Chân Trời Hạnh Phúc - Dư Thị Diễm Buồn (5 Chương - Hết)

  • Lòng Trắc Ẩn

    August 26th 2011, 5:09 pm
  • Chương 2

    Duyên số! Phải, duyên số đã đưa tôi về làm việc ở Mỹ Tho, một tỉnh nhỏ trù phú nằm dọc theo bờ Tiền Giang. Về nhận việc với những ngày đầu, tôi được nghe bà y công và hai cô đồng nghiệp kể sơ rằng cù lao đối diện với vườn hoa Lạc Hồng thuở xưa là cù lao Rồng, có nhà thương chứa người bệnh cùi. Từ đầu thời Đệ nhứt Cộng hòa, trại cùi nầy dời về Bến Sắn. Vào thời tiền chiến, mấy năm 1954, 1955, 1956, 1957, từ Sài Gòn xuống Mỹ Tho có đường xe lửa. Nhưng từ khi có xe lô thì đường sắt bị dở đi, xe lửa nằm luôn trong ụ, và bị tháo ra từng toa, đưa về Sài Gòn.

    Nhỏ Hồng kể rằng ngã ba Trung Lương có bến đò. Bền nầy là làng Đạo Thạnh, bên kia là làng Đạo Ngạn, hồi tiền chiến trồng dâu nuôi tằm, dệt lụa. Nhưng lụa ở đây không dệt bông, không có thứ lụa mình khô bông ướt, hay lụa mình ướt bông khộ Chỉ là thứ lụa mình trơn nhuộm tím, nhuộm màu hồng điều, nhuộm màu hoàng yến hay lụa trắng, lụa màu ngà voi còn thơm mùi kén tằm.

    Nhỏ Huệ kể là ngày xưa nhạc sĩ Anh Việt Thu học trường Nguyễn Đình Chiểu, có chụp ảnh ở tiệm chụp hình Cảnh Trung và rọi lớn chưng trong tủ kiếng. Nhỏ ta còn kể ca sĩ Duy Mỹ hát nhạc ngoại quốc tuyệt vời cũng học ở trường này. Về sau anh ta thành lập ban Tam Ca Sao Băng với Thanh Phong, Phương Đại.

    Bà y công liếng láu:

    - Mấy cô chưa biết đây là nơi sản sanh các đào kép nổi danh lừng lẫy là ông Năm Châu, bà Phùng Há. Ông Năm Châu đẹp trai, oai phong lẫm lẫm, tướng cọp, dáng beo. Còn bà Phùng Há mập mà đẹp, da trắng như bông bưởi, như dừa nạo, cất giọng lên ca bài Tứ Đại Oán là anh hùng phải mềm lòng, hảo hớn phải lỏng dạ.

    Nhỏ Huệ chỉnh bà y công liền:

    - Tỉnh này của bà chớ đâu phải tỉnh của tụi tui. Tỉnh tôi là tỉnh Vĩnh Long có cô đào Thanh Tùng đẹp và sang hơn bà Phùng Há nhiều.

    Nhỏ Hồng cũng hùa theo:

    - Tỉnh tôi là tỉnh Long An, không có danh ca, nghệ sĩ trình diễn, nhưng có khóm, có mía ngọt hơn giọng hát hồi xưa hoặc giọng hát đương thời.

    Hoanh thì theo chiến hạm ở ngoài khơi, có khi ba bốn tháng chưa về đất liền. Cứ cách vài ba tuần tôi về thăm nhà một lần. Đường Cần Thơ Mỹ Tho không xa lắm. Tôi cần phải thăm nhà, vì tôi nhớ má, nhớ những món ăn do bà vú nấu.

    Vào một ngày đẹp trời, tôi về thăm nhà, cùng theo ba má đến nhà bác Ninh, bạn đồng nghiệp của ba tôi. Bác mời cả gia đình tôi đến ăn mừng chị Huỳnh Anh, cô con gái út của bác vừa đậu Tú Tài một! Chị Anh con của bác Ninh, nhỏ hơn tôi hai tuổi, da trắng trẻo, mặt mày sáng sủa, cặp mắt to sáng ngời và đen láy, nụ cười tươi ơi là tươi. Chị khá đẹp, nhưng không lanh, không sống động. Chị vừa đậu phần một thôi, nhưng ba má chị bắt chị Ở nhà để gả cho một ông giáo sư cao ráo, đẹp trai, ưa ăn nói trặc trẹo với em út trong nhà. Cái ông giáo sư tên Cao Thành Tâm; chẳng ai xa lạ, đó là ông anh dễ thương của tôi. Ông này ra ngoài nhà thì được thiên hạ khen là hiền lành, cắn cơm không bể.

    Hôm đó gia đình chúng tôi đến nhà bác Ninh. Anh Tâm không về kịp vì khoảng đường Bạc Liêu - Cà Mau bị đấp mộ Mãi tới chiều anh mới về tới nhà. Vừa đặt va li ở góc phòng khách, anh khều tôi ra chỗ vắng, hạch hỏi đủ điều về chị Anh. Tôi nghĩ kế bắt chẹt anh tôi, để trị cái tội ăn nói trặc trẹo của anh đối với em út, cho bõ ghét. Tôi đặt nhiều điều kiện. Anh Tâm nhăn mặt, nói xuôi:

    - Ừ, em muốn cái gì anh cũng chịu, hãy nói về cô Anh cho anh nghe đi. Mà em đừng có nói xạo, có ít xích ra nhiều. Anh mà biết em đía dóc là anh quết em nhuyễn nhừ như mấy bà Bắc quết giò sống.

    Tôi xổ một hơi:

    - Chị Anh đẹp sáu, nhưng dễ thương đến mười. Hôm đó chị ta lóng tai nghe ba má nói tốt về anh. Chị ta cứ chớp mắt lia lịa. Em chơi ác kéo chị ra ngoài hè, tố khổ anh tơi bời hoa lá. Nào là anh ưa nói móc họng xóc óc với em út trong nhà. Nào là anh kén ăn. Nào là anh ưa to nhỏ với Hoanh, bày cho Hoanh làm chuyện tào lao, cho nên Hoanh bị ảnh hưởng anh, chuyện nhà thì biếng nhác, chuyện cô bác thì siêng. Chèn ơi, em tố anh hăng quá, làm chị Anh tức cười, mặt mày đỏ ửng. Sau cùng, chị vỗ vai em bảo: "Cô Minh Thu mà làm việc ở phòng Thông Tin tỉnh nhà chắc là giỏi cái môn tố Cộng. Nghe cô tố anh Tâm nãy giờ tôi mới biết cái tài hùng biện của cộ"

    Anh Tâm sung sướng vỗ tay:

    - Em thấy chưa? Huỳnh Anh là người tri kỷ của anh đó. Với cái miệng độc địa và ưa buộc tội, mai sau nếu em được làm biện lý thì người vô tội thành ra thủ phạm, đáng bị án tử hình.

    Tuy nhiên hôm sau, anh dắt hai đứa em đi ăn phở và uống cà phê sữa đá, còn cho mỗi đứa mấy trăm dằn túi.

    Từ dạo Hoanh theo tàu ra khơi đến giờ, tôi ít khi gặp Hoanh, trừ khi nào về phép Hoanh tìm đến thăm tôi. Hoặc là chúng tôi hẹn trước nghỉ phép cùng ngày. Những ngày đó má tôi và thím tôi thay phiên nhau nấu những món ăn đặc biệt. Mặc dù ít khi gặp nhau, chúng tôi vẫn thư từ cho nhau luôn. Hoanh không ở một bến bờ nhứt định nào, khi Cam Ranh, khi Vũng Tàu, lúc Phú Quốc. Các bờ biển miền Nam, tàu Hoanh ít đến hơn ở miền Trung. Tuần rồi tôi được thu Hoanh. Có đoạn, Hoanh viết:

    "... Chị Thu, tàu em đang lênh đênh trên biển cả. Hôm nay biển thật yên. Mặt trời vừa lặn thì trăng đã lên. Trăng càng lên cao càng đẹp. Ánh trăng thật dịu dàng. Em không biết diễn tả thế nào để chị biết được cảnh đẹp thiên nhiên tuyệt vời trong đêm trăng trên biển cả. Sóng gợn lăn tăn. Ánh trăng chiếu xuống mặt nước, lung linh, bát ngát. Nước và trăng, trăng và nước, không bến, không bờ. Phải có chị Ở đây thì chị tha hồ làm thợ Tàu em nhỏ, ở bên trong thấy mình cao lớn. Khi ra boong tàu nhìn chung quanh, em thấy mình nhỏ bé, nhỏ bé vô cùng trước cái vĩ đại bát ngát của trùng dương."

