Anh chàng xấu tính – Blue An Kỳ Nhi

  • thao_telz

    April 17th 2012, 10:07 pm
  • Phía trước có hai cô gái chen lên, vẫy tay với Hàn Tử Hiên. Hàn Tử Hiên khẽ cười đáp lại, nhưng nhìn kỹ, nụ cười có dấu vết của sự mệt mỏi.

    Đây đã là tiết học cuối cùng trong chiều nay của khoa Âm nhạc, giáo sư Kim sẽ thuyết giảng đề tài: “Chopin – độc thoại trong im lặng.”

    Càng lúc hội trường càng đông người, không khí càng huyên náo. Đây là môn học tự chọn, không cần là học viên của khoa Âm nhạc, chỉ cần thích âm nhạc là có thể ghi danh, cho nên rất nhiều học viên khoa khác đã đăng ký học.

    Hàn Tử Hiên trở thành tâm điểm thu hút đám nữ sinh, cho dù bị lôi quần kéo áo, thật không dễ chịu gì nhưng anh cũng chỉ đành cười gượng và bước tiếp.

    Hàn Tử Hiên thực sự muốn thoát khỏi đây, chỉ là anh không thể.

    “Hàn Tử Hiên, bên này, mau lại đây.”

    Hàn Tử Hiên đưa mắt nhìn theo tiếng nói, thấy Kim Xảo Tuệ đang giơ tay vẫy mình.
    Gia thế nhà Kim Xảo Tuệ khá giống nhà anh, đều là gia tộc âm nhạc, cho nên các bậc tiền bối hai nhà đều quen biết nhau.

    Anh mỉm cười, gật đầu, nhân tiện tránh ánh mắt của Hàn Ân Châu, ánh mắt sắc lẹm như dao đang lao về phía anh.

    Hàn Tử Hiên than thầm trong bụng, trời ạ, sao lại có thể như thế được, tại sao anh lại trở thành món hàng tranh chấp của họ thế này.

    Anh còn đang phân vân có nên qua bên đó ngồi không thì giáo sư Kim đã ra hiệu anh đi về phía đó, thật là, đã không thoát được lại còn bị phát hiện nữa. Chẳng có cách nào khác, anh đành cắn răng tiến lên.

    “Anh Tử Hiên, anh có biết… chúng… chúng em đã đợi anh rất lâu rồi không? Anh có biết để giữ được chỗ cho anh thật là không đơn giản chút nào… anh thử nhìn đi… quanh đây nhiều người thế kia…”

    Hàn Ân Châu dừng lại một lát lấy hơi rồi lại tiếp tục nói liến thoắng bên tai anh.

    Hàn Tử Hiên quay sang Hàn Ân Châu khẽ cười tỏ ý xin lỗi, sau đó anh thẳng thắn nói: “Cứ gọi tôi là Hàn Tử Hiên được rồi.”

    Kim Xảo Tuệ lại một lần nữa đưa mắt nhìn Hàn Tử Hiên dò xét. Nguyên vì anh không thích người khác gọi là anh Tử Hiên. May mắn thay, cô không giống Hàn Ân Châu, phạm sai lầm tương tự. Hàn Tử Hiên dường như đang có chút tức giận.

    Hàn Ân Châu vội vã cải chính: “Biết rồi, Tử Hiên” rồi lại liến thoắng cái miệng bên tai anh.

    Từ phía sau, có ai đó kéo cổ áo anh. Hàn Tử Hiên quay lại, thấy một tốp nữ sinh ào lên, tranh nhau nhét vào tay anh những lá thư đủ hình dáng, màu sắc, dường như chúng đều được chủ nhân đầu tư thực hiện rất công phu. Đúng lúc mặt trời đi ngang qua cửa sổ, ánh nắng chiều rực rỡ chiếu thẳng vào anh, vẽ lên vầng hào quang xung quanh anh, hào quang vàng rực ấy khiến đám người hâm mộ này càng cảm thấy lóa mắt. Để giữ phép lịch sự, Hàn Tử Hiên chẳng có cách nào khác phải miễn cưỡng mỉm cười đáp lại, nụ cười cứ lơ lửng như đóa hoa dập dềnh trên sóng.

