Trang Thơ NGUYỄN TÂM

  • huynhngocphuong

    April 27th 2011, 6:17 am
  • Devil nợ ngoài, tâm trong sao nợ được
    nợ ngoài gây khổ tâm trong kìa
    con nợ thành chủ nợ, quá lời
    tại sao thơ đề mang nợ đời

    tâm do mộng uyển tạo thành sao
    như kia lời nói khói mây bay
    thượng đời thụ hưởng mấy lời văn
    như cây cổ thụ vững lời hơn.



    Được sửa lần cuối bởi huynhngocphuong vào ngày April 27th 2011, 10:23 am với 1 lần trong tổng số.
  • Nguyễn Tâm

    April 27th 2011, 8:30 am
  • Thân chào huynhngocphuong đã ghé thăm trang thơ !

  • Nguyễn Tâm

    April 27th 2011, 10:51 am
  • TÌNH ANH BÁN CHIẾU




    Từ quê đến chợ mấy dặm xa
    Gánh chiếu trên vai qua mấy phà
    Tìm cô gái trẻ đặt đôi chiếu
    Cho đặng chiếc giường tại tư gia

    Ngày trước cô về dắt tôi ra
    Giá cả lân la hỏi thiệt thà
    Gái son tôi bảo đây anh biếu
    Tiền bạc chi mà để dành tiêu

    Trên bến sông tràm gió hiu hiu
    Cô đứng dặn tôi cả buổi chiều
    Chiếu này em đặt cho ngày cưới
    Xin anh nhuộm màu đỏ cho tươi

    Gật đầu nước mắt đã trong ngươi
    Nón lá che ngang sợ cô cười
    Dấu đi trong lòng sao nặng trĩu
    Ai biết đâu rằng buồn bấy nhiêu

    Tôi về bên mái lá tranh xiêu
    Ròng rã ngày đêm dệt cho đều
    Cọng lát sợi gai tôi đã lựa
    Để tròn tâm ý lúc tiễn đưa

    Lo trời nắng gắt lúc trời mưa
    Sợ chiếu bị tưa cô khó vừa
    Nhuộm màu đỏ mới cho cô thích
    Chút tình tôi gởi có mấy khi

    Đâu ngờ anh bán chiếu tình si
    Đến ngõ nhà cô chẳng biết gì
    Sau trước trống trơn phòng lạnh ngắt
    Hỏi thăm cho chắc rõ khúc nôi

    Nghe tin họ bảo mà hỡi ôi
    Cạn chén giao bôi mấy hôm rồi
    Đôi chiếu trên tay không cầm nỗi
    Pháo cưới theo chồng bỏ mặc tôi

    Thả chèo xuôi mái thuyền lặng trôi
    Chiều về đơn côi qua bãi bồi
    Cà mau còn lại anh bán chiếu
    Ôm trọn cuộc tình với cô liêu !

    04 - 28 - 2011

  • Nguyễn Tâm

    April 27th 2011, 6:07 pm
  • NHỚ QUÊ



    Hơn mười năm xa quê
    Chẳng biết lúc quay về
    Dòng đời ngược xuôi dâu bể
    Cay đắng ngọt bùi mà kể chuyện xưa

    Trời có lúc nắng mưa
    Nhớ sao hết cho vừa
    Ngoài hiên nắng rọi hàng dừa
    Đằng xa đám mạ trâu bừa ruộng ai

    Mang quê hương trên vai
    Đi suốt dặm đường dài
    Tuổi trai sự nghiệp tiền tài
    Bỏ quên nguồn cội chỉ vài phút giây

    Hương sữa mẹ đâu đây
    Nuôi con lớn từng ngày
    Bạc phơ tóc trắng thân gầy
    Hòm hem đôi mắt đong đầy tình thương

    Chạnh lòng chút vấn vương
    Dạ thắt ai tỏ tường
    Xa quê vẫn nhớ tên đường
    Lối về đất mẹ có vườn bí ngô

    Bông súng nấu cá rô
    Cải môn ngon thấy mồ
    Hạt gạo trắng thơm trong bồ
    Thương con mẹ để tha hồ con ăn

    Ôi cây khế bụi măng
    Quê ta ai sánh bằng
    Ngày đi mẹ đã dặn rằng
    Quê hương phải nhớ in hằn trong tim

    Bên trời mỏi cánh chim
    Thuở thơ ấu kiếm tìm
    Hoàng hôn nắng đã dần chìm
    Con về khơi lại nỗi niềm xa quê !