    Thư khác Hoanh viết:

    "... Đêm nay trời không trăng. Mắt thường khó nhìn thấy xạ Tiếng sóng vỗ, rì rào. Bầu trời cao thăm thẳm lấp lánh những vì sao. Em tìm thấy một ngôi sao, và cho đó là ngôi sao của mình. Rồi bỗng dưng em muốn thành sao thật, bay vút lên cao, toa? sáng trong đêm tối dầy đặc trên sóng nước của biển cả mênh mông. Vì sao đó như một chấm lửa xanh. Chị Thu ơi! Bây giờ em mới hiểu đó là một vì sao xanh. Có lẽ chị nghĩ rằng em dạo nầy mơ mộng lắm phải không? Em vẫn không quên cho chị biết là em của chị vẫn cô đơn. Các cô nói là các cô không đủ can đảm đợi chờ mấy anh chàng thủy thủ. Hay chị giới thiệu bạn chị cho em đi... "

    Thư nào viết cho tôi Hoanh cũng luôn nhắc tới hai chữ "cô đơn". Thật tội cho Hoanh! Rồi bẵng đi một thời gian khá lâu. Hơn sáu tháng tôi không được thư nào của Hoanh cả. Tôi cũng không viết thư hỏi tại sao, như mọi lần. Và tôi như quên mất người em "cô đơn" ấy! Tại sao? Tại vì tôi không có thì giờ. Vì tôi có người yêu!

    Bỗng một hôm tôi nhận được thư Hoanh.

    "... Chị Thu mến, dạo nầy em của chị bớt cô đơn rồi, và gần như quên bà chị của nó. Vì một lý do đơn giản, là nó đã có người yêu! Cô ấy là giáo viên sư phạm Long An, mới ra trường, đang dạy ở Thị Nghè. Lần sau về phép, em sẽ đưa chị đến gặp cô ta cho biết nhé... "

    Tôi mỉm cười một mình khi đọc xong lá thư: "Thì ra mi cũng như ta, ai cũng có bồ bịch cả. Vậy đừng ai trách ai mới là công bình."

    Đến giờ ăn trưa, nếu ai bận trực thì đi ăn sớm hơn một giờ ở phòng ăn của nhân viên. Còn người nào không trực thì ăn đúng mười hai giờ trưa. Có người ra ngoài ăn cơm tiệm, người ở gần thì về ăn cơm nhà. Tôi cũng không ngoại lệ, hôm nay tới phiên trực nên tôi đi ăn sớm. Đang ngồi ở phòng ăn xem lại bài viết để ngày mai giảng cho lớp y tế nông thôn về thực tập. Bỗng bà y công lê đôi dép lẹp xẹp bước vào, hỏi:

    - Cô Hồng, có cô Minh Thu đây không?

    Tôi cao giọng:

    - Tôi đây! Chuyện gì đó bà?

    - Dạ, văn phòng cho mời cô.

    - Việc gì vậy?

    Bà y công lắc đầu:

    - Tôi không rõ. Nhưng hình như có ai muốn gặp cô.

    Hồng đang vặn nước rửa tay, cười nhìn tôi tinh quái:

    - Có phải người hùng đẹp trai của cô Thu không?

    Bà y công cười:

    Đạ không đâu. Người nầy lạ.

    Hồng ỏn ẻn:

    - Chết rồi! Phải lo lót ta, nếu không, ta sẽ méc với bồ mi.

    Huệ ngồi ở ghế cuối phòng, xí xọn chen vào:

    - Hồng, mi muốn sét đánh vỡ tan cái bệnh viện nầy sao mà đòi méc bồ nó?

    Hồng pha trò:

    - Thấy chưa Thủ Con Huệ nó nói bồ mày là Thiên Lôi đó.

    Huệ đứng phắt dậy, vừa rượt, vừa la, vừa vói tay đánh Hồng:

    - Nói bậy, nói bậy! Mầy là con ưa đâm bị thóc, thọc bị gạo. Thu hiểu tao mà. Có phải vậy không Thu?

    Ba chúng tôi cười rộ. Tôi gấp sách lại ra khỏi phòng ăn. Bọn chúng tôi ăn ý với nhau lắm nên thường đi ăn chung và đi chơi chung. Hai đứa nó đều đã đính hôn. Hôn phu Huệ là thầy giáo quê ở Vĩnh Bình, hôn phu Hồng là sĩ quan pháo binh của Sư đoàn 9.

    Đi qua dãy Ngoại khoa, qua phòng thí nghiệm, khu Nha khoa, tôi thấy hai người cao lớn đứng trước phòng khách. Một người là Hoanh, còn người kia tôi chưa gặp bao giờ. Đó là một chàng sĩ quan Hải quân ăn mặc tươm tất và phong nhã giống như Hoanh vậy. Tôi hỏi Hoanh:

    - Ngọn gió nào đưa mi đến đây vậy?

    Hoanh nóng nảy:

    - Trời! Chị hách thật. Tụi nầy phải đợi hơn nửa giờ mới gặp được chị.

    Tôi cười an ủi:

    - Vậy là mau đó. Hôm trước bác Năm qua đợi chị hơn hai tiếng đồng hồ, vì chị phải phụ Bác sĩ trong phòng giải phẫu.

    Hoanh quay qua người thanh niên giới thiệu:

    - Anh Dũng, đây là Minh Thu, chị tôi.

    Chàng khách lạ nhoẻn nụ cười tươi, khoé mắt sáng ngời:

    - Dạ chào cô.

    Hoanh quay qua tôi:

    - Chị Thu, đây là anh Dũng, cùng khoá với em. Ảnh có số hên, ra trường được về Đồng Tâm. Chắc chị biết căn cứ Đồng Tâm chớ?

    Tôi ngọt ngào chào hỏi chàng thanh niên:

    - Dạ chào ông. Tôi có nghe nói về Đồng Tâm, nhưng chưa đến đó bao giờ. Chắc ông Dũng ở căn cứ cố định, khỏi phải lênh đênh ngoài biển cả như Hoanh?

    Dũng vui vẻ:

    - Dạ đúng như vậy. Tôi có đi công tác trong đất liền, nhưng đôi khi thôi. Ở đây mà cô chưa biết Đồng Tâm sao? Vậy hôm nào trên đó có mở tiệc, mời cô đến dự cho vui nhé.

    Tôi thối thoát nhưng mắt không rời Dũng:

    - Cảm ơn ông, tôi rất bận rộn, giờ giấc làm việc lại bất thường nữa, không dám làm phiền.

    Ở Mỹ Tho, dọc theo đường Trưng Trắc, từ Cầu Quây ra đến vườn hoa Lạc Hồng, sát bờ sông có nhiều quán ăn nổi tiếng, có quán kem rất thanh lịch, quán cà phê rất thi vị. Trong khoảng thời gian từ chín giờ sáng đến mười hai giờ khuya, ai đi qua khúc đường này mà không cảm nhận mùi những món ăn thơm ngon?

    Có nhiều hôm, sau giờ tan sở, thay vì về nhà trọ thui thủi một mình, tôi đánh vòng xuống bờ sông, vào quán gọi ly cà phê phin. Bên kia bờ sông, là bến đò có các vựa trái cây rất nhộn nhịp. Những ghe buôn bán ồn ào ngược xuôi. Người mua, kẻ bán, xô đẩy, la ó, réo gọi. Những người đàn ông làm bến, khuân vác những cần xé, những thùng hàng nặng nề. Dưới sông, ghe chèo, ghe máy, đò đưa khách, qua lại tấp nập, trông rất vui mắt. Xa hơn là Xóm Chài, ẩn hiện trong tia nắng chói chang của mặt trời chiều sắp lặn, sau rặng cây xạ Những chiếc ghe lưới từ vàm sông Mỹ Tho về muộn. Những người trên xe làm việc xốc vác, nhanh nhẹn cho xong công việc trước lúc trời tối. Một vài nhà trong xóm đã lên đèn, và Xóm Chài mờ dần, mờ dần theo màn đêm buông xuống.

