Yêu anh là ước nguyện cả đời không hối tiếc – Trúc Tâm Túy

  • kelly_ngoc

    October 13th 2011, 8:57 pm
  • Chương 3: Bí mật

    ……Cô là một người phụ nữ đầy bí ẩn với vẻ ngoài lạnh lùng che giấu một linh hồn vô cùng yếu ớt.




    Mùng 2 tháng 1, trời rất đẹp, sau đêm mưa tuyết bầu trời trong xanh, dường như lòng người cũng vì thế mà sáng bừng lên.


    Làng giải trí cả năm không nghỉ ngơi, càng đến ngày lễ tết càng bận rộn, những người mới đến cũng không phải là ngoại lệ.


    Giang Hạo Vũ đi cùng xe với Liễu Vân Dật đến công ty. Trong ba người, Bách Vũ Trạch là người Thượng Hải gốc, ngay cả học đại học cũng học ở đây. Mặc dù Liễu Vân Dật đi du học nhiều năm nhưng nhà ở Thượng Hải, vì thế, chỉ có Giang Hạo Vũ là từ xa đến, hơn nữa lại là người nước ngoài.


    Công ty giúp anh thuê một ngôi nhà gần nhà Liễu Vân Dật nên Liễu Vân Dật quan tâm đến anh hơn.


    Các công ty giải trí giống như họ rất nhiều, hầu hết đều không nghỉ ngơi, vì vậy, vừa bước vào cửa đã không có cảm giác gì khác lạ so với những ngày làm việc bình thường, trong phòng có rất nhiều nhân viên đang làm việc.


    Giang Hạo Vũ vừa nói chuyện với Liễu Vân Dật về những thay đổi của Thượng Hải, vừa cúi đầu nhìn lên giày của mình. Những gì Liễu Vân Dật nói chỉ truyền đến tai anh rồi lại bay đi, anh không biết anh ấy đang nói gì. Đầu óc của anh chỉ lưu lại hình ảnh của một người, từ tối qua đến giờ vẫn chưa xóa bỏ được.


    “Ồ, lại thêm một người nữa, mau xem thôi!” Gần đó có giọng nói quen thuộc, anh quay đầu lại, nhìn thấy Hiểu Yến và A Mẫn làm ở bộ phận tuyên truyền.


    Hai người bọn họ cười thầm, đi rất chậm về phía thang máy. Lúc này, ngay cả Liễu Vân Dật cũng kéo anh đứng lại, ra hiệu cho anh nhìn về phía trước.


    Anh hoang mang quay đầu lại nhìn, chỉ thấy có một mình Lâm Mặc đang đứng đợi thang máy. Không, không phải chỉ có một mình cô, nhưng trong mắt anh, chỉ có hình ảnh yếu ớt đến mức gió có thể thổi bay mất của cô. Hình ảnh này rất nhanh nhập vào hình ảnh một người khác luôn tồn tại trong suy nghĩ của anh, dần dần biến thành một người.


    Vì sao lại như vậy? Người anh đã nghĩ đến cả đêm không phải là Chung Nhã Tuệ sao? Vì sao lúc này lại biến thành Lâm Mặc? Mặc dù trông họ rất giống nhau, nhưng rõ ràng không phải là một, anh đã nhận thấy rõ điều này trong lần nói chuyện ở bữa tiệc. Chung Nhã Tuệ cười rất ngọt ngào, Lâm Mặc không có; Chung Nhã Tuệ có cá tính hoạt bát, Lâm Mặc không có; Chung Nhã Tuệ có mái tóc đen dài rất đẹp, Lâm Mặc không có; Chung Nhã Tuệ có thân hình đẹp như búp hoa mới nhú, Lâm Mặc cũng không có. Vì thế, Lâm Mặc không thể là Chung Nhã Tuệ được.


    Cô đứng ở chỗ trong cùng gần thang máy, yên lặng nhìn vào nút bấm, chiếc áo khoác màu đen ôm lấy thân hình gầy yếu nhưng không hề giấu đi khát vọng tồn tại trong cô. Giang Hạo Vũ nhận thấy, tất cả mọi người xung quanh cố giữ khoảng cách với cô, cho dù đứng chen chúc cũng không dám bước đến gần cô. Trên người cô toát ra vẻ hơi khó gần mà tối qua anh đã cảm nhận được.


