Biển Và Quê Hương_Thơ Lưu Vĩnh Hạ
-
Cơ Đồ Việt Nam
Lưu Vĩnh Hạ
Cái lưỡi bò một âm mưu tham vọng
Nuốt Trường Sa và uống cả Hoàng Sa
Một cơ đồ xương máu của ông cha
Dòng lịch sử bốn ngàn năm văn hiến
Từ xa xưa bao nhiêu lần lấn chiếm
Bấy nhiêu lần tan vỡ mộng xâm lăng
Những chiến công vang dậy sóng Bạch Đằng
Lời Hưng Đạo trường tồn theo sông núi
Ải Nam Quan đến Cà Mau đất mũi
Hồn Trưng Vương còn đó ở Mê Linh
Nữ anh hào làm quân Hán khiếp kinh
Sống bất khuất lưỡi gươm thiêng ngang dọc
Trận Đống Đa người anh hùng dân tộc
Đuổi quân Thanh ra bờ cõi nước Nam
Vua Quang Trung một lần nữa đã làm
Quân phương bắc hận lòng ôm chiến nhục
Có lẽ nào lại quên đi bài học
Vẽ bản đồ xâm lấn cả biển đông
Mất Trường Sa dân tộc sẽ đau lòng
Và Hoàng Sa sẽ cùng chung số phận
Không thể nào là bảng đen phấn trắng
Hãy vùng lên đòi lại đất quê hương
Trả biển đông cho dòng máu lạc hồng
Hỡi toàn dân hãy đáp lời sông núi
-
Lời Sám Hối
Lưu Vĩnh Hạ
Thưa mẹ! Con xin được nhận tội
Không làm được gì khi đất nước cần con
Khi quê hương trong tuyệt vọng mõi mòn
Lời sám hối nặng lòng người viễn xứ
Thưa mẹ ! con nào dám dùng mỹ ngữ
Thói ba hoa để thêu dệt cho mình
Hổ thẹn nào khi chẳng có niềm tin
Và con mẹ đôi bàn tay trống rỗng
Mộng xâm lăng quân phương bắc Trung cộng
Chúng ngàng tàng lấn chiếm đất ông cha
Đảo Trường sa rồi lại tới Hoàng Sa
Con bạt nhược nhìn kẻ thù lấn lướt
Bọn tàu cộng bao nhiêu lần ngang ngược
Quần đảo biển đông chúng gọi Hoa Nam
Ngày gây hấn đêm cướp tàu ngư dân
Chúng trấn lột biết bao người vô tội
Nhìn quê mẹ con thật lòng sám hối
Biết làm gì hay chỉ nói điêu ngoa
Chưa một lần đặt chân đến Hoàng sa
Mà Trường Sa cơ hồ như đã mất
Thưa mẹ ! con tội đồ là thật
Không bảo tồn hòn ngọc của viễn đông
Một bài thơ một dòng máu Lạc Hồng
Con tủi thẹn xin mẹ Việt Nam tha thứ
-
Cái Lưỡi Bò Trung Quốc
Lưu Vĩnh Hạ
Cái lưỡi bò Trung Cộng cứ dài mãi
Cỏ không ăn lại cứ thích ăn rong
Rong biển đông không làm chúng no lòng
Nên cái bụng tham vọng lại trườn tới
Cái lưỡi bò ngày đêm cứ len lỏi
Liếm Hoàng Sa rồi lại liếm Trường Sa
Nó cứ la là người lạ vào nhà
Và cứ thế vừa la vừa ăn cướp
Cái lưỡi bò thiên thần của nhơ nhớp
Nói đằng này lại làm ở đằng kia
Tánh vũ phu ngang thói bọn râu rìa
Bao luận điệu điêu ngoa và xuyên tạc
Cái lưỡi bò bóp méo bao sự thật
Xài luật rừng với những nước lân bang
Mới vừa hưng liền giở tánh ngang tàng
Không còn nhớ thuở ô danh bại nhược
Cái lưỡi bò chiến lược của Trung Quốc
Lấn lần mòn những hải đảo Việt Nam
Hỡi anh em hãy xiết chặt tay cầm
Để hòn ngọc biển đông còn sáng mãi
-
Bóng Dừa Quê Hương
Lưu Vĩnh hạ