    Uống xong ly cà phê, tôi ra về, đi lần lên đầu Cầu Quây, mua ít đậu phọng luộc, món quà vặt mà lúc nào tôi cũng rất thích.

    Chiều nay thay bộ đồng phục, tôi mặc lại chiếc áo dài trắng, thêu hoa ô môi tím. Tôi định đi qua tiệm chụp hình Cảnh Trung để lấy mới phim mà tôi đi rửa ra ảnh hôm đầu tuần rồi. Tôi tự biết mình không đẹp lộng lẫy, nhưng chụp hình ra cũng dễ nhìn. Vả lại tôi ưa chụp hình lắm: tôi chụp đủ kiểu, chụp nghiêng nghiêng, chụp cận ảnh chường nguyên mặt, chụp bán diện, góc cạnh nào trên khuôn mặt tôi khi vào ảnh cũng làm nhỏ Hồng, nhỏ Huệ xuýt xoa, rồi hạ đòn độc:

    - Ảnh của mi đẹp hơn mặt thật mi ngoài đời.

    Tôi cười hỏi:

    - Hơn mặt thật ngoài đời là sao? Đẹp quá làm tụi mầy tức hả?

    Bọn chúng được dịp cười ha hả. Hồng trả lời:

    - Đã dữ tợn mà lại còn xí ơi là xí!

    Tôi nguýt dài đuôi mắt, giựt lại xấp ảnh trên tay chúng bỏ vào xách. Sửa lại vạt áo, rồi tôi đi về. Vừa bước ra khỏi phòng, tôi gặp Thuỷ, cô học trò của trường Tá Viên đến thực tập. Thuỷ vui vẻ chào tôi:

    - Cô Thu, có phải hôm qua cô uống cà phê ở quán Hương Duyên ngoài bờ sông không?

    Tôi trố mắt:

    - Sao Thuỷ biết?

    - Anh của em nói.

    - Vậy hả?

    - Cô có biết bạn của anh em nói sao không?

    - Họ nói sao?

    - Họ nói: "Ở Mỹ Tho có hiện tượng lạ. Chiều chiều có một cô gái tóc dài, hay mặc áo màu tím, ưa ngồi trầm ngâm, uống cà phê ở quán Hương Duyên. Thành phố này tụi mình ở từ nhỏ, nhưng trước đó mấy tháng, chưa có ai gặp cô ta bao giờ. Có lẽ cô ấy từ nơi khác đến, không phải người ở đây".

    Tôi hơi chột dạ:

    - Họ còn nói gì nữa?

    Thuỷ lắc đầu, rồi nói:

    - Cứ chiều chiều là họ rủ nhau đi quán Hương Duyên để ngắm tà áo tím.

    Tôi lại hỏi:

    - Anh của Thuỷ cũng vậy hả?

    Thuy có vẻ buồn:

    - Không, anh của em đi lính xa lắm, mãi tận dưới Cà Mau lận. Bây giờ ảnh ở nhà dưỡng thương.

    Kể từ hôm đó, tôi không uống cà- phê ở quán Hương Duyên nữa, vì cảm thấy như có người đang nhìn mình thì làm sao mình được tự nhiên thoải mái?

    Đã mấy lần rồi, Thuỷ rủ tôi qua vườn nhà cô ấy chơi, nhưng tôi từ chối. Sau giờ thực tập hôm nay, Thuỷ lại rủ nữa. Vì sợ tôi từ chối Thuỷ nói:

    - Vườn nhà em không xa, chỉ qua đò là tới thôi. Qua bển, cô sẽ thích lắm, vì có rất nhiều trái cây. Gần Tết trái cây chín rộ, thấy ham lắm cô ơi. Cuối tuần nầy, cô đi viếng vườn nhà em nghe cô.

    Thuỷ là một trong những đứa học trò thường tìm tôi nói chuyện chơi. Cô nhí nhảnh dễ thương như các cô gái quê ở tuổi mười tám. Thuỷ chăm chú nhìn tôi và chờ câu trả lời của tôi. Cái nhìn sao mà hết sức ân cần, van nài làm tôi càm lòng không đậu. Tôi ngọt giọng:

    - Thôi được, thứ bẩy này không trực, tôi có thể qua thăm vườn Thuỷ. Nói trước là tôi không biết lội. Phải chờ Thuỷ ở đâu đây?

    Nghe tôi nhận lời, Thuỷ vui ra mặt. Cô ta sốt sắng:

    - Em sẽ đến đón cộ Cô muốn đi vào mấy giờ?

    - Tùy Thuỷ chớ. Thường thì Thủy về thăm vườn lúc mấy giờ?

    - Em đi sớm lắm, vì sáng sớm ít nắng. Thôi, em đón cô đúng tám giờ được không? Cô có thấy sớm quá không?

    Tôi lắc đầu:

    - Không. Vậy tám giờ nghe Thuỷ.

    Con đường đất sét từ bến đò đến nhà Thuỷ dưới ánh nắng áp Tết có màu trắng mốc. Nó nằm giữa hai mương cạn mọc nhiều cỏ lông, và dây mắc cỡ. Cả hai chúng tôi đi một lúc thì bụi bay lên bám đầy chân và ống quần. Mới chín giờ sáng mà nắng chang chang, nhưng đường đi râm mát vì được che phủ bởi những tàn cây mù ù, cây da xà, bụi tầm vông, cây còng...

    Hôm nay, vì nghĩ mình đi du ngoạn chốn vườn ruộng, nên tôi không dám ăn mặc loè loẹt. Nhưng ai cấm tôi ăn mặc theo lối tỉnh thành? Tôi chọn chiếc áo kiểu ngắn tay hàng "xoa Thái Lan" màu hồng nhạt. Quần tây màu sô- cô- lạ Quần không chật bó, cũng không rộng thùng thình. Tóc tôi cột đuôi cao lên với cái nơ màu tím hoa cà. Thuỷ mặc áo bà ba vàng có in rải rác hoa phượng đỏ, và lá phượng xanh lộng lẫy. Tôi có cảm tưởng màu áo mình lu câm trước màu áo cô tạ Eo ơi, Thuỷ còn đội nón lá bài thơ quai nhung hồng nữa. Trông cô đẹp mặn mòi, hiền lành, dễ thương làm sao!

    Thuỷ nói:

    - Vườn nhà em do người ta sang lại, hơn bốn năm naỵ Khi mới sang cây cối còi cọc, ba má em đã đổ vốn rất nhiều, mua thêm cây về trồng, bón phân đầy đủ, lại còn mướn vợ chồng chú Bảy chăm sóc, cho nên cây trái trong vườn rất tươi tốt và huê lợi rất khá. Cô Thu ơi, qua khỏi cây cầu kia là mình tới khuôn viên vườn của em rồi đó.

    Thuỷ vừa nói vừa chỉ taỵ Cây cầu tre ngắn bắc ngang qua mương cạn xâm xấp nước. Chúng tôi rẽ theo con đường mòn đi vào khuôn viên. Hai bên đường có mấy cây mai trồng không ngay hàng. Tuy nhiên chúng được lảy lá sạch, trơ cành, chờ đơm nụ, nở hoa. Đã cuối tháng Chạp rồi, còn chừng mươi mấy ngày nữa thì đến Tết Nguyên Đán. Những bụi vạn thọ màu vàng nghệ, màu vàng anh chen chúc nhau. Kế bên hông nhà, mấy nia chuối phơi khô tươm mật, gợi thèm cho mấy chú ruồi bay quanh. Thuỷ chỉ tay về túp nhà lợp lá nói:

    - Đó là cái nhà giữ vườn, ba má em cất để che nắng che mưa, và nghỉ trưa. Vào mùa trái cây chín, chú Bảy ngủ ở đây luôn để giữ vườn.

    Chúng tôi bước vào đến thềm nhà. Hai ông bà thân sinh của Thuỷ chăm chú nhìn tôi.

    Thuỷ giới thiệu:

    - Cô Thu, đây là ba má em.

    Tôi lễ phép:

    - Dạ chào hai bác.

    Thuỷ quay về cha mẹ của mình:

    - Thưa ba má, đây là cô Thu, làm việc ở bệnh viện, và cũng là cô hướng dẫn thực tập của con.

    Ba má Thuỷ chào tôi. Bà mẹ nói:

    - Cháu Thuỷ nhắc đến cô luôn. Cháu nói hôm nào sẽ mời cô qua chơi. Nhà nầy là cái chòi, cô hãy tự nhiên, đừng ngại nghe cô Thu.

