Lời thách đố tình yêu – Ni Xảo Nhi

  • Chery_tran

    November 9th 2011, 3:13 am
  • Âu Dương Dị bước lùi so le ra sau một bước, đứng vững rồi mới nhẹ nhàng cất tiếng: “Cậu nhìn kiểu gì thế? Cậu còn định theo dõi mình bao lâu nữa? Cậu có biết việc việc làm của cậu đã ảnh hưởng nghiệm trọng như thế nào đến cuộc sống của mình không hả?”.

    “Ơ! Cậu nói thế là có ý gì?” Lẽ nào không phải vì ác tính bộc phát nên cậu ta mới bắt cô sao?
    “Mình nghĩ, có ý gì thì trong lòng cậu biết rõ nhất.” Âu Dương Dị liếc nhẹ cô một cái, phủi bụi bám trên quần áo rồi quay về nhà.

    “Ơ!” Thu Hạ Hạ chột dạ đi cùng.

    Hai người kẻ trước người sau đi tới trước cửa lớn của ngôi nhà, Âu Dương Dị dừng bước, quay người nói với cô: “Cậu về nhà đi! Đừng đi theo mình nữa! Mình không thể nhận lời làm bạn trai cậu được.”

    Hóa ra cậu ta cho rằng cô theo dõi cậu là vì vụ cá cược lần trước. Hóa ra cậu ta vẫn chưa biết mục đích của cô. Thu Hạ Hạ thở nhẹ một cái, đồng thời không cam tâm hỏi tới cùng: “Tại sao cậu không đồng ý giúp mình hả? Việc này đâu có lãng phí nhiều thời gian của cậu!”.

    “Không vì sao cả! Cũng không phải là vấn đề thời gian. Cậu chỉ cần biết mình không thể đồng ý là được rồi.” Âu Dương Dị nhẹ nhàng nói rồi quay người mở cửa.

    Thu Hạ Hạ đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng Âu Dương Dị chầm chậm biến mất dần sau cánh cửa đang từ từ khép lại. Cho tới khi cánh cửa sắt hoàn toàn đóng lại trước mắt cô, cô mới lặng lẽ nắm tay lại, khuôn mặt “chiến đấu” đối diện với cánh cổng sắt, khẽ thì thầm: “Mình không thể bỏ cuộc! Bất kể là chuyên tên sát nhân hay chuyện cá cược, mình đều không thể bỏ cuộc!”.

    Mặc dù đã để Âu Dương Dị phát hiện ra việc theo dõi của cô, nhưng một bước thụt lùi liệu có thể đánh bại Thu Hạ Hạ cô được không? Câu trả lời chắc chắn là: Không thể! Cho nên sau khi Thu Hạ Hạ tiếp thêm nhiên liệu cho bản thân thì lại “ngựa quen đường cũ” chạy tới đằng sau ngôi nhà.

    Đây là bức tường đằng sau của căn hộ, leo lên cột điện men theo bên cạnh cao 3 mét thì có thể tới ban công nhà Âu Dương Dị. Không phải là cô thích khoe khoang, thực sự là công việc theo dõi mấy ngày nay khiến cô vô cùng quen thuộc với căn nhà của Âu Dương Dị. Buổi tối mấy ngày gần đây, sau khi Âu Dương Dị ngủ, Thu Hạ Hạ “vô công rỗi nghề” mới từ cửa sổ ban công leo vào thăm thú nhà của cậu nên sớm đã quen với nhà của cậu như phòng vệ sinh nhà mình. Có điều điểm này không thể trách cô được, ai bảo Âu Dương Dị ngủ mà toàn quên đóng cửa sổ cơ chứ! Cô còn chưa gọi Trương Nhã Tuyên đến phối hợp “dọn” sạch nhà cậu đi thì đã là nể khuôn mặt đẹp trai ngời ngời của Âu Dương Dị lắm rồi!