Thuở xưa cắp sách đến trường
Quê hương đẹp những con đường tuổi thơ
Chuồng chuồng đậu trái mù u
Hàng dừa nghiêng bóng đôi bờ sông quê
Nhớ trưa sớm nắng mưa về
Con đường sũng ướt cầu tre ghập ghềnh
Dòng đời những cánh lênh đênh
Về đâu hoa tím lục bình trôi sông
Con đò nặng khách ngược dòng
Chở trong lòng những cánh đồng nhân gian
Nhớ xưa mấy độ tuổi hồng
Niềm vui không bán nỗi buồn không mua
Quê hương mưa nắng hai mùa
Bình yên trong tiếng chuông chùa xa xa
Con đò nép bóng cây đa
Ngàn năm còn đó câu ca dí dầu
Lặng nghe rúc rích bên rào
Tiếng gà gọi mẹ lao xao lá vàng
Hương hoa mướp thắm trên giàn
Canh suông rau đắng nắng hoàng hôn buông
Quê hương là những con đường
Hàng dừa soi bóng bên dòng sông xưa
Quê hương còn đó hai mùa
Lòng nghe trái ngọt như vừa chín cây
Được sửa lần cuối bởi lethihoangmai vào ngày April 27th 2012, 12:17 pm với 2 lần trong tổng số.
-
Hoa Muống Biển …
Trong Đêm Giáng Sinh
Lưu Vĩnh Hạ
Những hàng cây phơi mình trong gió lạnh
Chiếc lá vàng lặng lẽ cuối cùng rơi
Tiếng chuông vang nỗi nhớ như buông lời
Từ sâu thẳm trái tim người viễn xứ
Áo mùa đông chạnh lòng người cô lữ
Thương quê nghèo làng chài biển xa xôi
Những mùa mưa trôi nổi bao mảnh đời
Nợ áo cơm nỗi buồn hoa nước mặn
Thuyền ra khơi như xe đời lăn bánh
Sóng chập chùng từ dạo có Tàu quân
Chúng lấn sông lấn biển chẳng ngại ngần
Bắt dân ta trong vòng tay quê Mẹ
Đảo Hoàng Sa_Trường Sa bao thế hệ
Là cụm từ trong tự điển Việt Nam
Lịch sử ấy sách chép đã ngàn năm
Bạch Đằng Giang bao lần xua quân Hán
Hoa nước mặn trôi về vùng biển cạn
Thánh ca buồn tiếng hát giữa đêm khuya
Gió mùa đông rét mướt những mái nhà
Con chim Cú gọi gì nghe khản tiếng
Thương quê mẹ se lòng Hoa Muống Biển
Tiếng chuông nào vang đến Hoàng Trường Sa
Chúa bây giờ có lẽ cũng xót xa
Bên cung thánh gục đầu con sám hối

July 21st 2011, 2:08 pm
Biển Và Quê Hương
Lưu Vĩnh Hạ
Quê hương ơi có còn chùm khế ngọt
Hàng dừa xanh nghiêng bóng dưới chân cầu
Bờ chuối nào gọi gió tiếng lao xao
Giậu mồng tơi bên rào còn tím thẩm
Quê hương ơi có bao giờ được chạm
Phía chân trời quần đảo của Trường Sa
Quê hương ơi ta tìm lại chính ta
Nghe như mất một phần trong cơ thể
Sóng Hoàng Sa thuở nào còn ngạo nghễ
Bờ cát dài còn đó tiếng quê hương
Chú dã tràng còn se cát biển đông
Thì quê hương không thể nào để mất
Quê hương ơi môi mềm môi ta khát
Cánh diều xưa đã lạc tự bao giờ
Huyễn hoặc nào còn đó trong giấc mơ
Ta ngồi đếm lá rừng xưa đã khép
Lòng chợt nghe biển dạt dào sóng gọi
Dấu chân buồn lún xuống lòng cát khô
Quê hương ơi ai là kẻ hững hờ
Để ta nghe trái tim mình rỉ máu