A Mạch tòng quân - Tiên Chanh

  • phan_lynk

    April 2nd 2012, 10:32 pm
  • Ba người vừa chạy ra giữa sân, chỉ nghe thấy đằng sau một tiếng động lớn, cột nhà cháy sập xuống.

    A Mạch ngồi phịch xuống đất, ngây người nhìn lửa cháy rực trời sợ hết hồn, xém chút nữa, e rằng đã bị mất mạng trong biển lửa rồi. Từ Tú Nhi được Đường Thiệu Nghĩa buông tay ra, cũng sợ tới mức mềm nhũn ra trên đất, một lúc lâu sau mới đưa mắt nhìn xung quanh phát hiện toàn là xác của lính Bắc Mạc. Cô ta sợ hãi hét toáng lên một tiếng, rồi vừa bò vừa lăn tới chỗ A Mạch. A Mạch bất đắc dĩ đành phải an ủi mấy câu mới khiến cô ta bình tĩnh trở lại.

    Đứa bé trong tay Đường Thiệu Nghĩa luôn miệng gào khóc, không hiểu là do bị sặc khói hay do quá sợ hãi nữa. Từ Tú Nhi không nhẫn tâm nhìn đứa trẻ tiếp tục gào khóc liền đi tới bên Đường Thiệu Nghĩa khẽ nói:

    “Ông lính à, để dân nữ bế đứa bé cho, cứ khóc mãi thế này, đứa bé sẽ lịm mất.”

    Đường Thiệu Nghĩa đang váng đầu nhức óc vì tiếng khóc của đứa trẻ, nghe thấy vậy liền đưa cho Từ Tú Nhi. Kể cũng lạ, đứa trẻ vừa được Từ Tú Nhi bế đã không còn khóc nữa, chỉ giương cặp mắt tròn xoe nhìn cô. Từ Tú Nhi vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ quay đầu lại gọi A Mạch:

    “Ngươi xem, đứa bé này thật là dễ thương!”

    A Mạch cũng cảm thấy kỳ lạ liền đứng dậy bước tới bên cạnh Từ Tú Nhi xem đứa trẻ. Đứa bé bụ bẫm đó khoảng tám, chín tháng tuổi, quần áo trên người nó được may rất tinh xảo, vừa nhìn đã biết không phải là con nhà thường dân. A Mạch quay đầu lại nhìn Đường Thiệu Nghĩa, nhận thấy chàng ta dường như cũng đang nhìn về phía mình đầy vẻ suy tư. Nàng giật mình mượn cớ giơ tay đùa đứa bé, ghé sát vào người Từ Tú Nhi khẽ nhắc:

    “Trả đứa trẻ cho người ta đi, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây.”

    Từ Tú Nhi sững người, nhìn A Mạch khó hiểu, tuy không biết tại sao A Mạch lại muốn mình làm vậy nhưng kể từ khi cùng trải qua quá nửa đêm bên nhau, trong lòng cô đã tin tưởng A Mạch tuyệt đối. Giờ nghe A Mạch nói vậy, cô hơi sững sờ, nhưng cũng không hỏi nhiều liền đem đứa trẻ trả lại cho Đường Thiệu Nghĩa.

    “Ông lính à, trả lại ông đứa trẻ này.”

    Không ngờ Đường Thiệu Nghĩa lại không chịu nhận đứa trẻ, lông mày lưỡi kiếm của chàng ta nhăn lại, lạnh lùng nói: “Quân Bắc Mạc sẽ nhanh chóng tới đây, nơi này không thể lưu lại lâu được”. Nói rồi liền lột hết quân phục trên xác binh lính Bắc Mạc, vứt một bộ lên người Từ Tú Nhi rồi ra lệnh: “Mau mặc vào, nhanh lên!”.

    Không ngoài dự đoán của A Mạch, nhìn thấy đứa trẻ nằm trong vòng tay Từ Tú Nhi không khóc, nên chàng ta muốn để Từ Tú Nhi bế đứa trẻ. Vừa rồi có nhiều lính Bắc Mạc truy sát chàng ta như vậy, e rằng Từ Tú Nhi đi theo có tám, chín phần sẽ xui xẻo. Nếu là bình thường A Mạch sẽ không để ý tới chuyện này, nhưng hôm nay Từ Tú Nhi đã cứu mạng nàng, nàng quả thực không thể giương mắt nhìn cô ta đi theo vị tướng này để nộp mạng. Nàng lấy hết can đảm cười nói:

    “Thưa tướng quân, em gái tiểu nhân không biết võ, đi theo e rằng sẽ làm liên lụy tới tướng quân, tiểu nhân thấy hay là ngài nên tranh thủ quân Bắc Mạc vẫn chưa đuổi tới nơi này thì hãy bế đứa trẻ đi đi, chúng tôi sẽ không nói hướng đi của ngài đâu.”

    Từ Tú Nhi cũng vội vàng nói theo: “Đúng vậy, tướng quân à, dân nữ không thể đi được, dân nữ phải ở đây chờ cha trở về, cha dân nữ cũng là lính, ông ấy đi bảo vệ thành rồi”.