    04 - 28 - 2011

  • Nguyễn Tâm

    April 28th 2011, 1:31 am
  • ĐỊA NGỤC





    Ầm ầm sấm chớp nổ vang
    Cõi vào âm cảnh hoang mang phủ trùm
    Mặc ai kêu khóc um sùm
    Một bầy ngạ quỷ gông cùm rên la

    Đầu trâu mặt ngựa đâu tha
    Tội đồ mau hãy nhìn qua lỗi mình
    Phán Quan mở sách chiếu hình
    Bao nhiêu ác quả ức nghìn đã gieo

    Sâu dày nghiệp chướng mang theo
    Công tu tạo phước tí teo vài điều
    Điện Diêm La máu loang nhiều
    Diêm Vương mặt sắt ai liều không khai

    Kẻ nào dương thế làm sai
    Gian ngôn xảo biện ly khai người đời
    Bạt Thiệt địa ngục sẵn mời
    Cạy mồm cắt lưỡi hết lời điêu ngoa

    Còn kia là quỷ dạ xoa
    Tiễn Đao địa ngục mở loa gọi hồn
    Ly khai cốt nhục tội tồn
    Chưng Lung, Thiết Thụ đổ dồn về đây

    Hại người phóng hỏa đâu hay
    Sau ngày tạ thế tai bay họa mình
    Đồng Trụ cột lửa tra hình
    Phàm kẻ thủ ác nhất tình khảo tra

    Khinh mạng người khác với ta
    Sát hại thỏa thích vui ca tiệc tùng
    Oan gia phủ kín trùng trùng
    Súc sinh thời cũng chung cùng tánh linh

    Tạo chi màn tối vô minh
    Đao Sơn địa ngục có xin cũng thừa
    Gian dâm thai ghén bỏ bừa
    Giết con trong dạ thiệt vừa nhẫn tâm

    Băng sơn Thạch Áp oái ăm
    Dây thừng treo ngược búa đâm tội đồ
    Dẫu cho xác ở dưới mồ
    Kênh kênh quạ mổ chúng vồ ăn ngay

    Kiếp người tham đắm mê say
    Ngưu Khanh, Thung cữu trả vay rạch ròi
    Hại ai thì chúng đến đòi
    Vay họ một mạng chết lòi lời thêm

    Tưởng rằng làm tội ban đêm
    Đến khi trời sáng là êm mọi bề
    Nào đâu lúc thác hồn về
    Âm ty địa phủ bốn bề bủa vây

    Huyết Trì, Uổng Tử đắng cay
    Bất hiếu cha mẹ xữ ngay ngục này
    Trách Hình u tối giăng đầy
    Bởi xưa đào bới xới cày mộ hoang

    Nhọc công mưu chước tính toan
    Bòn rút công của hãy khoang đừng làm
    Hỏa Sơn lửa đốt xác phàm
    Sống đi chết lại đâu nhàm ngục kia

    Dối trên lừa dưới phân chia
    Cướp bóc đạo tặc rượu bia vào người
    Bán buôn tính một ra mười
    Đao Cư xẽ thịt hết cười vạn năm

    Thạch Ma ngục thất hờn căm
    Hiếp đáp bách tính chặt băm lưu đày
    Giàu sang như kẻ ăn mày
    Không phân lớn nhỏ tội bày trước sau

    Địa ngục Thập Bát đớn đau
    Thế gian muốn sống hãy mau làm lành
    Thân ta như sợi chỉ mành
    Tu Tâm dưỡng tánh để dành kiếp mai

    Đời này nghiệp gánh trên vai
    Ai thời cũng có một hai lỗi lầm
    Chấp tay miệng khấn lầm rầm
    Cầu xin sám hối để nằm hoa sen

    Mặc người mê muội bon chen
    Còn đây tỉnh thức trắng đen tỏ bày
    Khuyên ai chớ có sa lầy
    Rơi vào địa ngục không ngày thoát ra !

    04 - 29 - 2011



    Được sửa lần cuối bởi Nguyễn Tâm vào ngày April 28th 2011, 7:15 am với 1 lần trong tổng số.
  • Lòng Trắc Ẩn

    April 28th 2011, 2:14 am
  • Bài "Địa ngục" hay lắm. Sao tác giả không chú thích những tên riêng để mọi người hiểu thêm Rolleyes

  • Nguyễn Tâm

    April 28th 2011, 6:37 am
  • Hi Lòng Trắc Ẩn and everyone !

