Trang Thơ NGUYỄN TÂM
-
CHỮ TÂM
Tâm
Nhân tính, Thanh tịnh
Lòng kiên định, Trí vững vàng
Thế gian tạo nghiệp, Địa ngục mê mờ
Thiên hạ mấy người có tu, Nhân sinh mấy ai hành phước
Đường về trời tây thênh thang rộng bước, Lối nở sen vàng quả khổ tan mau
Vạn khiếp sau an nhiên cõi trời lòng giác ngộ, Trường thọ thôi bi sầu an lạc bởi từ Tâm .
17 - 9 - 2010
Được sửa lần cuối bởi Nguyễn Tâm vào ngày March 31st 2011, 10:28 am với 1 lần trong tổng số.
-
CHỮ ĐỜI
Đời
Mặt trắng, mặt đen
Phỉ báng nhau, dài thù hận
Nịnh nọt đua chen, tranh quyền đoạt vị
Kẻ tỵ hiềm đầy ma mị, người quân tử phủi tay không
Tình đời muôn sự nhìn rõ ban ngày, nhưng ôi thế gian tai ngơ mắt điếc
Dù cho bóng đêm đen có kéo dài vô tận, cũng sẽ một ngày tìm lại chút ánh tà dương .
September 17, 2010
Được sửa lần cuối bởi Nguyễn Tâm vào ngày March 31st 2011, 10:29 am với 1 lần trong tổng số.
-
CHỮ NỢ
Một đời trên vai chữ " Nợ "
Nợ sanh thành dưỡng dục tợ thái dương
Mẹ già sớm nắng chiều sương
Cha tần tảo thân tha hương cơ cực
Bút nghiêng nợ thầy giấy mực
Buổi đến trường học hai chữ ê a
Cuộc đời chập chững chưa qua
Như trang sách chữ " Nhân " ta chưa hiểu
Trách mình tự thân chế giễu
Biết khi nào trả hết nợ nhân sinh
Nào đâu mấy lúc hiển vinh
Gối giấc mộng đã tan vì đêm cạn
Đường công danh ta nợ bạn
Kẻ lọc lừa vô số hạng điêu ngoa
Chí cốt bạn giúp vượt qua
Nhìn rõ mặt sự xấu xa đen trắng
Ai đã từng ngồi sâu lắng
Ngẫm tình đời còn nợ nợ cho ai ?
Lê dài kiếp sống ngày mai
Trả cho sạch thân phù du dâu bể
Rồi chuyện trăm năm hôn lễ
Nợ người về má tựa lúc kề nhau
Mặn nồng trả vẹn trước sau
Tình chồng vợ nợ đến ngày bạc tóc
Thói thường bởi quen cười khóc
Cười cho người chưa trả hết nợ vay
khóc mình nợ vẫn còn đây
Đong sao hết cái nợ nhân nợ nghĩa
Ngoảnh mặt thôi không đếm xỉa
Nợ là đời, đời là nợ vần xoay
Cả đời đời nợ lây hoay
Ngày về đất xin trên bia chữ " Nợ " !
03 - 22 - 2011
Được sửa lần cuối bởi Nguyễn Tâm vào ngày April 8th 2011, 6:08 pm với 3 lần trong tổng số.
-
NHÂN QUẢ LUÂN HỒI
Ta sinh ra cõi này
Sự đời trớ trêu thay
Kẻ chịu kiếp ăn mày
Người giàu sang võng lộng
Kiếp người là giấc mộng
Thoáng phút chốc xa rời
Nhân gian khéo gọi mời
Tham, sân, si, tội lỗi
Nhưng mấy ai sám hối
Mà quay về nẻo ngay
Cho tội nghiệp sâu dày
Đời ba chìm bảy nổi
Tiền thân xưa gây tội
Lỗi trả vay kiếp này
Ta ắt chịu đọa đầy
Đường công danh lận đận
Mỗi người một số phận
Duyên tan hợp do trời
Chuyện thiên hạ lắm lời
Thị phi và cám dỗ
Trót sinh ra bể khổ
Cam chịu dẫu đắng cay
Chờ cho đến số may
Hồng trần ta nhẹ bước
Thời nay ai tạo phước
Gieo vào đất nhân lành
Ngày sau quả trên cành
Vị ngon cho trái ngọt
Đừng như thân bèo bọt
Gây nhiều cảnh trái ngang
Nhân thế lắm phũ phàng
Oan khiêng dày chồng chất
Nhìn bao người cơ cực
Sao không rủ lòng thương ?