    Đường Thiệu Nghĩa đã nhận ra A Mạch, chàng nhìn nàng một cái rồi cười nhạt: “Ngươi căn bản không phải là người ở đây, lấy đâu ra em gái ở đây hả?”, rồi quay đầu nhìn Từ Tú Nhi nói tiếp: “Lúc bọn giặc Bắc Mạc tấn công thành, tướng lính Nam Hạ chết vô số, sau khi phá thành xong bọn giặc còn tàn sát vô độ, đến cả binh lính đầu hàng cũng bị giết, e rằng cha ngươi đã không còn nữa, ngươi không chờ được ông ấy đâu!”.

    Đường Thiệu Nghĩa vừa nói xong, Từ Tú Nhi liền than một tiếng, cơ thể vốn đã mỏi mệt của cô trong giây lát liền lịm đi. A Mạch vội vàng đỡ cô ta, một tay nâng đứa trẻ trong lòng cô, rồi giận dữ nói với Đường Thiệu Nghĩa:
    “Một cô nương yếu đuối không thù không oán gì với tướng quân, hà cớ gì tướng quân lại nói năng tàn nhẫn như vậy? Sao lại dập tắt mọi hy vọng của người ta?”

    Đường Thiệu Nghĩa đỡ lấy đứa trẻ trong tay A Mạch, đứa trẻ liền lớn tiếng gào khóc, nét mặt Đường Thiệu Nghĩa thoáng hiện nỗi đau buồn, thế nhưng ngay lập tức chàng đã kiên nghị trở lại, lạnh lùng nói:

    “Ta cũng không giấu các ngươi, đứa trẻ này là con trai độc nhất của Lưu đại nhân cai quản thành, cả nhà Lưu đại nhân đã tuẫn tiết vì nước, vì vậy dù thế nào ta cũng phải thay ông ấy giữ được giọt máu cuối cùng này. Hôm nay các ngươi phải giúp ta đưa đứa trẻ này ra khỏi thành, nếu không…”, Đường Thiệu Nghĩa ngừng lại một lát, đe dọa: “đừng trách ta không khách khí”.
    A Mạch nghe thấy chàng ta nói vậy, biết rằng hôm nay mình và Từ Tú Nhi không thể dễ dàng trốn chạy được, nên cũng không nói gì thêm, cúi đầu dùng tay ấn mạnh vào nhân trung của Từ Tú Nhi. Hồi lâu Từ Tú Nhi mới thở hắt ra một hơi, vừa mở mắt nhìn A Mạch liền khóc.

    A Mạch mềm lòng trước tiếng khóc của Từ Tú Nhi, chỉ biết nhẹ nhàng an ủi: “Đừng khóc nữa, khóc cũng có ích gì đâu, cô phải sống cho tốt mới có thể an ủi được cha, xét cho cùng cũng chưa rõ cha cô có chuyện không, ta đã từng lên bảo vệ thành, chẳng phải vẫn sống đấy thôi. Đầu tiên chúng ta hãy rời khỏi nơi này, chờ chiến loạn tan rồi thì quay về tìm cha cô”.

    Từ Tú Nhi cũng là cô gái kiên cường, khóc một lúc rồi ngưng, chỉ cúi đầu sụt sịt. Trong lúc đó Đường Thiệu Nghĩa đã khoác lên mình bộ quân phục của quân Bắc Mạc, tiếp đó vứt hai bộ quân phục tới nói: “Mau thay đi!”.

    A Mạch mặc bừa bộ quân phục, nhìn thấy Từ Tú Nhi cũng đang khoác lên người, liền nghĩ ngăn lại: “Cô không cần phải mặc, chỉ cần búi tóc lên là được, làm vậy sẽ giống phụ nữ đã có chồng”.

    Nhận thấy Từ Tú Nhi và Đường Thiệu Nghĩa đang nghi ngờ nhìn mình, A Mạch liền giải thích: “Người Tú Nhi gầy gò, mặc quân phục vào cũng không giống quân Bắc Mạc, trái lại sẽ khiến bọn giặc nghi ngờ, chi bằng ăn mặc giống như một người phụ nữ ôm con, còn hai người chúng ta sẽ giả vờ làm hai tên lính Bắc Mạc chém giết, dâm đãng, cướp bóc. Gặp phải đại quân của giặc đương nhiên sẽ không quan tâm gì tới chúng ta còn nếu gặp toán lính nhỏ cũng dễ che đậy”.

    Trong ánh mắt Đường Thiệu Nghĩa thoáng hiện sự tán thưởng, Từ Tú Nhi nghe A Mạch nói vậy lại đỏ mặt ngượng ngùng, thế nhưng tình thế nguy hiểm cũng không để ý nhiều, liền cởi bộ quân phục đã mặc được nửa người ra, tiếp đó búi tóc cho giống với phụ nữ đã có chồng. Ba người nhanh chóng thu dọn, không dám lưu lại lâu. Từ Tú Nhi ôm đứa trẻ, A Mạch và Đường Thiệu Nghĩa bảo vệ hai bên đi ra cửa.