    “Cô ấy luôn cô độc vậy sao?” Bất giác anh thốt lên câu hỏi.


    Hiểu Yến và A Mẫn ngơ ngác nhìn nhau, nhất thời không hiểu vì sao anh lại cảm thấy thế, nhưng rất nhanh họ không để ý đến điều đó nữa, nói nhỏ vẻ bí mật: “Điều đó không quan trọng! Mau nhìn xem, người đàn ông đó đang bước đến gần cô ấy.”


    Lúc này Giang Hạo Vũ mới để ý, có một người đàn ông mặc một bộ comple phẳng phiu, tay cầm một bó hoa hồng đẹp tuyệt đang do dự đứng phía sau Lâm Mặc. Có vẻ như đã hạ quyết tâm, bước từng bước đến bên Lâm Mặc, anh ta mở miệng nói nhanh điều gì đó, căng thẳng cầm chiếc cà vạt đã thắt cẩn thận của mình. Còn Lâm Mặc, vẫn với dáng vẻ thất thần như cũ, hoàn toàn không có phản ứng gì.


    Lúc này, thang máy đã xuống đến nơi, Lâm Mặc bước vào thang máy mà không có ai vào cùng, người đàn ông cầm hoa vẫn bối rối đứng nguyên ở đó cho đến khi cửa thang máy đóng lại rồi bực bội vứt bó hoa vào thùng rác và quay đầu bỏ đi. Mọi người đứng cạnh thang máy che miệng cười thầm.


    “Đây đã là lần thứ hai mươi chín trong năm nay rồi.”


    “Cái gì mà năm nay, chị nên tính lại từ đầu mới phải.”


    “Ồ, đúng đúng đúng, đã sang năm mới rồi. Thế thì là lần đầu tiên trong năm mới. Sức cuốn hút của chị Lâm Mặc thật là lớn!” Hiểu Yến nói vẻ ngưỡng mộ, A Mẫn gõ đầu cô, tỏ vẻ không cần phải hâm mộ như thế, họ mãi mãi không thể như Lâm Mặc được.



    Giang Hạo Vũ và Liễu Vân Dật không hiểu cách nói chuyện đầy ẩn ý của hai người đó nhưng thấy vô cùng tò mò.


    “Cô ấy có rất nhiều người theo đuổi sao?” Liễu Vân Dật hỏi.


    “Đó là điều đương nhiên, chị Lâm Mặc là người đẹp nhất của Tranh Tinh, có vô số người theo đuổi. Đáng tiếc là chị ấy không hề để ý đến ai, một lòng một dạ chuyên tâm giúp chị Á Nam mọi việc. Lúc bọn em vừa đến còn nghĩ rằng hai người bọn họ có quan hệ đồng tính cơ! Nhưng qua một thời gian mới hiểu hoàn toàn không phải như vậy. Hai người ấy cùng nhau lớn lên và là bạn rất thân của nhau.” Hiểu Yến chỉ vào người đàn ông bị từ chối, cười giễu cợt rồi nói: “Đàn ông, cái gì càng không thể có được thì càng muốn có, người ta không có được cái gì lại nghĩ rằng mình nhất định phải có được. Vì thế, không ngừng có người muốn thử rồi không ngừng có người gặp thất bại, cuối cùng, những lời đồn đại đàm tiếu đều từ những người đàn ông này bày đặt. Nào là được bao, nào là biến tính, nào là đồng tính luyến ái! Nhưng chị Lâm Mặc không để tâm đến những điều này, họ có tức giận cũng chỉ khiến chị ấy thấy buồn cười mà thôi, khổ thật!”



    Trong lòng Giang Hạo Vũ đột nhiên cảm thấy hơi bực bội, anh trầm ngâm không nói gì.


    “Người đẹp nhất vì sao chỉ là một trợ lý?”


