Chuyện tình như ở trong mơ - Chu Sa Lan (18 chương - Hết )

  • Lòng Trắc Ẩn

    January 26th 2011, 10:05 am
  • Chương 11




    Không khí nằng nặng hơi nước sau cơn mưa dầm suốt đêm hôm qua. Nắng vàng yếu ớt rớt trên tàng cây phong lá đã đổi thành màu vàng đậm. Gió nhè nhẹ. Khoảnh sân sau rộng và sâu lót bằng gạch nung đỏ thẳm. Trời cuối tháng 10 lành lạnh dù có nắng. Thoại Sơn ngồi một mình trên cái ghế sắt. Ly cà phê nguội nằm trên bàn ngay trước mặt. Xa xa cách chừng vài mươi bước là hàng rào sắt ngăn với vực sâu. Dưới thung lũng rừng cây đã đổi màu. Hình như mỗi ngày phong cảnh lại khác nhau. Tiếng động rì rầm như là tiếng xe cộ, tiếng người hay là thứ âm thanh mơ hồ vọng lại. Đời sống thật yên bình. Thanh thản. Trật tự. Một đời sống thản nhiên. Không âu lo. Không thắc mắc. Thành ra nhiều khi cũng nhàm chán. Đời sống không có thay đổi đâm ra cũ mèm. Anh hồi tưởng lại chuyến đi Grand Canyon với Thi Phụng. Chuyến du lịch vui, có nhiều điều đáng ghi nhớ. Cũng nhờ đi chung với nhau như vậy mà anh hiểu thêm về cô cộng tác viên khả ái của mình. Xinh đẹp, dịu dàng, lịch thiệp, lãng mạn và giàu tưởng tượng, nàng là một partner hoàn toàn. Anh chỉ có một thắc mắc nhỏ là đôi khi nàng có cử chỉ, thái độ hoặc lời nói bất thường. Dường như tâm tư của nàng đang có mâu thuẫn, âu lo hay băn khoăn về một điều gì. Có thể đó là hoàn cảnh gia đình. Anh nhớ lại câu nói của nàng khi hai người đứng nơi mỏm đá trên bờ vực thẳm ở Grand Canyon. Em... Em... Phụng không làm được anh ơi...".