Còn tạo cảnh đoạn trường
Một trời sầu ly biệt
Sáu căn nên tận diệt
Ngũ giới nên hành trì
Tâm bền vững xá gì
Sen vàng ta ngự trị
Khắc sâu trong tâm trí
Luật nhân quả luân hồi
Trí tuệ ta vun bồi
Chóng quay về bờ giác
Lòng này xin ghi tạc
Luôn tránh dữ làm lành
Vốn kiếp người mong manh
Tử sanh rồi sanh tử
Dòng đời muôn muôn sự
Ai thoát vòng khổ đau
Thân sắc sẽ muôn màu
Sáng trong như ánh ngọc
Ta nguyện đời tu học
Như Đức mẹ Quán Âm
Từ bi phép cao thâm
Độ chúng sanh giải thoát .
September 21, 2010
Được sửa lần cuối bởi Nguyễn Tâm vào ngày March 31st 2011, 10:30 am với 1 lần trong tổng số.
-
DÒNG ĐỜI
Nhẹ bước cho đời thư thả
Nhọc công hoài đọa lạc cả điều mê
Đêm xuống canh tàn tái tê
Thầm ngẫm nghĩ đời đam mê phù phiếm
Nửa kiếp nhân sinh tìm kiếm
Tựa cung đàn dây chùng phím buông lơi
Bước trần lắm lúc chơi vơi
Buộc nắm đã rối bời ngày cũ
Tiếc chi thói đời lam lũ
Tiếng khóc cười tiếng nhắn nhủ bi ai
Khép mắt nào thấy ngày mai
Trong vô vọng nghe bên tai hư ảo
Bụi đường trần gian ai tạo ?
Chợt quay về hằn in vào dấu xưa
Buông xuôi vài cánh hạt mưa
Đời bèo bọt bao đẫy đưa dung rủi
Số này tự thân nghèo khổ
Qua dặm ngàn gánh khổ đổ về non
Mấy khi gối giấc vàng son
Cơn mộng mị chẳng khi còn vô hạn
Mai về vần xoay số mạng
Quên những ngày ta kết bạn phong sương
Cuộc đời thôi hết nhiễu nhương
Thân hồ hải kiếp tha phương bạc tiền
Thôi mê tham đắm lụy phiền
Gạt ngoài thế sự thẳng miền du sơn
Bóng mây dạo nước lờn vờn
Cõi trần một kiếp chập chờn lặng trôi .
27 - 10 - 2010
Được sửa lần cuối bởi Nguyễn Tâm vào ngày April 28th 2011, 8:16 am với 7 lần trong tổng số.
-
PHẬN BẠC !
Ta tiếc cho ta nửa cuộc đời
Công danh trôi nổi chẳng bao nhiêu
Một thân ngậm ngùi mình ta hiểu
Ngại đời đua chen chẳng dám liều
Song thân phụng dưỡng chưa trọn hiếu
Bè bạn chung quanh cũng đìu hiu
Thân bằng quyến thuộc người một nẻo
Ngày tháng héo hon bởi kiếp người
Có lúc tình yêu không nụ cười
Bao người vội đến rồi ra đi
Yêu trong mù quáng ham thể xác
Tìm trong hoan lạc thú vui gì ?
Mấy khi ngẫm nghĩ có lẽ vì
Thế trần tham đắm hám giàu sang
Còng lưng mưu tính danh và lợi
Thị phi nào sợ mấy ai khi
Ngoảnh lại sự tình ta bước đi
Nửa đời sau nữa tạo gan lì
Gian nan bền chí không nao núng
Trở tay xoay chuyển vận hành thông
Đẹp đạo đẹp đời ta chỉ mong
Sống sao hai chữ trọn " tấm lòng "
Ngày sau thanh thản ta về đất
Rũ bỏ bụi trần phận long đong !
11 - 20 - 2010
-
PHỤ TÌNH
Còn lại gì khi tình đã vụt bay
Một nửa vấn vương một nửa hận
Từng chiếc hôn và ngày dài vô tận
Em bỏ tôi rồi trong lận đận tình si
Đời mấy khi cơn đau không nhức nhối
Chuyện bình thường tình đến tình đi
Cũng bởi vì yêu là rõ ngọn ngành
Gốc gác đau thương chứa toàn lời mật ngọt
Trái đắng trên cành vì ai đã trót
Lắng lòng nghe ngày tháng trôi xa
Nhịp tim nào thổn thức bản tình ca
Một nửa gởi em nửa gối đầu trăn trở
Tình yêu suy tư tôi về nức nở
Tiếc chặn đường bỡ ngỡ riêng mang
Còn lại chăng lâu đài cát hoang tàn
Ngửa mặt ngó lơ như chưa từng biết đến
Tội cho tôi yêu em không bờ bến
Vàng nắng trời gội rửa niềm đau
Muôn sắc màu tình đẹp biết dường bao
Nhưng em lại vẽ hồn tôi trong bóng tối
Hỏi rằng vì đâu ai đi rẽ lối ?