    Đứa trẻ khóc đã lâu nên mệt, chưa đi được bao xa đã ngủ thiếp trong vòng tay Từ Tú Nhi. Tranh thủ đêm tối, ba người chọn đi trong những ngõ nhỏ vắng vẻ, tĩnh lặng. Trên đường mấy lần đi ngang qua trại của quân Bắc Mạc, may mà Từ Tú Nhi quen địa hình ở đây, chỉ cần nghe thấy động tĩnh ở xa liền đi đường vòng, hết lần này tới lần khác chỉ bị kinh sợ chứ không gặp nguy hiểm.

    Trời dần sáng, cuối cùng ba người đã ra khỏi ngõ nhỏ tới con đường rộng thông với cửa thành. Đây từng là con đường phồn hoa tấp nập nhất của thành Hán Bảo. Hai bên đường vốn có rất nhiều hàng quán, bây giờ chỉ còn sót lại vài bức vách điêu tàn, trên đường đâu đâu cũng là xác binh lính Nam Hạ, con đường đá dưới chân đã bị máu tươi nhuộm đỏ. A Mạch cảm thấy giẫm tới đâu cũng có cảm giác trơn trơn, nhờn nhờn.

    Chân của Từ Tú Nhi đã mềm oặt ra rồi, cô ta bước đi nhưng dựa hoàn toàn vào lực xốc hai bên của A Mạch và Đường Thiệu Nghĩa. Nhìn thấy cổng thành càng lúc càng gần, A Mạch lại dần cảm thấy căng thẳng, chỉ cần ra khỏi cổng thành là có thể thoát khỏi địa ngục trần gian này. Ba người đang đi bỗng Đường Thiệu Nghĩa dừng bước, khẽ nói: “Bên ngoài thành có người tới!”.
    A Mạch thầm lo lắng, tiếp đó liền nghe thấy tiếng tiếng vó ngựa phi hỗn loạn về hướng cửa thành. Nỗi sợ luôn dồn nén trong lòng nàng cuối cùng đã lên đến đỉnh điểm, nàng định quay người chạy trốn theo bản năng nhưng bị Đường Thiệu Nghĩa túm lại: “Chúng cưỡi ngựa, chạy cũng không lại đâu! Trước tiên hãy cứ nấp vào đâu đó rồi tính sau!”.

    Nói rồi kéo A Mạch và Từ Tú Nhi nấp sau mảng tường đổ.

    Họ vừa ngồi xuống, đám kỵ binh kia đã vào cửa thành, nghe tiếng vó ngựa có thể đoán được không dưới bốn, năm chục người. Đám người đó sau khi vào thành liền đi chậm lại, tuy số người không hề ít nhưng tuyệt đối không nhốn nháo. A Mạch cảm thấy cổ họng khô lại, tim đập thình thịch, Từ Tú Nhi ở bên cạnh run bần bật, nhắm nghiền mắt, cắn chặt môi chỉ sợ mình bật khóc. A Mạch quay đầu nhìn sang Đường Thiệu Nghĩa thấy chàng ta khẽ nheo mắt, tay nắm chặt chuôi kiếm, xem ra sẵn sàng giết giặc bất cứ lúc nào.

    Ba người đang khốn đốn chợt nghe thấy tiếng khóc trẻ con vang lên A Mạch cúi đầu nhìn xuống, đứa trẻ không biết tỉnh dậy từ lúc nào, có lẽ do quá đói nên đã thức giấc. A Mạch thầm gào khóc thảm thiết, ông tổ nhỏ ơi, chẳng phải là ông muốn lấy mạng của mọi người sao? Tiếng vó ngựa trên đường quả nhiên dừng lại, tiếp đó nghe thấy chạy về hướng ba người. A Mạch trong lúc dầu sôi lửa bỏng lại nhanh trí vô cùng, một tay kéo Đường Thiệu Nghĩa đang muốn đứng dậy xông ra giết chóc, một tay bế đứa trẻ trong lòng Từ Tú Nhi để sang một nơi rồi khẽ nói: “Mau gào khóc đi!”.

    Từ Tú Nhi đã sợ tới ngây dại từ lâu, may mà cô sớm đã hình thành phản xạ có điều kiện đối với mệnh lệnh của A Mạch, nghe thấy A Mạch dặn vậy, tâm trạng cũng không cần phải chuẩn bị nữa, ngoạc miệng khóc “òa” một tiếng. A Mạch cũng chẳng còn thời gian để ý tới sự kinh ngạc của Đường Thiệu Nghĩa, hung hãn đẩy Từ Tú Nhi xuống đất, một mặt cố ý xé rách quần áo của cô, mặt khác khàn giọng cười nham hiểm: “Tiểu mỹ nhân đừng khóc, ông đây yêu ngươi lắm!”.


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group