    Thoại Sơn hơi mím miệng cười khi thấy đôi chim cu đáp xuống sân ngay chỗ lon đựng nước uống. Đôi vợ chồng mà con trống to lớn, mập mạp và bộ lông đẹp hơn con mái. Đây là favorite couple của Thi Phụng. Ngay lần đầu tiên trông thấy đôi chim cu này nàng cười nói đùa với Thoại Sơn là nàng fall in love với chúng. Điều đó khiến cho Thoại Sơn buồn cười. Anh hỏi đùa: " Như vậy Phụng nghỉ chơi với anh hả ". Nàng cũng cười đùa: Phụng tạm thời có bồ mới . Cũng chính nàng đi mua thức ăn và dụng cụ để dụ cặp vợ chồng xuống làm quen với nàng. Phải mất hơn tuần lễ, với sự dịu dàng và kiên nhẫn nàng mới làm thân được đôi chim. Chúng dạn dĩ để cho nàng vuốt ve và nựng nịu như là bạn thân. Từ đó dù không có mặt Thi Phụng chúng cũng tự nhiên đáp xuống để ăn uống, dạo chơi trên sân và đôi khi lần mò tới tận cửa sau.
    Đang ngồi ngắm đôi chim cu Thoại Sơn chợt quay lại khi nghe tiếng cười nói của Thi Phụng. Anh thấy cô partner khả ái đi trước và hai đứa bé, một trai và một gái theo sau.
    - Hai con chào bác Sơn đi con...
    - Dạ... Hậu kính chào bác Sơn
    - Dạ Vĩnh kính chào bác...
    Quay sang mẹ của mình Vĩnh cười nói.
    - Mẹ... Nhà bác Sơn đẹp và lớn hơn nhà mình. Mẹ xin với bác Sơn cho mình ở đây chơi nghe mẹ...
    Thi Phụng chưa kịp trả lời Thoại Sơn lên tiếng trước.
    - Hai cháu muốn lên chơi lúc nào cũng được, ở chơi bao lâu cũng được...
    Nhìn Thi Phụng anh cười cười nói tiếp.
    - Anh tính điện thoại cho Phụng...
    - Có chuyện gì không anh?
    Thoại Sơn chúm chiếm cười nói.
    - Anh tính rủ Phụng đi chơi xa...
    Liếc nhanh hai đứa con của mình Phụng nói nhanh.
    - Mình mới đi Grand Canyon về mà anh Sơn...
    Dù thấy vẻ ngần ngại và buồn rầu thoáng hiện trên mặt của Thi Phụng nhưng Thoại Sơn tảng lờ.
    - Đi nữa... Lần này mình sẽ đi Florida nhưng...
    Nói tới đó anh dừng lại khi thấy Thi Phụng lên tiếng.
    - Anh chờ Phụng cho hai đứa nhỏ gặp favorite couple xong rồi mình nói chuyện tiếp nghe anh...
    Thoại Sơn gật đầu ngồi xuống ghế trong lúc Thi Phụng dẫn con đi gặp đôi chim cu đang ăn uống. Mươi phút sau nàng trở lại ngồi xuống ghế cạnh Thoại Sơn.
    - Hai đứa nhỏ thích cái hồ tắm nước nóng của anh lắm...
    - Chiều nay anh mở tiệc...
    - Ủa anh tính mời ai vậy?
    Thoại Sơn cười nhẹ.
    - Đâu có mời ai. Chỉ có anh với em và hai đứa nhỏ...
    Thi Phụng nháy mắt và nói bằng giọng tinh nghịch.
    - Anh tính lấy cảm tình của tụi nó hả. Anh dụ Phụng không được nên quay ra dụ con nít hả...
    Thoại Sơn bật cười vì bị Thi Phụng nói trúng ý nghĩ thầm kín của mình. Anh chưa kịp nói gì nàng đã mau mắn tiếp.
    - Anh tính đi Florida thiệt hả anh Sơn?
    Thoại Sơn gật đầu không do dự thay cho câu trả lời. Liếc thấy vẻ băn khoăn và buồn rầu hiện ra trên mặt của Thi Phụng anh hỏi nhỏ.
    - Phụng không muốn đi?
    Thi Phụng im lặng. Nàng cũng biết mặc dù được xem như là partner nhưng thực tế nàng làm mướn cho Thoại Sơn. Anh trả lương cho nàng do đó anh có cái quyền. Đó là quyền ra lệnh và nàng phải thi hành. Tự dưng nàng cảm thấy buồn buồn khi hiểu ra một điều là giữa mình với Thoại Sơn vẫn còn có nhiều cách biệt. Đó là sự cách biệt giữa người chủ và người làm công.
    - Phụng buồn anh hả Phụng?
    Thi Phụng cúi mặt nhìn xuống đất và lặng câm không trả lời.
    - Dạ hông... Phụng không có giận anh...
    Thoại Sơn mỉm cười.
    - Phụng không muốn đi xa thời mình...
    Thi Phụng ngắt lời người đối thoại.
    - Anh Sơn muốn đi thời Phụng cũng đi theo anh...
    Thoại Sơn cười nói với Thi Phụng trong lúc nhìn hai đứa con của nàng đang chơi đùa với nhau.
    - Lần này không phải hai đứa mình đi mà còn có thêm hai người nữa...
    - Ai vậy anh Sơn?
    Thoại Sơn cười chúm chiếm nhìn ra chỗ chuồng chim nơi Vĩnh và Hậu đang đứng nói chuyện với đôi chim cu. Hỏi mà không thấy Thoại Sơn trả lời Thi Phụng hơi ngạc nhiên quay qua nhìn mới biết anh đang ngó về phía chuồng chim nơi Vĩnh và Hậu đang đứng.
    - Mình đi Florida mà thành phố nào hả anh Sơn?
    Mắt không rời chỗ chuồng chim Thoại Sơn đáp gọn.
    - Orlando...
    Quay qua cười với Thi Phụng anh tiếp.
    - Mình sẽ đi Disney...
    - Disney đâu có gì vui... Ồn ào và đông người lắm...
    Thoại Sơn gật đầu nói trong tiếng cười.
    - Anh biết... Nhưng mà hai người anh định mời sẽ thích lắm...
    Thi Phụng cau mày suy nghĩ vì lối nói chuyện úp úp mở mở của Thoại Sơn.
    - Ai vậy anh?
    Nghe cái giọng nũng nịu của cô partner Thoại Sơn cười hắc hắc.
    - Họ là my favorite couple . Vừa gặp mặt họ là anh fall in love liền...
    Đưa tay chỉ ra chỗ chuồng chim Thoại Sơn vừa đứng dậy vừa cười nói một cách vui vẻ.
    - Anh ra mời họ đi Disney với mình Phụng chịu không?
    Tới đây Thi Phụng mới biết được ý định thầm kín của Thoại Sơn. Thương nàng và có thể muốn chiếm cảm tình của nàng nên anh mới làm quen với hai đứa con của nàng bằng cách mời chúng đi Disney. Trẻ con không đứa nào không biết và không thích Magic Kingdom.