Khuất lấp tình hạnh phúc vùi chôn
Xin em về tôi còn giữ nụ hôn
Thoảng vờn đâu đó sợi tình vào quên lãng !
12 - 03 - 2010
-
KHÓC CHỒNG
Thương thân mẹ hóa lại con côi
Tủi số chồng tôi chết mất rồi
Trách vận duyên mai se lộn mối
Nhìn đời bạc bẽo tựa như vôi
Người đi kẻ ở buồn man mác
Tỉnh giấc tàn canh lệ thấm môi
Gió quyện hồn đơn bên chiếu lạnh
Buồn thay cái kiếp vợ người ôi
03 - 24 - 2011
-
GIỌT NƯỚC MẮT
Có giọt nước từ trên mi nhỏ xuống
Phải giọt sầu chia cách chuyện tình duyên ?
Mặn đắng môi giọt nước vỡ tan rồi
Đôi trái tim giờ chỉ còn một nửa
Giọt nước nhỏ như lòng còn bỏ ngỏ
Đọng mi ai dẫu tình đã tàn phai
Ôi bẽ bàng cho số phận ngày mai
Ôm gối chiếc để sầu trong kỷ niệm
Hai tâm hồn giờ đây thôi tắt lịm
Để giọt buồn quanh quẩn dạo trên mi
Tiếc thương chi rồi tình cũng phân ly
Tìm quên lãng trong men đời vô vị
Giọt nước nào trên mi còn mộng mị
Bởi tình đi là cách biệt xa xăm
Nên giọt nước còn rơi mãi ngàn năm
Tình là thế mấy khi mà đoán được
Sao trái ngang tình yêu còn xuôi ngược
Lối gập gềnh ấp ủ những đê mê
Giọt nước vỡ làm lòng dạ tái tê
Vùi thân xác cho niềm đau chôn dấu
Rồi cuộc đời giọt nước chảy bao lâu ?
Bởi tình yêu có lúc đổi thay màu
Vạn lần sau tin gì trong tình ái
Khóe mi cay tìm chẳng thấy nụ cười
Rồi một ngày gọi tên cho giọt nước
Giọt nước nào nếm đủ vị yêu đương
Khi trái tim còn một chút vấn vương
" KHÓC " tên gọi sẽ là cho giọt nước !
27 - 9 - 2010
-
THU SẦU
Lại một mùa Thu đến vội vàng
Chiều buồn chút nắng muộn màng sang
Đâu đây chiếc lá ngoài sân vắng
Gọi gió mơn man phía cuối làng
Tiếng dế bên hiên còn ngái ngủ
Tâm tư thổn thức chuyện dở dang
Thu về gợi nhắc người năm cũ
Bỏ mặt tình ta với trái ngang !
03 - 24 - 2011
-
ĐỢI CHỜ
Buổi ấy người đi hứa sẽ về
Cho dù cách biệt mấy sơn khê
Xuân mong hạ nhớ chờ bao lượt
Sáng ngóng chiều trông đợi tái tê
Lối vắng đìu hiu lòng thắt thỏm
Đường chiều tĩnh mịch dạ u mê
Bóng ai lịm chết sầu vô vọng
Lỗi hẹn ngàn năm chữ hẹn thề !
03 - 26 - 2011
-
CHỜ NGƯỜI
Người về qua con phố nhỏ
Ánh đèn vàng heo hắt lùa vào tim
Bâng khuâng ngõ vắng lim dim
Chợt tỉnh giấc trong đêm dài cô tịch
Đường chân trời xa mờ mịt
Dõi mắt tìm bóng dáng người xưa đây
Ngập ngừng cơn gió vờn cây
Động chiếc lá lao xao đêm thinh vắng
Ai hiểu gì trong đêm lặng
Mặn môi cay rũ rượi khói thuốc say
Trở mình mộng đã vụt bay
Nhìn nhau mi mắt cay cay giọt buồn
Ngoài kia đêm về đã muộn
Cho nhủ thầm tay níu lại thời gian
Phút chốc tỉnh giấc miên man
Còn vương vấn dấu ai đâu trẻ dại
Phố đêm còn chăng hiện tại
Thao thức hoài chỉ bóng dáng mình ên
Lẻ loi căn gác buồn tênh
Thầm nhắn nhủ người về qua phố nhỏ
Bao đêm cõi lòng muốn ngỏ
Chuyện người chờ con phố có ai qua
Lúc gần tưởng giấc mơ hoa
Người xa đêm trắng cùng ta bạc đầu .
29 - 9 - 2010
-
NẾU CÓ MỘT NGÀY.....
