Kỷ niệm mù sương - Chu Sa Lan (11 Chương - hết )

  • Lòng Trắc Ẩn

    January 28th 2011, 9:39 pm
  • Chương 6




    10 giờ sáng. Theo chân một nhân viên cảnh sát Khanh bước vào căn phòng khá rộng. Một sĩ quan cảnh sát trọng tuổi, vóc dáng cao lớn và nét mặt vui vẻ đứng lên bắt tay nàng một cách thân thiện.
    " Thưa bà tôi là đại úy Ben William, phụ tá cảnh sát trưởng của Baton Rouge...
    " Hân hạnh được biết ông...
    Như không muốn mất thời giờ Ben mở đầu cuộc trò chuyện.
    " Tôi đã điện đàm với trung úy Adam North, phụ tá của bà...
    " Cám ơn ông... Tôi đã nói chuyện với Adam và ông ta cho biết là George Smith đã được phóng thích khỏi nhà giam của tiểu bang Texas cách đây hai ngày...
    " Chúng tôi cũng đã nhận được tin này và lên tiếng báo động cho nhân viên. Hắn là một kẻ nguy hiểm...
    " Thông minh, hung dữ và xảo quyệt cộng thêm thông thạo về vũ khí, George, theo tôi là một tội phạm khó truy tầm và đối phó hơn nhiều người khác. Mười lăm năm trước đây, tôi là nhân viên của ban truy tầm tội phạm của Houston và chính tôi là người đã phụ trách vụ án giết người của hắn. Sau khi được phóng thích người mà hắn tìm kiếm trước nhất chính là tôi...
    Ben hơi mỉm cười.
    " Bà ám chỉ hắn muốn trả thù?
    Khanh trả lời bằng cái gật đầu. Trầm ngâm giây lát nàng nhẹ giọng.
    " Đêm hôm qua sau khi đi ăn tối với một người bạn trai tôi thấy có một chiếc xe theo sau xe của tôi...
    Ben gật gù cười.
    " Tôi sẽ cho nhân viên canh chừng sự đi lại của bà. Ngoài ra bà cũng nên cẩn thận. Khó mà tránh né sự trả thù hèn hạ của một kẻ sát nhân như George...
    " Cám ơn ông... Tôi chỉ trình bày sự việc để khỏi gây rắc rối cho nhân viên cảnh sát địa phương dưới quyền chỉ huy của ông...
    " Cám ơn bà đã cho biết... Chúng tôi sẽ lưu ý về chuyện này... "

    Khanh đứng lên bắt tay vị phụ tá cảnh sát trưởng của thành phố Baton Rouge. Ben vui vẻ tiễn nàng ra tận cửa. Ngồi vào xe song chưa nổ máy nàng im lìm suy nghĩ. Xuyên qua cuộc nói chuyện với Ben nàng cảm thấy ông ta không mấy quan tâm tới một kẻ sát nhân như George. Điều đó cũng dễ hiểu vì mỗi ngày trên toàn quốc có hàng trăm hay hàng ngàn kẻ giết người như George được phóng thích khỏi nhà giam của tiểu bang hoặc liên bang. Tuy nhiên riêng nàng lại thấy sự hiện diện của hắn như là mối đe dọa tới an ninh của mình. Nàng sợ và nghĩ trước hay sau gì hắn cũng trả thù bằng hành động gián tiếp hay trực tiếp. Bắt đầu từ giờ phút này nàng phải trông chừng trước sau phải trái, phải cẩn thận trong mọi hành vi và sự đi lại của mình. Điều này khiến cho nàng cảm thấy khó chịu vì bị mất tự do. Cảm tưởng bị George theo dõi khiến cho nàng mất đi sự bình an và yên ổn trong lúc đang đi chơi với Châu.