    Vẫn ngồi yên tại chỗ cũ Thi Phụng cười chúm chiếm.
    - Họ quen với anh thời anh mời đi. Em đâu có quen họ...
    Cười hắc hắc Thoại Sơn thong thả bước. Nhìn theo vóc dáng Tú Uyên của anh Thi Phụng chợt buông tiếng thở dài hắt hiu buồn. Nàng ước gì mình gặp Thoại Sơn sớm hơn nửa năm mà thôi. Thời gian năm sáu tháng đó tuy không dài nhưng đủ để làm thay đổi tình trạng khó khăn của hiện tại. Nàng mơ ước có được một người yêu như Thoại Sơn. Nàng mơ ước có được một ông chồng như anh. Có tình yêu. Có tiền bạc. Nàng sẽ được sống trong hạnh phúc. Sinh cho anh những đứa con đẹp như mẹ, tài hoa như cha. Hạnh phúc. Thi Phụng lại thở dài khi nghĩ tới hai chữ đó. Nàng ước gì mình gặp Thoại Sơn khi vừa mới tốt nghiệp, không phải vướng bận chồng con, không phải lo âu và sợ hãi khi thoáng nghĩ tới Hân. Nàng rùng mình khi liên tưởng tới ánh mắt sắc lạnh của Hân. Nụ cười ma quái. Hai hàm răng chuột khít rịt, nói mà hầu như không mở miệng. Mẹ chồng nàng bảo người như thế hiểm lắm. Đối với nàng bây giờ Hân tượng trưng cho sự tàn nhẫn, độc ác và thâm hiểm. Hai mươi lăm ngàn tiền mặt mà Hân đưa cho cách đây bốn tháng nàng đã xài hết song cái check một trăm ngàn vẫn còn ở trong phong bì nằm yên trong hộc tủ của nàng. Nhiều khi nàng muốn trả lại tiền cho Hân mặc dù biết làm như thế tình trạng cũng không sáng sủa hơn. Nàng muốn trả lại tiền rồi sự việc ra sao cũng mặc. Điều mà nàng lo sợ nhất là Hân sẽ nói cho Thoại Sơn biết chuyện nàng là hit man mà anh ta mướn để thủ tiêu anh. Nàng sợ Thoại Sơn biết và khinh bỉ nàng rồi đoạn tuyệt với nàng. Nàng sợ mất anh. Nàng không thể để mất anh, mất tình yêu của anh. Mất tình yêu. Mất Thoại Sơn đồng nghĩa với mất sự sống dù nó chỉ là sự sống què quặt, sống trong nỗi lo âu và sợ hãi. Nàng sống với ác mộng, với cơn mơ về sáng, với hình ảnh Thoại Sơn đầm đìa máu đỏ nằm chết cong queo trong hốc núi hay bìa rừng xa lạ nào đó.
    Thi Phụng giật mình khi nghe tiếng của Vĩnh hét lớn. Ngước về phía chuồng chim nàng thấy hai đứa con của mình, đứa đằng trước đứa đằng sau, đang ôm lấy Thoại Sơn.
    - Đi Disney hả bác... Mình đi Magic Kingdom nghe bác...
    - Mình đi Epcot Center... đi Sea World nghe bác... Vĩnh thích xem con dolphin làm xiếc...
    Tiếng cười nói của Thoại Sơn vang lên vui vẻ.
    - Ừ mình đi hết... Hai con muốn đi chỗ nào mình đi chỗ đó...
    Thi Phụng ứa nước mắt vì tiếng con của Thoại Sơn vừa nói ra.
    - Bây giờ mình đi gặp má con để hỏi xem má có chịu đi hôn...
    Thi Phụng mỉm cười dù nước mắt đang ứa ra. Nàng biết là mình không thể từ chối cái ý ăn gian của Thoại Sơn. Nàng biết là anh đang chuẩn bị một cách khéo léo và tế nhị để chinh phục tình cảm của mình, để trói, để buộc nàng vào cái bẫy tình yêu mà anh đang giăng ra. Bằng cách đối đãi với Vĩnh và Hậu như con của mình, anh bất đầu xóa bỏ cách ngăn, dẹp đi chướng ngại để nàng chấp thuận một chuyện mà nàng biết anh sẽ hỏi chỉ có điều sớm hay muộn thôi. Nàng làm bộ nghiêm nét mặt khi thấy Thoại Sơn đẩy hai đứa nhỏ đi trước.
    - Má đi Disney nghe má... Bác Sơn nói...
    Vĩnh vừa nói vừa nhìn mẹ với ánh mắt van nài trong lúc Hậu, mới bốn tuổi xà vào lòng mẹ.
    - Má đi nghe má... Bác Sơn nói mình sẽ đi Magic Kingdom...
    Thi Phụng nhìn Thoại Sơn và bắt gặp anh cũng đang nhìn mình mỉm cười. Một người năn nỉ cũng đủ khiến nàng xiêu lòng huống hồ gì ba người, trong đó có một người vừa năn nỉ vừa ra lệnh.
    - Ok... Mình sẽ đi... Hai con ra chơi với mấy con chim đi để mẹ và bác Sơn nói chuyện...
    Được mẹ hứa hẹn Vĩnh và Hậu vui mừng đi ra chuồng chim. Đợi cho hai đứa con đi xa xa Thi Phụng lừ mắt với Thoại Sơn.
    - Anh âm mưu cái gì đây?
    Thoại Sơn mỉm cười và Thi Phụng biết mình sẽ nhớ mãi mãi nụ cười hiền hậu đó.
    - Anh thương hai đứa nhỏ. Tụi nó là hình ảnh của anh ngày xưa. Lúc đó ba má anh nghèo lắm vì mới qua Mỹ chưa được bao lâu nhưng toàn gia đình mười mấy người cũng cố gắng dành dụm tiền để đi Disney. Tụi này phải ngủ dưới thảm, trong sleeping bag nhưng vui lắm. Bây giờ có tiền anh muốn làm cái gì...
    Thi Phụng rơm rớm nước mắt khi nghe Thoại Sơn kể chuyện thơ ấu.
    - Chắc tụi nó chưa bao giờ đi Disney phải không?
    Thi Phụng nhẹ gật đầu. Thoại Sơn tiếp.
    - Anh thương hai đứa nhỏ cũng như thương Phụng...
    - Anh nói sao nói lại coi...
    Thi Phụng ngắt lời và Thoại Sơn cười chữa.
    - Anh thương Phụng nên thương luôn hai đứa nhỏ. Được chưa...?
    - Được... Nói như vậy nghe mới xuôi tai. Danh có chánh thời ngôn mới thuận nghe chưa...
    Thoại Sơn cười hắc hắc vì bị Thi Phụng chỉnh. Do dự giây lát nàng mới nói nhỏ.
    - Đi Disney với hai đứa nhỏ thời Phụng cũng muốn đi tuy nhiên có một trở ngại nhỏ...
    Thoại Sơn nhìn nàng dò hỏi. Thi Phụng thở dài.
    - Trở ngại đó là Bằng...