Nếu có một ngày em không còn nữa
Mây có còn xanh và ánh nắng còn hồng
Khung trời kia có còn nhiều hoa mộng
Để anh gom về làm quà tặng cho em.
Nếu có một ngày em không còn nữa
Thời gian ngủ vùi và tiềm thức lãng quên
Bước cô đơn trên những nẻo đường về
Từng vị đắng biết cùng ai san sẻ
Nếu có một ngày em không còn nữa
Nhip tim nào sẽ quyện lấy tim anh
Giọt tình xanh nay hóa thành giọt lệ
Chảy trong anh ngàn nỗi nhớ khôn cùng
Nếu có một ngày em không còn nữa
Anh biết tìm đâu và sẽ biết tìm đâu?
Và nếu như bắt đầu từ chữ " NẾU "
Anh sẽ là " Nếu một ngày không....ANH !!! "
September 15, 2010
-
TRƯƠNG CHI MỴ NƯƠNG
Tiêu sầu nức nỡ bên sông
Chàng Trương lẻ bóng ngồi trông mạn thuyền
Ai gieo chi cảnh truân chuyên
Người nơi cung các kẻ miền hạ Giang
Rèm châu lệ ứa tâm cang
Xốn xang tiếng sáo tình lang nơi nào
Đêm khuya dạ thắt gan bào
Mong ngày tương ngộ anh hào trứ danh
Than ôi duyên số mỏng manh
Tưởng ngày gặp gỡ duyên sanh cùng chàng
Dè đâu tạn mặt ngỡ ngàng
Người thời dung mạo như đàng dạ xoa
Còn nàng dáng ngọc đài hoa
Ví như tiên nữ chẳng ngoa một lời
Trương Chi hồn phách rối bời
Tình trong đã bén ngỏ lời trúc mai
Mỵ Nương lời thốt chia hai
Mộng xưa xin hẹn kiếp mai tương phùng
Quân tan ngã ngựa anh hùng
Sông chiều sương tỏa mịt mùng bi thương
Rừng hoang là chốn đoạn trường
Nào ai biết được tỏ tường gieo neo
Sông quê vắng bóng đò nghèo
Bởi chàng đã thác xác thành ngọc châu
Bóng người đã vắng bấy lâu
Nàng buồn thơ thẩn canh thâu một mình
Nghĩ thương chàng kiếp chung tình
Tìm viên ngọc quý mài hình tách xinh
Trà châm tách nước lung linh
Chàng đâu để thiếp thanh minh cùng chàng
Lệ rơi tình đã lỡ làng
Tách kia ẩn hiện hồn chàng Trương Chi !
03 - 29 - 2011

March 31st 2011, 10:17 am
Chiều xuống, cái nắng cuối ngày nhợt nhạt đang chìm dần về phía trời tây, khoảng không gian bao la, những cánh chim hải âu chao lượn theo những áng mây, một cơn gió nhẹ thổi vào lòng người lữ hành, mon men bước dài trên cuộc đời vô vị, chợt trong khoảnh khắc nào đó, hiện lên những cảm xúc mông lung, như muốn hóa tan vào hư không, để cảm nhận cho trọn vẹn cái vị cuối cùng trong tâm thức .
Mọi người vốn sinh ra, từ khi biết nhận diện được mọi sự việc chung quanh, cảm nhận được cuộc sống, từ thời khắc đó, ai cũng đã chợt nhân ra, ta vốn có một khối cảm xúc trong cơ thể, trong từng mạch máu, và cùng hòa quyện nhịp đập với con tim của chính mình, những cảm xúc đó, có lúc nó yên bình lắng đọng, như một không gian tĩnh lặng, im lắng như tất cả ngừng hẳn, và đôi khi cũng cái cảm xúc đó, nó lại trỗi dậy, bùng cháy tuôn trào ra những dòng chảy tâm tư sâu lắng, đã được chất chứa trong tiềm thức, trong tâm cảm, trong suy tư, để kết nối lại với nhau thành những vần văn thơ lai láng lãng mạn .
Hãy để cảm xúc một lần nữa chế ngự trái tim, khối óc trong ta một lần nữa, cho những lời thơ được chập chững ra đời, như những búp non được uống giọt sương ngọt đầu ngày, mà trưởng thành vươn vai trong một ngày mới, cuộc sống sẽ đẹp thêm, nếu ai đã từng một lần tô vẽ cho đời, những món ăn tinh thần tinh tế,
" Sống sao cho vẹn một đời
Ngày sau bụi cát vạn lời còn đây
Thế gian số kiếp đọa đầy
Thảnh thơi nhẹ bước vui vầy nhân sinh "
Được sửa lần cuối bởi Nguyễn Tâm vào ngày March 31st 2011, 10:35 am với 2 lần trong tổng số.