vì có người trò chuyện... Nhiều lúc tôi thèm được nghe ông nói...
    Sa Huỳnh cười và Hoàng cũng cười vì câu nói cuối cùng.
    - Tôi cũng vậy... Xa nhau tôi nhớ và ước ao được nhìn thấy Sa Huỳnh...
    - Cám ơn ông...
    Cúi nhìn lòng giếng nước âm u thật lâu Hoàng mới ngước lên nhìn Sa Huỳnh. Người ni cô thấy được trong mắt Hoàng một âu yếm dịu dàng, một đam mê chất ngất và sung sướng vô hạn.
    - Sáng mốt tôi sẽ đi và không bao giờ trở lại đây nữa...
    Trong buổi chiều im vắng có tiếng nấc bật lên nghẹn ngào và câm nín.
    - Tôi không muốn quấy rầy đời sống yên bình của Sa Huỳnh. Tôi sẽ cố gắng cưỡng chống lại lòng mình. Tôi phải để cho Sa Huỳnh tu hành...
    Nước mắt từ từ ứa ra trên khuôn mặt trắng xanh của Sa Huỳnh. Qua màn lệ mỏng lung linh bóng nắng của buổi chiều tà người ni cô thấy được một khuôn mặt xương xương, làn da xạm nắng và đôi mắt u ẩn buồn.
    - Không biết tôi có làm được không nhưng tôi sẽ cố gắng không gặp lại Sa Huỳnh. Nếu có duyên chúng ta sẽ gặp lại bằng không chúng ta sẽ không bao giờ thấy nhau dù biết mình sẽ nhớ nhau thật nhiều...
    Sa Huỳnh lặng im. Người ni cô thầm cám ơn Hoàng đã có một quyết định sáng suốt, hợp lý và hợp tình. Cho dù có thương nhau, có yêu nhau hai người cũng không thể sống gần nhau vì mỗi người đều có đời sống khác biệt. Họ không thể gần nhau. Họ không thể cùng nắm tay nhau đi trọn cuộc đời. Mỗi người có mục đích riêng để theo đuổi. Một số mệnh riêng đã dành sẵn cho họ.
    Bóng tối chụp xuống. Tuy nhiên Hoàng thấy đôi mắt long lanh ngời sáng cùng với bàn tay mềm ấm nắm lấy tay của mình bóp nhè nhẹ.
    - Ông không gặp tôi mà ông có viết thư cho tôi không?
    - Sa Huỳnh có muốn tôi viết thư không?
    - Tôi không biết... Tôi chỉ muốn nhắc cho ông biết là duyên không thể tự nhiên mà thành hình. Nó phải là một tác động của nhân sinh...
    - Như vậy là Sa Huỳnh muốn tôi viết thư?
    Ni cô Sa Huỳnh trả lời bằng cái xiết tay nhè nhẹ.
    - Ông biết luật nhân quả không?
    Hoàng cười trong bóng tối vì hiểu ý của Sa Huỳnh.
    - Biết... Sư cụ có giảng cho tôi nghe... Tôi không gặp Sa Huỳnh nhưng không có nghĩa là tôi ngừng yêu. Tình yêu sẽ là động lực khiến cho tôi làm tất cả những gì tôi có thể làm để cho hai chúng ta được gần nhau... Có phải Sa Huỳnh có ý nói như vậy không?
    Sa Huỳnh bóp nhẹ bàn tay chai cứng của Hoàng như là một câu trả lời.
    - Ông Hoàng... Tôi lạnh...
    - Vậy mình vào nhà... Sa Huỳnh có cần tôi dìu không...
    Người ni cô cười khẽ trong bóng tối.
    - Ông lo ông còn chưa xong...
    - Đó là tại tôi muốn nhõng nhẽo với Sa Huỳnh...
    Cười thành tiếng ngắn Sa Huỳnh nói với giọng âu yếm.
    - Ông hư lắm ông biết không...
    - Dạ thưa ni cô tôi biết tôi hư lắm... Bởi vậy tôi mới phải lặn lội ra đây nhờ ni cô làm cho tôi hết hư hỏng...
    - Đi tu là ông sẽ hết hư hỏng...
    Hoàng cười đùa.
    - Sáng mai tôi sẽ xin sư cụ ở lại đây tu Sa Huỳnh chịu không?
    - Không được đâu... Có ông ở bên cạnh tôi làm sao mà tu được...
    Hai người vào trong hậu liêu. Sa Huỳnh lên tiếng.
    - Để tôi dọn chỗ cho ông ngủ... Tôi còn phải tụng kinh nữa...
    Khuya hôm đó sư Huyền Ẩn thức dậy. Vị sư già mỉm cười tỏ vẻ hài lòng khi thấy Hoàng đắp cái mền cũ nằm ngủ co ro trên chiếc chiếu trải dưới bàn thờ Phật còn ni cô Sa Huỳnh tọa thiền trong phòng riêng.
    Hoàng thức dậy khi ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ dọi vào mặt. Gượng ngồi dậy anh chống nạng đi ra sân. Đang đứng xúc miệng bên cạnh giếng nước anh nghe có tiếng động là lạ. Tiếng động phát ra từ bãi đất trống sau lưng chùa. Hơi ngạc nhiên Hoàng chống nạng ra xem. Anh ngẩn người khi thấy cảnh tượng trước mắt mình. Đội trên đầu chiếc nón lá, mặc quần đen và áo cánh, tay cầm cuốc Sa Huỳnh đang cuốc đất. Quần đen xắn khỏi đầu gối, áo cánh không có tay, mồ hôi nhễ nhại trên mặt ni cô lom khom làm việc.