    Điệu nhạc vang thánh thót làm Khanh giật mình. Nàng mỉm cười khi nhìn thấy số điện thoại của Châu.
    " Hi anh...
    Giọng của Châu vang lên nhỏ và có chút mỏi mệt.
    " Khanh đang ở đâu?
    Vì không muốn Châu lo sợ nên nàng phải nói dối.
    " Khanh đang lái xe vòng vòng...
    " Vậy hả. Khanh ăn trưa chưa?
    Nhìn đồng hồ thấy hơn 1 giờ chiều Khanh nhõng nhẽo.
    " Chưa... Khanh chờ anh dẫn đi ăn trưa muốn xỉu rồi...
    " Vậy hả... Tội chưa... Anh chờ Khanh ở một nhà hàng Việt Nam tên Huế Việt & Cuisine. Địa chỉ là 1295 N. Sherwood Forest Dr...
    " Dạ... Khanh gặp anh sau
    Tắt điện thoại Khanh từ từ lái xe ra khỏi sở cảnh sát. Thỉnh thoảng nàng nhìn vào kính chiếu hậu để quan sát thử xem có ai theo dõi mình không. Phải mất hơn hai mươi phút nàng mới tìm thấy nhà hàng Huế Việt. Kéo ghế cho nàng ngồi Châu hỏi với giọng săn sóc.
    " Khanh khỏe... Anh trông Khanh có vẻ âu lo... Chuyện gì vậy Khanh?
    Khanh lắc đầu cười.
    " Dạ không có chuyện gì. Khanh buồn vì ngày mai anh phải trở lại Atlanta...
    " Anh cũng buồn như Khanh... Anh xin lỗi Khanh
    Khanh ứa nước mắt.
    " Anh đâu có lỗi gì... Khanh biết anh có gia đình khi mình quen nhau mà...
    Châu nắm lấy tay của Khanh và nàng để yên. Mân mê những ngón tay của bạn Châu thì thầm.
    " Khanh vui đi... Hãy hưởng hết ngày vui của chúng mình
    Khanh cười.
    " Anh nói đúng. Tại sao Khanh lại buồn vì những chuyện không đâu. Anh gọi gì chưa?
    " Anh đợi Khanh tới. Khanh muốn ăn gì?
    " Bún bò Huế. Một tô thật cay...
    Châu gọi hai tô bún bò Huế.
    " Anh làm xong việc chưa?
    " Xong rồi... Nhuung anh còn ở lại đây thêm một ngày nữa. 5 giờ chiều mai anh mới lên máy bay. Mình còn hơn một ngày... Ăn trưa xong mình về phòng lấy quần áo rồi đi Gulfport chơi...
    Khanh reo nho nhỏ.
    " Mình đi biển hả anh?
    " Ừ... Mình đi biển. Anh đã mướn phòng nhìn ra bãi biển để cho Khanh ngắm cảnh mặt trời lặn và mặt trời mọc...
    " Hai đứa mình chứ một mình Khanh đâu có vui...
    Vừa nhai bún bò Châu vừa gật đầu.
    " Ừ... Hai đứa mình sẽ đi dạo trên bãi biển "

    Ăn nhanh và trả tiền xong hai người lái xe về khách sạn. Có lẽ vì mãi nghĩ tới chuyện đi biển nên Khanh không để ý tới chiếc xe Buick theo sau mình quãng xa xa. Khi nàng đậu vào bãi đậu xe của khách sạn, chiếc xe Buick cũng đậu phía bên kia.

    Adam càu nhàu vì điện thoại reo ba lần mà người bên kia đầu dây vẫn không bắt.
    " Khanh... Pick up... Pick up... Khanh...
    Tuy nhiên sau năm lần reo Khanh vẫn không trả lời. Dằn mạnh điện thoại về chỗ cũ Adam đứng lên. Mở cửa ló đầu nhìn ra không thấy ai ông ta lẩm bẩm mấy tiếng đoạn quay trở vào thu dọn giấy tờ rồi xách cặp đi ra hành lang. Ngang qua căn phòng còn mở cửa có mấy nhân viên đang ngồi nói chuyện ông ta dừng lại.
    " Ai trực đêm nay?
    " Thưa tôi...
    Một nhân viên lên tiếng. Adam ra lệnh bằng giọng nghiêm nghị.
    " Tôi cần anh gọi cho bà Tran. Nếu bả trả lời anh nói là tôi có chuyện khẩn cấp và quan trọng muốn nói với bả... Nhớ cho kỹ nghe chưa...

    Tuy đã dặn nhân viên như vậy nhưng trên đường về nhà ông ta gọi cho Khanh một lần nữa và nàng không trả lời điện thoại.