    Cậu bé trai đâu chừng mười tuổi, tay cầm chùm quít đường chín vàng tươi, tay kia cầm trái ổi xá lị, từ ngoài sân chạy vào. Thuỷ níu tay cậu ta lại, bảo:

    - Chào cô Thu đi Nghĩa.

    Cậu bé có cặp mắt đen to, tóc cắt ngắn gọn gàng. Trông cậu bụ bẫm khoẻ mạnh thật dễ thương. Cậu mỉm cười cúi đầu chào tôi. Ba của Thuỷ nãy giờ cứ nhìn tôi mà không nói gì. Tôi hơi lúng túng. Bỗng Thuỷ nói:

    - Ba ơi, bộ anh Vĩnh chưa qua hả?

    Ba của Thuỷ nói:

    - Nó ở sau vườn với chú Bảy. Con hãy dẫn cô Thu ra hái cam quít ăn chơi. Ở bên liếp bạch mai, cây mận da người mới có mấy trái chiếng, trái cũng ăn được rồi. Ba thấy da mận đã ngã màu ngà ngà. Cứ lấy lồng hái mà ăn, chớ có leo trèo. Kiến vàng nhiều lắm. Hay là con hãy nhờ anh Vĩnh hái cho.

    Rồi ông quay sang tôi nói tiếp:

    - Vườn nhà nghe cô Thụ Cô thích thứ trái nào thì cứ hái, để em Thuỷ hướng dẫn cho.

    Khu vườn khá rộng, mấy cây cau sau chòi nở bông trắng xoá, toa? mùi thơm ngạt ngào thanh khiết. Trời trong xanh, cao vòi vọi. Những luồng gió thổi qua mát rượi, làm rung động cành lá xạc xào. Tôi hít thở không khí trong lành nầy, nghe tâm hồn vô cùng khoan khoái. Một chiếc võng treo giữa hai thân cây cau. Cạnh một đầu võng là một chiếc bàn bằng gỗ, chân đóng tréo sơ sài, loang lổ mốc meo, chứng tỏ đã trải qua mấy mùa mưa nắng. Trên bàn, ly nước trà uống dở, chiếc hộp quẹt nằm trên bao thuốc lá. Và chai dầu nhị thiên đường nằm bên cạnh quyển truyện "Bướm Trắng". Tôi thầm nghĩ, trưa mà nằm đây đọc sách, thật thú vị, ai mà sành hưởng thụ quá vậy?

    Còn nhớ ba tôi có lần đã nói rằng, cồn là nơi bồi đắp bởi đất phù sa, nên trồng cây rất tốt. Thật vậy, ở đây trái sum sê, mận, cam, quít; nhánh phải có nạng chống đỡ cho khỏi gãy. Có chùm là đà trên mặt đất, có chùm thòng xuống, nước mương bám sình non, nên vỏ mốc xám. Cây mận hồng đào bên bờ mương, trái chín đỏ rụng đầy gốc, trái nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Tôi chắc lưỡi hít hà, chỉ Thuỷ:

    - Trông kìa, cây xoài cát, sai trái quá! Từ gốc lên đến ngọn đầy những trái, là trái!

    Thay vì trả lời tôi, Thuỷ hỏi:

    - Cô Thu, cô có cảm nhận mùi gì không?

    Tôi hít hít mũi, nhìn sang bên nầy, nhìn sang bên kia, tìm kiếm, rồi lắc đầu, mỉm cười.

    Thuỷ chỉ bờ bên kia, kế cây chanh giấy:

    - Cô nhìn coi kìa!

    Tôi mở to mắt nhìn cây mít đơm đầy trái. Loại mít nầy trái không lớn lắm. Thuỷ gọi lớn:

    - Anh Hai ơi, đến tìm mít dùm em. Có nhiều mít chín lắm.

    Một chàng trai từ bên hàng ổi xá lị bước ra, Thuỷ giới thiệu:

    - Anh Hai, đây là cô Thu, cô hướng dẫn của em. Cô Thu, đây là anh Hai em, tên ảnh là Vĩnh.

    Chàng thanh niên chào tôi. Mặt chàng nghiêm quá, hoá ra lầm lì, nhưng nụ cười chiếu sáng khuôn mặt, long lanh khoé mắt. Chàng chào:

    - Chào cô Thu.

    Tôi lí nhí:

    - Dạ chào ông.

    Vĩnh cất giọng êm ái:

    - Xin cô gọi tôi bằng anh. Hình như cô bằng hay nhỏ tuổi hơn Thuỷ. Tôi thường nghe Thuỷ nhắc về cộ Đây là lần thứ hai tôi gặp lại cô.

    Giọng Vĩnh có vẻ thẳng thắn khiến tôi hơi khựng. Dường như hiểu ý tôi, chàng nói:

    - Xin lỗi cô, tôi hơi đường đột làm cô không được vui phải không?

    Tôi bẻn lẻn:

    - Dạ không, ông gặp tôi ở đâu vậy?

    - Lần đầu ở quán Hương Duyên. Nhưng lúc đó tôi chưa biết cô là ai. Hôm nay, tôi biết cô là cô giáo hướng dẫn của Thuỷ ở trường y tá. Hình như cô không phải là dân Mỹ Tho chính cống?

    Tôi dịu dàng:

    - Dạ quê tôi ở Cần Thợ Nghe Thuỷ nói ông đi lính ở Cà Mau, như vậy nếu về đây bằng đường bộ, ông phải đi ngang qua bắc Cần Thơ?

    Vĩnh gật đầu, khoé mắt vẫn sáng ngời:

    - Đúng rồi cô, tôi là lính Sư Đoàn 21. Căn cứ Trung Đoàn thì ở thành phố, nhưng chúng tôi ít về đó lắm. Lính rừng mà, cô có xuống vùng Cà Mau lần nào chưa?

    Tôi cười trả lời:

    - Tôi có người anh dạy ở trường trung học Cà Mau, nhưng tôi chưa đến đó bao giờ. Thuỷ nói ông bị thương và về đây dưỡng sức, phải không?

    - Đúng vậy, nhưng vết thương nhẹ thôi. Hai tuần nữa tôi sẽ trở ra đơn vị.

    Kỳ lạ, mới chạm mặt Vĩnh, tôi cảm thấy chàng hơi đáng ghét. Bởi chàng thẳng thắn quá, gần như đường đột. Nhưng ở chàng có nét mặt cương nghị, có một sức mạnh tiềm tàng, sự vững vàng lạ lùng, khó diễn tả. Vĩnh ăn mặc xuề xòa. Tóc chàng cắt ngắn (kiểu nhà binh). Trán chàng vuông, cái vuông đó tạo cho chàng một nét quyến rũ đặc biệt. Do linh tính, tôi hiểu rằng con người nầy lúc đầu làm tôi e ngại, nhưng sẽ đi sâu vào tâm hồn của những ai đồng điệu với chàng hoặc những người chàng thương mến.

    Tôi và Thuỷ đứng dưới gốc mít, còn Vĩnh bắc thang trèo lên, vỗ vỗ và búng từng trái, để tìm mít chín. Chừng mười lăm phút, chàng đã hái được sáu, bảy trái. Thuỷ lấy dao, cắt một lần dài trên vỏ mít, từ cuống xuống tận bên dưới, rồi gỡ vỏ quăng đi. Những sơ mít dính theo vỏ. Những múi mít chi chít dính trên cùi, vàng tươi. Bây giờ tôi mới cảm nhận được mùi thơm của mít. Thuỷ đưa cho tôi trái vừa mới cắt vỏ xong, mời mọc:

    - Cô ăn đi, ngọt lắm, mít chín cây đó nha! Cô biết không? Mít tố nữ chín trên cây mới ngon, nếu trái già mà hái xuống, chờ chín như mít thường thì sẽ không còn ngon ngọt nữa.

    Tôi cầm cuống cùi mít, những múi không lớn lắm, thơm ngát. Tôi cố gỡ một múi nhưng không được vì mật tươm ra làm trơn taỵ Thuỷ vừa lột xong trái thứ hai đưa lên miệng cắn từng múi ăn ngon lành. Thuỷ bảo:

    - Cô ăn như vầy nè. Mít nầy không ăn như mít thường được; nó khó gỡ và dính tay nữa.