    Hàn Tử Hiên khẽ nheo mắt, lúc này, có thể không mỉm cười miễn cưỡng như anh đang làm không? Giống như có lúc nào đó, anh sẽ không phải chơi vĩ cầm không? Nhưng đáng tiếc, kể từ khi anh sinh ra là đứa con của gia tộc này, mọi thứ đều đã được an bài.

    Kim Xảo Tuệ bí mật liếc nhìn những lá thư trong tay anh. Hàn Ân Châu không khách khí, giành lấy những lá thư trong tay Hàn Tử Hiên, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Trời đất, cách tỏ tình này thật cũ rích, không cần bận tâm.” Nói rồi Hàn Ân Châu thẳng tay nhét đám thư từ vào túi áo khoác của mình. Hành động đó làm dấy lên cơn phẫn nộ từ đám nữ sinh kia.

    Hàn Tử Hiên cúi xuống, khẽ lắc đầu, không nói gì. Xem ra hôm nay thật sự không phải đến đây để học.

    May mắn thay, tiếng chuông bắt đầu giờ học đã vang lên, giáo sư Kim giơ tay ra hiệu yêu cầu giữ trật tự, cuối cùng đôi tai của Hàn Tử Hiên cũng được giải thoát khỏi những âm thanh hỗn loạn.

    “Xem chừng sức quyến rũ của hoàng tử Hàn Tử Hiên trường chúng ta quả thật quá lớn – đệ nhất mĩ nam trường ta, nhờ có cậu mà nữ sinh đến nghe tôi giảng tính qua đã chiếm tới nửa dân số cả nước. Nhưng hoàng tử thì chỉ có một, công chúa lại nhiều như cá dưới nước, không biết ai sẽ vinh dự được hoàng tử của chúng ta lựa chọn đây?” Mấy lời khoa trương của giáo sư Kim lập tức khuấy động bầu không khí, hội trường vừa yên lặng bỗng chốc lại dậy sóng.

    Hàn Tử Hiên lúc trước vừa bị một phen bối rối, còn chưa kịp trấn tĩnh lại thì đã bị ngay vị giáo sư vui tính trêu chọc, anh cảm thấy rất khó chịu, cái gì mà hoàng tử, cái gì mà đệ nhất mĩ nam – những danh hiệu kiểu này mà giáo sư cũng nghĩ ra được. Thật là…

    Hàn Tử Hiên đặt tay lên trán, mỉm cười bất lực, tự nói với bản thân – mình không phải hoàng tử, không bao giờ là hoàng tử. Anh không bao giờ tin vào truyện cổ tích. Nhưng, có một cô bé từ nhỏ đã nói em thích làm công chúa. Cô bé đó còn nói, khi em lớn lên sẽ có một hoàng tử cưỡi bạch mã đến đón em. Đúng thế, nhưng đó là câu chuyện của rất nhiều năm trước đây…

    Hoa Lạc Lê lặng lẽ cúi đầu, buồn bã thở dài.

    Bởi vì Hàn Tử Hiên ngồi hàng ghế đầu, cô ngồi hàng ghế cuối, khoảng cách giữa hai người là mười vạn tám nghìn dặm từ thiên hà xuống đáy biển.

    “Haiz, Lạc Lê, bọn mình ngồi ở cuối thế này, khoảng cách xa thế này chẳng nhìn được gì.” Lộ Lộ chớp chớp mắt nhìn sang Lạc Lê, bàn tay mũm mĩm xoa xoa cái cằm đầy đặn, thở dài.