    Châu ngừng xe trước khách sạn Marriott tọa lạc trên con đường chạy sát với bãi biển. Mở cửa cho Khanh anh hỏi.
    " Khanh thích?
    Bước ra khỏi xe, hít hơi dài không khí có mùi biển mặn Khanh cười nhìn bạn.
    " Thích. Khanh cám ơn anh... Khanh sẽ nhớ mãi những ngày mình có nhau...
    Ôm vai Khanh Châu thì thầm.
    " Anh cũng vậy... Đây là kỷ niệm mà anh không bao giờ quên...
    Vì chỉ ở có một đêm nên cả hai không mang theo nhiều quần áo. Chỉ một va ly nhỏ cho hai người.
    " Mình lên phòng nghỉ mệt một chút...
    Quay nhìn bạn Khanh đùa.
    " Anh âm mưu gì đây?
    Châu cười khì.
    " Đâu có. Anh chỉ đưa Khanh lên phòng rồi bắt cóc Khanh luôn...
    Khanh ré lên cười.
    " Anh nên nhớ bắt cóc chief of police tội nặng lắm đó...
    " Hổng sao... Bà này tình nguyện bị bắt cóc
    Khanh cười hắc hắc vì câu nói của Châu. Mở cửa vào phòng Khanh nằm xoải chân tay trên chiếc giường rộng. Thấy Châu đứng tần ngần nàng vỗ vỗ tay lên nệm.
    " Anh nằm nghỉ một chút đi...
    Châu cười gượng.
    " Anh sợ...
    " Anh sợ gì?
    " Anh sợ anh bị " hút bởi Khanh và anh...
    Khanh cười chúm chiếm.
    " Anh đừng lo. Khi nào Khanh hút anh thời anh biết liền hà...
    Châu cười cười ngồi xuống nệm.
    " Nằm bên Khanh nè
    Khanh đặt tay lên nệm cạnh chỗ mình đang nằm. Châu chưa kịp nằm nàng đã vòng tay kéo anh xuống rồi xoay người ôm lấy Châu.
    " Sao hôm nay Khanh dạn vậy
    Khanh cười hăng hắc.
    " Tại anh đó
    " Anh có làm gì đâu
    Khanh nhìn sâu vào đôi mắt lá răm của bạn.
    " Tại anh làm cho Khanh mỗi ngày mỗi thương anh nhiều hơn, mến anh nhiều hơn và cảm anh nhiều hơn...Những cái đó sẽ dẫn đến tình yêu...
    " Yêu...
    Châu buông một chữ. Khanh gật đầu.
    " Bây giờ chưa nhưng sẽ...
    " Khanh đừng vội vàng... Anh có thừa kiên nhẫn để chờ đợi. Bây giờ Khanh diện cho đẹp để mình đi chơi tối nay...
    Tay xách cái va ly Khanh cười nói với Châu trước khi đi vào phòng tắm.
    " Khanh sẽ diện cho anh xỉu luôn "

    Nửa giờ sau. Đang ngồi đọc báo nghe tiếng tằng hắng Châu ngước lên. Không còn cái vỏ bọc của một Chief of Police nghiêm nghị và khô khan nữa. Khanh của anh là một người đàn bà có vóc dáng kiều mị, kiêu sa và tình tứ. Mắt long lanh vời vợi. Son môi màu cam mượt bóng. Tia nhìn âu yếm. Nụ cười quyến dụ. Skirt trắng gọn gàng, áo thun màu xanh lá mạ hở cổ không sâu lắm nhưng đủ làm cho Châu tưởng tượng rồi cảm thấy xôn xao từng ý nghĩ. Khanh mỉm cười khi nhìn nét mặt đờ đẫn của Châu.
    " Khanh đẹp như...
    Châu ấp úng vì không tìm ra lời để nói. Không một người đàn ông nào có thể tỉnh táo khi đứng trước một người đẹp tình tứ, quyến rũ và hấp dẫn. Khanh bước tới một bước. Châu cảm thấy mặt đất rung chuyển như tâm hồn mình đang run rẩy và trái tim đang tăng dần nhịp đập.
    " Anh...
    Giọng nói êm, thật êm. Hơi thở của Khanh thơm mùi hoàng lan phà vào mũi khiến cho Châu rùng mình.
    " Xỉu chưa?
    Châu gật đầu liên tiếp.
    " Từ lâu lắm rồi... "

    Khanh cười hắc hắc trong lúc đưa tay cho Châu xỏ áo choàng vào. Nhìn vào trong cái xách tay của mình Khanh thấy khẩu súng vẫn còn đó. Yên tâm nàng khoác tay Châu ra khỏi phòng.