    Tôi bắt chước ăn theo cách của Thuỷ. Mít tố nữ quả nhiên ngon ngọt quá, còn thơm nữa, nhưng nhảo hơn mít thường. Thuỷ vào chòi để lấy rổ đựng mít. Vĩnh cũng vừa xuống khỏi thang, vừa phủi bụi vừa phủi kiến vàng, hỏi tôi:

    - Cô đến Mỹ Tho lâu chưa cô Thu?

    - Dạ đã hơn một năm.

    Chàng nhìn sâu vào mắt tôi:

    - Cô có thích Mỹ Tho không?

    Tôi cau nhẹ cặp mày:

    - Nhiệm sở mà tôi muốn được về là Long Xuyên hay Vĩnh Long. Còn một nơi để chọn, tôi đang phân vân không biết đi tỉnh nào? Thấy Mỹ Tho còn chỗ trống. Tỉnh nầy cũng không xa nhà tôi lắm, tôi ghi đại vào, không ngờ họ cho về đây. Từ trước, chưa bao giờ tôi nghĩ là sẽ về Mỹ Tho cả. Tôi cũng chưa đến Mỹ Tho lần nào trước khi nhận việc. Ở đây cũng vui và an ổn. Nhưng năm sau tôi sẽ xin về Cần Thơ để được gần má tôi.

    Vĩnh quay đi nơi khác mỉm cười một mình khi nghe tôi nói muốn về gần má tôi. Thật cái anh chàng nầy có vẻ kỳ kỳ thế nào ấy! Chàng gàn gàn làm sao! Tôi cũng có anh trai, em trai, nhưng đâu có ai như anh chàng nầy! Nhưng mà chàng có điều gì đó khiến tôi chú ý và phải nghĩ ngợi. Ý nghĩ của tôi không được mạch lạc khi tôi nghĩ về chàng, ngoài chuyện tôi thấy chàng gàn gàn. Nhưng cái gàn đó dần dà không làm tôi khó chịu. Vĩnh không cao lớn, không trắng trẻo đẹp trai, không ăn nói hấp dẫn. Tóm lại chàng không phải là mẫu người lý tưởng từ trong tiểu thuyết chui ra. Chàng hơi thấp người, nhưng người ta thường nói "đàn bà cao trộm", nên tôi nghĩ rằng, khi đứng gần tôi, chàng sẽ cao hơn. Chàng mặc áo thun xám, quần ka ki bạc màu, lốm đốm mủ cây. Tay chân chàng cứng rắn khỏe mạnh.

    Vĩnh lại hỏi tôi:

    - Cô có đi chơi đâu không?

    Tôi nhìn chàng, không hiểu. Vĩnh giải thích:

    - Tôi muốn hỏi cô có đi viếng những phong cảnh ở đây như: chùa Vĩnh Tràng, cồn ông Đạo Dừa, hay một vài thị trấn kế cận khác như Long An, Gò Công, Bến Tre chưa vậy.

    - Dạ chưa, ở Mỹ Tho tôi chỉ biết nhà trọ, chỗ làm, và khu chợ. Hôm nay lần đầu tiên tôi đi chơi xa.

    - Còn nữa chớ.

    Tôi ngạc nhiên nhìn Vĩnh. Chàng mỉm cười nói:

    - Quán cà- phê ngoài bờ sông. Bộ cô thích uống cà- phê lắm sao?

    Tôi bật cười dòn dã:

    - Tôi uống cà- phê gần như theo thói quen. Từ lúc nhỏ tôi đã tập uống rồi. Ba tôi rất thích cà phệ Sáng nào ông cũng uống một cữ. Cho nên mỗi lần pha cà- phê cho ông, má tôi thường pha cho anh em tôi, nhưng cà- phê lợt hơn. Nghĩa là cà- phê nước đầu dành cho ba tôi. Còn nước thứ nhì dành cho anh em chúng tôi. Khi biếng ăn, tôi chỉ uống một tách cà phê là đủ rồi.

    Vĩnh gật gù:

    - Như vậy không tốt.

    - Dạ má tôi cũng nói vậy, nhưng đôi khi thôi.

    Mắt Vĩnh chợt long lanh, chàng đề nghị:

    - Vậy hôm nào tôi sẽ đến mời cô đi uống cà phê nhé, có phiền cô không?

    Tôi thoáng e ngại, vì sợ mấy đứa bạn cùng sở chọc ghẹo. Nhưng trong thâm tâm tôi cho tôi biết rằng ý mình bằng lòng mạnh hơn lý do kia; nhưng tôi vẫn làm giọng không mấy nhiệt thành:

    - Dạ, để coi.

    Trời về trưa, luồng gió Tết mát rượi lào xào trên ngọn xoài nhánh mận. Có tiếng con tôm tích búng chóc chóc dưới mương gần đây, tiếng chim trao trảo líu lo gọi đàn tìm trái chín, tiếng máy tàu xìn xịt chạy trên sông, và có tiếng gà gáy lẻ tẻ cuối xóm. Tôi và Vĩnh tiếp tục nói chuyện: Chuyện hằng ngày, chuyện giải trí, chuyện thời cuộc, chiến tranh... Thật ra, Vĩnh nói cho tôi nghe, còn tôi chỉ ấm a, ấm ớ chớ có biết gì nhiều đề tài và kiến thức để ăn nói. Được biết Vĩnh là anh cả trong gia đình ba anh em, ba Vĩnh dạy học, má chàng ở nhà chăm lo gia đình. Vĩnh là cựu học sinh trường Nguyễn Đình Chiểu. Khi đậu xong phần hai, chàng lên Sàigòn theo học Văn Khoa. Đến năm thứ ba thì chàng bỏ học, vào trường võ bị Đà Lạt. Khi ra trường thì chàng được bổ sung về Sư đoàn 21. Đến nay chàng được tròn sáu tuổi lính.

    Hôm đó tôi được ba má Thuỷ đãi cơm trưa. Mâm cơm dùng chén sành, đũa tre, nhưng sạch bóng. Các món ăn được chiên xào kho nấu tươm tất. Một tô canh bí đao nấu với cá lóc, có ngò rí, hành lá xắt mỏng nổi xanh trên mặt. Cá trê vàng kho tộ, với mỡ xắt hột lựu, rắt tiêu caỵ Một đĩa tép bạc lột vỏ xào mướp hương. Dĩa gỏi dưa leo bằm xoài sống trộn với khô cá sặc và thịt ba chỉ. Thuỷ cố tình đặt Vĩnh ngồi gần tôi để chàng gắp thức ăn cho tôi.

    Tôi mắc cỡ quá! Mấy ông sĩ quan trổ tài nịnh đầm coi cũng hay đáo để. Tuy đói bụng, nhưng tôi cũng ăn uống thong thả, không dám ăn uống tự nhiên như ở nhà... "Trước mặt người bạn trai và gia đình họ, có bao nhiêu thanh lịch, phong nhã, đài các, chị phải đem phô ra hết. Nếu là cốt cọp chị phải làm ra vẻ con mèo; nếu dữ dằn như con kên kên, con diều hâu, thì chị làm ra hiền lành như con bồ câu, con cu cườm... ". Anh của Thuỷ không phải là bạn trai của tôi, nhưng khi chợt nhớ những lời của hai cô em họ, con chú tôi dạy, tôi vụt ngượng ngùng, và cảm thấy tay chân thừa thãi, lúng túng, lụp chụp làm sao!

    Tôi sửa soạn ra về, thì Hồng Huệ bước vào. Tối nay hai cô trực ở nội khoa. Hồng chúm chím cười tinh quái, má lúm đồng tiền:

    - Huệ, mi biết không? Hôm nay trước cửa bệnh viện có trồng một "cây si". Không biết của ai đây?

    Huệ điệu đà chớp chớp bờ mi dài cong vút:

    - Chắc là của Minh Thu.

    Tôi vừa cái nút áo, vừa sừng sộ"

    - Ê nói gì có tên ta đó?

    Huệ nhìn ra phía cổng:

    - Ở bệnh viện to lớn có hàng trăm nhân viên nầy, giờ chỉ có mình mi chưa có ai đưa đón. Nhưng bọn ta chỉ nói mò thôi mà, bộ bị đạp trúng đuôi rồi sao mà mi dữ dằn vậy người đẹp "giá băng"?

    Tôi làm thinh rủa thầm "đồ hai con quỉ xí xọn". Nhưng tôi vẫn lắng tai nghe coi chúng nói gì. Huệ hỏi Hồng:

    - Hắn ra sao, mậy?