    “Liệu đứng lên xem có rõ hơn không nhỉ?” Lạc Lê kỳ thực cũng đang buồn bực trong lòng nhưng rồi cô lại nghĩ, không nhìn thấy anh cũng là một điều hay bởi vì bộ não cô tha hồ dùng đến trí tưởng tượng. Anh ngồi ở trước cô không xa, có thể ngồi đằng sau bí mật ngắm nhìn anh như thế này, cô thật sự cảm thấy vui sướng và hạnh phúc.

    Giáo sư Kim thuyết giảng những gì Hoa Lạc Lê đều không nghe được và cũng không muốn tìm hiểu. Trong mắt cô chỉ hiện lên màu nâu vàng ấm áp. Không ngờ Hàn Tử Hiên nhuộm tóc màu nâu vàng lại gây ngạc nhiên đến thế. Mái tóc anh rõ ràng là được nhuộm nhưng nhìn lại rất tự nhiên, không hề gây cảm giác nhức mắt khó chịu, ngược lại nó toát lên khí chất cao quý và thuần khiết, giống như hoàng tử sinh ra là để cưỡi bạch mã.

    Trước mặt đưa đến một tờ giấy nhỏ, yêu cầu bọn họ viết cái gì đó. Tuy nhiên khi giáo sư Kim đọc đến tên Hoa Lạc Lê, cô mới bị Lộ Lộ làm cho thức tỉnh. Lộ Lộ đáng chết ra tay cũng thật mạnh, cấu tay cô đến chảy máu mất. Hoa Lạc Lê trừng mắt lườm Lộ Lộ:

    “Á!!! Cậu làm gì thế, định ám sát tớ đấy à?”

    “Cậu đang mải nghĩ gì à, giáo sư hỏi bài, gọi tên Hoa Lạc Lê đến mười mấy lần rồi… Còn nữa, đừng có nhận là bạn tớ, mất mặt quá đi…” Lộ Lộ không ngừng thì thầm bên cạnh.

    “Hả, thế à? Trời ơi, không biết mình bị sao nữa…” Hoa Lạc Lê đứng ngẩn ra, không biết xảy ra chuyện gì nữa.

    “Cô bạn nhỏ này là Hoa Lạc Lê phải không?” Giáo sư Kim cất giọng hỏi.

    “Vâng… vâng ạ.” Hoa Lạc Lê vội vã gật gật đầu, không hiểu tại sao giáo sư lại gọi cô đứng lên.

    Hoa – Lạc – Lê, ba chữ này làm trái tim Hàn Tử Hiên đập lỡ một nhịp. Anh không kìm được, quay đầu nhìn về phía sau: đang đứng ở hàng ghế cuối là một thiếu nữ mặc váy xanh, áo trắng. Kí ức tuổi thơ như nước trong nguồn nhẹ nhàng chảy ra.
    “Bạn Hoa Lạc Lê, câu hỏi mà bạn viết ra có vẻ không liên quan đến nội dung tiết học ngày hôm nay. Bây giờ tôi sẽ đọc to cho cả lớp ta cùng nghe… Bạn viết rằng: Hàn Tử Hiên, anh là hoàng tử trong truyện cổ tích, cưỡi bạch mã, băng ngàn lội suối, tiến thẳng đến trước mặt em…” Giáo sư Kim không khách khí đọc to những dòng chữ trên tờ giấy mà ông đang cầm trên tay.

    Cuối cùng cô cũng đã biết chuyện động trời này là gì, bây giờ phải giải thích sao với cả lớp đây? “Haizz! Đây là… tại sao lại như vậy… xấu hổ chết mất! Trời ơi, đất ơi, mau nứt ra một lỗ cho con chui xuống!” Hoa Lạc Lê thầm khấn.

    Cả hội trường bật cười, còn Hoa Lạc Lê đã mất hết phản ứng, đầu óc trống rỗng, đứng đần thối ra, mặt đỏ bừng đến mang tai.

    “Lạc Lê! Đến thư tình viết cho Hàn Tử Hiên cũng mang nộp cho giáo sư Kim. Việc như thế, thật chỉ có cậu mới làm được… Nhưng mà theo tớ, chuyện này thực sự rất ngộ nghĩnh đấy…” Lộ Lộ thò tay xuống gầm bàn, kéo kéo váy cô, thì thầm bình luận.