    Tay trong tay, đôi bạn dạo từng bước trên bãi biển. Trăng mờ mờ đổ ánh sáng mông lung xuống mặt nước màu trắng đục như sữa. Sóng vỗ ì ầm hoài hũy. Gió thổi mái tóc thơm mùi hoa hoàng lan của Khanh bay vào mũi Châu.
    " Khanh lạnh?
    Châu thì thầm bên tai. Khanh mỉm cười.
    " Chút chút
    Châu ghì lấy thân hình mềm ấm vào sát mình hơn khiến cho Khanh lã người.
    " Ấm lắm... Tay của anh ấm...
    Khanh ngừng lại. Hai người đứng im nhìn ra biển. Xa thật xa biển như vùng nước đen mờ.
    " Biển ban đêm đẹp hả anh?
    Châu cười nhẹ.
    "" Biển lúc nào cũng đẹp. Như tình yêu lúc nào cũng tuyệt vời bất chấp không gian và thời gian... "

    Khanh xoay người nhìn Châu. Anh thấy mắt nàng thẳm sâu, long lanh sáng cũng như nụ cười lặng lẽ nở ra trong vùng ánh sáng mờ mờ. Hơi thở nàng thơm nồng hương tình tự. Hai cánh tay của Khanh chợt quấn quanh cổ Châu và kéo lại gần hơn khiến cho anh phải cúi đầu xuống như là một cử chỉ tuân phục tình cảm đang cuộn trào. Mắt chạm mắt. Môi gần môi. Hơi thở quyện lấy nhau trong tiếng thì thầm dịu dàng nhưng chất ngất niềm vui òa vỡ.
    " Anh yêu em

    Khanh oằn người vì sức mạnh của nụ hôn mà nàng đợi chờ từ lúc quen nhau, hẹn hò nhau của tháng ngày đằng đẵng nhớ thương và mong đợi. Nụ hôn bằn bặt thiếp mê, đưa dẫn nàng vào vùng trời mù sương kỷ niệm của tiếng cười, giọng nói thì thầm, bàn tay ân cần và tình cảm chan chứa.
    " Em yêu anh... Anh ơi...
    Lời nói yếu mềm của Khanh tan loãng trong gió biển mằn mặn. Vòng tay của người tình xiết mạnh thêm. Nụ hôn chảy trên bờ môi, mi mắt, tóc đen thơm mùi hoàng lan, làn da mơn man của đắm mê vô chừng khiến cho Khanh cảm thấy thân thể mình bềnh bồng như khói sương.
    " Anh ơi... Anh ơi...
    Khanh kiểng chân, rưới người lên cao hơn để cho thân thể mình dán chặt vào thân thể của người tình cũng như làn môi ngọt ngào của nàng dính cứng vào bờ môi nóng cháy từng sớ thịt đường gân.
    " Anh cám ơn em
    Châu thì thầm. Khanh úp mặt vào ngực người tình giây lát rồi ngước lên cười.
    " Em phải cám ơn anh mới đúng. Anh cho em tình yêu tuyệt vời...
    Nâng càm người yêu lên Châu hôn nhẹ bờ môi bóng mượt.
    " Em biết tại sao tình yêu của mình tuyệt vời?
    " Tại sao "
    " Bởi vì em là một người đàn bà tuyệt vời
    " Anh nịnh em?
    Nhìn vào đôi mắt nâu đen huyền hoặc Châu thì thầm. Khanh có cảm giác lời nói cùng hơi thở của người tình như làn hương tình yêu mơn man trên làn da mịn màng của mình.
    " Em thưởng anh cái gì đây?
    Cười bằng mắt môi của mình Khanh trả lời bằng cách ghì xiết thân hình đang tăng dần nhiệt độ của người tình.
    " Khuya rồi mình về...
    " Dạ...

    Khanh cúi mặt dấu nụ cười. Đôi tình nhân quay lưng đi về phía có ánh đèn sáng bỏ lại sau lưng biển đen với tiếng sóng vỗ hoài hũy.