    - Trông cũng "bô trai", coi như đủ tiêu chuẩn. Hình như là lính trận miền xạ Nhưng mặt hắn trông có vẻ nghiêm lắm. Tức cười quá! Hồi nãy nhỏ Hồng Nhi tưởng bở, liếc cười với hắn, hắn tỉnh bơ lờ đi, làm nhỏ quê quá chừng. Nhỏ cứ lẩm bẩm rủa hắn cho đã giận.

    Hai cô tiếp tục bàn tán, rồi thích chí cười khúc khích. Tôi chào chúng ra về khi chuông reo tan sở.

    Má tôi thường nói, tôi ra đường là luôn nhìn xuống, để tìm bạc cắc. Thật ra má nói cũng đúng, tôi ít khi nhìn qua ngó lại.

    Hai con bạn tôi, mỗi đứa một vẻ, đứa nào cũng có đủ đòn phép. Hôn phu con nào cũng cao ráo, bảnh trai. Hai con nha đầu nầy ưa dùng đủ đòn phép để hai tên kia mê mệt say đắm. Ý là tụi nó không đẹp, chỉ có duyên mà thôi.

    Con Hồng có cặp gò má hơi cao. Nó chưa ló mòi ăn hiếp hôn phu cưng vàng, cưng ngọc của nó. Tôi biết con nầy đáo để, chỉ hiền ở ngoài mặt. Để rồi coi, anh chị em bên chồng sẽ bị nó áp chế. Con quỉ nầy thuộc về loại đàn bà không hề nhịn thua ai hết. "Chị em chồng nó bồng nó nách. Anh em chồng nó xách một taỵ" Nó mà không sửa đổi thì bên chồng nó sẽ khổ với nó dài dài.

    Còn nhỏ Huệ thì làm vẻ con mèo mít ướt. Nhưng nó thích lùi một bước rồi tiến hai bước. Thằng chồng tương lai của nó nếu hay lạng quạng sẽ mệt đừ với nó, thấy nó là hết dám ho lớn, là hết dám thở mạnh.

    - Minh Thu! Minh Thu!

    Có tiếng ai gọi làm tôi giật mình, quay lại. Thì ra ông anh kỳ kỳ của Thuỷ, tôi hơi ngạc nhiên:

    - Dạ chào ông Vĩnh.

    Vĩnh trách:

    - Cô đi mau quá, thiếu điều tôi không theo kịp. Hôm trước tôi đã nói với cô, sẽ có một hôm nào, tôi sẽ mời cô đi uống cà- phệ Cô nói "để nghĩ coi". Hôm nay cô đã nghĩ kỹ chưa?

    Vĩnh vừa nói, vừa đi về phía tôi. Chàng tìm tôi thật bất ngờ, làm tôi mất tự nhiên, ngượng ngùng quá! Vì là giờ tan sở, nên ở cửa chánh có rất nhiều người chờ vào thăm thân nhân. Cửa tôi vừa mới ra tấp nập nhân viên ra vào. Nhìn về phía cửa sổ phòng trực, tôi thấy Huệ, Hồng nói gì không biết, mà đang chỉ chỏ về phía tôi. Mấy cô nữ tá viên đến thực tập vừa đạp xe qua mặt tôi, vừa gọi lớn, cố ý chọc ghẹo tôi. Anh chàng Minh, nội khoa thì cho rú máy xa Vespa thật lớn. Hắn chạy qua mà còn quay đầu lại nhìn tôi cười nheo mắt. Tôi đang lúng túng thì nghe tiếng gắt gỏng của Vĩnh:

    - Kìa, sao cô còn không đỉ Cô đứng đây để người ta trêu ghẹo cô hả?

    Tôi vội bước mau theo Vĩnh, không nói lời nào. Có lẽ tôi chưa lấy lại được bình tĩnh, và hình như tôi đang hờn mát. Thật ra, tôi cũng không biết mình phải làm gì! Vĩnh đi gần tôi hơn, giọng mềm mỏng và tha thiết:

    - Đừng giận anh nghe Thụ Anh tệ lắm, hay gắt gỏng với kẻ vừa quen. Thật là vô duyên hết sức!

    Giọng chàng trầm ấm dễ thương làm sao! Ánh mắt tha thiết van nài, nụ cười bùi ngùi. Chàng như biến thành một người khác. Bỗng dưng hai hàng nước mắt chảy dài xuống má tôi, mà chính tôi cũng không ngờ, và không biết tại sao? Vĩnh cuống cuồng lấy chiếc khăn tay màu trứng sáo trao cho tôi, em ái bảo:

    - Lau mắt đi Thu, xin lỗi Thu nhé, không phải anh cố tình đâu. Ý anh muốn nói để Thu đi mau khỏi chỗ nầy, cho họ đừng chọc ghẹo Thu nữa. Thật ra anh không biết ăn nói làm sao cho mềm lòng phái đẹp.

    Mặt Vĩnh lộ vẻ thành khẩn, lo âu, cơn hờn giận tôi tan biến. Tôi chặm nước mắt, rồi trả khăn lại cho chàng:

    - Thôi bỏ đi, lỗi không phải của ông. Bây giờ mình đi đâu đây?

    - Đi ăn nghe.

    - Không, đi uống cà- phê.

    - Thì đi, lên xe anh nghe, để anh chở Thu đến đó.

    - Dạ không, tôi không quen ngồi xe Honda.

    - Vậy anh đi gởi xe, để cùng cuốc bộ với Thu cho vui.

    Vĩnh dắt xe đến chỗ gởi. Chúng tôi đi bộ dọc theo đường Hùng Vương, quẹo trái qua đường Lý Thường Kiệt, rồi đi lần về hướng đường Trung Trắc.

    - Chào cô Thu!

    Tiếng chào lanh lảnh của cô học trò. Tôi lịch sự chào lại. Tôi biết nếu đi một mình chắc chắn cô sẽ không chào, vì cô đi xe đạp cùng chiều với tôi. Cô chào là cố ý để nói với tôi rằng: "Đã bắt gặp quả tang rồi nhé!"

    Vĩnh khen:

    - Nhiều người biết Thu quá!

    - Ông cũng biết đây là thành phố nhỏ mà, vả lại có ông đi bên cạnh, tức là gây sự tò mò cho người khác, nên họ muốn trêu tôi. Nếu tôi đi một mình thì chẳng ai thèm ngó.

    Vĩnh tinh quái hỏi gặn:

    - Có đúng không?

    Tôi không trả lời, và cũng không nói gì thêm, vì tôi nghĩ nếu bất cứ một câu chuyện gì, tôi mà bàn cãi với Vĩnh, thì bao giờ tôi cũng thua là cái chắc. Trước mặt Vĩnh bao giờ tôi cũng thấy mình nhỏ bé và ngây ngô.

    Vĩnh cất giọng mỏng nhẹ như cơn gió mát:

    - Bộ Thu còn giận anh hả?

    Tôi nhẹ lắc đầu:

    - Dạ không.

    Vĩnh nhìn tôi đề nghị:

    - Bỏ tiếng dạ đi Thu, và đừng gọi bằng ông nữa, nghe nặng quá!

    Tôi vẫn không trả lời, bước đi bên chàng. Tới trước một chiếc quán nhỏ, tuy vậy vẫn sáng sủa, trang trí tân thời với bàn ghế thấp, đèn hồng ẩn trong xó kẹt. Vĩnh rủ rê:

    - Thôi, ta vào quán này nghen.

    - Dạ, cũng được.

    Chiều thứ tư, đường phố vắng vẻ hơn ngày cuối tuần. Nhưng bến trái cây ở bên kia sông vẫn ồn ào náo nhiệt. Xóm Chài vẫn có nhiều chiếc ghe lưới về muộn, khi các nhà trong xóm đã lẻ tẻ lên đèn.

    Những giọt cà- phê nhỏ đều đều trong ly, rồi chậm dần, chậm dần. Tiếng hát êm đềm từ máy phát ra, bản "Những bước chân âm thầm," lòng tôi lắng xuống.

    - Xin phép Thu cho anh hút thuốc.

    Tôi nhẹ gật đầu, Vĩnh hút hết điếu thuốc nầy đến điếu thuốc khác. Và tôi mất tự nhiên, mỗi lần bắt gặp ánh mắt Vĩnh nhìn đăm đăm xoáy vào tôi.