    Trong Thập Bát Nê Lê kinh, địa ngục (Naraka) được chia thành 18 tầng. Đó là Quang Tựu Cư, Cư Hư Thối Lược, Tang Cư Đô, Lâu, Phòng Tốt, Thảo Ô Ti Thứ, Đô Lư Nan Đán, Bất Lư Bán Hô, Ô Cảnh Đô, Nê Lư Đô, Ô Lược, Ô Mãn, Ô Tịch, Ô Hô, Tu Kiện Cư, Vị Đô Can Trực Hô, Khu Thông Đồ, Trần Mạc. Toàn bộ đều là các loại tội hình đao binh sát thương, đại hoả đại nhiệt, đại hàn đại đống, đại khanh đại cốc.

    Và những danh từ trong bài thơ trên là 18 tầng địa ngục trong kinh phật dạy chúng sinh biết dữ mà tránh gồm có : Bạt Thiệt Địa Ngục, Tiễn Đao Địa Ngục, Thiết Thụ Địa Ngục, Nghiệt Kính Địa Ngục, Chưng Lung Địa Ngục, Đồng Trụ Địa Ngục, Đao Sơn Địa Ngục, Băng Sơn Địa Ngục, Dầu Oa Địa Ngục, Ngưu Khanh Địa Ngục, Thạch Áp Địc Ngục, Thung Cữu Địa Ngục, Huyết Trì Địa Ngục, Uổng Tử Địa Ngục, Trách Hình Địa Ngục, Hoả Sơn Địa Ngục, Thạch Ma Địa ngục, Đao Cư Địa Ngục .

    Bình thường khi nói đến mười tám tầng địa ngục, về số mục thì đúng nhưng trên ý nghĩa thì không thể lý giải được. Trong Thập Bát Nê Lê Kinh nói về mười tám tầng địa ngục cũng có sai biệt, chủ yếu không phải về không gian mà là thời gian và hình pháp không tương đồng.

    Thập Bát Địa Ngục sắp xếp theo thời gian dài ngắn chịu tội và đẳng cấp nặng nhẹ của tội hành. Nếu lấy thời gian thọ mệnh ở địa ngục so sánh với thời gian ở dương gian thì 1 ngày ở địa ngục là bằng 1750 năm tại dương thế, 30 ngày là 1 tháng, 12 tháng là 1 năm, nhẹ nhất cũng phải ở đến 1 vạn năm, tức là 13 tỷ 500 triệu năm mới hết thọ, thoát ngục và chuyển tiếp sang ngục khác. Mỗi tầng địa ngục dưới đều tăng lên 20 lần khổ sở và gấp đôi thời gian so với tầng trên nó. Đợi đến tầng địa ngục thứ 18 thì thật không thể nào hình dung và tính toán nổi ngày tháng nữa.

    ( Trich trong kinh phat phap )

  • Nguyễn Tâm

    April 28th 2011, 12:10 pm
  • ĐÁNH ĐÀN





    Buồn tình dọc mấy sợi lông tơ
    Còn kia cái lỗ tay anh sờ
    Thân em eo gọn anh cắt cớ
    Ôm cứng người em rồi lại mơ
    Bóp nắn chân em đâu dể nhớ
    Rờ mò trật giuộc chẳng đúng cơ
    Mới đầu chơi em anh lớ ngớ
    Sau này chơi lại nhớ đúng rơ !

    04 - 29 - 2011



    Được sửa lần cuối bởi Nguyễn Tâm vào ngày April 29th 2011, 7:19 am với 1 lần trong tổng số.
  • Nguyễn Tâm

    April 28th 2011, 11:23 pm
  • CỰC LẠC QUỐC






    Đường về an lạc là đây
    Thuở xưa phật thuyết ai hay chốn này
    Chánh tây hướng đó sẵn bày
    Một trời tịnh độ đủ đầy nghiệp duyên

    Cát vàng bảy báu ngọc xuyên
    Hoàng Oanh, Khổng Tước, chim Uyên diệu kỳ
    Lưu ly mã não sá gì
    Thềm vườn lầu gác toàn vì pha lê

    Cõi này chẳng có u mê
    Cũng không đố kỵ gớm ghê phàm trần
    Chúng sanh tuệ giác trong ngần
    Sanh trong sen báu muôn phần trang nghiêm

    Bạch Hạc, Anh Vũ giống chim
    Ngày đêm diễn pháp vào tim mọi loài
    Còn nghe tiếng gió thổi hoài
    Lạ thường vi diệu ra ngoài mười phương