    Trong khoảng thời gian ngắn gặp Lâm Mặc tối qua, Liễu Vân Dật đã đặt ra câu hỏi đó. Mặc dù Lâm Mặc rất gầy nhưng lại có vẻ đẹp khiến cho người khác phải kinh ngạc. Cô có khuôn mặt xinh đẹp, đôi mắt có hồn, mái tóc ngắn rất cá tính và một vẻ ngoài lạnh lùng. Không thể phủ nhận, người như cô có một sức cuốn hút khiến cho người đi qua ai cũng phải ngoái đầu lại nhìn không rời mắt. Thực sự Liễu Vân Dật thích các cô gái ngọt ngào nhưng cũng bị vẻ đẹp của cô lôi cuốn, không thể không nhìn ngắm cô. Chẳng trách những người đàn ông đó lại cố chấp như vậy, một người phụ nữ quá đẹp như thế lại có một tính cách đặc biệt, không hề làm gì mà có thể làm đảo lộn sự bình yên của thế gian này.


    Đột nhiên anh nghĩ đến câu thành ngữ “hồng nhan bạc mệnh” nên cảm thấy bất an.


    Nhưng điều khiến anh thấy rất lạ là cô ấy làm việc trong làng giải trí mà không hề được đề nghị xuất hiện trước công chúng, thật là khó hiểu.


    A Mẫn tỏ vẻ bí mật tiến sát lại gần họ nói nhỏ: “Các anh là người mới nên không biết, chị Lâm Mặc có thể được coi là bậc lão thành của công ty rồi. Nghe nói tám năm trước, Tranh Tinh chỉ là một phòng làm việc nhỏ mà thôi, kết hợp với đài truyền hình tổ chức một cuộc thi ca nhạc để ký kết với người đứng đầu. Chị Á Nam nổi tiếng từ cuộc thi đó, nhưng chị ấy không phải là người đứng đầu. Các anh biết người đứng đầu là ai không?”
    Giang Hạo Vũ và Liễu Thần Dật đồng thời nghĩ tới Lâm Mặc và càng cảm thấy sự việc khó hiểu hơn.


    “Chính là chị Lâm Mặc, chị ấy đã nhường cơ hội ký kết với Tranh Tinh cho chị Á Nam, hình như có nói là không muốn làm nghệ sỹ, sau đó luôn luôn làm trợ lý bên cạnh chị Á Nam. Tranh Tinh có vị trí như bây giờ, không thể phủ nhận công lao của chị Á Nam rất lớn, chị ấy không ngừng nổi tiếng trong làng giải trí, bọn em cũng nhờ đó mà phát triển theo. Nhưng trong công ty không ai không hiểu, chị Á Nam có thể thành công như thế là dựa vào năng lực của chị Lâm Mặc. Vì thế, nhất định không được xem thường chị Lâm Mặc, ở công ty, địa vị của chị ấy cao hơn cả tổng giám sát Văn, ngay cả cấp trên cũng phải nể chị ấy. Tương lai của các anh nằm trong tay chị ấy, hãy đợi đến ngày thành công và nổi tiếng nhé!”


    Có thật cô ấy là một người giỏi giang như vậy không? Nhưng vì sao lại chỉ là một trợ lý mà thôi.


    A Mẫn nhớ ra vẫn chưa trả lời câu hỏi chính nên nói thêm: “Nói ra, vì sao chị Lâm Mặc chỉ là trợ lý, em chỉ biết ngay từ đầu chị ấy đã thỏa thuận với cấp trên như vậy, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì có lẽ chỉ mình chị ấy biết.”


    Bốn người cùng trầm ngâm suy nghĩ, bước ra khỏi thang máy hướng về phòng thu âm.


    Vào tới cửa đã nhìn thấy Lâm Mặc bước ra từ phòng làm việc của Văn Bác, vừa lật một file tài liệu vừa bước về phía phòng mình.


    Hiểu Yến có vẻ vô cùng ngưỡng mộ nói: “Phòng làm việc đó là phòng tốt nhất của công ty, có thể ngắm cảnh đẹp hai bên sông Hoàng Phố, nếu mà được ở vị trí của chị Lâm Mặc thì cả cuộc đời này em vô cùng mãn nguyện.”

    “Chị mơ đấy à!” A Mẫn không nể nang tỏ vẻ coi thường, rồi cười hi hi và vội vàng chạy đi.