    Chúng tôi rời quán cà- phê, đi ngược lên đầu Cầu Quây, vòng qua chợ. Vào buổi sáng, nơi nầy buôn bán sầm uất. Kẻ bán, người mua chen lấn, rao hàng in ỏi. Giờ thì chợ trống trơn. Tôi nhìn suốt từ đầu đến cuối chợ. Các sạp được thu gọn, cất dẹp nơi nào không thấy, chỉ còn trơ mặt đường khúc thì loang lổ, khúc thì lổm chổm đá mà thôi. Một vài tiệm cửa còn nửa mở nửa khép như tiệm bán sách, bán băng nhạc. Vĩnh ân cần hỏi:

    - Thu có muốn mua gì trong tiệm bán quà tặng không?

    - Dạ không.

    Vĩnh có vẻ dội ngược trước thái độ quá lễ phép của tôi. Chàng bảo:

    - Bỏ tiếng dạ đi Thu.

    Đạ vâng

    - Anh muốn mua một quà gì đó cũng được để tặng Thu.

    Tôi lắc đầu, tỏ vẻ không sốt sắng:

    - Dạ không cần thiết đâu.

    Vĩnh làm ra vẻ thất vọng:

    - Lại dạ nữa.

    - Quen rồi, Thu chưa bỏ ngay được.

    Vĩnh giục:

    - Thôi mình đến đầu chợ ăn bò vò viên đi. Có một ông Tàu bán món nầy ngon lắm. Lúc nào đi chơi khuya về anh cũng hay ghé qua.

    Tôi nhấn giọng:

    - Ông hay đi chơi khuya lắm sao?

    - Thỉnh thoảng thôi, vì bạn bè cũ đã đi tứ tán hết rồi. Lúc còn đi học thì anh đi thường lắm.

    Vĩnh lại đốt thuốc hút, chúng tôi bước đi chầm chậm. Tôi đi bên chàng ngoan ngoãn như một con khờ! Tôi nhìn cuộn khói tuôn ra từ miệng, mũi anh:

    - Anh Vĩnh chắc hút thuốc lá nhiều lắm?

    - Sao Thu biết?

    - Vì ngón tay anh vàng màu khói thuốc.

    - Đúng vậy, vì anh đóng quân ở các nơi hẻo lánh, chung quanh anh là rừng, là tràm, là đước. Muỗi thì vi vo như sáo thổi, chỉ có điếu thuốc làm anh dễ chịu và thoải mái hơn.

    Rồi anh kể cho tôi nghe những trận đánh, chỉ trong đường tơ kẻ tóc thì anh toi mạng ngaỵ Tôi thấy lòng mình bồi hồi. Tội cho Vĩnh! Thương cho những người lính chiến biết bao! Tôi than thở:

    - Chiến tranh nầy không biết bao giờ mới hết? Thu không ngờ chiến tranh độc ác, vô tình hơn những gì đã viết trong sách báo, và hơn trong sự tưởng tượng của mình nhiều.

    Chúng tôi ăn xong thì hơn tám giờ, Vĩnh đưa tôi về nhà, trước khi từ giã, anh nói:

    - Từ rày có uống cà- phê, thì nhớ kiếm gì ăn. Đừng đi ngủ mà để bụng đói.

    Anh cười nụ nhìn tôi, vẫy tay chào rồi bước đi thật mau.

    Sáng hôm sau, Hồng và Huệ bàn giao trực cho người khác. Qúa giờ về rồi mà ahi con nha đầu ác ôn đó cũng cố ở lại khảo tra tôi, kép dẫn đi ăn món gì? Ở đâu? Tôi trả lời cụt ngủn:

    - Ăn bò viên, được không?

    Hồng tỏ vẻ chán nản:

    - Ở Mỹ Tho mà dắt đào đi ăn bò viên thật xệ quá trời! Ít ra thằng chả phải đãi mi ăn hủ tíu Mỹ Tho.

    Huệ phụ hoạ:

    - Ở Mỹ Tho mà mi chưa ăn hủ tíu Mỹ Tho nấu với tôm cua, lòng heo là mi quê, là tên kia hà tiện một cách khó ưa. Đã vậy, ăn hủ tíu Mỹ Tho phải ăn kèm với giá sống, và món rau tần ô tươi tắn thơm thọ Thiệt tình, cả hai đứa bây quê một cục!

    Message #56389

    Staff

    Forums Angel

    Total Posts: 1478

    RE: Phần Hai (Chân Trời Hạnh Phúc) - Dư Thị Diễm Buồn

    Wednesday January 1, 2003 11:55 AM

    " THIS TOPIC IS LOCKED "

    Sáng thứ bảy, Vĩnh đến nhà đón tôi và đưa đi thăm cồn Phụng của ông Đạo Dừa. Ông Đạo Dừa còn có tên khác, mà dân địa phương gọi là Cậu Hai cho thân mật hơn. Hôm đó, tôi mặc chiếc áo dài bằng mousseline đen, thêu lấm tấm bông cúc vàng lá xanh. Giầy bích nhọn đầu màu đen. Tóc xoã thả gọn về phía sau. Đánh phơn phớt phấn hồng trên má, và thoa son nhạt trên môi. Thoạt nhìn tôi, Vĩnh hơi ngạc nhiên, sau đó nhẹ mỉm cười quay đi nơi khác.

    Chúng tôi qua bắc Rạch Miễu, đi vòng lên nhà lồng chợ, qua thêm một chuyến đò máy mới tới cồn. Nơi đây nhà cửa chen chúc. Là cồn, dù cao cách mấy, cũng không cao bằng đất liền, nên hay bị ngập vào mùa mưa nước nổi. Vì vậy họ cất nhà theo kiểu nhà sàn, và cột sàn khá cao. Đường đi cũng làm bằng ván. Nơi Cậu Hai trụ trì để tu hành thì được cất trên một chiếc tàu, hay một chiếc bắc lớn gì đó, nên dù đi trên ấy, tôi cũng thấy rất vững vàng, không lắc lư như những chiếc tàu bình thường.

    Trên tàu có những cầu dây đi thông từ nơi Cậu Hai ở ra đài cầu nguyện. Những thang nầy trạm chổ, sơn phết rực rỡ, với những hình long, lân, qui, phụng, hoặc những con chim công rất tinh xảo, rất đẹp, rất khéo tay.

    Bổn đạo đa số là dân tứ xứ. Tất cả già, trẻ, nam hay nữ đều mặc áo quần một màu nâu sậm. Đàn ông thì mặc áo quần bà ba, tóc để dài bọc trong khăn vải, cùng màu với màu áo quần, sau khi được quấn tròn quanh đầu. Các cậu đồng nam chừng chín mười tuổi thì cạo đầu chừa ba cá bánh bèo, như các tiên đồng trong tranh Tàu, trông rất ngộ nghĩnh, có duyên. Còn đàn bà và đồng nữ thì mặc áo vạt hò, nút cài về bên mặt.

    Quanh đài cầu nguyện là những nhà dùng làm văn phòng, phòng tiếp tân, phòng chỉ dẫn. Mỗi phòng được trang trí bằng nhiều hình ảnh Cậu Hai được ghép nối. Có bức ảnh cậu đứng trên mây, tay cầm bình bát chiếu hào quang xuống trần gian. Có hình ảnh rồng phụng, được chạm trổ rất công phu, được ghép lại bởi những mảnh vụn của ly chén xưa, phô trương đủ màu sắc tươi đẹp và hết sức ngoạn mục. Chúng tôi đi chung quanh cồn. Dọc theo hai bên đường, có nhiều quán giải khát, quán kem, quán hũ tíu chay.

    Bổn đạo bán nhiều trái cây, các loại chuối, nhứt là chuối khô, vì đó là đặc sản của vùng nầy. Chúng tôi đi thăm tất cả những gì trưng bày ở đây; những biểu ngữ treo cao, những tấm bích chương dán theo đường, trong các văn phòng. Toàn là những lời lẽ phản chiến, làm chùng lòng chiến sĩ. Tôi liếc nhìn Vĩnh, xem anh ta có phản ứng gì trước mấy câu đó, nhưng Vĩnh tỉnh queo, nét mặt không gì thay đổi. Chàng cũng không phê bình lời nào.