    Thoại Sơn nhẹ gật đầu. Bằng, chồng của Thi Phụng, ba của Vĩnh và Hậu chính là một trở ngại. Nàng không thể mang hai con đi chơi với một người đàn ông khác trong lúc bỏ chồng ở nhà. Đi chơi mà phải đèo bồng theo ông chồng tàn phế thời đâu có vui. Ở nhà còn thoải mái hơn. Hai lần trước đi một mình với Thoại Sơn nàng có lý do đi làm việc nên không sợ Bằng hiểu lầm. Bây giờ mang con đi Disney, tức là đi chơi, nàng khó mà thuyết phục được chồng là đi vì công chuyện của ông chủ giao phó.
    - Hay là mình mời nguyên cả gia đình của Phụng đi luôn. Đông người vui chứ sao...
    Thi Phụng nhìn Thoại Sơn.
    - Anh không ngại?
    Liếc nhanh ra chỗ hai đứa nhỏ đang chơi với đàn chim Thoại Sơn nói không do dự.
    - Anh không ngại. Khi anh làm một điều gì có ích cho người khác thời anh không ngại. Anh muốn hai đứa nhỏ có cơ hội vui chơi... có kỹ niệm...
    - Em sẽ hỏi gia đình em...
    Thi Phụng cố ý tránh nói chồng em trước mặt Thoại Sơn vì sợ anh buồn.
    - Hy vọng họ không chịu đi. Chiều một người lớn bị bệnh còn khó khăn hơn con nít...
    Thoại Sơn gật đầu tỏ vẻ hiểu.
    - Minh đi cho hai đứa nhỏ vui. Đó là chuyện quan trọng hơn hết. Nhờ vào cái dàn bài mà Phụng đã làm nên anh bắt đầu có ý tưởng để viết. Có thể anh sẽ bận viết lách khi xuống Florida...
    Thi Phụng im lặng. Nàng biết Thoại Sơn viện cớ viết lách để cho mình được tự do với chồng con. Điều đó khiến cho nàng cảm phục anh nhiều hơn.
    - Có thể...
    Không biết nghĩ gì mà Thoại Sơn lại lắc đầu nói lảng sang chuyện khác.
    - Thôi cứ để xuống Orlando rồi tính sau. Bây giờ Phụng order thức ăn đi rồi mình đi tắm...
    Thi Phụng cười hỏi.
    - Anh thích tắm lắm sao mà hở ra là tắm...
    Cười chúm chiếm Thoại Sơn thì thầm vào tai Thi Phụng những gì mà mặt nàng đỏ lên rồi lắc đầu ngoe nguẩy đi về phía chuồng chim. Vừa đi nàng vừa lẩm bẩm.
    - Quỉ... Anh kỳ quá... không muốn nghe...


    Hết chương 11


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group