Tấm Vé Số Còn Lại _ Lưu Vĩnh Hạ
-
Những Mảnh Đời Khốn Khổ
Lưu Vĩnh Hạ
Bên đống rác buổi trưa hè gay gắt
Một mái đầu còn trong trắng ngây thơ
Tuổi của em chỉ đứa bé dại khờ
Nhưng nào biết lớp, trường và sách vở
Chiếc áo em rách vai sờn cả cổ
Quần ống dài ống ngắn vá tả tơi
Em kiếm tìm trong đống rác thúi hôi
Những mảnh vụn ni-lông còn xót lại
Em cặm cụi hàng giờ bơi móc mãi
Hồn nhiên cười khi được chiếc lon nhom
Người quăng đi những thứ đã vào lòng
Em nhặt lại nuôi đời mình hai bữa
Ngôi sao xấu thì làm sao chọn lựa
Đời gắn liền chiếc móc sắt trên tay
Có đôi khi tự hỏi.... mình là ai
Giữa cuộc sống cõi đời là tạm bợ
Trên vỉa hè một mảnh đời khốn khổ
Chỗ em nằm chuột, dán cũng chen chung
Nào có ai bố thí một tấm lòng
Cho đứa trẻ mồ côi cha lẫn mẹ
Đêm mưa rơi rót lòng em nhè nhẹ
Mái hiên người không đủ để che thân
Lạnh đôi tay co rúc em khóc thầm
Mai không nắng...... làm sao em nhặt rác
Lưu Vĩnh Hạ
-
Đời Sẽ Về Đâu
Lưu Vĩnh Hạ
Dưới cơn mưa tầm tả
Thương những mảnh đời không có ngày mai
Một em bé quỳ gối chắp hai tay
Lạy ông đi qua lạy bà đi lại rộng lòng bố thí
Mưa như không ngừng nghỉ
Trút cái lạnh vào da thịt em
Vẫn chắp hai tay quỳ gối bên thềm
Trước một quán ăn đông người qua lại
Em cúi lạy
Xin những miếng ăn còn dư thừa
Những tấm giấy bạc ướt nhòa nhoẹt trong mưa
Mà người đời cảm lòng thương xót
Gom tất cả thành một
Em đứng dậy rồi băng qua con đường
Nơi đó một người đàn bà son phấn lạ thường
Đã chờ sẵn và lấy tất cả những tờ giấy bạc
Rồi một cái tát
Cùng với tiếng gắt như dao
Chỉ xin được bấy nhiêu thôi sao
Đúng là đồ ăn hại
Em trở lại
Dưới cơn mưa quỳ trước quán ăn
Những tấm lòng hảo tâm
Vô tình đẩy em đến trận đòn quái ác
Ánh mắt em khao khát
Khi nhìn những đứa trẻ bên mẹ cha
Em đưa tay gạt những dòng lệ xót xa
Cùng gạt những giọt mưa rớt trên mảnh đời khốn khổ
Người ta đã chối bỏ
Cái gì gọi là lương tâm
Mua bán trẻ em không chút ngại ngần
Để trục lợi trên những tấm thân còi còm nhỏ bé
Em chợt vấp té
Trước tình người và giữa dòng đời
Trăm con bóng nước phập phồng nổi trôi
Đời sẽ về đâu sau những cơn mưa tầm tả
-
HÃY LAU KHÔ CUỘC ĐỜI EM BẰNG TÌNH THƯƠNG LÒNG NHÂN ÁI CỦA CON NGƯỜI

-
Ở đâu đó vẫn còn có một tình thương con người,một niềm trắc ẩn như nhà thơ Lưu Vĩnh Hạ và CauAms2kute, cám ơn bạn đã cùng LTHM chia xẻ
-
oh camr own ko cos chi
con nguwowif maf ai ko cos tinhf camr 

March 15th 2011, 11:21 pm
Tấm Vé Số Còn Lại
Lưu Vĩnh Hạ
Em lang thang bước qua từng con phố
Bán sang giàu may mắn cho người ta
Buổi cơm trưa vỏn vẹn khúc bánh mì
Chén nước lã xin người...em uống vội
Cuộc đời em sống bằng những con số
Giữa lòng người phù phiếm kiếp nhân sinh
Lấy thơ ngây đổi lấy những nhục hình
Tấm vé số trên tay mời khách lạ
Chưa tới gần người đuổi xua vội vã
Lúc nhẹ nhàng khi lớn tiếng mắng la
Phận của em là đứa trẻ không nhà
Em chỉ biết cúi đầu đi lặng lẽ
Có những lúc tủi buồn đôi dòng lệ
Mưa nhạt nhòa theo nước mắt em rơi
Mái hiên người khúm núm đứng lẻ loi
Bánh mì trưa còn thừa em lót dạ
Em nào trách cuộc đời là nghiệt ngã
Sống âm thầm phận đứa trẻ mồ côi
Đem vinh hoa may mắn đến cho người
Riêng hiu hẩm một đời em nhận lảnh
Đời của em những khúc quanh lận đận
Lấy màn trời chiếu đất gói yêu thương
Dám mơ đâu cắp sách đi đến trường
Như bao trẻ ấm êm trong hạnh phúc
Khuya mưa rơi lạnh lòng em thao thức
Ngọn đèn đường hiu hắt giữa màn đêm
Em co ro bó gối trên bậc thềm
Nhìn tấm vé chẳng người mua còn lại
Mưa vẫn rơi trên mái đầu thơ dại......
Lưu Vĩnh Hạ