    George Smith. Đó là tên cúng cơm của hắn nhưng người ta quen gọi hắn bằng biệt danh Tay Sắt . Tuy không nằm trong băng đảng hoặc phe nhóm nào nhưng Tay Sắt lại được giới bất lương của thành phố Houston sợ sệt và nể trọng vì cá tính đặc biệt của hắn. Thứ nhất George là một kẻ có học thức chứ không phải dốt chữ. Cái bằng kỹ sư của Texas A&M đủ chứng tỏ cho mọi người biết điều đó. Học thức cộng thêm sự khôn ngoan, chịu khó suy nghĩ và sự xảo quyệt biến hắn trở thành như một cố vấn hay quân sư cho các " gang sống ngoài vòng pháp luật. Thứ nhì George là một kẻ tàn bạo. Giết người không duyên cớ đã đành hắn còn có cái tính là thích thưởng thức tội ác của mình. Dường như hắn cảm thấy sung sướng khi nhìn người khác đau khổ. Hắn khoái nhìn các nạn nhân của mình khóc lóc, van xin, lạy lục trước khi bị hắn đâm, cứa cổ hay bắn vào đầu nạn nhân phát súng tử hình. Thứ ba George là kẻ có tính thù hằn sâu đậm. Kẻ nào vô phước trở thành kẻ thù của George thời hắn sẽ báo thù cho bằng được. Mười lăm năm trước đây; Khanh, lúc đó còn là nhân viên thuộc ban truy tầm tội phạm của thành phố Houston, đã ra làm chứng trước tòa. Sự hiện diện trước vành móng ngựa cũng như lời khai của nàng khiến cho bồi thẫm đoàn tuyên án George 25 năm tù về tội sát nhân có dự mưu. Tuy nhiên nhờ hạnh kiểm tốt hắn đã được phóng thích sớm hơn. Sau khi ra khỏi nhà giam của tiểu bang George trở lại Houston để tìm kiếm kẻ thù của mình.

    Bãi đậu xe của Mariott im vắng vì ít có người thức dậy vào lúc sáu giờ sáng. Một người đàn ông vóc dáng cao gầy, mặc áo khoác dày cộm và đội mũ lưỡi trai che khuất mặt mày đi nhanh tới chỗ chiếc xe Camry của Khanh đang đậu. Dáng điệu tự nhiên như là chủ nhân hắn rút chìa khóa mở cửa đoạn khom người mở cốp xe rồi cúi đầu tìm kiếm cái gì. Mười phút sau hắn đậy nắp lại xong khóa cửa rồi thong dong đi về phía bãi đậu xe đối diện. Không ai để ý tới hành động của hắn và nếu có người nào thấy cũng tưởng là hắn đang sửa xe của mình. Lát sau chiếc Impala bốn cửa sơn màu xanh từ từ rời bãi đậu xe của khách sạn và sau đó nhập vào dòng xe cộ lưu thông.

    12 giờ trưa. Mở cửa cho Khanh ngồi vào ghế lái xong Châu hôn nhẹ lên môi.
    " Em lái xe cẩn thận. Anh sẽ gọi cho em ngày mai...
    Gật đầu Khanh vòng tay kéo đầu người yêu xuống và hôn ghì lên đôi môi của Châu.
    " Em yêu anh... Anh nhớ gọi cho em nha... Anh mà không gọi là em nghỉ chơi anh luôn...

    Mỉm cười Châu im lặng nhìn chiếc Camry từ từ ra khỏi bãi đậu xe rồi biến mất. Anh cảm thấy trống vắng, bơ vơ như vừa mất đi một điều gì hiếm hoi và quý báu. Bây giờ anh mới biết mình thực sự yêu Khanh.

    Theo dòng xe cộ lưu thông Khanh lái chiếc Camry nhập vào xa lộ 10 từ Baton Rouge đi về Lafayette với vận tốc 75 mile một giờ. Vừa lái xe nàng vừa hồi tưởng lại đêm hôm qua. Ôi Châu của nàng. Châu mặn nồng say đắm. Châu cuồng nhiệt đam mê. Châu cho nàng cảm giác nóng hừng hực của ái ân muôn đời không quên lãng. Châu là tình yêu mật ngọt chín mùi. Thứ tình yêu của lứa tuổi không còn trẻ nhưng cũng không già. Thứ tình yêu của ngóng trông mòn mỏi. Đợi chờ và khát khao để có bên nhau nụ cười. Để nghe bên tai tiếng nói dịu dàng thân ái. Để có thể chịu đựng cái xấu lẫn cái tốt.