    Hoa Lạc Lê lườm lườm Lộ Lộ, giờ là lúc nào rồi mà còn đùa được.

    “Được. Bây giờ lấy đó làm đề tài, bạn hãy làm một bài thơ. Nếu làm được, chuyện lần này tôi sẽ không truy cứu nữa…”

    Giáo sư Kim giơ tay phải ra rồi khẽ nghiêng người hài hước phác một cử chỉ “xin mời”. Hàn Tử Hiên ngồi hàng ghế đầu khẽ đứng dậy, với lấy hộp đàn vĩ cầm, đi lên bục giảng, anh nhẹ nhàng mở hộp đàn được điêu khắc cầu kỳ, lấy ra cây vĩ cầm quý. Chỉ là một động tác bình thường mà sao anh thực hiện nó duyên dáng đến vậy. Mới là đoạn dạo đầu, âm thanh vang lên như điên như say, Hoa Lạc Lê cảm thấy như có một làn hương hoa đưa tới, là hương của hoa hồng, của một vườn hoa hồng, tiếng đàn sao có thể làm được những chuyện thần kì như thế?

    Hoa Lạc Lê từ xa nhìn về phía anh, nước mắt tự nhiên tuôn chảy, cuối cùng cũng hiểu ra vì có anh nên mới thấy ong bướm, vì có anh nên mới thấy hương hoa, càng bởi vì có anh cho nên mới có hoàng tử cưỡi bạch mã.

    Tiếng đàn ngân nga, thấm đẫm cảm xúc tinh tế, như sương buổi sớm, long lanh, long lanh. Hàn Tử Hiên chơi đàn mà không biết vì sao anh làm thế, chỉ là nhìn thấy cô gái đó, anh liền nảy ra ý muốn chơi đàn. Anh chỉ biết, khi anh kéo vĩ cầm, đã có một con bướm thật đẹp bay tới gần.

    Dưới ánh sáng mặt trời, đôi cánh bướm trong suốt như thủy tinh bay tới vườn hồng rồi nhẹ nhàng đậu xuống cánh hoa đỏ thắm.

    Lúc này anh chỉ nghĩ, mình phải chơi đàn, để thoát ra khỏi tình huống khó xử này, anh không muốn cô phải nhận bất cứ sự thương hại nào từ phía những người xung quanh.

    Hoa Lạc Lê nương theo tiếng nhạc của anh chìm đắm trong thế giới mông lung giữa thực tại và những ký ức tuổi thơ xa xăm, tâm trí quyện hòa cùng tiếng nhạc, khẽ ngâm nga:

    Nàng công chúa xinh đẹp giữa sắc xuân mê hoặc

    Chỉ thấy trong những giấc mơ

    Say đắm chìm trong tiếng đàn réo rắt

    Cả thế giới chỉ thấy bóng hình chàng trong đôi mắt

    Tại sao

    Công chúa và hoàng tử tình cờ gặp gỡ

    Theo truyền thuyết

    Cuộc gặp gỡ tình cờ đã nảy sinh tình cảm

    Kéo dài đến 500 năm

    Khi chúng ta theo đuổi một mối tình lãng mạn

    Thì 500 năm chính là hiện tại và quá khứ xa xưa



    Tiếng đàn nhỏ dần lắng vào thinh không như thác nước ngừng chảy bỗng ào ạt cuộn trào một dòng thác mới… Một sự trầm lắng để bừng lên một nguồn sống mới dữ dội.

    Nguồn :
    www.vanvietbooks.wordpress.com


Designed by squallions © 2004 - 2009 maiyeuem.net (MYE). All Rights Reserved.
All posts and comments are owned by the poster. MYE is not responsible or liable for any content its member posted.
Mọi chi tiết, xin liên hệ: contact
Powered by phpBB © 2001, 2002 phpBB Group