    Cực lạc Tam Thánh tuế vương
    Tu ngàn ức kiếp mới nương được về
    An nhiên thanh tịnh tứ bề
    Cúng dường chư phật cần kề kinh văn

    Bồ Tát, La Hán, Thánh Tăng
    Từ bi vô lượng Thanh Văn hộ trì
    Lợi thay bất khả tư nghì
    Đồng vào chánh niệm phép thì vô biên

    Thế giới cực lạc trường niên
    Không sa đường dữ chẳng phiền tử sinh
    Sen vàng nở rộ sinh linh
    Tọa vào nơi ấy chứng minh niết bàn

    Trời tây có ánh đạo vàng
    Di Đà tiếp dẫn mọi đàng chúng sanh
    Trần gian kiếp sống mỏng manh
    Ngài thương nhíp độ cho nhanh về trời

    Niệm câu đà phật đừng rời
    Ngày sau Tam Thánh sẽ mời về tây
    Tiếc gì lưu luyến nơi đây
    Mà không giác ngộ để xây cuộc đời

    Duyên may hội ngộ đúng thời
    Thiện căn phước đức cao vời nhơn thiên
    Vượt qua Đao Lợi cõi tiên
    Vào diệt tận định ưu phiền tiêu tan

    Tây phương quốc độ cực an
    Về cùng chư phật thân mang sắc vàng
    Dang tay phật đã sẵn sàng
    Thân này cởi bỏ lên đàng về tây !

    04 - 29 - 2011

  • Nguyễn Tâm

    April 29th 2011, 12:03 pm
  • MÙA LŨ





    Mùa này con lũ lại dâng cao
    Miền tây quê tôi lũ lại vào
    Xa xa từng mái tranh thoi thóp
    Đồng quê lúa ngộp nước ngập sâu

    Cây cầu tre nhỏ chẳng thấy đâu
    Bờ đê thửa ruộng nước tới đầu
    Thương quê khốn khó đời dâu bể
    Gồng gánh tựa nương vượt cơ cầu

    Một sương hai nắng lắm dãi dầu
    Đời nghèo gian khổ đến từ đâu
    Nước dâng lai láng lòng nặng trĩu
    Nhìn cảnh mà đau xót xa nhiều

    Đường quê lụp sụp vài chiếc lều
    Bao nhiêu của cải nước cuốn tiêu
    Cả đời dành dụm nào ai hiểu
    Bếp lạnh trống trơn bữa cơm chiều

    Hậu Giang còn đó bến Ninh Kiều
    Lũ về mưa đổ gió hắt hiu
    Long An, Cai Lạy qua Rạch Giá
    Tan hoang lũ phá nát mọi miền

    Người dân đôn hậu lại thật hiền
    Gắn liền cuộc sống với thiên nhiên
    Trời cao sao nỡ gieo sầu nhớ
    Con chết mẹ đau mắt lệ mờ

    Tang tóc cắt chia cuộc tình cờ
    Người đi kẻ ở rồi bơ vơ
    Con quốc bên trời kêu í ới
    Nước trôi cuồn cuộn đến khi nào

    Đêm nay nước lớn chảy ào ào
    Lạy trời mai sáng đừng dâng cao
    Hàng tre con sáo không chỗ đậu
    Tội biết dường bao tiếng mẹ gào

    Mỗi năm nước mắt lại tuôn trào
    Đau lòng con ếch cạnh bờ ao
    Không còn gò cao mà nương náu
    Chỉ thấy cọng rơm níu chân vào

    Hỡi ơi dạ thắt với gan bào
    Nỗi niềm thương cảm đến nôn nao
    Quê hương thắm đỏ trong dòng máu
    Lũ đi cho lúa lại xanh màu

    Ghe nhỏ lắc lư sóng ba đào
    Bồng bềnh con nước với trăng sao
    Lại nữa một mùa con nước lũ
    Bao giờ cho đủ nỗi thương quê !

    04 - 30 - 2011

  • nhokcon_codon

    April 29th 2011, 7:15 pm
  • Thơ hay hết lời tả........

    bài "địa ngục" đó dăn đời hay lắm....

  • Nguyễn Tâm

    April 29th 2011, 8:38 pm
  • Cám ơn nhokcon_codon chúc luôn nhiều niềm an lạc khi xem thơ nhé !