    Thu Hạ Hạ say sưa nghĩ ngợi, tay chân cũng không yên. Cô đưa tay lên miệng, thở ra một hơi rồi dùng hay tay xoa xoa vào nhau mấy cái, sau đó ôm cột điện nhảy một nhảy, giống như con khỉ đu một phát trèo lên trên. Rất nhanh, cô đã leo tới độ cao của ban công. Cô nhìn một lượt qua ban công, chắc chắn là không có ai rồi dùng chân ngoéo vào lan can, toàn thân đu qua, an toàn hạ cánh xuống ban công.

    Thu Hạ Hạ đắc ý búng tay, rồi từ cửa sổ đang mở chui vào trong phòng.

    Âu Dương Dị sau khi vào phòng, việc đầu tiên là ném cặp sách xuống, sau đó chui vào bếp chuẩn bị bữa tối. Bữa tối của cậu là trộn lẫn một vài đồ ăn có thể nấu bằng lò vi sóng với nhau, sau đó bỏ vào trong lò, ba phút sau là xong.

    Sau khi chuẩn bị bữa tối cho cái bụng đói xong, Âu Dương Dị leo cầu thang lên tầng hai, định thay quần áo rồi xuống ăn cơm. Không thể tin nổi, khi cậu vừa bước vào phòng khách tầng hai thì đã nhìn thấy Thu Hạ Hạ đang nằm dài trên ghế sofa bộ dạng rất thoải mái, tay trái cầm khoai tây chiên không biết từ đâu mà có, tay phải là một ly trà sữa trân châu, trên bàn vứt bừa bãi một đống tiểu thuyết tình cảm, Thu cô nương lúc này đang đọc một cuốn rất say sưa.
    Âu Dương Dị lúc đầu sợ hãi giật lùi hai bước, cho là ban ngày mà gặp phải ma. Chưa đầy hai giây sau phản ứng lại, choáng váng nhìn chằm chằm vào cô hỏi: “Làm sao mà cậu lại có thể ở đây? Cậu vào bằng cách nào?” Dương Dị nhớ rõ ràng là đã khóa cửa rồi! Vừa rồi lại chỉ ở dưới nhà, nếu cô từ cửa chính bước vào, cậu nhất định sẽ phát hiện ra.

    Thu Hạ Hạ lúc này đang đắm mình trong thế giới lãng mạn của cuốn tiểu thuyết tình yêu, mắt ngập tràn hoa đào, tưởng tượng ra mình chính là nhân vật nữ chính rất đỗi bình thường mà lại may mắn trong truyện, đang cùng với nhân vật nam chính đẹp trai, giàu có quấn quýt yêu đương, gắn bó keo sơn, không thể rời xa. Cơ quan thính giác tự động lọc ra tiếng nói của Âu Dương Dị.

    “Thu Hạ Hạ! Thu Hạ Hạ!!”

    Âu Dương Dị cau mày, gọi đi gọi lại mấy câu, chờ mãi không thấy mảy may phản hồi, không nhẫn nại được bước tới giật lấy cuốn tiểu thuyết trong tay Thu Hạ Hạ ném lên trên bàn, chủ đích để cô nhìn thẳng vào cậu. Cuốn tiểu thuyết bị giật, linh hồn của Thu Hạ Hạ đang phiêu lưu trong câu chuyện đẹp như mộng nhập lại vào xác cô.

    Cô chớp mắt, ngồi thẳng dậy, ánh mắt chuyển về phía Âu Dương Dị, cười hi hi nói: “Cuối cùng cậu cũng leo lên đây rồi? Tốc độ chậm chạp quá, mình đã xem hết nửa cuốn tiểu thuyết rồi!”.
    Âu Dương Dị trợn tròn mắt nhìn cô, không dám tin là cô sẽ dùng ngữ khí như vậy để nói câu đầu tiên với cậu! Cô dùng ngữ điệu bình thản, không mang chút sắc thái tình cảm như thể nói với cậu: Thời tiết hôm nay đẹp quá! Cậu nhìn những đám mây trắng chưa kìa! Việc cô cần làm bây giờ là giải thích tại sao cô lại tự nhiên xuất hiện ở đây? Chỗ này dù sao cũng là không gian riêng của cậu cơ mà! Tại sao cô lại có thể ngồi ở đây tự nhiên hơn cả chủ nhân là cậu? Âu Dương Dị tính tình hiền lành cũng có lúc bị Thu Hạ Hạ làm cho tức đến phát khùng.
    “Làm thế nào mà cậu lại ở đây? Cậu vào bằng cách nào?” Âu Dương Dị cau mày, lặp lại câu hỏi lần nữa.