    - Sa Huỳnh làm gì vậy?
    Nghe tiếng hỏi ni cô chợt ngẩng đầu lên. Thấy Hoàng ni cô cười vui.
    - Ông thức dậy rồi à... Tôi đang cuốc đất để trồng bắp... Ông nhìn gì vậy?
    Sa Huỳnh hỏi khi thấy Hoàng nhìn mình chăm chú. Hoàng lắc đầu cười gượng. Sa Huỳnh cúi nhìn xuống ngực và mặt đỏ bừng lên vì mắc cỡ. Nàng mặc chiếc áo cánh mỏng manh và lại không có nịt ngực cho nên phô bày đôi nhũ hoa dưới ánh nắng mặt trời. Có lẽ quá thẹn thùng nàng buông cây cuốc xong đưa tay che ngực.
    - Ông... Ông...
    Cười im lặng Hoàng chống nạng xoay người lại.
    - Tôi gặp lại Sa Huỳnh...
    Thở phào người ni cô vội vả khoác lên người chiếc áo nâu. Nàng nghe người nóng bừng và tim đập thình thịch trong một cảm giác lo âu, thẹn thùng và kích thích.
    - Mô Phật... Ổng có thấy chưa?
    Sa Huỳnh hỏi thầm trong trí.
    - Chắc ổng thấy rồi cho nên...
    Nghĩ tới đó Sa Huỳnh cảm thấy người nóng ran. Bỏ cây cuốc nằm trên đất ni cô tất tả bước vào hậu liêu. Vừa bước vào cửa ni cô thấy Hoàng đang ngồi uống nước trà.
    - Tôi dọn cơm cho ông ăn nghe...
    - Tôi không đói... Sa Huỳnh làm vườn xong rồi à...
    Mặt đỏ bừng lên Sa Huỳnh liếc nhanh Hoàng. Thấy ông lính vẫn giữ cử chỉ tự nhiên ni cô hơi an tâm một chút.
    - Chưa... Tôi tính vào dọn cơm cho ông...
    Hoàng đứng dậy.
    - Đi... Mình đi ra làm vườn...
    - Ông làm được không?
    Sa Huỳnh hỏi và Hoàng trả lời nhanh.
    - Tôi muốn làm... Tôi muốn giúp dù tôi biết là tôi không làm gì được...
    Sa Huỳnh cười vui vẻ.
    - Tôi cần sự có mặt của ông thôi...
    Hai người bước cạnh nhau ra chỗ khoảnh vườn nhỏ. Trời xanh và cao. Gió nhè nhẹ. Hoàng định cầm lấy cây cuốc nhưng Sa Huỳnh đã nhanh tay lấy trước.
    - Ông đứng coi tôi làm...
    Đứng ngắm nghía giây lát Hoàng lên tiếng.
    - Trồng ở đây Sa Huỳnh phải xách nước tưới cực lắm...
    Sa Huỳnh gật đầu cười nhìn Hoàng.
    - Tôi biết... Tôi muốn mình bận bịu... Mai mốt ông đi rồi tôi có nhiều thời giờ lắm... Ngồi không mà nhớ ông, nghĩ tới ông chắc tôi điên mất...
    Nghe giọng nói nghẹn ngào của Sa Huỳnh Hoàng cảm thấy vui mừng. Điều đó chứng tỏ nàng phải có tình cảm sâu đậm với anh.
    - Tôi cầu trời khẩn phật cho Sa Huỳnh nhớ tôi, nghĩ tới tôi...
    - Ông ăn gian... Ông bắt tôi nghĩ tới ông mà ông không nghĩ tới tôi. Tôi ở chốn quạnh hiu, không có ai còn ông ở thành thị thiếu gì người...
    - Tôi đâu có muốn Sa Huỳnh đi tu...
    Hoàng không nghe được tiếng thở dài thầm lặng của Sa Huỳnh.
    - Mấy giờ rồi ông Hoàng?
    Hoàng cười lắc đầu nhìn Sa Huỳnh khiến cho nàng nhớ là mình đang đeo đồng hồ.
    - Hơn mười giờ rồi... Chắc phải mất vài ngày tôi mới quen được là mình mang đồng hồ. Thôi tôi dọn cơm cho ông ăn...
    Ăn cơm trưa xong Sa Huỳnh cũng nghỉ làm vườn viện lý do trời nắng nóng. Hai người ngồi sau nhà uống nước trà và thủ thỉ trò chuyện cho tới chiều.
    Trời tờ mờ sáng. Hai người dừng lại nơi chiếc cổng xiêu vẹo nhìn xuống dưới chân đồi. Chút ánh đèn leo lét. Con đường mòn lấm tấm cỏ còn ngậm sương đêm. Thở hơi dài Hoàng đeo ba lô lên vai.
    - Thôi Sa Huỳnh vào chùa đi...
    - Tôi muốn đứng nhìn ông đi xuống đồi...
    - Tôi hy vọng sẽ gặp lại Sa Huỳnh...

    Giọng của Hoàng nghèn nghẹn. Dường như bị xúc cảm mạnh anh vòng tay ôm Sa Huỳnh vào lòng. Tuy không hưởng ứng hay có hành động nào khác hơn nhưng Sa Huỳnh cũng để yên cho Hoàng hôn lên trán của mình. Lát sau buông Sa Huỳnh ra Hoàng chống nạng xuống đồi. Sau lưng anh người ni cô tên Sa Huỳnh đứng yên. Hai hàng nước mắt từ từ lăn trên khuôn mặt. Qua màn lệ người ni cô thấy hình bóng người lính chiến xa dần dần...


    Hết chương 6


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group