    Những người chụp hình ở đây đến mời chúng tôi chụp vài tấm hình kỷ niệm, Vĩnh lắc đầu chỉ qua tôi. Tôi chỉ trở lại Vĩnh, và nói với người chụp hình:

    - Ông đó thích chụp hình lắm trở lại mời ổng đi.

    - Thu chụp ăn ảnh hơn anh, anh bự con quá, máy ảnh thâu không hết.

    Chúng tôi ghé qua tiệm hũ tíu chay ở gần bến đò. Quán cất đơn sơ, chĩ chừng sáu cái bàn gỗ. Bốn cái ghế đẩu kê sát mỗi chiếc bàn. Trên bàn có bày chai nước tương, lọ Ớt, bình trà, và mấy cái chung nhỏ. Trong quán có ba cô gái, cô nào cũng trắng xanh, thân hình mảnh khảnh và rất xinh xắn. Vĩnh ngồi đối diện với tôi, anh chồm qua bàn, nói nhỏ vừa đủ cho tôi nghe:

    - Cháu Cậu Hai đó. Các cô ăn chay trường, và tắm bằng nước dừa.

    Tôi tròn mắt ngạc nhiên, và cũng nói nhỏ vì sợ các cô nghe:

    - Sao anh biết? Ăn chay trường thì có thể, còn tắm nước dừa sao được? Nước dừa rít lắm mà?

    Vĩnh bật cười thành tiếng::

    - Thu dễ tin người quá. Đó là lời đồn nhảm để tạo huyền thoại cho ly kỳ thôi mà.

    Khi chúng tôi trẩy qua đò thì mới có một giờ trưa. Vĩnh nói hãy còn sớm, nên đề nghị qua thăm thành phố tỉnh Bến Trẹ Thành phố nầy xa bến bắc Rạch Miễu chừng mười lăm cây số. Chúng tôi đi vòng khu chợ, thăm một vài nơi như chùa Ông Tương, công viên, sở thú. Sau đó Vĩnh dắt tôi đi thăm Huy, ông bạn cùng khoá, đã giải ngũ vì bị thương. Anh ta có vợ, và được một con, đang làm chủ một tiệm xa đạp khá lớn trong thành phố.

    Huy, rất vui mừng khi gặp lại Vĩnh. Vợ chồng anh tíu tít nói cười, mời nước, mời dùng bữa trưa, nhưng chúng tôi từ chối, vì vừa mới ăn xong. Sau một hồi trò chuyện, anh ta hõi Vĩnh:

    - Chừng nào ông lấy vợ để bọn nầy uống rượu mừng đây? Cứ kén chọn hoài, già mất không hay đó!

    - Có ai chịu tôi đâu mà lấy?

    Huy cười cười hỏi lại:

    - Thật vậy sao?

    Vĩnh cười ánh mắt long lanh tinh quái, rồi quay về phía tôi:

    - Không in hỏi cô Thu đây thì biết.

    Tôi giựt mình, lính quýnh mất tự nhiên. Tôi vừa thẹn vừa tức, không bếit Vĩnh muốn giở trò gì nữa đây nên làm bộ tảng lờ, đến khều khều cậu con cũa Huy đang đùa giỡn với chiếc lục lạc trên nôi.

    Chúng tôi về Mỹ Tho hơn sáu giờ chiều, Vĩnh rủ đi ăn và uống cà phê.

    Tôi thối thác:

    - Thu muốn về. Đi cả ngày hôm nay, mệt quá!

    - Thôi cũng được. Thứ ba anh trở ra đơn vị. Chiều thứ hai anh đến đón Thu sau giờ tan sở, có phiền cho Thu không?

    Tôi nghĩ thầm trong bụng, còn phiền nỗi gì nữa! Lần đón trước, cả làng, cả nước ai cũng biết, dư âm hạch hỏi chọc ghẹo của Hồng, Huệ còn văng vẳng đâu đây:

    - Thu, bồ mi thật chững chạc. Mi khéo chọn quá! Mi kín miệng dữ há!

    Đó là câu đầu tiên của Hồng, sau hôm Vĩnh đón đi uống cà phệ Tôi chối bay chối biến:

    - Ta chỉ quen thường thôi. Anh của Thuỷ, học trò tá viên đó.

    Huệ tròn mắt, há hốc mồm, làm bộ Ôm ngực, giống như cô đào thương đang đau khổ vì bị phụ tình:

    - Trời đất! Vậy mà con mén đó không giới thiệu ông anh bảnh trai của nó cho tạ Bài hiểm kỳ nầy do ta phụ trách, hắn sẽ được cái hột vịt lớn bằng cái đĩa đựng bánh bèo.

    Chúng tôi cùng cười lớn, Huệ chêm tiếp:

    - Mi cứ làm bộ hoài. Cây si nầy coi bộ để rễ ăn sâu rồi đạ Lâu quá bệnh viện không ai mời đám cưới, tụi này thèm lắm. Mi đã có bồ rồi, phải giục hắn cưới mi mau lên.

    Hồng ngó qua Huệ:

    - Ta biết rồi, con Huệ nó muốn mi bàn giao ông dược sĩ cận thị mang kính dầy cả tấc cho nó, để dành làm bánh xe sơ cua, nên nó xúi mi cưới chồng gấp đó Thu ơi!

    Huệ rủa sả:

    - Con quỉ ác ôn, hay nói bậy. Ta thật tình với nhỏ Thu ấy mà.

    Tôi cũng cười cởi mở với bọn chúng, rồi đính chánh:

    - Bọn mi khéo phóng đại câu chuyện quá! Ta có thân với ông dược sĩ đó đâu. Ổng chào ta, lịch sự ta chào lại ổng vậy mà. Còn về chuyện ông anh của Thuỷ, thì cũng có gì đâu! Chỉ là sự quen biết thường thôi. Đứa nào thích hắn thì nhào vô đi.

    Hồng trề môi dài cả tấc, mắng:

    - Thôi đừng có chối, bộ mi muốn bắt cá hai tay hả?

    Tôi háy thậy bén:

    - Nói tầm bậy, ta chẳng muốn bắt cá tay nào cả. Ta sẽ thờ chủ nghĩa cô đơn hườn tán. Cô đơn, chứ không phải cao đơn hườn tán đâu.

    Hồng, Huệ được dịp cười ha hả, cùng nói một lược:

    - Lấy dép xin keo!

    Bỗng có tiếng trầm ấm dội sâu vào tai tôi:

    - Thu nghĩ gì vậy? Thu có nhận lời anh không?

    Vĩnh kéo tôi về thực tại. Tôi không trả lời chàng, mà nói nho nhỏ:

    - Phải chi có má Thu ở đây.

    - Chi vậy?

    - Để hỏi má cho yên lòng.

    Vĩnh cười nhẹ, nhìn tôi lí lắc:

    - Thôi được rồi! Chuyến này về, anh sẽ ghé qua nhà, sẽ xin bác cho Thu đi dạo với anh, mỗi khi anh được về phép.

    Tôi tròn mắt:

    - Không được, không được đâu.

    - Làm gì Thu lo giữ vậy? Anh chỉ nói đùa thôi mà, chớ thật ra anh cũng không dám ghé, vì bác sẽ hỏi: "Ê, cậu là ai, mà dám dắt con gái tui đi lang thang ngoài phố? Coi chừng tui đập cậu gãy giò bây giờ".

    Không nhịn được, tôi bật cười thành tiếng. Bất chợt tôi tự hỏi, nếu má biết được con gái của má hay đi chơi với một người con trai xa lạ, má sẽ nghĩ sao đây? Trước ngày đi làm ở xa, má dặn dò tôi đủ mọi thứ, nhưng chưa bao giờ má mói về việc đi chơi. Bởi tôi chưa đi đâu với người ngoài khác phái đơn lẻ như vậy. Thường thì tôi cùng lũ bạn đi chơi tập thể, như đi cắm trại với nhà trường, đi hội họp. Má biết tôi lười lắm. Ngày cuối tuần, tôi không làm gì, không đi đâu. Tôi thích ngủ thôi, thích ngủ hơn cả ăn. Mặc dù bây giờ tôi đi chơi với Vĩnh, một chàng thanh niên mơi quen, tuy không có một ý nghĩ gì đen tối cả, nhưng tôi cảm thấy mình như kẻ phạm tội.

    - Suy nghĩ gì nữa vậy? Thôi anh về nghen. Thứ hai mình sẽ gặp.

    - Dạ, anh về.


    còn tiếp


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group