    Thu Hạ Hạ chớp mắt, cười khì khì chỉ tay xuống cột đèn điện phía trước ban công, dương dương đắc ý nói: “Mình leo lên từ chỗ kia, tuy lần đầu tiên leo lên không quen lắm, nhưng sau mấy hôm tập luyện, mình đã có thể lên xuống như không rồi! Thế nào, tế bào thể thao của mình tuyệt đấy chứ hả?”.

    Một nửa mặt Âu Dương Dị màu đen. Cái gì gọi là “mấy ngày luyện tập”? Cái gì gọi là “lên xuống như không”? Không lẽ mấy ngày nay, nữ nha đầu này đều từ đó leo lên nhìn trộm cậu ăn cơm, tắm rửa, đi ngủ? Trời ạ! Thế chẳng phải cơ thể cậu đều bị cô ta nhìn thấy hết cả rồi sao? Trinh tiết đáng thương của cậu!

    “Cậu… mấy ngày nay đều từ đó leo lên đây phải không?” Âu Dương Dị hầu như không có chút hy vọng nào hỏi, ngữ khí rất yếu ớt.

    “Đúng thế!” Thu Hạ Hạ thẳng thắn thừa nhận, trong lòng nghĩ, đằng nào Âu Dương Dị cũng biết việc cô theo dõi cậu rồi, cô chẳng có gì phải giấu giếm cả.

    Âu Dương Dị vỗ lên trán, chẳng còn chút sức lực nào ngồi xuống bên cạnh Thu Hạ Hạ, “Không phải lúc nãy mình đã bảo cậu về nhà rồi sao?”.

    “Mình cũng có nói là mình không thể bỏ cuộc!” Thu Hạ Hạ ngẩng đầu, nói rất tự tin.

    Cuối cùng đây là nhà của ai?

    Âu Dương Dị ngẩng đầu nhìn trần nhà, không nói không rằng.

    “Cậu đừng có tiếp tục theo dõi mình nữa. Hành động như vậy của cậu sẽ gây phiền phức cho mình.” Âu Dương Dị thử dùng lý lẽ nói với cô, không ngờ Thu Hạ Hạ nhanh chóng gật đầu, vui vẻ đồng ý: “OK!”.

    Nữ nha đầu này tại sao lại đột nhiên nói những lời lọt tai như vậy? Âu Dương Dị nheo mắt hồ nghi, nhìn nụ cười vô cùng rạng rỡ trên mặt Thu Hạ Hạ.

    “Mình cũng không định tiếp tục lén lút theo dõi cậu nữa, dù sao cậu cũng biết chuyện đó rồi. Từ giờ về sau mình cứ đường đường chính chính ở bên cạnh cậu là được rồi!” Thu Hạ Hạ cười hì hì tuyên bố.

    Cậu biết ngay mà! Âu Dương Dị đảo mắt, không nói gì.

    Sau đó, Âu Dương Dị nghiêm sắc mặt, nghiêm túc nói: “Nếu cậu tiếp tục theo mình thế này thì mình chỉ có thể trả căn hộ này rồi chuyển tới trường khác.”

    Á! Thu Hạ Hạ bị bất ngờ, mồm há hốc, nhìn chằm chằm vào cậu. Vẻ mặt cậu khi nói với cô rất nghiêm túc, không phải là đang nói đùa.

    Không ngờ Âu Dương Dị lại có thể dùng tới “chiêu” này. Thu Hạ Hạ khép miệng, thu ngay biểu hiện ngốc nghếch lại, ủ dột đưa tay lên gãi đầu.

    Âu Dương Dị nhìn cô, nghiêm túc gác chuyện lại: “Mình cho cậu 10 phút suy nghĩ, hoặc là cậu đi, hoặc là mình đi. Cậu tự lựa chọn.” Nói xong, cậu đứng dậy, từ từ đi xuống dưới tầng.

    Đọc nhiều hơn tại:

    www.vanvietbooks.wordpress.com


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group