  • Nguyễn Tâm

    April 30th 2011, 5:02 am
  • HỒ THU




    Kia bóng đâu
    Dòng nước sâu
    Một đôi Hạc trắng chụm đầu
    Vài ba chiếc lá u sầu rơi nhanh

    Làn nước xanh
    Gió thổi quanh
    Từng tia nắng xuyên qua cành
    Trời chiều tĩnh lặng dỗ dành hồn đơn

    Thạch vân sơn
    Mây lờn vờn
    Bèo trôi con cá dỗi hờn
    Trông xa bóng nước chập chờn phiêu phiêu

    Thu cô liêu
    Tình xiêu xiêu
    Bâng khuâng thơ thẩn ít nhiều
    Cảnh này ái ái điều điều ý thơ

    Trông ngẩn ngơ
    Đâu dật dờ
    Hoàng hôn sương đã lững lờ
    Hồ thu dạo bước tình cờ qua đây !

    04 - 30 - 2011

  • Nguyễn Tâm

    April 30th 2011, 8:46 am
  • CÁI THƯƠNG !





    Còn thương sớm đón chiều đưa
    Hết thương nắng xế vẫn chưa thấy hình
    Còn thương đi đứng ngắm nhìn
    Hết thương lẻ bóng một mình vào ra

    Còn thương chẳng muốn rời xa
    Hết thương biền biệt đâu mà tới lui
    Còn thương mới gặp là vui
    Hết thương thấy đó là xui một đời

    Còn thương rôn rả nhiều lời
    Hết thương hỏi chuyện hợt hời cho xong
    Còn thương thì nhớ với mong
    Hết thương kề cận cũng hong chạnh lòng

    Còn thương môi đỏ má hồng
    Hết thương mặt mũi dộp phồng thấy ghê
    Còn thương ân ái đê mê
    Hết thương lạnh lẽo tái tê cuộc tình

    Còn thương dáng đẹp giữ gìn
    Hết thương tướng tá chình ình không thon
    Còn thương bồng ẵm lên non
    Hết thương đi bộ mà còn vũ phu

    Còn thương tiền túi đầy xu
    Hết thương gồng gánh lu bu mọi bề
    Còn thương cơm đến nước về
    Hết thương rỗng bụng xệ xề mặc ai

    Còn thương hết cúc tới mai
    Hết thương đừng mộng cái gai nhành hồng
    Còn thương hạnh phúc mặn nồng
    Hết thương trôi nổi bềnh bồng một thân

    Cái thương đừng có đong cân
    Cái thương cũng chẳng phân vân nhiều đường
    Cái thương xẻ đắng ngọt nhường
    Cái thương không thể đo lường khi yêu !

    04 - 30 - 2011



    Được sửa lần cuối bởi Nguyễn Tâm vào ngày May 3rd 2011, 6:07 pm với 1 lần trong tổng số.
  • Nguyễn Tâm

    May 3rd 2011, 4:12 pm
  • THÓI ĐỜI




    Nực cười hai chữ tâm giao
    Thời nay tình nghĩa chín sao hơn mười
    Ngoài kia trăm kẻ vạn người
    Nói lời nhân đức nhưng lười chứng minh

    Nào là đọc sách nghe kinh
    Ra đường thì lại chê khinh đủ điều
    Tự khen thân phúc đức nhiều
    Như ếch dưới giếng múa rìu thế gian

    Thói đời sợ đến vái van
    Gặp thời cô bác họ hàng xôn xao
    Còn khi lỡ vận ngộ đao
    Anh em bè bạn kiếp sau hãy nhìn

    Mở miệng đây đó nghĩa tình
    Sa chân chẳng thấy bóng hình nơi đâu
    Toàn là lũ quạ diều hâu
    lợi lạc là chúng biết bâu vào giành

    Không giúp thì chớ đã đành
    Còn gieo tiếng ác để hành hạ thêm
    Thế gian tâm độc như nêm
    Đường đời đâu dể xuôi êm mọi bề

    Tấm tuồng ai diễn trò hề
    Mà nghe chua chát ê chề tâm tư
    Phù sinh ôm lấy khư khư
    Lòng người đen bạc thật hư khó ngờ

    Khôn ngoan hay kẻ dại khờ
    Bạc tiền điên đảo phai mờ nghĩa nhân
    Giàu sang đẳng cấp đã phân
    Muôn người sùng bái dạ vâng cúi lòn

    Tâm tánh vật chất bào mòn
    Trò đời thế thái thì còn trơ trơ
    Đau lòng ngoảnh mặt sao ngơ
    Mình ta suy ngẫm vu vơ thói đời !

    05 - 02 - 2011



    Được sửa lần cuối bởi Nguyễn Tâm vào ngày May 3rd 2011, 5:58 pm với 1 lần trong tổng số.

Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group