    Liễu Vân Dật nhìn về phía cánh cửa phòng đóng kín, mỉm cười nói với Giang Hạo Vũ: “Vận may của chúng ta không tồi, nhưng hình như cô ấy không thích người đẹp trai, tốt nhất là anh không nên tìm hình ảnh dấu tích của người yêu cũ ở cô ấy nữa.”


    “Đâu có.” Bị nói trúng tim đen, mặt Giang Hạo Vũ hơi đỏ lên, vội vàng tránh ánh mắt có vẻ như đang giễu cợt của Liễu Vân Dật, không biết phải nói như thế nào.


    Bớt chú ý đi một chút sao? Tạm thời anh không tìm được đáp án cho câu hỏi này. Dường như anh lạc vào trong một đám sương mù, không nhìn rõ được phương hướng. Anh bắt đầu nghi ngờ không biết quyết định của mình có phải là sai lầm không, có lẽ anh không nên đến Trung Quốc, cũng không nên tham gia vào làng giải trí, rốt cuộc vì sao anh lại đến đây? Hình như anh cũng không nhớ rõ nữa.


    Đúng lúc đó, Bách Vũ Trạch cũng đến, ba người được đưa đến phòng làm việc của Secret.


    Trương Như bước vào, nhưng không thấy Lâm Mặc đâu.


    “Tôi cũng không nói lòng vòng làm phiền mọi người lâu. Trên danh nghĩa tôi là người quản lý cho các anh nhưng mọi công việc cụ thể đều do Lâm Mặc sắp xếp, mong mọi người phối hợp tốt với cô ấy. Nhưng các anh luôn luôn phải nhớ nói năng và hành động hết sức thận trọng, việc gì cũng cần phải bàn với Lâm Mặc, cô ấy đồng ý thì mới làm. Là một minh tinh, không chỉ có ánh hào quang bề ngoài, trong đó còn có nhiều gian khổ, chỉ khi các anh thực sự trải qua mới có thể hiểu được. Các anh nên cảm thấy may mắn vì Lâm Mặc là một trợ lý rất tốt, có sự giúp đỡ của cô ấy, các anh có thể tránh được rất nhiều đường vòng của những người mới đến khác. Các anh đã hiểu cả chưa?”


    Ba người gật đầu, không hẹn nhau mà đều cảm thấy có đôi chút căng thẳng với tương lai rạng rỡ đang bày ra trước mắt.


    Nhưng sau khi Trương Như đi khỏi, họ ngồi trong phòng cả buổi sáng mà không thấy có ai quan tâm để ý đến họ, ngay cả người phụ trách mọi công việc liên quan đến họ là Lâm Mặc cũng không xuất hiện. Nhìn qua bức tường làm bằng kính trong suốt, họ có thể thấy mọi người trong công ty đều bận rộn, các nghệ sỹ khác đang đứng dưới ánh đèn sân khấu, còn họ bị bỏ rơi trong căn phòng nhỏ hẹp, những hưng phấn ban đầu dần dần biến mất.


    “Cắt, đây là cái được gọi là đầu tư trọng điểm với số tiền lớn sao?” Bách Văn Trạch rút tai nghe ra khỏi tai, nói chua chát, có vẻ như cậu sốt ruột không chịu nổi nữa.


    Liễu Vân Dật và Giang Hạo Vũ không đồng tình với ý kiến đó, chỉ nhìn nhau. Liễu Vân Dật ghé sát tai anh cười nói: “Có vẻ như tối qua anh đắc tội với cô ấy rồi nên hôm nay cô ấy mới lạnh nhạt như thế. Tôi rút lại câu nói về vận may lúc trước, tương lai có vẻ như chúng ta sẽ rất khốn khổ đấy!”


    Giang Hạo Vũ không để ý đến anh, cúi đầu không nói gì, trong lòng cảm thấy trống vắng và lạnh lẽo.


    Cô ấy không phải là người như vậy chứ? Lấy việc công báo thù riêng? Chẳng qua anh chỉ nhận nhầm người mà có thể phản ứng mạnh đến mức này sao? Lẽ nào chỉ vì tối qua anh ôm cô và làm cho cô bị đau tay? Hay công ty phân công việc này cho cô, vì không hài lòng mà cô trút giận lên đầu họ?


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group