    Đang mơ tưởng Khanh thoáng thấy đèn thắng của chiếc xe trước mặt bật cháy đỏ rực. Theo phản ứng tự nhiên nàng đạp thắng rồi giật mình sợ hãi vì thắng nhẹ hều. Nhồi thắng mấy lần liên tiếp xong nàng đạp thắng lần nữa. Vô ích. Chiếc Camry lao đi với tốc độ 75 mile một giờ. Liếc nhanh vào kính chiếu hậu nàng bẻ tay lái để đổi hướng cho xe của mình vào lề đường. Cũng may là chiếc Camry đang ở lane trong cùng nên không đụng vào xe nào hết. Khanh kéo thắng tay. Tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường nhựa rít thành âm thanh lanh lãnh và khói bốc khét nghẹt. Xe từ từ dừng lại. Khanh nghe trống ngực của mình đập thình thịch. Nhờ vào kinh nghiệm của một nhân viên cảnh sát cũng như sự bình tĩnh mà nàng thoát chết hoặc không gây ra tai nạn trên xa lộ trong giờ đông đúc xe cộ.

    Khanh ngước lên khi thấy Adam bước vào phòng làm việc của mình. Ngồi vào ghế người phụ tá cảnh sát trưởng nói với giọng trầm và nghiêm nghị.
    - Tôi và hai chuyên viên đã khám xét chiếc xe và tìm ra một điều quan trọng. Một kẻ nào đó đã cắt ống dầu thắng của chiếc Camry một cách có tính toán để mưu sát bà...
    Khanh cau mày. Lặng thinh giây lát nàng nhỏ nhẹ lên tiếng.
    " George..."
    Adam chầm chậm gật đầu.
    " Có thể là hắn. Mật báo viên nằm vùng của cảnh sát báo cáo về sự hiện diện của hắn ở Houston. Tôi nghĩ kẻ theo dõi bà ở Baton Rouge là hắn và kẻ cắt ống dẫn dầu thắng xe của bà cũng là hắn. Bà biết thằng George thù dai lắm. Nó không bao giờ quên vụ bà bỏ tù nó...
    Châu cười nhẹ.
    " Tôi biết điều đó...
    Adam nhìn Khanh xong nói với giọng thân mật.
    " Kể từ giờ phút này bà nên cẩn thận. Thằng George nó còn làm nữa...
    Khanh nhìn người phụ tá thân tín của mình.
    " Cứ để cho hắn làm. Rồi có một lúc nào đó hắn sẽ vấp phải lỗi lầm để cho mình có đủ chứng cớ bắt giam hắn...
    Nói xong Khanh đứng lên thu dọn các thứ lặt vặt để về nhà. Adam còn đưa nàng ra tận xe mới trở vào.
    Vừa quẹo xe vào đầu ngõ Khanh nghe điện thoại reo.
    " Hi anh...
    Nàng mỉm cười khi nghe giọng nói ấm dịu của Châu.
    " Em hết đau vai chưa?
    " Dạ bớt nhiều rồi anh... Nhớ anh quá anh ơi...
    Khanh nghe tiếng thở dài của người tình ở bên kia đầu dây.
    " Anh cũng vậy. Thôi ráng chịu đi cưng. Ai bảo em yêu anh làm chi...
    Khanh cười hắc hắc.
    " Chèn ơi... Tưởng anh an ủi em chứ anh còn đổ thừa cho em. Anh dụ khị em chứ bộ...
    Khanh nghe tiếng Châu cười.
    " Chief of Police mà bảo người ta dụ khị. Em hăm dọa anh thời có. Em bảo anh không yêu em em bắt bỏ tù...
    Khanh cười hắc hắc.
    " Đúng rồi đó... Em sẽ gởi trát tòa đòi anh qua đây hầu tòa. Anh sẽ bị em nhốt vào tù một tháng mới thả anh ra...
    Khanh nghe tiếng cười vui thích của người yêu vang lên.
    " Anh thách em đó. Em mà bỏ tù được anh thời em mới đúng là Chief of Police... "


    Hết chương 6


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group